Thư mục: Tổng hợp |
Sáng nay đi làm, trời hơi se lạnh, em bỗng nhớ tới anh, bỗng thèm được anh ôm. Chỉ là một ý nghĩ bất chợt thôi, vì bây giờ em và anh, mỗi người đều có hạnh phúc của riêng mình.
Mùa đông đến thật nhanh. Cái không khí lành lạnh mà nhẹ nhàng như chính cái ngày em gặp anh. Mùa này ở quê em thích lắm, sáng ngủ dậy, khí trời cứ mát mát, lành lạnh vừa đủ để lòng người thoải mái và nghĩ những chuyện bâng quơ.À mà quê em cũng là quê anh mà bởi nhà chúng ta chỉ cách nhau có mỗi con sông.Lãng mạn nhỉ?Đó cũng là lý do vì sao cứ mỗi lần em và anh đi hát Karaoke là lại hát bài Sông Quê.Và bây giờ bất chợt nghe lại lòng em lại hiện lên 1 cảm giác khó tả.
Cứ nghĩ tất cả những gì thuộc về kỉ niệm của em và anh đã được cất giữ vào một góc khuất của trái tim em,Hôm nay, cũng là những ngày đầu đông anh đã điện thoại và hẹn em đi uống café. “Quán cũ nha em” – 1 tin nhắn chỉ mình em và anh hiểu, từ lâu lắm rồi em sợ lắm Quán café ấy, chỗ ngồi ấy.Có đôi lần vô tình chạy ngang em ko dám nhìn vào, vì em sợ phải bắt gặp chỗ ngồi của em giờ là 1 người con gái khác……
Có thể là những hồi ức xa xưa, cũng có thể là những nỗi buồn không biết nói cùng ai hay không thể nói ra. Trong lòng em lại nhen lên một nỗi nhớ anh đến xót xa. Anh đã trở thành nỗi nhớ mà em không thể dám chắc là đến khi nào mình mới có thể nói được từ "em đã quên". Em nhớ lắm cái ngày hôm đó - một ngày Sài Gòn chớm đông như mấy ngày nay. Nhưng sao mùa đông năm ấy em thấy ấm áp đến lạ lùng. Phải chăng mùa đông năm nay khác mùa đông đã qua. Ừ, cũng phải rồi. Em vẫn cứ nhủ thầm như vậy cho lòng mình bớt thấy hiu quạnh. Em vẫn còn nhớ lắm ánh mắt lần đầu tiên anh gặp em, em còn nhớ lắm câu chuyện mà anh bắt bẻ khi em đến mua thuốc ở viện, em còn nhớ lắm những dòng tin nhắn anh tranh thủ lúc rảnh việc để gửi cho em và em cũng nhớ nhiều lắm những phút gọi phone chỉ để nói với nhau những câu chuyện không đầu không cuối....
Thời gian cứ trôi, trôi thật nhanh như chính sự tịnh tiến tình
cảm của em vậy. Và em cũng còn nhớ lắm chiếc khăn len đầu tiên em đan tặng anh
trong ngày đông của hai năm trước đây. Tuy chiếc khăn của em còn vụng về lắm
nhưng nó đã thay em nói với anh tất cả những cung bậc tình cảm của em dành cho
anh như câu chuyện xưa nàng Bân đan áo cho chồng vậy. 2 năm, con số không lớn
nhưng nó là quãng thời gian đủ để cho một cô bé ngang bướng, hiếu thắng biết
thế nào là tình yêu, thế nào là thương, thế nào là nhớ, thế nào là vui, thế nào
là buồn, thế nào là hạnh phúc và cũng biết được thế nào là vị đắng của nước
mắt. Em cứ đi trong giấc mơ của chính mình với lâu đài cát cùng 1000 con hạc
giấy về một tình yêu ngọt ngào của anh. Nhưng em nào ngờ anh cũng như mùa đông
vậy, đến thật nhanh, ra đi cũng thật nhanh và cũng thật lạnh lùng. Em đã nhận
ra rằng anh không chỉ còn dành riêng cho em nữa. Em chẳng thể trách ai, em chỉ
có thể trách mình tại sao không giữ nổi trái tim anh ở bên em. Điều này thật sự
là rất khó, cũng giống như con người không thể giữ mãi mùa xuân ở lại được mà
chỉ có thể chờ đợi đông qua xuân lại tới. Nhưng còn em thì có thể chờ một điều
gì đó tương tự như vậy không anh....?
Và em đã hiểu rằng điều gì đến nhanh thì nó ra đi cũng thật nhanh.


Chào! maytrangbuon06, Hành trang hôm nay- thành công ngày mai với... - 19:29 28-11-2009
- 20:13 27-11-2009
Câu đố: hiện tượng chênh lệch áp suất có thể gây ra... - 12:45 26-11-2009
Giảm giá cực shock Sim Vip, Sim Năm Sinh .... 999.888 chỉ có 999k,... - 23:06 25-11-2009
Chào mừng maytrangbuon06 đến với blog của VCOIN VTC. Web hack... - 11:28 23-11-2009


L.T.D.H 14:20 28-11-2009
Bài viết mang nặng tâm sự em à, chị không biết viết về ai nhưng mong rằng mùa đông sẽ đến & là của riêng hai người, không qua đi trong lòng như bốn mùa vẫn lần lượt thay nhau ...