<?xml version="1.0" encoding="utf-8"?>
<rss version="2.0">
<channel>        <title><![CDATA[Phạm Trung Dũng]]></title>
        <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/leonhazard_squall]]></link>
        <description><![CDATA[Nhật ký]]></description>
        <language>vi-vn</language>
        <lastBuildDate>2009/05/18 23:48:59</lastBuildDate>         <item>
            <title><![CDATA[10 lời khuyên dành cho các bạn thanh niên trên con đường lập nghiệp]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/leonhazard_squall/article?mid=30]]></link>
            <description><![CDATA[Trước khi về hưu vào tháng 7/2008, Bill Gates đã đưa ra 10 lời khuyên
dành cho các bạn thanh niên trên con đường lập nghiệp. Biết đâu nhờ học
hỏi những lời khuyên bổ ích này, một ngày nào đó bạn sẽ trở thành một
Bill Gates thứ hai?


&nbsp;1. “Cuộc sống vốn không công bằng - Hãy tập quen dần với điều đó.”

-&gt; Thế
giới không bao giờ công bằng. Bạn biết điều này chứ? Bạn không bao giờ
có thể thay đổi cả thế giới. Sự bất công luôn tồn tại trong xã hội hiện
tại, vì thế hãy cố gắng thích nghi.
2. “Không ai quan tâm đến lòng tự trọng của bạn đâu. Mọi
người chỉ trông đợi bạn đạt được điều gì đó trước khi bạn cảm thấy hài
lòng về bản thân.”
    -&gt; Lòng tự trọng thái quá có thể
sẽ gây khó khăn cho công việc của bạn. Đừng quá đề cao lòng tự trọng
của mình vì điều người ta quan tâm là bạn đạt được gì, chứ không phải
là lòng tự trọng. 
3. “Bạn sẽ không thể kiếm được 40.000 USD/năm ngay sau
khi tốt nghiệp trung học. Bạn cũng không là một ông sếp lớn có điện
thoại gắn trên ô tô cho đến khi bạn kiếm được hai thứ đó.”
    -&gt; Thường
thường, bạn không thể giàu có nếu chỉ vừa mới tốt nghiệp trung học. Tuy
nhiên, để trở thành một nhà quản lý cấp cao, bạn cần có cả hai: bằng
tốt nghiệp trung học và tiền bạc. 
4. “Nếu bạn nghĩ rằng giáo viên của mình thật hắc ám thì
hãy đợi đến khi bạn làm việc dưới trướng một ông chủ. Rồi bạn sẽ thấy
với ông ta thì không có khái niệm nhiệm kỳ nắm quyền.”
    -&gt; Đừng
than vãn rằng sếp của bạn khó tính quá. Khi ngồi trên ghế nhà trường,
lúc gặp khó khăn trong học tập thì có giáo viên giúp đỡ bạn. Tuy nhiên,
nếu lúc đó bạn lại cảm thấy mọi khó khăn bạn gặp phải đều do những yêu
cầu quá nghiêm khắc từ phía giáo viên, thì bạn đừng nên đi làm. Đơn
giản là vì nếu không có những yêu cầu nghiêm khắc từ phía công ty, thì
chắc chắn bạn sẽ không làm gì và nhanh chóng thất nghiệp. Và lúc này
cũng sẽ không có ai giúp đỡ bạn cả.
  
  
    5. “Nếu như bạn
làm rối tung mọi chuyện lên thì đó không phải lỗi của bố mẹ bạn, thế
nên đừng có mà ta thán về lỗi lầm của bạn, hãy rút kinh nghiệm từ
chúng.”
    -&gt; Đừng quy thất bại của bạn cho định mệnh. Tất cả những gì bạn cần hiện giờ là giữ bình tĩnh và bắt đầu lại từ đầu. 
6. “Trước khi bạn ra đời, bố mẹ của bạn đã chẳng &quot;đáng
chán&quot; như bây giờ. Bố mẹ đã trả những hoá đơn của bạn, giặt giũ quần áo
bạn sạch sẽ và lắng nghe bạn kể xem bạn sành điệu như thế nào. Vì vậy
trước khi cằn nhằn bố mẹ điều gì thì hãy dọn dẹp buồng ngủ của bạn cho ngăn nắp đi đã.” 
    -&gt; Bạn
nên thể hiện lòng biết ơn của mình với bố mẹ vì đã dành phần lớn cuộc
đời nuôi bạn khôn lớn. Sự “cổ lổ sĩ” của bố mẹ bạn ngày nay là cái giá
họ phải trả cho sự lớn khôn của bạn. 
7. “Ở trường học có thể không có người thắng kẻ thua
nhưng ở trường đời thì không phải vậy. Ở một số trường học người ta còn
hủy bỏ những điểm rớt và cho bạn cơ hội để bạn giành điểm cao. Trong
cuộc sống thực không bao giờ có chuyện như thế đâu.”
    -&gt; Hãy tự nhủ rằng bạn luôn có thể trở thành người đứng đầu, như vậy bạn sẽ có nhiều động lực hơn để phấn đấu cho sự nghiệp của mình.
8. “Cuộc sống không được chia thành những học kỳ. Bạn
cũng chẳng có mùa hè để nghỉ ngơi và rất ít ông chủ nào quan tâm và
giúp bạn tìm ra cơ hội này. Hãy tự làm điều mình muốn trong thời gian
nhàn rỗi của bạn.”
    -&gt; Đừng luôn ngóng chờ các ngày
nghỉ lễ, nếu không bạn sẽ bị tụt hậu so với đồng nghiệp của mình. Sự
tụt hậu này đồng nghĩa với sự đào thải và thất nghiệp.
  
  
9. “Truyền hình không phải là cuộc sống thực. Trong cuộc sống, người ta phải biết rời khỏi quán cà phê giải trí để đi làm việc.”
    -&gt; Ai
cũng thích xem phim truyền hình. Tuy nhiên, bạn không nên xem quá nhiều
vì đó không phải là cuộc sống của bạn và tư tưởng của bạn sẽ bị chúng
ảnh hưởng. Cuộc sống của bạn nên do bạn quyết định.
    
      10. “Hãy hòa nhã với những kẻ dở hơi. Ai biết được ngày sau và khi đó bạn có thể phải làm việc cho một kẻ như vậy.”
    -&gt; Bạn
nên hòa nhã với mọi người. Trong cuộc sống luôn xảy ra những điều bạn
không muốn chút nào. Hãy cởi mở với sếp và đừng nói xấu sau lưng họ vì
nó sẽ chẳng giúp ích gì cho bạn đâu.]]></description>
            <pubDate>2009/05/18 23:48:53</pubDate>
            <guid><![CDATA[10 lời khuyên dành cho các bạn thanh niên trên con đường lập nghiệp:30]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Hôn nhau kiểu Pháp - Nguy hiểm]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/leonhazard_squall/article?mid=1]]></link>
            <description><![CDATA[Mọi người lúc hôn nhau kiểu Pháp thì nhớ để ý cẩn thận nhé, kẻo như trường hợp trên.]]></description>
            <pubDate>2008/08/20 23:23:02</pubDate>
            <guid><![CDATA[Hôn nhau kiểu Pháp - Nguy hiểm:1]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Thời khóa biểu của một giám đốc]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/leonhazard_squall/article?mid=2]]></link>
            <description><![CDATA[7 giờ 30 sáng: Thức dậy. Nằm trên giường thêm ba mươi phút để cố nhớ lại những gì tối qua. Thường không nhớ ra. Khi suy nghĩ có ngáp và vươn vai nhưng không thò chân ra ngoài chăn. Máy lạnh đương nhiên vẫn mở. 8 giờ: Vào toilet. Thực hiện những nhu cầu hồn nhiên. Vừa thực hiện vừa hát. Nhạc ngoại quốc, lời Việt là chủ đạo. Cạo râu và kiểm tra lông mũi theo tiêu chuẩn ISO-9002. Chỉ ngoáy tai khi có tắm. 8 giờ đến 8 giờ 30: Ăn sáng. Mắng con. Khiển trách người làm. Than thở với vợ. Uống thuốc hạ huyết áp. Uống hải cẩu hoàn. Nghe tin bóng đá. Thắt cà-vạt. Mặc comple. 8 giờ 30 đến 9 giờ: Ra xe. Vừa ra vừa xỉa răng. Vứt tăm qua cửa kính xe. Nhắn tin cho em. Xóa một số tin nhắn của em. Kiểm tra lại lớp keo trên tóc. Ngả lưng và nới khuy áo vest. 9 giờ đến 9 giờ 30: Vô công ty. Bắt tay đủ ba người. Đọc báo. Mở vi tính xem giá chứng khoán. Nhún vai. Uống trà. Treo áo vest lên lưng ghế. Ký một số công văn. Uống trà tiếp tục. 9 giờ 30 đến 11 giờ: Mời đối tác sang quán cà phê trước công ty. Dặn thư ký là đi họp. Quyết định với đối tác là còn phải gặp nhiều lần. Cười bí hiểm khi được hỏi về hoa hồng. Cố gắng khi nói chuyện có pha tiếng Anh và tiếng Pháp. Gật đầu với mấy bàn quen. Tỏ ra nghiêm nghị với những em mới vào. 11 giờ đến 1 giờ 30: Mời đối tác dùng cơm trưa. Chọn nhà hàng sang, nhưng có hóa đơn đỏ. Uống ba ly bắt đầu xưng cậu - tớ và vỗ vai nhau. Gọi một con cầy hương nhưng chả hiểu nhà hàng dọn con gì. Thề sẽ trung thực. Hứa ký hợp đồng. Nháy mắt khi bàn về phụ nữ. Dùng khăn lạnh lau cả cổ lẫn mặt. Nói to hơn lúc bình thường. Cầm cua rang muối bằng cả hai tay. Mở khuy áo trên. Khen cô thư ký của đối tác đẹp. Nếu cao hứng có thể đọc bài thơ do mình sáng tác. Kể về những chuyến đi Bangkok, tùy theo quan điểm và độ chân tình sẽ quyết định kể từ đâu. Tranh nhau thanh toán. Ôm vai rồi siết chặt tay. Từ 1 giờ 30 đến 3 giờ chiều: Ngủ trong salon phòng làm việc. Dặn thư ký không để ai vào. Ngáy to hay nhỏ là tùy loại rượu vừa uống. Khi ngủ thỉnh thoảng có giật mình. Từ 3 giờ đến 3 giờ 30: Thức dậy. Rửa qua mặt mũi. Xem lại giấy tờ ban sáng. Gọi thư ký vô khiển trách, cố gắng tìm ra vài lý do. Thư ký nên già để tránh dị nghị. Họp với tay trợ lý thân tín. Dặn nó phone về nhà khi mình đi vắng để nhờ nói lại với vợ một số thông tin đã chọn lọc. Trao đổi vài đĩa phim DVD. Nhờ tìm vài loại thuốc và vài thứ rượu ngâm. Khi trợ lý ra khỏi phòng thì phone cho em, than từ sáng tới giờ quá bận. Từ 3 giờ 30 đến 4 giờ 30: Họp các trưởng phòng chủ chốt. Mắng ba đứa, khen ba đứa, còn lạnh lùng với ba đứa. Nhấn mạnh những điều đã nói hôm qua. Kêu mệt và kêu nhức đầu nhưng đứa nào hỏi thăm thì gạt đi. Nhớ những câu quan trọng có đứng lên khi nói. Từ 4 giờ 30 đến 5 giờ 30: Ở lại trong văn phòng khi mọi người đang ra về, cố tình để hé cửa. Viết và đọc như điên. Quát ầm ầm trong điện thoại. Khi mọi người đã về hết, phone cho em hẹn cà phê chiều. Từ 5 giờ 30 đến 7 giờ: Ngồi với em ở cà phê loại sang. Nói nhiều về tâm trạng, về cảm xúc và nghệ thuật. Tiết lộ rằng mình sinh ra đáng lẽ phải làm nghệ sĩ chứ không hợp kinh doanh, nhưng hoàn cảnh đưa đẩy, giờ mới thấy tiền bạc là phù du. Thở dài kín đáo. Nắm tay nhè nhẹ. Xa xôi về nỗi cô đơn mơ hồ. Đọc một câu trong cuốn tiểu thuyết vừa xem. Bất thình lình nhìn em không nói. Từ 7 giờ đến 9 giờ: Đi ăn tối với em. Thức ăn ngon, đĩa nhỏ, phòng kín đáo, rượu vang thơm. Đèn mờ dịu. Kể về thời thơ ấu vất vả. Kể về phim Sắc giới một cách cảm thông. Ngạc nhiên với những điều cổ hủ. Phẫn nộ với những nhỏ nhen. Cau mày khi nghe về tiền bạc. Bao dung khi nói về tội lỗi. Từ 9 giờ đến 10 giờ tối: Về nhà. Than với vợ là sắp điên lên vì họp. Ăn cơm nhà nửa chén, kêu mệt rồi thôi. Hỏi qua việc học của con. Đá cho con mèo hai cú. Từ 10 giờ đến 10 giờ 30: Vô toilet. Tùy hôm mà ngồi trong đó nhanh hay chậm. Kiểm tra kỹ các dấu vết trên thân mình. Nhìn toàn thân xem bụng đã chiếm bao nhiêu. Ho và khạc. Đánh răng bằng máy. Định xức dầu thơm rồi lại nhún vai. Từ 10 giờ 30: Lên giường. Tắt di động. Xóa hết tin nhắn còn sót lại. Đọc báo Thời trang trẻ, không dừng quá lâu ở các trang áo tắm để vợ khỏi nghi. Kêu mệt thêm lần nữa. Ngủ và ngáy đều. Nằm mơ thấy mình còn trẻ. ]]></description>
            <pubDate>2008/08/19 01:13:01</pubDate>
            <guid><![CDATA[Thời khóa biểu của một giám đốc:2]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Lấy vợ - Sướng hay khổ ?]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/leonhazard_squall/article?mid=3]]></link>
            <description><![CDATA[Tự dưng lại có một cô gái trẻ đẹp về ở cùng nhà. Ngủ dậy, nhìn sang thấy một người đang nắm bên cạnh, ngoan ngoãn như chú mèo con, tự dưng lòng ấm lại, ngọt ngào… Ngẫm lại thì đâu có cái gì là tự dưng mà đến, nhất là với một món quà vô giá thế này. Mình đã phải chinh chiến trên tình trường bao năm, với những kinh nghiệm máu xương, cả những vết sẹo lâu lành. Phải qua bao tháng ngày chạy theo người ta mà tán tỉnh, mà xum xoe… Rồi một ngày, khoác lên người bộ cánh đắt tiền nhất từ trước tới nay, cười đến cả trẹo quai hàm trước quan viên hai họ, dắt nàng đi giữa những cánh hoa hồng, kéo váy cho nàng kẻo nàng dẫm phải,… rồi mới được phép dắt nàng về nhà. Từ đây, lịch sử đã sang trang. Theo như lời của nhiều người đã “sang sông” thì cái trang thứ hai này khá là ẩm đạm, khá là bí bách. Nghe họ đồn rằng, khi bước vào cái trang thứ hai này thì mình sẽ bị tước đi một số quyền lợi và vắt lên lưng vô số nghĩa vụ. Lòng vừa hồi hộp vừa lo lo. Nửa đêm, tỉnh dậy, vắt tay lên trán và ngỡ ngàng về chức vụ mới: làm chồng. Nghĩa là sẽ phải chìa đôi vai ra cho một kẻ không bà con thân thích dựa vào. Nghĩa là mọi hành vi lời nói đều ảnh hưởng đến sự buồn vui, kể cả sự sống còn của người đó. Nghĩa là phải lo cho họ cơm no áo ấm, phải lo cho họ những chuyến đi chơi xa trong những ngày lễ tết cận kề. Rồi sắp tới, sẽ là chỗ đứng của một đàn con. Sẽ phải ăn nói trịnh trọng, đi đứng đàng hoàng để làm tấm gương sáng chói. Sẽ phải làm người lái thuyền, đứng mũi chịu sào, chèo chống đi qua những cơn… bão giá. Sẽ phải, sẽ phải,… lo lắng lắm thay. Sáng phải dậy sớm. bình thường có thể nhịn đói đi làm, nhưng hôm nay, chỉnh tề ngồi vào bàn ăn cùng người ta, thật ấm cúng. Phải dậy sớm để còn dư chút thời gian mà hôn tạm biệt người ta trước khi dắt xe ra cổng đi làm. Ra đường, thấy lòng phơi phới niềm vui. Cố lên, từ này mỗi ngày lương của ta phải chia thành đôi cơ đấy. Chiều về, trời còn nắng nhạt, anh bạn cùng phòng hí hửng với chầu bia đang đợi. Hắn nhìn ta với vẻ cảm thông và không thèm mời. Kệ hắn, ta biết là hắn cười để che lấp cõi lòng trống trải bên trong. Thong dong chạy xe về nhà, đường hôm nay dường như khác lạ. Cảm giác có ai đang chờ đợi mình, mong ngóng mình thật thi vị. Cảm giác như mình đang có “của để dành” ở nhà, muốn chạy ù về để mở ra ngắm nghía. Mình đã tìm được niềm vui trong lao đông “khổ sai”(ngôn ngữ của mấy thằng bạn). Cùng nàng nhặt rau, nấu nước, thật là chan hòa, thật là trìu mến. Lại ngỡ ngàng vì mới ngày nào thôi, còn lủi thủi đi ăn cơm hàng. Từ nay, ta sẽ giã biệt những ngày đói no thất thường. Cảm giác mình là trung tâm để người ta chăm sóc thật hạnh phúc. Vừa tận hưởng vừa nâng niu từng sự chăm sóc đó mà càng yêu hơn kẻ đang sống cùng ta trong một mái nhà. Ta sẽ giã biệt nốt quãng thời gian “gặp đâu là nhà, ngã đâu là giường” vô tư và vô vị. Đêm nay, trong ánh đèn huyền ảo, ta sẽ được sống trọn vẹn với những khoảng khắc bất tận, đầy ý nghĩa… ]]></description>
            <pubDate>2008/05/17 18:17:02</pubDate>
            <guid><![CDATA[Lấy vợ - Sướng hay khổ ?:3]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Ông dạy cháu, con dạy cha]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/leonhazard_squall/article?mid=6]]></link>
            <description><![CDATA[Ngãi Tử có đứa cháu nội duy nhất đã hơn 10 tuổi nhưng rất biếng học, thỉnh thoảng ông đánh vài roi để răn đe cháu chăm chỉ học hành. Nhưng bố đứa bé mỗi lần thấy thế thì lại thương con, thường xin tha cho nó. Ngãi Tử giận mà rằng:

- Ta vì mày mà dạy cháu, sao lại cứ xin tha là cớ làm sao ?

Nói rồi, ông lại đánh cháu đau hơn. Bố nó không biết làm thế nào để cứu con.
Một bận, đang học cháu bỏ ra ngoài nghịch đất bẩn giữa trời gió rét. Ngãi Tử bắt gặp, phạt cháu cởi quần áo quỳ trước sân giữa trời gió rét đến nỗi mặt nó tái đi vì lạnh. Bố nó thương xót không biết làm sao để cứu con, bèn cũng cởi áo quỳ trước sân bên cạnh con. Ngãi Tử ngạc nhiên hỏi:

- Con mày có lỗi ta mới phạt, còn mày thì có tội gì ?

Bố nó vừa khóc vừa trả lời:

- Ông làm rét cóng con tôi, tôi cũng làm rét cóng con ông.

Ngãi Tử tuy bực, nhưng cũng phải bật cười mà rằng:

- Thành ra ông dạy cháu, con dạy cha !

Rồi tha cho cả hai bố con.
]]></description>
            <pubDate>2006/10/11 22:11:02</pubDate>
            <guid><![CDATA[Ông dạy cháu, con dạy cha:6]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Khung cửa sổ - Thơ Xuân Diệu]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/leonhazard_squall/article?mid=7]]></link>
            <description><![CDATA[Anh có nhà có cửa,
Nhưng không vợ không con,
Sợ cái bếp không lửa,
Sợ cái cửa không đèn.

Những đêm đi xa về,
Tận xa nhìn cửa đóng,
Không ánh sáng đón mình,
Chẳng có ai trông ngóng.

Từ khi em đến anh,
Cửa sổ ánh đèn xanh,
Xa xa anh thấy sáng,
Trong đêm khung cửa lành.

Biết có em trong phòng,
Viết bài hay đọc sách,
Hay trong bếp nấu cơm,
Có lửa hồng tí tách.

Ôi cái khung cửa sổ,
Em thường đứng nhìn ra,
Em là sao của cửa,
Em là hồn của nhà.

Giờ nghĩ chuyện em đi,
Anh sợ khung cửa sổ,
Sợ những lúc xa về,
Không thấy đèn sáng cửa.

Ôi cái khung cửa sổ,
Là kiếp anh đời anh,
Tay em không đến mở,
Thôi còn gì tươi xanh.
]]></description>
            <pubDate>2006/10/11 01:04:03</pubDate>
            <guid><![CDATA[Khung cửa sổ - Thơ Xuân Diệu:7]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Cuộc sống]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/leonhazard_squall/article?mid=8]]></link>
            <description><![CDATA[&quot;Sống trong cuộc sống cần có một tấm lòng&quot; Trịnh đã nói vậy nhưng ông không bằng lòng về định nghĩa này và ông nói ở miền nam có câu nói rất hay &quot; Hãy sống cho tử tế với nhau &quot;. Tôi cảm thấy đúng là cuộc đời cần sống tử tế. Hãy xem câu những câu truyện này là món quà muôn mặt muôn màu của cuộc sống.&nbsp;    Có một người cha nói với tôi rằng, điều kỳ diệu nhất đời ông là được ngắm nhìn con gái mình lúc nó nhìn thấy ngọn lửa đầu tiên trong đời. Gương mắt nó sáng bừng lên, tò mò, kinh ngạc, hân hoan, phấn khích, đầy khao khát trước vẻ đẹp lung linh, biến ảo kỳ lạ. Và như mọi đứa trẻ khác, nó...đưa tay chộp lấy ngọn lửa. Rồi rụt tay lại vì nóng nhưng mắt vẫn nhìn ngọn lửa e dè một chút, nhưng vẫn rất say sưa, như chiêm ngưỡng cái gì đẹp nhất trần gian này.    Từ giây phút đó, ông đã nhủ thầm rằng, mình sẽ không bao giờ dập tắt ngọn lửa đầu tiên của con gái mình. Ông đã nuôi dưỡng nó bằng những câu chuyện cổ tích, bằng sách vở, bằng cây cỏ vạn vật, bằng sự tự do để nó có thể luôn luôn nhìn mọi người xung quanh, nhìn mọi thứ trong cuộc đời với đôi mắt hân hoan, tò mò và không sợ hãi, giống như đôi mắt nó đã nhìn ngọn lửa đầu tiên.    Ông cũng nghiệm ra rằng mỗi con người đều có ngọn lửa của mình, nhưng nó đã bị dập tắt, hoặc tự lụi tàn. Cái nóng, và khía cạnh tàn khốc của lửa cuối cùng cũng chỉ là kinh nghiệm, nó không thể xoá đi được vẻ đẹp vĩnh cửu của lửa. Thế nhưng với nhiều người, kinh nghiệm đau của một lần đưa tay vào lửa đã khiến họ sợ hãi. Sự sợ hãi, và hoài nghi đã giết chết khả năng tận hưởng cái đẹp. Chính vì thế mà người ta không còn khát vọng đối với cái đẹp, không còn ham mê khám phá và khát vọng sáng tạo. Không còn đủ trong trẻo để cống hiến và ước mơ .      Con sẽ trở thành gì    Một cô gái than thở với bố cô về cuôc sống. Cô bảo cuộc sống thật khó khăn, đầy chông gai. Cô ko biết sẽ đi tiếp thế nào. Cô rất mệt mõi khi cứ căng thẳng mãi. Có vẻ như một vấn đề kết thúc thì một vấn đề mới nảy sinh.    Bố cô là một đầu bếp. Ông dẫn con gái vào nhà bếp, đổ nước vào ba chiếc bình rồi đặt lên bếp đun sôi. Bình thứ nhất, ông bỏ vào một ít cà rốt thái nhỏ. Bình thứ hai, ông bỏ vào một quả trứng. Bình thứ ba, ông bỏ vào một ít hạt cà phê xay. Và ông ko nói lời nào.    Cô con gái nhăn mặt, đợi chờ một cách thiếu kiên nhẫn, tự hỏi bố đang làm gì. Sau 20 phút, ông bố tắt 3 cái bếp. Ông vớt cà rốt, trứng và cà phê ra, mỗi thứ để riêng vào những bát khác nhau.  Ông bố quay sang hỏi cô con gái:  - Con nhìn thấy những gì? cà rốt, trứng và cà phê phải ko? Con hãy chạm vào cà rốt xem.  Cô gái cầm những mảnh cà rốt lên. Chúng rất mềm.  - Con xem trứng đi! - Ông bố lại bảo.  Cô con gái đập wả trứng ra. Quả trứng đã được luộc chín và cứng hơn nhiều. CUối cùng, ông bố bảo cô con gái thử nhấp 1 ngụm cà phê. Cô con gái thử uống và mỉm cười vì cà phê đặc và thơm.  - Nhưng tóm lại là gì ạ? Cô con gái vẫn ko hiểu.    Ông bố giải thích: Mỗi thứ này đều trải wa 1 thử thách như nhau là nước sôi, nhưng nỗi thứ lai &#39;phản ứng&#39; khác nhau. Lúc đầu cà rốt có vẻ cứng cáp và mạnh mẽ, nhưng sau khi bị đun trong nước sôi, nó mềm ra và mất đi sự mạnh mẽ của nó. Trứng lúc đầu rất dễ vỡ. Nó có một lớp vỏ cứng để bảo vệ phần bên trong rất lỏng và mềm. Nhưng sau khi bị đun trong nước sôi, phần bên trong của nó trở nên khô cứng. Hạt cà phê xay thì rất chắc chắn, Sau khi bị đun trong nước sôi, nó đã thay đổi chính cốc nước. Vậy con gái thân mến, con giống thứ gì, cà rốt, trứng hay cà phê? Nếu một người giống như cà phê vậy thì khi mọi thứ tồi tệ nhất có thể xảy ra, con người đó vẫn tốt lên và làm cho mọi thứ càng tốt hơn...]]></description>
            <pubDate>2005/12/30 14:33:04</pubDate>
            <guid><![CDATA[Cuộc sống:8]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Tình bạn]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/leonhazard_squall/article?mid=9]]></link>
            <description><![CDATA[Đôi khi có một số người lướt qua cuộc đời bạn và ngay tức khắc bạn nhận ra rằng sự có mặt của họ ý nghĩa như thế nào. Họ đã dạy bạn những bài học, đã giúp bạn nhận ra giá trị của chính mình hoặc trở thành con người mà bạn từng mơ ước. Có lẽ bạn sẽ không biết được những con người này từ đâu đến ( bạn cùng phòng, người hàng xóm, vị giáo sư, người bạn mất liên lạc từ lâu hay thậm chí là một người hoàn toàn xa lạ ). Nhưng khi bạn thờ ơ với họ, hãy nhớ rằng trong từng khoảnh khắc họ sẽ ảnh hưởng rất sâu sắc đến cuộc đời bạn.    Ban đầu sự việc xảy ra trông có vẻ kinh khủng, đau khổ và bất công, nhưng khi lấy tấm gương của cuộc đời ra để đối chiếu, bạn sẽ hiểu được là nếu không có những giây phút ấy để bạn vượt qua mọi khó khăn thì bạn khó có thể thấy được tài năng, sức mạnh, ý chí và tấm lòng của bạn. Mọi việc đều diễn ra có chủ đích mà không có gì gọi là tình cờ hay may rủi cả. Bệnh tật, tổn thương trong tình yêu, giây phút tuyệt vời nhất của cuộc sống bị đánh cắp hoặc mọi thứ ngu ngốc khác đã xảy đến với bạn, hãy nhớ rằng đó là bài học quý giá. Nếu không có nó cuộc đời này chỉ là một lối đi thẳng tắp, một con đường mà không hề có đích đến cũng như bạn sống từng ngày mà không hề ước mơ. Thật sự con đường đó rất an toàn và dễ chịu, nhưng sẽ rất nhàm chán và vô nghĩa.    Những người bạn gặp sẽ ảnh hưởng đến đến cuộc đời bạn. Thành công hay thất bại, thậm chí là những kinh nghiệm tồi tệ nhất cũng chính là bài học đáng giá nhất, sẽ giúp bạn nhận ra được giá trị của chính mình. Nếu có ai đó làm tổn thương bạn, phản bội bạn hay lợi dụng tấm lòng của bạn, hãy tha thứ cho họ bởi vì chính họ đã giúp bạn nhận ra được ý nhĩa của sự chân thật và hơn nữa, bạn biết rộng mở tấm lòng với ai đó. Nhưng nếu có ai thương yêu bạn chân thành, hãy yêu thương họ một cách vô điều kiện, không chỉ đơn thuần là họ đã yêu bạn mà họ đang dạy bạn cách để yêu .    Hãy trân trọng khoảnh khắc và hãy ghi nhớ từng khoảnh khắc những cái mà sau này bạn không còn có cơ hội để trải qua nữa. Tiếp xúc với những người mà bạn chưa từng nói chuyện, và biết lắng nghe. Hãy để trái tim biết yêu thương người khác. Bầu trời cao vời vợi vì thế hãy ngẩng đầu nhìn lên, tự tin vào bản thân. Hãy lắng nghe nhịp đập của trái tim mình :&quot;Bạn là một cá nhân tuyệt vời. Tự tin lên và trân trọng bản thân bạn, vì nếu bạn không tin bạn thì ai sẽ làm điều ấy?&quot;    Hãy sở hữu cuộc sống của bạn và đừng bao giờ hối tiếc về lối sống ấy. Nếu bạn thương yêu ai đó thì hãy nói cho họ biết, dù rằng sẽ bị từ chối nhưng nó có thể làm cho một trái tim tan nát có thể đập trở lại. ]]></description>
            <pubDate>2005/12/26 12:55:04</pubDate>
            <guid><![CDATA[Tình bạn:9]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Tản mạn về tình yêu]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/leonhazard_squall/article?mid=10]]></link>
            <description><![CDATA[Sẽ rất đau đớn khi bạn yêu một người nào đó mà không được đáp lại. Nhưng còn đau đớn hơn khi bạn yêu một ai đó mà không đủ dũng cảm để nói cho người đó biết bạn đã yêu như thế nào.    Có thể chúng ta phải gặp một vài người nào đó, nhầm một vài lần như vậy trước khi gặp đúng người mình yêu, và bạn phải trân trọng vì điều đó.    Tình yêu là khi bạn lấy đi tất cả mọi đam mê, cuồng nhiệt, lãng mạn mà cuối cùng bạn vẫn biết rằng mình vẫn luôn nhớ về người đó.    Sẽ rất buồn khi bạn gặp một ai đó mà bạn cho rằng vô cùng có ý nghĩa đối với bạn, chỉ để cuối cùng bạn nhận ra rằng tình cảm đó sẽ chẳng bao giờ được đáp lại và bạn là người phải ra đi. Nhưng khi một cánh   cửa đóng lại, một cánh cửa khác lại mở ra. Ðiều bạn cần làm là thôi không chờ đợi nơi cánh cửa đã đóng,   hãy tìm một cánh cửa khác đang mở ra cho mình.    Người bạn tốt nhất là người mà bạn có thể ngồi cùng ở bất cứ đâu, cùng đung đưa mà không nói một lời, để khi bước đi, bạn lại cảm thấy như đã nói hết mọi điều.    Có một sự thật là bạn sẽ không biết bạn có gì cho đến khi đánh mất nó, nhưng cũng có một sự thật khác là bạn cũng sẽ không biết bạn đang tìm kiếm cái gì cho đến khi có nó. Trao cho ai đó cả con tim mình không bao giờ là một sự đảm bảo rằng họ cũng yêu bạn, đừng chờ đợi điều ngược lại. Hãy để tình yêu lớn dần trong tim họ, nhưng nếu điều đó không xảy ra thì hãy hài lòng vì ít ra nó cũng đã lớn lên trong bạn.    Có một vài thứ mà bạn rất thích nghe nhưng sẽ không bao giờ được nghe từ người mà bạn muốn nghe, nhưng nếu có cơ hội, hãy lắng nghe chúng từ người nói với bạn bằng cả trái tim. Ðừng bao giờ nói tạm biệt khi bạn vẫn còn muốn thử. Ðừng bỏ cuộc khi bạn cảm thấy vẫn còn có thể đạt được. Ðừng nói bạn không yêu ai đó nữa khi bạn không thể rời xa họ. Tình yêu sẽ đến với những người luôn hy vọng dù họ đã từng thất vong. Ðừng chạy theo vẻ bề ngoài hào nhoáng, nó có thể phai nhạt theo thời gian.     Ðừng chạy theo tiền bạc, một ngày kia nó cũng sẽ mất đi. Hãy chạy theo người nào đó có thể làm bạn luôn mỉm cười bởi vì chỉ có nụ cười là tồn tại mãi. Hy vọng rằng bạn sẽ tìm ra người đó. Ðôi khi trong cuộc sống, có lúc bạn cảm thấy bạn nhớ ai đó đến nỗi muốn chạy đến và ôm chầm lấy họ. Mong rằng bạn sẽ luôn mơ thấy họ. Hãy mơ những gì bạn muốn, đi đến nơi nào mà bạn thích, hãy là những gì bạn thích vì bạn chỉ có một cuộc sống và một cơ hội để làm tất cả trong cuộc đời. Mong rằng bạn luôn có đủ   hạnh phúc để vui vẻ, đủ thử thách để mạnh mẽ hơn, đủ nỗi buồn để bạn trưởng thành hơn và đủ tiền để mua quà cho bạn bè.    Hãy luôn đặt mình vào vị trí người khác, nếu điều đó làm tổn thương bạn thì nó cũng sẽ tổn thương người khác. Một lời nói vô ý là một xung đột hiểm họa, một lời nói nóng giận có thể làm hỏng cả một cuộc đời, một lời nói đúng lúc có thể làm giảm căng thẳng, còn lời nói yêu thương có thể chữa lành vết thương và mang đến sự bình yên.    Tình yêu bắt đầu bằng cách yêu con người thật của họ, chứ không phải là yêu họ như yêu một bức tranh bạn vẽ ra, bằng không bạn chỉ yêu sự phản chiếu của chính bạn nơi họ.    Người hạnh phúc nhất không cần phải có mọi thứ tốt nhất, họ chỉ là người làm cho mọi việc, mọi chuyện đều diễn ra theo ý họ. Hạnh phúc thường đánh lừa những ai khóc lóc, những ai bị tổn thương, những ai đã tìm kiếm và đã thử. Nhưng nhờ vậy, họ mới biết được giá trị của những người chung quanh họ. Tình yêu bắt đầu bằng nụ cười, lớn lên bằng nụ hôn và thường kết thúc bằng nước mắt.    Tương lai tươi sáng thường dựa trên quá khứ đã quên lãng, bạn không thể sống thanh thản nếu bạn không vứt bỏ mọi nỗi buồn đã qua.]]></description>
            <pubDate>2005/12/22 23:10:05</pubDate>
            <guid><![CDATA[Tản mạn về tình yêu:10]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Ác mộng]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/leonhazard_squall/article?mid=11]]></link>
            <description><![CDATA[Đêm qua gặp ác mộng, một giấc mơ kì lạ nhất trong tất cả những giấc mơ mình đã trải qua . Trong cơn mơ gia đình mình rơi vào cảnh túng quẫn, mình phải lấy 1 đứa con gái nhà trọc phú để có tiền giúp gia đình (nhỏ này vừa&nbsp; mập vừa xấu, lại lù đù trông rất sợ  ). Ngày cưới bạn bè tới tới chúc mừng, mình nhìn thấy trong mắt họ sự thương hại, coi thường, lúc đó chỉ muốn tìm một cái hố nào đó nhảy xuống cho đỡ ngượng. Hi vọng giấc mơ này sẽ không thành sự thật. ]]></description>
            <pubDate>2005/11/19 10:54:05</pubDate>
            <guid><![CDATA[Ác mộng:11]]></guid>
         </item>        </channel>
        </rss><!-- w1.blog.sg1.yahoo.com compressed/chunked Fri Nov 27 23:39:52 SGT 2009 -->
