Thư mục: Tổng hợp |
Thằng "hiếp dâm" mặt méo xệch, nhưng nó không thể chối bỏ hay "bật" lại, nó đành lê lết bước chân lên phía trước và chuẩn bị...
Thằng "MC" nhắc:
Hát phải đúng câu các anh dạy nghe chưa? Hát sai là các anh "thịt" đấy, nghe lại đây này: Cuộc đời vẫn đẹp sao, tình yêu vẫn đẹp sao, dù... hàm răng không còn chiếc nào... em vẫn phải là... vẫn tươi cười..."
Những tấn bi hài kịch cứ diễn ra trước mắt tôi, ở môi trường tạm giam này, không còn có trò gì là lũ tù không làm cả, đó là một góc khuất u ám... một góc khuất mà tôi muốn xới nó tung lên...
Nhìn theo một khía cạnh nhất định, thì sự phân cấp từ trên xuống dưới theo tôi cũng nên có, bởi không thế thì mạnh thằng nào thằng đấy sống, sẽ không có trật tự, và nhà giam sẽ loạn mất, tuy nhiên cái sự "có" ở đây không có nghĩa là tù đối với tù và quản giáo dối với tù lại ở mức bẩn thỉu tanh hôi thế này.
Những gì tôi chứng kiến là những sự thật đau lòng về những người quản giáo không có lương tâm, về những người đã cố tình tạo ra một môi trường tù đầy nhiễu nhương và quái đản. Liệu có phải chỉ như thế thì họ mới có "cửa" để mà "sống"?
Trong trại tạm giam cũng có đủ các phòng ban, mỗi phòng chịu trách nhiệm một mảng. Nhưng chẳng có mảng nào tồi tệ như cái mảng "trực tiếp trông tù" - cái mảng mà những cán bộ vẫn thường được tù gọi là "thầy" và "ban" mỗi ngày ấy...
Chính cái mảng "trực tiếp trông tù" này đã tạo nên một điều tiếng rất xấu, một vết nhơ làm ảnh hưởng rất lớn đến những người công tác trong trại giam nói riêng và lực lượng công an nói chung.
Tù khắc nghiệt thì đúng là khắc nghiệt thật, nhưng sự khắc nghiệt đến tàn bạo thì lại là do những người trông tù tạo ra (bởi nếu dãy giam nào mà "luật" và "lệ" được quản giáo "nhẹ nhàng" thì cái dãy ấy sẽ "an bình" hơn và không "gây tiếng vang" như cái nơi tôi đang ở này, cái nơi mà lũ tù đầu vẫn thường dùng hai từ là: "khét lẹt").
Nhiều người suy nghĩ là (những thằng phạm tội và đi tù đáng bị như thế) chưa hẳn đã đúng. Theo tôi, phàm đã là con người, sẽ chẳng ai là có thể tránh khỏi những phút nông nổi, những việc làm thiếu suy nghĩ... Có cả ngàn lý do dẫn đến con đường phạm tội của họ...
Những gì tôi viết là những gì tôi được chứng kiến ở một góc nhỏ của nhà tù, đồng thời cũng chỉ là góc độ của những kẻ mới lần đầu tiên phạm tội (những người chưa từng có tiền án, tiền sự).
Ở cái góc "tù đầu" này mà đã thế thì thử hỏi ở các "góc khác", những nơi mà trại giam đã phân loại (kiểu từ 2-3 tiến án tiền sự trở lên bị giam một khu, kiểu phạm trọng tội giam một khu...) thì sẽ còn thế nào?
Đi tù, chúng ta vẫn thường gọi là "cải tạo" bắt buộc. Tại các phiên toà khi xét xử mà quyết định án, bao giờ vị thẩm phán cũng nói một câu: Xét thấy cần phải cách ly khỏi đời sống xã hội một thời gian (nếu là án tử hình thì sẽ là: cần phải loại bỏ vĩnh viễn khỏi đời sống...). Như vậy tức là hình phạt dành cho những người phạm tội là phải cách ly khỏi xã hội, phải lao động, học tập cải tạo... Mục đích của việc làm này là răn đe, giáo dục trong các trại cải tạo, để người phạm tội nhận thấy lỗi lầm, sau đó khi ra trại có thể trở thành một công dân tốt...
Nhưng hỡi ôi, sự giáo dục trong trại giam mà như hiện nay thì thử hỏi ai sẽ trở thành người tốt được khi phải hàng ngày trải qua? Môi trường sống thế này sẽ khiến cho người phạm tội lần đầu sợ hãi, nhưng cũng chính cái môi trường này sẽ nhồi nhét vào đầu con người ta những thứ thật khó mà "gột rửa".
Tôi đặt địa vị mình ở ngoài xã hội, khi có ai đó chỉ vào một thằng và nói : Thằng này mới đi tù về đấy. Cảm giác của tôi sẽ thế nào? Tôi sẽ cảnh giác ngay lập tức (dù là tôi cũng mới trong tù ra), sự thật là ai cũng sẽ như vậy thôi. Xã hội mình còn quá nhiều định kiến và cái "mác" là một "thằng tù" nó chua xót và đớn đau lắm.Có ai cần biết mình thế nào đâu, họ cứ nghĩ rằng đã đi tù là xấu xa, là phải tránh tiếp xúc... Chính vì cái suy nghĩ ấy, chính vì cái sự giáo dục ấy... đã khiến cho những thằng đi tù về luôn bị mặc cảm, ở chỗ người ta không biết mình thì thôi, chứ loanh quanh cùng khu, cùng xóm thì mệt lắm... Chưa kể họ "soi" vào và ngứa mồm "Cái nhà ấy có thằng đi tù về đấy, cứ tưởng thế nào, hoá ra cũng là phường lưu manh cả thôi...". Đấy, vậy thì thử hỏi ai mà không cắn dứt lương tâm khi đang ở giữa dòng xoáy tù tội như thế này cơ chứ. Nếu không cẩn thận và tỉnh táo thì chính những thứ đó sẽ là chiếc thòng lọng vô hình giết chết cuộc đời của bất cứ một ai lỡ dính vào hai tiếng "tù đày"...
Biết giờ này em có nhớ anh không? Có nghe tình yêu thức dậy trong lòng, Đếm từng màu thời gian đến, Bóng hình người mình yêu mến, Ôi nhớ gì hơn nhớ người yêu...
"Đại nhạc hội" được tiếp tục bởi những "ca sĩ" tù chuyên nghiệp. Hai thằng lính mới được tạm tha và cho "đóng vào góc tủ lạnh" sau khi đã được "nếm trải" khá nhiều "món đặc sản tù".
Tôi nghe nói, ai có giọng hát hay, biết chơi một loại nhạc cụ nào đó... thì khi đi trại cải tạo sẽ đưa vào đội văn nghệ, sẽ không phải đi lao động vất vả... Ừ, ai cũng mong được xử sớm, được đi trại cải tạo sớm, chẳng ai muốn bị "om" ở cái chốn giam cứu tăm tối và cùng cực này...
Phần văn nghệ kết thúc, cả buồng được yêu cầu "đổ" hết. Lúc này hai thằng "xe" sẽ đi kiểm tra "pha", "cổ", "chân chống" xem đã "tắt" và "khoá" hết chưa?. "Pha" thằng nào mở sẽ bị "búng" cho... "lòi pha", còn "chân chống" thằng nào co thì sẽ ăn gót... cho phải đi... "hàn"...
Mùa hè nóng bức thì lũ tù thường nằm thẳng xuống "mà" xi măng, nhưng mùa đông thì... Lúc ấy khổ nhất là "dân", chăn không có mà đắp, chiếu không có mà nằm...
Theo quy định của trại, thì tất cả can phạm vào đây, mỗi người sẽ được cấp phát chăn, chiếu, khăn mặt, quần áo (mùa đông được phát áo bông trấn thủ)... Nhưng, sự "cấp phát" đến tay tù những thứ đó chỉ là một giấc mơ, hoạ hoằn lắm mới có vài cái chiếu được đưa vào, nhưng rồi thì các "anh trên" cũng "chẹt" hết. Muốn có chăn đắp thì gia đình tự mua mà gửi vào... (mà nhiều đứa có gia đình gửi chăn mới cũng có được đắp éo đâu, các anh "chẹt" đến nơi đến chốn, tuổi éo gì mà đòi đắp chăn mới, khi ấy may lắm thì được "các anh" thải cho một cái chăn bông rách...).
Tôi đi tù, ừ, nhục thì cũng nhục rồi, cay đắng thì cũng cay đắng rồi. Giờ đây là lúc tôi phải kiên nhẫn, phải chấp nhận thực tế... Chứ hồi đầu tôi suy sụp và bất mãn lắm. Đúng là may mắn đã mỉm cười với tôi, những gì tôi có được ở cái chốn này sẽ chẳng bao giờ lặp lại được.
Đi tù. Lý do này đã khiến tôi đã mất đi quá nhiều thứ. Công ty của tôi không thể tồn tại vì sự xâu xé, người yêu của tôi không thể chịu đựng và đã phải ra đi...
Tôi từng nói, tôi sống trên đời này, tôi phấn đấu tất cả vì hai thứ là TIỀN và TÌNH, tiền là vật chất hàng ngày, là thứ tạo ra sự tồn tại... Còn tình, là thứ tinh thần mà không một ai có thể thiếu... (bao gồm cả tình yêu đối với gia đình và những người xung quanh)... Vậy mà chỉ vì một lý do ngớ ngẩn mà tôi một lúc mất đi gần hết những gì mình phấn đấu gây dựng bao năm mới có được...
Tôi sẽ không trách và cũng không giận ai đâu, kể cả em, cô nàng "chè Thái, gái Tuyên" của anh ạ. Tôi biết, chính tôi là nguyên nhân gây ra mọi chuyện, những gì xảy ra (phải đến, sẽ đến) tiếp theo chỉ là một sự "hoàn tất" (giống như sự tất yếu của trò chơi DOMINO thôi)... Nàng cũng đã phải mất quá nhiều nước mắt vì tôi rồi còn gì. Lá thư cuối cùng tôi gửi về cho nàng, tôi cũng khuyên nàng không nên chờ đợi tôi nữa, tù đã lấy mất hết của tôi rồi, nàng hãy quên tôi đi, bởi nếu ngày về còn gặp lại, tôi cũng sẽ không yêu nàng nữa đâu...
Lá thư này là một trong những thứ làm tôi day dứt nhiều nhất... Mất cả tháng tôi như thằng mất hồn... Đêm nào tôi cũng thao thức, trằn trọc...
Có những đêm không ngủ, nghĩ đến gia đình, nghĩ đến công việc, nghĩ đến người yêu... mà ứa nước mắt...
Đã có đêm tôi nằm mơ được trở về...
Tôi háo hức chạy về nhà, nhưng thay vì cảm giác chào đón thì lại thấy sự lạnh nhạt của mọi người, bố mẹ và hàng xóm nhìn tôi dò xét, lạ lẫm, mẹ tôi hỏi: Mày trốn trại hả con?...
Tôi bàng hoàng với những bước chân vô định, tôi tìm đến nhà nàng... Chẳng có ai, chỉ còn lại căn phòng trống trải và lạnh lẽo... Tôi lao ra ngoài, chạy đến tất cả những nơi trước kia tôi và nàng thường đến... Cũng chẳng gặp nàng... Tôi đã gào lên giữa trời, giữa đất: Em ơi, em đang ở đâu?... Chẳng có ai nghe thấy tiếng gào thét của tôi... Tôi mệt mỏi ngồi phệt xuống bãi cỏ...
Rồi bỗng nhiên phía trước mặt tôi nàng xuất hiện, nhưng... nàng đang sánh vai với một gã trai xa lạ... Nàng không thấy tôi... nàng và gã trai tình tứ như trên đời này không hề có sự tồn tại của tôi... Tôi vùng đứng dậy và lao về phía nàng... nhưng thân thể tôi như tê cứng lại... Nàng và gã trai thì cứ mỗi lúc một xa, một xa...
Tôi choàng tỉnh, bàng hoàng, tôi cố mở to mắt... Ôi giấc mơ... giấc mơ quái ác...
Ngoài trời đang mưa, tôi bất giác đưa tay lên chiếc gối vì thấy cảm giác ươn ướt...
Sao mưa lại có thể hắt vào tận chỗ tôi nằm thế này?............
Đã quá nửa đêm, tôi không thể nào chợp mắt được, bầu trời bên ngoài tối đen, chỉ có những ánh đèn an ninh vàng đục héo hắt là còn sáng ở những dãy hành lang, các buồng giam im ắng đến ghê người, tôi nhỏm người dựa vào tường, giờ này cũng đã bước sang một ngày mới, hôm nay là thứ 7, ngày thứ 7 luôn là ngày tôi cảm thấy lòng mình tê tái nhất, đã là ngày thứ 7 thứ mười hai kể từ khi tôi bị bắt, tôi vẫn đếm, vẫn nhớ và vẫn đau đớn từng ngày...
Ngày hôm nay tôi có thêm một lý do để đau đớn, để khắc khoải, để cắn dứt... Thứ bảy này cũng là sinh nhật lần thứ 24 của em...
Tôi rướn người như muốn gọi, muốn kéo, muốn van nài, muốn nhờ cơn gió kia mang về cho em những lời yêu thương sau song sắt, tôi muốn gửi tới em lời xin lỗi thứ 102 của tôi, 102 ngày trong trại giam, mỗi ngày tôi đều đặn gửi tới em, tới gia đình thân yêu của tôi, tới bạn bè và những người đã luôn ở bên tôi... một lời xin lỗi.
Những kỷ niệm cứ tới tấp ùa về... Ôi những kỷ niệm ngọt ngào giờ đây bỗng như những cái tát khủng khiếp giáng vào mặt. Còn nỗi khổ nào lớn hơn nỗi khổ về mặt tinh thần như thế này?...
Tôi viết lên đây với
tất cả chân thành của lòng tôi trao em.
Ngày nào đã quen nhau, vì
chung hướng đời, mình trót trao nhau nụ cười
Và tình yêu đó, tôi đem ép
trong tim,
Dù bụi thời gian có làm mờ
đi kỷ niệm của hai chúng mình.
Tôi cũng không bao giờ,
không bao giờ quên em.
Cho đến hôm nay, với nức nở
nghẹn ngào, mình mềm lòng xa nhau
Còn đâu những đêm anh dìu em
lối về, buồn kể nhau nghe chuyện đờị
Tình mình nay chết như lá uá
thu rơi...
Đường trần mồ côi, tôi lạnh
lùng ôm kỷ niệm của hai chúng mình.
Ngơ ngác trong đêm trường,
tôi chưa vơi niềm yêu thương.
Tôi gói yêu thương,
xin trao trả ân tình về người tôi yêu mến.
Đừng thương tiếc chi, chuyện
hai chúng mình là giấc mơ trong cuộc đời
Tình mình nay chết, như lá
úa thu rơi,
Đường trần mồ côi, tôi lạnh
lùng ôm kỷ niệm của hai chúng mình.
Tuy đã xa nhau rồi, nhưng
không bao, không bao giờ quên em...
Tiếng hát như nghẹn lại trên môi, tôi hát khe khẽ cho tôi nghe, tôi hát khe khẽ cho gió nghe, tôi hát khe khẽ cho chính cuộc đời của mình...
Một cơn gió lạnh ùa vào buồng giam, một cơn gió kỳ lạ... Rồi trời bỗng đổ mưa sầm sập... Cơn mưa quăng quật những suy nghĩ miên man của tôi, có những tiếng rung rít như than van, ai oán... (Điều kỳ lạ là cả hai lần, trong thời gian tôi đi tù, cứ đúng ngày sinh nhật em thì trời lại mưa rất to)... Có lẽ ông Trời cũng thấu hiểu và đồng cảm được với nỗi khổ của một thằng tù như tôi thế này...
Trận mưa to khiến những thằng tù bị đánh thức, ngác ngơ...
Thấy tôi ngồi trầm ngâm. Một bạn tù "trách nhiệm" hỏi:
- Không ngủ được hả mày? Trời mưa to quá, không biết lúc này ở nhà có ai bị đánh thức như tao với mày thế này không?...
- "Ở nhà có ai bị đánh thức như tao với mày thế này không" ư?... Sao mày lại hỏi cái câu hỏi như xát muối vào lòng tao như thế này cơ chứ?...
- Còn thuốc lào không?
- Còn
- "Báo nhân dân" hay "báo thể thao"?
- Nhân dân
- Vậy tốt. Mày đưa đây tao quấn một điếu...
Tôi cầm dải giấy đã được xé sẵn từ tờ báo "nhân dân", sở dĩ tôi hỏi giấy quấn thuốc lào là xé từ báo "nhân dân" hay báo "thể thao" là vì giấy của báo "nhân dân" mỏng, dễ quấn và sẽ ít độc hại hơn các loại giấy báo khác.
Tôi tự mình quấn một điếu thuốc nhỏ đủ để cho vài người hút, trong tù tôi cũng đã tự học cách quấn thuốc, để những lúc thế này có thể tự "bem" lấy mà không càn phải nhờ "xe" (thường thì có những thằng "xe" chuyên phục vụ "điếu đóm", bưng bê)...
Tôi "bập" trước, rít thật sâu. Phê lòi... Tôi cố giữ thăng bằng nhưng cũng không được, người tôi từ từ "hạ" xuống "mà", tôi thấy trần nhà quay tít... Đêm hôm hút thuốc lào kinh thật.
Hồi đầu lên đây tôi cũng không hút đâu, nhưg rồi sau cứ chan chán nên mỗi ngày cũng "làm" một hai "phát". Kể cũng buồn cười thật, có những lúc thuốc lào bị hết do trại "làm chặt" vì có đoàn kiểm tra vào, lúc ấy tư dưng tôi thèm được hút (có lẽ cũng là từ tư tưởng thôi) mà không có, thế là cũng "a dua a tòng" bức xúc giống anh em, người cứ "nhấp nha nhấp nhổm"... Lúc đó tôi bảo với lũ tù: Mịa nó chứ, sau này tao về, tao sẽ mua cả cân thuốc lào để trong phòng hút cho nó... sướng. Nhưng nói vậy thôi, chứ khi về tôi cũng xin chắp tay "vái cả nón" cái món "sâu kèn" ấy.
Gần sáng, tôi cố gắng ngả lưng một tí, nhưng vừa chợp mắt thì bỗng giật mình vì tiếng gào thét, tiếng gọi tên nhau í ới...
- Anh em ở lại may mắn nhé... Tôi đi "trả án" đây...
- L...... ơi..... Nhắn nhà anh là anh "đi" rồi nhé..........
- Cố gắng nhé anh ơi.........
- "Đi" mát mẻ..............
Bên kia dãy giam chẵn là tiếng phụ nữ gào khóc đến lạc cả giọng....
- Con ơi.......... con....ới.... mẹ........ "đi".... mẹ... "đi"................
Tôi vùng nhỏm dậy, thì ra là tiếng kêu, tiếng gào thét của những kẻ bị án tử hình đang chuẩn bị được đưa ra trường bắn...
Trời vẫn mưa rất to...
Tôi nhổm hẳn lên song sắt nhìn xuống... Phía dưới là Thân "dái cá" và Nam "cu chính" đang lê lết... Tiếng xích sắt dưới chân va đập loảng xoảng... Thân "dái cá" đang cố rướn người ngoái lại phía những dãy buồng giam... Chẳng biết khoảnh khắc cuối cùng của đời một con người sẽ thế nào khi biết chỉ một lát, một lát nữa thôi, sẽ có những loạt đạn lấy đi của họ mạng sống... Nam "cu chính" không còn bước nổi, đôi chân hắn như cố níu lấy mặt đất, hắn bị ốp hai bên bởi năm sáu "chú" công an...
Tiếng phụ nữ gào khóc phí bên dãy chẵn vẫn văng vẳng như xé ruột... Tôi không biết tên, nhưng có lẽ chị ta phạm tội buôn bán ma tuý...
Vậy là sáng nay, một ngày thứ 7 mưa gió, có tới ba phạm nhân phải đi thi hành án tử hình...
Tôi lặng người đi rất lâu bên song sắt...
Tử hình, đó là hình phạt dành cho những bị án phạm trọng tội. Tư tưởng họ hầu như đã xác định là phải chết, thế nhưng đa phần cứ đến những giây phút cuối cùng thế này, phần NGƯỜI trong họ trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
Án tử hình bao giờ cũng được thi hành vào buổi sáng sớm, những người bị án tử hình biết điều đó, nên họ sợ nhất là cái giây phút có tiếng mở cửa lúc 4 - 5 giờ. Họ thường chỉ ngủ vào ban ngày vì có lẽ chỉ có ban ngày mới cho họ được một giấc ngủ "yên tâm" nhất. Ban đem họ sẽ thức, thức và chờ đợi...
Nhiều đêm nghe tiếng tử tù kêu than, rồi hát... nghe ai oán lắm...
Sau khi được đưa ra khỏi "ca" (phòng biệt giam dành riêng cho tử tù), bị án sẽ được đưa đến một căn phòng chung bên ngoài, lăn tay, chụp ảnh, xác định đúng người đúng tội, sau đó sẽ nghe đại diện viện kiểm sát và toà án đọc quyết định thi hành án.
Trước khi đi bắn, phạm nhân được một đặc ân, đó là được ăn một bát phở (cháo hoặc xôi...), hút một điếu thuốc và viết thư về cho gia đình... Tuy nhiên cũng chẳng có mấy phạm nhân đủ bình tĩnh mà ăn uống được gì vào cái thời khắc đó...
Kết thúc các thủ tục, phạm nhân bị dẫn giải ra xe chuyên dụng (tay bị còng, chân xích) để ra pháp trường. Tại pháp trường, những huyệt mộ đã được đào sẵn, những bị án sẽ bị buộc chặt vào một cái cột, bên cạnh có quan tài gỗ, bị bịt mắt...
Sau tiếng lệnh đanh gọn, một loạt tiếng nổ vang lên, tử tù gục đầu xuống, cuối cùng là một phát đạn gọi là "nhân đạo" nhằm tránh đau đớn khi chưa chết hẳn, do một vị chỉ huy dùng súng ngắn bắn xuyên qua thái dương.
Cuối cùng là pháp y làm việc, xác định hoàn tất thủ tục thi hành án...
Những kẻ bị án tử hình có một bài hát nghe rất thê lương (dựa theo bài gì đó mà: Tôi xa Hà Nội, năm lên 16, khi vừa biết yêu.... ấy):
"Hôm nay đẹp trời, anh ra trường bắn, nơi ngoài gốc đa, tay anh bị còng, chân anh bị xích, đưa ra Cầu Ngà. Hoả Lò ơi thế là anh sắp đi xa, thế là anh sắp ra ma... Em yêu ơi anh sẽ không trở về... Ca 3 ơi anh sẽ không trở lại.... Còn đâu nữa ước mơ của ngày xưa.......
Năm viên đạn đồng, xuyên qua thân xác, thân thể nát tan.... Thêm viên đạn đồng, xuyên qua màng óc... Anh ra ma rồi...
Hoả lò ơi......... Thế là anh đã đi xa...... Thế là anh đã ra ma..........."