<?xml version="1.0" encoding="utf-8"?>
<rss version="2.0">
<channel>        <title><![CDATA[Kinolove]]></title>
        <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/kinolove812]]></link>
        <description><![CDATA[Đôi khi, yêu thương chính là buông tay ra, để bàn tay nhỏ xíu vừa nắm lấy tay mình được chạm vào một bàn tay khác....]]></description>
        <language>vi-vn</language>
        <lastBuildDate>2010/02/07 18:22:46</lastBuildDate>         <item>
            <title><![CDATA[Sắp Tết - Gần Tết - Tết !]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/kinolove812/article?mid=672]]></link>
            <description><![CDATA[Còn nhớ đầu tuần trước , mở yahoo chat lên là thấy ai cũng ghi là còn 15 ngày nửa là Tết , thế mà quay đi quạy lại chỉ còn có 6 ngày nữa àh ! Đồng nghỉa là Tết sắp đến rùi .
Gần thời điểm cận Tết , công việc thì lúc căng lúc rảnh , lúc căng thì chạy - phơi nắng như con trâu . Lúc rảnh thì ngồi cả ngày trong văn phòng, đến hết giờ thì về .
Tối thì phải chia lịch đi thăm hỏi bạn bè , vì năm ngoái hok có thời gian làm việc đó.
Ngày thì đi thăm pé Trông, ngày thì wa thăm pé Châu , rùi pé Vol - Hậu , pé Tuyền - Thùy ......
Đi nhiều thì tiền hết nhiều , giờ hok bít trong túi còn bao nhiêu tiền nữa .
&nbsp;]]></description>
            <pubDate>2010/02/07 18:10:41</pubDate>
            <guid><![CDATA[Sắp Tết - Gần Tết - Tết !:672]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Đám cưới của Trung !]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/kinolove812/article?mid=657]]></link>
            <description><![CDATA[Ngày chủ nhật phải xuống Tiền Giang ăn đám cưới của thằng Trung , cho nên mới sáng sớm 7h phải thức dậy chuẩn bị đi rùi .
Đang chạy thì Nhã Uyên gọi báo là 8h15 xe mới tới rước , cho nên mình cứ chậm chậm mà hóng gió .
Đến nơi mới thấy có thằng Thoại, Nhã với Sa , nên kéo nhau đi ăn Bánh Ướt lót dạ trước .
Đang ăn thì có ngừơi gọi đến hỏi phải mình đi ăn đám cưới hok ? Mình trả lời : uh , gọi trả tiền chạy đi ra đón xe , ai ngờ k thấy xe , gọi lại thì mớii bít thèng đó cũng đi ăn đám cưới , nó tưởng mình lái xe ( *@%&amp;# ).
Đến 8h xe đến rước , chạy đi chờ đón người này đến người kia, đến hơn 11h30 mới tới nơi được .
Đứng đợi thêm 10&#39; mới zô ăn được .

Mình cũng phải tranh thủ làm vài tấm với mấy e xung quanh chứ ^_^ 




Đương nhiên cô dâu chú rể mình cũng đâu có tha :


Trước khi ra về , phải làm 1 tấm tập thể nữa chứ , vậy mới biết là mình có góp mặt nè :

Chúc 2 người trăm năm hạnh phúc và sớm sinh quí tử hen . ^_^]]></description>
            <pubDate>2010/02/03 23:28:11</pubDate>
            <guid><![CDATA[Đám cưới của Trung !:657]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Làm Từ Thiện - Charity !]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/kinolove812/article?mid=650]]></link>
            <description><![CDATA[Thừ 2 vừa rùi , mình cùng với Thầy Anh và nhóm học tiếng Anh ( sáng - chiều - Tối ) tập trung ở trước cổng trường rùi kéo nhau di .
Nguyên đám hơn 20 đứa, kéo nhau đi mà chẳng ai biết địa chỉ cụ thể , cứ vậy mà cắm đầu cắm cổ chạy .
Chạy đến nơi thì chỉ thấy còn khoảng hơn 20 ( mấy đứa này đi chẳng đứa nào có số đứa nào ), đi lạc là chuyện thường , cái quan trọng là chạy thẳng thui mà cũng lạc , thiệt tình .
Địa chỉ là 469 Nơ Trang Long , Bình Thạnh - Viện Dưỡng Lão Vinh Sơn .
Nguyên đám kéo nhau ra làm 1 pô trước khi làm việc ^_^
ừ 
Khi bước vào đến bên trong , thật là khó cầm đuợc nước mắt , toàn bộ những cụ già neo đơn ( không con cháu, không nhà ...) được Viện cưu mang, chăm sóc .&nbsp;

Hầu hết tuổi của các bà đều khá cao , nhỏ nhất cũng 65 , cao nhất là 95 . Những cụ bà còn đi được thì ra ngồi ghế nhận quà do các nhóm hảo tâm đến phân phát quà .
Nguyên nhóm không ai bảo ai lần lượt mỗi người ngồi xuống hỏi chuyện, tâm sự với các cụ bà .


Còn những cụ bà không thể đi lại thì nhóm kéo nhau vào hỏi thăm : đút cháo , đấm bóp , kể chuyện cho các bà nghe : 


Đây cũng là lần đầu tiên đi làm từ thiện chung với 1 nhóm đông thế này , mình cảm thấy rất vui, rất cảm động .
Hy vọng nếu có bạn nào đọc được bài này , nếu có điều kiện hãy đi đến đó làm từ thiện, các cụ bà không cần quần áo , chỉ cần đồ ăn và các thiết bị giải trí ( radio FM ) để các cụ nghe khi buồn .
&nbsp;]]></description>
            <pubDate>2010/02/03 22:27:01</pubDate>
            <guid><![CDATA[Làm Từ Thiện - Charity !:650]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Party of English Class !]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/kinolove812/article?mid=633]]></link>
            <description><![CDATA[Today is last day of english class , so we set up a small party .

We bought some cheese cake and spring water , after teacher declare raise party 

, everybody in class must to sing a song in the middle room.
And i sang a song &quot; i understood your love &quot; ==&gt; Vietnamese &quot; Anh Đã Hiễu Tình Em &quot; ^_^

After time , my job&nbsp;was took photos for classmate ., of course i took photos with some girl in class ^_^
This is Ms Khánh :

And Ms Nhung 

and&nbsp; my teacher and mens in class 

next pic, &nbsp;all&nbsp;girl &nbsp;in class 

And the end, all people in class : 

Goodbye my class and see you again after Tet Holiday .
I wish everybody happiness , each other health , success and many good things .]]></description>
            <pubDate>2010/01/29 22:59:20</pubDate>
            <guid><![CDATA[Party of English Class !:633]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[I&#39;ll Never Break Your Heart - Backstreet Boys]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/kinolove812/article?mid=618]]></link>
            <description><![CDATA[
Baby
I know you are hurting
Right now you feel like you could never love again
Now all I ask is for a chance
To prove that I love you
From the first day
That I saw your smiling face
Honey, I knew that we would be together forever
Ooh, when I asked you out
You said no but I found out
Darling that you&#92;&#39;d been hurt
You felt that you&#92;&#39;d never love again
I deserve a try honey just once
Give me a chance and I&#92;&#39;ll prove this all wrong
You walked in, you were so quick to judge
But honey he&#92;&#39;s nothing like me

CHORUS:
I&#92;&#39;ll never break your heart
I&#92;&#39;ll never make you cry
I&#92;&#39;d rather die than live without you
I&#92;&#39;ll give you all of me
Honey that&#92;&#39;s no lie

Repeat chorus
I&#92;&#39;ll never break your heart
I&#92;&#39;ll never make you cry
I&#92;&#39;d rather die then live without you
I&#92;&#39;ll give you all of me
Honey that&#92;&#39;s no lie

As I walked by you
Will you get to know me
A little more better
Girl that&#92;&#39;s the way love goes
And I know you&#92;&#39;re afraid
To let you&#92;&#39;re feelings show
And I understand
But girl it&#92;&#39;s time to let go
Girl, it&#92;&#39;s time to let go
I deserve a try honey
Just once
Give me a chance and I&#92;&#39;ll prove this all wrong
You walked in, you were so quick to judge
But honey he&#92;&#39;s nothing like me
Darling, why can&#92;&#39;t you see?

Repeat chorus twice

No way, no how
I&#92;&#39;ll make you cry (x2)

]]></description>
            <pubDate>2010/01/28 18:03:02</pubDate>
            <guid><![CDATA[I&#39;ll Never Break Your Heart - Backstreet Boys:618]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Khoảng lặng !]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/kinolove812/article?mid=614]]></link>
            <description><![CDATA[Trong cuộc sống của mỗi người đều cần có 1 khoảng thời gian để ngồi suy nghĩ lại những gì đã xảy ra trong cuộc sống .
Trong công việc : mọi việc không như mình mong muốn&nbsp; , lúc thì vui, lúc thì buồn , khi thì hào hứng, khi thì chán vì áp lực .Nhiều lúc suy nghĩ lại , mình zô cty làm việc, có chức danh đàng hòang , nhưng lại giống thằng cho người khác sai vặt , ai nhờ cũng phải làm .Nhiều khi đã dốc hết sức ra làm , không có thời gian nghỉ ngơi luôn thế mà vẫn bị chửi , bị nói là làm không nhiệt tình ......Tình cảm : Quanh đi ngỏanh lại vẫn như vậy , ngày qua ngày, hết tháng lại sang năm ,thế mà vẫn nnhư cũ , không có gì mới , cũng chẳng có gì thay đổi.Tiền bạc : 1 vấn đề muôn đời vẫn là vấn đề , mong muốn có thật nhiều, thật nhiều tiền để làm chuyện mình muốn làm, thế nhưng kiếm ra vẫn chỉ đủ sống và thiếu nợ , chẳng thể hiểu nổi .Đôi lúc ngồi 1 mình ngoài quán cafe , chạy vòng vòng thành phố , đi lang thang trên đường , lại là lúc bắt đầu nghĩ tùm lum .Mỗi khi như vậy , những chuyện xãy ra trong quá khứ lại bất chợt hiện về, có chuyện đã hơn chục năm vẫn nhớ&nbsp; ( hèn chi mình có tóc bạc nhiều ^_^ ).Đời là thế , nhiều người ngay cả thời gian ngủ còn không có, lấy đâu ra thời gian mà nghĩ vẩn vơ. Còn mình thì lại dư thời gian làm nhiều chuyện , chẳng phải mình hơn người ta rùi sao &gt;_&lt; .Nhiều lúc , trong cuộc sống đời thường, cảm thấy có nhiều bất công, nhiều áp lực .... , ta nên tìm 1 nơi nào đó yên tĩnh , từ từ suy ngẫm lại những gì đã qua , có thể như vậy sẽ giúp ta hiểu được : Đời là thế ]]></description>
            <pubDate>2010/01/27 22:52:27</pubDate>
            <guid><![CDATA[Khoảng lặng !:614]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[It&#39;s not good bye - Laura Pausini]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/kinolove812/article?mid=606]]></link>
            <description><![CDATA[And what if I never kiss your lips againOr feel the touch of your sweet embraceHow would I ever go onWithout you there&#39;s no place to belongWell someday love is gonna lead you back to meBut &#39;til it does I&#39;ll have an empty heartSo I&#39;ll just have to believeSomewhere out there you thinking of meCHORUS:Until the day I&#39;ll let you goUntil we say our next helloIt&#39;s not goodbye&#39;Til I see you againI&#39;ll be right here rememberin&#39; whenAnd if time is on our sideThere will be no tears to cryOn down the roadThere is one thing I can&#39;t denyIt&#39;s not goodbyeYou&#39;d think I&#39;d be strong enough to make it throughAnd rise above when the rain falls downBut it&#39;s so hard to be strongWhen you&#39;ve been missin&#39; somebody so longIt&#39;s just a matter of time I&#39;m sureBut time takes time and I can&#39;t hold onSo won&#39;t you try as hard as you canTo put my broken heart together again.]]></description>
            <pubDate>2010/01/23 11:38:37</pubDate>
            <guid><![CDATA[It&#39;s not good bye - Laura Pausini:606]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Anh muốn quên em nhưng không thể !]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/kinolove812/article?mid=601]]></link>
            <description><![CDATA[Em đã cướp mất trái tim anh thật rồi để bây giờ anh hững hờ với những người con gái khác. Nếu bây giờ anh có yêu một người nào khác thì anh biết đó chỉ là lấp chỗ trống thôi. Từ sâu trong trái tim anh vẫn mong em quay về. 
Tưởng rằng thời gian có thể làm anh quên được em, nhưng không phải thế, tối nay anh lại thấy giật mình khi vô tình nghe một bài hát. Anh cảm thấy bài hát này giống hoàn cảnh của anh quá, tình yêu là gì mà sao anh cảm thấy quá đau buồn khi yêu. 
Tại sao mỗi người yêu nhau đều phải chịu nỗi khổ khi mất nhau và nỗi nhớ nhung cứ hiện về khi không còn bên nhau, chắc vậy mới gọi là tình yêu phải không em. Không biết giờ này em đang làm gì, có nhớ về anh không, hay chỉ có mình anh đang nhớ về em thôi. Đêm nay anh vẫn sẽ hồi tưởng lại về những ký ức mà chúng mình đã trải qua, đã có biết bao những kỷ niệm vui buồn mà mình đã rất hạnh phúc khi có nhau. 
Lại một mùa Giáng sinh và một năm mới nữa sắp tới, khoảng thời gian này anh nhớ em biết bao, biết rằng chúng ta đã xa nhau mỗi đứa một nơi. Nhưng cứ tới ngày đặc biệt anh lại nghĩ đến em. Không biết giờ này em đang làm gì, chắc em đang hạnh phúc bên người&nbsp;mà em yêu.
&nbsp;Còn anh, anh không biết phải làm thế nào để vơi đi nỗi buồn, để quay lại với cuộc sống hiện tại mà anh đang có. 
Giờ anh lại đi qua những con đường đó, ký ức về em lại hiện về bên anh, nhưng anh biết chúng ta sẽ không bao giờ trở lại bên nhau. Anh đang cố xóa bỏ những ký ức vui buồn bên em cứ quanh quẩn bên anh. Anh đã lao đầu vào công việc để cố quên em. Một ngày lại qua&nbsp;, những kỷ niệm lại về... nhưng chẳng còn hình bóng em bên cạnh thì đâu còn gọi là niềm vui và hạnh phúc nữa. Chắc có lẽ là do duyên phận, mình có duyên nhưng không có phận. Và anh sẽ phải học cách chấp nhận, chấp nhận một sự thật phũ phàng. 
Anh muốn quên em nhưng không thể em ơi! Em đã cướp mất trái tim anh thật rồi để bây giờ anh hững hờ với những người con gái khác. Nếu bây giờ anh có yêu một người nào khác thì anh biết đó chỉ là lấp chỗ trống thôi. Từ sâu trong trái tim anh vẫn mong em quay về. Anh vẫn luôn chờ đợi em! Nếu thật có kiếp sau, anh xin mình sẽ mãi ở bên nhau và ngàn kiếp sau nữa cũng thế, em nhé! 
Giờ đây anh phải cố gắng sống thật tốt cho mình, cho gia đình, cho xã hội và cho cả em nữa. Cảm ơn em, cảm ơn cuộc đời đã cho anh có em dù đó chỉ là quá khứ. Những lúc anh buồn, anh cô đơn, anh thầm nói với mình rằng: &quot;Tôi không buồn vì những buổi chiều, vì tôi đã có rất nhiều hoàng hôn&quot;… 
Anh hạnh phúc vì từng có em. Em đã mang đến niềm vui và hạnh phúc cho anh nên chắc chắn em cũng sẽ nhận được điều đó và còn nhiều hơn nữa. Một lần nữa, cho anh được cảm ơn em,&nbsp; Tình yêu của anh trái tim anh luôn dành cho em, nhưng sự chia xa này khiến anh cảm thấy mình mất mát quá lớn. 
Người ta thường nói, yêu là có thể hy sinh cho người mình yêu, chỉ cần người đó cảm thấy hạnh phúc, có lẽ anh yêu em quá nhiều. Anh không biết mình đón nhận tình yêu của em, hay anh đã trao nó cho em nữa, bởi chúng ta đã có thời gian quá hạnh phúc bên nhau, nó khiến anh nghĩ rằng anh đang đánh mất tất cả. Anh không biết tại sao anh không giữ em lại, khi em nói xa anh, anh lại chấp nhận nó mà không nghĩ rằng khi không còn có em, anh trở nên trống rỗng, xa lạ với chính mình. Nếu thời gian có quay trở lại thì anh vẫn mong em quay trở về bên anh em nhé, anh sẽ chờ em. 
Đêm nay thật là một đêm thật buồn đối với anh, khi anh viết những dòng này có lẽ em đang ngủ, hoặc đang nghĩ đến anh và em sẽ không bao giờ biết được anh đang gửi nỗi nhớ em vào trang viết. Bởi em không bao giờ đọc được nó, sẽ không bao giờ, bởi nó không thuộc ngôn ngữ của em. Nhưng anh nhớ và muốn giãi bày nỗi nhớ, hãy hiểu cho anh. Anh xin lỗi vì anh vẫn còn yêu em! Anh xin lỗi hãy cho anh nghĩ đến em, hãy cho anh nhớ đến em lần cuối cùng em nhé! Vì anh biết anh sẽ không bao giờ anh nhớ em nữa, anh sẽ đi tìm lại con đường sống cho riêng anh, sẽ không vướng bận đến quá khứ. 
Khi bước đến thế giới này, mỗi người đều có sẵn một con đường của riêng mình. Con đường ấy dài hay ngắn, tốt đẹp hay u ám, không ai biết trước được. Mỗi bước chân ta đi qua, là một ký ức, một khoảng thời gian in dấu trong đời. Vì thế, hôm nay, anh quyết định bước đi tiếp trên con đường của mình, sau một thời gian dài dừng chân nghỉ mệt để rồi ngủ quên và chìm đắm trong một giấc mơ. 
Trước khi cất bước, anh muốn một lần nữa được hồi tưởng về đoạn đường mà anh đang đứng, nơi đã ngập tràn những kỷ niệm về em. Có lần anh đã nói với một người về thói quen đã hình thành từ lúc nhỏ của anh không biết là anh đã nói với em chưa. Đó là mỗi khi đi qua một nơi nào để lại trong anh nhiều ấn tượng, anh luôn ngoái lại nhìn thật lâu, nhìn mãi cho đến khi nơi ấy đã xa khuất không còn thấy nữa. Giờ thì anh vẫn chưa từ bỏ được thói quen ấy, có lẽ như vậy mới chính là anh. 
Ngày ấy, mọi chuyện đến sao tình cờ quá, nhẹ nhàng quá. Ngày em bước đến để từ đó, trên đoạn đường anh đi đã in thêm đôi dấu chân, em đến mang theo một làn gió mát thổi bay những chiếc lá khô đang ngủ yên, khiến nơi ấy bỗng trở nên đẹp và lãng mạn vô cùng. Anh đã thầm cảm ơn và mơ ước được cùng em đi mãi, đi mãi về phía cuối đường. Nhưng giấc mơ của anh không có thật! 
Em chỉ đến thăm và an ủi vì một thằng ngốc đang bước đơn độc một mình cùng những nỗi đau, những khoảnh khắc có em thật ngắn ngủi. Em đi, gió cũng ngừng thổi, cảnh vật chung quanh anh giờ lại như trước kia, tất cả lại im lặng ngủ vùi, nhưng trên mặt đường vẫn còn đó dấu chân của em. Đó là điều duy nhất em để lại cho anh cùng biết bao kỷ niệm và cảm xúc vui buồn đối với anh, mỗi cảm xúc ấy mang một sắc màu mà anh yêu quý vô cùng.
Đứng nhìn mãi dấu chân em, anh không biết mình mãi khắc lên bao nhiêu chiếc lá chữ “nhớ em&quot;. Anh tiếc nuối khi để em ra đi, chỉ biết đứng đó mà dõi theo, em dần rẽ sang một hướng khác. Anh ngồi gục xuống và buồn thật nhiều, nhưng nỗi buồn của anh cũng không thể làm phai được hình ảnh em trong tâm trí. Ngày tháng cứ trôi qua lặng lẽ như tình cảm của anh, như ánh mắt luôn kiếm tìm bóng hình em. Trong mơ hồ anh nghĩ rằng: “Hay mình cứ đứng mãi ở đây, đừng đi đâu hết, biết đâu khi thấy nhớ anh, em lại quay lại và gặp được mình”. 
Thế là, anh vẫn đứng đó và không hề bước đi, lá vẫn rơi đầy xung quanh anh nhưng em đã không về. Trong tĩnh lặng, ngột ngạt, anh bỗng thấy ghét gió, sao gió chỉ thổi khi có em? Lá cứ rơi, rơi trên vai anh, trên tóc anh ngày một nhiều anh không nhớ mình đã đứng đây bao lâu rồi? Chỉ biết nếu tiếp tục như thế, anh sẽ bị chôn vùi mất thôi. 
Sợ quá, anh vùng thoát khỏi và chạy về phía trước, vừa chạy, anh vừa nghĩ đến em. Khi em đi, em đã căn dặn anh rất nhiều, em dặn anh phải mạnh mẽ, phải bước tiếp vậy mà anh đã không nghe lời em. Nếu biết được điều này, chắc em buồn anh nhiều lắm? Anh chẳng mong nhìn thấy em buồn, anh muốn thấy em vui vẻ và thật hạnh phúc. 
Thoát ra khỏi nơi ấy, anh mới nhận ra phía trước con đường dành cho anh vẫn rộng mở và còn dài lắm, khung cảnh quanh anh đẹp dịu dàng, anh chợt nhận ra gió vẫn luôn tồn tại quanh đây, gió vẫn làm mát cho cây cối, cho con đường và cả cho anh. Nhịp sống vẫn đang hối hả, những người bạn song hành cùng anh giờ đã đi trước anh thật xa vậy mà anh lại ngồi đây chẳng biết để làm gì? 
Không được đâu, phải tỉnh lại thôi, đừng đắm chìm trong cơn mơ mãi, anh đã tự thức tỉnh mình như thế. Anh chuẩn bị bước đi đây, anh sẽ nói lời chào tạm biệt với đoạn đường và công viên tràn ngập kỷ niệm đẹp nhưng cũng rất đau thương và tạm biệt dấu chân của em. Khi anh quay lưng lại, anh biết mình sẽ cũng xa em hơn nhưng anh sẽ lưu hình ảnh ấy vào một nơi thật kín trong tim mình. 
Tình cảm ngày nào anh dành cho em, anh sẽ chôn thật sâu, thật sâu vào tận đáy lòng, để trái tim mình được ngủ yên. Nếu tim có thể nói, chắc tim sẽ trách anh nhiều lắm em ạ. Nhưng biết làm sao đành xin lỗi, xin lỗi tim thật nhiều vì anh đã để em vào quá khứ. Nơi đây, vẫn còn đủ gần để anh một lần nữa có thể hướng theo em và nhìn thấy con đường của em, em vẫn đang đi, đang hướng về phía trước. 
Anh vẫn muốn nhìn mãi cho đến khi em mất hút. Và phía trước của anh là chiều ngược lại với em! Cất bước đi, là anh không còn nhìn thấy em nữa. Cất bước đi, giữa em và anh còn lại gì nhỉ? Anh nhớ, mình còn một lời hứa. Dù anh biết điều đó rất hoang đường, dù biết mình rất ngốc nhưng anh vẫn muốn tin rằng: Quay lưng lại con đường của anh vẫn thênh thang chờ anh tiếp tục hành trình của mình. Con đường của anh, hướng anh đến một cuộc sống không còn cô đơn nữa. 
Anh bước đi gió mát thổi nhè nhẹ, ngước nhìn lên cao, ánh mặt trời vẫn chiếu sáng rạng ngời tâm hồn anh lâng lâng một niềm tin vào tương lai, xen lẫn một chút gì đó có thể gọi là xót xa? Nhưng kể từ nay, anh biết mình cần đi về phía trước. Một lần cho mãi mãi. Bước đi, có bao giờ nhẹ nhàng, thanh thản khi phải bước ra khỏi cuộc đời của ai đó không? Dù trong lòng vẫn tự hỏi: Em có còn yêu anh không? Và em có phải là một nửa của anh?
Bước đi, không phải để anh rũ bỏ tất cả mà anh biết anh đang vun đắp tình yêu cho kẻ khác, mà cũng không phải là anh trốn chạy mà đang tìm cho mình một lối thoát, một lối đi riêng, cũng không phải anh yếu đuối, nhưng để trong lòng được bình yên, được nhẹ nhàng và nguyên vẹn. Bước đi không cần em phải giữ lại dù anh biết rằng anh đang rất cần em và cho ai khác nữa và cũng không cần phải khóc, nhưng anh biết trái tim mình đang rỉ máu, giá buốt lên từng cơn.
Bước đi không phải đến một nơi nào hạnh phúc hơn mà bước đi! Mà để thấy rằng tình yêu anh luôn chân thành và bỏng cháy. Bước đi, cũng không phải anh không yêu em bằng tình yêu chân thật mà để em hiểu rằng trong tình yêu không có sự sẻ chia, nhưng không có nghĩa là giẫm đạp lên tất cả những gì anh và em đã có, cho dù em không muốn giữ nó. Bước đi! Anh phải trả em về với niềm vui của em, trả em về với vùng quá khứ của em. Dù anh không muốn. 
Bước đi! Để nhìn lại mình sau những tháng ngày đã qua, anh đã tổn thương như thế nào? Dù lòng mình trống trải nhưng ai đó đã được lấp đầy vào khoảng trống của anh đối với em. Anh sẽ cố bước thật nhanh để em có thời gian và sự lựa chọn, nghĩ suy và biết rằng anh không còn yếu mềm nữa. Bước đi để khi gặp lại em, ta sẽ chẳng còn là gì của nhau nữa dù vùng trời kỷ niệm trong trái tim kia đã quá bi thương và để thấy rằng ngoài anh ra em vẫn còn rất cần cho một ai đó. 
Bước đi, để tình yêu anh còn mãi, không nhạt nhòa dù chẳng thể đến với nhau. Bước đi, bằng đôi chân mệt mỏi dẫu rất cần bàn tay em nâng đỡ nhưng anh vẫn không thể làm thế. Bước đi anh sẽ không nói với em rằng anh yêu em như thế nào? Cho dù trong lòng anh rất muốn nói…! Thôi anh sẽ bước đi để em không nghĩ đến anh (dù anh đang ích kỷ với em và cả bản thân mình). 
Bước đi anh sẽ bước một lần và là mãi mãi sẽ không nhớ về hình bóng em nữa, sẽ vứt bỏ hình bóng của em và nó sẽ không bao giờ ngự trị trong trái tim anh cho dù anh rất muốn. Anh đã rút ra được kinh nghiệm và chân lý sống của cuộc đời anh là: “Sống trên đời mỗi người phải có một sự lựa chọn riêng, vì cuộc sống phải thế và anh lúc nào cũng mong em vui vẻ và hạnh phúc”. Nhưng anh chỉ xin em nhớ đến một điều: “Hạnh phúc là phải biết hy sinh”. 
Vĩnh biệt em yêu! Vĩnh biệt mối tình mà anh không bao giờ đấu tranh để giành giật&nbsp;và nó mãi&nbsp;chỉ là con số không.]]></description>
            <pubDate>2010/01/22 23:58:39</pubDate>
            <guid><![CDATA[Anh muốn quên em nhưng không thể !:601]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Tháng 1 - Tháng đầu tiên của năm !]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/kinolove812/article?mid=599]]></link>
            <description><![CDATA[Người ta thường nói : &quot; Đầu năm đầu tháng , làm cái gì cũng thuận lợi &quot; , thế nhưng sao mình lại cảm thấy không đúng tí nào&nbsp;cả . Tính từ&nbsp; ngày đầu năm đến giờ toàn gặp chuyện buồn&nbsp;, rắc rối với xui quá trời .
Ngày 1/1 tranh cãi với pé Trông về việc gặp nhau , nhắn tin , gọi điện , rùi chuyện này phải giải quyết thế nào ? Pé Trông cứ sợ mình buồn nên hết lo cái này đến lo cái kia , mình thì không muốn pé Trông phải khó xử nên quyết định từ nay về sau không gặp nữa, đế pé Trông có thể toàn tâm toàn ý lo cho người iu của mình , thế là tốt cho cả hai rồi&nbsp;.
Mình cũng không biết làm thế là đúng hay sai ? Pé Thúy nói là nếu a có lòng với người ta thì tại sao không nói ra&nbsp;? Tại sao phải nhường cho người khác ? Tại sao lại rút lui ngay lúc quan trọng ?
Mình cũng rất nhớ pé Trông, thế nhưng nếu quay lại thì mình sẽ làm thế nào đây ?
Khi trong lòng còn đang phân vân khó xử , không biết làm sao thì ngày 3/1 pé Sún nhắn tin qua báo là bị chồng sắp cưới la mắng vì chuyện ngày trước 2 đứa chụp hình chung , rùi mình post lên blog của mình .
Chính vì đề phòng trường hợp bị người khác thấy nên blog của cả 2 đều không add nick lẫn nhau và cũng không thề qua lại xem blog của nhau .
Thế nhưng trong 1 ngày tâm trạng không tốt , pé Sún đã viết 1 bài lên blog và mình bon chen zô comment , thế là chồng chưa cưới của Sún vào xem và nhân tiện wa blog mình coi luôn .
Coi xong rồi thế là pé Sún nhận được những tin nhắn không hay , nói chung mình cũng có 1 phần trách nhiệm trong việc này .
Vì việc này mà mình cảm thấy việc không gặp pé Trông nữa có thể là quyết định đúng và không có gì phải hối hận gì quyết định này .
1 tuần&nbsp;, 2 tuần rùi 3 tuần trôi wa, dù rất nhớ những cũng phải kiềm nén để quên.
Cứ tưởng mọi việc sẽ như thế , Thế nhưng xảy ra 1 việc làm thay đổi cách nghĩ và phương châm sống mà mình đã sống từ trước đến giờ .
Ngày 14/1 , lúc đang ở trong tòa nhà Saigon Tower để lấy hợp đồng cho sếp thì bất ngờ nhận được tin từ&nbsp; Thành là Kiến Chánh ( bạn học chung cấp 3 ) vừa mới mất ngay buổi sáng , làm cho mình thực sự sững sốt . Cái chết nó đến bất ngờ thật , sống nay thác mai , không ai biết trước chuyện gì sẽ xảy ra .Người thân, bạn bè, đồng nghiệp , anh em, kẻ thù , người iu ... có kiếp này không có kiếp sau , yêu nhau lắm thì cũng trong kiếp này, thù cho lắm cũng không qua khỏi kiếp này , thế thì tại sao lại không tha thứ cho những lỗi lầm của nhau .
Thế nên sau đó mình lại quyết định nhắn tin nói chuyện lại với pé Trông, dù cho có chuyện gì xảy ra đi nữa, mình vẫn sẽ không đễ tâm nữa , chỉ mong có thể sống cho hết cuộc đời này mà không phải mang 1 niềm ân hận nào cả .
&nbsp;]]></description>
            <pubDate>2010/01/16 16:28:52</pubDate>
            <guid><![CDATA[Tháng 1 - Tháng đầu tiên của năm !:599]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Buông tay...........................................]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/kinolove812/article?mid=586]]></link>
            <description><![CDATA[&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Buông tay&nbsp;em ra&nbsp; để em không còn là&nbsp;của anh&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Buông tay&nbsp;em ra để trả&nbsp;em&nbsp; về với thế giới của&nbsp;em.&nbsp; &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Buông tay để người ấy nở nụ cười trở lại , 1 nụ cười ko còn cảm giác mệt mỏi, suy nghĩ nữa&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;Anh buông tay&nbsp;ra . &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Để&nbsp;em mỉm cười,&nbsp;em hạnh phúc với niềm vui của riêng của&nbsp;em.&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Và anh..........................&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;Anh cảm thấy&nbsp;mệt mỏi..................................&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;Anh ko còn đủ sức để&nbsp; níu kéo&nbsp; em...........................&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;Anh buông tay anh, để em&nbsp; còn là chính em&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;   ]]></description>
            <pubDate>2010/01/04 08:59:35</pubDate>
            <guid><![CDATA[Buông tay...........................................:586]]></guid>
         </item>        </channel>
        </rss><!-- w1.blog.sg1.yahoo.com compressed/chunked Wed Feb 10 17:12:35 SGT 2010 -->
