<?xml version="1.0" encoding="utf-8"?>
<rss version="2.0">
<channel>        <title><![CDATA[Mèo Mimosa]]></title>
        <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/meohuyeua3]]></link>
        <description><![CDATA[Nothing is impossible]]></description>
        <language>vi-vn</language>
        <lastBuildDate>2009/11/25 20:19:37</lastBuildDate>         <item>
            <title><![CDATA[Anh...]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/meohuyeua3/article?mid=203]]></link>
            <description><![CDATA[Sáng tác: Nguyễn CườngThơ: Chu Hoạch
Anh tựa bài thơ không chép đượcMà đành lòng em phải thuộc từng câuThuộc hằng ngày nghe và đêm âm thầm nhắcThuộc bằng hè mưa và thu mơ màng nắngMà tháng mà nămmà đắng mà cayvẫn ngọn nguồn câu hát
Anh tựa màu xanh trái đất nàyNgày từng ngày nên biển mặn rừng cayLà mắt là tay là giọng buồn em hátLà nắng là mưa là khoảng vắng em chờÔi tình yêu tình yêu là gìMà suốt một đời ai dễ một lần quaNghe bài hát từ Nhạc số]]></description>
            <pubDate>2009/11/25 20:16:32</pubDate>
            <guid><![CDATA[Anh...:203]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/meohuyeua3/article?mid=200]]></link>
            <description><![CDATA[Tại sao em nỡ nhẫn tâm với trái tim mình như vậy???]]></description>
            <pubDate>2009/11/23 23:20:07</pubDate>
            <guid><![CDATA[!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!:200]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Cơn gió nhẹ lướt qua làm cô bé mùa đông rùng mình ớn lạnh!]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/meohuyeua3/article?mid=196]]></link>
            <description><![CDATA[Một cơn gió nhẹ thổi qua - khiến mùa đông rung rinh lay động. Cơn gió mang vị mặn mòi của biển khơi, mang cái man mát lành lạnh của hơi nước, mang phong vị lạ lùng của núi rừng hoang dại, mang vị ngọt ngào của trái tim, mang&nbsp; đến cả sự ấm áp bao la bao trùm lên trái tim cô bé mùa đông. Nhưng cô bé mùa đông thấy lạnh quá, lạnh quá, lạnh thấu đến tận tâm can. Cơn gió này không phải dành cho cô bé đâu. Cơn gió này phải đi đến đồng ruộng bao la mang hương thơm quả ngọt về cho đời. Cơn gió phải đi thật xa khỏi mùa đông. Bởi vì mùa đông chỉ có sự lạnh lẽo mà thôi. ]]></description>
            <pubDate>2009/11/22 10:55:29</pubDate>
            <guid><![CDATA[Cơn gió nhẹ lướt qua làm cô bé mùa đông rùng mình ớn lạnh!:196]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Trước mùa đông]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/meohuyeua3/article?mid=189]]></link>
            <description><![CDATA[Tác giả :Đàm Thị Lam LuyếnAnh trở về đột ngột với mùa đông
Như trước cơn mưa, kiến vòng lại tổ
Em đang gặt mùa thu dang dở
Nên vẫn cầm giá rét trên tay. 

Em thấy buồn khi trời trở heo may
Như giữa khơi xa sợ trời lộng gió
Căn bệnh của tình yêu muôn đời vậy đó
Mong lứa tằm phải ăn vội rên nong. 

Bao năm rồi em giấu nỗi chờ mong
Những kỷ niệm xưa nửa hư nửa thật
Những kỷ niệm xưa nửa còn nửa mất
Cứ trộn bồ hòn với mật làm ngon. 

Sự dối lừa dẫu không gọi thành tên
Nhưng cứ theo ta nửa hư nửa thật
Nhưng cứ bên ta nửa còn nửa mất
Thuốc đắng bao ngày dã tật đã thành quen. 

Sao không về khi ngó chửa thành sen
Bông gạo ngày xưa chưa thành chăn thành gối
Tình yêu cho ta biết chờ biết đợi
Đá hoá rồi áo cưới mới về tay.
			
		]]></description>
            <pubDate>2009/11/13 22:26:50</pubDate>
            <guid><![CDATA[Trước mùa đông:189]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[&quot;Que sera sera  &quot;  khiến người ta rơi nước mắt]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/meohuyeua3/article?mid=169]]></link>
            <description><![CDATA[Sau khi anh C.M.Tuấn gửi send list bài này, mình đã nghe và xem clip. Qủa thực chẳng ai có thể cầm lòng khi được nghe những lời ca trong sáng cất lên từ những cái miệng xinh xắn kia. Trẻ em ở đâu cũng đều trong sáng cả. 

]]></description>
            <pubDate>2009/10/27 10:00:48</pubDate>
            <guid><![CDATA[&quot;Que sera sera  &quot;  khiến người ta rơi nước mắt:169]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Em không thể nói lời từ biệt]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/meohuyeua3/article?mid=166]]></link>
            <description><![CDATA[Đào Phong LanEm không thể nói lời từ biệtNhư vung tay ném đá qua trờiNơi ta đứngMùa thu ngơ ngácĐám cúc hoa óng ả xanh ngờiBài hát cũCon đường xưa anh hátGió giận nhau, đi mãi không vềĐám lá nép vào nhauBuồn xơ xácNgã xuống mặt đường chiếc bóng tái tê..Câu thơ rơi như lá vàng trên đấtKhẽ cuốn theo gót gió la đàCửa đóng mở ngôi nhà hạnh phúcNhư đón em vàoLại đuổi em ra...Em không thể nói lời từ biệtGiọt thu rơi vỡ tan tànhAnh nhìn kìa,Muôn ngàn chiếc láChỉ run runLặng lẽXa cành...Chẳng hiểu sao cứ thích bài này??? Đến lạ.]]></description>
            <pubDate>2009/10/21 01:23:15</pubDate>
            <guid><![CDATA[Em không thể nói lời từ biệt:166]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Bão!]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/meohuyeua3/article?mid=161]]></link>
            <description><![CDATA[Bão!Bão làm Hà Nội như đang giữa mùa đông. Tiết trời se se. Hơi ẩm bao trùm khắp nơi.Mưa! Mưa lả lướt trên phố.Lạnh! Lạnh run khi sáng bước chân ra khỏi nhà đi làm. Thấy ai cũng áo thun hoặc áo rét. Nhìn lại thấy mình áo cộc. Có sao đâu! Ngồi trên xe bus răng đánh môi lập cập, lòng tự hỏi có khi nào đông vượt mặt thu???Ngồi trong phòng làm việc vẫn ấm. Điều hòa mờ. Rồi công việc căng thẳng, dồn dập lại làm mình trôi đi, chả nghĩ nữa. Dạo này biết đơ. Lâu rồi lại tí tách gõ phím. 8h tối rời khỏi công ty. Cái gió, cái mưa của cơn bão&nbsp; hút cái lanh lợi hoạt bát bình thường của mình. Bị trúng gió. Vẫn cố ngồi làm nốt mặc dù biết não bộ ko điều khiển được cơ thể nữa. Ngu ngốc! Ba anh em ra xe rồi đi về. Hôm nay &quot;xe ôm&quot; đồng nghiệp thương tình chở mình về tận nhà. Cảm ơn lòng tốt nhé. Hôm nay chắc bao xi măng dầy thêm đc 1 ít. Mất điện. Cô em gái lò dò soi điện thoại cạo gió cho mình. Thế là nhẹ nhàng. Ôm chăn ngủ một lát rồi miên man nghĩ lung tung. 10h có điện. Lại lò dò dậy ăn cơm. Rùi ngồi học bài. Một ngày bão đi qua thành phố tuy nhẹ nhàng mà đầy buốt giá. Chợt nhớ ra, lúc đi xe máy nói chuyện với anh &quot;xe ôm&quot;: &quot;Có vẻ như anh không mấy khi buồn nhỉ, không biết khi buồn anh nom như thế nào ?&quot;&nbsp; Xe ôm cười. Xe ôm vẫn luôn tốt bụng, nhiệt tình, chẳng bao giờ đòi hỏi điều gì. Lúc ấy, con nhỏ lại đang nghĩ, và nó ước: Gía người ngồi trước nó là anh, nó sẽ thấy ấm áp...!!! Thật buồn cười! Thôi, ôn bài tiếp nào! ]]></description>
            <pubDate>2009/10/15 01:48:05</pubDate>
            <guid><![CDATA[Bão!:161]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/meohuyeua3/article?mid=159]]></link>
            <description><![CDATA[Thành phố tuổi thơ Robert Rojdesvensky &nbsp;Ở một nơi nào đấy xa xôi Có thành phố như giấc mơ im ắng. &nbsp;Đầy bụi bám. Một dòng sông lẳng lặng, Một dòng sông nước như gương lờ trôi… &nbsp;Ở một nơi nào đấy xa xôi Có thành phố, ngày xưa, có thành phố Nơi rất ấm, tuổi thơ ta ở đó Từ rất lâu, đã từ lâu, trôi qua… &nbsp;Đêm nay tôi bước vội khỏi nhà, Đến ga, xếp hàng mua vé: “Lần đầu tiên trong nghìn năm, Có lẽ, Cho tôi xin một vé đi Tuổi Thơ.” Vé hạng trung- Người bán vé hững hờ Khe khẽ đáp: Hôm nay vé hết!- Biết làm sao! Vé hết, biết làm sao! Đường tới Tuổi Thơ còn biết hỏi nơi nào? Nếu không kể đôi khi ta tới đó Qua trí nhớ Của chúng ta &nbsp;Từ nhỏ… Thành phố Tuổi Thơ- thành phố chuyện thần kỳ. Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ&nbsp;&nbsp; Cơn gió đùa, tinh nghịch dẫn ta đi. &nbsp;Ở đấy, làm ta say, chóng mặt, Là những cây thông vươn tới mây, Là những ngôi nhà, cao, cao ngất. Và mùa đông rón rén bước trong đêm, Qua những cánh đồng phủ tuyết trắng và êm… &nbsp;Ôi thành phố Tuổi Thơ- bài ca ngày nhỏ Chúng tôi hát- Xin cảm ơn điều đó! Nhưng chúng tôi không trở lại, Đừng chờ! Trái đất nhiều đường. Từ thành phố Tuổi Thơ Chúng tôi lớn, đi xa… Hãy tin! Và thứ lỗi! &nbsp;(Robert Rojdesvensky, Thái Bá Tân chuyển ngữ) &nbsp;&nbsp;&nbsp;&quot;Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ...&quot; Robert Rojdesvensky &nbsp;Nơi ấy Tuổi thơ ở trên cao Cầu thang nắng. Hành lang nắng Buổi chiều mơ Quả chò vò xoay Xoay. Xoay tròn Xoay tròn mãi... Dẫn về &nbsp;Những ngày khám phá vùng đất mới thế giới là to &quot; ... khi ấy chắc sẽ vui!&quot; đường lạ. Gió cũng lạ cành cây đánh đu tiếng cười trong như kiếng thấy ấm lòng và ấm cả bàn tay nắm chặt đẫm mồ hôi. &nbsp;Bốn bánh xe tròn lăn lăn. Lăn lăn lọc xọc. Lọc xọc Xao xuyến buộc chặt nỗi mong nhớ đếm mặt trời. &nbsp;Chiều buông trên mí mắt chùng trong tim nghe sương thì thầm ráng chiều xoa tay níu bước về vướng lưới nhện giăng giăng hẹn hò nhé! &nbsp;Ngày chồng ngày Tháng chồng tháng Năm chồng năm &nbsp;Mảnh ghép lạc. Vỗ tròn ký ức thủy tinh. &nbsp;Có chuyến tàu tuổi thơ, xin cho tôi một vé! &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ Azzurri&nbsp; &nbsp;Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ ... về lại mái nhà quê nghe mưa rơi lộp độp bước ra ngoài khúc sông đỉa bám khúc sông nước trong khúc sông in tán dừa chiều giông mưa nào mùa hè mưa nào con đường mưa nào tôi ở quê. &nbsp;Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ … tôi sẽ nói với ông bà rằng cháu biết ông bà thương cháu tôi sẽ nói với ba mẹ rằng con biết ba mẹ kỳ vọng vào con tôi sẽ nói với bạn rằng tôi quý bạn vô cùng bao điều tôi muốn nói nhưng ngượng trẻ con làm cái gì cũng dễ tôi lỡ làm người lớn nên tôi biết. &nbsp;Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ … dẫu chỗ ngồi có chật tôi sẽ đứng dẫu đường có xa tôi sẽ đợi dẫu năm tháng có đi qua thêm nhiều nữtôi sẽ vẫn chờ chờ hoài một vé đi tuổi thơ. (Azzurri lấy cảm hứng từ câu “Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ” của Robert Rojdesvensky)&nbsp; &nbsp;&nbsp;Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ&nbsp; &nbsp;&quot;... Đêm nay tôi bước vội khỏi nhà Đến ga,&nbsp; xếp hàng mua vé: Lần đầu tiên trong nghìn năm,&nbsp; Có lẽ, Cho tôi xin một vé&nbsp; đi tuổi thơ. Vé hạng trung - Người bán vé hững hờ Khe khẽ đáp: Hôm nay vé hết! ...&quot;&nbsp; (Robert Rojdesvensky) &nbsp;Lần đầu tiên trong 20 năm ... có lẽ Con muốn quay về thuở bé thơ Con muốn ba ôm con vào lòng và hát Hai bài ca mà con nhớ đến bây giờ... Lần đầu tiên trong 20 năm ... có lẽ Con muốn vẫn là cô bé tí ti Được mẹ cột tóc, cột dây nơ sau áo Cột tuổi thơ con vào những yêu thương. &nbsp;Lần đầu tiên trong 20 năm ... có lẽ Em muốn kể với anh về tuổi thơ em Về những nụ cười và ... những giọt nước mắVề những suối nguồn tạo ra em hôm nay. &nbsp;Chiếc vé kia hôm nay đã hết Ngày mai liệu còn bán ko anh? Hay luôn nằm trong trái tim ta đó Để em tìm về trong ký ức mong manh ... &nbsp;Lần cuối cùng em... tìm mình như vậy Sẽ vẫn là em- cô bé của ngày xưa Ấu thơ trôi qua nào có ai lấy lại Giữ trong lòng trong sáng tuổi thơ em. 15/03/08 &nbsp;&quot;... Ôi thành phố Tuổi Thơ - bài ca ngày nhỏ Chúng tôi hát- Xin cảm ơn điều đó! Nhưng chúng tôi không trở lại, Đừng chờ! Trái đất nhiều đường. Từ thành phố Tuổi Thơ Chúng tôi lớn, đi xa... &nbsp;Hãy tin! Và thứ lỗi!&quot; (Robert Rojdesvensky) ]]></description>
            <pubDate>2009/10/11 18:35:55</pubDate>
            <guid><![CDATA[Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ:159]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Em cứ hỏi tại sao????]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/meohuyeua3/article?mid=155]]></link>
            <description><![CDATA[Giữa không khí thu tràn ngập khắp ngõ ngách phố phường, giữa không gian trung thu tràn đầy trong từng ngôi nhà, từng ánh mắt , mà sao em lại như đứa trẻ cô đơn trống trải trong bao la biển người???Em mạnh mẽ, em cứng cỏi, em đanh đá, em cứng rắn giữa cuộc sống Hà thành bộn bề, bon chen. Em như một ngọn lửa cháy rừng rực sẽ đốt cháy bất cứ kẻ nào chạm vào nó. Em giống như con nhím tội nghiệp sẵn sàn sù lông đâm đau buốt bất cứ ai. Em là thế sao? Em là đứa con gái như thế sao? Hay em là đứa&nbsp; con ngái tội nghiệp mang đầy sự hờn ghen trong lòng, luôn tham lam tình cảm của kẻ khác, luôn hiếu thắng muốn dành lấy tất cả những thứ tốt nhất về cho mình? Em tồi tệ đến thế sao??? Không một ai trả lời cho em những câu hỏi này phải không? Em hận anh! Em hận anh vì đã biến em trở thành như thế này. Em hận anh vì đã để lại trong em vết thương lòng quá lớn như thế! Em hận anh vì em hận chính mình. Em ghét bản thân mình. Đôi khi em thèm khát được chạy đến ôm lấy anh để lấp đầy khoảng trống trong lòng. Đôi khi em muốn nắm lấy tay anh để chôn vùi cảm giác sợ hãi cứ luôn bám lấy tâm hồn em suốt thời gian qua. Nhưng...Em sợ phải chạm vào nỗi đau quá khứ, nỗi đau xót xa mà cả đời em sẽ không bao giờ quên dù chỉ một lần!Em buồn ngay cả khi em đang nở nụ cười tươi rói trên môi. Bạn em bảo em có nụ cười đẹp đấy. Nhưng nó có trọn vẹn đâu. Em buồn ngay cả khi em đang gào thét trong buổi hát karaoke với mọi người. Khi niềm vui lên đến đỉnh điểm thì nỗi buồn sẽ tìm đến và giết chết nó không hề thương tiếc. Có lẽ nào lúc đó phần hồn đã biến khỏi phần thân xác đang gào thét kia để tìm đến một nơi khác???Em trở thành một đứa trẻ con nịnh nọt và tíu tít. Có ai mà ngờ được. Em chua ngoa nhéo nhắt. Em nũng niu.Em giống như đứa con gái dễ suốt ngày chơi và trêu đùa con trai. ...Đó là những gì mọi người nhìn thấy ở em. Và hôm nay thì đứa trẻ ấy biết khóc. Nó khóc không phải vì không được mẹ cho quà. Nó khóc không phải vì không được đi chơi. Nó khóc không phải vì không được mặc áo mới. Nó khóc không phải vì bị bạn bè trì triết đay nghiến. Mà nó khóc vì cô đơn. Nó khóc vì bất lực với cái vỏ bọc của mình. Nó khóc vì nó không biết phải sống với cái vỏ bọc ấy đến bao giờ? Nó từng bỏ ngoài tai mọi lời chê trách. Nó từng bỏ ngoài tai mọi lời tán tỉnh. Nó từng bỏ ngoài tai mọi lời xì xào, bàn tán. Nhưng nó nhận ra rằng...nó đã dần mất đi những điều yêu thương thân thuộc nhất vì cái vỏ bọc ấy. Nó phải làm gì bây giờ???]]></description>
            <pubDate>2009/10/04 10:24:55</pubDate>
            <guid><![CDATA[Em cứ hỏi tại sao????:155]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[May mà cuộc đời không cho tôi xinh]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/meohuyeua3/article?mid=150]]></link>
            <description><![CDATA[Từ khi còn thơ bé tôi thường tự hỏi sao cuộc đời không cho tôi xinh và
dễ thương hơn một chút, như thế tôi sẽ có nhiều bạn hơn, sẽ được &#39;thiên
vị&#39; hơn như mấy bạn nữ cùng trường. Sẽ có thể kiêu hãnh lựa chọn người
mà mình muốn yêu, sẽ được những cái này và cả những cái kia, những cái
mà &#39;người xấu&#39; hay bị thiệt thòi, dù nếu xét về tài năng, họ chưa hẳn
đã thua kém.Tôi đã nghĩ rất nhiều về những điều như thế, thấy
cuộc đời đôi lúc thật chẳng công bằng chút nào. Mà gia đình tôi cũng
đâu đến nỗi xấu lắm đâu. Thời con gái, mẹ là hoa khôi của cả phố. Cả
cho đến bây giờ mẹ vẫn đẹp, rất đẹp. Nhưng cái đẹp của mẹ hình như cậu
em trai hưởng hết từ khi 2 đứa còn nằm chung trong bụng mẹ. Tôi ra đời
rồi lớn lên với cái biệt danh &quot;xi đèn đèn&quot;. Khi còn nhỏ đôi lúc tôi
thoáng buồn vì điều đó, nhưng lạ thay, tôi chẳng bao giờ khóc. Có lẽ
lúc đó tôi đã hiểu được rằng nước mắt cũng chẳng thể nào làm cho tôi
xinh hơn.
Lên lớp 6, tôi nhận được lá thư đầu ti ên
của một bạn nam cùng lớp mà cho đến bây giờ tôi vẫn chẳng biết bạn ấy
là ai. Bạn ấy viết rằng bạn ấy rất thích tôi, nhưng ngày đó tôi chỉ xem
đó như một trò đùa con nít. Lên lớp 8, rồi lớp 9, tôi nhận được thêm
một vài lá thư của các bạn nam học cùng khối, nhưng hồi đó tôi đã cười
khẩy vì nghĩ rằng họ chẳng yêu gì tôi đâu, chẳng qua họ tưởng nhà tôi
giàu nên... Càng nghĩ tôi càng thấy buồn và tự ái vì điều đó. 

Cho đến năm lớp 10, tôi nhận được một lá thư dài 4
trang của một bạn nam học cùng khóa học ngoại ngữ ở trung tâm. Bạn ấy
viết rằng: &quot;Ngày xưa H ghét con gái thị trấn lắm vì con gái thị trấn
chỉ ỷ mình ăn mặc đẹp mà kiêu, chẳng chân chất như con gái nông thôn
quê mình. Nhưng từ ngày gặp và biết YA, được cùng học và cùng tranh
giành ngôi để đứng đầu lớp cùng YA, H mới hiểu rằng không phải con gái
thị trấn nào cũng thế. H yêu nụ cười của bạn, yêu cái cách bạn sống với
bạn bè và yêu tất cả những gì toát ra từ trong tâm hồn bạn&quot;. Đó là lần
đầu ti ên tôi bật khóc khi đọc một lá thư tỏ tình của một gã trai. Chỉ ti ếc rằng chỉ một thời gian sau đó, tôi xuất ngoại và H đã không bao giờ còn gặp lại tôi nữa.
Sau này lớn lên và bước ra đời, không ai khen tôi
xinh, họ chỉ nói tôi tốt, tôi duyên. Cũng có một vài gã trai đến với
tôi, tôi không bao giờ lý giải được vì sao. Nhưng tôi đã bắt đầu lờ mờ
hiểu ra được rằng sự xinh đẹp không phải là tất cả và cái vẻ đẹp bên
ngoài không làm nên nhân cách con người.
22 tuổi, tôi gặp và yêu một gã trai. Anh nói yêu tính
cách, tài năng, tâm hồn và yêu tất cả những gì thuộc về tôi. Nhưng rồi
một lần đi cùng nhau, anh nói: &quot;So với tất cả các cô gái đang theo đuổi
anh thì em không xinh, nhưng anh biết anh yêu em vì điều gì!&quot;. Tôi đã
ngỡ ngàng, định nói một điều gì nhưng nó cứ chế ngự ở bờ môi và không
thể cất lên được thành tiếng. Tôi không biết mình nên vui? Nên buồn?
Nhưng tôi cảm ơn anh đã nói... quá thật. Sau này khi không thể cùng anh
đi tiếp đoạn đường còn lại được nữa vì nhiều lý do khác nhau, tôi và
anh đã chia tay. Nhưng tôi biết những gì tôi để lại trong kí ức anh vẫn
mãi là hình ảnh con mèo lười xấu xí nhưng đầy nghị lực.
Bây giờ thì tôi đã lớn, đã đi qua được 1/4 chặng
đường của một đời người và lần đầu tiên tôi bật thốt: &quot;May mà cuộc đời
không cho tôi xinh&quot;. Bởi nếu tôi xinh, chắc chắn cuộc đời tôi đã rẽ
sang một lối rẽ khác, tôi sẽ không bao giờ có thể gặp được những người
bạn tốt như bây giờ - những người bạn mà tôi có thể khẳng định rằng họ
đến với tôi , yêu thương tôi, trân trọng tôi vì chính con người tôi chứ
chẳng phải vì tôi xinh đẹp.
Nếu tôi xinh, người ta sẽ không nhận ra được cái
duyên ngầm của tôi, họ sẽ không nhìn thấy được cái miệng rộng quá khổ
và nụ cười bất tận của tôi. Nụ cười mà ai cũng nói: &quot;Duyên ơi là duyên,
rộng ơi là rộng&quot;.
Nếu tôi xinh, tôi sẽ dễ dàng có cơ hội trở thành
người nổi tiếng nhờ vào những tài vặt của mình. Nhưng lúc đó tôi sẽ
không có một cuộc sống yên ổn như bây giờ, tôi sẽ bị người khác soi
mói, tôi sẽ phải thận trọng hơn trong từng lời nói. Tôi sẽ không được
viết, được làm tất cả những gì mình muốn như bây giờ.
Sếp không khen tôi xinh, nhưng tôi biết trong cái
nhìn của sếp tôi luôn là một cô gái duyên dáng với một nụ cười luôn nở
trên môi.
Bạn bè không khen tôi xinh, nhưng tôi biết trong ánh
mắt họ tôi vẫn là một người bạn đẹp bởi sự bao dung, bởi lòng vị tha,
bởi nghị lực sống kiên cường và sự chân tình toát ra trong tâm hồn tôi.
Những người lạ từng đi qua cuộc đời tôi một lần dẫu
họ không nói tôi xinh nhưng nụ cười họ dành cho tôi khi tạm biệt là một
món quà vô cùng quí giá và tôi bỗng thấy mình thật duyên dáng biết bao
nhiêu trong mỗi email nhận được từ bạn bè họ đều dặn: &quot;Nhớ giữ mãi nụ
cười trên môi YA nhé. Mình rất yêu nụ cười của bạn!&quot;
Tôi đã biết yêu bản thân mình bởi tôi hiểu rằng chỉ
khi nào bạn yêu chính bản thân bạn thì bạn mới có thể yêu người khác
được. Và mai sau, người đàn ông nào đó đến với tôi sẽ không phải ghen
nhiều vì anh đâu có nhiều &quot;đối thủ&quot;. Lúc đó nếu anh có nói với tôi
rằng: &quot;Em đẹp lắm!&quot; thì tôi cũng hiểu rằng dù tôi có xấu với ai, nhưng
trong mắt anh tôi vẫn sẽ là người con gái đẹp nhất.
Đôi khi trong cuộc đời, có thể bạn từng gặp những suy
nghĩ giống như tôi của hơn 10 năm về trước, rằng tại sao mình không
được xinh cô này, cô kia, rằng tại sao ông trời không cho mình thêm
chút sắc. Nhưng bạn ạ, vẻ đẹp của bạn luôn nằm trong con mắt của người
đối diện, có thể bản thân bạn sẽ không bao giờ thấy mình xinh đẹp,
nhưng biết đâu với ai đó và với một kiếp người, bạn vẫn là một đóa hoa
rực rỡ giữa nhân gian.
Biết đâu đấy!Hoàng Yến Anh]]></description>
            <pubDate>2009/09/25 10:18:40</pubDate>
            <guid><![CDATA[May mà cuộc đời không cho tôi xinh:150]]></guid>
         </item>        </channel>
        </rss><!-- api1.blog.sg1.yahoo.com compressed/chunked Thu Nov 26 10:01:30 SGT 2009 -->
