Thư mục: Sống Đúng Mục Đích.RICK WARREN |
Mỗi người trong anh em là một chi thể trong thân thể của Đấng Christ, và anh em đã được lựa chọn để chung sống trong hòa thuận với nhau.
Cô-lô-se 3:15 bản CEV-ND
Kìa, anh em ăn ở hòa thuận nhau thật tốt đẹp thay!
Thi Thiên 133:1
Cuộc sống là phải san sẻ.
Đức Chúa Trời muốn chúng ta chung sống với nhau. Kinh Thánh kêu gọi mối thông công chia sẻ kinh nghiệm này. Tuy nhiên, ngày nay, từ đó đã mất hầu hết những ý nghĩa của nó trong Kinh Thánh. "Thông công" bây giờ thường được dùng để ám chỉ những cuộc trò chuyện, giao tế, ăn uống và vui chơi. Câu hỏi là, "Bạn thông công ở đâu?" có nghĩa là "Bạn đi nhà thờ nào?" "Hãy ở lại để thông công" thường có nghĩa là "Xin chờ đến giờ trà đàm."
Sự thông công thật không chỉ là có mặt tại các buổi thờ phượng. Nó là kinh nghiệm cuộc sống với nhau. Nó bao hàm những mạng lệnh yêu thương không vị kỷ, chân thành chia sẻ, tập thói quen phục vụ, ban cho hy sinh, yên ủi cảm thông, và mọi mạng lệnh "lẫn nhau" khác trong Thánh Kinh Tân Ước.
Khi nói đến vấn đề mối thông công, kích cỡ lại quan trọng: Nhỏ hơn thì tốt hơn. Bạn có thể thờ phượng với một đám đông, nhưng bạn không thể thông công với một đám đông được. Khi một nhóm nào đó lớn lên và có hơn mười người, thì một số người không dự phần nữa-thường là những người trầm lặng nhất-và có một số ít người sẽ chi phối cả nhóm.
Chúa Giê-su phục vụ trong khung cảnh một nhóm nhỏ các môn đồ. Ngài có thể chọn nhiều hơn chứ, nhưng Ngài biết mười hai là số lượng lớn nhất trong một nhóm nhỏ để cho mọi người đều dự phần.
Thân Thể của Đấng Christ, giống như thân thể của bạn, thực sự là một tập hợp của rất nhiều tế bào nhỏ. Sự sống của Thân Thể Đấng Christ, giống như thân thể của bạn, nằm trong các tế bào. Vì lý do đó, mỗi Cơ-đốc nhân cần phải dự phần vào một nhóm nhỏ trong Hội Thánh của họ, dù đó là một nhóm thông công gia đình, một lớp Trường Chúa Nhật, hoặc một lớp nghiên cứu Kinh Thánh. Đây chính là nơi cộng đồng thật xuất hiện, chứ không phải trong những đám đông lớn. Nếu bạn nghĩ Hội Thánh giống như một chiếc thuyền, thì các nhóm nhỏ là những thuyền cứu hộ mà chiếc thuyền lớn mang theo.
Đức Chúa Trời có một lời hứa lớn cho những nhóm nhỏ các tín nhân: "Vì nơi nào có hai ba người nhân danh ta nhóm nhau lại, thì ta ở giữa họ" (Ma-thi-ơ 12:28). Thật không may là dù có ở trong một nhóm nhỏ thì điều đó cũng không bảo đảm rằng bạn sẽ kinh nghiệm được một cộng đồng thật. Nhiều lớp Trường Chúa Nhật và các nhóm nhỏ bị mắc kẹt ở chỗ nông cạn và không biết kinh nghiệm một mối thông công thật. Sự khác biệt giữa mối thông công thật và giả là gì?
Trong mối thông công thật, con người kinh nghiệm sự chân thành. Mối thông công chân thành không nông cạn, hay chỉ dừng ở mức độ tán gẫu bề ngoài, mà nó là sự chia sẻ chân thành, từ lòng đến lòng, đôi khi trút hết cả tấm lòng ra. Nó chỉ xảy ra khi các thành viên chân thật về việc họ là ai và điều gì đang xảy ra trong cuộc đời họ. Họ chia sẻ những đớn đau của mình, bày tỏ những xúc cảm, xưng nhận các thất bại, chia sẻ những nỗi nghi ngờ, thừa nhận sự sợ hãi, nhìn biết những yếu đuối của mình và nhờ những người khác giúp đỡ hay cầu thay.
Lòng thành thật là điều trái ngược với những gì bạn thấy trong nhiều Hội Thánh. Thay cho bầu không khí chân thật và khiêm nhường là những cuộc nói chuyện giả hình, nhập vai, vận động chính trị, giả đò lịch sự, và nông cạn. Người ta đeo mặt nạ, đề phòng lẫn nhau, và hành động như thể mọi sự đang rất tốt đẹp trong cuộc đời họ. Những thái độ này chính là án tử của mối thông công thật.
Chỉ khi nào chúng ta cởi mở về cuộc đời mình thì chúng ta mới kinh nghiệm được mối thông công thật. Kinh Thánh chép, "Nhưng, nếu chúng ta đi trong sự sáng cũng như chính mình Ngài ở trong sự sáng, thì chúng ta giao thông cùng nhau... Ví bằng chúng ta nói mình không có tội chi hết, ấy là chính chúng ta lừa dối mình, và lẽ thật không ở trong chúng ta" (I Giăng 1:7-8). Thế gian nghĩ rằng sự thân mật chỉ xảy ra trong bóng tối, nhưng Đức Chúa Trời nói rằng nó diễn ra trong ánh sáng. Bóng tối được dùng để che giấu những nỗi đau, sai lầm, sợ hãi, thất bại và những vết nhơ của chúng ta. Nhưng trong ánh sáng, chúng ta công khai những điều đó và thừa nhận con người thật của mình.
Dĩ nhiên, chân thật đòi hỏi cả lòng can đảm lẫn sự khiêm nhường. Nó có nghĩa là đối diện với nỗi sợ hãi chúng ta bị lộ tẩy, bị từ khước và bị đau đớn một lần nữa. Tại sao lại phải mạo hiểm như vậy? Vì đó là cách duy nhất để tăng trưởng thuộc linh cũng như tình cảm. Kinh Thánh chép, "Vậy, hãy xưng tội cùng nhau, và cầu nguyện cho nhau, hầu cho anh em được lành bịnh" (Gia-cơ 5:16a). Chúng ta chỉ tăng trưởng khi mạo hiểm và sự mạo hiểm khó khăn nhất là chân thật với chính mình và với những người khác.
Trong mối thông công thật, con người kinh nghiệm sự tương thuộc. Sự tương thuộc là một nghệ thuật cho và nhận. Nó lệ thuộc vào mỗi người. Kinh Thánh chép, "Cách Đức Chúa Trời tạo dựng thân thể chúng ta là khuôn mẫu để hiểu cách chúng ta sống chung với nhau trong một Hội Thánh: mọi phần đều lệ thuộc vào các phần khác" (I Cô-rinh-tô 12:25 bản Msg-ND). Sự tương thuộc là trọng tâm của mối thông công: xây dựng các mối quan hệ hỗ tương, chia sẻ các trách nhiệm, và giúp đỡ lẫn nhau. Phao-lô nói, "Tôi ở giữa anh em, để chúng ta cùng nhau giục lòng mạnh mẽ bởi đức tin chung của chúng ta, nghĩa là của anh em và của tôi" (Rô-ma 1:12).
Tất cả chúng ta vững vàng thêm trong đức tin khi những người khác đi cùng và khích lệ chúng ta. Kinh Thánh ban lệnh chúng ta phải chia sẻ trách nhiệm hỗ tương, khích lệ nhau, phục vụ nhau, và tôn trọng lẫn nhau.[i] Hơn năm mươi lần trong Thánh Kinh Tân Ước, chúng ta được lệnh phải làm những nhiệm vụ "lẫn nhau" và "cho nhau" khác nhau. Kinh Thánh chép, "Vậy chúng ta hãy tìm cách làm nên hòa thuận và làm gương sáng cho nhau" (Rô-ma 14:18).
Bạn không phải chịu trách nhiệm cho mọi người trong Thân Thể của Đấng Christ, nhưng bạn chịu trách nhiệm về họ. Đức Chúa Trời mong muốn bạn làm bất cứ điều gì có thể để giúp họ.
Trong mối thông công thật, con người kinh nghiệm sự cảm thông. Sự cảm thông không phải là cho một lời khuyên hoặc lời đề nghị giúp đỡ nhanh chóng, hời hợt; cảm thông là bước vào và chia sẻ nỗi đau của những người khác. Cảm thông nói rằng, "Tôi hiểu điều mà anh đang trải qua, và điều anh đang cảm thấy không có gì lạ cũng không phải là dại dột." Ngày nay, một số người gọi đây là "sự thấu cảm" nhưng từ dùng trong Kinh Thánh là "cảm thông." Kinh Thánh chép, "Là những người thánh... anh em hãy cảm thông, nhơn từ, khiêm nhường, lịch sự và nhẫn nại" (Cô-lô-se 3:12 bản GW-ND).
Cảm thông đáp ứng hai nhu cầu căn bản của con người: nhu cầu được hiểu và nhu cầu được thừa nhận những cảm xúc của bạn. Mỗi khi bạn hiểu và thừa nhận cảm xúc của một ai đó, bạn đang xây dựng mối thông công. Vấn đề là chúng ta thường hay vội vã sửa chữa việc này việc nọ đến nỗi không có thời gian mà cảm thông với người khác. Hay có lẽ chúng ta quá bận rộn với những nỗi đau của riêng mình. Sự tự thán làm khô cháy lòng cảm thông người khác.
Có nhiều cấp độ thông công khác nhau, và mỗi cấp độ phù hợp với từng thời điểm khác nhau. Cấp độ đơn giản nhất của thông công là mối thông công chia sẻ và mối thông công học hỏi Lời Đức Chúa Trời. Một cấp độ sâu hơn đó là mối thông công phục vụ, là khi chúng ta phục vụ nhau trên những chuyến đi truyền giáo hay các dự án xã hội. Cấp độ sâu sắc nhất, mạnh mẽ nhất là mối thông công thương khó,[ii] cấp độ mà chúng ta bước vào nỗi đau đớn, buồn khổ của nhau và mang lấy gánh nặng cho nhau. Các Cơ-đốc nhân hiểu rõ cấp độ này nhất là những người đang bị bắt bớ, ruồng bỏ và thường phải tuận đạo vì đức tin của mình trên khắp thế giới.
Kinh Thánh ban lệnh, "Hãy mang lấy gánh nặng cho nhau, như vậy anh em sẽ làm trọn luật pháp của Đấng Christ" (Ga-la-ti 6:2). Chính những thời điểm khủng hoảng, đau buồn và nghi ngờ sâu sắc là lúc chúng ta cần nhau nhiều nhất. Khi hoàn cảnh đẩy chúng ta vào chỗ khiến đức tin chúng ta nao núng, đó là lúc chúng ta cần những người bạn đồng đức tin nhất. Chúng ta cần một nhóm nhỏ những người bạn cùng đức tin nơi Đức Chúa Trời để giúp đỡ mình. Trong nhóm nhỏ này, Thân Thể của Đấng Christ là thật và rõ ràng ngay cả khi Chúa dường như xa cách. Đây là điều mà Gióp cần khi ông chịu khổ. Ông thốt lên, "Kẻ gần xui té, đáng được bạn bầu thương xót đến, e kẻo người bỏ sự kính sợ Đấng Toàn năng" (Gióp 6:14).
Trong mối thông công thật, con người kinh nghiệm lòng thương xót. Mối thông công là một nơi của ân điển, nơi những lầm lỗi được thứ tha. Mối thông công diễn ra khi sự thương xót chiến thắng công lý.
Tất cả chúng ta đều cần sự thương xót, vì tất cả chúng ta đều vấp ngã, và cần có sự giúp đỡ để đứng dậy. Chúng ta cần phải bày tỏ lòng thương xót cho nhau và sẵn sàng nhận sự thương xót từ những người khác. Chúa phán, "Thà nay anh em tha thứ yên ủi, hầu cho người khỏi bị sa ngã vì sự buồn rầu quá lớn" (II Cô-rinh-tô 2:7).
Bạn không thể có được mối thông công nếu không tha thứ. Đức Chúa Trời cảnh báo, "Chớ giữ sự hận thù" (Cô-lô-se 3:13 bản LB-ND), vì sự cay đắng và thù hận luôn phá hỏng mối thông công. Chúng ta là những con người bất toàn, tội lỗi, nên chắc chắn chúng ta sẽ làm đau lòng nhau chuyện gì đó khi ở cùng với nhau một thời gian dài. Đôi lúc chúng ta cố tình làm tổn thương nhau và đôi lúc thì vô tình, nhưng dù cố tình hay vô tình thì cũng cần phải có sự thương xót và ân điển để tạo lập cũng như duy trì mối thông công. Kinh Thánh chép, "Nếu một người trong anh em có sự gì phàn nàn với kẻ khác thì hãy nhường nhịn nhau và tha thứ nhau: như Chúa đã tha thứ anh em thể nào, thì anh em cũng phải tha thứ thể ấy" (Cô-lô-se 3:13).
Lòng thương xót của Đức Chúa Trời đối với chúng ta là động cơ để chúng ta bày tỏ lòng thương xót đối cùng những người khác. Hãy nhớ rằng Đức Chúa Trời không hề yêu cầu bạn phải tha thứ cho một ai đó nhiều hơn điều mà Ngài đã tha thứ cho bạn. Bất cứ khi nào bạn bị ai đó làm tổn hại, bạn có một lựa chọn: Tôi sẽ dồn toàn bộ sức lực và tình cảm của mình để trả thù hay để tha thứ? Bạn không thể làm cả hai.
Nhiều người do dự khi tỏ lòng thương xót vì họ không hiểu sự khác biệt giữa lòng tin cậy và sự tha thứ. Tha thứ là để cho quá khứ trôi đi. Tin cậy có liên quan đến hành vi trong tương lai.
Tha thứ phải làm ngay, cho dù người kia có yêu cầu hay không. Tin cậy phải được củng cố theo thời gian. Tin cậy đòi hỏi thời gian. Nếu một ai đó cứ làm bạn đau khổ hết lần này đến lần khác, Chúa bảo bạn phải tha thứ cho họ tức thì, nhưng không nhất thiết bạn phải tin cậy họ ngay, và bạn cũng không muốn để cho họ tiếp tục làm bạn đau lòng. Họ phải chứng tỏ rằng họ đã thay đổi theo thời gian. Nơi tốt nhất để khôi phục lòng tin là môi trường hỗ trợ của một nhóm nhỏ, nơi đem lại cả sự khích lệ lẫn trách nhiệm.
Có nhiều lợi ích khác chờ đợi bạn khi bạn gia nhập một nhóm nhỏ có mối thông công thật. Nó là một yếu tố cần thiết cho đời sống Cơ-đốc của bạn, bạn không nên xem thường. Hơn 2,000 năm qua, các Cơ-đốc nhân đã thường xuyên tập hợp nhau lại trong các nhóm nhỏ để thông công. Nếu bạn chưa bao giờ là thành viên của một nhóm như thế này, bạn thực sự không biết mình đang đánh mất điều gì đâu.
Trong chương tiếp theo chúng ta sẽ bàn đến việc chúng ta cần điều gì để tạo dựng một cộng đồng như thế này với các tín hữu khác, nhưng tôi hy vọng chương này giúp bạn khao khác kinh nghiệm sự chân thật, sự tương thuộc, và sự thương xót của một mối thông công thật. Bạn được tạo dựng cho đời sống cộng đồng.
|
|
| |
|
Ngày 19 | ||
Anh em chỉ có thể phát triển một cộng đồng lành mạnh, bền vững theo ý muốn của Đức Chúa Trời và nhận được những lợi ích từ đó nếu anh em hòa thuận với nhau, tôn trọng lẫn nhau.
Gia-cơ 3:18 bản Msg-ND
Vả, những người ấy bền lòng giữ lời dạy của các sứ đồ, sự thông công của anh em, lễ bẻ bánh, và sự cầu nguyện.
Công Vụ 2:42
Cộng đồng đòi hỏi cam kết.
Chỉ có Thánh Linh mới có thể tạo ra một mối thông công thật giữa các tín nhân, nhưng Ngài vun đắp nó bằng những lựa chọn và cam kết của chúng ta. Phao-lô nói đến trách nhiệm hỗ tương này khi ông viết, "Phải khiêm nhường đến điều, mềm mại đến điều, phải nhịn nhục, lấy lòng thương yêu mà chìu nhau, dùng dây hòa bình mà giữ gìn sự hiệp một của Thánh Linh" (Ê-phê-sô 4:2-3). Cần phải có quyền năng của Đức Chúa Trời và cả nỗ lực của chúng ta để xây dựng một cộng đồng Cơ-đốc yêu thương nhau.
Thật không may là nhiều người trưởng thành trong những gia đình có các mối quan hệ không lành mạnh, cho nên họ thiếu những kỹ năng quan hệ cần thiết cho mối thông công thật. Họ cần phải học biết cách hòa thuận và quan hệ với những người khác trong gia đình của Đức Chúa Trời. May mắn là Thánh Kinh Tân Ước có hướng dẫn nhiều về cách chia sẻ cuộc sống với nhau. Phao-lô viết, "Tôi viết những điều này cho các anh em... để các anh em biết cách sống trong gia đình của Đức Chúa Trời. Gia đình đó chính là Hội Thánh" (I Ti-mô-thê 3:14-15 bản NCV-ND).
Nếu bạn mệt mỏi vì mối thông công giả tạo và muốn vun đắp mối thông công thật cũng như một cộng đồng yêu thương trong nhóm nhỏ, lớp Trường Chúa Nhật, và Hội Thánh của bạn, bạn cần phải đối diện với một số lựa chọn khó khăn và phải mạo hiểm.
Vun đắp một cộng đồng đòi hỏi lòng chân thật. Bạn phải quan tâm đủ mới nói sự thật trong tình yêu thương được, ngay cả khi bạn thà che đậy hoặc tránh né một nan đề nào đó. Im lặng khi những người xung quanh chúng ta đang làm hại chính họ hay những người khác bằng một tội lỗi nào đó là điều dễ dàng hơn, nhưng đó không phải là tình yêu thương. Đa số người không có một ai trong cuộc đời yêu thương họ đủ để nói với họ sự thật (thậm chí nó gây ra đau đớn), cho nên họ cứ tiếp tục đi trong con đường tự hủy diệt chính mình. Thường thì chúng ta biết mình cần phải nói gì với một ai đó, nhưng nỗi sợ hãi đã ngăn cản chúng ta mở miệng. Nhiều mối thông công đã sụp đổ cũng vì sự sợ hãi: Không một ai có đủ can đảm để nói trước cả nhóm khi cuộc đời của một nhóm viên nào đó bị tan vỡ.
Kinh Thánh bảo chúng ta phải "lấy lòng yêu thương nói ra lẽ chân thật" (Ê-phê-sô 4:15) vì chúng ta không thể có một cộng đồng mà không có sự chân thành. Sa-lô-môn đã nói, "Ai đáp lời chánh đáng, tất như hôn nơi môi miệng vậy" (Châm Ngôn 24:26). Đôi lúc điều này có nghĩa là quan tâm đủ để yên ủi người nào đang phạm tội hoặc bị cám dỗ để phạm tội. Phao-lô nói, "Hỡi anh em, ví bằng có người nào tình cờ phạm lỗi gì, anh em là kẻ có Đức Thánh Linh, hãy lấy lòng mềm mại mà sửa họ lại; chính mình anh em lại phải giữ, e cũng bị dỗ dành chăng. Hãy mang lấy gánh nặng cho nhau, như vậy anh em sẽ làm trọn luật pháp của Đấng Christ" (Ga-la-ti 6:1-2).
Nhiều mối thông công Hội Thánh và các nhóm nhỏ vẫn còn nông cạn vì họ sợ xung đột. Bất cứ khi nào một nan đề gì đó xuất hiện mà nó có thể khiến cho căng thẳng hoặc không thoải mái, thì nó lập tức được che đậy đi để bảo tồn một cảm giác bình an giả tạo. Cái ông "Đừng đụng vào" nhảy vô và cố gắng vuốt tóc của mọi người cho suôn lại, vấn đề không hề được giải quyết, và mọi người sống trong sự thất vọng ngầm. Mọi người biết về nan đề đó, nhưng không ai nói về nó cách công khai. Việc này tạo nên một môi trường bệnh hoạn của những điều bí mật, là nơi mà thói nói hành phát triển mạnh mẽ. Giải pháp của Phao-lô rất thẳng thắn: "Như vậy, mỗi người trong anh em phải chừa sự nói dối, hãy nói thật với kẻ lân cận mình, vì chúng ta làm chi thể cho nhau" (Ê-phê-sô 4:25).
Mối thông công thật, dù là trong hôn nhân, trong tình bạn hay trong Hội Thánh của bạn, lệ thuộc vào sự thẳng thắn. Trên thực tế, đường hầm xung đột chính là con đường dẫn đến sự gần gũi trong bất cứ mối quan hệ nào. Cho tới khi nào bạn quan tâm đủ để đối đầu và giải quyết những cào cản ngầm thì bạn mới có thể đến gần những người khác. Khi xung đột được giải quyết một cách đúng đắn, chúng ta đến gần nhau hơn thông qua việc đối diện và giải quyết những khác biệt của chúng ta. Kinh Thánh chép, "Ai quở trách người nào, về sau sẽ được ơn hơn là kẻ lấy lưỡi mà dua nịnh" (Châm Ngôn 28:23).
Sự thẳng thắn không phải là một giấy phép để bạn muốn nói gì thì nói, nói ở bất cứ đâu và bất cứ khi nào bạn muốn. Nó không phải là sự thô lỗ. Kinh Thánh cho chúng ta biết là có những lúc thích hợp và không thích hợp để làm một việc gì đó.[i] Những lời nói thiếu suy nghĩ sẽ để lại những vết thương lâu dài. Chúa bảo chúng ta phải nói với nhau trong Hội Thánh như là nói với những thành viên trong gia đình mình yêu thương vậy: "Chớ quở nặng người già cả, nhưng hãy khuyên dỗ họ như cha, còn kẻ trẻ thì như anh em, đàn bà có tuổi cũng như mẹ, bọn thiếu nữ như chị em, mà phải lấy cách thanh sạch trọn vẹn" (I Ti-mô-thê 5:1-2).
Đáng buồn thay, hàng ngàn mối thông công đã bị đổ vỡ vì thiếu sự chân thật. Phao-lô đã phải quở trách Hội Thánh Cô-rinh-tô vì thái độ im lặng của họ và để cho sự trái đạo đức xâm nhập vào mối thông công. Do không có ai đủ can đảm để đối đầu với việc đó, nên ông nói, "Về phần tôi, thân dầu xa cách mà lòng ở tại đó... nên tôi đã dường như có mặt ở đó, nhân danh Đức Chúa Jêsus là Chúa chúng ta, tuyên án kẻ phạm tội đó rằng, một người như thế phải phó cho quỷ Sa tan, để hủy hoại phần xác thịt, hầu cho linh hồn được cứu trong ngày Đức Chúa Jêsus. Thật anh em chẳng có cớ mà khoe mình đâu! Anh em há chẳng biết rằng một chút men làm cho cả đống bột dậy lên sao? Hãy làm cho mình sạch men cũ đi, hầu cho anh em trở nên bột nhồi mới không men, như anh em là bánh không men vậy. Vì Đấng Christ là con sinh lễ Vượt Qua của chúng ta, đã bị giết rồi. Vậy thì, chúng ta hãy giữ lễ, chớ dùng men cũ, chớ dùng men gian ác độc dữ, nhưng dùng bánh không men của sự thật thà và của lẽ thật. Trong thơ tôi viết cho anh em, có dặn đừng làm bạn với kẻ gian dâm, đó tôi chẳng có ý nói chung về kẻ gian dâm đời nầy, hay là kẻ tham lam, kẻ chắt bóp, kẻ thờ hình tượng, vì nếu vậy thì anh em phải lìa khỏi thế gian. Nhưng tôi viết khuyên anh em đừng làm bạn với kẻ nào tự xưng là anh em, mà là gian dâm, hoặc tham lam, hoặc thờ hình tượng, hoặc chưởi rủa, hoặc say sưa, hoặc chắt bóp, cũng không nên ăn chung với người thể ấy. Vì chưng có phải tôi nên đoán xét kẻ ở ngoài sao? Há chẳng phải anh em nên đoán xét những người ở trong sao?" (I Cô-rinh-tô 5:3-12).
Vun đắp một cộng đồng đòi hỏi sự khiêm nhường. Sự tự cho mình là quan trọng, thiển cận mà tự mãn, và sự kiêu ngạo hủy diệt mối thông công nhanh hơn bất cứ điều gì khác. Sự kiêu ngạo xây lên những bức tường chắn giữa người với người; sự khiêm nhường thì xây nên những chiếc cầu. Sự khiêm nhường là chất bôi trơn và làm mát cho các mối quan hệ. Đó là lý do tại sao Kinh Thánh nói, "Hết thảy đối đãi với nhau phải trang sức bằng khiêm nhường" (I Phi-e-rơ 5:5b). Chiếc áo thích hợp nhất cho mối thông công là thái độ khiêm nhường.
Phần cuối của câu Kinh Thánh đó nói rằng, "...vì Đức Chúa Trời chống cự kẻ kiêu ngạo, mà ban ơn cho kẻ khiêm nhường" (I Phi-e-rơ 5:5c). Đây là một lý do nữa để chúng ta khiêm nhường: Sự kiêu ngạo ngăn trở ơn của Đức Chúa Trời trên đời sống chúng ta, là cái mà chúng ta cần có để lớn lên, để thay đổi, chữa lành và giúp đỡ những người khác. Chúng ta nhận lấy ơn của Đức Chúa Trời bằng cách khiêm nhường thừa nhận rằng mình cần nó. Kinh Thánh nói rằng bất cứ khi nào chúng ta kiêu ngạo, thì chúng ta đang đứng ở chỗ chống đối Đức Chúa Trời! Đó là một cách sống thật dại dột và nguy hiểm.
Bạn có thể phát triển lòng khiêm nhường trong những cách rất thực tiễn: thừa nhận sự yếu đuối của chính bạn, nhẫn nại với sự yếu đuối của những người khác, cởi mở đối với sự sửa sai, và tập trung chú ý vào người khác. Phao-lô khuyên, "Chớ làm sự chi vì lòng tranh cạnh hoặc vì hư vinh, nhưng hãy khiêm nhường, coi người khác như tôn trọng hơn mình. Mỗi người trong anh em chớ chăm về lợi riêng mình, nhưng phải chăm về lợi kẻ khác nữa" (Phi-líp 2:3-4).
Khiêm nhường không phải là suy nghĩ ít hơn về chính bạn; bèn là suy nghĩ ít hơn về cái tôi của bạn. Khiêm nhường là suy nghĩ nhiều hơn về những người khác. Những người khiêm nhường tập trung vào việc phục vụ những người khác đến độ họ không còn nghĩ đến chính mình nữa.
Vun đắp một cộng đồng đòi hỏi sự nhã nhặn. Nhã nhặn là tôn trọng những khác biệt của chúng ta, xét đến cảm nhận của từng người, và kiên nhẫn với những ai chọc giận chúng ta. Kinh Thánh chép, "Mỗi người trong chúng ta nên làm đẹp lòng kẻ lân cận mình, đặng làm điều ích và nên gương tốt" (Rô-ma 15:2). Phao-lô nói với Tít, "Chớ nói xấu ai, chớ tranh cạnh, hãy dong thứ, đối với mọi người tỏ ra một cách mềm mại trọn vẹn" (Tít 3:2).
Trong mọi Hội Thánh và mọi nhóm nhỏ luôn có ít nhất là một người "khó khăn," thường thì có nhiều hơn. Những người này có những nhu cầu tình cảm đặc biệt, có những nỗi bất an sâu sắc, có phong cách dễ làm người khác phát cáu, hoặc có những kỹ năng xã hội kém cỏi. Bạn có thể gọi họ là những người CTƠ-"Cần Thêm Ơn."
Đức Chúa Trời đặt để những người này giữa vòng chúng ta vì lợi ích của họ và của cả chúng ta nữa. Họ là một cơ hội để tăng trưởng và thử thách mối thông công: Chúng ta sẽ yêu thương họ như anh chị em và đối xử với họ bằng lòng tôn trọng chứ?
Trong một gia đình, sự chấp nhận không dựa trên việc bạn thông minh ra sao, xinh đẹp thế nào hoặc có tài cán gì. Nó dựa trên sự thật là bạn thuộc về nhau. Chúng ta phòng thủ và bảo vệ gia đình mình. Một thành viên trong gia đình có thể là một người khờ khạo, nhưng đó là một người của chúng ta. Cũng vậy, Kinh Thánh chép rằng, "Hãy lấy lòng yêu thương mềm mại mà yêu nhau như anh em; hãy lấy lẽ kính nhường nhau" (Rô-ma 12:10).
Sự thật là tất cả chúng ta đều có những tật xấu và những điểm làm phiền hà người khác. Nhưng cộng đồng thì không có liên quan gì đến tính tương thích. Căn bản cho mối thông công của chúng ta chính là mối tương giao với Đức Chúa Trời: Chúng ta là một gia đình.
Một chìa khóa dẫn đến sự nhã nhặn đó là hiểu rõ người khác từ nơi nào tới. Hãy tìm hiểu lịch sử của họ. Khi bạn biết họ đã trải qua những điều gì, bạn sẽ hiểu họ hơn. Thay vì nghĩ đến viện họ còn phải đi bao xa nữa, hãy nghĩ đến việc họ đã đi được bao xa bất chấp những đau đớn của mình.
Mặt khác, sự nhã nhặn không phải là xem thường những nghi ngờ của người khác. Việc bạn không sợ một điều gì đó cũng không biến nó thành một cảm xúc sai trái. Cộng đồng thật xuất hiện khi mọi người biết rằng đó là nơi đủ an toàn để chia sẻ những nghi ngờ và sợ hãi của họ mà không bị xét đoán.
Vun đắp một cộng đồng đòi hỏi sự tin cẩn. Chỉ trong một môi trường an toàn của sự chấp nhận và tin cẩn thì người ta mới cởi mở và chia sẻ những nỗi đau, những nhu cầu và sai lầm sâu sắc nhất của họ. Sự tin cẩn không có nghĩa là giữ yên lặng khi anh chị em của bạn phạm tội. Nó có nghĩa là những gì được chia sẻ trong nhóm của bạn phải được giữ kín trong nhóm, và cả nhóm cần phải giải quyết nó chứ không đồn ra cho những người khác.
Đức Chúa Trời ghét sự nói hành, đặc biệt là khi nó được ngụy trang dưới cái mác "nan đề cầu nguyện." Chúa phán, "Kẻ gian tà gieo điều tranh cạnh; và kẻ thèo lẻo phân rẽ những bạn thiết cốt" (Châm Ngôn 16:28). Nói hành cũng gây ra nhiều đau đớn và chia rẽ, đồng thời nó phá hủy mối thông công. Và Chúa phán rõ ràng rằng chúng ta phải đối đầu với những ai gây chia rẽ giữa vòng các Cơ-đốc nhân.[ii] Họ có thể nổi giận và rời bỏ nhóm của bạn hoặc Hội Thánh khi bạn đụng chạm đến những hành động gây chia rẽ của họ, nhưng mối thông công của Hội Thánh là điều quan trọng hơn bất cứ cá nhân nào.
Vun đắp một cộng đồng cần phải làm thường xuyên. Bạn phải thường xuyên liên hệ với nhóm của mình để xây dựng mối thông công thật. Các mối quan hệ cần phải có thời gian. Kinh Thánh nói với chúng ta rằng, "Chớ bỏ sự nhóm lại như mấy kẻ quen làm, nhưng phải khuyên bảo nhau, và hễ anh em thấy ngày ấy hầu gần chừng nào, thì càng phải làm như vậy chừng nấy" (Hê-bơ-rơ 10:25). Chúng ta phải phát triển thói quen gặp gỡ nhau. Thói quen là điều bạn làm thường xuyên chứ không phải thỉnh thoảng. Bạn phải dành thời gian cho những người khác-nhiều thời gian-để xây dựng các mối quan hệ sâu đậm. Đây là lý do tại sao mối thông công trong nhiều Hội Thánh rất cạn cợt; chúng ta không dành đủ thời gian cho nhau, và thời gian chúng ta dành ra thường chỉ đủ để nghe một người nói.
Cộng đồng không được xây dựng trên sự tiện lợi ("Chúng tôi sẽ nhóm nhau lại khi nào cảm thấy thích") nhưng trên lòng tin chắc rằng tôi cần nó vì sức khỏe thuộc linh của mình. Nếu bạn muốn vun đắp một mối thông công thật, thì có nghĩa là bạn phải gặp gỡ nhau ngay cả khi bạn thấy không thích thú chuyện đó, vì bạn tin rằng nó quan trọng. Các Cơ-đốc nhân đầu tiên gặp gỡ nhau hằng ngày! "Ngày nào cũng vậy, cứ chăm chỉ đến đền thờ; còn ở nhà, thì bẻ bánh và dùng bữa chung với nhau cách vui vẻ thật thà" (Công Vụ 2:46). Mối thông công đòi hỏi sự đầu tư thời gian.
Nếu bạn là thành viên của một nhóm nhỏ hoặc một lớp học, tôi khuyến khích bạn có một kết ước cho nhóm bao gồm chín đặc điểm của mối thông công Kinh Thánh: Chúng ta sẽ chia sẻ những cảm xúc thật của mình (sự chân thật), khích lệ lẫn nhau (sự tương thuộc), hỗ trợ cho nhau (sự cảm thông), tha thứ cho người khác (sự thương xót), nói lẽ chân thật trong tình yêu thương (sự thành thật), thừa nhận những yếu đuối của mình (sự khiêm nhường), tôn trọng những khác biệt (nhã nhặn), không nói hành (tin cẩn), và xem nhóm là một ưu tiên (tính thường xuyên). Khi bạn nhìn vào danh sách những đặc điểm này, bạn sẽ thấy rõ ràng tại sao mối thông công thật rất hiếm có. Nó có nghĩa là bạn phải từ bỏ sự hướng ngã và tự lập của mình để trở nên phụ thuộc vào nhau. Nhưng những ích lợi của việc chia sẻ cuộc sống cho nhau có giá trị hơn những gì phải trả, và nó chuẩn bị chúng ta cho cõi thiên đàng.
|
|
|