<?xml version="1.0" encoding="utf-8"?>
<rss version="2.0">
<channel>        <title><![CDATA[meoconmimi]]></title>
        <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/meoconmimi234]]></link>
        <description><![CDATA[bình thường nhưng có nét riêng...]]></description>
        <language>vi-vn</language>
        <lastBuildDate>2009/07/13 15:22:11</lastBuildDate>         <item>
            <title><![CDATA[Dư vị từ những tình bạn nhạt nhòa]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/meoconmimi234/article?mid=42]]></link>
            <description><![CDATA[Từ sao nhái
Từ sao nhái

Tôi có một người bạn
rất thân khi học cấp 2. Rồi không hiểu vì sao, do đâu và từ bao giờ,
chúng tôi không gặp mặt nhau nữa, không trò chuyện với nhau. Chúng tôi
mất hút nhau trong cuộc đời.
Một hôm kia, tôi chợt nhìn thấy bạn khi đang trên đường đi làm về. Tôi
không kìm được mừng rỡ đến chào hỏi bạn, bắt tay bạn và nhắc lại thời
thơ ấu xưa. Nhung bạn có vẻ ngại ngần... Và tôi, sau mấy câi xã giao
bỗng dưng không còn gì để nói. Chia tay bạn ra về, tôi chợt nhận ra
rằng tình bạn ấy đã phai nhạt từ lâu lắm.  Tôi vẫn yêu quý bạn như ngày
cũ, vẫn nhớ về bạn dù bao năm trời không gặp. Và bạn, có lẽ không đến
nỗi hững hờ. Nhưng những ngã rẽ cuộc đời đã khiến chúng tôi không còn gì
chung để chia sẻ với nhau...
Người ta thường nói tình bạn khởi đầu từ những tuổi hoa niên luôn rất
đẹp. Nhưng người ta quên không nói rằng tình bạn ở tuổi hoa niên cũng
có thể là một bước ngoặt.
Đó là thời điểm của những đổi thay về thể xác, tâm lý, nhận thức và
tình cảm....Những thay đổi đến từ từ và không hề theo trình tự nào,
không giống nhau ở từng người một. Đó là lúc ta nhận ra mình thay đổi,
ta khám phá ra hình ảnh của mình, ngày một rõ ràng hơn. Và rồi , cả
những người bạn vốn rất thân thiết của ta cũng thay đổi.
Những người bạn đồng hành cùng ta đi qua thời mới lớn chông chênh này
nhiều khả năng sẽ là những người bạn thân thiết và chân thành nhất mà
ta có được trong suốt cuộc đời. Đó là những người đã nhìn thấy ta trong
quá trình lột xác, có khi từ xấu xí trờ nên xinh đẹp, từ yếu đuối trở
nên mạnh mẽ, hoặc ngược lại. Người đã chứng kiến những thay đổi lạ kì
nhưng vẫn ở bên cạnh ta, và người đã thay đổi nhưng em vẫn cảm thấy rất
thân quen.&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;
--&gt; Có nhiều khả năng đó sẽ là một người bạn thân thiết.
Giai đoạn thơ ngây và thường vô vụ lời này là cơ hội tốt nhất để tìm
được một tình bạn thân thiết. Em có thể có nhiều mối quan hệ trong đời
được mệnh danh tình bạn, nhưng những người bạn thân thiết thì thật sự
hiếm hoi. Vì thế, hãy cố giữ chặt lấy họ.
Nhưng nếu....
Nếu ta không thể nào giữ được tình bạn thì sao? Trong quá trình thay
đổi không gì ngăn cản được ấy, có những người bạn ngày càng trở nên gắn
bó, nhưng cũng có khi, ta đột nhiên nhận ra rằng có những người bạn từ
thời ấu thơ giừo bỗng trở nên xa lạ. Có thể đó là lỗi của ta, có thể đó
là lỗi của bạn, có thể là lỗi cả hai, nhưng có thể ( và cũng thường như
thế ) là không ai có lỗi.
Mary Tyler Moore đã nói rằng : &quot; Đôi khi , bạn phải quen biết một người
thật sự sâu sắc mới có thể nhận ra đó là một người hoàn toàn xa lại.&quot;.
Cuộc sống đang chảy về phía trước. ta đổi thay và bạn cũng đổi thay. Sự
chia xa âu cũng là lẽ thường tình của đời sống, có rồi lại mất, đến rồi
lại đi. Vì thế sẽ có những tình bạn keo sơn kéo dài đến tận khi ta lìa
cuộc đời với mái đầu bạc trắng, nhưng cũng có những người chỉ gắn kết
với nhau trong một đoạn đời nào đó rồi thôi.
Những người bạn của cuộc đời
Có người như tấm gương
Có người như cái lược
Có người như con dao
Có người như ngụm nước... 
( Nguyễn Hồi Lữ ) 

Theo sự đưa đẩy của cuộc đời ( và đôi khi của cả lòng người ) , ta có
thể kết thân rồi sau đó phải giã biệt không ít tình bạn qua mỗi chặng
đường.
Người ta vẫn viết trong sách rất nhiều cách để giữ cho tình bạn lâu
bền. Nhưng dường như chẳng mấy khi người ta nói cho chúng ta biết cách
để tình bạn ra đi đúng lúc. Giữ được tình bạn đẹp là một nghệ thuật.
Nhưng biết cách chia tay tình bạn ( đã từng ) đẹp cũng là một nghệ
thuật. Đó là phải làm sao để dù không còn cà phê cà pháo, hẹn hò hàn
huyên hay quan tâm sâu sắc đến nhau nữa, nhưng vẫn không hề ghét bỏ
nhau. 

Nếu sống chân thành, em sẽ hiểu là đôi khi phải buông tay để tình bạn
ra đi - nhẹ nhàng trong luyến tiếc . Bởi sự thân mật một cách gượng ép-
cốt để níu kéo một mối quan hệ đã nhạt nhòa - sẽ chỉ tạo nên những vết
hằn xấu xí trên gương mặt hồn nhiên của kỷ niệm.

Chi bằng cứ trả tình bạn ấy về đúng chỗ của nó- trong một ngăn ký ức
của ta- để mỗi lần nhớ đến ta đều thấy lòng mình rung lên bởi chút bồi
hồi rất nhẹ 

&quot; Về đâu dăm người bạn nhỏ
tựa những vì sao đêm
lấp lánh trong dòng Ngân Hà của trí nhớ&quot;
(Nguyễn Hồi Thủ )

Và điều đáng kể nhất, chính là những dư vị còn lại trong trái tim ta,
làm đầy ắp tâm hồn ta. Những dư vị ngọt ngào như một tình bạn - dù đã
nhạt nhòa. &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;
PHẠM LỮ ÂN
					(Source:Hoathuytinh.com)&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; (Thân tặng X, T, L, N,... và những người bạn trong ngôi nhà số 10)P.S. Tôi thật may mắn hơn người bạn trong câu chuyện trên vì đã giữ được tình bạn thời cấp 2&nbsp; qua nhiều năm như vậy . Tuy là không còn gặp nhau nhiều như trước, không còn có thể tâm sự với nhau hết những chuyện buồn vui như trước nữa nhưng hễ khi nào có dịp là chúng tôi lại gặp nhau, những lần như vậy đối với tôi thật là ý nghĩa. Những câu chuyện từ thời xa xưa lâu lâu lại được nhắc lại làm tôi có cảm giác cứ như ngày hôm wa . Mong là tình bạn dù là trải wa nhiều năm tháng và có &quot;xa mặt&quot; nhưng &quot;không cách lòng&quot; nhé!!! ]]></description>
            <pubDate>2009/07/02 10:21:04</pubDate>
            <guid><![CDATA[Dư vị từ những tình bạn nhạt nhòa:42]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[BUTTERFLY FLY AWAY!--&gt; for my daddy!]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/meoconmimi234/article?mid=40]]></link>
            <description><![CDATA[&quot;Butterfly
Fly Away&quot;

You tuck me in,
Turn out the light
kept me safe and sound at night
little girls depend on things like that

Brush my teeth and combed my hair
had to drive me everywhere
you were always there when I looked back

You had to do it all alone
Make a live, make a home
Must have been as hard as it could be

And when I couldn&#39;t sleep at night
Scare things wouldn&#39;t turn out right
you would hold my hand and sing to me

Caterpillar in the tree, how you wonder who you&#39;ll be
can&#39;t go far but you can always dream
Wish you may and wish you might
don&#39;t you worry hold on tight.
I promise you there will come a day
Butterfly Fly Away
Butterfly Fly Away (butterfly fly away)

Catch your wing now you cant stay
Take those dreams and make them all come true
Butterfly Fly Away (butterfly fly away)
We been waiting for this day
All along and know just what to do
Butterfly,Butterfly,Butterfly,
Butterfly Fly Away

(Butterfly Fly Away)

(Butterfly Fly Away)]]></description>
            <pubDate>2009/06/21 12:26:30</pubDate>
            <guid><![CDATA[BUTTERFLY FLY AWAY!--&gt; for my daddy!:40]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Điệp khúc năm cuối cấp]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/meoconmimi234/article?mid=37]]></link>
            <description><![CDATA[Có bao giờ trở lại nữa không?Những yêu thương vui buồn thuở đến lớpTiếng trống trường - con đường chiều tan họcLá me bay...ngơ ngác mắt ai nhìn Có bao giờ trở lại những bình yên&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Ô cưả sổ - khoảng trời riêng mơ ước&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Chiều mây bay - ý thơ vùi trong cặp&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Chiếc là thuộc bài, ai nhắc cho ai? Giữ sao được góc sân trường sớm maiHoa phượng đỏ mười hai mùa nhung nhớ...Gió bâng quơ từng lời thương thủ thỉGốc cây chiều - lặng lẽ tiễn nhau đi &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Khúc giao mùa ai viết tặng mùa thi&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Ngày trở lại tìm gì trong lá biếc&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Gió vẫn hát từng lời như điệp khúc...&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Có bao giờ trở lại những ngày xưa??? &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; (St- Lương Đình Khoa)P.S. Thân tặng những ngày xưa kỷ niệm...trải qua 3 lần cuối cấp rồi mà sao vẫn còn muốn có lại nữa...cứ muốn trở về &quot;những ngày xưa yêu dấu&quot; vô tư, dzui dzẻ...Tạm biệt nhé những người thầy người cô kính yêu, xin chào nhé những người bạn thân lẫn không thân, cất giữ trong tim thôi mối tình đầu của tôi...dù lúc nào cũng muốn được một lần ngoái lại, được nói chuyện, được sửa đổi những lỗi lầm,...Thôi thì &quot; đừng buồn nhé mình siết tay nhau đi tình bạn đẹp mãi thôi&quot;... &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; ]]></description>
            <pubDate>2009/06/04 15:26:11</pubDate>
            <guid><![CDATA[Điệp khúc năm cuối cấp:37]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[first day!]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/meoconmimi234/article?mid=2]]></link>
            <description><![CDATA[Ngày đầu tiên dọn nhà sang yahoo 360 plus, không biết bài viết bên yahoo 360 có wa hết bên đây o nữa???]]></description>
            <pubDate>2009/04/02 11:30:05</pubDate>
            <guid><![CDATA[first day!:2]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[chào em, chào tháng tư!]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/meoconmimi234/article?mid=3]]></link>
            <description><![CDATA[Tháng tư về!Có biết bao cảm xúc lẫn lộn trong những ngày đầu tháng 4...Nó làm tôi nhớ về những cảm xúc ngày xưa khi còn đi học...             Đó là những ngày gần cuối năm học với biết bao bài vở cho kỳ thi học kỳ...                 Đó là những ngày cuối năm cấp 2 và cấp 3 đầy những vui, buồn, hỷ, nộ, ái, ố... khi nghĩ đến   ngày chia tay...                                         Đó còn là những ngày tôi cảm thấy dâng trào những cảm giác không thể nào tả được khi biết rằng mình sắp phải xa những người bạn thân và một người mà mình vô cùng yêu quí, nghĩ đến viễn cảnh sẽ không còn gặp được người bạn đó hằng ngày trong lớp học làm lòng tôi có chút gì đó chạnh lòng...                            Nhưng đó cũng là tháng mà tôi mong đợi nhất ...                         Tháng mà tôi chuẩn bị và sẽ đón chào cuộc sống này!!!HELLO, MY APRIL!!!]]></description>
            <pubDate>2009/04/01 10:45:05</pubDate>
            <guid><![CDATA[chào em, chào tháng tư!:3]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[XANH BIẾC THÁNG BA...]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/meoconmimi234/article?mid=4]]></link>
            <description><![CDATA[Xin dành tặng bài thơ này cho 2 người bạn ngồi chung bàn của tui có chữ cái đầu là H.               Chúc 2 &quot;cưng&quot; một tháng ba đầy niềm vui và ý nghĩa nha!  ( 2 special day 8/3 and 26/3 ) Chớm nở tháng ba những mùa hoa biêng biếc  Nhành lộc non thơm ngát giữa hiên nhà  Bỗng thấy khát khao hơn một vòng tay xiết  Ngọt ngào — em, mười sáu tuổi thật thà…     Chớm nở tháng ba những giấc mơ kiêu sa  Một chút dỗi hờn mong manh như tia nắng  Một chút gầy vai trong em tà áo trắng  Và những con đường đến lớp buổi tan sương…    Chớm nở tháng ba một thênh thang con đường  Vẫn là em của dịu dàng ngày cũ  Vẫn con gái, vẫn ngoan hiền, lam lũ  Vẫn ngọt ngào như que kẹo đầu tiên…    Nghìn năm sau vẫn chỉ một trái tim  Em — con gái của thời anh — mười tám  Tuổi học trò ngập ngừng không dám nói  Xanh biếc tháng ba thuở ấy đã xa rồi…  (source: muctim)P.S. Happy birthday to my dear Daddy, too...  ]]></description>
            <pubDate>2009/03/13 16:15:05</pubDate>
            <guid><![CDATA[XANH BIẾC THÁNG BA...:4]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Hãy đón nhận tình cảm người khác dành cho bạn]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/meoconmimi234/article?mid=5]]></link>
            <description><![CDATA[Bạn là người trao gởi tình cảm hay là người nhận lãnh tình cảm?  Với bạn việc bày tỏ tình cảm của mình với người khác và việc nhận lấy tình cảm của người khác dành cho mình, việc nào dễ dàng hơn?  Mặc dù việc để cho người khác bày tỏ tình cảm nghe như khá dễ dàng thế nhưng trên thực tế điều đó làm cho không ít người trong chúng ta bối rối.    Tôi là một trong số những người đó. Vâng, tôi thuộc tuýp người có thể giúp đỡ mọi việc cho những người xung quanh. Thế nhưng khi nhận được sự bày tỏ tình cảm và lòng biết ơn của họ tôi lại cảm thấy lúng túng. Thỉnh thoảng khi có người nào đó khen ngợi, tôi phải nỗ lực rất lớn chỉ để đơn giản là cảm ơn và bày tỏ tình thân ái. Khi một người khác muốn mua tặng tôi một tấm vé xem phim, rửa chén bát giúp tôi hay tặng tôi một món quà thì tôi muốn “trả lễ” lại ngay lập tức.    Tại sao việc chấp nhận tình cảm của người khác lại khó khăn đến như vậy?   Bởi vì để nhận tình cảm từ một người nào đó đòi hỏi bạn phải cảm thấy xứng đáng và thoải mái với chính mình. Bạn phải tin tưởng rằng họ có tình cảm với bạn bởi vì chính bản thân bạn xứng đáng được yêu chứ không phải vì những việc bạn làm hay những món quà bạn tặng cho họ.   Bạn hãy mở lòng và đón nhận những tình cảm ấy dù cho đôi khi nó có thể làm cho bạn bị tổn thương. Và để giữ những tình cảm ấy, bạn phải học cách giao tiếp mềm dẻo và bạn có thể bảo vệ bạn tránh được sự tổn thương về mặt tình cảm.   Hãy để cho người khác yêu bạn. Lần sau nếu có người nào đó muốn khen ngợi bạn hay làm một điều gì đó tốt đẹp cho bạn thì bạn hãy hít một hơi thật sâu nhận lấy những tình cảm tốt đẹp ấy. Tự cho phép mình cảm nhận được lòng tốt của người khác sẽ giúp bạn dễ chịu hơn. Để yêu một ai đó hay tự yêu chính mình bạn phải có khả năng trao tặng tình yêu và biết cách nhận lấy.                                                                   (SƯU TẦM)   ]]></description>
            <pubDate>2009/02/14 09:09:05</pubDate>
            <guid><![CDATA[Hãy đón nhận tình cảm người khác dành cho bạn:5]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[tết tết tết tết hết rùi...post vài tấm hình làm kỷ niệm chơi]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/meoconmimi234/article?mid=6]]></link>
            <description><![CDATA[29 tết đi đường hoa Nguyễn Huệ trước để bạn My lùn còn về Quy NHơn nữa...           30 tết rùi chuẩn bị mâm cỗ thôi    loa loa loa...kèn--&gt;beautiful   dọn dẹp sạch sẽ nào...   mùng 1 rùi...khởi hành về quê nội nào...wow...ruộng lúa này là của ta!   không khí thật mát mẻ...  mùng 3--&gt; cùng đi Tao Đàn với cậu 2, Dad và Mum.cây khế này jà lắm rùi đó nha  hoa tulip này năm nào cũng thấy nhưng vẫn thích chụp wá chừng...     Nhớ cho con may mắn kỳ thi tốt nghiệp nha ông Rùa...  Jống ở China wá!  Welcome to bamboo forest!  Sao nhái ơi, mày đẹp wá! Wa tết nhất định tao fải trồng mày mới được! ]]></description>
            <pubDate>2009/02/01 14:53:06</pubDate>
            <guid><![CDATA[tết tết tết tết hết rùi...post vài tấm hình làm kỷ niệm chơi:6]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[ĐÓN TẾT]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/meoconmimi234/article?mid=7]]></link>
            <description><![CDATA[  Chỉ còn vài ngày nữa là tới Tết. Đây đúng là khoảng thời gian tuyệt vời nhất trong năm, nhất là khi bước qua ngày hai mươi âm lịch.   Khoảng mười ngày trước Tết là những ngày chộn rộn nhất để chuẩn bị, dọn dẹp nhà cửa, mua mới chút đỉnh đồ đạc. Hôm qua đã thấy mẹ lên thực đơn cho mấy ngày Tết, đã thấy bạn bè đồng nghiệp cũng lao xao chuẩn bị sắm sửa về quê. Bỗng dưng trong lòng cũng thấy chút nao nao...   Có một số việc mà cũng có thể gọi là vài thú vui ngày xuân, một năm chỉ thực hiện được trong khoảng thời gian này. Danh sách thú vui ngày xuân này so với ngày xưa thì giờ đã ngắn lại một chút. Ví dụ như cái thú lặt lá mai, ngày xưa cỡ khoảng rằm tháng chạp là mấy cây mai trong sân sẽ bị vặt trụi lá trơ cành. Mà cái việc lặt lá mai này trong nhà không ai được xí phần, coi như là mình đã được độc quyền rồi. Giờ thì không có mai để mà lặt lá. Có một, hai cây mai bonsai bé tí tẹo, chừng hai chục cái lá, ba phút là xong. Mà mấy nàng mai này cũng nở lai rai từ hồi đầu tháng chạp rồi. Xem như đã mất đi một cái thú vui ngày Tết. ( cái này thì mình đã cùng papa làm từ 20 tết, vừa làm mà 2 ba con vừa lo lắng vừa hy vọng o bít là năm nay ấy cây mai có ra bông o nữa--&gt;waiting )   Thú vui thứ hai là đọc báo xuân. Cả năm đọc báo mà gần tới Tết lại nôn nao chờ mua báo xuân. Hồi nhỏ nghèo nên ráng lắm báo xuân cũng chỉ mua được chừng năm tờ. Giờ đỡ nghèo hơn nên số lượng báo xuân cũng hoành tráng hơn. Mà một tờ báo mua về đâu phải một mình mình coi. Có bốn người trong nhà coi. Sau đó tới bốn nhà hàng xóm, vị chi thêm ít nhất mười sáu người nữa. Một tờ báo có tới hai chục người coi thì coi như không lỗ vốn rồi. Báo xuân mua về chỉ đọc sơ qua rồi để đó. Đến mấy ngày Tết thảnh thơi mới đem ra nghiền ngẫm lại từ từ. Mấy chục năm đọc báo xuân mình rút ra được một kết luận: báo xuân hơn báo thường ở điểm nào? Đẹp hơn, to hơn, đắt hơn, nhiều trang hơn, và nhiều quảng cáo hơn! Nhiều tờ số trang quảng cáo còn nhiều hơn nội dung nữa! Ở báo Phụ nữ xuân năm nay có bài viết của nhà văn Nguyễn Quang Thiều: Con cúi đầu xin mẹ quá hay, đọc mà ngậm ngùi mãi...(mai mốt rảnh mình sẽ post lên cho các bạn cùng ngự lãm--&gt;rất hay )    Thú vui thứ ba là nghe nhạc. Cả năm nghe nhạc không biết là bao nhiêu lần. Vậy mà có vài bài hát ngày thường không nghe, hoặc rất ít nghe, để dành cho dịp Tết. Happy New Year của Abba thì đã nghe lai rai trong công ty từ hồi Noel. Đêm ba mươi Tết thì nhất định phải ngồi một mình nghe Anh đến thăm em đêm ba mươi của Vũ Thành An để mơ về một chiếc lá vàng. Còn mấy ngày trước Tết như vầy thì hay nghe lại Đón xuân này nhớ xuân xưa của Châu Kỳ, nghe để rồi rấm rứt, da diết nhớ về xuân cũ người xưa, nhớ đến ông bà những ngày Tết nào còn tề tựu, giờ thì đã thành dĩ vãng nghìn trùng...--&gt;sao giống tâm trạng mình wá đi, đọc đến câu này mình xúc động mún khóc, thời gian sao mà trôi nhanh wá (mình đã download một số bài để dành làm ringtone trong mấy ngày tết nè--&gt; nghe cho nó có không khí một chút  )    Thú vui thứ tư là làm mứt. Mà chỉ làm duy nhất một loại mứt là mứt tắc (quất). Hôm chủ nhật đi chợ đã lựa được một cân tắc tương đối đẹp để khai trương. Nghĩ cũng ngộ, một người chẳng có năng khiếu bếp núc nội trợ như mình mà lại mê làm cái món đòi hỏi sự tỉ mỉ và khó tính như vậy. Làm mứt tắc đã thành một thói quen hơn mười năm nay. Không làm cứ thấy thiêu thiếu sao đó. Dù khi làm xong để dành khoe với dòm thôi chứ chẳng ăn được bao nhiêu (vì thứ mứt này làm xong trông rất đẹp).     Thú vui thứ năm là thú vui của ngày trước đêm giao thừa: gói bánh tét. Dù mình chỉ là người phụ trợ lau lá cột dây thôi mà cũng háo hức lắm. Tết nào không gói bánh tét là năm đó chẳng thấy vui, cứ thấy nhợt nhạt, lạt lẽo. Yêu làm sao cái khoảnh khắc khi nồi bánh tét vừa chín, vớt ra từng cặp bánh treo lên trong giàn bếp. Mùi lá, mùi nếp cứ thoang thoảng khắp cả nhà. Mùi của Tết đấy!  (mình chưa có cơ hội được làm những công việc này, chắc là thik lắm)      Tết, như một cuộc hôn nhân vậy. Những ngày trước Tết thế này là những ngày trước khi cưới, những ngày tình yêu chín muồi, hồi hộp, nôn nao, chờ đợi. Ngày 30 Tết là ngày cưới với ý nghĩa hết sức thiêng liêng. Ngày mùng một, mùng hai là những ngày trăng mật. Còn hết mùng là những ngày hậu hôn nhân. Chỉ có một điều khác là hết Tết này ta lại chờ Tết sau, còn hôn nhân thì không! Thật tình vì không có kinh nghiệm trong lĩnh vực hôn nhân nên chẳng biết so sánh có khập khiễng không nữa.       Một chút vui cho những ngày sắp Tết...           Chào TRÂU VÀNG KỶ SỬU!                                                                                                 Mai Chi (www.ngoisao.net)]]></description>
            <pubDate>2009/01/23 14:36:06</pubDate>
            <guid><![CDATA[ĐÓN TẾT:7]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Lá thư tình của cha]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/meoconmimi234/article?mid=8]]></link>
            <description><![CDATA[Tình cờ đọc được bài viết này dễ thương wá--&gt; the more I read it, the more I love my Dad. Con của cha... Con có thể không biết cha, nhưng cha biết rất rõ mọi thứ về con.Cha biết khi con ngồi xuống và khi con đứng lên. Cha quen thuộc với mọi lối đi của con. Thậm chí bao nhiêu sợi tóc trên đầu con cha cũng đếm được. Bởi vì con được hình thành trong trí óc của cha. Cha quyết định đúng thời gian con sinh ra và con sẽ sống ở đâu.Cha không hề xa cách và giận dữ, nhưng cha là một biểu hiện hoàn chỉnh nhất của tình yêu. Và đó chính là mong ước của cha để trao tặng tình yêu cho con.Đơn giản là vì con là con của cha và cha là cha con. Mỗi món quà tốt lành con nhận được đều từ bàn tay cha. Vì cha biết con cần những gì.Mọi sắp xếp của cha cho tương lai con luôn luôn đầy ắp sự mong chờ. Vì cha yêu con với một tình yêu vĩnh cửu. Suy nghĩ của cha về con không thể đếm được như là hạt cát trên bờ biển vậy. Cha sẽ không bao giờ ngừng làm điều tốt cho con. Vì con là kho báu của cha Nếu con tìm kiếm cha với tất cả trái tim, con sẽ tìm thấy cha Cha có thể làm cho con nhiều hơn con nghĩ Vì cha là nguồn động viên lớn nhất của con Khi trái tim con tan vỡ, cha sẽ ở bên con Như là một người chăn cừu ôm cừu con vậy, cha sẽ ôm con vào gần trái tim mình Và cha sẽ mang đi tất cả đớn đau con sẽ phải chịu đựng trên trái đất này Cha luôn là cha, và sẽ mãi là như thế.Cha luôn đợi con. Yêu con. Cha của con.  (www.vn8x.com)]]></description>
            <pubDate>2009/01/14 23:40:07</pubDate>
            <guid><![CDATA[Lá thư tình của cha:8]]></guid>
         </item>        </channel>
        </rss><!-- w2.blog.sg1.yahoo.com compressed/chunked Sat Nov 28 19:32:51 SGT 2009 -->
