Thư mục: Chung |
Chuyện hóng truyền kỳ
Chuyện 1: 100k
Nói theo ngôn ngữ tuổi teen, 100k (k không viết hoa) nghĩa là 100 ngàn đồng Việt Nam.
Quý ông nào từng đi quán nhậu, nhà hàng (không tính karaoke gác tay và massage kiêm mát... gần, mát... đủ thứ) mà được nhân viên phục vụ tốt thường boa cho mấy nhân viên đó chút ít. Người ta bo kiểu chi tui không biết, tui cũng bo nhưng mà boa ít. thường thì vài ngàn tiền lẻ. Tỉ như phiếu thanh toán tính 47k thì đưa 50k và hắng giọng: Khỏi thối! Khỏi thối! Chuyện nhỏ! Chuyện nhỏ! Sang hơn một chút, phiếu tính 85k ta đưa luôn 100k và cao giọng: Khỏi thối nha em, chuyện nhỏ! Khỏi thối lại nhé, cầm chút đỉnh cho vui.
Tuy tính tui hơi keo kiệt nhưng đã nói boa là boa. Trộm nghĩ, 15-20k có thể mua hơn lít xăng, gửi xe 5-7 lần, mua được chục cây bút bi và gấp đôi số đó lượng kẹo cao su thơm miệng, mát họng nhai nhóp nhép chơi. Nhiều khi móc tiền cho bà ăn mày lưng còng, mắt mờ, tay run, áo rách, quần thâm, chân không, bị vải nhìn thảm hại chỉ có 2k mà lục túi trước, lộn túi sau tìm tiền lẻ. Vậy mà sao vô nhà hàng thấy mình "xài xể" mười mấy hai chục k (ngàn) quá. Mấy đứa phục vụ làm ngày mấy tiếng hổng biết chớ áo quần láng o, tóc tai chải mượt, mùi xà bông hoặc dầu thươm nức mũi (mấy em nữ hổng nói, mấy phục vụ nam có khi còn ngon hơn.. mình) cũng bày đặt sĩ diện boa này, boa nọ.
Bữa nọ, đi nhậu ở một quán không lớn- không nhỏ- không sang- không quá bình dân Biên Hòa, gần Đài Đồng Nai. Bàn tui có em phục vụ nghe nói là dân Nam Định. Em gái này không xinh nhưng duyên, thuộc loại khỏe mạnh, bự con nhưng gọn gàng, nhanh nhẹn và lễ phép và đặc biệt là uống rượu rất khá. Em không ngồi cố định bàn nào hết mà đi mời mấy anh trai sồn sồn xung quanh mỗi bàn 1 ly để không khí xôm tụ. Cuộc nhậu nào cũng tàn, tiền nhậu nào cũng phải tính. Hóa đơn đem ra hình như 425k gì đó. Bạn nhậu tui liếc qua hóa đơn (nói liếc chớ mắt mở hết muốn nổi) và rút tiền trả cái roẹt. Em gái phục vụ đi vô 1 hồi hơi hơi lâu và ra thông báo: Anh ơi, của anh bị tính lộn tiền 100 ngàn. Và em trả lại.
Xúc động quá, tui và hai "chiến hữu" kêu thêm chai rượu nữa và mời em ngồi xuống... nhậu chung. Hỏi ra mới biết nhân viên phục vụ khác với nhân viên tính tiền. Em gái này tuy ở phục vụ nhưng nhớ món A tiền bi nhiêu, món B tiền thế nào, món C tiền ra sao nên nhiều lần nhắc nhở nhân viên tính tiền việc tính lộn. Nghe đâu có một anh nhậu quắc cần câu ra về bị rớt cái bóp, em nhặt lên và trả lại khi anh này quay lại. Tui uống ly này tới ly khen: Chị may mắn quá, có nhân viên rất đàng hoàng!
Rồi bàn tui ai cũng xỉn, trừ em phục vụ. Mọi người tính tiền. Tui ngần ngừ rồi nán lại chút xíu, rút 100k ra boa em. Em cứ từ chối không nhận nhưng tui nói: Em cầm đi, 100 ngàn này tuy bằng giá trị với 100 ngàn em trả lại nhưng về ý nghĩa của việc anh tặng em thì thua xa việc e trả lại. Bây giờ đi kiếm người thiệt thà như em đỏ con mắt cũng hổng ra nữa đó em!
Giờ viết cái entry này mà hổng nhớ em tên gì nữa. Nhưng mà có một bài học là sau này đi nhậu, kêu gì thì phải nhớ để khỏi bị... tính tiền lầm, khà khà.
Một bài học lớn giá có 100k!!!