Đăng ngày: 11:53 16-02-2009
Cứ nhắc đến Thanh Tịnh là tôi lại nhớ đến "Tôi đi học",hồi nhỏ bố hay đọc cho tôi nghe,sau này khi biết đọc tôi đã đọc ngấu nghiến nó. Và từ đó văn hóa đọc sách đã in sâu vào tiềm thức của tôi,thói quen mà từ nhỏ đến giờ tôi không bao giờ từ bỏ cho dù bận rộn như thế nào....
Hằng năm cứ vào cuối thu, lá ngoài đường rụng nhiều và trên không có những đám mây bàng bạc, lòng tôi lại nao nức những kỷ niệm hoang mang của buổi tựu trường.
Tôi không thể nào quên được những cảm giác trong sáng ấy nảy nở trong lòng tôi như mấy cành hoa tươi mỉm cười giữa bầu trời quang đãng.
Những ý tưởng ấy tôi chưa lần nào ghi lên giấy, vì hồi ấy tôi không biết ghi và ngày nay tôi không nhớ hết. Nhưng mỗi lần thấy mấy em nhỏ rụt rè núp dưới nón mẹ lần đầu tiên đến trường, lòng tôi lại tưng bừng rộn rã.
Buổi sáng mai hôm ấy, một buổi mai đầy sương thu và gió lạnh. Mẹ tôi âu yếm nắm tay tôi dẫn đi trên con đường làng dài và hẹp. Con đường này tôi đã quen đi lại lắm lần, nhưng lần này tự nhiên tôi thấy lạ. Cảnh vật chung quanh tôi đều thay đổi, vì chính lòng tôi đang có sự thay đổi lớn: Hôm nay tôi đi học.
Bộ sưu tập những truyện ngắn của nhà văn Thanh Tịnh.
Mục Lục
Tôi đi học
Quê mẹ
Ngậm ngải tìm trầm
Con so về nhà Mẹ
Am Cu-ly Xe
Con ông Hoàng
Làng
Chuyến xe cuối năm
Một đêm xuân
Ra Làng
Chú tôi
Bến Nứa
Một làng chết
Quê bạn
Tình quê hương
Bên con đường sắt
Tình thư
Tình trong câu hát
Phụ Lục
Tiểu sử tác giả
Thanh Tịnh, một cuộc đời, hai vóc dáng văn chương
Hằng năm cứ vào cuối thu, lá ngoài đường rụng nhiều và trên không có những đám mây bàng bạc, lòng tôi lại nao nức những kỷ niệm hoang mang của buổi tựu trường.
Tôi không thể nào quên được những cảm giác trong sáng ấy nảy nở trong lòng tôi như mấy cành hoa tươi mỉm cười giữa bầu trời quang đãng.
Những ý tưởng ấy tôi chưa lần nào ghi lên giấy, vì hồi ấy tôi không biết ghi và ngày nay tôi không nhớ hết. Nhưng mỗi lần thấy mấy em nhỏ rụt rè núp dưới nón mẹ lần đầu tiên đến trường, lòng tôi lại tưng bừng rộn rã.
Buổi sáng mai hôm ấy, một buổi mai đầy sương thu và gió lạnh. Mẹ tôi âu yếm nắm tay tôi dẫn đi trên con đường làng dài và hẹp. Con đường này tôi đã quen đi lại lắm lần, nhưng lần này tự nhiên tôi thấy lạ. Cảnh vật chung quanh tôi đều thay đổi, vì chính lòng tôi đang có sự thay đổi lớn: Hôm nay tôi đi học.
Nếu ai thích đọc thì download ở đây nhé.
Kalentines