Bài mới nhất

Sửa Đóng
Thư mục: Tổng hợp |
Đăng ngày: 15:12 14-11-2007

Hành quân
 
Sáng sau, lại dậy sớm và… ôi thời tiết!  Điều lo ngại về mưa bão đang kề cận. Mưa đã bắt đầu nặng hạt và theo dự báo thì trưa nay cơn bão số 5 này sẽ vào Việt Nam khu Nghệ an, Thanh Hóa. Sapa đã âm u nay lại càng âm u. Đi ăn xôi sáng trong mưa ngay đầu phố. Chị bán hàng và anh xe ôm nói mưa này đi Fan là rất nguy hiểm vì mây mù, nước suối, đường trơn… Không gì “ ngăn nổi bước ta đi” nên 9 giờ sáng cả đoàn tập hợp. Mình được giới thiệu với đoàn là guide địa phương. Chào hỏidu khách và chúc du khách một chuyến đi thú vị bằng tiếng Đức. Cả đoàn vui lắm và tìm hiểu thì đa phần khác là thành phố Leipzig, thành phố mình đã học tập 26 năm trước đây. Trưởng đoàn là Christian, một thanh niên sinh năm 1974 và làm ở công ty du lịch của Đức. Có ba cặp vợ chồng, trẻ nhất khoảng 25-26 tuổi. Có Bác cả sinh năm 1952 thì chỉ muốn ở lại khách sạn nhưng bà vợ khích tướng: Tôi là đàn bà còn không ngại leo núi thế mà ông…! Không thua phụ nữ nên bác Cả cũng trùm kín sáo mưa quyết tâm “hành xác”. Đường mới đến Thác bặc đã tắc đường chừng nửa tiếng nên 10 giừo mới tới Trạm Tôn. Đay là chỗ làm việc của một tổ kiểm lâm. Trước đây đọc và in câu chuyện kể về đầu năm có hai chú sinh viên có nằm chờ đoàn lên Fan, trong câu chuyện được biết tên mọi người và dấu ấn nhất là anh Thủy trưởng trạm. Nghe nói anh bắn được con rắn hổ mang chúa nặng 35 cân bằng con rắn kỷ lục bên Bát Xát. Mình lao xuống xe tìm ngay anh Thủy và được xác nhận chuyện có hai chàng sinh viên này nhưng con rắn thì không. Chẳng biết nữa vì các bạn tẻ thường giầu trí tưởng tượng và câu chuyện trong buổi tối vui bên bếp lửa, rượu có thể kể nên chẳng rõ ai đúng ai sai… chuyện đâu có quan trọng nhưng nghe chừng các anh cũng thích vì câu chuyện về các anh ở đây được tung lên mạng. Mình hứa khi quay lại sẽ đưa cho anh câu chuyện này vì mình in chung với tập những cẩm nang đi rừng.
Đoàn làm các thủ tục như mua bảo hiểm và khai báo những gì nữa… chừng 20 phút sau kéo nhau ra đầu rừng chụp cái ảnh kỷ niệm. Anh Chinh người của Trạm cầm đến 4 cái máy ảnh để bấm cho Đoàn rồi chúc đoàn lên đường. Thế là chúng tôi gồm 9 du khách Đức, guide Hà Nội ( anh Hải) hai guide địa phương ( Mình và Dũng người H’Mông) và năm Porte ( người mang đồ) hùng dũng đi vào rừng trong cái mưa ngày càng nặng hạt với lòng đầy quyết tâm và lo ngại của mọi người, lúc này là 11 giờ 5 phút trưa ngày 03 tháng mười.

Leo núi
 
Núi rừng Hoàng Liên Sơn đây rồi, mọi người thành hàng một hăm hở tiến. Dũng dẫn đầu rồi đến mình- guide cơ mà, anh Hải giữa đoàn còn Chrisitan chốt hậu. Christian cách đây 2 năm cũng guide cho một tour Fan rồi và có vẻ đầy trách nhiệm. Hành lý thì tự ai nấy đeo. Khách tây thì trang bị khá đầy đủ còn mình thì cái ba lô cũng khoảng 16 cân. (khuyến nghị chỉ 05 kg với dân Amature) nên được một lúc đã thấy nặng, cái ba lô của mình lại không có dây thít ngan hông nên nhảy lốc cốc sau lưng. Vừa đi vừa tìm được đoạn dây rừng và buộc lại nên cũng đỡ hơn. Đương vào trong rừng ngày cầng âm u, mù càng ngày càng nhiều. Tiếng chuyện trò ngày càng thưa dần. Tất cả lầm lũi bước đi, chẳng có nhiều thời gian cho ngắm cảnh và trời mưa, mù nên mọi người cũng không dám đưa máy ảnh ra chụp. Mình thử chụp một hai cái nhưng hơi thiếu sáng, ảnh trông như ảnh “nghệ thuật”. Đường đi có con đường mòn nên nhiều lúc mình vượt Dũng cho có vẻ là guide địa phương “chính hiệu” và tính mình cũng thích đi đầu cơ. Lúc đi trong lớp lá cây khô, lúc trèo qua các khe đá, đường đi đoạn này chủ yếu là bước theo các “bâc thang” do rễ cây của rừng già tạo ra, thỉnh thoảng lại phải treo qua những cái “barie” mà dân dùng chặn trâu rất khó chịu. Có một đoạn dài, mọi người phải men theo con suối nước lạnh. Anh Hải là người cẩn thận nhưng đã “biến” dày thành ủng khi trượt chân hòn đá xuống nước. Đến một thung lũng nhỏ, là 12 giờ trưa, đoàn dừng nghỉ một lúc và Dũng chỉ cho chúng tôi vạt thảo quả mà dân người ta trồng, trước kia mình tưởng loại cây này thân mộc hóa ra lại thân mềm. Cây thảo quả trông như cây rong giềng, lá xanh ngắt, quả thảo quả tạo thành chùm trông đỏ đậm, còn sót lại vài chùm, mọi người vặt cho vào ba lô làm kỷ niệm. Loại cây này được trồng khu ẩm ướt và chắc phải vùng có khí hậu lạnh như đây rồi.Trong lúc nghỉ thì có một đoàn của Công ty Đức Minh vượt qua, guide của họ cho biết đây là hai vợ chồng người Bồ Đào Nha. Họ định tối nay nghỉ ở độ cao 2.800 m và dù khoảng trên 50 tuổi nhưng họ leo núi khỏe lắm làm guide bở cả hơi tai.
Càng lên cao, thì mưa cũng dần thôi nhưng mù thì càng dày đặc, cách hai ba mươi mét là không nhìn được nhau. Tốp porte thì vượt chúng tôi từ lâu rồi vì họ leo khỏe và gùi hàng nặng. Thế rồi, lại hành quân, đoạn này có vẻ dễ đi hơn nhưng ai cũng thấm mệt nên tốc độ có chậm lại. Tiết kiệm sức nên chẳng dám nhai kẹo cao su mà chỉ dùng kẹo ngậm, thỉnh thoảng uống chút nước cho nó nhẹ cái …ba lô. Áo mưa, mũ cũng tháo ra từ lâu rồi, đầu ướt sương nhưng do đi núi nên không thấy lạnh. Cái bụng giờ đây nghe chừng nhớ bữa trưa thế mà tốp porte được nhiệm vụ chuẩn bị bữa trưa chỗ dừng tiếp theo chẳng nhìn thấy đâu cả. Cắn răng bước tiếp… Khổ anh Hải vì đôi dầy bị ướt nên đi cũng khó chịu mà cái chân của anh hôm trước bị sứt chân nên muốn thay cái băng. Anh thuộc diện già nhì đoàn U50 còn gì nhưng vì là guide nên phải “bản lĩnh” thôi. Hỏi anh cần san bớt cái ba lô cho mình hoặc Dũng nhưng anh không đồng ý vì biết ai cũng mệt với đống hành lý của mình rồi…Thỉnh thoảng anh còn động viên mọi người và kể những câu chuyện vui. Anh vẫn cười tươi nhưng nụ cười mọi người trên môi thì chóng tắt hơn vốn có lẽ vì mệt và đói.
Cả đoàn tiếp tục lầm lũi bước đi trong cái âm u và tĩnh mịch của núi rừng trên độ cao hơn hai ngàn mét này. Không hiểu sao nhìn đoàn đi mình lại cứ liên tưởng đến những hình ảnh nhóm biệt kích xuyên rừng trong sách truyện đã đọc. Lặng lẽ, âm thầm bước và bước trong cái rừng già nguyên sinh này. Cây cối ở đây khá to, nhiều cây nghiến bị “lột” sạch vỏ trơ thân mình trông khá lạ. Mình gọi đùa đó cây sexy, mọi người cũng ok gật đầu mà không chịu tìm thêm cái tên nào… chắc cho xong chuyện chứ ai hơi đâu mà tranh luận cho mệt. Hờ…

Nghỉ giải lao
 
Bãi đất nghỉ đây rồi, giờ đã 12h50’, mọi người dừng lại ăn trưa. Gặp lại “bố mẹ Ronaldo” cũng đang dừng chân ở đây. Lần nữa guide than phiền đến chết mệt vì hai vợ chồng này. Mình trêu là gặp ngay đúng bố mẹ của Ronaldo rồi, phải cố thôi. Gặp thêm một đoàn khác gồm 4 người Australia…cũng đang hành xác trong cái ngày mưa gió bão bùng này.
Mọi người nghe chừng được xả hơi chút xíu, dỡ bỏ cái ba lô ra nhẹ cả người rồi ngồi thở… Bác Cả lại thông báo đùa: Tôi đủ rồi và chờ mọi người quay về tại đây. Bác chắc thăm dò vậy thôi chứvợ bác mà đồng ý thì bác … ở lại thật. mà có lẽ không chỉ mình bác có cái suy nghĩ như vậy nên câu nói của bác được “bay” vào khoảng yên ả của núi rừng, không dám “đậu” lại trong suy nghĩ của mọi người vì ảnh hưởng quyết tâm chinh phục “nàng Fansifan” kiêu kỳ này.
Các chú porte và guide nhanh chóng trải bạt làm bàn ăn và bắt đầu chế biến cho bữa trưa. Con dao Mèo là vật không thể thiếu của người đi rừng lúc này được họ dùng gọt cà chua, dưa chuột rất điệu nghệ và một lúc sau bữa trưa gồm thịt xông khói, trứng gà luộc, phomat dưa chuột, cà chua với bánh mỳ. Đói quá nên ăn ngon lắm và cần nạp năng lượng cho đoạn đường tiếp theo nên mình cũng ăn tạm được ba cái. Chụp vội cái ảnh cái cành cây trên đầu mọi người thì chỉ có 2 màu trắng đen… mở điện thoại để thử nghe radio về tin bão nhưng không thu được đài nào nên không rõ cơn bão ra sao. Tắt máy… tiết kiệm năng lượng và tránh cho tiếp xúc với độ ẩm cao.

Lại hành quân
 
Nghỉ ngơi được khoảng thêm 10 phút thì lại hành quân. Mưa giờ đây gần như tạnh hẳn nhưng mù thì càng dày thêm và đoạn đường này ngày càng dốc thêm. Nhiều chỗ đến 60 độ, giống như leo bậc thang nhà ống thôi mà, chỉ khác có cái “mặt bậc” làm tệ quá. Chân bước và mắt thì cứ tìm cái “bậc thang” còn cái đầu thì xét đoán về độ an toàn của bàn chân sắp “tiếp đất”. Sai lầm ăn xong đi ngay vì có lẽ do trong cơ thể đang cần năng lượng để tiêu hóa chỗ thức ăn mới nên mình thấy mệt hơn lúc nãy nhiều Và ở đây không khí loãng do độ cao nên thở bây giờ cũng được điều hòa giữ nhịp như khi bơi sải ấy, từng bước kết hợp với hít vào thở ra đều đặn… và khi gặp các biển quảng cáo Vietel ở đây mình nói với mọi người: Chúng ta đề nghị với Vietel hay thay câu slogan “hãy nói theo cách của bạn” bằng “hãy thở theo cách của bạn”… mọi người lại hoàn toàn ủng hộ vì cái sự hợp lý của tình hình. Thở… bước… thở… bước theo đúng nhịp sẽ tốt hơn. Kinh nghiệm thứ nhất khi đi núi mình thu lượm được. Đường trơn khó đi nên tốc độ một ngày càng chậm dần và đến lượt mình cũng phảisốt ruột hỏi Dũng vầ trạm dừng chân ngày hôm nay. Trên đây cao vậy thỉnh thoảng lại gặp biển chỉ đường do Vietel thây cũng quen quen nhưng đến lúc nhìn thấy cái biển chỉ của Vietnamairline thì mệt mình cũng cố trêu bác cả xem có vé máy bay chưa vì ở đây có dịch vụ VA. Bác cố cười và kêu tiếc là vé để dưới khách sạn rồi và nhờ mình xuống lây dùm, các bác bác khác thì ước cái “Hubschrauber” (máy bay trực thăng). Tranh thủ ngắm cái biển chỉ đường để … thở tý nữa và lại hành quân. Mình tin rằng trong đoàn hoặc nhiều người khi vào những lúc như thế này chắc hẳn lại trách mình đi dấn thân làm tội nhau khi leo Fan, đang sung sướng không sướng thì thôi lại… giờ mà về cũng dở, ở không cùng ai, còn nêu đi tiếp thì “phệt” quá… Hỏi Dũng về chương trình mai có khó đi như thế này không thì “choáng” chút khi biết mai đi khó hơn và quãng đường dài hơn. Ngày đầu hôm nay mới là “khởi động”. Hừ mệt đấy nhưng mà mình thì xác định rồi và tin váo sức mình. Mệt thì ai chả mệt nhưng đi bộ và vận động với mình cũng không có gì trở ngại lắm. Mình chỉ đề phòng lạc đường, rắn cắn hay lũ quét chẳng hạn. Mười mấy cân trong ba lô ngoài quần áo phần nhiều là đồ ăn, thuốc men và dụng cụ cho sự “tồn tại” và thoát ra khỏi rừng thẳm. Mình đi chuyến đầu nên chuẩn bị khá kỹ. Mong rằng không phải dùng đến nhưng… vẫn phải đeo ê cả vai… Đường đến gần chỗ 2.200m có một số chỗ cũng dễ đi hơn, cây cối cũng thưa thớt dần và thấy nhiều cây được đóng cả tên. Chả biết có đúng hay không mà có cây dẻ thấy cây lá giống nhau nhưng tên khác nhau. Giá có ai phân xử đúng sai nhỉ? Thôi nói cho có chuyện chứ không khéo cả hai cây đều không phải là dẻ không biết chừng! Thắc mắc làm gì.

Lán Kiểm Lâm
 
Và cái gì mong ước cũng đã được, thở thật sâu một cái đã và bây giò là 14h 23’27”. Cái lán như mái nhà rông của trạm dừng chân đầu tiên đây rồi. Mình rút cái còi thổi một hồi, mấy bạn người Đức giật mình rồi giật gót đứng nghiêm giơ tay chào và nói “ Xin tuân lệnh”. Cả đoàn được trận cười “ nghiêng ngả”. Không biết họ cười vì cái trò vui đó của tay “guide địa phương” này hay cười xả hơi khi được dừng chận nghỉ ngơi trong cái ngày” khởi động” của chuyến chinh phục Fansifan, nhưng dù sao kể từ lúc bước chân vào rừng thì nhiều người trong số họ giờ mới được cười “một phát” đầy mãn nguyện. Vâng tôi đoán chắc rằng trong những chuyến đi hành xác, để có một nụ cười như thế này hiếm lắm. Mình thì tủm tỉm với cái hành động đột phát “đầy ý nghĩa và kết quả ngoài mong đợi” đó rồi cùng giúp đỡ nhau cởi bỏ ba lô hành lý xuống và nghỉ ngơi.
Cái lán này do kiểm lâm quản lý và cạnh đó là một cái lán nhỏ do người H’Mông dưới Cát Cát dựng lên để bán hàng và một bãi đất bằng để dựng lều ngủ… Mọi người thở phào… lại gặp lại Bố mẹ Ronaldo cũng quyết định dừng ngủ taị đây do porte leo …không kịp. Chắc có khi mình phán trúng thật, vợ chồng này leo phăng phăng. Chú guide không rõ có thông đồng với porte không chứ dân đi rừng chuyên nghiệp mà không leo kịp thì thấy lạ. Thế giới của mấy chú guide này nó cũng loằng ngoằng lắm. Trại của hai vợ chồng nhà này đã dựng xong và họ đang chuẩn bị chui vào nghỉ. Đoàn mình có chương trình rồi nên Huỳnh và Dũng là hai kiểm lâm ở đây bố trí 9 người gian trong, gian ngoài thì ba hướng dẫn. Ok thế là tạm ổn cái chỗ qua đêm rồi. Đi rừng mà có lán ngủ thì còn gì bằng nữa.
Lán bên cạnh là của một gia đình dưới Cát Cát lên đây bán hàng. Trong lán ngoài cái giường và nơi chứa hàng ra thì quý nhất là cái bếp lửa với đóng củi khô. Trời mưa gió lạnh lẽo thế này mà có cái bếp thì tuyệt vời cho nên mình cũng xúm lại ngồi sưởi với mấy anh em. Khi Huỳnh và Dũng quay lại thế là mình lại nói về chủ đề cái câu chuyện “con rắn 35 cân”. Thấy mọi người thích, mình mang sách ra đọc lại câu chuyện. Đến cái đoạn anh Thủy bóp cò súng xong, vất cả súng bay người lộn mấy vòng sang bên cạnh… như phim kiếm hiệp mọi người không biết thật hư ra sao nhưng có vẻ rất sướng. Đến cái đoạn mười mấy người nhà anh Thủy ăn hai ngày chưa hết con rắn… mình bảo sao anh Thủy không mời mấy anh em kiểm lâm ăn cùng. Huỳnh cười tít mắt và bảo đầu năm nay Dũng chưa về Trạm nên không biết được hai chàng sinh viên này. Họ là những chàng thanh niên cũng hay lắm nhưng chuyện con rắn thì lại bị bỏ lửng: ai là người… sáng tạo? Mình quyết định tách phần câu chuyện trên cho Huỳnh chút nữa cầm xuống Trạm Tôn cho anh em đọc…
 
Được hơn một tiếng sau, có đoàn 2 người Tây Ban Nha và một guide từ Fan quay xuống. Mấy anh em xúm vào tìm hiểu tình hình trên đường ra sao. Tin buồn, đường cực kỳ tồi tệ: mưa, lạnh, gió, trơn, nước suối chảy to, củi nấu ăn khó kiếm vì ướt, có nguy cơ nhai mỳ tô sống với nước mưa và nhiều chỗ rất khó đi và mất sức vì chân phải lội ngập sâu 20 phân trong bùn với lá cây. Đã có những tiếng thở dài của ai đó…

Về mấy chú poster và mấy em gái bản
 
Trong lán, mấy chú porte đang nấu ăn cho đoàn mình. Mấy đoàn kia dựng lều và kiếm củi nấu ăn ngoài trời mưa). Chà mấy chú nấu thành thạo ra phết. Xào xáo thơm nức mũi. Vừa mệt, đói lại rét, bên cái bếp lửa ấm cúng này, mùi thức ăn quyễn rũ chưa từng có đành “bấm bụng” chờ porte mang đồ ăn cho khách rồi cùng máy anh em quây quần uống rượu. Rượu đây cũng tạm được nhưng chẳng uống nhiều và làm tý cơm cho ấm bụng. Ồ hóa ra cơm sống (chắc vì nầu nồi to quá) . Kiếm mãi mới được khoảng bát khá hơn nhưng lo cho ngày mai sợ không ổn nên porter lại nấu riêng cho mình bát mỳ ăn liền. Họ vừa uống rượu vừa chuyện trò bằng tiếng Mông còn mấy anh em ta không uống được rượu nữa thì quây quanh bếp lửa trò chuyện bằng tiếng ta. Câu chuyện của “ta” giờ càng vui hơn vì đông. Có thêm Dũng kiểm lâm, mấy chú guide đoàn Bồ, đoàn đoàn Tây Ban Nha và hai “thằng” con gái H’Mông (lên trông hàng cho Mẹ về đi gặt). Thế là vui muốn nổ lều luôn. Chuyện leo Fan, chuyện trời chuyện biển và rồi quay sang trêu hai cái “thằng” con gái H’Mông. Một “thằng” là Xi 16 tuổi và “thằng” kia tên là Van 15 tuổi, cả hai “thằng” đều học xong chờ lấy chồng. Chúng chỉ cần đi chợ hoặc đi đâu chơi gặp chú Mông nào bắt đưa về nhà ( có anh em nó coi ) và mình không chạy thoát (tất nhiên là nếu thấy không thích). Thế là mấy hôm sau mang 10 triệu đồng để “trả công” nuôi nó lớn rồi làm lễ cưới. Ở đây chính quyền lơ đi cái tệ tảo hôn thì phải, ngay như Dũng guide mới 22 tuổi và có hai con, đứa lớn đã 4-5 tuổi hay thấy có chú porte tên Toàn cao cao tuổi hỏi ra mới có 37 ( trông cỡ năm chục) và có 6 con, “mới” có hai đứa có vợ con… mà chuyện của họ chắc là thật vì họ thật thà và xem thái độ của mấy porte cũng như thỉnh thoảng có xác nhận của Dũng guide- người được coi là văn hóa nhất mấy người Mông trong lều. Hỏi về tục lệ “ngủ thăm” thì ở đây không có hoặc không biết; hỏi về tại sao gọi không gọi là người Mèo như trước kia mà họi H’Mông thì được biết may mà mình hỏi ở đây chứ hỏi trong bản thì không ra được.. khỏi bản nữa. Choáng quá và không rõ bí mật gì đây. Chỉ biết người Mông ở đây cũng là người Mông bên Trung Quốc, thế thôi. Mấy guide cứ trêu Van mấy ngày nữa về với chú Minh, lấy con trai mình. Chú trả 11 triệu đồng, đưa cho bố mẹ 10 triệu còn một triệu thì thanh toán tiền bia tối nay anh em mừng cho chú kiếm được vợ cho thằng con và mừng “thằng” Van sắp có chồng. Thằng Xi thì cứ bắt đưa 1 triệu mới có bia con “thằng” Van thì không nghe cứ bắt chú mang con trai chú lên đây cơ chứ chú mang về Hà Nội … bán mất. Đúng là các bạn này khôn chứ “không ngu như mấy thằng người … Kinh” thật.
Qua các câu chuyện với các guide cũng hiểu về “thế giới guide”. Về công việc, nỗi vất vả và thu nhập của công việc mà họ đang làm…Hóa ra trình độ ngoại ngữ của họ cũng chẳng có gì “ghê gớm” lắm. Rồi lờ mờ hiểu về chuyện “cave đực” trong thế giới của họ là có thực, thậm chí cả “gay” nữa, cái đó phần vì “bệnh nghề nghiệp” phần vì thu nhập. Bởi vậy có những người có thu nhập tương đối khá, có người đã có tiền tỷ nhưng không muốn thay đổi nghề nghiệp của mình có thể do yêu thích công việc, thích xê dịch và cả đủ cái “đam mê”…

Lán Liên hiệp quốc
 


 
Mới hơn 17 giờ mà trên này đã u ám lắm rồi và “bố mẹ Ronaldo” dở chứng khi đòi phá tour để quay lại Sapa với lý do: không có chỗ ngủ. Hóa ra hai vợ chồng ông này nằm trong lều bạt nhưng bị nước dâng cao ướt hết nền nên quyết định không lên Fan nữa. Mấy anh em đoán, chắc họ đòi vào trong lán ngủ. Tiền không đóng và không đăng ký từ trước nên không bố trí được, mất công porte cõng lều lên đây… Cuối cùng phải như chỗ của mấy anh em Việt Nam mình cho hai vợ chồng họ. Thế là họ Ok. Và đêm đó trong cái lán này có đến 9 người Đức, 4 bạn người Australia, 2 bạn Tây Ban Nha, 2 vợ cồng người Bồ Đào Nha và có 4 anh em người Việt mình. Đáng lẽ ra phải đặt tên cho cái lán này là Lán “Liên Hợp Quốc”. Đó là chưa kể đến tối muộn lại xuất hiện thêm hai bạn, một nam một nữ không biết từ đâu đến mong được tá túc tại điểm tập kết này để ngày mai tiếp tục hành trình. Họ đi không có guide, không đăng ký. Khi Lán Liên Hiệp Quốc không thể “nhồi” thêm được nưa, họ đành dựng lều bạt ngoài bãi ngủ như một số anh em guide và porte khác.
Trong cái đêm mưa gió trên độ cao 2.200 mét này mọi người được thưởng thức gió rít của núi rừng trong vùng ảnh hưởng của bão số 5. Nhưng thấy hay hay. Khách tây chuẩn bị khá tốt từ túi ngủ, quần áo chống rét, thuốc chống muỗi và đến cái đèn led họ gắn trên mũ cũng rất tiện lợi. Họ đọc sách, chuyện trò và “bác cả” trong đoàn Đức còn nhắc tên từng người trong đoàn mình rồi chúc từng người ngủ ngon. Bác quên mình hay sao đó mà trong cái đêm đầy kỷ niệm này, trong cái chăn bông của anh em kiểm lâm ưu tiên dành cho mà mình khó ngủ quá, chập chờn và cố ghi nhận tiếng mưa gió trong những lần tỉnh giấc để xác định mức độ xem thời tiết ngày mai sẽ như thế nào…

Sáng cuối cùng: Xe tăng Đức đứt xích
 
Như thường lệ, hơn 5 giờ sáng mình tỉnh giấc. Gió không nhiều nhưng mưa nặng hạt, trời âm u. Sang lán thấy mấy mấy chú porte cũng đã dậy cả đang chuẩn bị bữa sáng. Một lúc sau thì mấy anh em guide cũng xúm lại bàn tán về kế hoạch cho ngày hôm nay và ngao ngán với cái thời tiết này. Họ bàn đi bàn lại và có cái mong ước nhất là mong khách bỏ ý định leo Fan. Họ vẽ ra cho khách cái nguy hiểm và vất vả nếu tiếp tục đi tiếp. Và cuối cùng không rõ do họ thuyết phục giỏi hay mấy khách này cũng sợ nên lần lượt các đoàn đều quyết định quay lại Sapa. Duy nhất đoàn Đức thì chưa quyết định gì cả. Mình thầm hy vọng vào “tinh thần Đức” và không dám hé răng ra điều gì vì mình là người Việt duy nhất trên cái trạm này không cùng mục đích với họ. Mình muốn đi tiếp. Mình đã thăm dò riêng Dũng guide là vẫn có thể đi được, tất nhiên là khó khăn hơn gấp bội. Mình muốn đi Fan, dù khó hơn, mệt hơn, nguy hiểm hơn nhưng phải chinh phục được Fan. Nếu không thì mình dã chẳng lên đây làm gì… Đoàn Đức họp cuối cùng lấy biểu quyết. Hóa ra “ Xe tăng Đức” cũng đứt xích. Cả đoàn quyết định 8 giờ sáng sẽ xuống núi. Chà, thế là chuyến đi Fan của mình ấp ủ bấy nay đã thành mây khói và cái lo ngại từ hôm lên tàu về cơn bão số 5 đang “lởn vởn” ngoài Biển Đông đó đã “cướp” đi cái cơ hội mà mình đã “giành giật” được. Anh Hải nhìn mình ái ngại, còn mình thì đành “xã giao” cười và nói về mối nguy hiểm khi tìm tục lên đường…

Xuống núi
 
Đường về xuống núi khó đi không rõ vì chồn chân, vì mưa gió hay vì không còn động lực mà mình thấy mệt mỏi hơn. Hôm qua leo lên thì chỉ thấy có mệt nhưng chưa thấy đau chân cẳng gì cả. Ba lô giờ đây đã nhẹ hơn vì bớt đi chai nước và mấy hộp thịt hộp mình đưa cho porte vì có lẽ chẳng cần dùng đến khi lạc đường. Gió càng xuống dưới càng giảm nhưng khác với lúc đi lên là đôi dày sũng nước. Dày của khách tây là dày “chuyên nghiệp” lội nước nó chui vào trong nhưng khi đi lên khô thì nó có lỗ để đẩy nước ra. Giầy thể thao của ta thì nước không thoát được nên nó ỳ oạp trong chân rất khó chịu. Dừng lại mà tháo nước ra thì chậm bước của cả đoàn nên đành cố đi. Lại thêm một kinh nghiệm nữa, khi đi núi kiếm đôi “bát kết” bộ đội mà chiến, vừa rẻ lại vừa dễ đi… Đường về gặp lạ cái suối cũ giờ đây đã không còn “hiền lành và mộng mơ” như hôm trước nữa rồi. Hôm qua em còn là cô gái còn hôm nay em đã là đàn bà ( Xin lỗi các vị phụ nữ đáng kính). Và để an toàn nên đoàn phải “Lady first” là đi tránh con suối nên phải leo qua các lưng chừng núi. Có chỗ lội qua suối chảy xiết, anh em lại phải chặt tre càm cầu tạm để vịn và leo qua. Lại gặp “ Bố mẹ thằng Ronaldo” nhanh chân nhanh cẳng, có đoạn xuống gặp suối sợ quá lại leo lên kêu hết đường. Guide của nó không phải là guide xịn như guide Dũng của mình. Dũng lại chỉ đường và họ lại lao đi… Dũng xin thật, đi rừng thì đi ủng, cứ đủng đỉnh và hầu như lúc nào cũng đi sau mình. Mình thích đi đầu để tự mình tập xác định hướng,tuyến đi và nhận biết lối đi của những người đi trước là chính mà và khó lắm thì chỉ cần hỏi Dũng đi sau. Nhiều chỗ Dũng bảo mình đi tắt qua những cánh rừng mà mình khổng thể hiểu nổi vi không nằm trong cái hướng và cái tuyến như mình nghĩ. Hóa ra Dũng đã đúng khi mà tốp porte của đoàn luôn đi trước ấy lại phải đến sau ở chỗ nghỉ dừng chân. Dũng đùa: -Em còn rành đường hơn cả porte mà anh Minh!

Mầm mống của sự phục thù
 
Không hiêu sao mà khi càng gần về Trạm Tôn thì ý nghĩ của mình cứ vẩn vơ về một kế hoạch cho chuyến leo Fan tiếp theo. Cái dễ cho chuyên sau là đã có thêm chút ít kinh nghiệm từ việc chuẩn bị đến đường hướng nhưng cái khó nhất vẫn là bạn đồng hành. Bạn bè thì ít người “điên điên” như mình, đi một người thì khó mà còn gì thú vị. Giải pháp chắc là lại lên mạng TTVNOL tìm bạn đồng hành thôi. Thế nhưng còn thời gian đi có phù hợp công việc của mình nữa không? Nhưng dù sao cũng sẽ quyết tâm chinh phục Fansifan bằng được. Một là đạt được tâm nguyện của mình và hai là trả thù cho chuyến đi dan dở…
Đến Trạm Tôn, định bảo mọi người chụp lại cái ảnh của chuyến “quay về” nhưng mất hứng lại thôi. Mọi người dừng chân ăn trưa ở đây và chờ xe lên đón. Gặp lại mấy anh em kiểm lâm và các vị nghe chừng cũng thấy hay hay cái câu chuyện của Trạm được đưa lên mạng và mọi người biết đến. Nhiều đoàn khác cũng dần tụ tập về đây, trong đó có đoàn tối hôm qua ngủ trên Trạm 2.800 mét mà không thể lên được Fan vì mây mùa và gió nêm phải xuống. Chả biết có phải như vây hay không hay lại “dính” vào cái võ của mấy guide ngại khổ. Một vị trong đoàn mình không rõ có phải vì những thông tin đó hay không hay để biện minh cho “xe tăng đứt xích”mà ra mặt phấn khởi nói với mình:
- Quyết định không đi tiếp của chúng ta đã hoàn toàn đúng Minh ạ!
- Vâng! quyết định của các vị là hoàn toàn sáng suốt và hy vọng trong một dịp khác, chúng ta sẽ có mặt tại Fansifan! Mình nói như một guide chuyên nghiệp mà trong lòng đầy “hậm hực”.

Chia tay Sa Pa và lướt Lao Cai

Xe về Sapa là 14 giờ chiều, Sapa chẳng còn hứng thú cho mình ở lại. Chào mọi người chuẩn bị tối nay xuống bản Xín Chải đền thay cho một ngày trong chương trình đi Fan. Mình quyết định rời Sapa mưa gió lạnh lùng để ra Lào Cai cho kịp chuyến tàu đêm. Ngồi cùng anh Hải và Đức Minh uống cà phê để chia tay.
Khác với hôm đến, hôm nay xe ra cũng chẳng có ai đi. Lái xe cũng muốn ra ngay đề phòng lở đường. Chuyện đó trên này là thường tình mà. Vòng vèo mãi mới gặp được một vài người thấy Sapa buồn cũng “chuồn” như mình hay sao đó. Đường về chỉ khác là được nhìn thấy những dòng suối bọt tung trắng xóa. Phần vì mưa gió, phần vì tầm nhìn mà không được nhìn lại những cảnh đẹp như hôm mới vào Sapa. Đường càng xuống Lao Cai thì trời càng sáng hơn và mưa gần như tạnh hẳn.
Đến ga lo ổn định được vé về Hà Nội thế là thuê xe ôm đi vòng vèo thăm thú nơi đây. Tưởng ở đây mưa gió nên đã báo với gia đình là quay về rồi chứ không là ở lại đây sang ( Hà Khẩu) Trung Quốc hoặc đi mấy vùng lân cận cũng hay.
Cửa khẩu nằm ngay bên bờ của 2 con sông Hồng và Nậm Thi gặp nhau. Nó được xây dựng khá đẹp và cách Ga Lào Cai có vài trăm mét. Du khách thường đến đây chụp ảnh bên cái cột mốc số 102. Nếu có thời gian có thể làm thủ tục sang thăm Hà Khầu với chi phí khoảng 40-50 ngàn đồng. Khách lên đây thường sang Hà Khẩu chơi cho biết Trung Quốc hoặc mua bán hàng tiêu dùng. Nhưng hàng hóa trên này thì không đa dạng và nhiều so với các nơi khác như Tân Thanh, Lạng Sơn hoặc Móng Cái. Hàng thì cũng na ná nhau. Đồ Trung Quốc loại rẻ tiền do làm nhái hoặc các cơ sở kiểu như địa phương làm. Khổ nỗi, vì những hàng rẻ tiền này mà người ta thường hay nghĩ sai về chất lượng và giá cả hàng hóa của Trung Quốc. Thực tế nhiều hàng hóa của họ đã xâm nhập được vào các thị trường khó tính và giá thì người Việt mình cũng rất ít người dám mua.
Anh Tiến lái xe ôm nói chuyện về Lao Cai như một guide chuyên nghiệp. Chuyện anh kể ngay cạnh cái cửa khẩu này vào ngày Chiến tranh biên giới năm 1979 anh và đồng đội chốt tại đây ra sao; chuyện sáng nay có vị nguyên thủ quốc gia đến thăm như thế nào; chuyện gia đình con cái anh về Hà Nội học và quyết định không về tỉnh công tác không phải vì đồng lương công chức của Sở Xây dựng ít ỏi mà vì tương lai khó phát triển cho cái nghề kiến trúc của mình; chuyện cái khu Kim Thành trong tương lai…
Xa rời Lao Cai cũng vào hơn 9 giờ tối. Vé Vip trên tầu này thì trông sang trọng hơn và có thêm cái đĩa kẹo. Qua câu chuyện của mấy vị đồng hành thì biết có 2 chị quê ở lên đây làm ăn. Hai chị nói về chuyện khai thác quặng gì đó ở Nghệ An và mang hàng xuất sang Trung Quốc bán. Hóa ra hai vị này là vợ của các quan chức hàng tỉnh nên mới có cái cửa này. Nghe chừng cũng có vẻ “to tay”. Chuyện của họ làm mình nhớ đến chuyện chiều nghe của anh Tiến về hàm lượng vàng trong quặng đồng Sin Quyền mà ta bán mãi cho Trung Quốc mà không biết, chuyện khai thác sắt ở Lào Cai bán cho Trung Quốc chở về chôn trong núi… thấy buồn. Chúng ta cứ bán những cái gì thuộc về tài nguyên hữu hạn để rồi đưa về các chợ trong cả nước từ cái tăm. Không rõ sáng nay các bác ở Tỉnh có kể câu chuyện về Sắt, Đồng…như anh Tiến kể cho các bác TW về biết không nhỉ?
Câu chuyện về đi Fansifan mà chẳng thành Fan. Chuyện có vui, có buồn và có cả những trăn trở. Mới được có 2.200 mét mà đã thấy như vậy rồi thì khi mà ta leo lên “Nóc nhà Đông Dương” cao 3.143 m thì chắc sẽ còn thấy nhiều hơn nữa. Hẹn gặp lại Fansifan! Ta chót yêu em mất rồi!

 

  • Báo cáo

    00:06 31-01-2008

    bài viết rất ý nghĩa! mùng 4 tết này bọn em cũng leo fan đó! anh hay chị có dự định leo ko??????

Xem thêm

Thư mục

Xem ngày tháng

S M T W T F S
1 2 3 4 5 6 7
8 9 10 11 12 13 14
15 16 17 18 19 20 21
22 23 24 25 26 27 28
29 30