" Có bao nhiêu chuyện tình trong cuộc đời, nhưng hạnh phúc nhất vẫn là được nắm tay nhau đến đầu bạc răng long." Hừm. Hôm nay ở nhà rảnh quá, lôi truyện cũ ra đọc, bên nhau trọn đời - truyện mà năm ngoái mình "đòi" mua. Truyện này thật hay, tình cảm , lãng mạn nhưng có những cảm xúc rất thực.
Bên nhau trọn đời
là cuốn sách nằm trong trào lưu văn học mạng đang rất thịnh hành ở
Trung Quốc những năm gần đây. Tác phẩm đăng liên tục trên mạng bắt đầu
từ tháng 9 năm 2003 cho đến nay vẫn là tác phẩm được bạn đọc trong và
ngoài mạng yêu thích bởi lối viết dung dị và chan chứa yêu thương. Tình
yêu là chủ đề muôn thuở, có bao nhiêu chuyện tình trong cuộc đời thì có
bấy nhiêu diễn biến thăng trầm. nhưng hạnh phúc nhất vẫn là được nắm
tay nhau đến đầu bạc răng long. Điều mà Bên nhau trọn đời muốn nóikhông
dùng lời hoa mỹ, không dùng những chi tiết câu khách tầm thường, mà
bằng văn phong đơn giản, từng lời thoại nhẹ nhàng nhưng đi vào lòng
người đọc tự bao giờ... Toàn bộ câu chuyện là một cảm giác thú vi, lâng
lâng, mang đến cho người đọc những xúc cảm ngọt ngào….
M thích cô nhân vật chính trong truyện, cô ấy là một cô gái tốt bụng, khá chủ động trong tình cảm nhưng đôi lúc cũng rụt rè, xấu hổ. Đó là một cô gái luôn thích mặc áo len, luôn đếm những viên gạch lát đường khi phải đứng chờ đợi, cô gái có tính cách trong sáng và đáng yêu, khi nói dối thì ngay lập tức bị người yêu phát hiện ra bởi sự ngượng ngập . Anh nhân vật chính trong truyện thì khỏi nói rồi, đó là một anh chàng hoàn hảo, tuyệt vời đến mức không thể có thực ngoài đời, vừa đẹp trai, vừa tài giỏi và là người cực kỳ chung thủy-người con trai nào mà chờ đợi được cô gái đã từ bỏ mình không một lời từ biệt trong ròng rã 7 năm trời, tuyệt đối chỉ biết đến công việc, không một cô gái thứ 2 trong suy nghĩ. Khi cần xử lý công việc thì rất tỉnh táo và sáng suốt nhưng mà rất tình cảm và một chút mãnh liệt trong tình yêu. Chẹp, phải nói anh Hà Dĩ Thâm chắc chắn là thần tượng của ko bít bao nhiêu cô gái đã từng đọc câu chuyện này, vẫn biết là không có thật nhưng mà sao vẫn mơ
Trích một đoạn lãng mạn trong truyện này: Thổ lộ. Lại một ngày khác. Dĩ Thâm trong lúc giải lao giữa giờ làm việc, bỗng nhớ ra hình như mình chưa nói với người ta ba “chữ đó”. Vừa đúng lúc người ta vào phòng tìm sách đọc. Kéo người ta vào lòng, để ngồi trên đầu gối, siết người ta vào lòng, tì cằm vào cổ người ta nói âu yếm. - Giở sách giúp anh. - Ứ - Mặc Sênh nhướng cặp lông mày thanh tú, nhìn tập tài liệu trên bàn. Coi như hiểu anh muốn mình làm gì. - Đồ lười! Tuy luôn được chiều chuộng Mặc Sênh vẫn kiên nhẫn giở đến trang 14, nhưng không kiềm được liền trách: - Dĩ Thâm, anh lười quá. - Hừm… - Có lẽ Dĩ Thâm quyết định lười đến cùng - Câu đầu tiên, đoạn đầu tiên, gạch chân hộ anh. Mặc Sênh lấy bút bi vạch một đường thẳng dưới câu đó. “Nghiên cứu của giới tư pháp học quốc tế nước ta đối với vấn đề này vẫn luôn thừa kế quan điểm của J.H.Mori nhà luật học người Anh”. - Dòng thứ ba từ dưới lên. “Em đi gặp cảnh sát, có biết qui định ở đây đối với những việc như thế này không?” “Thế là thế nào? Hình như là đoạn đối thoại trong một vụ án, tại sao phải gạch chân?” Lại lật thêm mấy trang nữa theo yêu cầu của Dĩ Thâm. - Còn một từ ở giữa chưa tìm thấy - Dĩ Thâm thầm thì. Mặc Sênh hoàn toàn không hiểu. - Tìm cuốn khác vậy - Dĩ Thâm giơ tay rút một cuốn tạp chí trên giá sách. “Hình như đó là số đặc biệt của tạp chí phụ nữ, anh ấy quan tâm đến loại tạp chí đó từ bao giờ nhỉ?” - Trang này, đoạn thứ ba, câu đầu tiên. - Ồ, xem báo cũng phải gạch chân nội dung trọng điểm sao? “Vào mùa xuân,Anh thường thích ra ngoại ô chơi vào những ngày nghỉ, trời xanh không thể tưởng tượng…” - Dòng thứ năm... Câu cuối cùng. “Nó yêu mày này… anh mỉm cười véo mũi tôi…” - Câu cuối cùng. “Nhất định lúc chín giờ em sẽ nhìn thấy anh từ đây đi ra”. - Cái gì sao lung tung lộn xộn thế? - Mặc Sênh vừa gạch chân những hàng chữ theo tay chỉ của Dĩ Thâm, bắt đầu ngáp.Dĩ Thâm không nói nữa, nhẹ nhàng áp má mình vào mái tóc mềm mại thoảng mùi hương. - Mặc Sênh? - Ứ - Trả lời mơ hồ, giọng buồn ngủ. Dĩ Thâm bế vợ lên giường, đắp chăn cẩn thận, đứng ngắm hồi lâu gương mặt phụng phịu như đứa trẻ nhỏ, đoạn cuối xuống vầng trán rộng trắng xanh: - Ngủ ngon nhé, ngốc ạ!
Tỏ tình thế này thì bó tay thật, đọc truyện đến lần thứ 3 mà mình mới ngộ ra yêu anh ý thế ko bít.
Ha.panda 15:07 23-11-2009
Camellia 16:48 04-10-2009
Hoàng Sài 13:43 29-09-2009