Thư mục: SA PA - Điểm đến |
Quan trọng
Đăng ngày: 01:02 19-09-2009
Phần lớn các dân tộc như Mông, Dao, Tày, Giáy...cu trú tại Sa Pa đều sống theo thung lũng Mường Hoa, nơi mà con sông Mường Hoa bắt nguồn từ những con suối nhỏ từ đỉnh núi Phan Xi Păng. Nước từ con sông giúp cho cộng đồng người thiểu số tại đây canh tác nông nghiệp cũng như sinh hoạt hàng ngày. Đường đi trước đây khá là hiểm trở, thường là lối mòn cho người va gia súc đi lại. Bản của người dân tộc thường cách khá xa trung tâm thị trấn Sa Pa. Để đi tới chợ bằng đường mòn thường mất khoảng 12 tiếng hoặc nửa ngày. Vì thế mọi người thường đi xuất phát từ ngày hôm trước (tức ngày thứ Bảy) và ngủ qua đêm tại thị trấn để dễ dàng cho buôn bán vào phiên chợ ngày Chủ nhật. Chính vì thế đêm thứ Bảy thường rất là náo nhiệt. Người già vui vẻ đi thăm hỏi bạn bè, lớp trẻ có cơ hội để tiếp xúc và làm quen với bạn khác giới. Điểm đặc biệt là mọi người kết bạn qua tiếng Khèn, tiếng Sáo... Trong đó có chứa đựng tình cảm mà của họ muốn thổ lộ.
Nghe không khí thơm nồng mùi rượu, tiếng khèn môi dìu dặt gọi mời. Chuyếnh choáng sương mờ, mắt ướt, môi tươi...
|
|
Rượu thì uống nhưng lòng chưa ưng đâu nhé! |
Cả năm quần quật trên nương; mở mắt là vấp phải núi, bước chân là vướng cây rừng, chỉ được một ngày trọn vẹn thong dong cho chuyện tình cảm. Trai gái tìm nhau giữa chợ, vợ gặp người yêu cũ, chồng tìm bạn gái xưa. Chỉ một ngày thôi rồi ai về nhà nấy. Lại quần quật vì miếng cơm manh áo. Thương nhau, nhớ nhau phải chờ đến tận năm sau.
Bây giờ thì khác rồi. Tối thứ bẩy tuần nào cũng có một phiên chợ tình ở khu nhà thờ Sa Pa. Gọi là chợ nhưng chẳng có gì ngoài trai, gái. Không đông lắm cũng được non trăm người. Chủ yếu là người Mông, người Dao. Khách chơi chợ tình còn có cả người Kinh, người nước ngoài nữa. Họ nghe đồn chợ tình tuần nào cũng có thì vác máy ảnh đến chơi chứ không vào túm áo con gái người ta lôi ra đồi tỉ tê được.
Cũng áo quần thổ cẩm, vòng bạc lấp lánh trên tai, dưới cổ. Không có áo thổ cẩm thì chơi nguyên bộ comle tầu cộng thêm đôi dép tổ ong cũng tốt. Kẻ ôm khèn bè người xách rượu. Rượu đựng trong can nhựa, trong vỏ chai lavie; chén bằng ống tre, ống nứa, dân dã nồng nàn.
Uống mấy chén cho mắt long lanh. Ngắt lá rừng thổi kèn môi dìu dặt, thì thầm gọi bạn. Bạn tình chưa ưng thì vừa múa vừa thổi khèn bè điệu nghệ vòng quanh các nàng. Trai trổ mã, gái xiêu xiêu lòng. Rồi níu, rồi kéo, rồi đưa nhau ra đồi tâm sự tỉ tê...Cuộc vui đến tận nửa đêm chưa tàn.
Đến khi chợ tan, trai gái lại nhẩy lên xe máy tàu rú ga phóng về bản vắng trả lại cho không gian mờ mờ sương trắng sự yên tĩnh thấm hơi lạnh toát ra từ đá núi. Lý Lở Mẩy, một thiếu nữ Dao ở bản Tả Phìn, mặt ửng hồng vì men rượu nói: “cứ đến thứ 7 bọn con trai, con gái chúng em sắm sửa mặc bộ quần áo đẹp nhất đi bộ đến đây từ 2h chiều, vui lắm”. Lý Láo Sử, chàng trai 19 tuổi cũng vui không kém: “Em thì có xe máy nên gần tối em phóng một tí là tới đây, hôm nào cũng 1h sáng mới về tới nhà”.
|
Lôi nàng ra khỏi chỗ đông người | ||||
|
|
Đình Lịch 09:04 01-10-2009
Mình đọc trang này, muốn đồng cảm với chợ tình.
Chợ tình Sa-pa
Vừa đến Lao kai lộng gió chiều
Mây trời trải lụa dốc cheo leo
Mơ màng khói núi vương từng đám
Man mác hoa ban nở khắp đèo
Đường trắng bướm bay, hồn lãng đãng
Ngựa vàng ai dắt, dáng xiêu xiêu
Chợ tình mờ ảo trong sương lạnh
Một thoáng sa-pa đượm nét kiều.
lao kai 10-4-2004
NGUYỄN ĐÌNH LỊCH
levanm45 13:10 27-09-2009
Air Blade 13:32 26-09-2009
thachanhvietnam 16:31 25-09-2009
chào bạn, chúc một ngày vui vẻ!
rảnh rỗi ghé blog mình chơi nha!
cuộc đời đó có bao lâu mà hững hờ