Thư mục: Chung |
HẠNH PHÚC TRONG ĐỜI - CHƯƠNG I
Tần ngần đứng trước một biệt thự nguy nga đồ sộ, Uyên Trúc mừng rỡ khi thấy bác làm vườn đang cắt cỏ ở gần cổng.
Cô gọi rụt rè:
-Bác ơi cho cháu hỏi thăm một chút!
Bước đến sát song cửa ông Lân ngạc nhiên:
-Gì vậy cháu?
-Dạ, cháu muốn xin việc làm, nhưng không rõ là ở đây có thiếu người hay không?
Chăm chú quan sát cô gái, ông Lân trả lời lấp lửng:
-Có thể cần nhưng cũng có thể không.
Uyên Trúc hỏi dồn dập:
-Sao lại như vậy hả bác?
Ông Lân mĩm cười giải thích:
-Trong nhà hiện đang thuê nhiều người làm công, thêm một người nữa cũng chẳng sao, à mà tôi cũng chưa biết là cô định xin làm việc gì.
Uyên Trúc ngập ngừng:
-Dạ, cháu làm việc gì cũng được, miễn sao có chỗ ăn ngủ qua ngày, bác xem có thể giúp cháu được không?
Ông Lân gật đầu dễ dãi:
-Ðể tôi gặp bà chủ hỏi qua giùm cô, nói thật với cô, nếu được bà chủ nhận vào làm thì không ở đâu thoải mái như chổ này, lương cao lại được bà chủ xem như người nhà.
Như người chết đuối vớ được phao, Uyên Trúc vội vàng nói:
-Bác ráng giúp cháu nha bác, cháu đứng ở đây để chờ.
=================
Im lặng quan sát cô gái ngồi ở trước mặt, bà Hằng không khỏi chạnh lòng, cô còn quá trẻ, hồn nhiên, theo lời cô đã kể là trong gần một tuần lễ đi xin việc làm, cô đã hai lần suýt rơi vào cạm bẫy.
Săm soi nhìn vào giấy chứng minh thư của cô, bà Hằng nhíu mày:
-Quê cháu ở Daklak à?
Uyên Trúc nhỏ nhẹ trả lời:
-Dạ.
-Vậy cháu không có ai bà con ở đây sao?
-Dạ không.
Thở dài một hơi thật nhẹ, bà Hằng dịu giọng:
-Thôi được, dì bằng lòng nhận cháu vào giúp việc trong nhà, đất Sài Gòn nhiều cạm bẫy, để một cô gái non nớt, còn thiếu kinh nghiệm như cháu phải lang thang bươn chải tìm việc dì cũng thấy tội nghiệp.
Uyên Trúc chớp mắt cảm động:
-Cháu cám ơn dì, thật tình nếu dì không nhận cháu vào làm thì cháu vẫn phải lang thang, không biết phải kiếm sống bằng cách nào.
Bà Hằng mĩm cười:
-Cháu đừng bận tâm.
Uyên Trúc cúi đầu dạ nhỏ, trong đôi mắt xinh đẹp của cô lấp lánh nỗi buồn đang cố tình che giấu.
Hít một hơi thật dài, Uyên Trúc tự nhủ dù cho hoàn cảnh khó khăn như thế nào cô cũng phải vượt qua, cô đã hứa với vong linh của ba mẹ là luôn vững vàng trước sóng gió của cuộc đời.
Bà Hằng nhấn chuông, chưa đầy năm phút sau, một phụ nữ ngoài năm mươi tuổi, đậm người, bước vào:
-Dạ, bà chủ cho gọi tôi.
Bà Hằng cao giọng:
-Dì Năm à, đây là Uyên Trúc, người giúp việc mới của gia đình, dì đưa cô ra nhà sau tắm rửa và sắp xếp chỗ ở cho.
Uyên Trúc gật đầu chào dì Năm, nụ cười của cô phảng phất một nổi buồn man mác.
Dì Năm nhìn cô xởi lởi:
-Ðừng buồn nghe cháu, trước lạ sau quen, ở đây riết rồi cháu sẽ thích, chẳng muốn đi đâu nữa, bà chủ lại tốt bụng hay thương người, dễ gì tìm được một chỗ như thế này.
Giọng bà Hằng tỏ vẻ thông cảm:
-Không sao đâu, tâm trạng ai ban đầu cũng vậy, dần dần sẽ thích ứng với môi trường sống mới.
Dì Năm hắng giọng bảo Uyên Trúc :
-Cháu xách hành lý đi theo dì.
Uyên Trúc lẽo đẽo đi sau lưng dì Năm, cả hai xuyên qua mấy hành lang dài hun hút, điều đó chứng tỏ căn biệt thự này rộng lớn hơn cô đã tưởng khi đứng từ ngơài nhìn vào.
Dì Năm hỏi giọng vui vui:
-Cháu mỏi chân chưa?
Uyên Trúc bẽn lẽn cười:
-Không đâu, cháu là dân quê mà.
Dì Năm quay lại nhìn cô thêm một lần nữa, rồi đột ngột phán:
-Nhìn cháu giống một tiểu thơ thành phố hơn là miệt vườn, quê cháu ở đâu?
-Dạ Daklak, lúc nãy cháu có đưa chứng minh thư cho bà chủ xem.
Dì Năm gật gù:
-Tây Nguyên, hèn gì nước da cháu trắng hồng rất đẹp.
Uyên Trúc hòi xã giao:
-Dì ở đây lâu chưa?
Dì Năm vừa xăng xái bước đi vừa nói:
-Dì và ông Lân giúp việc cho ông bà chủ từ hồi họ mới cưới nhau.
Giọng Uyên Trúc lo lắng:
-Ông chủ có khó tính không vậy dì?
Dì Năm đáp gọn lỏn:
-Ổng không sống ở đây, ly dị hơn hai chục năm rồi.
Uyên Trúc khẽ cắn môi, cô vô ý quá, câu hỏi của cô biết đâu có thể làm phật lòng những người khác.
Dì Năm đột ngột im lặng sau câu trả lời, Uyên Trúc cũng im lặng, thậm chí cô cũng chẳng dám ho khẽ khi liếc thấy vẻ mặt đăm chiêu của bà Năm.
Dừng lại trước một căn phòng cạnh sát cuối khu vườn, dì Năm nói giọng khàn khàn:
-Ðây là chỗ ở mới của cháu, cứ tự nhiên nghĩ ngơi và dọn dẹp, tắm rửa xong cháu xuống bếp gặp dì nhận việc.
Uyên Trúc nhỏ nhẹ:
-Cám ơn dì.
Cô đứng trong một căn phòng đơn sơ, đồ đạc trong phòng vỏn vẹn một chiếc giường nhỏ và một bộ bàn ghế bằng song mây.
Uyên Trúc xắn tay áo lên và bắt đầu quét dọn, hình như lâu ngày không có ai nên màng nhện giăng khắp nơi, bụi dày đến mấy lớp. Dùng khăn tay để bịt mũi và miệng, vậy mà Uyên Trúc vẫn ho sặc sụa vì nhiễm bụi. Cô xách xô lấy nước cọ rữa sàn nhà và các cánh cửa. Cuối cùng, công việc dọn dẹp cũng hoàn tất. Mệt phờ người.
Thả người ngồi xuống ghế, Uyên Trúc bâng khuâng suy nghĩ, liệu dì Cẩm Lan có cho người lên Sài Gòn tìm cô không?
Tất cả đã xảy ra thật nhanh như một cơn ác mộng. Tội nghiệp ba cô, từ một triệu phú trở thành trắng tay trong phút chốc. Ông vĩnh viễn ra đi sau mười ngày nằm hôn mê trong bệnh viện. Mồ côi, Uyên Trúc nhếch môi cay đắng. Cô là một con bé mồ côi.
Bước đến bên cạnh cửa sổ, Uyên Trúc tỳ tay lên song, cô nhìn xuống khu vườn.
Vườn hoa muôn sắc, hồng, lys, huệ trắng, cúc Nhật, lưu ly, cẩm chướng. Nghe trong gió thoang thoảng mùi hương của hoa và của đất. Cô khép mắt lại, nước mắt như mơ hồ.
===================
Khải Nguyên huýt sáo một bản nhạc vui nhộn. Anh bước nhanh lên các bậc cấp và bất ngờ va phải một cô gái từ trong nhà lao ra.
-Ui da….
Uyên Trúc ôm lấy bả vai và xuýt xoa. Trước mặt cô là một chàng da ngăm ngăm, đôi mày rậm hơi sếch, tướng tá bặm trợn. Thật người gì như….voi, hèn gì mới bị hắn tông vào cô đã thấy nổ đom đóm con mắt.
Khải Nguyên hất hàm:
-Ê, cô nhóc! Cô ở đâu chui ra vậy?
Uyên Trúc hất mặt lên:
-Tôi đâu phải là giun, đế hoặc chuột nhắt mà anh bảo là chui ra chứ.
Khải Nguyên bật cười:
-Vậy à.
Chắp tay sau hông, Uyên Trúc lên giọng:
-Anh tìm ai?
-Không tìm ai cả.
Giọng Uyên Trúc dài ra:
-Lạ chưa, đã khuya rồi, tự nhiên xông vào nhà người ta rồi không kiếm ai cả. Vậy anh chịu phiền đi ra giùm, để tôi còn đóng cửa.
Khải Nguyên tỉnh tỉnh:
-Nếu tôi không chịu đi ra thì sao?
Mở to mắt nhìn anh ta, Uyên Trúc phán:
-Thiệt tôi chưa thấy ai kỳ cục như anh. Ðể tôi gọi dì Hằng ra đây xử.
-Nếu xử không được?
Uyên Trúc tuyên bố một câu xanh dờn:
-Dễ ợt à, tôi gọi điện thoại báo công an.
Khải Nguyên nheo mắt trêu:
-Ðược làm giun dế là còn may. Cô xí xọn còn hơn một con chuột…chù, mỏ nhọn.
Ấm ức nhìn Khải Nguyên, Uyên Trúc trả đũa:
-Còn anh, anh là…đười ươi hay sao mà cứ nhe răng cười hoài vậy?
Cười lớn, Khải Nguyên cố tình chọc Uyên Trúc :
-Cô là….bò cạp núi.
-Nè, gọi tôi là bò cạp bộ chưa đủ hay sao còn liệt kê vào bò cạp núi nữa?
Khải Nguyên làm điệu bộ để diễn tả:
-Bò cạp núi cắn rất ác chiến, gặp đâu cắn đấy. Chỉ cần tưởng tượng nó đằng đằng sát khí như ….cô, bất thình ngoạm vào tay của ai đó cũng đủ nổi da gà rồi.
Uyên Trúc cong môi tuyên bố:
-Nếu là bò cạp núi, tôi sẽ cắn anh cho đáng đời.
Khải Nguyên thách thức:
-Dám không?
-Sao lại không?
Khải Nguyên nhướng mày doạ:
-Tôi nghe nói muốn bắt bò cạp núi, phải biêt cách bẻ răng của nó.
Uyên Trúc hất mặt nhìn lên trời:
-Ðể bẻ răng của bò cạp núi, đó không phải là một chuyện dễ đâu.
Khải Nguyên đành chào thua miệng lưỡi của cô. Anh hất hàm:
-Cô là ai?
Uyên Trúc bắt bẻ:
-Anh là người lạ. Khuya lắc khuya lơ còn đến viếng nhà người ta, anh phải tự giới thiệu về mình chứ, sao lại hỏi tôi.
-Nếu tôi không muốn nói?
-Thì tôi sẽ….thả chó ra cắn anh.
Khải Nguyên nhướng mắt, giọng giễu cợt:
-Vì sợ chó của cô và sợ luôn…cả cô, nên tôi đành phải cho cô rõ, tôi là Khải Nguyên, quý tử của bà Hằng Rõ chưa?
Uyên Trúc hết cả hồn. Cô đưa tay gãi đầu:
-Xin lỗi….nãy giờ tôi không biết nên lỡ xí xọn với anh.
Khải Nguyên ra dáng ta đây, khi trông thấy Uyên Trúc sợ sệt:
-Còn cô?
-Tôi là người giúp việc cho gia đình anh.
Khải Nguyên phì cười. Anh nháy mắt với cô:
-Bò cạp núi. Cô đừng đùa dai. Có phải cô là con gái của dì Kim Minh, bạn của mẹ tôi không.
Uyên Trúc cong môi lên:
-Tôi chẳng biêt dì Kim Minh nào cả. Tôi nói thật mà.
Khải Nguyên cười thú vị:
-Dì Kim Minh thường bảo với tôi là dì có một cô con gái vừa ngây thơ, vừa hồn nhiên. Thật không ngờ dì có một con bò cạp núi đẹp như vậy.
Uyên Trúc khẽ so vai:
-Anh lầm to rôì.
-Quái nhỉ.
Khải Nguyên buột miệng nhìn Uyên Trúc với vẻ nghi ngờ. Anh bước lui mấy bước và ngắm nhìn Uyên Trúc từ đầu đến chân.
Cô gái mặc nền katê nền xanh, bông trắng. Ðôi mắt trong veo như hai vì sao đi lạc, buổi tôí những nét đẹp của cô lại thanh khiết tựa bình minh.
Khẽ nhún vai, Khải Nguyên không thể nào tin được lời cô vừa nói.
Anh nhìn như xoáy vào mặt cô:
-Thôi được, cô tên gì?
-Uyên Trúc .
-Sao tên của cô xấu vậy?
Uyên Trúc tỉnh tỉnh:
-Người xấu thì tên cũng xấu theo, có gì đáng ngạc nhiên đâu.
Khải Nguyên cười thú vị. Ai dám bảo cô xấu người chắc bị…điên rồi.
Chắp hai tay sau hông, Uyên Trúc hất mặt lên:
-Mấy hôm nay dì Hằng đang sốt ruột đợi anh về, chẳng biết anh đi đâu.
Cô phốc chân để đá những bông hoa rơi vụng trước thềm, Khải Nguyên giọng tỉnh bơ:
-Ðây đâu phải là lần đầu tiên tôi không về nhà. Chỉ là chuyện nhỏ.
Uyên Trúc bặm môi lại. Ðúng là người vô tâm. Chỉ việc nhìn thấy dì Hằng đi ra đi vào, thở ngắn thở dài cũng đã thấy nóng ruột về chuyện anh đi hoang.
Khải Nguyên nheo mắt nhìn Uyên Trúc :
-Cô đang nghĩ gì?
Uyên Trúc khẽ thở dài:
-Tôi là…đầy tớ. Có nghĩ gì cũng không dám nói, sợ ăn bạt tai bất tử thì khổ.
Khải Nguyên hất hàm:
-Cho phép cô nói. Tôi chưa đánh phụ nữ bao giờ.
Uyên Trúc giọng bướng bỉnh:
-Vậy thì tôi không nói. Tôi thích làm ngược lại sự “cho phép” của anh. Vả lại, anh thừa hiểu tôi đang nghĩ gì trong đầu, trả lời cũng bằng thừa mà thôi.
Khải Nguyên cười giễu cợt:
-Chẳng biết mẹ tôi “sắm” ở đâu ra một đầy tớ xịn như vậy, vừa nói ra một câu, độp lại cho được ba, bốn câu. Tôi hứa với cô là sẽ bẻ được răng của bò cạp núi, còn xác của nó đem ngâm rượu uống chơi.
Khẽ huýt sáo, anh khoác chiếc áo jean lên vai, đi vaò phòng khách.
Vừa nhìn thấy Khải Nguyên, bà Hằng thở phào nhẹ nhõm. Bà nói giọng trách móc:
-Cả tuần nay con đi đâu? Ít ra con cũng phone về nhà cho mẹ biết chừng chứ.
Ném chiếc giày vừa tháo ra xuống gầm tủ, Khải Nguyên càu nhàu:
-Biết mà làm gì.
Bà Hằng thở dài:
-Mẹ nghĩ rằng con không nên tiếp tục sống phóng túng như vậy. Nếu con chịu khó đến công ty thì hay biết mấy. Mẹ đâu phải nhờ cậu Ðức quản lý công việc.
Khải Nguyên nhăn nhó mặt:
-Chính vì có cậu Ðức nên con nghĩ là không cần thiết phải có con.
Bà Hằng nghiêm nét mặt:
-Tại sao mẹ phải nhờ cậu Ðức quản lý công ty, lý do ấy con đã hiểu.
Vùng đứng dậy, Khải Nguyên hét lên:
-Con hiểu chứ. Trước đây con đã vài lần sử dụng quỹ của công ty để ăn chơi, phá phách xuýt vỡ nợ. Nhưng đến khi con muốn làm việc thì chẳng ai tin con. Tại sao mẹ lại chuyển con sang phòng điện toán chứ!
Bà Hằng nói giọng khổ sở:
-Ðưa con sang phòng điện toán là một việc cần thiết. Sau này khi đã chín chắn hơn, con sẽ thay thế cậu Ðức.
Khải Nguyên nhếch môi chua chát:
-Mẹ muốn chế tài con. Ðó là sự trừng phạt đáng ghét nhất.
Giọng bà Hằng chịu đựng:
-Mẹ không hề nghĩ đó là sự trừng phạt. Nguyên à, ngày mai, con nên đến công ty và sang làm việc ở phòng điện toán.
Khải Nguyên vùng đứng dậy. Anh giậm mạnh gót chân lên cầu thang, giọng khàn đi:
-Không bao giờ.
Bà Hằng nói với theo:
-Con dùng cơm tối chứ?
Tiếng sập mạnh cánh cửa thay cho câu trả lời. Bà Hằng thở hắt thật mạnh và buông người xuống ghê. Nhắm nghiền mắt lại, bà nhăn nhúm mặt đau khổ.
Khải Nguyên không hiểu được bà, cũng như bà không hiểu được nó. Bà chỉ mong muốn những điều tốt đẹp đến với nó nhưng bà bất lực. Có phải đó là sự trừng phạt của quá khứ không? Chồng bà đã bỏ rơi bà. Bà linh cảm một ngày nào đó bà và Khải Nguyên lại là một khoảng cách không bao giờ hàn gắn đưọc.
Bấm chuông hai hồi, bà Hằng ngả người trên ghế, khép mắt chờ đợi.
Uyên Trúc đến bên bà, giọng khẽ khàng:
-Dì cho gọi con.
Mở choàng mắt ra, gương mặt thất thần, bà Hằng thở dài:
-Con ngôì xuống đây với dì.
Uyên Trúc ngoan ngoãn làm theo lời đề nghị của bà Hằng. Ðôi mắt cô mở lớn, thấp thỏm lo âu. Lúc nãy hai mẹ con cãi nhau, cô và mọi người đều nghe rõ. Tự dưng Uyên Trúc cảm thấy thông cảm cho người thiếu phụ ngồi trước mặt mình. Vẻ đau khổ câm lặng của bà khiến cô thấy lòng nao nao.
Bà Hằng trầm giọng:
-Dì rất buồn. Trong ngôi biệt thự rộng lớn mênh mông thế này, hình như nỗi buồn càng được nhân lên.
Nghiêng đầu ngắm lọ hoa bách hợp cắm trên bà, bà Hằng than thở:
-Tiền bạc không thể nào đem đến hạnh phúc.
Uyên Trúc khe khẽ thở dài, mỗi người có một bất hạnh riêng, nắm lấy bàn tay bà Hằng, cô nói giọng chân thành:
-Dì đừng buồn nữa, kẻo lại mang bệnh thì khổ.
Bà Hằng giọng nhẹ tênh:
-Ừ.
Chợt nhớ ra bà bảo Uyên Trúc :
-Còn một ít thịt bò trong tủ lạnh, con làm phở mang lên phòng của Nguyên, nhìn bộ dạng của nó, dì đóan chắc nó chỉ uống rượu chứ chưa ăn uống gì.
Uyên Trúc rùn vai:
-Anh Nguyên dữ thấy mồ, lúc nãy con và ảnh đụng nhau ngoài kia rôì.
Bà Hằng giọng lo lắng:
-Nguyên gây gổ với con à?
Uyên Trúc lúc lắc mái tóc cắt ngắn ngang vai:
-Dạ không, tại con gây với ảnh trước thành thử cãi qua cãi lại.
Ðang buồn, nhưng bà Hằng cũng phải cười, bà nhẹ nhàng trách:
-Chứng tỏ con đâu có sợ Nguyên, lại còn đổ tội cho Nguyên là dữ, mau đi làm phở đi.
Uyên Trúc xụ mặt:
-Nếu anh Nguyên không chịu ăn thì sao?
Bà Hằng ý nhị:
-Dì tin là con có thể thuyết phục Nguyên ăn hết tô phở, nó không dữ dằn như con nghĩ đâu.
Ðang dội nước tắm ào ào trong phòng, Khải Nguyên nhíu mày khi nghe tiếng gõ cửa, anh quát khẽ:
-Ai?
Uyên Trúc hắng giọng:
-Tôi…
Khải Nguyên nói vọng ra ngoài:
-Cửa không khoá, cô vào đi, chờ tôi một lát.
Ðẩy nhẹ cửa, Uyên Trúc bước vào phòng, đặt tô phở nghi ngút khói xuống bàn, cô ngôì xuống ghế và nhìn quanh một lượt, một căn phòng ổ chuột đúng nghĩa, bê bối không thể tả được, áo quần văng mắc khắp nơi, tạp chí vung vãi tận dưới gầm giường, đặc biệt vỏ lon bia thì nhiều vô kể.
Uyên Trúc khẽ trề môi, nghe chị Tâm tả đoán là Khải Nguyên không cho phép ai bước vào phòng anh để dọn dẹp.
Bước ra khỏi phòng tắm, vừa dùng khăn lau khô tóc, Khải Nguyên vừa hỏi:
-Có chuyện gì không?
Uyên Trúc nhỏ nhẹ:
-Dì Hằng bảo tôi làm phở, mang lên cho anh.
Khoác áo sơ mi vào, Khải Nguyên cau mày:
-Cô mang xuống dưới nhà đi, tôi không ăn.
Uyên Trúc băn khoăn nhìn Khải Nguyên:
-Anh không thích phở à?
Khải Nguyên khẽ nhún vai:
-Ăn làm cái quái gì kia chứ, chỉ mong đừng ai bận tâm đến mình thì hay hơn, tôi chán cái nhà này lắm rôì.
Uyên Trúc phê phán:
-Bộ anh thường nổi nóng bất tử như vậy hả?
Khải Nguyên nhướng mày giọng giễu cợt:
-Có…làm phiền đến cô không?
Uyên Trúc trề môi:
-Dĩ nhiên là không phiền, vì tôi là đây tớ, có điều khi nổi giận nhìn mặt anh rất đáng ghét.
Khải Nguyên phá lên cười:
-Có thêm một người ghét mình thì cũng chẳng ảnh hưởng gì đến hoà bình thế giới, tôi cóc cần băn khoăn suy nghĩ cho mệt.
Uyên Trúc giọng mai mỉa:
-Tôi thấy anh bất cần hơi nhiều thứ, ngay cả việc dọn dẹp trong phòng cũng bất cần. Cấm dì Năm và chị Tâm đặt chân vào, bộ anh sợ mất trộm à, thật là làm phách.
Khải Nguyên cao giọng:
-Ai cho phép cô nói với tôi bằng giọng điệu như vậy, chẳng qua tôi không muốn bị mọi người quấy rầy, thế thôi.
Chợt Khải Nguyên đập mạnh tay lên bàn, giọng thích thú:
-Ðược rồi, tôi sẽ cho cô biêt tôi làm phách tới cỡ nào, kể từ ngày mai cô phải vào đây dọn dẹp phòng của tôi.
Uyên Trúc ngắc ngứ:
-Tôi….
Khải Nguyên nhìn xoáy vaò đôi mắt ấm ức của cô:
-Cô có dám nói “không” không hả? Tôi là cậu chủ của cô mà?
Uyên Trúc phang phang:
-thật ra dọn dẹp phòng của anh chẳng có chêt chóc gì mà tôi ngại, có điều tính tôi rất tò mò, tôi khoái thò mũi vào đời tư của người khác, vậy anh còn dám sai tôi đến dọn phòng nữa không?
Khải Nguyên giọng khiêu khích:
-Nếu tò mò lục lạo đồ của tôi thì ráng liệu hồn.
Vừa nói xong anh đã búng tay vào mũi cô đau điếng. Uyên Trúc lườm dài Khải Nguyên, với kiểu này, coi bộ cô còn bị búng mũi dài dài.
Cô trợn mắt nhìn lên trần nhà cố nghĩ ngợi tìm những câu nói thật cay chua để sẳn sàng đối đáp với anh.
Thấy Uyên Trúc im lặng, Khải Nguyên cười khẩy:
-Ngồi ngoan như vậy phải hay không, nhìn cô đâu đến nỗi…xấu, cứ lách chách cái miệng đừng hòng lấy được chồng, đàn ông chỉ thích những người con gái biết im lặng biết chưa?
Uyên Trúc đáp tỉnh bơ:
-Chi bằng lấy cô vợ ….câm cho khỏi mất công gây lộn.
-Một ý kiến hay.
Uyên Trúc mím môi lại nhìn tôi phở, cô cảm thấy sốt ruột, nếu Khải Nguyên chịu khó ăn có lẽ vẫn còn nóng và ngon, chẳng biết nói sao để thuyết phục anh khi vẻ ngông nghênh của anh làm cô ngài ngại.
-Quê cô ở đâu?
Khải Nguyên đột ngột hỏi lớn làm Uyên Trúc giật mình, cô bắt bẻ:
-Anh làm tôi hết hồn, khi không lại….hét lên.
Khải Nguyên giễu cợt:
-Ðúng là đồ yếu tim, có nghe tôi hỏi gì không?
Uyên Trúc vênh mặt lên:
-Dĩ nhiên là có nghe, tôi ở Daklak.
Khải Nguyên buột miệng:
-Hèn gì…
-Sao?
-Nhìn thấy quê.
Uyên Trúc trợn mắt nhìn anh, thật là hết chỗ nói cho tính ngạo mạn của anh. Cô nhìn thẳng vào mặt anh nhận xét:
-Anh có vẻ ngạo đời.
Khải Nguyên ngả người trên ghế nghịch sợi dây chuyền to bản đang đeo trên cổ, bắt gặp ánh mắt chế nhạo của Uyên Trúc , anh sừng sộ:
-Cười cái gì?
Uyên Trúc tỉnh tỉnh:
-Tôi không hề cười, nãy giờ từ khi hân hạnh bước vào phòng của anh tôi không có một cơ hội để cười.
Khải Nguyên chăm chú nhìn cô, anh buông lời nhận xét:
-Cô là một cô gái khá đặc biệt.
-Không dám đâu.
-Cô hội đủ tất cả những tính xấu của phụ nữ như chua ngoa, đanh đá, và nhiều chuyện.
Uyên Trúc chép miệng:
-Anh là một người đàn ông đặc biệt chẳng kém gì tôi.
Khải Nguyên nháy mắt:
-Cô siêu hơn tôi nhiều.
Lâý khăn ướp lạnh lau sạch đũa và muỗng. Uyên Trúc nghiêng đầu nhìn tô phở thơm phức than thở:
-Tô phở rất ngon, tiếc thật.
Khải Nguyên kéo ghế ngồi đối diện với cô, chống khuỷu tay lên bàn, anh nhìn đăm đăm vào đôi mắt tinh nghịch của Uyên Trúc :
-Vậy thì cô ăn đi, xin mời.
Ðưa tay vuốt tóc, Uyên Trúc nói giọng trong trẻo:
-Tôi rất no, tôi đóan là anh chưa ăn tối, vì thế, lúc ở trong nhà bếp, tôi đã trổ hết tài để mong nhận được lời khen ngợi của anh.
Khải Nguyên phá lên cươì:
-Cô nhóc, tôi không phải là đứa trẻ tuổi mẫu giáo để cô dụ khị và tất nhiên, cô không phải là cô giáo, cô quên mình là ai à?
Uyên Trúc ấm ức:
-Ðầy tớ, đầy tớ, tôi có chối bỏ thân phận của tôi đâu.
Chưa hả giận cô gay gắt nói tiếp:
-Anh có ăn hay không thì thây kệ anh, vì tội nghiệp dì Hằng nên tôi mới năn nỉ, bộ anh tưởng là mình quan trọng lắm hay sao?
Khải Nguyên cười khiêu khích:
-Không quan trọng nhưng tôi có quyền buộc cô phải ngồi đây, nếu chưa được phép của tôi thì cô chưa có quyền đứng dậy đi ra khỏi phòng.
Uyên Trúc vùng vằng đứng dậy:
-Không ai có quyền cấm đóan tôi một cách vô lý như vậy.
Rất nhanh Khải Nguyên chồm người vế phía cô, anh dùng hai tay ghì chặt vai cô và ấn xuống ghế.
Uyên Trúc kêu lên:
-Buông ra! Sao anh kỳ cục quá vậy?
Vẫn giữ chặt hai vai của Uyên Trúc , giọng Khải Nguyên cứng rắn:
-Bây giờ cô đã chịu ngôì ngoan ngoãn hay chưa?
Uyên Trúc vùng vẫy nhưng hai bàn tay của Khải Nguyên như hai gọng kiềm siết chặt lấy vai cô, đau ê ẩm cả bả vai, Uyên Trúc đành ngồi im chịu trận, vẻ mặt tức tối.
Nụ cười ngạo mạn của anh như giọt nước làm tràn ly nước đã đầy, cô hằm hè:
-Du côn!
Khải Nguyên khẽ nhún vai:
-Cho phép cô dùng từ khác…nặng đô hơn!
-Lưu manh!
Cười khinh mạn, Khải Nguyên khàn giọng:
-Cả hai đều đồng nghĩa như nhau, đó chính là bản chất của tôi, tôi muốn giới thiệu với cô về con người thật của tôi để sau này cô khỏi ân hận.
Uyên Trúc hất mặt lên:
-Chẳng có gì để phải ân hận cả.
-Có chứ! Biết đâu một ngày đẹp trời nào đó, bỗng dưng cô…yêu tôi, cảm thấy không thể sống xa tôi được, tội nghiệp.
Uyên Trúc mỉa mai:
-Khoa học viễn tưởng kèm theo óc hài hước, thật là điên rồ.
Búng ngón tay và ghé sát mặt Uyên Trúc, Khải Nguyên giễu cợt:
-Sắc đẹp cỡ cô, chạy theo lưng tôi có hàng tá, cô có biết phụ nữ của các cô xoàng lắm không, họ không có tim.
Uyên Trúc mím môi lại, hơi đâu cãi với gã cà chớn này, hình như gã hận đàn bà, mặc kệ gã, cô mong rằng ngày mai gã sẽ quên tuốt chuyện dọn phòng với kiểu khủng bố như thế này, có thể trái tim của cô sẽ rơi xuống đất.
Thật may cho cô, gã buông một tay còn đè mạnh trên vai cô ra và hất hàm:
-Mang tô phở đi giùm tôi.
Bằng vẻ mặt sợ sệt, Uyên Trúc thu dọn chiến trường, cô lấm lét nhìn Nguyên, khuôn mặt gã lãnh đạm, nếu bây giờ gã bất thần hét lên một câu gì đó chắn chắn là cô sẽ xỉu mất.


