Giờ ra chơi, Hạ đang thiêm thiếp ngủ thì nhỏ Chi
nhảy vào: “Mày đã nghe gì chưa? Uyên lớp mình cặp kè với chàng hotboy
lớp bên cạnh đấy. Nồi nào úp vung nấy mày nhỉ? Phải chi chàng ta ngó
mắt đến tao”. Chi chẳng thèm để ý xem Hạ có nghe những lời đó không?
Nhỏ cứ thao thao bất tuyệt, Hạ lại gục đầu xuống bàn và thiếp đi...
Nó biết Sơn từ năm lớp 11, khi ấy 2 đứa ngồi cùng nhau suốt cả mấy
tháng. Sang lớp 12 thì Hạ được chuyển vào lớp chuyên văn. Coi như là nó
với hotboy cũng một thời có quan hệ bạn bè đi. Với nó, Sơn luôn là đứa
con trai hoàn hảo nhất, học ban A lại cực giỏi, lại đẹp trai nữa chứ.
Mỗi khi nó không hiểu thì hắn luôn chỉ dẫn tận tình. Lại điềm đạm và
dịu dàng với hàng xóm cùng bàn. Bởi thế khi nghe ai nói Sơn bảnh chọe
hay lăng nhăng, Hạ chỉ cười khẩy: “Thêm một người nhìn mặt mà bắt hình
dong nữa rồi”.
Rồi Hạ mến Sơn, từ lúc nào không biết nữa, chỉ là mến thôi... Nó viết
cho hắn một lá thư, chứa biết bao tình cảm mà nó ấp ủ. Hạ muốn đưa cho
người ta, nhưng nghĩ rồi lại thôi, vì sợ bị từ chối... Mỗi khi nghe tin
hắn “fall in love” với ai đó, Hạ luôn để ý xem có thật không? Nó không
hiểu vì sao mình làm vậy, nhưng chưa lần nào tin đồn là sự thật. Hotboy
vẫn thế, đi, và về một mình...
Hạ là một người hạnh phúc...
Lúc về nhà, Hạ đụng phải ông anh trai ở cửa. Dường như những điều nó nghĩ hiện ra cả trên trán...
- Này, tương tư chàng nào à, sao mặt mũi ngu ngơ thế kia?
+ Vớ vẩn. Không liên quan gì đến anh nhé.
- Anh mách mẹ, xem em có còn giấu được không nhé.
+ Ừ, mách đi. Bằng chứng đâu?
Nó ngoe nguẩy đi thẳng về phòng bỏ lại Phong đứng nhìn theo. Anh chàng
nghĩ thầm: “100% là trái tim nhỏ này đang rung rinh”. Phong cũng thừa
biết là chẳng đời nào Hạ lại nói cho anh nghe. Con gái chuyên văn, toàn
đem tất cả ngốn vào đầu mà chẳng chịu xì ra với ai. “Dở hơi thế không
biết”. - Phong nghĩ thầm.
Suốt buổi tối, Hạ chẳng nhét được chữ nào
vào đầu bởi nó mải nghĩ về Sơn. “Nhỏ Uyên với hắn yêu nhau thật à?”. Nó
nghĩ về nó: “Tỉnh lại đi, người ta không đời nào thích mày đâu". Rồi
lại loanh quanh nghĩ về ba mẹ: “Lớp 12 rồi đấy. Học đi!”.Thế rồi, nó
lăn ra ngủ lúc nào không hay. Trong giấc mơ, Hạ thấy mình lạc vào thế
giới cổ tích. Ở đấy sao cái gì cũng đẹp, cũng trọn vẹn. Tất cả tình yêu
đều có hậu. Những nàng công chúa đều tìm được một nửa của riêng mình.
Và nó mơ thấy mọi người xôn xao về tin nó và Sơn yêu nhau. Lần này
không phải đồn đãi nữa mà là sự thật. Bạch mã hoàng tử đã đến bên nó...
Hậu quả của giấc mơ ngọt ngào là Hạ dậy muộn. Thế là nó phải đi cùng xe
với anh trai đến trường cho nhanh. Bình thường, nó chẳng thích đi cùng
xe với Phong. Anh em chỉ cách nhau 2 tuổi nên cứ thấy kì kì, ai không
biết lại hiểu nhầm là tình nhân thì khổ. Mà cũng vì thế, Phong hiểu Hạ
lắm. Hình như nhỏ đang có gì đó phấn khởi. Ngồi sau lưng anh mà nó cứ
cười khúc khích. Điều đó càng khiến anh chắc chắn rằng: “Nhỏ đang yêu…”
Mặc cho ông anh trai thắc mắc, nó ngó nghiêng mọi
thứ xung quanh, Hạ chợt thấy những cành phượng vĩ xanh biếc. Tiết trời
tháng 4 mát nhẹ với những hạt mưa đầu tiên. Thế là chỉ còn hơn tháng
nửa, nó sẽ kết thúc đời học sinh. Rồi nó sẽ rời khỏi đâym xa trường cũ,
xa thầy cô, bạn bè, và xa cả người ấy nữa... Lá thư hôm ấy vẫn nằm
ngoan trong ngăn cặp. Có lẽ, nó cũng mong có ngày cô chủ sẽ gửi nó đến
ai kia.
Nghỉ giải lao, Hạ lững thững xuống căng tin thì gặp
Sơn. Hotboy đi một mình! Nếu như là mọi hôm thì cả hai chỉ cười rồi đi
qua nhau, nhưng hôm nay, nó đã làm một chuyện không tưởng. Dừng lại và
bắt chuyện…
- Sơn đã chọn được trường thi đại học chưa?
+ Hì. Đã có hướng đi rồi Hạ à. Bạn thì sao? Lâu lắm rồi mới nói chuyện nhỉ?
- Đúng là lâu lắm rồi... Thế đằng ấy thi trường nào, Bách khoa hay Kinh tế ?
+Không! Mình sẽ du học.
Nghe xong câu đấy, Hạ thấy mình như hụt hẫng. Bỗng
chuông vào học vang lên, nó nói lời tạm biệt rồi chạy ù về lớp mình.
Giấc mơ đêm qua… cũng chỉ là giấc mơ mà thôi.
Suốt buổi tối hôm ấy, nó đứng mãi ở ban công và nhìn
về bên kia con phố. Nhà của Sơn ở đấy. Mỗi lần đi đâu, Hạ đều cố tình
đi qua ngôi nhà màu xanh ngan ngát hương hoa lài ấy. Với nó, đôi khi
nhìn thấy người ta cũng đã là hạnh phúc. Nhưng khi mùa hè bắt đầu, liệu
nó còn cảm nhận được nụ cười ai đó mỗi khi qua đây nữa không? Bất chợt,
Phong khẽ lay nó…
- Này, em làm gì đứng mãi ở đây. Gõ cửa suốt mà không trả lời.
+ Anh đã yêu đơn phương ai đó chưa?
... vì có một người anh trai luôn biết lắng nghe, tâm lý...
Câu hỏi khiến Phong sửng sốt! Chưa bao giờ nhỏ nói
với anh về chuyện tình cảm, dẫu có đôi lần anh lờ mờ thấy được những
rung động từ Hạ. Nhưng chuyện này quả là không tưởng.
- Cậu con trai nào khiến em như thế?
+ Một chàng hotboy ở trường, anh à!
- Thế em đã nói với cậu ta về tình cảm của mình chưa?
+ Chưa, mà nói để làm gì hả anh?
Phong không biết nói thêm gì nữa, anh lặng nhìn em
gái mình một chút rồi đi ra. “Có lẽ nó cần một chút yên tĩnh”. Tự nhiên
anh thấy mình vô tâm với Hạ quá. "Có lẽ mình cần phải làm một việc gì
đó…"
Khi mở cửa phòng đi học vào sáng hôm sau, Hạ nhận
được mảnh giấy ở cửa, là Phong gửi. Vội quá nên nó để vào cặp rồi đi
học, mãi đến lúc giải lao nó mới mở ra xem…
“Nhóc à! Khi anh bằng tuổi em, anh cũng đã biết
say nắng đấy. Anh biết em luôn mơ mình là công chúa Bạch Tuyết, mang
chiếc hài Lọ Lem, cầm trên tay quả thị của nàng Tấm, nằm trên chiếc
giường xinh đẹp của công chúa ngủ trong rừng để chờ hoàng tử đến đánh
thức. Nhưng sẽ không có bà tiên nào xuất hiện để cho em 3 điều ước đâu.
Vậy nên em hãy tự thức dậy mà đi tìm hoàng tử để nói lên tình cảm của
mình, em nhé!
P/s: Sắp thi rồi đấy, liệu mà chu toàn mọi thứ nếu không muốn anh nhờ đến ba mẹ, he he.”
Hạ thấy lòng mình vui phơi phới, ai ngờ được ông anh
trai lại tâm lý như thế chứ. Nó tìm lại bức thư trong ngăn cặp. "Thư à!
Đi làm nhiệm vụ của mình đi nhé".
Cuối giờ, nó chờ Sơn ở cổng trường và đưa hắn tấm
thiếp. Dẫu còn đôi chút ngượng ngùng, nhưng Hạ thấy Sơn còn bối rối hơn
mình. Nó sợ hắn sẽ từ chối thẳng rồi quay lưng đi, nhưng hắn không làm
thế. Sơn nhẹ nhàng bỏ lá thư vào cặp rồi rủ nó về cùng. Trên đường về
nhà, nó lâng lâng một cảm xúc khó tả. Dù có bị từ chối thì thái độ hòa
nhã này cũng khiến nó hạnh phúc vì đã trao tình cảm đúng người.
Tối về, nó nhận được sms của hotboy: "Cùng nhau cố
gắng nhé". Điều này khiến nó vui không tả được, dù Sơn không nhắc tới
lá thư đó nữa. Những ngày cuối cùng ở trường, hai đứa vẫn như bình
thường. Nếu có gì thay đổi, thì đó chính là nụ cười tươi hơn mỗi khi
tình cờ gặp nhau. Hạ cảm thấy nhẹ nhõm, ít nhất nó cũng trút được sự lo
lắng mà chuyên tâm vào chuyện học. Nó đem chuyện này kể với anh Phong
rồi cả hai cùng cười khúc khích…
Rồi thì ngày lễ ra trường cũng đến. Mọi người chuyền
tay nhau trang lưu bút kỉ niệm. Đâu đó những tấm ảnh chụp vội vã, những
cái ôm thật chặt, những giọt nước mắt lăn dài trên má, những lời chúc
may mắn dành cho nhau thật ấm áp. Sân trường vương đầy những hoài niệm,
những cảm xúc mọi người dành cho nhau…
Hạ rời khỏi trường mà bước chân không nỡ, giọt nước
mắt còn vương lại trên má. Sơn đứng chờ nó tự bao giờ, nhẹ nhàng đưa tờ
khăn giấy rồi cùng nó ra về…
- Tháng 8 này, Sơn phải du học rồi.
+ Nhanh thế. Đằng ấy đi, bao giờ mới về nhỉ? Mọi người… ai cũng mong Sơn đấy.
... và một mối tình đẹp.
Sơn im lặng, hắn ngước nhìn cô bạn cùng bàn hôm nào.
Hạ rất đáng mến, nàng đã gửi thư cho hắn - cái điều mà chính hắn cũng
ngại ngùng biết bao lần…
- Thế Hạ có mong Sơn không?
+ Dĩ nhiên rồi. - Đáp lại câu hỏi đó là một nụ cười và cái nhát mắt rất duyên
- Tại sao lại mong?
+ Thì… Hỏi khó thế. Không mong nữa vậy.
- Á! Đừng làm thế chứ…
Bây giờ người mà Hạ nghĩ đến nhiều nhất là ông anh
trai của mình. Sẽ ra sao nếu không có mảnh giấy đó nhỉ? Nó thầm cảm ơn
hành động đáng yêu đấy. Nhờ anh, mà nó đã thôi mơ mộng về tình yêu
trong mơ mà tự viết nên cổ tích của đời mình. Tuyệt vời làm sao, Hạ sẽ
không yếu ớt như thế nữa. Dù bất cứ chuyện gì đến, nó cũng có 2 người
con trai hết lòng ủng hộ. Một là anh trai tâm lý và dễ thương, hai là
người đang đi cạnh nó mà cười mỉm chi suốt nãy giờ…
Hãy gửi truyện ngắn của bạn đến lovestory@kenh14.vncho
chúng tớ nhé. Kênh14 rất mong nhận được bài viết cộng tác của các bạn.
Biết đâu đây chẳng là tiền đề bắt đầu cho ước mơ làm "nhà văn" của bạn?