"Sống trong cuộc sống cần có một tấm lòng" Trịnh đã nói vậy nhưng ông không bằng lòng về định nghĩa này và ông nói ở miền nam có câu nói rất hay " Hãy sống cho tử tế với nhau ". Tôi cảm thấy đúng là cuộc đời cần sống tử tế. Hãy xem câu những câu truyện này là món quà muôn mặt muôn màu của cuộc sống.
Có một người cha nói với tôi rằng, điều kỳ diệu nhất đời ông là được ngắm nhìn con gái mình lúc nó nhìn thấy ngọn lửa đầu tiên trong đời. Gương mắt nó sáng bừng lên, tò mò, kinh ngạc, hân hoan, phấn khích, đầy khao khát trước vẻ đẹp lung linh, biến ảo kỳ lạ. Và như mọi đứa trẻ khác, nó...đưa tay chộp lấy ngọn lửa. Rồi rụt tay lại vì nóng nhưng mắt vẫn nhìn ngọn lửa e dè một chút, nhưng vẫn rất say sưa, như chiêm ngưỡng cái gì đẹp nhất trần gian này.
Từ giây phút đó, ông đã nhủ thầm rằng, mình sẽ không bao giờ dập tắt ngọn lửa đầu tiên của con gái mình. Ông đã nuôi dưỡng nó bằng những câu chuyện cổ tích, bằng sách vở, bằng cây cỏ vạn vật, bằng sự tự do để nó có thể luôn luôn nhìn mọi người xung quanh, nhìn mọi thứ trong cuộc đời với đôi mắt hân hoan, tò mò và không sợ hãi, giống như đôi mắt nó đã nhìn ngọn lửa đầu tiên.
Ông cũng nghiệm ra rằng mỗi con người đều có ngọn lửa của mình, nhưng nó đã bị dập tắt, hoặc tự lụi tàn. Cái nóng, và khía cạnh tàn khốc của lửa cuối cùng cũng chỉ là kinh nghiệm, nó không thể xoá đi được vẻ đẹp vĩnh cửu của lửa. Thế nhưng với nhiều người, kinh nghiệm đau của một lần đưa tay vào lửa đã khiến họ sợ hãi. Sự sợ hãi, và hoài nghi đã giết chết khả năng tận hưởng cái đẹp. Chính vì thế mà người ta không còn khát vọng đối với cái đẹp, không còn ham mê khám phá và khát vọng sáng tạo. Không còn đủ trong trẻo để cống hiến và ước mơ .
Con sẽ trở thành gì
Một cô gái than thở với bố cô về cuôc sống. Cô bảo cuộc sống thật khó khăn, đầy chông gai. Cô ko biết sẽ đi tiếp thế nào. Cô rất mệt mõi khi cứ căng thẳng mãi. Có vẻ như một vấn đề kết thúc thì một vấn đề mới nảy sinh.
Bố cô là một đầu bếp. Ông dẫn con gái vào nhà bếp, đổ nước vào ba chiếc bình rồi đặt lên bếp đun sôi. Bình thứ nhất, ông bỏ vào một ít cà rốt thái nhỏ. Bình thứ hai, ông bỏ vào một quả trứng. Bình thứ ba, ông bỏ vào một ít hạt cà phê xay. Và ông ko nói lời nào.
Cô con gái nhăn mặt, đợi chờ một cách thiếu kiên nhẫn, tự hỏi bố đang làm gì. Sau 20 phút, ông bố tắt 3 cái bếp. Ông vớt cà rốt, trứng và cà phê ra, mỗi thứ để riêng vào những bát khác nhau. Ông bố quay sang hỏi cô con gái: - Con nhìn thấy những gì? cà rốt, trứng và cà phê phải ko? Con hãy chạm vào cà rốt xem. Cô gái cầm những mảnh cà rốt lên. Chúng rất mềm. - Con xem trứng đi! - Ông bố lại bảo. Cô con gái đập wả trứng ra. Quả trứng đã được luộc chín và cứng hơn nhiều. CUối cùng, ông bố bảo cô con gái thử nhấp 1 ngụm cà phê. Cô con gái thử uống và mỉm cười vì cà phê đặc và thơm. - Nhưng tóm lại là gì ạ? Cô con gái vẫn ko hiểu.
Ông bố giải thích: Mỗi thứ này đều trải wa 1 thử thách như nhau là nước sôi, nhưng nỗi thứ lai 'phản ứng' khác nhau. Lúc đầu cà rốt có vẻ cứng cáp và mạnh mẽ, nhưng sau khi bị đun trong nước sôi, nó mềm ra và mất đi sự mạnh mẽ của nó. Trứng lúc đầu rất dễ vỡ. Nó có một lớp vỏ cứng để bảo vệ phần bên trong rất lỏng và mềm. Nhưng sau khi bị đun trong nước sôi, phần bên trong của nó trở nên khô cứng. Hạt cà phê xay thì rất chắc chắn, Sau khi bị đun trong nước sôi, nó đã thay đổi chính cốc nước. Vậy con gái thân mến, con giống thứ gì, cà rốt, trứng hay cà phê? Nếu một người giống như cà phê vậy thì khi mọi thứ tồi tệ nhất có thể xảy ra, con người đó vẫn tốt lên và làm cho mọi thứ càng tốt hơn...