<?xml version="1.0" encoding="utf-8"?>
<rss version="2.0">
<channel>        <title><![CDATA[Lắng nghe và chia sẻ!]]></title>
        <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/lachi.an]]></link>
        <description><![CDATA[Lắng nghe và chia sẻ!]]></description>
        <language>vi-vn</language>
        <lastBuildDate>2009/10/31 09:34:42</lastBuildDate>         <item>
            <title><![CDATA[Tại sao đàn ông không thể không lấy vợ!]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/lachi.an/article?mid=8118]]></link>
            <description><![CDATA[&nbsp;&nbsp;&nbsp; 
Đến tuổi trưởng thành, tuy không ai ép buộc nhưng chiếc đồng hồ sinh học vẫn lên tiếng thôi thúc một người đàn ông nên tìm cho mình một cô vợ để nâng khăn sửa túi.
Andrew Postman, một nhà tâm lý học người Anh chỉ ra rằng, mỗi con người chúng ta đều có một nhịp sống theo một trình tự tự nhiên, người ta thường gọi là đồng hồ sinh học. Đến tuổi trưởng thành, chiếc đồng hồ lên tiếng thôi thúc người đàn ông nên tìm cho mình một cô vợ để nâng khăn sửa túi. Theo ông, tiếng gõ nhịp báo động này khá mạnh, nó khiến cho chàng trai chưa vợ ăn không ngon, ngủ không yên cho đến khi có thể gặp được người phụ nữ của đời mình. Tuy nhiên, đấy chỉ là việc anh ta kết hôn, còn hôn nhân có hạnh phúc hay không còn phụ thuộc vào nhiều yếu tố khác. Andrew cũng cho biết, nhịp đồng hồ sinh học này ở mỗi con người là khác nhau. Vì thế có người mới 20 tuổi đã cuống cuồng dựng vợ, nhưng cũng lại có người 40 tuổi vẫn dửng dưng. Tuy nhiên có một thực tế là đàn ông có vợ sống thọ hơn. Đây là điều hiển nhiên vì những người đàn ông có vợ thường duy trì được cuộc sống ổn định và nề nếp hơn. Ngay cả “chuyện ấy”, họ cũng tiến hành đều đặn hơn. Điều này làm giảm các cơn sốc và là liều thuốc an thần tốt nhất. Một công trình nghiên cứu về tuổi thọ của đàn ông cũng cho thấy, những người đàn ông có tuổi thọ cao thường là những người có vợ. Nhà nghiên cứu Jean Claude Haufmamn nhận xét, đàn ông không vợ thường có xu hướng tự hủy hoại mình. Họ chết do xuất huyết não vì uống rượu nhiều gấp 6 lần so với đàn ông có gia đình, tự tử và đi tù nhiều gấp 3 lần, và thường mắc nhiều bệnh tật hơn. Đàn ông thường tìm thấy ở người bạn đời của mình những điểm mà anh ta thiếu. Ví dụ, một anh nóng tính thường gặp những cô dịu dàng, anh vụng về cục mịch khao khát cô tế nhị, thông minh... Nói chung, đàn ông khi một mình ít ai hoàn hảo, vì thế họ đi tìm bạn đời để bù đắp những gì còn thiếu hụt trong mình. 
Một công trình nghiên cứu đã đưa ra những kiểu đàn ông thiếu hụt tiêu biểu sau: - Kiểu đàn ông yếu đuối: Thường có xu hướng tìm kiếm người bạn đời có tính cách mạnh mẽ để có thể “dựa” vào. Những người này không thấy tự ái về điều đó mà lại có cảm giác an toàn khi ở bên người vợ như vậy vì họ có giảm giác như vẫn được trong... vòng tay mẹ. - Kiểu đàn ông tự cho mình quyền làm chủ tuyệt đối trong gia đình: Trái ngược hẳn với kiểu đàn ông trên, kiểu người này thường cho mình cái quyền tự quyết định mọi việc từ nhỏ đến lớn trong gia đình. Nếu may mắn, anh ta gặp được người phụ nữ có tính nhu nhược, luôn vâng lời thì gia đình sẽ êm. Nhưng sẽ thật bất hạnh nếu chọn phải người vợ mạnh mẽ, tự quyết vì mẫu đàn ông này không bao giờ muốn vợ cãi lại dù chỉ nửa lời.
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Theo Afamily]]></description>
            <pubDate>2009/10/30 22:49:36</pubDate>
            <guid><![CDATA[Tại sao đàn ông không thể không lấy vợ!:8118]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[20/10 - tặng quà gì đây nhỉ!]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/lachi.an/article?mid=7968]]></link>
            <description><![CDATA[&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Còn mấy ngày nữa là đến 20/10 rồi! Lang thang trên mạng, vô tình biết được web bán quà tặng 20/10 online, thấy nhiều quà tặng cũng hay hay nên post lên cho các đấng mày râu tham khảo!&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Bạn chỉ cần click vào hình ảnh các sản phẩm để biết thông tin cụ thể nhé!
Hoa Tình Yêu
Hoa Tình Yêu
Hoa Tình Yêu
Hoa Sinh Nhật
Hoa Hộp
Hoa Sinh Nhật
Hoa Tình Yêu
Hoa Tình Yêu
Gấu bông 2 đầu tinh nghịch
Gấu đôi
Cặp Gội xả So Sexy 60mlx2
Nước hoa Victoria Secret Limited edition
Gấu bông teddy 1
Túi xách Dream Angels Heavenly
Gift set mini key chain
Gấu bông cô dâu chú rể
Mã số: GYW0891
Alphabet Bear
Bó hồng nhung 21 bong
5 bông hoa hồng&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Các bạn nhớ click vào hình ảnh để biết thêm chi tiết nhé! Còn nhiều quà lắm nhưng An ko thể post hết được! Các bạn cứ click vào ảnh rồi sẽ có nhiều quà khác cho các bạn tham khảo!&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Nếu bạn muốn mua thì bạn đặt hàng online, trong đơn hàng các bạn nhớ ghi thêm mã số: G3010865 để được giảm giá nhé!]]></description>
            <pubDate>2009/10/18 17:14:25</pubDate>
            <guid><![CDATA[20/10 - tặng quà gì đây nhỉ!:7968]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[HI SCHOOL! (for Teen)]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/lachi.an/article?mid=7750]]></link>
            <description><![CDATA[&nbsp;
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Dạo này ko có thời gian cập nhật bài viết cho blog nữa. Bạn bè vào để lại lời nhắn cũng ko kịp trả lời! Nói&nbsp; đúng hơn là dạo này hơi lười biếng, phải lấy lạo phong độ thôi! Hì hì!
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Ngồi lang thang trên mạng, ko biết làm gì, vào thử website của VIETTEL (http://www.vietteltelecom.vn/) xem thử có khuyến mãi nào hấp dẫn ko, vì tôi đang xài mạng Viettel mà! 
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Ah! Có cái này đáng chú ý đây! HI SCHOOL! Nghe có vẻ hay hay! Đọc từ đầu đến cuối, thấy cái này có vẻ hấp dẫn với các bạn teen đây, nên viết vài dòng giới thiệu về HI SCHOOL.
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; HI SCHOOL là gói cưới trả trả trước mới của Viettel, dành cho các bạn ở lứa tuổi teen từ 14-18 tuổi.
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Gói cước này có gì hấp dẫn nhỉ? Cùng khám phá nhé!

(nguồn ảnh: Zing)
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Các bạn teen hiện nay phần lớn là rất năng động, có rất nhiều mối quan hệ từ đó dẫn đến xuất hiện nhu cầu liên lạc rất cao! Mà giải pháp NHẮN TIN là sự lựa chọn hàng đầu. Vậy thì tại sao teen ko chọn HI SCHOOL, vì cước nhắn tin CỰC RẺ, với 100 tin nhắn nội mạng trong ngày chỉ tốn có 3000đ thôi, quá rẻ đúng ko!
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; NGHE NHẠC là một nhu cầu ko thể thiếu của teen, với chiếc điện thoại nhỏ nhắn, bạn có thể nghe được hàng trăm bài hát từ các ca sĩ Việt Nam, Hàn Quốc đến Trung Quốc…Vậy thì teen có muốn nghe nhạc MIỄN PHÍ! HI SCHOOL sẽ đáp ứng nhu cầu đó của teen. Khi hòa mạng HI SCHOOL, teen sẽ được miễn phí sử dụng dịch vụ Imuzik.
&nbsp;&nbsp;&nbsp; Teen muốn LƯỚT WEB để cập nhật những album mới nhất của các ca sĩ, để xem ai là hotteen hiện nay. HI SCHOOL cũng sẽ đáp ứng nhu cầu đó của teen. Teen sẽ được tặng 10MB dịch vụ data khi sử dụng gói cước trên (được tặng hàng tháng nhé).
&nbsp;&nbsp;&nbsp; Teen đang lo lắng về vấn đề TÀI CHÍNH! HI SCOOL sẽ giải quyết lo lắng đó của teen! Chỉ với 25.000đ, teen sẽ có ngay bộ KIT của HI SCHOOL. Đồng thời, trong 3 tháng liên tiếp sau khi hòa mạng, teen sẽ được tặng 100% GIÁ TRỊ THẺ NẠP! 
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Quá hấp dẫn phải ko các teen! Với gói cước HI SCHOOL, các teen sẽ tha hồ NHẮN TIN, NGHE NHẠC, LƯỚT WEB lại ko phải lo lắng nhiều về TÀI CHÍNH nữa! 
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; HÃY NHANH NHANH ĐĂNG KÝ SỬ DỤNG THÔI CÁC TEEN ƠI!
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; GÓI SMS NÀY GIÚP CÁC TEEN TIẾT KIỆM ĐẾN 
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; HƠN 300% CHI PHÍ SO VỚI MỨC GIÁ THÔNG THƯỜNG. 

(nguồn ảnh: Zing)
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Làm thế nào để đăng ký sử dụng dịch vụ:
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; * Teen hãy đến trực tiếp các cửa hàng, đại lý và cộng tác viên của Viettel trên toàn quốc để hoà mạng gói cước
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;* Khi hòa mạng, Teen chú ý là phải có CMND (bản gốc và bản photocopy) thể hiện độ tuổi từ 14-18.
&nbsp;&nbsp;&nbsp; * Mỗi Teen chỉ được hoà mạng 1 số duy nhất thôi nhé! 
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;&nbsp;* Đăng ký sử dụng gói “SMS siêu tiết kiệm”, soạn HD gửi 170 và làm theo hướng dẫn]]></description>
            <pubDate>2009/10/08 20:40:45</pubDate>
            <guid><![CDATA[HI SCHOOL! (for Teen):7750]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Vì đồng tiền sẵn sàng dẫm đạp lên tình người…]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/lachi.an/article?mid=7567]]></link>
            <description><![CDATA[&nbsp; 








&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; (Ảnh: www.xomnhiepanh.com)
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Trong thời kỳ khủng hoảng kinh tế như hiện nay, chúng ta đang phải đối mặt với rất nhiều vấn đề như giá cả tăng vọt, dịch bệnh lan tràn, rồi vệ sinh an toàn thực phẩm… Nhưng cái chính vẫn được quan tâm nhất đó là vấn đề kinh tế. Kinh tế tôi muốn nói đến ở đây không phải là kinh tế Nhà nước mà là kinh tế tư nhân, tức là kinh tế của từng con người cụ thể.
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Đúng là trong thời buổi như hiện nay thì việc kiếm được đồng tiền quả thật là khó khăn. Bên cạnh những đồng tiền chân chính do những con người chân chính làm ra, thì đâu đó vẫn còn những người luôn tìm mọi thủ đoạn để kiếm được đồng tiền bất chính. Đối với họ, tình người không là gì cả, họ sẵn sàng dẫm đạp lên nỗi đau của con người miễn là họ có tiền. Thế thôi!
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Ngay mới đây thôi, tại Nam Định, những người đứng đầu 12 cơ sở y tế đã làm hồ sơ giả để tiếp nhận những đứa trẻ bị bỏ rơi, kể cả những đứa trẻ không bị bỏ rơi nhưng lại “gắn mác trẻ bị bỏ rơi” , rồi đưa ra nước ngoài cho làm con nuôi! Đau đớn thay, thủ phạm chính là 8 Bác sĩ, 4 y sĩ và 4 cán bộ. Họ nhận được gì sau những việc làm&nbsp;phi pháp này! Đó chính là tiền!&nbsp;Họ&nbsp;đã&nbsp;nhận được gần 2 tỷ đồng cùng hơn 67.000 USD tiền tài trợ của nhiều tổ chức từ Italy và Mỹ. Họ làm gì với số tiền này...???



&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;(Ảnh: www.flickr.com)
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Từ Bắc, ngược xuống Tây Nguyên, đến Lâm Đồng, vào trường nuôi dạy trẻ mồ côi và khuyết tật Tia Sáng ở Bảo Lộc. Ông Hiệu trưởng núp bóng dưới hình thức là Trường nuôi dạy trẻ mồ côi, nghe có vẻ rất “từ thiện” nhưng thực chất đó là một nơi buôn bán trẻ em! Một người nào đó muốn nhận một em làm con nuôi thì phải đưa cho Hiệu trưởng 20-25 triệu VNĐ với lý do đưa ra là: sử dụng số tiền đó để chăm sóc các đứa trẻ còn lại hoặc là để xây dựng cơ sở vật chất! Và sau khi nhận tiền xong, cũng không có giấy biên nhận tiền gì từ phía Hiệu trưởng. Được biết, trường học thì nhết nhát, cơ sở vật chất không đảm bảo, nhiều em bị khuyết tật, bại não.
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Chỉ thế thôi cũng đã quá đủ để thấy rằng, đâu có quanh đây vẫn còn những người vô lương tâm, đối với họ đồng tiền là trên hết. Họ sẵn sàng đi ngược lại những giá trị văn hóa truyền thống mà ông cha ta đã để lại!
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Rồi đây pháp luật sẽ trừng trị họ thích đáng. Những người như thế cần phải lên án. Cần phải tạo cho họ một “không gian riêng”&nbsp;vừa “hẹp” và đủ “tối” để “lương tâm” họ trừng phạt chính họ!
&nbsp;]]></description>
            <pubDate>2009/09/22 22:34:58</pubDate>
            <guid><![CDATA[Vì đồng tiền sẵn sàng dẫm đạp lên tình người…:7567]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Người Việt Nam tự tin hay tự ti!!!]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/lachi.an/article?mid=7336]]></link>
            <description><![CDATA[


&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Trên giảng đường, PGS.TS Phạm Đình Nghiệm hỏi: “Có em nào đã từng ước mơ mình đoạt giải Nobel không?” 136 thành viên của lớp học&nbsp;vẫn ngồi yên bất động và câu trả lời là sự lặng im. Tự hỏi, tại sao lại như vậy, phải chăng vì trong đầu ai cũng thấp thoáng một ý nghĩ “người Việt Nam mà mơ giải Nobel làm gì....”
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Giờ quân sự, có bạn đặt ra câu hỏi: “Nếu Mỹ xâm lược Việt Nam một lần nữa thì liệu Việt Nam có thắng không?”. Mọi người phần đông ai cũng thở dài kèm theo cái lắc đầu chấp nhận thua cuộc. Tự hỏi, tại sao khi xưa cha ông ta từng bao lần khiến cho kẻ địch phải khiếp vía vậy mà giờ đây chúng ta- thế hệ con cháu lẽ ra phải dũng cảm hơn nữa thì lại có ý nghĩ như vậy?
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;Có 1 câu chuyện cười như thế này:&nbsp;
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;“Mỹ&nbsp; phát minh ra cái máy gọt khoai to bằng cái tivi, thả 1 củ khoai tây ở đầu này thì đầu kia cho ra 1 củ khoai tây trắng nõn. Nga cười khẩy, phát minh ra cái máy gọt khoai tây bé bằng cái hộp, thả đầu này đầu kia cho ra 1 củ trắng nõn. Việt Nam phẩy tay bảo tầm thường rồi phát minh ra cái máy gọt khoai to bằng cái nhà. Đầu này đổ 1 rổ khoai đầu kia cho ra 1 rổ trắng nõn. Ai cũng khen ngợi tuy tốn diện tích nhưng rất năng suất. Nga liền cho đổ 2 xe Benz khoai tây để xem thế nào. Vừa đổ xong thấy ở trong nhốn nháo: &quot;Đổ lắm thế này lấy đâu chỗ ngồi gọt nữa&quot;...
&nbsp;&nbsp;&nbsp; Chắc hẳn ai cũng cười khi đọc câu chuyện ấy nhưng cười xong chợt thấy đau thắt. Tự hỏi, tại sao chính chúng ta - những người Việt Nam lại tự hạ thấp mình đến thế nhỉ?
&nbsp;&nbsp;&nbsp;Câu nói của nhà sử học Dương Trung Quốc vẫn khiến tớ chột dạ: “Cách hành xử và tâm thế của chúng ta dường như luôn mặc cảm Việt Nam giờ đây là một nước nhỏ. Không ít những phát biểu của các quan chức luôn khiến ta nghĩ rằng Tổ quốc của mình giống như những địa phương mong được xếp vào diện nghèo hay vùng xâu vùng xa của thế giới để được hưởng những ưu tiên được trợ giúp mà không thấy nỗi hèn nhục của một nước nghèo và lạc hậu…”
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Có phải người Việt Nam chúng ta đã quá tự ti không nhỉ ????



&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Sẽ là giả dối nếu nói rằng người Việt chúng ta không tự ti. Vẫn còn đó lời phát biểu hùng hồn của ông Ngô Quang Kiệt - Tồng Giám mục Giáo phận Hà Nội trước bàn dân thiên hạ: “Chúng tôi đi nước ngoài rất nhiều và chúng tôi cảm thấy rất là nhục nhã khi cầm trên tay tấm hộ chiếu mang quốc tịch Việt Nam.”&nbsp; 
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Vẫn còn đó bài báo mang tên: &nbsp;“ 179 năm nữa Việt Nam mới đuổi kịp Singapo” ( Báo tuổi trẻ số ra ngày 15/03/2006) vậy mà vẫn có người tỏ ra chẳng ngạc nhiên gì “em còn tưởng là 200 năm nữa ấy chứ!” (N.T.A.T- fbaclub.com). 
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Vẫn còn đó câu chuyện của một cô phóng viên đến săn vị quan chức ngành giáo dục và kiên quyết cho rằng nền giáo dục đào tạo nước nhà là quá kém, nhiều bất cập và làm thế nào để chúng ta không đào tạo ra những phế phẩm. Cô nhìn thấy ở nền giáo dục Việt nam là một vòi bạch tuột sản sinh ra đủ thứ khuyết tật và gây nguy hại cho nhiều thế hệ...
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Vẫn còn đó những con số biết nói: 77% người Việt Nam sính hàng ngoại vì cho rằng hàng trong nước chất lương kémi, có khoảng 32.000 phụ nữ Việt Nam lấy chồng nước ngoài vì mơ ước có một cuộc sống tốt đẹp hơn.
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Và còn nhiều điều khác nữa thể hiện cái tự ti của người Việt. Thế nhưng sẽ là sai lầm lớn nếu khẳng định &quot;Người Việt Nam tự ti” vì đâu đó vẫn còn những người luôn tự hào mang trên mình dòng giống Lạc Hồng.
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Một câu chuyện từ ông giám đốc quỹ nhi đồng Mỹ: Ổng thăm Việt Nam, rồi thăm Bangladesh. Và ông ấy nói rằng làng quê nghèo nhất của Việt Nam cũng nghèo như làng quê nghèo nhất của Bangladesh hay nhiều nước khác trên thế giới, thế nhưng điều quan trọng nhất là ông ấy không thấy thương hại đám trẻ con Việt Nam ở làng quê ấy. Đơn giản bởi vì: “Tôi thấy được sự cầu tiến của người Việt và sự năng động của đám trẻ ấy. Đám con nít ấy chắc chắn không chịu an phận và cam chịu số phận.” 
&nbsp;&nbsp;&nbsp; Bạn uatkimhuong&nbsp;chia sẻ trên&nbsp;forrum caohockinhte.info như sau:
&nbsp;&nbsp;&nbsp; Dù đất nước còn khó khăn, nghèo nàn, lạc hậu, tôi vẫn tự hào là người Việt Nam. Tôi tự hào vì tôi có đủ kiến thức để nhận biết rằng Việt Nam là một trong những nước có phong cảnh cực đẹp. Tôi tự hào vì nền văn hóa Việt nam có những bản sắc riêng không lẫn lộn với bất kì ai trên thế giới. Tôi tự hào là người Việt Nam giống như tôi tự hào là tôi. Dù tôi có xấu, có khuyết điểm nhưng tôi vẫn là tôi không phải là người khác.Tôi bất bình với những ai nói rằng họ xấu hổ là người Việt Nam. Có thề cha mẹ bạn nghèo vậy bạn phải chứng minh cho họ thấy rằng dù nghèo nhưng cha mẹ bạn vẫn à một người đàng hoàng. Có thể đất nước ta đang nhiễu nhương, chế độ lằng nhằng gây ra nhiều oan trái của người dân. Thì bạn hãy đứng lên góp tiếng nói chung để thay đổi quốc nạn đang hoành hành. Có thể đất nước ta nghèo đói vậy bạn hãy nhường cơm sẻ áo giúp đỡ những cong người cùng cực ấy. Thì bạn vẫn có thể ngẩng cao đầu với những người bạn quốc tế. Họ làm sao tôn trọng bạn, nếu chính bạn khinh bỉ nguồn gốc của mình? Nếu họ ko tôn trọng bạn, bạn chấp nhận cúi đầu thay vì thể hiện với họ rằng họ đã sai lầm ư? Nếu bạn thấy xấu hổ vì cha mẹ nghèo mà chối bỏ sự thật rằng đó là người sinh ra bạn, vậy bạn nên thấy nhục nhã đi vì bạn không dám làm một con người chân chính. Tôi tự hào vì là người Việt Nam.
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Và nói như nhà báo Thiên Lương&nbsp;: &quot;Chúng ta không ngủ quên, cũng không quá tự tin một cách lố bịch. Chúng ta không hão huyền với những gì đã đạt được. Cũng không phủ nhận những tiến bộ còn khiêm tốn của thang bậc Việt Nam với quốc tế. Nhưng chúng ta cũng không nên nhìn mọi thứ bằng một đôi mắt màu xám. Không ảo tưởng nhưng cũng chẳng việc gì phải tự ti. Bởi chúng ta cần là những người bước đi chứ không phải ngồi lại và sợ hãi...”






LỜI KẾT:
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Đất nước ta còn nghèo, dân tộc tộc ta còn nhiều mặt yếu kém, đó là sự thật không thể phủ nhận. Song , không phải vì thế mà chúng ta luôn mang tâm lý tự ti, mặc cảm khi ra trước bạn bè thế giới. Những gì đáng tự hào thì phải tự hào, những gì còn hạn chế thì cần nhìn nhận để khắc phục và tìm cách sửa chữa. Dưới đây là 3 câu chuyên thay cho lời kết:





Câu chuyện thứ nhất:
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Có hai nhà tiếp thị của công ty sản xuất giày cùng đến một hòn đảo.
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; -&nbsp;&nbsp;Người thứ nhất điện về: &quot;Tuyệt vọng, ở đây chả ai đi giày&quot;. 
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; -&nbsp;Người thứ hai phấn khởi điện về: &quot;Sáng sủa vô cùng, ai cũng muốn mua giày mà chưa có để mua&quot;. 
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;--&gt;Bài học rút ra là: Cùng một sự kiện, cùng một vấn đề nhưng nếu cách nhìn khác nhau là sẽ khác nhau.Cách nhìn ảnh hưởng đến hành động của chúng ta một cách vô cùng sâu sắc. Hãy nhìn về Việt Nam như cách nhìn của người thứ hai.





Câu chuyện thứ hai:
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Mỗi sáng ở Châu Phi, một con linh dương thức dậy. Nó biết rằng nó phải chạy nhanh hơn cả con sư tử chạy nhanh nhất nếu không nó sẽ bị ăn thịt. 
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Mỗi sáng một con sư tử thức dậy. Nó biết rằng nó phải chạy nhanh hơn con linh dương chậm nhất hoặc nó sẽ bị chết đói. 
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Điều quan trọng không phải là việc bạn là Sư Tử hay Linh Dương mà: 



“Khi mặt trời mọc, bạn nên bắt đầu chạy&quot;
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; --&gt;Bài học rút ra là: Điều quan trọng không phải là Việt Nam đang đứng ở vị thế nào của thế giới, đang thấp kém như thế nào so với các nước khác trên thế giới mà điều quan trọng là mỗi con người Việt Nam phải không ngừng phấn đấu, không ngừng hành động để đưa Việt Nam đi lên.





Câu chuyện thứ ba:
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Có một chàng trai đang cầm trên tay mình một con chim nhỏ. Thấy một bà lão đi qua, anh ta liền hỏi:
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; - “Bà có thể đoán ra tôi sẽ làm gì tiếp theo với chú chim nhỏ này không?”
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; - Bà lão đáp: “Tôi không thể đoán ra được anh sẽ làm gì với chú chim nhỏ này, tôi chỉ&nbsp; biết rằng nó đang ở trong tay anh, và anh muốn làm gì là chuyện của anh”
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; --&gt;Bài học rút ra là: Đừng đổ lỗi cho ai, cũng đừng quy trách nhiệm cho bất cứ ai về sự yếu kém của đất nước mà hãy tự mình quyết định tương lai của đất nước bởi lẽ vận mệnh đất nước đang nằm trong tay mỗi chúng ta.
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Và xin trích lại câu trả lời của thầy giáo khi được hỏi Việt Nam sẽ thắng hay thua nếu Mỹ quay lại xâm lược: “Nếu các em bảo Việt Nam thắng thì Việt Nam sẽ thắng, nếu các em bảo Việt Nam thua thì Việt Nam sẽ thua vì tương lai Việt Nam nằm trong tay các em.”
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; CÒN BẠN, BẠN NGHĨ SAO, QUAN ĐIỂM CỦA BẠN LÀ GÌ! 
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; HÃY CHO CHÚNG TÔI ĐƯỢC BIẾT QUAN ĐIỂM CỦA BẠN! 

(Bài này được trích từ blog của bạn otkhongcay8x, An đã biên tập lại một ít)]]></description>
            <pubDate>2009/09/15 22:22:33</pubDate>
            <guid><![CDATA[Người Việt Nam tự tin hay tự ti!!!:7336]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Muốn lấy vợ quá!]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/lachi.an/article?mid=7168]]></link>
            <description><![CDATA[

&nbsp;



&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Thượng đế sinh ra con người, rồi ngài ban cho con người một cái quy luật bất biến: con nít ===&gt; đi học ===&gt; người lớn ===&gt; đi làm ===&gt; lập gia đình ===&gt; sinh con ===&gt; và “die”. Mà&nbsp; tôi thì đang trong cái giai đoạn đi làm, cho nên cái giai đoạn lập gia đình đang rập rình tiến tới tấn công. Mà sức đề kháng của tôi vốn không chống cự nổi trước mấy con vi-rut yêu đương đó. Cho nên, bây giờ tôi MUỐN LẤY VỢ QUÁ! Có ai muốn lấy tôi không, lên tiếng đi! Hê hê! (nói chơi thôi, chứ… hè hè).
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Tự dưng thấy mấy anh chị có vợ, có chồng rồi lại sắp có em bé nữa, thấy thích thật! Nghĩ lại giờ tôi cũng có công việc ổn định rồi, lại còn có mẹ già nữa nên phải lo nhanh nhanh lấy vợ, rồi có em bé cho bà nội bế chứ! Hì ! 
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Mấy bà hàng xóm cứ gặp tôi là hỏi: Cậu ơi, mợ đâu rồi! Nhanh lên chứ! 
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; He he! Nghĩ lại cũng buồn cười! Nhưng mới có 24 tuổi thì lấy vợ có sớm quá ko nhỉ (nói thế thôi chứ người yêu đã có đâu mà đòi lấy vợ). 
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Thấy cặp vợ chồng kia, vợ sinh năm 1988, chồng sinh năm 1984 (cũng là CA), nhí nhảnh còn hơn con cá cảnh. Thấy mà thích thật! Sau này mình lấy vợ về chắc chắn phải nhỉ nhảnh hơn cái cặp này! Lúc đó, cứ trà sữa, kem…đều đều! haha! (con nít thế nhỉ). 
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Đang xem phim hay, tự dưng quảng cáo cắt ngang “hãy truy cập Comfortyeuthuong.com để gửi đến người bạn yêu thương món quà bất ngờ…”. Chà! Cái này hay đấy! Ham vui, tí ta tí tởn vào ngay trang web đó. Bật lên thấy người gửi, người nhận! Hic, người nhận là ai bây giờ, vợ thì chưa có, người iu cũng ko nốt…Gửi cho ai đây! cho ai...cho aiiiiiiiiiii!
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Thôi thì, gửi….bí mật!!!




(kem tình yêu đây...thích ăn kem quá!hehe)]]></description>
            <pubDate>2009/09/14 19:57:20</pubDate>
            <guid><![CDATA[Muốn lấy vợ quá!:7168]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Bố cáo thiên hạ!]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/lachi.an/article?mid=6611]]></link>
            <description><![CDATA[
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; (warring: khi đọc entry này bạn hãy chấm dứt ngay việc ăn và uống, đọc xong rồi ăn tiếp! hê hê!)
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Sau một thời gian đăng entry A little boy (click here)thì little boy nhà ta vẫn chưa có mối tình nào cả! huhu! Cậu ta buồn chán, cô đơn vì cái số bị gái “cua”. 







&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Mới đây thôi, trong khi cậu ta học cái lớp Anh văn vào buổi tối ở trung tâm ngoại ngữ, mới học được có 3 buổi thôi mà đã lọt vào “mắt xanh” của một cô bé ngây ngô nào đó. Số là thế này, vốn dĩ cái lớp đó rất nhiều nữ, chỉ có 4 người nam thôi, mà trong 4 người đó thì cậu ta là nổi bật nhất (ko dám nhận là hotboy nhưng cũng thuộc dạng nổi nhất đám). He he! 
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Thế là từ đó cô bé có tên là TÂY PHI “tia” ngay cậu ta. Vào một đêm trời mưa gió bão bùng, đang học Anh văn bỗng nhiên cô ta cất tiếng nói: Anh, cúp cua đi uống cà phê với em nhé. 
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Oạt…oạt! xém xí nữa cái miếng gỗ kê làm bạn rớt xuống sàn nhà! Thế là đi… Cậu ta cũng hớn ha hớn hở, tưởng đâu lần này “hốt hèm” ,ai dè đâu tới quán cà phê thấy đông đen người đang ngồi ở đó, trên bàn có cái bánh kem to tướng.
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Sinh nhật em đó anh! Cô bé nói với cậu ta.
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Cậu ta ngớ người, nhưng cũng ham vui, nhảy vào ăn bánh kem (được ăn chùa, ngu j ko ăn, hơ hơ ).
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Chưa hết, hôm 2/9 vừa rồi, cô bé đó còn chủ động rủ cậu ta đi chơi xa nữa chứ. Hichic! Vẫn chưa&nbsp; hoàn hồn sau cái vụ trước, cậu ta vội từ chối ngay! Đến đem hôm đó, cậu ta lại nhận được 1 cái tin từ cô bé ấy, đi uống cà phê với em nhé anh, trời mưa nên em buồn quá…Chết thật! “chuồn” thôi!
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Cũng trong cái lớp đó vẫn còn 1 cô bé đang “tia” cậu ta, nhưng cô bé này có vẻ nhút nhát hơn, ko mạnh bạo như cô bé kia!
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Đấy! Các bạn thấy đấy, cái cậu little boy đó, suốt ngày bị “cua” thôi, cậu ta cũng bình thường chứ có hotboy j đâu. 



&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Cho nên, hôm nay, vào cái ngày đặc biệt và giờ khắc linh thiêng 09 giờ 09 phút, ngày 09 tháng 09 năm 09. Cậu ta long trọng tuyên bố
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Từ nay trở đi cậu ta sẽ chấm dứt tình trạng “bị cua” mà chuyển sang thế chủ động là “đi cua”. Những ai đã và đang “cua” cậu ta, thì cậu ta sẽ áp dụng chiến thuật “Hoa rơi hữu ý, nhưng nước chảy vô tình”. Hê hê! Quyết tâm lật ngược thế cờ! 
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; ...ôi, &quot;mai lớp&quot; của anh, em ở đâu, anh đi tìm em đây, &quot;mai lớp&quot;....&quot;ai lớp giu&quot;...



(entry mang tính chất vui, giải trí. Các hình ảnh được lấy từ www.luctieumi.info và có sửa lại cho phù hợp với nội dung entry, ko có ý xâm phạm bản quyền!)]]></description>
            <pubDate>2009/09/09 09:09:02</pubDate>
            <guid><![CDATA[Bố cáo thiên hạ!:6611]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[2/9....]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/lachi.an/article?mid=6137]]></link>
            <description><![CDATA[&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; “Nhận tháng lương đầu tiên rồi, An hãy mua gì đó cho bố, cho mẹ nhé…” 
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Nghe câu nói đó, trong tôi man mác một nỗi buồn. Có thể có những người khi họ nhận được tháng lương đầu tiên, họ sẽ mua cho gia đình họ những món quà nho nhỏ, đê rồi nhận được tiếng cười đùa vui vẻ từ những người thân. 
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Còn tôi thì niềm vui không được trọn vẹn. Tôi chỉ có thể mua quà cho má, nhưng má tôi đã lớn tuổi rồi thì nên mua gì đây! Biết má thích ăn cháo vịt, thế là hôm đó tôi mua nguyên một con vịt luộc và 2 tô cháo về 2 má con cùng ăn. Với đồng lương ít ỏi, tôi đã đưa cho má một ít để đi chợ, má cầm tiền mà rưng rưng nước mắt. Tôi hiểu, má khóc không phải vì má buồn, mà má vui, vui cho tôi đã có lương, có việc làm ổn định, vui vì tôi có thể tự lo cho bản thân mình. Đúng như vậy, tôi chỉ có thể lo được cho bản thân mình, còn về những khoản nợ của má thì tôi không thể. Tôi luôn muốn mình làm được nhiều hơn để có thể giúp má, nhưng cơ hội dường như chưa đến với tôi. 
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Còn đối với ba, một nén nhang đủ để tỏ lòng thành kính. Hôm nay tôi đã lên mộ ba, lau dọn sạch sẽ, rồi báo cho bố biết tôi đã nhận được tháng lương đầu tiên. Tôi nghĩ, ba tôi cũng sẽ rất vui khi biết đươc tin đó. 
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Không hiểu sao tôi viết những dòng này, nước mắt tôi lại rơi…! ]]></description>
            <pubDate>2009/09/02 22:25:32</pubDate>
            <guid><![CDATA[2/9....:6137]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Một thời để nhớ (được đăng trên Vnexpress, Vietnamnet và 24h)]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/lachi.an/article?mid=5503]]></link>
            <description><![CDATA[


&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;&nbsp; (Ảnh mang tính chất minh họa. 
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Nguồn: http://my.opera.com/hongthuypham/blog/?startidx=40)
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Tôi trở lại trường vào những ngày cuối tháng tám trời nắng oi ả. Vẫn dòng chữ “Trường phổ thông trung học cấp 3 Kon Tum”&nbsp; ấy đập vào mắt tôi khi vừa bước tới cổng trường. Vẫn những cây phượng vĩ đứng trơ trọi giữa bao sóng gió của thời gian đã gợi lại cho tôi nhiều kỉ niệm khó quên.
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; …Qua bao thời gian nhưng trường vẫn thế, vẫn thân thuộc đến lạ lùng. Kia là một khoảng sân rộng mà sáng thứ 2 nào chúng tôi cũng ngồi chào cờ ở đó. Và kia nữa, có một anh chàng hình như là lớp phó lao động thì phải, đang chỉ đạo mọi người quét dọn sân trường, thì ra anh chàng đó là tôi. Hì! Còn đây nữa, đây có phải là hội trường mà tôi đã từng diễn văn nghệ không nhỉ, hội trường này đã được tu sữa nên trông khang trang hơn, rộng rãi hơn.
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Hướng tầm nhìn về xa hơn, phía sau những hàng cây rợp bóng mát là nơi đã gắn bó với tôi suốt 3 năm học phổ thông. Những căn phòng học vẫn không có gì thay đổi, những chiếc bàn, chiếc ghế đã gắn liền với bao thế hệ học trò. Chỗ ngồi hồi xưa của tôi đây rồi, lại hình ảnh một anh chàng ngượng đỏ mặt khi bị mọi người bắt hát cho cả lớp nghe; rồi anh chàng kia nữa, đang cắm cúi đọc thư trong tờ giấy nhỏ xíu thì bị thầy giáo phát hiện và gọi lên bảng trả bài, với một ánh mắt ngơ ngác của chàng ta…
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; -----------
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; An! Em đi đâu thế? Giờ em đang làm gì?. Một câu hỏi của ai đó làm tôi giật mình trở về với thực tại. Tôi quay qua nhìn, thì ra đó là cô dạy môn Hóa học &nbsp;của lớp tôi. Tôi vừa ngạc nhiên, vừa xúc động, đã qua ngần ấy thời gian mà cô vẫn nhớ tôi, nhớ cả tên nữa chứ, thật là không có niềm vui nào bằng. 
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Dạ! Hôm nay em đi coi thi tuyển giáo viên cô ạ! Tôi trả lời cô.
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Cô vừa cười vừa nói: Chà! Một anh chàng nhút nhát năm nào, giờ đây trông thật đứng đắn với bộ quân phục Công an rồi đấy!...
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Hai cô trò đứng nói chuyện một hồi, cô hỏi han về nghề nghiệp của tôi và những người bạn cùng lớp. Thế hệ như tôi giờ đã trưởng thành cả, có người đã có việc làm ổn định, có người vẫn còn đi học. Và thế hệ các thầy giáo, cô giáo đã từng dạy chúng tôi đều có một vị trí nhất định trong ngành giáo dục, có người thì làm hiệu trưởng, hiệu phó, có người thì làm trưởng phòng. Đó quả thật là niềm vui đối với chúng tôi. Và niềm vui nhân lên gấp bội khi tôi biết rằng trường đã được công nhận chuẩn Quốc gia! 
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; -----------
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Đã đến giờ tôi phải vào hội trường để làm lễ cho đợt thi tuyển giáo viên. Lần này tôi được ngồi trên hàng ghế đầu dành cho đại biểu. Một cảm giác chợt vụt qua, mới ngày nào đây tôi còn trong lớp học kia, cặm cụi chép bài, lo lắng cho những kì thi, mà giờ đây tôi đã được ngồi ở đây. Nhanh thật!
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Ngày đó tôi được vào lớp chọn của trường để học, lớp này được xem là học giỏi nhất trường. Cũng chính vì thế mà năm lớp 10 tôi phải rất cố gắng để “đuổi” kịp lũ bạn trong lớp, nhưng cuối cùng tôi nhận được một câu nói của chính cô giáo dạy Hóa học: “em mà học như thế nữa, không chịu cố gắng cho bằng bạn bè trong lớp là cô đề nghị chuyển sang các lớp thương học đấy”. Và nhờ vào câu nói ấy, một phần vừa sợ bị chuyển lớp, một phần là xấu hổ với bạn bè, cho nên tôi đã cố gắng, đã quyết tâm học vượt lên. Kết quả là tôi lọt vào trong danh sách những bạn học khá nhất trong lớp vào năm lớp 11 và 12. Rồi cuối cùng tôi đã thi đậu vào trường Đại học An ninh nhân dân. Thời gian trôi qua thật nhanh nhưng tôi vẫn không quên câu nói của Cô, để tôi mới có được như ngày hôm nay. 
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Nhắc đến tuổi học trò, chắc hẳn trong mỗi chúng ta ai cũng đã từng trải qua những mối tình học trò. Tôi cũng vậy, cũng đã có một, hai mối tình vắt vai. Hì! Tình yêu lúc đó thật con nít, chưa gì đã nói yêu người ta, rồi mỗi khi đi học lại viết thư vào mảnh giấy nhỏ nhét vào hộc bàn để đối phương lấy đọc. Đến một ngày, thấy cô bé kia dễ thương hơn lại quay qua chọc ghẹo cô bé ấy và quen béng đi cô bia kia, làm cho cô bé đó phải khóc sướt mướt. Nghĩ lại, mới lúc đó mà tôi đã lăng nhăng rồi, chắc sau này lớn lên…! Hihi!
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; -----------
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; “…Nếu có ước muốn trong cuộc đời này, hãy nhớ ước muốn cho thời gian trở lại, cho bao khát vọng đam mê cháy bỏng, sẽ còn mãi trong tim mỗi người, để tình yêu, ước mơ mãi không phai…”. Lời bài hát “Mong ước kỉ niệm xưa” bỗng dưng văng vẳng đâu đây. Hãy nhớ ước muốn cho thời gian trở lại, để ta được thả mình trong những cái vô tư của tuổi học trò, để được cùng nhau đạp xe đi chơi, để tìm về với những cảm giác lo âu mỗi khi bị kiểm tra bài cũ, để tìm về hình bóng của bạn bè, của thầy cô, của trường lớp. Và để tìm về MỘT THỜI ĐỂ NHỚ! 
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Vào thời đó, điện thoại di động thì rất hiếm, máy chụp ảnh ít phổ biến cho nên lớp tôi không có được một tấm ảnh nào để làm kỉ niệm cả. Mặc dù như vậy, nhưng mỗi chúng tôi ai ai cũng đã chụp được và lưu giữ những hình ảnh đó trong tim của mỗi người. Những hình ảnh đó chắc chắn sẽ không phai nhòa theo thời gian. Bởi vì đó là KỈ NIỆM VỀ TUỔI HỌC TRÒ!./.
(bài này của An được đăng trên Vnexpress: http://vnexpress.net/GL/Doi-song/Blog/2009/09/3BA133CD/)
(trên 24h.com.vn http://www18.24h.com.vn/news/detail/434/249984/Mong-uoc-ki-niem-xua.24h)
(và trên Vietnamnet http://www.vietnamnet.vn/blogviet/blogradio/2009/09/866958/)]]></description>
            <pubDate>2009/08/26 17:39:31</pubDate>
            <guid><![CDATA[Một thời để nhớ (được đăng trên Vnexpress, Vietnamnet và 24h):5503]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Vô tình!]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/lachi.an/article?mid=5269]]></link>
            <description><![CDATA[



&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Vô tình tôi được nghe lại bài hát “Vô tình” do Cẩm Ly hát! Và cũng nhờ cái “Vô tình” đó gợi nhớ lại một kỉ niệm mà tôi đã từng có và đã từng mất!
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Vô tình em đến với tôi và cũng Vô tình em với tôi xa nhau! Có lẽ cái “Vô tình” với đúng bản chất của nó đã không cho tôi và em được bên nhau. Và &quot;Vô tình&quot; tôi được biết rằng em chỉ thích nghe nhạc của Cẩm Ly!
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Tình yêu giữa tôi với em đến quá nhanh để rồi ra đi cũng quá nhanh. Để rồi, trong tôi không hề có sự tiếc nuối, lưu luyến. 
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Tôi biết rằng, em không hề muốn xa tôi, em đã từng yêu tôi rất nhiều. Nhưng vì chữ “hiếu” nên em đã ra đi, mãi mãi…





&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Đã một lần tôi cố gắng bấm điện thoại để gọi cho em nhưng chỉ nghe được câu nói “Vô tình” : Thuê bao quý khách vừa gọi hiện ko liên lạc được…
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Và tôi biết rằng em đã quyết định quên đi tất cả. Em đã cố gắng để sống tốt với gia đình mới của mình, mà tôi biết rằng em ko muốn một tí nào.
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Và từ ngày đó, dường như tôi hơi khép mình lại với tình yêu. Tôi có cảm giác mình bị chai sạn về cảm xúc rồi thì phải. Có những người tỏ ý với tôi nhưng tôi cứ “đơ” ra. Trong tôi chỉ có duy nhất một suy nghĩ, tôi ko muốn cái j đến với tôi quá nhanh, quá dễ dàng để rồi nó lại ra đi quá nhanh đến nỗi ko để lại trong tôi một chút gì để nhớ.
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Nhưng thời gian qua đi, con người ai cũng cần có tình yêu! Tôi cũng thế! 
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Tôi cũng muốn có những giây phút lãng mạn bên người mình yêu, được nói những câu yêu thương…
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Và tôi biết rằng, tình yêu đã đến rất gần với tôi…một HẠNH PHÚC đang chớm nở…
&nbsp;]]></description>
            <pubDate>2009/08/22 23:31:49</pubDate>
            <guid><![CDATA[Vô tình!:5269]]></guid>
         </item>        </channel>
        </rss><!-- api1.blog.sg1.yahoo.com compressed/chunked Wed Nov 25 11:16:23 SGT 2009 -->
