<?xml version="1.0" encoding="utf-8"?>
<rss version="2.0">
<channel>        <title><![CDATA[Lonelymoon]]></title>
        <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/lonelymoon831]]></link>
        <description><![CDATA[Lúc bạn buồn,nhớ là có một người  sẵn sàng chia sẻ tâm sự,lúc bạn vui, có một người sẽ cười cùng ban.Bít ai ho???Linh đó.....Love all my friends........^_^]]></description>
        <language>vi-vn</language>
        <lastBuildDate>2010/01/03 13:02:57</lastBuildDate>         <item>
            <title><![CDATA[Memories........]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/lonelymoon831/article?mid=272]]></link>
            <description><![CDATA[Viet blog ,lau lam&#39; roi` moi&#39; ngoi` may` mo` ba cai&#39; nay`. Dao nay` sao Lazy that, Co le luc nao` cung Busy, lan` dau` tien minh` cam thay&nbsp; ko du thoi` gian de xu ly cong viec, ng` ta noi can` take time 4 ur self. Kho&#39; thiet!Jo` nay`&nbsp; nghe nhac, du duong , am&#39; ap, luc&#39; thang luc tram, cung giong nhu long` minh`, rao ruc 1 cam giac than quen da mat tu lau , nho&#39; Viet nam ! Ma` lai&nbsp; ky niem buon`,cafe, ca hat, bar, restaurant,... doi luc suy nghi uoc ji` luc do&#39; dung cai nhau, dung di wa&#39; xa, dung wa&#39; say, co le xu su cua minh` se khac ! Su viec se tot hon, de jo nay` ban cung ko ma` xa la cung ko...,. Luong uong dang do.Nho&#39; lam ji de roi` met moi, cu nhu bay gio co fai hay hon ko? Lonely, full of energy, spend all day working without tiring.Thanks to somebody has changed my routine....get energy from working out everyday,maybe....Doi luc nho&#39; nhung chuyen ko dzui ko han la` xau&#39;. Nhin` thang vao su viec de tim` khuyet diem, ma` minh` thi khuyet diem ko fai it. No one is perfect. Dao nay` lai tro nen cau gat nua roi`, maybe i need someone calm me down once again. Stress cong viec, drama trong gia dinh`, busy life...1 ngay` nao do se fat dien len&nbsp; mat!Co ng` noi voi minh` &quot; Smile. Fake happiness always ends up feelings a little bit like a real life&quot;. Co le vay! Ko ai biet dang sau nu cuoi` la` nhung giot nuoc mat tranh nhau lan deu, oa` khoc&#39; theo emotion....]]></description>
            <pubDate>2009/09/03 10:17:35</pubDate>
            <guid><![CDATA[Memories........:272]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Life has changed...]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/lonelymoon831/article?mid=257]]></link>
            <description><![CDATA[What do i say ? Life has changed ha?? Maybe...I&#39;m a citizen now, according to what i&#39;ve studied, i have the right to vote in federal election, run for federal office, freedom of speech, religion, expression, or the right to bear arm... It came&nbsp; a long way to what i got, i feel like my life&#39;ll start all over again.I have a little respect from people around ,not like before they look at me just being an usual Vietnamese asian girl....Now i just like them, An Amarican no more or less..........&nbsp;I&#39;m proud of it, this Happiness need a celebration, they wanted me to party, get drunk and have fun. But i don&#39;t know why i wasn&#39;t in the Mood. I used to like to Party but why it just stop inside..Maybe i feel like i have more responsibility now, more pressure on my shoulder even all scary has gone through these year.&nbsp;Labor day&#39;s coming, and my family&#39;s planing to go to the beach.I&#39;m exited, i need a vacation to release all depression. Hope thing works out. Here are some Pics that i took before the Test and The Oath ceremony.Thanks for everything..It&#39;s been good to me!]]></description>
            <pubDate>2009/08/25 10:25:20</pubDate>
            <guid><![CDATA[Life has changed...:257]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Cam giac hoi` hop,dang so!]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/lonelymoon831/article?mid=175]]></link>
            <description><![CDATA[It&#39;s been a long time since i wrote the last entry.Life&#39;s still go on and thing has changed.I will be interviewed face to face with S.O,once again i have to go through all this things....Hate that with my passion! Going to Charlotte on Monday,spend a night at the Hotel,and take a Test in the next morning...Wishing u were here,by my side,holding my hand and calm me down! Always have safety feeling being with u!Everyone keep saying&quot;you&#39;re gonna be fine&quot;...but they don&#39;t know how much pressure on my shoulder right now!Don&#39;t like them put me through this ever!!!Anyway,i felt better already when i wrote all this down......Just stay Calm,and try my best.....P/S: By the way,happy birthday to Bro.....^^Hope u have all Good things happen in the next 12 months....&nbsp;]]></description>
            <pubDate>2009/08/02 12:19:44</pubDate>
            <guid><![CDATA[Cam giac hoi` hop,dang so!:175]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Early morning.]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/lonelymoon831/article?mid=136]]></link>
            <description><![CDATA[Hôm
qua tình cờ xem trên Tv,&quot;nó&quot; bảo chỉ cần để cái đồng hồ báo thức xa cái
dzuong` ra một chút,gần cái Bathroom,buổi sáng khi dh reo, phải Cross
qua cái fong` lấy Dh,rồi bật đèn lên....Sẽ dậy được,không cần&quot;Nướng&quot;
nữa....Sáng nay dậy,mình làm&nbsp; y chang.....Hehhee.Bây giờ là 6 Am....Sớm ơi là sớm,đi tập thể dục cũng chưa tới h,ngồi nhâm nhi hộp Protein Shake,viết cái entry...Hôm nay là sinh nhật của Ba` Di`.Bận đến nỗi không có h mua quà,chắc give her some money&#39;s be alright...Hic! Buổi
sáng dễ chịu thật,đâu đó nghe tiếng chim hót,lâu lâu mới có 1 xe chạy
qua,cứ y như là Morning ở Kon Tum vậy.....Nhớ quá đi thôi!!!!Không biết
đến bao h mới được hưởng thụ cái cảm giác này&nbsp; lần nữa,được ở nhà, ngắm
nhìn dòng người qua lại,thả hồn xa một chút,và...nhớ 1 ai đó.........]]></description>
            <pubDate>2009/07/10 21:15:14</pubDate>
            <guid><![CDATA[Early morning.:136]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Unknown......]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/lonelymoon831/article?mid=120]]></link>
            <description><![CDATA[Crazy,stupid stuff!What&#39;s the hell i&#39;ve been thinking?!Lots of things i need to take care of, stress,depression...feel Lost...Called a friend 2night,talked to him for hrs.... Is it help a little bit? Don&#39;t know,but i feel better,&nbsp; Already??? Crazy....I&#39;m confuse ,don&#39;t have anything for ahead.The feeling of all ur relatives turn their back on u is uncomfortable, sometime i wish i didn&#39;t understand Vietnamese, wish i weren&#39;t in that kinda Drama things......Relax....Wish somebody be here with me at this moment, let me lay on ur shoulder,let me share with u...Everything&#39;s gonna come down for sure,but still wish it didn&#39;t happen that way.&nbsp;Wish...wish...wish...Still a wish.....Not come true or it comes in a long way .But making a wish is something u always do when u really want it happen in realty. Make things easier a little.......Everyone has a story, it can be share and unshare, a secret u keep in mind....Just hope listener can come u down,and 2night he knows how to do it! Thanks...........]]></description>
            <pubDate>2009/07/03 13:21:02</pubDate>
            <guid><![CDATA[Unknown......:120]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Anh tắt máy........]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/lonelymoon831/article?mid=109]]></link>
            <description><![CDATA[“Thuê bao quý khách tạm 
				thời không liên lạc được, xin quý khách vui lòng gọi lại sau…” 
				Hai, ba hôm nay cứ 22g là Quang tắt máy cho đến sáng. Không phải 
				là một chuyện bình thường với một người luôn mở điện thoại 24 / 
				24. Công việc đòi hỏi Quang phải thường xuyên nghe điện thoại để 
				nhận các hợp đồng từ khách hàng. Quang cũng không có thói quen 
				tắt máy kể cả khi ngủ. Và số của Khương luôn được Quang gài bằng 
				tiếng chuông ầm ĩ nhất. Cô hay trêu đó là tiếng còi báo động tầm 
				xa 10km ( khỏang cách từ nhà Quang đến nhà Khương) - đủ để đánh 
				thức anh dậy ngay cả lúc 2, 3g giờ sáng. 6 tháng yêu nhau, điện 
				thoại Quang chưa một lần nằm trong tình trạng ngoài vùng phủ 
				sóng. Khương quen với việc cứ hở chút hở chút là nhấc điện thoại 
				lên gọi Quang, quen với việc có thể dễ dàng tìm anh bất cứ khi 
				nào cần. 
				Khương chưa bao giờ nghĩ đến chuyện có một ngày anh tắt máy. Ban 
				đầu cô ngỡ là mình gọi nhầm số. Không! Chắc tại kẹt mạng. Làm gì 
				có! Mọi người vẫn cứ gọi cho nhau ầm ầm đấy thôi, hôm nay có 
				phải Noel hay giao thừa đâu? Điện thoại hư? Cũng chẳng phải. Cô 
				đã thử dùng nhiều máy khác để gọi mà. Rõ ràng là có một chuyện 
				gì đó bất bình thường. Hay đứa ác ôn trời gầm nào đó đã lấy mất 
				điện thoại của anh. Hay anh đang đi chung với một ai khác không 
				– phải – em? Hay…anh bị tai nạn? ôi, không? Cô bắt đầu lo lắng 
				phát sốt lên. Cũng may là cô vẫn còn giữ số của cậu bạn ở trọ 
				chung nhà với anh. Khương gọi hú hoạ, không ngờ lại phát huy tác 
				dụng. Cậu ta chuyển máy, cô nghe giọng Quang ngập ngừng bên kia 
				đầu dây: “Máy anh hết pin!” Okie. Cô chấp nhận lí do đó như cô 
				vẫn hằng tin tưởng anh. 
				Nhưng đến khi chuyện này lặp lại liên tục trong một tuần liền 
				thì đó không còn là việc “máy anh hết pin” nữa rồi. Tự nhiên cô 
				oà khóc như một đứa trẻ đi lạc tìm hoài không thấy mẹ. Tự nhiên 
				cô nhận ra rằng bấy lâu nay mình ngủ quên trong sự quan tâm mà 
				anh đem lại. Tự nhiên cô giật mình vì một nỗi sợ hãi mơ hồ. 
				Chính xác đó là cảm giác bất chợt hiểu ra: một cái gì đó dẫu 
				đang là của mình vẫn có thể vụt tan biến trong chốc lát. 
				Cô tự trấn an mình: “Mày đa cảm quá đấy! Đơn giản là người ta 
				thích yên tĩnh nên tắt máy thế thôi. Anh đã làm gì sai với mày 
				đâu nào?”. Không xinh đảo nước nghiêng thành, nhưng nốt ruồi 
				duyên bên khoé môi và đôi mắt buồn xa xăm vẫn khiến khối chàng 
				trai trong trường cô muốn thay thế vị trí của anh. Trước giờ chỉ 
				có anh phải nghĩ nên làm gì để giữ cô chứ chưa bao giờ cô cảm 
				thấy sợ mất anh như thế này. 
				***
				Thi thoảng có đôi lần cô cảm thấy chán anh. Một con người luôn 
				thích khám phá, chinh phục những cái mới như Khương luôn không 
				vừa lòng với những gì mình đang có. Cô không thích bị ràng buộc, 
				cô bực bội với những câu hỏi quan tâm của Quang mà cô đánh đồng 
				với sự kiểm soát. Khương dị ứng với những câu đại loại như “Em 
				đang làm gì thế?”, “Em đang đi chung với cậu bạn nào àh!”. Nhưng 
				ngược lại, cô tự cho mình cái quyền đuợc nhấc điện thoại lên bất 
				kì lúc nào chỉ để xem Quang đang làm gì, với ai! Duy nhất một 
				lần Quang đang đi ngoài đường không nghe điện thoại Khương là y 
				như rằng sau đó anh nhận được một chuỗi những giận hờn trách 
				móc. Nhưng túm lại, dù thế nào thì cái điện thoại của Quang vẫn 
				hoạt động tốt trong 6 tháng nay. 
				Ngày xưa khi Thượng đế tạo ra con người sao lại lỡ tay bỏ hạt 
				giống mâu thuẫn vào trong mỗi tâm hồn làm chi để bây giờ nhiều 
				lúc Khương không biết mình muốn gì ở anh. Quan tâm đến Khương 
				quá thì Khương đâm cáu kỉnh. Thờ ơ thì Khương lại trách anh bỏ 
				bê. Mỗi tối đi chơi về, anh đều hôn nhẹ lên má và không quên nói 
				một câu quen thuộc “Em ngủ ngon nhé!”. Thích à? Vài lần đầu thì 
				có, nhưng chưa được mấy hôm Khương lại cảm thấy nhàm. Không còn 
				gì lãng mạn hơn sao! Lại chán. Nhưng anh cứ thử quên xem. Có 
				chuyện ngay. Thế đấy! Với Khương, tình yêu phải luôn luôn tràn 
				ngập sự mới mẻ và bất ngờ. Kiểu như anh chàng trong 50 first 
				dates ấy. Mỗi ngày phải làm quen lại từ đầu cùng một cô gái với 
				cả ti tỉ cách chinh phục thú vị khác nhau. Cứ kiểu như mi thì 
				chẳng bao giờ yêu ai thật sự được đâu Khương ạ, người ta giấu 
				tay ra sau lưng là mi đã biết hắn chuẩn bị tặng hoa hồng thì còn 
				quái gì là cảm xúc! 
				Chẳng phải đã có lần Khương chơi trò ấy ư! 1 tin nhắn cho anh 
				vỏn vẹn: “Một sáng ngủ dậy bỗng dưng người ta thấy chán nhau, 
				anh nhỉ! Đừng liên lạc với em nữa.” Khương tự hỏi mình làm thế 
				để làm gì? Đùa thôi mà. Để thử xem anh yêu Khương tới mức nào. 
				Và để tìm một cảm giác mới mẻ cho tình yêu đã mòn mèn cũ kĩ với 
				thời gian. Nói anh đừng liên lạc nhưng cô cứ thấp thỏm, lâu lâu 
				lại mở máy kiểm tra xem có tin nhắn của anh không. Có vẻ anh 
				hiểu cái tính khí mưa nắng thất thường của Khương. Một tin nhắn 
				hồi đáp không nằm ngoài dự tính của Khương. “Chắc dạo này công 
				việc làm cho em mệt mỏi lắm phải không? Anh không thể làm gì 
				được cho em, chỉ có thể giúp mỗi chuyện…qua nhà em ăn trái cây 
				thôi. Mặc dù em tắt máy nhưng anh vẫn thích nhắn tin”. 
				Đùng một cái, sau hơn nửa năm quen nhau: “Thuê bao quý khách tạm 
				thời không liên lạc được…”. Lần này người tắt máy là anh. Không 
				phải Khương. Hàng tá câu hỏi lùng bùng trong đầu cô. Anh đổi số 
				( chính anh đã vô tình buột miệng như vậy mà ) nhưng không muốn 
				nói cho cô biết. Để nhắn tin với một ai khác ( chắc là cái Hải 
				Thy chứ còn ai, anh và nó cứ nhìn nhau hoài là gì!). Anh đang 
				gặp trục trặc trong công việc ( dạo này nghe đâu sếp anh đang 
				sát hạch nhân viên ). Anh chán cô rồi ( làm ơn, nếu thực sự là 
				như thế thì anh nói thẳng một câu có hơn không, như cô đã làm ấy 
				). Một cô gái logic như Khương không chấp nhận một chuyện gì đó 
				xảy đến bất bình thường mà không có nguyên nhân. ít nhất thì 
				“chán” cũng là một nguyên nhân.
				22g30. Khương đứng ngoài ban công nhìn con phố vắng lặng phía 
				dưới. Tự hỏi tại sao tối nay Quang không tới. Chợt thấy nhớ đến 
				quay quắt cái hôn nhẹ vào má, thấy cần đến thiết tha câu nói 
				quen thuộc: “Ngủ ngon nhé em!” Khương bấm số điện thoại Quang 
				liên tục tưởng như trở thành vô thức, mặc dù biết không nghe 
				được gì ngoài “Thuê bao quý khách vừa gọi tạm thời không liên 
				lạc được…”
				Tít tít. Một số máy lạ hoắc. “Em ra khỏi nhà, mở cửa đi.”
				Khương tò mò. Vẫn với thói quen suy đoán trước những gì người 
				khác định làm, Khương tự nhủ ắt hẳn không ai khác ngoài Quang.
				Cửa mở. Làm gì có ma nào. Không lẽ mình bị lừa. Chưa kịp tìm đáp 
				án cho thắc mắc thì…
				Tít tít. “ Này, anh không đến đâu. Em đừng hí hửng thế chứ?”
				Tức thật. Lần đầu tiên Khương bị một người giấu mặt bắt tẩy.
				Tít tít. Vẫn số lạ đó. “Giờ thì quẹo trái, đếm 20 bước nhé.”
				Tít tít. “Aứh quên. Em có lạnh thì khoác thêm áo vào. Trông em 
				ăn mặc phong phanh thế kia…”
				Là sao? Còn biết mình mặc gì nữa cơ à. Được rồi! Em sẽ đợi xem 
				anh định làm gì. 
				Tít tít. “Tới rồi. Em có thấy chiếc xích lô ngay trước mặt 
				không. Giờ thì mở tấm ván lên nhé. Điều bất ngờ đang nằm phía 
				dưới đấy!”
				Khương dáo dác ngó xung quanh. Không thấy bóng dáng một ai. Cô 
				nhè nhẹ giở tấm ván lên bằng hai ngón tay. Gì thế này: một phần 
				gà KFC kèm theo một mảnh giấy được xếp cẩn thận.
				“Em ơi,
				Chắc em đang đợi anh mở điện thoại để căn vặn anh: “ tại sao anh 
				tắt máy? Có phải anh đổi số để nhắn tin cho Hải Thy trong công 
				ty phải không? Anh đang giấu em chuyện gì thế?”...Vân vân và vân 
				vân. Em ngốc quá! Trước giờ anh chưa làm điều gì để em bị tổn 
				thương, đúng không! Đừng suy nghĩ lung tung nhé. 
				Sáng hôm qua đón em, nhìn gương mặt xanh xao và hốc mắt thâm 
				quầng của em, anh chợt giật mình. Cô bé với đôi má hồng và đôi 
				mắt tinh anh ( lúc nào cũng liếc qua liếc lại ) của anh đâu 
				rồi?! Em bảo tại đêm trước nói chuyện điện thoại với anh tới 2g 
				sáng nên mới thế. Anh còn tình cờ phát hiện em đang phải hoàn 
				thành một dự án lớn trong tuần này. Em có biết mấy hôm nay em ốm 
				đi nhiều lắm không? 
				Đến đêm thứ hai, thứ ba em vẫn tiếp tục “tám” hết chuyện này đến 
				chuyện kia với anh tới khuya thì anh bắt đầu lo rồi đấy. Sao dạo 
				này em lại chuyển thói quen nói chuyện khuya thế nhỉ! Anh sợ em 
				sẽ bệnh mất thôi. Mà bệnh vì cái lí do “nhiều chuyện với anh mỗi 
				tối” thì vô duyên quá em nhỉ! Nhưng anh bảo thế nào em cũng có 
				nghe đâu. Anh lo cho em quá thì em lại chán. Anh mặc kệ em thì 
				em lại nói anh không yêu. Anh chẳng biết phải làm thế nào cả. 
				Cuối cùng mới nghĩ ra cách tắt điện thoại. Đó là cách duy nhất 
				khiến cho em có thể đi ngủ sớm để giữ sức khỏe mà hoàn thành dự 
				án tốt nhất. Lại không làm em chán! Trọn cả đôi đường. Anh thông 
				minh chứ em nhỉ!
				Có thể anh không là người đem lại cho em một tình yêu đầy bất 
				ngờ và nhiều thú vị như em mong muốn, nhưng anh sẽ luôn là người 
				xuất hiện những khi em cần anh nhất!” 
				Tình yêu đích thực chỉ có thể xây dựng trên niềm tin và sự chân 
				thành. Lần đầu tiên thực tế và những suy đoán bắt bài người khác 
				của Khương không trùng khớp với nhau.
				Tít tít. “Đừng gọi lại cho số này làm gì. Đây chỉ là số điện 
				thoại của một người đi đường tốt bụng cho anh mượn để chữa trị 
				virus chán của cô gái mà anh đang yêu thôi. Ngủ ngon em nhé!”
				Có một điều mà đến bây giờ Khương mới hiểu : hóa ra “chán” cũng 
				là gia vị của tình yêu. Một sáng ngủ dậy tự nhiên thấy yêu anh 
				nhiều hơn, đủ để Khương với tay lấy điện thọai hí hoáy: “Mặc dù 
				anh tắt máy nhưng em vẫn thích nhắn tin. Để khi nào mở điện 
				thoại lên anh sẽ thấy em chúc anh một ngày mới tốt lành…Cám ơn 
				anh đã luôn ở bên cạnh em, ngay cả khi bỗng dưng ta chán nhau 
				nhất…Để em hiểu rằng: Cái gì là của mình rồi sẽ vẫn là của mình, 
				nếu em biết nâng niu gìn giữ không phải bằng tay mà bằng cả trái 
				tim.” ]]></description>
            <pubDate>2009/06/28 13:32:02</pubDate>
            <guid><![CDATA[Anh tắt máy........:109]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[BREAKING NEWS......]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/lonelymoon831/article?mid=108]]></link>
            <description><![CDATA[&nbsp;Sáng nay đang ngồi nhâm nhi ly Cafe, trên Today Show thông báo Farrah Fawcett vừa mới qua đời. Bà đã suffer với ung thư cũng gần 2 năm rồi,mới đây nhất có&nbsp; Public về chuỗi ngày cuối cùng của bà,là 1 cuốn phim tài liệu nói về khoảng thời gian đau khổ nhất,phải chịu những cơn đau của Cancer Treatment, coi&nbsp; Farrah&#39;s Storry xong thì khóc sướt mướt...Hic! Bà này cũng can đảm thiệt...Đúng là không hổ danh người ta gọi là True Fighter !!!....Hic! Làm ly cafe hết ngon.Đang ngọt cũng thành đắng ..Đây là 2 lần cuối cùng Farrah xuất hiện trước công chúng.....Lúc&nbsp; Dress up nice, Lúc bà kiệt sức,trên đường trở về từ Germany,sau cuộc điều trị,bị mấy Paparazi chụp tấm này chắc là bực mình lắm, đúng là kỳ.Sao không để cho ng` ta đựoc tự do chứ,Crazy people mà!........I feel sorry for you.But anyway,you still have somebody love you till the moment u come to God.You r true Beliver,and i admire u that. True Fighter! God bless you......&nbsp;Thông báo tin buồn cho mấy Fan của Michael lun.... He has died today(Jun
25-09),at age 50. Đúng là tin dựt gân, hông thể tin được. Chậc
chậc...Tính không lam`&nbsp; Entry nữa,nhu*ng hôm nay quả thật là ngày&nbsp; phải
viết lại chút gì để nhớ....Buổi chiều,đang ngồi xem News 5.30 .... NBC lại Break the New 1 lần nữa,bảo Michael Jackson vừa mới qua đời vì Heart Attack.........Wai&#39; lạ!!! Ngày gì dzay` nè trời.Cũng may là Jennifer Aniston của Linh ho bị gì hết trơn...Hehehhe. Hình &quot;anh&quot; Michael...Cũng một thời mê nhạc của ổng,đặc biệt là điệu nhảy chỉ xuất phát từ hắn ta.....hihih.Hie.n,Police van dieu` tra ve` cai chet cua Mike,the&#39; nao` mai Tv luc nao` cung noi&#39; ve` 2 ng` nay` cho coi....&nbsp;Dzay là Holywood mất đi 2 Icons trong 1 ngày...Đáng tiếc đáng tiếc.]]></description>
            <pubDate>2009/06/26 13:31:15</pubDate>
            <guid><![CDATA[BREAKING NEWS......:108]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[I&#39;ll be back in 2 months :-((]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/lonelymoon831/article?mid=102]]></link>
            <description><![CDATA[Chết thật,sao mà nhanh quá dậy không biết nữa! Sắp tới chắc là No time for hang out rùi,không &quot;ngồi&quot; Computer nữa.......Hic! Buồn quá...Bị &quot;cấm cung&quot; luôn,ho cho đi chơi ,kế hoạch đi biển cũng bị dời lại.........Wild Wing....Chắc là 2 tháng nữa tui mới dzo được wa&#39;! Buồn lắm, nhưng biết sao được! Công chuyện trên hết .Phải lo cho xong đã rồi mới spend time cho cái nhà mới&nbsp; này.Hiiiiiiiiiiii.&nbsp; Chúc mọi người vui vẻ, lâu lâu ghé thăm tui,để lại cái Mess cho tui dzui nha. 2 tháng nữa tui dzia` rồi hồi âm mấy pạn Okie?!.............Love you allllllll]]></description>
            <pubDate>2009/06/23 10:06:21</pubDate>
            <guid><![CDATA[I&#39;ll be back in 2 months :-((:102]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Mày đang buồn.........]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/lonelymoon831/article?mid=88]]></link>
            <description><![CDATA[Lâu rồi không ngồi Computer,cái thói quen lặp đi lặp lại cũng dần bị lãng quên.&nbsp; Vừa nói chuyện với mày xong, mày nói mày buồn lắm. Người thân của mày qua đời! Tao hiểu,cảm giác đó khó chịu lắm.Vì tao đã từng ở vị trí của mày.Khóc! Khóc! va` chỉ khóc thôi....Đúng không? Những lúc như vậy tao thường nói chuyện với Thượng đế, vì biết rằng sau đó tinh thần sẽ nhẹ hơn một chút....Nếu tao nói vậy thì mày bảo tao đồ dở hơi,vì mày không thik . Mỗi người có một cách vượt qua nỗi buồn khác nhau.Tao mừng vì tao là người đầu tiên mày chia sẻ,nhưng&nbsp; buồn vì tao ở xa mày quá....Tao ghét lắm..Đôi khi tao ghét chính bản thân tao nữa...Hôm tao về,mày là một trong những người hiểu cho sự khác biệt của mọi người dành cho tao.Vì mày biết sự&nbsp; thay đổi của tao sau 3 năm xa nhà........&nbsp;Nếu bây giờ tao ở đó,chắc chắn sẽ say với mày,sẽ khóc cùng mày,và Give you a big Hug from bottom of my heart......Tao cũng cảm thấy cô đơn,lạc lõng như mày....Loveless .Don&#39;t know what to do. Ngày trước tao làm cái Nick lonelymoon831 chỉ là một sự trùng hợp,nhưng có lẽ cái nickname này lại đúng với hoàn cảnh của tao lắm..........Nói gì với mày bây giờ???Vì tao biết có nói thật nhiều thì nỗi đau vẫn còn đó, hãy tìm cách bỏ nó vào&nbsp; lòng...sâu thật sâu,và khóa chặt cánh cửa.Nỗi đau sẽ dần vơi theo thời gian, roi` mày sẽ cảm thấy dễ thở hơn.Mày vui,tao cũng vui.&nbsp;Tao ghét khoảng cách,nó làm cho tao mất nhiều,xa cũng nhiều,và có chút chán nản. Từ khi wa đây tao mới hiểu thé nào là Stress,Sad,alone.Thời gian làm tao vui thực sự có lẽ sau những cuộc nói chuyện với Má tao,với mày,rồi vài ng bạn. Lãnh được thành quả của mình sau 1 tuần làm việc,và gửi nó về cho gia đình.Cuoc sống ở xứ người là như vậy,dần dần tao mới hiểu được giá trị của nó,có rất nhiều điều phải suy nghĩ, nhiều sự hối tiếc.Sometime tao cảm thấy hối hận vì quyết định của tao ngày đó, ghét bản thân đã không nhìn thấy hết. Cơ hội chỉ đến 1 lần và đã bị tao làm&nbsp; tuột khỏi tầm tay. Nhưng&nbsp; không thể chỉ biết hối tiếc mãi,cần khắc phục và vượt qua nó. Khó lắm,đúng ko K??Mày đọc xong lại nói tao Sến cho coi,Hic...lâu rồi tao không lãng mạn đó mà.Lúc trước cũng là người rất có cảm xúc,lại Sến nữa,hiiiiiiii.Dù sao thì tao vui vì có mày chia sẻ,hãy biết rằng lúc nào tao cũng sẵn sàng lắng nghe tâm trạng của mày,cho dù cái khoảng cách đáng nguyền rủa của tụi mình xa lắc,nhưng hy vọng là không làm cho mày quên một đứa bạn như tao,và tao cũng vậy....Cố gắng lên!]]></description>
            <pubDate>2009/06/20 12:17:04</pubDate>
            <guid><![CDATA[Mày đang buồn.........:88]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Một mẫu chuyện không đề]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/lonelymoon831/article?mid=83]]></link>
            <description><![CDATA[
Bà Nancy hôm nay có vẻ khẩn trương lắm&nbsp;      - Sandy , cháu xem hộ ta cái nơ chỗ này trông ổn chứ ?      - Nhìn ngọt ngào lắm bà ạh !   
Nancy là bà lão hàng xóm lâu năm của tôi , bà đã khá già , thường ngày
tôi chỉ bắt gặp bà với bộ dạng bụi bặm ôm hôn những đóa hoa trong vườn
. Nhưng hôm nay bà rạng ngời hơn hẳn , vì đây là ngày bà gặp 1 người
bạn đặc biệt của bà , Philips - tôi chỉ biết đó là người bà từng rất
yêu và bà muốn tôi chụp lại những khoảnh khắc đẹp của hai ông bà !    Điệu Classical dream vang lên ..., hai ông bà dìu nhau nhảy ...   &nbsp;  Cái nhìn trìu mến , nụ cười hạnh phúc trên khóe miệng bị thời gian làm nhăn nheo , những ngón tay đan xen vào nhau !   
Tôi ngắm nhìn cái tình yêu mà bà Nancy vẫn thường kể cho tôi nghe , cái
tình yêu đẹp đẽ hơn câu truyện cổ tích , của những yêu thương đậm đà
được gói ghém trong tim , của 40 năm xa cách !&nbsp;    Tôi chợt hạ máy ảnh xuống , khẽ lắc lư theo điệu nhạc buồn và cuốn hồn bay về quá khứ ...         or=&quot;#40a0ff&quot;&gt;   &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;.........................................................            Tiếng đôi giày cao gót lướt trên mặt đường nghe rất lạnh .      Giận giữ , mặt tôi đỏ lên .      Tiến thẳng vào tiệm thuốc tây , thấy 1 gã lơ ngơ đứng đó , tôi hộc hằn hỏi :      - Anh là bác sĩ phải không ?      - Àh , không , tôi chỉ là ...   
- Rồi , tôi biết , là dược sĩ , mà thứ người như anh thật đáng ghét .
Tại sao lại lừa gạt ngưởi khác một cách trơ trẽn như thế . Làm ngành y
mà không 1 chút lương tâm , anh có phải là con người không ?    - Cô àh , tôi thật sự không ......   
- Khỏi , khỏi cần biện minh gì gì , cái người bán thuốc cho tôi hồi
sáng nay , đã bán tôi 81 viên thuốc ngủ , tôi uống được khá lâu rồi ,
mà sao chưa chết , còn sống nhăn răng đây ! Bây giờ anh tính sao ? Hả ?
hả ?    - Thật tình thì ...      Chát ...., thế là tôi cho anh ta xơi ngay một cái tát vào mặt .      Anh ta trông rất bàng hoàng .&nbsp;      Lạ thay , người bị tát là anh ta .... nhưng người liểng xiểng lại là tôi      Đầu óc tôi quay cuồng , xung quanh tối dần .....mất cảm giác !&nbsp;           &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; MS&quot;&gt;.............................................            Hôm sau , tôi tỉnh giấc trong bệnh viện và được biết rằng gã hôm qua đã đưa tôi vào đây .      Bác sĩ bảo rằng tôi uống quá nhiều thuốc ngủ và ông ấy đã xúc ruột cho tôi .      Tôi cảm thấy hơi ân hận , thì ra cái ông bán thuốc ko lừa tôi , chỉ tại thuốc lâu có tác dụng ....      Vậy là tôi vẫn chưa chết ... , vẫn phải xù người ra để sống ...àh , mà không , để sinh tồn !      Cuộc tình thứ tư tan vỡ , khiến tôi mất hẳn niềm tin trong cuộc sống , mọi thứ thật lạt lõng và vô hồn !            &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;............................................            Một tuần sau , vào một buổi tối nọ      Tôi đi lang thang trên phố , đi đến khi chân mệt rã rời .      Vậy là tôi lết từng bước đến gốc cây gần đó để đón xe ôm .      Tình cờ , đó chính là gã bị tôi tát hôm nọ ... và hắn cũng nhanh chóng nhận ra tôi .      - Này cô , cô chính là cô gái hôm kia , cô không sao chứ ?      - Tôi khỏe !   
- Tôi không biết cô gặp chuyện gì , nhưng thật tình tôi cũng chỉ là
người mua thuốc thôi , người bán thuốc lúc ấy đang bận vào trong nhà
lấy thuốc , tôi đã cố giải thích cho cô hiểu , nhưng cô thì liên tục
ngắt lời tôi .    - Được rồi , xin lỗi anh về cái tát ấy .      - Tôi không có ý đó , thật ra tôi là ......      - Là người lái xe ôm phải không ?      - Cô thật kỳ lạ !      - Còn gì nữa , gặm bánh mì , đậu xe ở đây , và là một chiếc xe cũ , ko phải xe ôm thì là gì ?      - Nè , nhưng đây là chiếc Vespa cổ đó&nbsp;      - Tôi không cần biết , tôi muốn đi , anh có chở không ?      - Được rồi , cô lên xe đi , cô muốn đi đâu ?      - Lòng vòng , đằng kia , kia rồi kia , đằng này rồi lòng vòng ....            &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; ........................................            Buổi tối Sài Gòn thật mát !      Lâu lắm rồi tôi mới có cảm giác này , cái cảm giác bình yên ngửi mùi gió ...đằng sau lưng một gã đàn ông .      Tôi bắt đầu săm soi anh ta ...      Một gã điển trai , mùi nước hoa rất quyến rũ , ...và chắc chắn anh ta không phải là xe ôm .      - Này anh xe ôm , tôi ôm anh được chứ ?      - Tôi không muốn từ chối một cô gái xinh đẹp như cô !      Thế là tôi choàng tay ôm eo anh ta   
Cái cảm giác ôm một người đàn ông lạ ....thật là lạ ...và cũng thật là
thích ! Nó khiến ta ngây ngô như chưa bao giờ biết ôm là gì !          &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;.............................................            Đến nơi , tôi mỉm cười và nhìn anh . Đó có lẽ là nụ cười đầu tiên anh ta được thấy .      - Bao nhiêu tiền vậy anh ?      - 81,000 .... , tôi nhớ không lầm thì cô cũng đã mua 81 viên thuốc ngủ đấy !      - Tôi quên mang theo tiền rồi ...      - Cô vào nhà lấy tiền đi .      - Đây không phải là nhà tôi , tôi không mang theo tiền thật mà .      -Vậy thì cô cởi quần lót ra đi !      - ...... nhưng quần lót của tôi chỉ có giá là 8,000 thôi .      Thế là anh ta bật cười , rồi nhìn tôi đăm đắm :      - Anh tên Lukas , là một nhiếp ảnh ....         
Sau lần gặp mặt đó tôi và anh đã quen nhau và bắt đầu hẹn hò . Và rồi
là những câu chuyện đẹp và kỳ lạ ....có lẽ do tôi và anh đều là những
là những con người lạ kỳ !          2 năm sau , trước nhà thờ , anh mặc bộ vest đen rất đẹp ...còn tôi thì dịu dàng trong chiếc váy trắng . Tôi ôm cổ anh&nbsp;      - Hạnh phúc anh nhé , em yêu anh !      - Ừh , anh cũng vậy .      Thế rồi tôi cười mãn nguyện khi thấy anh và cô dâu tươi tắn tiến vào thánh đường làm lễ .            &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;.......................................................            Mở mắt ra , bà Nancy và ông Philips vẫn êm đềm dìu nhau nhảy ...&nbsp;   
Thoáng nghĩ tình yêu sao mà đẹp như thế ... , yêu trong khoảng tự do
rộng lớn , yêu vô điều kiện ...., yêu mãnh liệt cuồng nhiệt nhưng chỉ
để nó bùng cháy trong tim rồi lặng lẽ vẽ nụ cười bình yên trên môi và
những giọt nước mắt hạnh phúc ,    Đôi khi yêu một người không nhất thiết phải ở cạnh người đó , chỉ cần có người đó ở trong tim là đủ rồi ...!            (...........)&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Sandydevil         &gt;P/s
: Có nhiều cách để yêu và có nhiều kiểu yêu .... Nhưng tuyệt đối đừng
bao giờ chấp nhận một tình yêu dễ dãi .... Những lời xưng hô vợ chồng
ông xã bà xã chỉ qua dăm ba tuần biết nhau , những món quà có thể mua
bằng tiền trong plaza siêu thị , những cái hôn nút lưỡi theo kiểu hứng
dục chứ không phải hứng tình ...rốt cuộc chỉ là thứ quan hệ trao đổi
trong ngộ nhận ....và những đau khổ không đáng !Tran trong ban than minh`...............]]></description>
            <pubDate>2009/06/16 10:43:03</pubDate>
            <guid><![CDATA[Một mẫu chuyện không đề:83]]></guid>
         </item>        </channel>
        </rss><!-- w3.blog.sg1.yahoo.com uncompressed/chunked Wed Feb 10 20:38:54 SGT 2010 -->
