Thư mục: Tổng hợp |
Quan trọng
Đăng ngày: 10:09 20-06-2008
Con bé nhút nhát là tớ ít nói, ít cười, nên tụi con trai lớp mình ghét ơi là ghét. Tại mọi người cho rằng tớ kiêu, tớ “chảnh” quá mà.
Chẳng nhớ cậu đã chơi trò cá cược gì, đã bị thua ra sao, chỉ biết rằng tớ vẫn nhớ như in cái cảm giác lúc ấy, mặt cậu đỏ bừng, chạy thật nhanh về cuối lớp rồi… ôm chầm lấy tớ. Có những tiếng vỗ tay, những tràng cười và cả những lời trêu đùa của mọi người nữa. Cậu đã hoàn thành được “nhiệm vụ” họ “thách đố”, và ai cũng nghĩ rằng tớ sẽ bực tức, sẽ đứng dậy và mắng um lên. Thế nhưng, tớ lặng thinh, không nói gì, khẽ nhìn ra cửa sổ và mắt tớ ướt nước. Cảm giác bị đem ra làm trò đùa khiến lòng tớ nghẹn lại.
Cậu trêu: “Bắt đền vì cái ôm vừa nãy nhé, chưa được cho phép cơ mà”. Tớ ngượng, eo ơi xí hổ quá cơ…
Có chuyện buồn nên giờ ra chơi, tớ chui tọt xuống vườn trường, lặng im ngồi ở một góc. Chưa đầy bao lâu đã thấy cậu xuất hiện. “Này, vai tớ đây, lần này tớ cho phép, dựa vào đi”. Tớ lè lưỡi: “Xì, vai cậu nhỏ lắm, tớ dựa không đủ”. Một câu đùa vui vậy mà thấy cậu buồn xo: “Eo ơi thế à? Chắc tại tớ gầy nhom nên vậy đấy”. Thế là cả hai đứa mình cũng… buồn, vì những lý do chẳng giống nhau tẹo nào…

Mỗi cái ôm đều có một “sự tích” đáng yêu như thế đấy.
Và cậu biết không, đối với tớ, vòng tay cậu là cả một điều kì diệu…




Một tuần khởi đầu của mình thật thảm hại. Trong một ngày mà gặp biết bao là chuyện không vui, thật là buồn ......
Hôm nay Ngố vào blog dạo chơi. Đang hóng hớt tý thì bỗng đọc được một bài viết vô cùng cảm động về mẹ trong......


KTL 10:33 20-06-2008