<?xml version="1.0" encoding="utf-8"?>
<rss version="2.0">
<channel>        <title><![CDATA[..&*(^^)*& ... Bin ...# (^^)#..]]></title>
        <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/macarong_longnhong_ngoaipho]]></link>
        <description><![CDATA[Take it easy...]]></description>
        <language>vi-vn</language>
        <lastBuildDate>2010/01/24 01:10:40</lastBuildDate>         <item>
            <title><![CDATA[may be.......]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/macarong_longnhong_ngoaipho/article?mid=204]]></link>
            <description><![CDATA[                ấy
luôn hỏi tớ là có nhớ ấy hok...và câu trả lời luôn
là...KHÔNG.....vì..............trong tim tớ luôn có ấy, trong đầu tớ
luôn có hình bóng ấy, thế nên tớ chế ngự đc nỗi nhớ rùi....thấy tớ siêu
hok....^^....:))....=))]]></description>
            <pubDate>2009/10/30 15:45:43</pubDate>
            <guid><![CDATA[may be.......:204]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Lẫn Lộn....!!!]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/macarong_longnhong_ngoaipho/article?mid=194]]></link>
            <description><![CDATA[Sinh nhật mình ai mà ko háo hức,ko mong chờ nó đến thật nhanh...ngày mà
có 2 người yêu mình nhất thế gian cách đây 23 năm đã bật khóc khi nghe
tiếng khóc của mình, ngày được coi là 1 trong những ngày đặc biệt của
mình trong năm, được nhận quà, rùi thổi nên, những lời chúc từ gia đình
, bạn bè, hạnh phúc bên họ....được biết là mình vẫn còn được quan tâm
... trong cuộc sống này còn gì đáng giá hơn những giây phút đó...
.....mấy ngày qua bận, ko còn khoảng trống nào mà nghĩ đến hay háo hức
nữa, đã có những giây phút ko mong chờ nó đến, chỉ mong nó cứ trôi qua
êm đềm, ko muốn ai nhắc đến nó, ko muốn mọi ng chúc mừng, nó cứ trôi
qua lặng lẽ như thế thì mình còn cảm thấy yên ổn hơn....
.....muốn nó đến vì để biết rằng mình còn tồn tại trong lòng mọi
người.....muốn nó cứ lặng lẽ trôi qua, cứ coi nó như một ngày bình
thường…vì nó làm mình phảI nhớ nhiều quá…!!!
.....cảm xúc lẫn lộn...khó hiểu, khó kiểm soát…nhiều lúc bật khóc 1
cách vô thức khi nghe lại 1 bài hát, 1 câu nói vô tình giống câu đã
từng dành cho mình, khi đi qua những kỷ niệm…những ký ức mà dù cho rất
muốn, mình cũng ko thể lãng quên…!!!]]></description>
            <pubDate>2009/10/16 13:28:52</pubDate>
            <guid><![CDATA[Lẫn Lộn....!!!:194]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Và con tim đã vui trở lại....:)]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/macarong_longnhong_ngoaipho/article?mid=187]]></link>
            <description><![CDATA[Và con tim đã vui trở lại......Vì Tình yêu của tôi giờ đây ấm áp, yên bình...vẫn ở đấy..chẳng bao giờ quay lưng lại với tôi, tôi thik lặng lẽ và nhẹ nhàng như thế....Tình yêu ấy chỉ dựa trên nền tảng của 1 cái gì
đó xa xôi...nhưng có thể nó ko tan biến hẳn..hy vọng thế...!!!...Tim tôi đã từng thật sự trống trải...đã hiểu thế
nào là khó chấp nhận... Cái nỗi đau thương kia cũng đã lặp lại vài lần...tưởng đã nguôi đi thật
nhưng sau đó lại len lỏi cháy lên...cứ tưởng tôi đã thật sự chết đi trong nỗi
hụt hẫng... Và rồi cũng qua ...tôi cố gắng lắm để kiềm nén cảm xúc của mình...cho
những lần sắp điên lên vì đau, vì nhớ, vì giận và vì tủi. Tuy là cố nén, cố vui, chỉ cố nhớ những điều hạnh phúc, ngọt ngào...nhưng
đôi lúc tim tôi lại nhói lên vì những lần tôi cố giữ, cố níu kéo...hờn
trách...trẻ con quá...!!!...Giờ với tôi tất cả ...đã qua. Cuộc sống chỉ
mới bắt đầu. Biết thế nhưng trong tôi có cái gì đó buồn buồn...chẳng thể nói ra
được. Viết ra thế để cho vơi phần nào nhưng cũng phải giữ lại 1 chút gì đó để khi nhìn lại biết mình từng trải nghiệm, trưởng thành hơn. Có nhiều người ko hiểu tôi muốn nói lên điều gì và đã cho rằng con người tôi là nhạt nhẽo, buồn tẻ, nhưng&nbsp; ít ra tôi hiểu chỉ có tôi mới làm tôi vui . Bây giờ tôi rất ổn, vẫn là 1 con người nhạt nhẽo.....nhưng tôi vui vì tôi có thể nghĩ và cảm nhận được cái hạnh phúc tôi đang cố tạo dựng...

 

]]></description>
            <pubDate>2009/10/01 00:30:22</pubDate>
            <guid><![CDATA[Và con tim đã vui trở lại....:):187]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[1 hạt cát ko thể lấp đầy đc dòng sông...]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/macarong_longnhong_ngoaipho/article?mid=155]]></link>
            <description><![CDATA[1 hạt cát ko thể lấp đầy đc dòng sông...]]></description>
            <pubDate>2009/09/01 00:54:40</pubDate>
            <guid><![CDATA[1 hạt cát ko thể lấp đầy đc dòng sông...:155]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[&quot; Take it easy&quot;...]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/macarong_longnhong_ngoaipho/article?mid=107]]></link>
            <description><![CDATA[&nbsp;
  
 
 “take it easy”  em dịch là gì   lam moi thu de dang di de cho no don jan di   uh như thế dễ sống hơn và cũng làm mọi thứ thú vị hơn nhỉ   ve cai gi ha anh   cuộc sống, đâu cần phải là có gì phải k   em k biet, nguoi ta thuong dung cau day cho ai do khi ho co van de trong tinh cam, hay 1 van de gi do   sao phải đợi có vấn đề , cuộc sống, không phải là vấn đề lớn nhất hay sao hay nó k phải là thứ thú vị nhất hay sao ...... Làm  mọi chuyện đơn giản đi, vì cuộc sống như vậy thú vị hơn,  đừng đợi chúng ta có vấn đề mới cần làm nó đơn giản đi. Và cũng không cần phải có vấn đề mới cần làm cho nó đơn giản.  &quot;It&quot; stand for &quot;life&quot;  , and &quot;take it easy&quot; that mean I want to say &quot;let smile and love this life with a interesting way&quot; Am I wrong?               ]]></description>
            <pubDate>2009/06/27 01:51:42</pubDate>
            <guid><![CDATA[&quot; Take it easy&quot;...:107]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Never mind...]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/macarong_longnhong_ngoaipho/article?mid=100]]></link>
            <description><![CDATA[Never mind...

&nbsp; 
Biết là cuộc sống ko êm đềm...cái gì rồi cũng có giá của nó...cái gì đến nhanh rồi cũng sẽ ra đi rất nhanh... biết là mình đã bỏ qua nhiều thứ quá...haizzz...từ giờ sống từ từ mà cảm nhận thôi...]]></description>
            <pubDate>2009/06/22 03:36:06</pubDate>
            <guid><![CDATA[Never mind...:100]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Nghịch nào....!!!]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/macarong_longnhong_ngoaipho/article?mid=95]]></link>
            <description><![CDATA[
  
  
 
 thực tập vui vãi...he he he...^^..ko bit mai sẽ mệt thế nào đây...^^  ]]></description>
            <pubDate>2009/06/10 23:27:18</pubDate>
            <guid><![CDATA[Nghịch nào....!!!:95]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Nóng....!!!]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/macarong_longnhong_ngoaipho/article?mid=93]]></link>
            <description><![CDATA[Nóng....!!!
 
 
  
  
 
 Nóng...ghét
cái thời tiết này thế...ở nhà cũng nóng, ra đường còn nóng gấp vạn
lần..người người nóng, nhà nhà nóng...đã thế thành phố lại còn cắt
điên...hơ hơ...ức chế nhẩy ( nhà tớ hok bị bắt điện đâu, nhưng đến nhà
con bạn bì cắt điện ...nóng...ức chế...he he ...)..chiều chiều lượn lờ
mua sắm, trà đá...dạo này ng làm sao thế chứ...nhìn thấy gì cũng
thik...ko kiềm chế đc ...mua nhiều rồi có đụng đến đc mấy lần...cả thèm
chóng chán...ghét cái tính này...hơ hơ, cơ mà khó sửa...thí mới ức...:(]]></description>
            <pubDate>2009/06/10 23:25:47</pubDate>
            <guid><![CDATA[Nóng....!!!:93]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[see....]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/macarong_longnhong_ngoaipho/article?mid=63]]></link>
            <description><![CDATA[
  
  
 
 Trước đây cứ tưởng cười là h/p...      Bây giở mới biết có đôi khi khóc còn h/p hơn là cười...  Trước đây cứ nghĩ con người đau khổ là con người luôn có lệ trên mi...Giờ mới biết con người    đau khổ là con người có thể cười ngay trong chính sự đau khổ của mình...    Trước đây cứ nghĩ cô đơn là phải ở 1 mình...    Bây giờ mới biết cô đơn là ở ngay giữa chốn đông người mà vẫn cứ ngỡ rằng mình đang ở 1      mình...  Trước đây cứ nghĩ h/p là giàu sang, là quyền lực...Bây giờ mới biết h/p đơn giản chỉ là 1 cái ôm...   Trước đây cứ nghĩ dối trá là xấu xa...        Bây giờ mới nhận ra mình tự dối trá mình rất nhiều...      Trước đây cứ tự cho mình luôn luôn quan tâm đến người khác...      Bây giờ mới nhận ra là mình vô tâm hơn mình tưởng...       Trước đây cứ nghĩ sợ hãi là việc phải nhìn một con quái vật đáng ghê...  Bây giờ mới nhận ra chỉ cần ở một mình cũng tạo nên nỗi sợ...trước đây cứ hay suy nghĩ viển    vông về tương lai...  Bây giờ mới nhận ra tương lai đến và đi bất chợt như chiếc lá rụng rơi...  Ngày hôm nay trở thành ngày hôm qua...Thời gian trôi đi lặng lẽ để mình nhận ra...nhận ra nhiều điều hơn mình tưởng...Cuộc đời cứ trôi...thời gian cứ trôi...]]></description>
            <pubDate>2009/06/03 12:11:54</pubDate>
            <guid><![CDATA[see....:63]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Ở phía bên kia con đường....!!!]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/macarong_longnhong_ngoaipho/article?mid=1]]></link>
            <description><![CDATA[
  
  
 Ngày trước...

Ở phía bên kia con đường, có nụ cười của em. Có những ngày hạnh phúc. Những
ngày em thấy mình thích anh, thích thật nhiều. Những ngày không phải suy nghĩ
những chuyện không muốn nghĩ đến. Chỉ có niềm vui thôi...Bên kia, ở xa kia, em
biết những giây phút ấy sẽ chờ em bước tới và giữ lấy nó cho riêng mình...

Và giờ đây...

Ở phía bên kia con đường,
có giọt nước mắt em rơi...Mệt mỏi. Chán nản. Thất vọng. Vì anh...Em thấy mình
chưa đủ mạnh mẽ để đi qua những nỗi buồn đó. Và em cũng biết là có những nỗi
buồn mà em không thể nào khóc cho vơi bớt...Đằng kia, ở xa kia, nỗi buồn và
nước mắt vẫn đang chờ em bước đến, đi qua và cất vào tim...

Em tin rằng...

Ở phía bên kia con đường, có một ngôi sao rất bé. Nó bé nhỏ như tia sáng cô
độc giữa bóng đêm mịt mùng. Niềm hi vọng đấy anh à. Niềm hi vọng như một ngôi
sao bé xíu, nhưng nó cứ sáng mãi, lấp lánh mãi, cho dù ánh sáng ấy cũng rất
mong manh...Ngôi sao ấy sẽ chờ em đến và biến nó thành Mặt Trời. Để toả sáng
mãi mãi...Để hi vọng trở thành hiện thực. Để ước mơ trở thành chính ta...Ngôi
sao bé nhỏ ấy vẫn ở bên kia con đường, nó cứ sáng mãi như niềm hi vọng chưa bao
giờ tắt của em...

Em đã từng mơ hồ....

Ở phía bên kia con đường,
có thể sẽ là anh. Anh dịu dàng và ấm áp, khẽ nắm tay em, cùng đi một con đường
khác. Con đường có thể sẽ dài hơn, nhưng đủ rộng, phải không anh? Em đã hi vọng
như thế, đã mơ ước như thế...Ở phía cuối con đường, có anh...chờ em...

Nhưng biết đâu...

Ở phía bên kia con đường,
có thể sẽ là một ai đó khác. Một người nào đó yêu em và can đảm hơn anh. Một
người nào đó có thể nói với em rằng &quot;You know that, I always be there,
I&#39;ll be your sunshine after the rain...&quot;. Một người nào đó đang cầm ô chờ
em trên con đường mưa. Để khi đi hết con đường, em mới nhận ra người quan trọng
nhất cuộc đời em,... không phải anh...

Uhm...

Ở phía bên kia con đường, có thể sẽ có một cái gương. Một cái gương để em
dần dần nhìn thấy chính mình. Để em soi vào đó, để tìm lại những gì đã qua, để
nhận ra những điều chưa có...Để em biết rằng em đã mạnh mẽ và can đảm như thế
nào khi đi hết con đường dài cô độc chỉ để tìm ra chính bản thân mình...

Đúng rồi...

Ở phía bên kia con đường .....]]></description>
            <pubDate>2009/05/31 23:28:48</pubDate>
            <guid><![CDATA[Ở phía bên kia con đường....!!!:1]]></guid>
         </item>        </channel>
        </rss><!-- w4.blog.sg1.yahoo.com compressed/chunked Thu Feb 11 00:25:17 SGT 2010 -->
