<?xml version="1.0" encoding="utf-8"?>
<rss version="2.0">
<channel>        <title><![CDATA[zennie&#39;shome]]></title>
        <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/la-zennie]]></link>
        <description><![CDATA[stress..for more...]]></description>
        <language>vi-vn</language>
        <lastBuildDate>2008/05/08 16:34:03</lastBuildDate>         <item>
            <title><![CDATA[it&#39;s raining...]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/la-zennie/article?mid=5]]></link>
            <description><![CDATA[  

MUA...&lt;&gt;troi dang mua day...mua nhe thoy...nhung cung du lam ta nghe thay..cam nhan thay..tieng la cay xao xat...tieng mua xo xac...lop bop...lop bop...MUA...&lt;&gt;hum nay mua nhe. nhang` hon hom wa...MUA...hom wa troi cu mua suot...ta nam o nha`...doi mua tanh...mong mua mau dut...ta con` di choi nua chu&#39;...ta hon` trach...mua chi ma mua nhiu the...mua tu sang toi toi...mua lam` ta voi ngta xa nhau wa...chi co&#39; vai ngay duoc gap...duoc di choi thoy...the ma troi lai mua...ta trach&#39;...ta gian...MUA...&lt;&gt;8h...troi bong tanh han~..chi con` vai giot tren nhung cay to ngoai duong...ta lien lay xe chay ra duong...le^~ ma`...ta gap ngta...noi chuyen...gion...roi lai gian...MUA...&lt;&gt;ta gian...gian ngta lam...ta bo~ chay ve...troi luc ay dang mua...mua lat fat...nhung cung~ du lam` uot mat ta...cung du lam long ta lanh...ta cu chay ...lai way dau lai nhin`...xem ngta cho duoi theo k...cung~ tai mua...lam` mat&#39; ta uot&#39;...chu k fai vi long ta dau...MUA...&lt;&gt;tu chieu...da co ke hoach...wen het bun fien...da canh gio...vi ca ngay hum nay troi that dep...dinh toi nay se cho bonbon di cong vien...the^&#39;..nhung troi lai mua....MUA...lam` ta suy nghi~...ta lai ngoi do&#39;...lai nhin` mua...va lai suy nghi toi ngta...ta..khoc&#39; u???&lt;&gt;KHONG...ta k khoc&#39;...tai nuoc mua ay^&#39; chu&#39;...ta mun&#39; lao ra mua...mua chay ao` ra voi mua...nhung...co nhieu chuyen minh muon ma k fai luc nao cung lam duoc...ta so...vi ta k con be nua...k con cai thoi..tam mua chay long nhong nua...THoi ay&#39;...tam mua...ta thix nuoc ngap cao cao...de tui ta te&#39; nuoc nhau...thoi ay ngoc that...&lt;&gt;THoi ay&#39;...tam mua...ta thix dung duoi nhung cai mang&#39; xoi&#39;...nuoc chay manh..dap. xuong ao` ao`...thoi ay ngoc ghe!!Bay gio...mun tam mua...tru phi la dang di ngoai duog thi mua chot toi...thi ta con dam mua duoc dai dai`...ta con chay long vong..va khi ve nha uot mem...ta lay co k dem theo ao di mua...BAY gio...dang ngoi trong nha..mua ao toi...mun tam mua...danh bat luc...k the chay ao ra voi mua duoc nua,,,,!&lt;&gt;TA...thix tam mua..thix dam mua dung hon...de roi duoc benh...duoc ham nong sot...duoc nam luoi trong fong...luc ay...ta thix suy nghi~...suy nghi nhiu chuyen..va nuoc mat khi ay..cung nong nhu nhiet do co the ta,,,ta thix the...&lt;&gt;Hoi truoc...moi lan mun tam mua,,,ta van con co nguoi de chia se,,,van con co nguoi de 2 dua cung chay xe log vong tren nhung con duong day nuoc mua trang xoa...nhung con gio manh thoi wa..khien 2 co the xich lai gan nhau hon,,,nhung cai om that chat...vi` lanh...va` vi mua...!!!&lt;TA nho..ban hoi ay...co khi di xe may...tam mua voi ta...nhung chay xe may lanh lam...nen ban dap xe dap len nha ta..cho ta di tam mua..nha ban cach nha` ta 5,6 cay so...ma troi mua to...ban van di...chi~ vi nghe ta noi thix dap xe...ban van len...mac du khi ay la 8h toi...ta con nho..khi ay...ban len toi nha ta thi troi gan het mua roi...moi ban tim tai&#39;..khi ay ta thuong ban lam...ta toi ban lam...hua se dua ban ve toi nha`...ta chay ua` vao nha`...lay cho ban muon 1 cai ao lanh...dat theo 1 chiec xe dap cu~ men nua...chay ra...thi me ta goi lai...vi troi dang mua lam ram...me k cho di...ta tuc&#39;...ta tuc lam...vi da hua dua ban ve roai...ta chang bix sao...dua ao khoac cho ban...way vao nha ma nuoc mat cu ua&#39; ra...khi ay ta co 1 linh cam...that linh cam cua ta k sai...t va ban...da mat nhau...noi dung hon la ta...da mat ban...chi vi tinh ich ki cua ta...ma cung vi ta wa thuong ban...k mun chia se voi ai het...nen ta da mat ban...ta bay gio chi con bix ngoi day nho ve ban, nho nhung ki niem cua 2dua, va bat chot khoc khi ta chay xe duoi mua....luc ay...ta uoc...fai chi co ban ngoi sau xe ta...tui minh se...chay khap noi nua...ban selai om ta...ta se che cho cho ban...nhung...tat ca...da wa&#39; xa tam^` voi&#39; cua ta roi...ban oi,...!&lt;&gt;&lt;&gt;MUA...BUN`???ban~ chat cua no&#39; da nhu vay...troi mua...lanh...khien ngta co lai..va suy nghi toi nhieu thu&#39;...nho&#39; ve nhung ki&#39; uc duoi mua...&lt;]]></description>
            <pubDate>2008/05/02 22:37:09</pubDate>
            <guid><![CDATA[it&#39;s raining...:5]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[thank you for loving me.........]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/la-zennie/article?mid=15]]></link>
            <description><![CDATA[Cuộc sống thay đổi nhiều quá kể từ ngày em ra trường. Nhiều thói quen hình như đôi lúc cũng bị lãng quên. Chẳng đến nỗi bởi vì không còn tẹo thời gian nào để nghe nhạc nữa nhưng hình như em cũng quên khuấy đi mất cái thú nghe nhạc. Chỉ mỗi dạo gần đây, cuối tuần cũng chẳng làm gì em mới lôi cái folder nhạc mốc meo trong máy ra lại. Những bài hát quen thuộc một thời nghe đi nghe lại suốt ngày giờ lại sống lại trong em. Chợt bắt gặp &quot;Thank you for loving me&quot; cua Bon Jovi trong list ấy. Chợt, mọi thứ lại trở về, ngọt ngào và yên ả biết bao nhiêu... 

Anh còn nhớ hôm em gởi anh bài hát này không? Cái hồi mà mình toàn nói chuyện linh tinh, trao đổi bài hát với nhau í. Nghĩ lại thật nhí nhố anh hỉ? Chả ai yêu mình mà mình lại đi &quot;Thank you for loving me&quot; chứ. Giàu trí tưởng bở ấy mà. Sau này lúc mới yêu nhau, mình cũng hay cùng nghe bài hát này anh nhỉ, anh còn nhớ không? Và câu quen thuộc của tụi mình lúc đó mỗi lúc nói chuyện thật touch với nhau là &quot;Thank you for loving me&quot; chắc anh vẫn chưa quên đâu anh nhỉ? Lâu rồi, cuộc sống cứ cuốn chặt lấy anh và em, nhiều lúc muốn đặt cái gánh cuộc đời ấy xuống để nghĩ ngơi, để thư giãn, để tìm lại những giây phút lãng mạn ngọt ngào mình đã từng có mà mình chẳng thể nào làm được. Nhưng dù có như thế, dù biết bao thăng trầm đã đi qua, trong thâm tâm em, từ trước đến nay tựa đề bài hát này vẫn luôn luôn đúng. Cảm ơn anh đã hiện hữu trong cuộc sống này, cám ơn anh đã bước vào cuộc đời em, cám ơn cuộc đời đã sắp xếp cho những tình cờ để anh đến bên em. Cảm ơn anh đã vực em dậy trong lúc em vùng vẫy trong vô định. Cảm ơn anh đã lắng nghe và chia sẻ với em mọi nỗi niềm trong cuộc sống kể từ ngày em quen biết anh. Cám ơn anh đã cho em bàn tay ấm nóng để dắt em đi qua những ngày mùa đông đơn độc lạnh lẽo. Cảm ơn anh đã đưa bờ vai mạnh mẽ đỡ lấy những khó khăn trong cuộc sống thay em, để những ngày lo lắng nặng nề nhất đối với bất kì ai sắp ra trường như em trở nên đơn giản hơn, nhẹ nhàng hơn. Cảm ơn anh vì luôn luôn là điểm tựa support em bất cứ lúc nào em gặp phải những trở ngại trong cuộc sống dù chỉ nhỏ nhặt. Em thấy mình bình yên, thấy mình được chở che, được yêu thương và chìu chuộng dưới đôi cánh tình yêu mà cuộc đời đem đến cùng anh cho em. Cảm ơn anh vì tất cả những gì chỉ có trong bài hát đã trở thành hiện thực trong cuộc đời em. Cảm ơn anh dạy em biết hai tiếng &quot;hạnh phúc&quot; mà chẳng dễ gì cho bất cứ ai học được. Em thấy mình tự tin hơn, thấy mình dõng dạc hơn với mỗi bước chân đi vào cuộc đời bởi anh đã từng dặn em. 

&quot;Dẫu cuộc sống ngoài kia không như mơ ước thì hãy nắm lấy tay anh này và chúng ta cùng bước tin vào một nụ cười rạng rỡ những ngày mai...&quot; &quot;Thank you for loving me...&quot;




Thank you for loving meSáng tác: đang cập nhật - Thể hiện: đang cập nhật ]]></description>
            <pubDate>2008/04/20 20:12:48</pubDate>
            <guid><![CDATA[thank you for loving me.........:15]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[pix....kute]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/la-zennie/article?mid=8]]></link>
            <description><![CDATA[&nbsp; 

  

hum nay mệt wa&#39;...đang bịnh...mệt ghê..chẳng đi chơi nỗi nữa chứ nói j` đi học...vai~&gt;&gt;&gt;tẩm bổ...chix thuốc bỏ...(choáng)...mập ....mập double...chẳng chạy xe đi sg nỗi...thoy..jạ để mai lên cũng được...mệt...!
àh!up vài pix hum bữa đi picnic zới mấy đứa khìn khìn...:Dcho pàkon chiem ngưõng...cm cho zen nha may ss, may bro...!
cảnh hồ sen đấy...tiếc wa&#39;! pác Duy chẳng có dịp chụp rồi...!híhí
     lung linh wa&#39; !  tối wá...chẳng thấy rõ???     xinh nhỉ???     kute wa di!                      hết ròy!h1hí! ]]></description>
            <pubDate>2008/03/11 16:25:01</pubDate>
            <guid><![CDATA[pix....kute:8]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[entry for ban than....]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/la-zennie/article?mid=9]]></link>
            <description><![CDATA[ 

T ơi! Mài đừng bùn nữa!Mài có bik khi đọc được những dòng Mài vik, tụi teo cũng bùn lém hok?bit mài bùn, lonely, tụi teo cũng mún share với mài lắm đó chứ, tụi teo cũng ước j, những lúc như thế này tụi mình vẫn có thể còn ở bên nhau như xưa, để có thể cùng nhau xả stress, cùng nhau điên, cùng nhau cười, cười , cười, cùng nhau chia sẻ nhiều điều như khi xưa đó.nhưng hoàn cảnh hok cho fep&#39;!ngày mài đi, 3 đứa tụi teo đứa nào cũng cười toe tét, cũng vẫn còn vui ve, đùa giỡn đó thoy, tui teo hok khóc nhiều, ko có nghĩa là tui teo ko bùn khi xa mài, mà có lẽ là tụi teo mừng cho mài...tương lai mài rồi sẽ tươi sáng...
Mài bik ko...ở đây...tụi teo bi giờ vẫn còn ở bên nhau...đi chơi chung...ăn chung...ngủ chung...nhưng tui teo vẫn thường nhắc tới mài lắm...khi mà chỉ còn 3 đứa trên 2 xe...chạy vòng vòng ngoài đường...3 đứa zô wán ngồi...4 ghế,...thì mài bik ko....những lúc đó tụi tao nhớ mài lắm...tui teo ước j có mài kế bên...mà teo cũng nói cho mài bik...con trâm là đứa nhắc mài nhiếu nhất đó...gần như là thường xuyên luôn đó...mài thấy ko...tui teo dù ko có o cạnh mài...nhưng tui teo luôn luôn sát cánh với mày...mài đừng oán trách...đừng bùn vì cuộc đời của mài nữa...mài vẫn còn hơn nhiều người mà...đi thi cũng có về thoy...vấn đề là mài fải làm sao học hành cho thật tốt, sống cho thật tốt, đừng buông thả...fãi sống sao mà đừng làm fụ lòng tụi teo..gia đình mài nữa...
mài ráng lên nha!có j thi cứ share với tui teo...tui teo sao wên mài được???tui teo cũng mong ngày mài về lắm đó...bởi jạ mài fải ráng &quot;cày&quot; đi!kiếm tiền về đây!mà mài yên tâm...về đây tui tao takecare mài cho nên mài khỏi lo...híhí!
t vik entry này là share với mài rồi đó nha, bù lại những lúc t ko free để 888 zới mài, thông cảm nghen...we &#39;re always stand by ur side, together,...take care urself...LEt&#39;s Happies...!
P/s: bi h là 00:15 ngày 3.3, happy birthay mài lun nghen!hope so...t là người mừng sn mài đầu tiên...mài yên tâm...tonite...tui teo sẽ họp mặt và...đi ĂN...mừng sinh nhật mài nghen...!héhé!]]></description>
            <pubDate>2008/03/03 09:50:11</pubDate>
            <guid><![CDATA[entry for ban than....:9]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[valentine...]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/la-zennie/article?mid=16]]></link>
            <description><![CDATA[valentine..
valentine năm nay lại 1 lần nữa trùng vào 1 mùng của tết ta...thật thú vị...năm nay cũng là lần thứ 2&nbsp;anh&nbsp;ở bên em&nbsp;vào ngày lễ tình nhân này...happy!!!
năm nay thật đặc biệt...anh k còn là người chủ động nữa...mà đổi lại là em...hi2hi`...
tối...em hẹn anh đi coi film...ngày đặc biệt...nên tụi mình cũng coi film đặc biệt...p/s I love U...film thật cảm động...fai k anh?
Em...tặng wa` cho anh...em cũng biết anh rất ngại khi ngày đặc biệt của những ai yêu nhau anh lại k dành tặng được j cho em hết...k sao đâu anh ơi...em hiểu mà...cũng vì nhiều lí do anh nhỉ???
Cặp nhẫn...tụi mình đeo là cặp thứ 2 rồi...em muốn...mỗi năm sẽ là 1 cặp...cũng giống như tinh yêu của tụi mình sẽ k bao giờ cũ được hết...mỗi năm đều mới...đều khác...
hi`h`i...anh ah`...em hôm nay thật là hạnh phúc...em muốn tay mình cứ mãi nắm lấy nhau suốt...em hok muốn anh bõ tay em ra đâu...em sợ...
em muốn...được ngồi sau xe anh chỡ đi mãi...được vòng tay ôm anh mãi...
Những lần mình giận nhau...thường là anh giận em....anh biết không...những lúc ấy em vừa buồn vừa đau...
Những lúc anh giận em rồi tắt máy dt...trong khoãng thời gian đó...anh bit không...em nhấp nhổm...ngồi k yên...cứ bấm máy...goi cho anh suốt.. mặc dù em bit anh sẽ k nghe đâu...nhưng em cứ gọi...em hi vọng anh hiểu cho em...
Mặc dù...em vẫn nói mãi...là em yêu anh rất nhiều...nhưng anh vẫn k tin em...anh vẫn thường xuyên để ý...xem em có làm j khong,,,có đi voi ai k...rồi anh nghi ngờ...rồi anh ghen...anh giận em...đòi chia tay...
ANh àh...anh làm vậy là ác lắm đó anh biết không...em thật sự k làm j sai hết...những thứ đó chĩ là mối wan hệ ban bè thoy...em wen anh...đâu có nghĩa là em k còn được nói chuyện hay chơi chung với những người con trai khác đâu anh...em chơi với họ chĩ ở mức độ tình cảm bạn bè thôi...chứ có j đâu...họ sao = được anh...mà anh đi so sánh với họ...những lúc đó em thật mệt mõi...
Anh yêu em bao nhieu...thi em yêu anh hơn gấp bội đó anh...
Tình yêu mà có quá nhiều ghen tuông mù quáng thì tình yêu đó thật k trọn vẹn anh àh...những thứ đó chĩ đem nước mắt đến cho tình yêu thôi...
Tình yêu là sự tự nguyện của 2 người đến với nhau...k ai có thể ép buộc ai được...1 chút sự tự do...thoãi mái...lại càng làm tình yêu của 2 người thêm nồng nàn...
Thật hãnh diện với bạn bè...khi mình đã có người yêu rồi...nhưng người yêu vẫn cho mình sự tự do...chơi với ai cũng được...,miễn sao đừng làm chuyện có lỗi là được rồi...cái đó là sự cảm thông...sự tự do...
Cũng 1 phần bởi vì...anh chĩ coi em là bạn gái cũa anh thôi...em chưa phải là vợ của anh...tụi mình cái j cũng k giấu diếm nhau hết...em thích đều đó...uhm...anh đi chơi..làm j với ai...anh cứ kể...em nghe để biết thôi...chứ k cấm cản anh j hết...em cũng mong như thế...nhiều lúc em nghĩ...mình yêu nhau...đâu có nghĩa là mình chĩ biết có nhau thôi..làm như vậy k tốt chút nào hết...như vậy mình k giao lưu với xã hội...sau này sẽ k có nhiều mối wen biết...sẽ k có các cơ hội thăng tiến đến với mình...
Tụi mình...dù có làm j đi nữa...thì khi làm những điều j đó...miễn sao trong tim ta có 1 phút giây để dừng lại...nhận ra coi mình làm điều này có đúng hay k...có lỗi với người mình yêu hay k...
Anh àh...đó chĩ là suy nghĩ của em thôi...em k dám nói với anh...sợ anh lại giận...em&nbsp; chỉ biết viết vậy thôi...mong 1 ngày anh có thể đọc được và hiểu cho em...Em thật sự yêu anh...Em rất sợ những lúc anh cắt đứt liên lạc với em...anh đừng bao giờ làm vậy nữa anh nhé...!đừng đối xử với em như ja anh nhé...!
P/S: I STILL ALWAYS LOVE YOU....em vẫn mãi yêu anh...
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; hôn anh...yêu quí của em
&nbsp;
&nbsp;]]></description>
            <pubDate>2008/02/15 01:02:58</pubDate>
            <guid><![CDATA[valentine...:16]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[viet...???]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/la-zennie/article?mid=7]]></link>
            <description><![CDATA[dạo này làm biếng vik nhỉ...
Đôi khi chạy xe...miên man những suy nghĩ...miên man...lại mún online để vik ngay...nhưng...khi về tới nhà...mở máy lên...lại chẳng mún vik...vik..lại sợ có người đọc...lại có người nhầm lẫn...
Hôm nay...ở nhà 1 mình...sợ...k fai~ sợ ma...cảm thấy sao cô đơn wa&#39;...cô đơn k chỉ theo nghĩa đen...bây giờ nhìn lại...sao k còn 1 ai ở bên ta...sao k còn 1 ai thật lòng với ta...chẳng lẽ ta đáng chán đến vậy sao...
Nhiều chuyện xảy đến...ta cũng k bix nói cùng ai...k fai~ k có người chịu lắng nghe ta nói..tại ta k dám nói...ta sợ...!!!
Bạn ta...có lẽ là bạn thân ta đó...bix hết đó mặc dù ta k nói...ta thầm cảm ơn bạn lắm...
Ta..nhìn lại những j ta đã trãi wa...đã đi wa...bây giờ...ta suy ngẫm lại...thấy mình thời đó thật dại dột...thời ấy ta đau khổ...thời ấy ta chán đời...nhưng bây giờ k phải hậu quả đáng để ta đau khổ hơn sao???ta ơi ta...mi thật ngốc...!
Ta...sống buông thả...?bạn ta bảo thế...mi thật ngốc...sao lại thả trôi mình như thế...mi muốn chứng tỏ àh...???KHÔNG...ta k phải thế...thật...ta cũng chẳng hiểu ta...tại sao thế nhỉ...
Bạn bè...ta k bix có định nghĩa đúng từ k nữa...chán...chỉ bix nói 1 chữ thế thoy...!!!
Ko tha thiết nữa...ta gần như chỉ bix mỗi ta thoy...ta...
Ta chán chường...ta mệt mỏi...đã bao lần ta...mún sửa sai,,,cố sống cho thật tốt...nhưng..chẵng ai động viên...mệt..,chán...!!!]]></description>
            <pubDate>2008/02/12 23:52:14</pubDate>
            <guid><![CDATA[viet...???:7]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[three little world]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/la-zennie/article?mid=10]]></link>
            <description><![CDATA[  

Rất nhiều khi lời nói không ý nghĩa bằng một ánh mắt, một nét mặt, một nụ cười hay thậm chí giản đơn - một cánh tay biết chìa ra đúng lúc…những cử chỉ ấy là thứ ngôn ngữ không lời vô giá trong nhiều cảnh huống.Tôi và anh cũng thế, một ánh nhìn, một nụ cười chợt hé, một cơn lốc chóng vánh, chẳng lấy một lời hứa hẹn… Chỉ có thế, đã qua lâu lắm, song dư âm của nó vẫn vọng mãi trong tôi. Mong anh cũng giữ nó như một niềm riêng giống tôi. Anh chẳng bao giờ nói với tôi về chuyện tình cảm. Những lời chúng tôi có chỉ là sự bàn bạc, trao đổi về công việc… , song nếu không phải nó thì những cảm xúc ấy của tôi là gì?“Never believed in love at first sightBut I believe what I’m feeling tonightBecause when I saw you across the roomI felt my heart going boom, boom, boom”Rất nhiều điều khó khăn xảy ra liên tiếp với tôi, lúc nào anh cũng là người xuất hiện đúng lúc, không ồn ào, không nhiều lời, anh luôn giúp tôi đứng lên bằng ánh mắt khích lệ, dắt tôi ra khỏi nỗi buồn phiền bằng bàn tay của một người đàn ông, hay đúng hơn của một người đi trước, từng trải trong cuộc sống.Tôi ngưỡng mộ anh như một vị cứu tinh, anh lúc nào cũng dùng hành động để bày tỏ. Có lần tôi thắc mắc vì sao anh lại ít nói như thế, anh trả lời: “Hành động hay hơn lời nói”. Có lẽ cách nghĩ ấy đã trở thành nếp sống riêng của anh. Cách anh nhìn tôi, cách anh cười với tôi luôn làm tôi bối rối. Tôi không thể lí giải, chỉ biết rằng anh đã trở thành người quan trọng với tôi.Có lẽ yêu không cũng chưa đủ, mẹ tôi thường bảo, người ta phải vừa có duyên vừa có nợ với nhau thì mới có thể thành đôi. Chẳng biết điều đó có đúng không, tôi và anh không biết là duyên, là nợ hoặc chỉ một trong hai.Anh chẳng bao giờ nói ra những gì cần nói. Tôi chờ đợi mãi, tôi quá mệt mỏi, rồi bỏ cuộc, tôi không muốn mãi yêu trong cảm giác. Có thể đó không phải là cách giải quyết hay, nhưng như thế tôi thấy tốt hơn cho cả hai. Tôi đã chuyển công tác, ra đi không nói một lời. Lặng im là điều tôi đã học được từ anh.Anh có gọi điện cho tôi nhưng cũng chẳng nói gì, đến và đi giống nhau, thinh lặng và cảm nhận. Trước đây tôi còn đọc được chút gì qua ánh mắt, qua nụ cười, cử chỉ của anh. Còn bây giờ, chỉ qua chiếc mobil, tôi chẳng đọc được bất cứ ý nghĩ nào, lúc này tôi đã không còn ở bên cạnh anh, ngôn ngữ cử chỉ anh lựa chọn đã trở nên vô nghĩa.Điều duy nhất tôi trách anh là đã chọn cách bày tỏ khác người, tôi không đòi hỏi quá nhiều, chỉ là một câu ngắn ngủi: “I love you”. 
Nếu anh từng nghe một lần “Three Little Words” của Nu Flavor, hy vọng anh sẽ phá lệ, không tiếc lời nói ấy cùng tôi. Không để tôi phải “Có những niềm riêng một đời giấu kín. Nuôi ta cô đơn, nuôi ta đợi chờ”.]]></description>
            <pubDate>2007/12/12 01:52:01</pubDate>
            <guid><![CDATA[three little world:10]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[^^]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/la-zennie/article?mid=11]]></link>
            <description><![CDATA[~_~ 

 

It&#39;s all because of U
I&#39;m felling sad and blue
U went away, 
Now my life is just a rainny day
And...I love U so...
How much U never know
U...went away and let me lonely
but Unchange my memories...]]></description>
            <pubDate>2007/11/30 10:54:31</pubDate>
            <guid><![CDATA[^^:11]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[CAY...LA&#39; va` GIO&#39;...]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/la-zennie/article?mid=1]]></link>
            <description><![CDATA[ 
Lý do tôi được gọi là cây là vì tôi thích vẽ cây, một thời gian dài, tôi vẽ một cái cây nhỏ ở góc những bức tranh của tôi. Tôi đã từng hẹn hò với năm cô gái khi tôi còn học dự bị đại học, trong số đó có một người tôi rất mến, rất mến nhưng lại không có can đảm để quen cô ấy. Cô ấy không có khuôn mặt xinh đẹp, không có những ngón tay thon dài, không có một ngọai hình nổi bật, cô ấy là một cô gái hết sức bình thường.Tôi thích cô ấy, thật sự thích cô ấy, tôi thích sự ngây thơ, thích nét tinh nghịch, thích sự dễ thương , thông minh và yếu ớt của cô ấy. Lý do mà tôi không quen với cô ấy là vì tôi nghĩ người quá bình thường như cô ấy thì không hợp với tôi. Tôi cũng sợ rằng khi quen nhau rồi thì những tình cảm tốt đẹp tôi dành cho cô ấy cũng tan vỡ. Một phần cũng sợ những tin đồn sẽ làm tổn thương cô ấy. Tôi nghĩ rằng nếu cô ấy thật sự dành cho tôi thì cuối cùng cô ấy cũng sẽ là của tôi và tôi không việc gì phải từ bỏ mọi thứ vì cô ấy. Lý do cuối cùng đã khiến cô ấy ở bên cạnh tôi suốt 3 năm. Cô ấy nhìn tôi theo đuổi những cô gái khác và.. tôi đã làm cô ấy khóc suốt 3 năm đó…Cô ấy muốn làm một diễn viên giỏi nhưng tôi lại là một đạo diễn vô cùng khắt khe. Khi tôi hôn người bạn gái thứ 2 thì cô ấy từ đâu đi tới, cô ấy rất bối rối nhưng cũng chỉ cười và nói “cứ tự nhiên” trước khi chạy đi. Ngày hôm sau, mắt cô ấy sưng như một hạt dẻ. Tôi cố tình không hiểu lý do tại sao cô ấy khóc và chọc cô ấy suốt ngày hôm đó. Khi mọi người đi về hết, cô ấy ngồi khóc một mình trong lớp. Cô ấy không biết tôi quay trở về lớp để lấy đồ …và tôi đã ngồi nhìn cô ấy khóc hơn một tiếngNgười bạn gái thứ tư của tôi không thích cô ấy. Có một lần hai người đã cãi nhau, tôi biết theo tính cách của cô ấy , cô ấy chắc chắn không phải là người gây chuyện nhưng tôi vẫn đứng về phía bạn gái mình. Tôi mắng cô ấy, cô ấy đã nhìn tôi với một ánh mắt thật sự shock, tôi đã không quan tâm đến cảm giác của cô ấy và bỏ đi với bạn gái của mìnhNgày hôm sau, cô ấy vẫn cười giỡn với tôi như không có chuyện gì xảy ra, tôi biết cô ấy bị tổn thương nhưng tôi nghĩ cô ấy không biết, tôi cũng đau như cô ấy vậy.Khi tôi chia tay với người bạn gái thứ 5, tôi đã hẹn hò với cô ấy, sau khi đi chơi được vài ngày tôi nói với cô ấy tôi có chuyện muốn nói cho cô ấy, cô ấy nhìn tôi và cũng nói là có chuyện muốn nói cho tôi biết. Tôi nói cho cô ấy nghe về việc tôi chia tay và cô ấy nói cho tôi hay là cô ấy bắt đầu quen người con trai khác. Tôi biết người đó là ai, người đó đã theo đuổi cô ấy một thời gian dài, một người con trai rất dễ thương, năng động và đầy sức sống. Việc người đó thích cô ấy đã được bàn tán trong trường một thời gian dài.Tôi không thể nói cho cô ấy biết là tim tôi đau như thế nào, tôi chỉ cười và chúc mừng cô ấy. Khi tôi về tới nhà, tim tôi đau đến nỗi tôi không thể đứng vững nổi nữa, giống như có một tảng đá đè nặng lên ngực tôi, Tôi không thở nổi, muốn hét thật to nhưng không thể. Nước mắt rơi xuống, tôi gục ngã và khóc.Đã bao nhiêu lần tôi nhìn thấy cô ấy khóc vì một người đàn ông cũng không chịu hiểu cho cảm giác của cô ấy?Sau khi tốt nghiệp, tôi cứ đọc mãi cái sms được gửi 10 ngày sau đó “lá rời cây là vì gió cuốn đi hay là vì cây không giữ lá lại”LáSuốt thời còn học dự bị đại học, tôi rất thích đi nhặt lá, tại sao ư? Tại vì tôi thấy để một cái lá rời khỏi cái cây mà nó đã dựa dẫm lâu như vậy cần phải rất can đảm.Suốt thời gian học dự bị, tôi luôn ở rất gần một người con trai, không phải là bạn trai đâu… chỉ là bạn bè thôi. Khi anh ấy có người bạn gái đầu tiên. Tôi học được một cảm giác mà trước giờ tôi nghĩ là mình không thể có – Sự ghanh tị. Nỗi cay đắng đó không thể diễn tả bằng lời, giống như là cực đỉnh của đau khổ vậy. nhưng sau đó 2 tháng thì họ chia tay, tôi chưa kịp vui mừng thì anh ấy lại quen tiếp một người con gái kháTôi thích anh ấy và tôi biết rằng anh ấy cũng thích tôi. Nhưng tại sao anh ấy lại không hề biểu hiện? Tại sao anh ấy thích tôi mà lại không chịu bắt đầu trước. Mỗi lần anh ấy có bạn gái mới là một lần tim tôi đau nhói. Thời gian trôi qua, tim tôi đã vì anh ấy mà tổn thương rất nhiều. Tôi bắt đầu tin rằng đây chỉ là tình cảm đơn phương của mình tôi mà thôi.Nhưng nếu anh ấy không thích tôi thì tại sao lại đối xử tốt với tôi như vậy. Nó khác xa với việc anh ấy làm vì tình bạn. Thích một người sao mà khổ như vậy. Tôi có thể biết anh ấy thích gì, biết sở thích của anh ấy, nhưng tình cảm anh ấy dành cho tôi thì tôi không thể hiểu được và tôi cũng không thể nào mở lời được.Trừ việc đó ra, tôi vẫn muốn được ở bên cạnh anh cấy, quan tâm anh ấy, chăm sóc anh ấy và yêu anh ấy, hi vọng một ngày đẹp trời nào đó anh ấy sẽ thay đổi và yêu tôi, kiểu như đợi điện thọai của anh ấy mỗi đêm, muốn anh ấy gửi tin nhắn cho mình… Tôi biết cho dù anh ấy bận thế nào, anh ấy cũng sẽ dành thời gian cho tôi. Bởi vì như vậy nên tôi đã chờ anh ấy. 3 năm thật khó mà trôi qua và nhiều lúc tôi cũng nghĩ đến chuyện bỏ cuộc. Thỉnh thỏang, tôi tự hỏi liệu tôi có nên tiếp tục đợi chờ hay không? Nỗi đau, sự tổn thương và nỗi ám ảnh đã theo tôi suốt 3 năm.Cho đến năm tôi sắp tốt nghiệp, một chàng trai nhỏ hơn tôi một tuổi đã công khai theo đuổi tôi. Mỗi ngày anh ấy đều thể hiện tình cảm với tôi,anh ấy như một cơn gió, cố thổi một chiếc lá ra khỏi cành cây mà nó dựa dẫm, ban đầu tôi thấy hơi khó chịu, nhưng dần dần tôi đã dành cho anh ấy một góc nhỏ trong tim mình. Đến cuối cùng, tôi nhận ra rằng cơn gió đó có thể làm tôi hạnh phúc, có thể thổi tôi tới một vùng đất tốt đẹp hơn…cho nên cuối cùng tôi đã rời cây, nhưng cái cây chỉ cười và không hề khuyên tôi ở lạiLá lìa cành là vì gió thổi hay vì cây không giữ lá ở lại??GióBởi vì tôi thích một cô gái được gọi là Lá, bởi vì cô ấy quá dựa dẫm vào cây cho nên tôi phải trở thành một cơn gió mạnh, một cơn gió có thể cuốn cô ấy đi. Lần đầu tiên tôi gặp cô ấy là khoảng một tháng sau khi tôi chuyển trường tới đây. Tôi nhìn thấy một cô gái nhỏ nhắn hay nhìn đội trưởng và tôi chơi đá bóng. Suốt thời gian đó, cô ấy luôn ngồi đó , một mình hoặc với những người bạn chỉ để nhìn đội trường. Khi anh ấy nói chuyện với những cô gái khác, tôi nhận thấy sự ghen tị trong mắt cô ấy, khi anh ấy nhìn cô ấy, tôi lại thấy nụ cười trong mắt cô ấy. Nhìn cô ấy trở thành một sở thích của tôi, giống như cô ấy thích nhìn anh ấy vậy.Một ngày, cô ấy không xuất hiện nữa, tôi cảm thấy như có gì đó trống vằng vậy. Tôi không thể giải thích nổi cảm giác của mình lúc đó , cảm thấy như là khó chịu lắm vậy, bữa đó đội trưởng cũng không tới , tôi tới lớp của 2 người, đứng ở ngòai và nhìn thấyanh ấy đang la mắng cô ấy. Mắt cô ấy ngân ngấn nước khi anh ta đi. Ngày hôm sau, tôi thấy cô ấy trở lại bình thường, vẫn ngồi đó và ngắm anh ta. Tôi đi ngang qua cô ấy và cười, tôi viết một lời nhắn và đưa cho cô ấy, cô ấy hơi ngạc nhiên, cô ấy nhìn tôi , cuời rồi nhận mảnh giấy. Ngày hôm sau, cô ấy xuất hiện, đưa tôi mảnh giấy rồi đi“Trái tim của chiếc lá quá nặng nề, gió không thể thổi đi được đâu”&quot;Không phải tại vì trái tim chiếc lá quá nặng nề. Nó bởi vì chiếc lá không muốn rời khỏi cây”Tôi trả lời lời nhắn của cô ấy như vậy và dần dần cô ấy đã chấp nhận những món quà và điện thọai của tôi. Tôi biết người cô ấy yêu không phài là tôi. Nhưng tôi có linh cảm là một ngày nào đó tôi có thể làm cho cô ấy thích tôi. Trong vòng 4 tháng , tôi công khai tình cảm của tôi với cô ấy không dưới 20 lần . Mỗi lần như vậy, cô ấy đều chuyển đề tài, nhưng tôi không bỏ cuộc. Nếu tôi đã quyết định muốn có cô ấy, tôi sẽ làm mọi cách để cô ấy thích tôi. Tôi không thể nhớ nổi là tôi đã tỏ tình với cô ấy bao nhiêu lần. Mặc dù cô ấy lảng tránh nhưng trong lòng tôi vẫn nuôi hi vọng, hi vọng một ngày cô ấy sẽ chịu làm bạn gái của tôi.Một hôm tôi gọi điện cho cô ấy nhưng cô ấy không nói gì cả. tôi hỏi cô ấy “em đang làm gì vậy, sao em không nói gì hết vậy”, cô ấy nói “ Đầu của em đau lắm” “hả?” “đầu em đau lắm” cô ấy lặp lại to hơn. Tôi cúp máy và vội vàng đón taxi đến nhà cô ấy, khi cô ấy vừa ra mở cổng, tôi ôm ghì cô ấy vào lòng….và từ hôm đó…chúng tôi là một cặpVậy lá rời cây là vì gió thổi đi hay vì cây đã không giữ lá lại? 



]]></description>
            <pubDate>2007/11/19 13:28:37</pubDate>
            <guid><![CDATA[CAY...LA&#39; va` GIO&#39;...:1]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[1000 con hac giay...]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/la-zennie/article?mid=3]]></link>
            <description><![CDATA[  
Sự hiểu lầm có thể làm cho con người ta mất đi vĩnh viễn 1 thứ gì đó mà ta rất yêu quý, để rồi, khi nhận ra thì đã quá muộn...Có một chàng trai đã gấp 1.000 con hạc giấy tặng người anh yêu. Mặc dù lúc đó anh chỉ là một nhân viên quèn trong công ty, tương lai chẳng có vẻ gì sáng lạn nhưng họ vẫn luôn rất hạnh phúc bên nhau.Rồi cho đến một hôm người yêu của anh nói rằng nàng sẽ đi Paris, sẽ không bao giờ còn có dịp gặp lại anh nữa. Nàng rất lấy làm tiếc về điều này và an ủi chàng rằng rồi nỗi đau của chàng cũng sẽ trở thành dĩ vãng. Hãy để cho nó ngủ yên trong ký ức của mỗi người. Chàng trai đồng ý nhưng trái tim tan nát. Anh lao vào làm việc quên cả ngày đêm, cuối cùng anh đã thành lập được công ty của riêng mình. Nó không chỉ giúp anh vươn đến những điều mà trước đây vì thiếu nó mà ngưới yêu đã rời bỏ anh, nó còn giúp anh xua đuổi khỏi tâm trí mình một điều gì đó của những tháng ngày xưa cũ. Một ngày mưa tầm tã, trong lúc lái xe, chàng trai tình cờ trông thấy một đôi vợ chồng già cùng che chung một chiếc ô đi trên hè phố. Chiếc ô không đủ sức che cho họ giữa trời mưa gió. Chàng trai nhận ngay ra đó là cha mẹ của cô gái ngày xưa. Tình cảm trước đây anh dành cho họ dường như sống lại. Anh chạy xe cạnh đôi vợ chồng già với mong muốn họ nhận ra anh. Anh muốn họ thấy rằng anh bây giờ không còn như xưa, rằng anh bây giờ đã có thể tự mình tạo dựng một công ty riêng, đã có thể ngồi trong một chiếc xe hơi sang trọng. Vâng, chính anh, chính người mà trước đây con gái họ chối từ đã làm được điều đó.Đôi vợ chồng già cứ lầm lũi bước chậm rãi về phía nghĩa trang. Vội vàng, anh bước ra khỏi xe và đuổi theo họ. Và anh đã gặp lại người yêu xưa của mình, vẫn với nụ cười dịu dàng, đằm thắm nàng từng đem đến cho anh, đang dịu dàng nhìn anh từ bức chân dung trên bia mộ. Cạnh cô là món quà của anh, những con hạc giấy ngày nào. Đến lúc này anh mới biết một sự thật: nàng đã không hề đi Paris. Nàng đã mắc phải căn bệnh ung thư và không thể qua khỏi. Nàng đã luôn tin rằng một ngày nào đó anh sẽ làm được nhiều việc, anh sẽ còn tiến rất xa trên bước đường công danh. Và nàng không muốn là vật cản bước chân anh đến tương lai của mình. Nàng mong ước cha mẹ sẽ đặt những con hạc giấy lên mộ nàng, để một ngày nào đó khi số phận đưa anh đến gặp nàng một lần nữa, anh có thể đem chúng về bầu bạn.Chàng trai bật khóc.Chúng ta cũng vậy, như chàng trai kia, cũng chỉ nhận ra giá trị lớn lao về sự có mặt của một người mà cuộc đời đã ban tặng cho cuộc sống của chúng ta khi một sáng mai thức giấc, người ấy đã không còn ở bên ta nữa. Có thể họ đã chẳng yêu bạn như cách mà bạn mong đợi ở họ nhưng điều này không có nghĩa rằng họ không dâng hiến tình yêu của họ cho bạn bằng tất cả những gì họ có. Một khi bạn đã yêu, bạn sẽ mãi mãi yêu. Những gì trong tâm trí bạn có thể sẽ ra đi, nhưng những gì trong tim bạn thì mãi mãi ở lại. 

]]></description>
            <pubDate>2007/11/12 10:35:52</pubDate>
            <guid><![CDATA[1000 con hac giay...:3]]></guid>
         </item>        </channel>
        </rss><!-- w5.blog.sg1.yahoo.com compressed/chunked Wed Feb 10 23:47:38 SGT 2010 -->
