<?xml version="1.0" encoding="utf-8"?>
<rss version="2.0">
<channel>        <title><![CDATA[do you love me as i love you???]]></title>
        <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/loveagain_1501]]></link>
        <description><![CDATA[따뜻한 바람에 눈물이 내려요
그대 느끼나요
조용히 속삭이는 그대를 향한 이 떨림을]]></description>
        <language>vi-vn</language>
        <lastBuildDate>2009/08/28 23:23:20</lastBuildDate>         <item>
            <title><![CDATA[lặng yên]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/loveagain_1501/article?mid=230]]></link>
            <description><![CDATA[Lặng yên nghe tiếng mưa rơi, Lặng yên để thấy đêm trôi.
Lặng yên nghe tiếng thở dài... Lặng yên nghe xót xa trong tôi. Lặng yên khi anh nói chia tay.
Lặng yên nghe nước mắt rơi.. Lặng yên trong cơn mưa buồn.
Lặng yên nghe nỗi cô đơn...... Thôi đành em cất bước ra đi, Thôi đành để xót xa riêng em Thôi đành giữa phố người đông vui. Lặng nghe tiếng con tim để biết&nbsp;em yêu anh nhiều hơn. Nhìn anh cất bước đi, làm tim em nhói đau không thôi Anh xa khuất mờ, giữa phố người Chuyện tình yêu chỉ là giấc mơ thôi Từng cơn mưa khẽ rơi, từng giọt mưa giá buốt tim tôi Yêu anh rất nhiều nhưng em đâu có ngờ... Để mình em giờ ôm nỗi đau, nỗi đau giữa cô đơn. 





















U not belong to me...
we&nbsp; not belong together...]]></description>
            <pubDate>2009/08/28 22:56:15</pubDate>
            <guid><![CDATA[lặng yên:230]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[0 và 1]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/loveagain_1501/article?mid=214]]></link>
            <description><![CDATA[chỉ đơn giản là hai con số đứng kề nhau nhưng sao&nbsp;ý nghĩa của chúng lại khác xa nhau thế nhỉ
0 nghĩa là hoàn toàn không là gì...
1 nghĩa là một và là duy nhất....
vậy mình ở đâu? tồn tại ở đâu? Giữa hai con số 0 và 1 đó
vô nghĩa....
P/s: [entry đang viết trong một tâm trạng bấng loạn nên mang t/c nói chung gọi là hơi bị xàm ...tốt nhất đừng nên đọc]]]></description>
            <pubDate>2009/08/26 00:25:04</pubDate>
            <guid><![CDATA[0 và 1:214]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[entry đều tiên của tháng và có lẽ cũng là entry cuối cùng....]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/loveagain_1501/article?mid=134]]></link>
            <description><![CDATA[thực sự tất cả đã chấm hết rồi&nbsp;&nbsp;đau đớn kinh khủng mà còn hơn cả&nbsp;đau nữa&nbsp;ấy chứ chả biết nói cái cảm giác này là gì nữa&nbsp; mất cảm giác mất rồi nước mắt cũng cạn rồi....&nbsp; người mình yêu thương ko còn thuộc về mình nữa&nbsp; mà đáng lẽ phải cảm nhận được điều này sớm hơn rồi chứ chắc thời gian qua sống trong hoang tưởng mà không hề hay biết&nbsp;cố dành lấy cho mình một chút gì đó còn sót lại : sống và yêu bằng &quot;niềm tin&quot; 
ai cũng bảo mình ngu, mình khờ kệ cứ để chọ mọi người nói, mọi người bình phẩm, mọi người nhận xét về mình thoải mái...cứ tự nhiên[ đôi khi có những thứ chỉ có người trong cuộc mới hiểu....] và chính lúc này ai có nói gì nữa cũng mặc mệt mỏi lắm rồi không gồng mình nữa đâu mình bỏ cuộc...tuyên bố chính thức của một đứa con gái 18 tuổi hiểu được đôi chút&nbsp; về cái cảm giác yêu đương nhăng nhítcứ nghĩ là mình sẽ không bao giờ từ bỏ sẽ &quot;lết&quot; cho tới chết íh chứvậy mà giờ đây không còn một chút sức lực nào nữa hết :trái tim đau_ lòng buốt giá_nước mắt cạn thôi rồi mất hết cảm giác....
tự nhiên sao thấy thương quá...thương hại cho chính&nbsp;bản thân mình khi&nbsp;nghe những lời &quot;tâm sự&quot;&nbsp;ấy&nbsp;mà lòng mình&nbsp;tan nát vậy mà vẫn cười vẫn nói như một con điên hỏi có ai còn thê thảm hơn mình nữa không&nbsp;dẫu biết yêu là phải học cách chấp nhận nhưng đây là cách mà không bao giờ mình mong muốn phải học để rồi phải chấp nhận nó...
đã cố hết sức nhưng giờ mọi thứ&nbsp;đầu không còn thuộc về mình...
đã khóc&nbsp;nhưng nước mắt giờ cũng đã cạn....
đã yêu tha thiết nhưng giờ phải dừng lại...
đã từng nắm tay...
.....và bây giờ&nbsp;mình buông....
&nbsp;
&nbsp;
&nbsp;]]></description>
            <pubDate>2009/08/01 01:38:23</pubDate>
            <guid><![CDATA[entry đều tiên của tháng và có lẽ cũng là entry cuối cùng....:134]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[đơn giản chỉ là một vài dòng cảm xúc....]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/loveagain_1501/article?mid=87]]></link>
            <description><![CDATA[mở một bản nhạc yêu thích trong chiếc điện thoại di động...thả hồn theo nó, mình như thực sự đang sống trong một thế giới khác...
mình từ nhỏ đã vốn ghét bóng tối vậy mà bây giờ cái cảm giác được ngồi một mình trong bóng tối thật thú vị, nó như ôm chầm, bao bọc, che chở lấy mình,và hình như chỉ có ngồi trong bóng tối mính mới che dấu được cảm xúc của chính bản thân mình....
màn đêm lại buông xuống....như mọi khi vẫn là bản nhạc yêu thích....để rồi tất cả chìm vào nỗi đau...]]></description>
            <pubDate>2009/07/09 04:03:55</pubDate>
            <guid><![CDATA[đơn giản chỉ là một vài dòng cảm xúc....:87]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[không đề....]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/loveagain_1501/article?mid=66]]></link>
            <description><![CDATA[Không ngờ cái cảm giác từ chối một người lại khó chịu đến nhường vậy...tự nhiên cảm thấy buồn...nhưng thà như vậy để rồi không phải có bắt đầu cũng không có kết thúc, nói đúng ra hơn là mình sợ hãi...sợ hãi đủ thứ, sắp khùng rồi!!! Đâu đó trong đầu lại vang lên câu nói &quot; không có tình yêu vĩnh cửu chỉ có những giây phút vĩnh cửu của tình yêu...&quot;
...nhưng đúng là không có tình yêu nào vĩnh cửu thật....tự nhiên thèm, thèm một lần được yêu thật sự, thèm một ánh mắt, bờ vai, một cái ôm...
... giờ yêu nhưng không còn tồn tại&nbsp;cái cảm giác muốn sở hữu nữa, chỉ đơn giản là được yêu và được ngắm nhìn...có lẽ đối với mình như vậy là&nbsp;đã&nbsp;hạnh phúc lắm rồi....
&quot;ngày hôm nay tớ đã ko làm đúng lắm với những gì trái tim tớ mách bảo, tớ buồn nhưng thà là vậy để nỗi buồn chấm dứt tại&nbsp;đây&nbsp;chứ tớ sợ cái cảm giác đau đớn lắm rồi...có lẽ một ngày nào đó trái tim tớ sẽ mách bảo tớ biết rằng tớ nên làm gì...nhưng không phải bây giờ...&quot;
p/s: ấy thực sự là một cậu bạn rất dễ thương,&nbsp; tụi mình cứ là bạn như thế nhé, àh mà biết đâu một ngày nào đó&nbsp; ♥im lặng của tớ sẽ cất tiếng nói ấy nhỉ ^^...]]></description>
            <pubDate>2009/06/25 00:42:38</pubDate>
            <guid><![CDATA[không đề....:66]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[con xin lỗi bố....]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/loveagain_1501/article?mid=63]]></link>
            <description><![CDATA[Hôm chủ nhật vừa rồi là &quot;ngày của cha&quot;...thế mà con lại vô tình quên mất...
có lẽ con đã quá sống ích kỷ con chỉ biết nghĩ về nỗi đau của riêng bản thân mình mà ko hề hay biết rằng bố cũng đau từng cơn thắt ruột....ngày con biết dc kết quả là ngày&nbsp;con như rơi xuống vực thẳm, đầu óc con trống rống...con sợ hãi...con sợ hãi khi phải đối mặt với sự kì vọng lẫn thất vọng quá lớn&nbsp;&nbsp;nơi bố mẹ...con sợ hãi về cuộc đời...con sợ rồi mình sẽ trôi dạt ko có bến dừng bố ạh...
hôm đó con trở về nhà với trạng thái say khướt...và con thực sự không còn đứng vững trên đôi chân của mình nữa,&nbsp; con té nhào ,bố là người đầu tiên đã chạy ra đỡ lấy con...và đó là lần đầu tiên con uống rượu, đó cũng là lần đầu tiên con biết dc rằng say không hề gúp con quên đi dc cảm giác đau đớn như con vẫn nghĩ...bố bế con lên phòng lấy chăn đắp cho con rồi ở bên cạnh con suốt đêm...mỗi khi&nbsp; nghe tiếng rên rỉ của con là bố lại bật người ngồi dậy...con biết bố đâu có ngủ...con nôn mửa khắp mọi nơi bố và mẹ chay đi lau từng chỗ....3h sáng con đói bụng, bố đỡ con xuống nhà nấu miếng cho con ăn, bố không biết nấu, bố nấu lâu lắm làm con chờ mà&nbsp; sốt cả ruột nếu là mẹ chắc mẹ đã nấu dc 5 tô rồi bố ha :) nhưng đó là tô miếng ngon nhất mà con từng dc ăn vì đó là lần đầu tiên suốt 18 năm&nbsp;nay con dc ăn tô miếng do bố nấu....
con chỉ muốn bố biết rằng con thương yêu pố và cả mẹ rất nhiều và con thật sự xin lỗi về tất cả...đó sẽ là lần cuối cùng con để cho bản thân mình như vậy...
pố ơi con thương pố lắm...
&nbsp;]]></description>
            <pubDate>2009/06/23 20:12:21</pubDate>
            <guid><![CDATA[con xin lỗi bố....:63]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Entry for May 28, 2009]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/loveagain_1501/article?mid=4]]></link>
            <description><![CDATA[mưa.....từng hạt mưa như rót thêm từng nỗi đau vào tâm hồn..... 
nó ngồi lắng nghe tiếng mưa....như cố tìm một cái gì đó đang thiếu....
...trống trải....
kỉ ức ào ạt chợt ùa về trong tâm hồn nó....nó lặng lẽ cười rồi cũng lặng lẽ để nụ cười đó dần tan biến ...nhưng nó không khóc....đơn giản vì bây giờ nó ko thể khóc được nữa....
không khóc...để nó cảm nhận mình đau đến như thế nào...
không khóc...để nó gặm nhắm nỗi đau đang xâu xé tâm hồn nó....
không khóc...để đôi mắt không nhoè đi...để nó nhìn rõ hơn vào kí ức của chính nó...
không khóc...để mưa ngoài kia sẽ thay thế cho từng giọt nước mắt đã mất...
bây giờ nó mới chợt nhận ra nó chưa bao giờ quên....
....rằng nó là một con ngừơi thật sự rất khó tha thứ cho lỗi lầm của người khác....]]></description>
            <pubDate>2009/05/28 22:32:58</pubDate>
            <guid><![CDATA[Entry for May 28, 2009:4]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[dành cho một năm cũ đã qua,dành cho cái tuổi 18 vẩn vơ... [chuẩn bị chính thức đón năm mới :D]]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/loveagain_1501/article?mid=5]]></link>
            <description><![CDATA[Dạo này gần tết rồi thời tiết cũng đỡ lạnh hơn nhiều....trong lòng cũng chẳng còn thấy cô đơn nữa... mặc dù ra đường thấy người ta có đôi có cặp cũng tủi thân thật .....nhưng chả sao lonely vẫn tốt đấy thôi....chả cần bận tâm ( có lẽ đang tự an ủi mình cũng nên  ).18 tuổi rồi... thấy mình cũng lớn hẳn ra suy nghĩ và hành động cũng chín chắn trưởng thành hơn nhiều^^, nói chung dạo này cảm thấy rất thoải mái, yêu đời hehe.... ....nhưng dạo gần đây tự nhiên ( lại tự nhiên =.=) trong tâm hồn của một con bé 18 tuổi bỗng dưng có nhiều cảm xúc xáo trộn, xen lẫn vào nhau quá ( như một mớ bòng bong, rối mù *.*)..... ...Con bé thinh thích rồi đấy....say nắng rồi đấy....vì nụ cười của một ai đó &quot;xa lạ&quot; dễ thương quá.....và con bé biết chỉ là cảm nắng thôi mà....sẽ mau chóng khỏi!!!! Nhưng nếu có cơ hội vẫn sẽ tiếp tục &quot;bám sát&quot; mục tiêu mặc dù &quot;người lạ&quot; ấy sẽ không bao giờ biết được đâu ...  Gần bước sang năm mới rồi....những cái gì ở năm cũ đều là quá khứ....mà đã là quá khứ thì không cần thiết phải giữ lại nữa.....vui có buồn có nhưng còn là gì đâu...bỏ....bỏ qua hết để tiếp tục sống để tiếp tục vui cười và để tiếp tục dành yêu thương cho một ai đó.... Bổng cảm thấy bình yên trong tâm hồn, sự bình yên đến lạ thường.....]]></description>
            <pubDate>2009/01/21 00:55:33</pubDate>
            <guid><![CDATA[dành cho một năm cũ đã qua,dành cho cái tuổi 18 vẩn vơ... [chuẩn bị chính thức đón năm mới :D]:5]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Miên man....]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/loveagain_1501/article?mid=6]]></link>
            <description><![CDATA[Sài Gòn dạo này lạnh quá.....cái lạnh rét da cắt thịt.....
...tìm đâu đó một nụ cười nhưng sao ko thấy.....lạnh thật!!!


-------------------------------------------------------------------------

bỗng thấy nhơ nhớ một ai đó...cũng chỉ là hơi thôi mà...
hàng loạt những suy nghĩ đúng ngốc xít hiện ra trong đầu.....lại mỉm cười một mình
bây giờ thích một ai đó thì chỉ muốn lặng lẽ....thật lặng lẽ để nhìn ngắm người ấy từ xa thôi....thế là đủ.....
chẳng còn nữa cái cảm giác muốn chiếm hữu....chẳng còn nữa cái cảm giác ghen tuông, rối bời trong lòng....
một chút im lặng.....để thực sự suy nghĩ....


--------------------------------------------------------------------------

....when i beside You, i feel so happy....
....you always make me smile......
....we can be a friend....but i like You....
....just a normal guy....





]]></description>
            <pubDate>2009/01/11 00:59:49</pubDate>
            <guid><![CDATA[Miên man....:6]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[đã từng...]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/loveagain_1501/article?mid=7]]></link>
            <description><![CDATA[đã từng có lúc....cảm thấy rất thích một người....

đã từng có lúc...nhớ người ấy quay quắt....

đã từng có lúc...mỗi buổi sáng thức dậy....đó là người đầu tiên mình nghĩ đến....và là người cuối cùng vào mỗi buổi tối trước khi đi ngủ....

đã từng có lúc....ngồi hàng giờ đồng hồ chỉ để chờ tin nhắn của người đó.......

đã từng có lúc....cố dậy thật sớm mở máy...hôm nay người đó lại ko onl....thất vọng....

đã từng có lúc...onl mà chỉ availabel duy nhất một cái nick thân quen....

đã từng có lúc... rất bị cuốn hút bởi cách nói chuyện dễ thương và thông minh ấy....

đã từng có lúc...nhớ giọng nói, khuôn mặt ấy kinh khủng....

đã từng có lúc....trái tim lạc lối....

....đã từng...chỉ là &quot;đã từng&quot; ...
]]></description>
            <pubDate>2009/01/04 22:26:02</pubDate>
            <guid><![CDATA[đã từng...:7]]></guid>
         </item>        </channel>
        </rss><!-- w2.blog.sg1.yahoo.com compressed/chunked Fri Nov 27 23:11:44 SGT 2009 -->
