Thư mục: Tổng hợp |
Ngày 11/10/2009 23h30:
Anh à, thực sự em đã cố gắng để hiểu, để yêu thương anh nhiều hơn lúc này ...
Chat với anh ...
Anh ko hiểu hay cố tình không hiểu ? Rằng trái tim em vẫn đang yêu anh ... rằng ko phải nói làm bạn là có thể làm bạn ... rằng ko phải nói em ổn tức là em đang ổn thật sự ...
Có lẽ, quên anh, để coi anh là bạn, là anh trai là điều em không thể, em đã thử làm, thử cố gắng ... để thích nhiều hơn 1 người quan tâm đến em ... nhưng hình như thất bại ...
Lại nhớ, lại muốn khóc
SMS cho đứa bạn, 1 người đã từng là chỗ dựa của em, từng là người em muốn bấm số nhất mỗi khi có khó khăn ... dạo này nó dửng dưng quá, dạo này nó khác quá, em ko muốn tình yêu cho nó, của nó cho em lại nhạt phai đi nữa .... em mất quá nhiều rồi , nhưng có lẽ nếu nó cứ như thế, em ko biết mình còn sức để cố gắng bao lâu, níu kéo bao lâu ... ? Anh ạ, em rất cần anh, trước hết như 1 người bạn lớn???
Em đã khóc, đã thất vọng, đã mệt mỏi, đã từng cảm thấy mình như bị nhấn chìm vào 1 cái hố sâu thật sâu tăm tối, ko hề có yêu thương, ko hề có hy vọng và rồi lại dần dần trở lại, là em, khác hơn, mạnh mẽ hơn, ko còn ôm ấp hy vọng yêu thương nhiều nữa . Em đã làm được, đã quen, đã học được cách ko làm mình mệt mỏi, đau khổ nữa rồi ...
Thế mà hôm nay, lại cảm thấy cảm giác ấy quay về, cái thứ cảm giác hụt hẫng . Lại là thứ cảm giác băn khoăn, trăn trở và tự vấn mình ... liệu mình đã cư xử thế nào để nhận lại những thứ như thế này ?
Kệ mịe, đau đầu, đi ngủ ^_^


Xáo trộn !!!