Thư mục: Tổng hợp |
Bạn có băn khoăn về nghề nghiệp tương lai của mình không?... - 11:22 23-11-2009
- 12:00 21-11-2009
em vẫn còn dùng plus chứ?? - 00:11 20-11-2009
Sao blog maytrangtinhkhoi_119 it viêt bài mơi thế. Thi thoảng mình... - 20:00 14-11-2009
... - 01:42 31-10-2009

Khi mình đem nó ra cho người thứ nhất, nguời đó nhìn thoáng qua rồi hỏi : “Gì đấy ? Đem đi trồng ah ?”
Người thứ hai chăm chú hơn một chút rồi bảo : “Nhìn như đang lẻ loi. Hay thế !”
Đấy ! Có mỗi một bức ảnh thôi nhưng mỗi người lại có một sự suy nghĩ, một cách nhìn nhận và một cách trả lời khác hẳn nhau. Vậy mấu chốt của vấn đề là ở đâu ? Chính là ở tâm trạng và hoàn cảnh cuộc sống của mỗi người. Khi họ buồn thì họ sẽ nhìn nhận cuộc sống bằng một con mắt rất là u ám. Và sự cảm nhận thì cũng sẽ thật là khô khan. Nhưng khi họ vui, họ sẽ trở nên lạc quan và phấn chấn hơn hẳn. Cuộc sống sẽ đầy màu hồng, và đầy những sự nảy mầm của liên tiếp những niềm vui.
--------
Một phù thủy
Mở quán hàng nho nhỏ
-"Mời vào đây
Ai mua gì cũng có"
Tôi là khách đầu tiên
Từ bên trong
Phù thủy ló ra nhìn
- "Em muốn gì ?" -
"Em muốn mua tình yêu,
mua hạnh phúc, sự bình yên, tình bạn..."
- "Hàng của anh chỉ bán cây non
Còn quả chín, em phải trồng, không bán"
....
Nhưng…
Có lẽ sẽ là thích thú hơn cả là khi mà mình nhận được câu trả lời của người thứ ba. Một câu trả lởi hoàn toàn làm hài lòng người chờ đợi.
“Cái gì “chết” rồi thì thôi chôn nó đi. Dành “đất” mà gieo mầm cho những cái mới, dành cho những cái có thể chăm sóc được, gìn giữ được và nhìn ngắm được. Còn hơn là cứ ngóng trông về những thứ đã qua, những thứ đã “chết”…”


KTC 10:23 22-11-2009
Janne 00:11 21-11-2009
chậc chậc đi 1 vòng rồi cũng way về blog ^^
hình như chỉ có nới anỳ thân thuộc w mình nhất em nhỉ ^^
Janne 00:07 21-11-2009