Font error! Shit!

Danh sách bài đã đăng

Sửa Đóng
Thư mục: Tổng hợp |
Đăng ngày: 23:22 20-11-2009

Tôi bắt đầu viết blog vào cái đêm hôm ấy....

Quán cà phê nằm lẻ loi tại một góc khuất trong con hẻm yên tĩnh giữa phố phường nhộn nhịp. Góc riêng tư ngày nào của tôi giờ là nơi lai vãng của rất nhiều các đôi tình nhân, có lẽ nhờ cái bục sân khấu mới được bố trí mà người ta không còn thấy nơi này ảm đạm và tĩnh mịch như trước.

Vẫn là một chiều mưa, lại một ngày đông, chỉ có điều lần này tôi đến chốn này không phải với anh... Đôi mắt tôi kiếm tìm... Chỗ ngồi thân thuộc ngày ấy giờ là một cây ngô đồng rất to, tán lá xanh mượt và bóng láng. Bối rối tôi quên cả sự hiện diện của người bạn trai đi cùng và anh chàng waiter đang chờ đợi...

8h30 tối, không gian quán nhỏ chìm trong những nốt nhạc du dương, “Không còn mùa thu” vang lên gián đoạn câu chuyện đang dang dở. Đôi tai tôi ù đi như không còn nghe thấy gì nữa. Những lời thì thầm, tiếng cười giòn tan, những lời xin lỗi, hơi ấm của đôi bàn tay... Trong phút chốc, mọi kỷ niệm lại hiện về...

Trước mặt tôi là một người đàn ông bảnh bao, lịch sự và thành đạt. Tôi chỉ thấy vậy, chẳng thấy gì hơn cả... Cố cười, cố nói, cố thể hiện những cảm xúc gượng gạo trên khuôn mặt, tôi thản nhiên như không có chuyện gì xảy ra nhưng đôi mắt lại nhìn đồng hồ liên tục. Có lẽ chàng nghĩ tôi là cô con gái trong một gia đình phong kiến với sự kiểm soát ngặt nghèo... mà đâu hay tôi chẳng thể ngồi lâu thêm được, tôi không muốn chàng thấy tôi tẻ nhạt như một cái xác không hồn...

Mưa không còn nhưng gió lạnh tê tái. Phóng vù vù trên đường, tôi thấy mình tan đi trong dòng cảm xúc mà chẳng hề hay biết đến sự tồn tại của một người đang cố đuổi theo tôi. “Em có thói quen lên xe là phóng tít mù...”, vụng về tôi chữa ngượng. Chàng cười xoà thông cảm.

Về đến nhà, chưa thay quần áo, tôi lao vào phòng và bật máy tính lên... Yahoo Messenger đã hiện ra một loạt các nick đang online. Tôi tìm kiếm khuôn mặt sáng của cái nick ấy. Vẫn một màu xám xịt...

Lớn lên trong sự bao bọc của gia đình, đứa trẻ bướng bỉnh và ngang ngạnh là tôi từ lúc nào đã trở thành một nàng thiếu nữ chỉ quan tâm đến cảm giác của mình và thích được chiều chuộng. Theo tấm gương của bố, tôi đã luyện được cách quan sát cuộc sống và nén mọi cảm xúc vào bên trong. Bố đã dạy tôi cách giữ bình tĩnh và nhẫn nại trong mọi tình huống. Đó thật sự đã là những tố chất rất có ích cho tôi về sau này...

Tôi ngây ngô áp dụng bài học ấy vào tình yêu. Tôi không thể hiện cảm xúc mạnh mẽ vào khoảnh khắc run rẩy rung động và lặng lẽ nuốt cả những lời yêu thương nồng nàn vào cổ họng khi tim đang đập loạn nhịp. Tôi đã nghĩ: cần nhiều thời gian hơn, hơn nữa để xem xét thấu đáo tình cảm của mình... Liệu đó có phải là tình yêu?...  Không nên vội vàng... Tôi lặng lẽ quan sát người đàn ông yêu thương tôi theo cách khắc nghiệt nhất. Những lỗi lầm dù là nhỏ li ti cũng bị tôi xé cho thật to ra, tôi cho rằng người ta không vì mình...

Tình yêu của tôi ra đi cũng lặng lẽ như thế... Không nói lời chia tay nhưng tôi âm thầm cắt đứt liên lạc, vì một lỗi mà tôi cho là không cần giải thích và chẳng đáng được tha thứ.

Cho đến khoảng thời gian về sau và rõ nét nhất vào buổi tối hôm ấy, tôi đã nhận ra rằng không một ai có thể mang lại những cảm giác tuyệt vời như khi ở bên anh, chẳng ai có thể thay thế anh được.... Hơn lúc nào hết tôi muốn vượt qua sự kiêu hãnh của chính mình để tìm lại tình yêu đích thực mà tôi đã không trân trọng... nhưng hình như đã quá muộn... Trời đã về đêm... Có lẽ sẽ chẳng ai muốn nghe những cảm xúc thật lòng của tôi nữa...

Ngồi trong bóng tối, chỉ có ánh sáng lờ mờ từ chiếc máy tính rọi lại, khắc khoải tôi mong chờ cái khuôn mặt bên cạnh cái nick ấy sáng lên. Chiếc điện thoại đã nóng ran trong lòng bàn tay ấm áp mà những ngón tay ngoan cố vẫn không chịu bấm số.

Tôi bỗng thấy căm ghét sự im lặng, tôi căm ghét những cảm xúc chưa bao giờ có cơ hội bày tỏ, tôi căm ghét sự cao ngạo, tôi căm ghét sự tàn nhẫn của tôi.

Một entry mang tựa đề “Đánh mất” đã ra đời vào đêm hôm ấy. Tôi ném toàn bộ cảm xúc của mình vào blog, những đam mê cháy bỏng, cảm xúc nhiệt thành chưa bao giờ có cơ hội được bày tỏ, những tiếc nuối và cả hy vọng... Tôi chỉ mong một lúc nào đó những dòng tâm tư ấy sẽ được một người đọc, để thấy rằng tôi là một con người khác, rất khác so với những gì mà tôi đã thể hiện...

Viết xong entry đầu tiên, đồng hồ đã chỉ 2 giờ sáng, nhẹ nhàng tôi chìm vào giấc ngủ... Sáng dậy, đọc lại entry ấy, tôi lại ước: giá như.... nhưng vẫn tự dặn lòng rằng thời gian có thể làm thay đổi mọi thứ... Tôi vẫn như thế, luôn chủ động nghĩ đến những tình huống xấu nhất có thể xảy ra và sẵn sàng đón nhận nó.

Cho dù điều kỳ diệu có thể không thành hiện thực... thì những cảm xúc mà tôi kìm nén bấy lâu đã có cơ hội được giải toả... Tôi không còn nghĩ nhiều nữa.... Lần đầu tiên tôi cảm nhận được hết ý nghĩa của trò giải trí mà trước đó tôi từng cho là "vô bổ". Tôi đã viết blog.

Tôi vẫn thành công với những gì bố đã dạy trên bước đường đời, những khi vấp ngã tôi lại rút cho mình một bài học. Tôi cũng mềm dẻo và linh hoạt hơn trong việc áp dụng các bài học vào tình yêu. Cho đến giờ, tôi không dám nhận mình là một vị tướng già lão luyện trong tình trường nhưng ít ra là tôi đã biết quan sát đúng cách để bao dung vừa đủ, biết lắng nghe tình cảm để thể hiện những cảm xúc chân thật, biết đặt địa vị vào người khác để yêu hết mình...

Chuyển nhà sang 360 Plus, tôi dọn luôn cả đồ đạc trong căn nhà cũ. Những entries mà tôi đã viết chứa rất nhiều tâm sự cũ kỹ mà tôi không còn muốn lưu giữ trong căn nhà mới này. Tôi đã gói ghém và cất chúng cẩn thận vào một nơi vô cùng bí mật... Tôi muốn một sự mới mẻ.

Tôi cũng có nhiều thời gian hơn để viết blog, đọc entries của mọi bloggers khác. Tôi đã học hỏi được rất nhiều từ các bài viết lành mạnh, nghiêm túc của bloggers qua những kinh nghiệm quý báu, những bài học giá trị trong cuộc sống, những cảm xúc rất tự nhiên mà trong cuộc sống hối hả này người ta dễ dàng bỏ qua... Kinh nghiệm không phải ai cũng dễ dàng có được nếu chưa từng trải qua hoặc không được chia sẻ. Tôi rất thích những entries mang nặng tâm tư, những cảm xúc chân thật mà không thể cất thành lời, có lẽ những bloggers này đều có cảm nhận như tôi: Viết ra để thấy lòng nhẹ nhõm hơn và những tâm sự đang chất chứa có cơ hội được giải toả.

Tôi đã rất cảm động khi thấy comments của những người bạn mới dành cho tôi trong entry trước, họ không vô tình và dường như cảm nhận được những tâm sự mà tôi cố gắng diễn đạt qua những con chữ, dù có thể không là toàn diện nhưng tôi cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều, vì giọt nước mắt của tôi không chỉ âm thầm rơi trên bàn phím của chiếc laptop lạnh lẽo mà giọt nước mắt ấy đã hoà chung vào đại dương ấm áp, bao la của những tấm lòng đồng cảm. Blog thật sự là một sân chơi rất lành mạnh và bổ ích dành cho những người tâm huyết với nó. 

Với tôi, viết blog không phải để làm văn hay vẽ nguệch ngoạc lên đó vài trò nhảm nhí. Trải lòng để thư giãn, để cảm nhận, để hiểu bản thân mình hơn, để thanh thản, để sau này nhìn lại và có thể là... để chia sẻ kinh nghiệm với những người đi sau, con đường tắt luôn là con đường dẫn đến thành công nhanh nhất... Đương nhiên, đây là quan điểm của riêng tôi và tôi không có ý định áp đặt quan điểm đó lên bất cứ một blogger nào khác.

 

 

 

 

  • Báo cáo

    Bâu 09:14 24-11-2009

    Blog ko phải là nơi viết văn mà chỉ là nơi chia sẻ cảm xúc...

  • Báo cáo

    latoi 11:49 23-11-2009

    Chúc vợ yêu tuần mới vui vẻ.

    Miss u!

  • Báo cáo

    ken_tranthienminh 11:40 23-11-2009

  • Báo cáo

    vugia 16:32 22-11-2009

    Giữa cái gió, mưa và lạnh buốt của mùa đông, hẳn bạn không thể không buồn và không khắc khỏi nhớ về tình yêu đẹp đã mất. Chúc bạn tìm thấy một nửa có thể lấp khoảng trống tim mình trong mùa đông này và những mùa đông sau....Bạn viết blog hay quá, chúc an lành.
  • Báo cáo

    nguyen.tran5121 02:09 22-11-2009

    blog .co bai hat hay wua ah?
  • Báo cáo

    Trang Lucas 17:38 21-11-2009

    Làm quen mọi người nhé, mình là Trang Lucas 17 t ở Hà Nội, tối ấm áp ^^ Photobucket
  • Báo cáo

    thienthan_h20t2 07:48 21-11-2009

    Muốn vươn tới tương lai thì phải ngoái nhìn lại quá khứ!Giữa ba ngôi chúa : Tiền bạc ,tình yêu ,và danh vọng...Mình rất thích những cảm xúc về tình yêu của bạn.Nỗi đau về tình yêu hình như ai cũng có.Nếu rảnh rỗi hãy lắng nghe tiếng lòng mình nức nở nhé?Chúc bạn thật nhiều niềm vui và hạnh phúc!

  •  19 tuổi cái tuổi chưa đủ chín chắn nhưng cũng không còn là đứa trẻ ngây thơ ...nhất là khi cs có quá nhiều thử thách.... em chưa chải qua những tình cảm khắc nghiệt hay cái thứ gọi là tình yêu mà người ta vẫn định nghĩa như vậy..em chỉ cảm thấy sự nuối tiếc cho sựu ngoan cố ấy...có phải như vậy quá khắc nghiệt với bản thân ko chị..nhất là với chuyện tình cảm có lẽ ko cần quá những cứng nhắc như vậy......hãy trân trọng những gì đang có chị ak ..du nhỏ bé thôi đừng đem nó ra đặt lên 1 bàn cân nào để đong đếm cả....nó có thể sinh ra nhưng cũng có thể tan võ ..hãy là mình khi đối diện với nó chị nhé...gửi chị n` lời chân thật tuy với em chwua là trải nghiệm
  • Báo cáo

    KEO 00:49 21-11-2009

    ngoai tinh yeu ra,toi cam thay ko co gi khac ca,toi vao blog cung duoc 1 thoi gian gan day,va toi cung co viet blog.toi thay cung hay,khi ma chung ta chia se cam xuc cua minh,se lam cho long nhe nhang hon nhieu lam.Tuy nhien toi thay 10 blog het 9 noi ve tinh yeu trai gai,tinh yeu nam nu,nhu vay cuoc songnay ngoai cai do ra ko con cai gi khac de chung ta quan tam den hay sao.Neu cac ban de cho lonh minh rong hon,lon hon toi nghi cac se co nhieu de tai de noi hon,nhu mien trung dang bi lu lut,cac tre em dang bi alm dung suc lao dong va tinh duc,thieu gi de tai de cho chung ta chia se,tiec la ko co ai quan tam ca.chan the day

    ban co gian khi toi vao blog cua ban ma noi lung tung ko,neu co cho toi xin loi,va hi vong ban bo qua cho toi,ma ko bo qua ban cung ko lam duoc gi toi dau,kakaakakakakakakaak chut ban co nhieu de tai de quan tam va chia se ngoai tinh yeu trai gai

    tang ban tam hinh nay de ban song theo no

    Hoa xương rồng 

    ranh moi ban vao blog vua toi nha       boy_01228815754 vao do ma chuoi toi.hihi toi nghi nguoi co tam hon tot nhu abn chac ko lam the........kakakaka

    Báo cáo

    Đại Hải Thuỷ00:54 21-11-2009

    Nếu bạn có thời gian đọc sẽ thấy blog tôi không chỉ có chủ đề "tình yêu". Tình yêu không phải là tất cả trong cuộc sống này.

    Blog là nơi chia sẻ mọi cảm xúc. Những kinh nghiệm được rút ra từ những entries của các bloggers đã từng trải qua là điều mà tôi mong muốn hướng tới.

  • bai` hat hay lam hihii mong ban se~ co nguoi doi ban nhu the hihihi vui ve? nhe thanhk
  • Thư mục: Tổng hợp |
    Quan trọng
    Đăng ngày: 23:28 17-11-2009
    "Sương giăng hồ Tây trắng, Đâu trong ngày xưa ấy... Tôi soi tình tôi giữa đời... tôi"   Cái rét rụt rè, nhút nhát của ngày hôm kia vội vã trú mưa đâu đó ...
    Lời bình (20) | Trích dẫn (0)
  • Thư mục: Tổng hợp |
    Quan trọng
    Đăng ngày: 09:13 14-11-2009
    Anh đố em miêu tả về tình yêu dưới mọi góc cạnh bằng những hình tượng cụ thể nhất. Và đây là những câu trả lời theo cảm nhận của riêng em: ·     &...
    Lời bình (2) | Trích dẫn (0)
  • Thư mục: Tổng hợp |
    Đăng ngày: 16:36 12-11-2009
    Một mùa chẳng biết Hạ hay Xuân, Khi thu mình trong căn phòng bức bối, Sầu... đau... khắc khoải... là rất thực, Mà mong manh hy vọng... không về, Ngày buồn len lỏi những...
    Lời bình (3) | Trích dẫn (0)
  • Thư mục: Tổng hợp |
    Đăng ngày: 09:53 11-11-2009
    Trăng và Sao đến với nhau...   Gió xuất hiện, Trăng làm bạn với Gió.   Theo thời gian, Trăng và Gió nhận ra, Một sự đồng cảm quá lớn... Giữa hai người. ...
    Lời bình (4) | Trích dẫn (0)
  • Thư mục: Tổng hợp |
    Đăng ngày: 00:06 04-11-2009
    Vạ vật hết buổi chiều thì cũng xong màn khám sức khoẻ lấy lệ. Đói quá, đang định alô rủ Môi trề qua phố này làm bát bún ốc cho đỡ buồn thì Together vang lên. Anh yêu gọi. “Em ...
    Lời bình (3) | Trích dẫn (0)
  • Thư mục: Tổng hợp |
    Đăng ngày: 18:06 31-10-2009
    Ú ớ, em gọi... Những tiếng không thành lời. Run rẩy, em lay... Khuôn mặt xanh xao, gầy rộc, Và đôi mắt trũng sâu. Khẽ hôn bàn tay, Đôi bàn tay nhợt nhạt. Anh không tỉ...
    Lời bình (1) | Trích dẫn (0)
  • Thư mục: Tổng hợp |
    Đăng ngày: 00:31 28-10-2009
    Mắt đảo như rang lạc mấy vòng mới tìm ra em vịt bầu da trắng khoác áo LV. Em này bị một zai SH tím than vòng tay ôm phía phải và chú PS xám bạc ngả đầu vào vai trái, đằng sau...
    Lời bình (0) | Trích dẫn (0)
  • Thư mục: Tổng hợp |
    Đăng ngày: 10:36 25-10-2009
    Họ rôm rả nói cười với nhau. Chuyện nọ tràn sang chuyện kia. Câu chuyện này chưa kịp dứt thì câu chuyện khác đã vội bắt đầu... Mạch chuyện cứ thế, như sợi tơ nhựa được rút ra ...
    Lời bình (3) | Trích dẫn (0)
  • Thư mục: Tổng hợp |
    Đăng ngày: 09:59 23-10-2009
    Cạn vại bia thứ ba. Má hồng thêm hồng, môi đỏ thêm đỏ, cả đôi mắt hình như cũng đã trở thành hai cục tương ớt... Chập choạng và ầm ĩ... Trong không gian của quán bar này cũng ...
    Lời bình (3) | Trích dẫn (0)

Lịch

Sửa Đóng
S M T W T F S
1 2 3 4 5 6 7
8 9 10 11 12 13 14
15 16 17 18 19 20 21
22 23 24 25 26 27 28
29 30  

Thư mục riêng

Sửa Đóng

Thư mục riêng

Thống kê

Sửa Đóng

Thống kê

  • Khách hôm qua: 18
  • Tổng số khách: 390
  • lượt xem hôm nay: 0
  • Tổng lượt xem: 1095
  • Bài viết: 19
  • Hình ảnh: 0
  • Lời bình : 70

Bình luận mới nhất

Sửa Đóng

Bình luận mới nhất

Tất cả lời bình

Bài mới nhất

Sửa Đóng

Bình luận nhanh

Đóng

Bình luận nhanh

  1. www.nhincuoi.com

    www.nhincuoi.com

    - 13:52 28-11-2009
  2. Sóng Biển

    Sóng Biển

    Chào bạn! mình cùng làm quen nhé! Hãy ghé thăm blog của mình... - 14:14 20-11-2009
  3. what's up

    what's up

    Dạo này tâm trạng lắm nhá - 10:59 01-10-2009
  4. BỐNG

    BỐNG

    Bống - 22:06 28-09-2009
  5. what's up

    what's up

    Viết gì đi em - 12:48 02-09-2009

Mô-đun 1

Sửa Đóng

WELCOME TO ĐẠI HẢI THỦY'S BLOG

 

R H
G S
B V

#