Thư mục: Tổng hợp |
Nhiều người trong chúng ta biết bài Hôm qua em đi chùa hương do nhạc sĩ Đức Trung sáng tác được phổ thơ của Nguyễn Nhược Pháp và VCPC mời các bạn đọc nguyên văn bài thơ này của tác giả nhân cuối tuần.
Bài thơ Chùa Hương ra đời năm 1934, Nguyễn Nhược Pháp mới 20 tuổi cùng nhà văn Nguyễn Vỹ và hai người bạn nữ sinh Hà thành đi trẩy hội. Khi tới rừng mơ, hai người gặp một bà mẹ cùng cô gái độ tuổi trăng rằm vừa bước lên những bậc đá vừa niệm phật "Nam Mô Cứu Khổ Cứu Nạn Đại Từ Đại Bi Quan Thế Âm Bồ Tát”.
Vẻ đẹp thánh thiện mang nét chân quê của cô gái đã hớp hồn hai chàng thi sĩ khiến họ trân trân nhìn quên cả hai bạn gái cùng đi. Nguyễn Nhược Pháp lại gần hỏi: "Tại sao trông thấy chúng tôi cô lại không niệm phật nữa?"
Cô gái bối rối, thẹn thùng như muốn khóc. Hai người bạn gái gọi hai chàng thi sĩ để đi tiếp nhưng họ đã bị hớp hồn, tai đâu còn nghe thấy. Giận dỗi, họ bỏ đi. Lúc bừng tỉnh, hai văn nhân không thấy các cô đâu, vội len thốc len tháo, lách qua những dòng người đang trẩy hội nhưng tìm đâu cho thấy. Mệt và ngán ngẩm, hai thi sĩ quay lại tìm cô gái chân quê thì cả hai mẹ con cũng đã lẫn vào dòng người.
Đêm đó, Nguyễn Nhược Pháp không sao chợp mắt được. Hình ảnh cô gái chân quê đi chùa Hương khiến ông xúc động viết lên những vần thơ có sắc màu tươi vui, hình ảnh ngộ nghĩnh, cả hồn người lẫn vẻ đẹp của ngày xưa ....
Đọc đến đây, tôi lại muốn đi Chùa Hương rồi...có ai rủ tôi đi không?
| Hôm nay đi Chùa Hương, Hoa cỏ mờ hơi sương. Cùng thầy me em dậy, Em vấn đầu soi gương. Khăn nhỏ, đuôi gà cao, Em đeo giải yếm đào; Quần lĩnh, áo the mới, Tay cầm nón quai thao. Me cười: «Thầy nó trông! Chân đi đôi dép cong, Con tôi xinh xinh quá! Bao giờ cô lấy chồng?» Em tuy mới mười lăm Mà đã lắm người thăm, Nhờ mối mai đưa tiếng, Khen tươi như trăng rằm. Nhưng em chưa lấy ai, Vì thầy bảo người mai Rằng em còn bé lắm! (Ý đợi người tài trai.) Em đi cùng với me. Me em ngồi cáng tre, Thầy theo sau cưỡi ngựa, Thắt lưng dài đỏ hoe. Thầy me ra đi đò, Thuyền mấp mênh bên bờ. Em nhìn sông nước chảy Đưa cánh buồm lô nhô. Mơ xa lại nghĩ gần, Đời mấy kẻ tri âm? Thuyền nan vừa lẹ bước, Em thấy một văn nhân. Người đâu thanh lạ thường! Tướng mạo trông phi thường. Lưng cao dài, trán rộng. Hỏi ai nhìn không thương? Chàng ngồi bên me em, Me hỏi chuyện làm quen: «Thưa thầy đi chùa ạ? Thuyền đông, trời ôi, chen!» Chàng thưa: «Vâng thuyền đông!» Rồi ngắm trời mênh mông, Xa xa mờ núi biếc, Phơn phớt áng mây hồng. Dòng sông nước đục lờ. Ngâm nga chàng đọc thơ. Thầy khen: «Hay! Hay quá!» Em nghe rồi ngẩn ngơ. Thuyền đi, Bến Đục qua. Mỗi lúc gặp người ra, Thẹn thùng em không nói: «Nam Mô A Di Đà!» Réo rắt suối đưa quanh. Ven bờ, ngọn núi xanh, Nhịp cầu xa nho nhỏ. Cảnh đẹp gần như tranh. Sau núi Oản, Gà, Xôi, Bao nhiêu là khỉ ngồi. Tới núi con Voi phục, Có đủ cả đầu đuôi. Chùa lấp sau rừng cây. (Thuyền ta đi một ngày.) Lên cửa chùa em thấy Hơn một trăm ăn mày. Em đi, chàng theo sau. Em không dám đi mau, Ngại chàng chê hấp tấp, Số gian nan không giàu. |
Thầy me đến điện thờ, |






Van Dung 10:06 02-11-2009