Thư mục: Bách ơi Bách ! |

Có bao giờ
bạn nghĩ về số phận định mệnh of mình chưa ? Còn tôi , tôi đang đặt dấu ??? Tôi
ko bao giờ nghĩ mình sẽ chấp nhận số phận và cũng như tôi ko bao giờ tin vào
nó. Nhưng đó là trước kia là lúc tôi còn nghị lực , can đảm để vượt qua mọi thứ
trong cuộc sống . Và h` đây time đã làm cho tôi thay đổi , chính time đã làm
cho tôi cảm thấy mệt mọi, cảm giác như bị bỏ rơi , cảm thấy mọi thứ xung quanh
mình bỗng nhiên ko theo đúng những gì mình muốn , mặc dù tôi đã cố gắng hết sức
và chính lúc này đây tôi đã tin vào nó , tin vào cái số phận của 1 con người .
Đã ko bít từ bao giờ tôi đã tin rằng mỗi người trong chúng ta sinh ra đều có những
mục đích giống nhau nhưng số phận của mỗi người lại khác nhau ...
Cuộc sống đâu ai bit đươc chữ NGỜ. Có những lúc tôi đã rất cố gắng để làm mọi
thứ nhưng hình như nó wá xa vời với tôi , những lúc tưởng chừng như tôi đã có tất
cả nhưng rồi nhìn lại ko bít mình đã mất từ lúc nào , để rồi nuối tiếc . Có quá
vô dụng ko ??? Rồi mọi chuyện xảy ra nó như 1 thảm kịch , tai họa , tôi cố gắng
xoay chuyển mọi thứ để nó tốt đẹp hơn nhưng thất bại vẩn là thất bại Và cũng
nhu mọi người , tôi có những người bạn , những người tôi lun tin tưởng và luôn
đặt hi vọng vào , họ luôn giúp tôi đứng lên sau những vấp ngã mà đối với tôi nó
như 1 cái hố ko đáy và tôi sẽ ko leo lên dc nếu như ko có bạn . Tôi thầm cảm ơn
người bạn đã mang đến cho tôi sợi dây để tôi có thể leo lên cái hố đó. Và rồi
tôi lại tiếp tục con đường của mình , cái con dg` ma` tôi rất ghét , chính nó
đã làm mất dần ý chí của tôi nhưng vì bạn tôi đã đi tiếp . Nhưng lại 1 lần nữa
số phận ko buông tha tôi , tôi đã vấp ngã 1 lần nữa và lần này tôi ko còn sức để
có thể tiếp tục đứng lên ...Ngồi nhìn lại những gì mình đã làm tôi cảm thấy tiếc
, rồi lại nhìn lên tiếp con dg` sắp đến đích of mình ... tim tôi như ko còn cảm
giác, như nó ko còn đập nữa . Đau mà ko nói được thành lời , ko bít nói cùng ai
...chỉ chi`m trong giấc ngủ . Thế là cuộc chạy đua kết thúc ... tôi đành chấp
nhận thất bại , đành mặc cho số phận đến đâu thì đến ...
Rồi bắt đầu từ đó , tôi ko còn wan tâm nhìều đến mọi thứ , tôi ko muốn mọi ng`
fải lo lắng cho mình .. Càng lo tôi lại càng cảm thấy sự thất vọng of mọi người
đối với tôi quá nặng nề và nó sẽ trở thành gánh nặng cho bản thân và tất cả những
ng` tôi thương . Tôi ko muốn ai biết qua nhiều về mình ...nhưng rồi tôi gặp 1
người bạn , người đó đã giúp tôi bít mở lòng mình ra ..chì 1 phần thôi nhưng đó
cũng là một kì tích. Nhiều lúc cũng ko hỉu được mình đang nghĩ gì và tôi bắt đầu
khó hỉu trong mắt mọi người nhưng cũng ko sao vì chính cái cuộc sống này mà con
người ta phải đi đến đường cùng ko thể trách bản thân hay bất cứ ai được. Tôi
đành nén lại những nỗi buồn trong tim và ko muốn ai bít về nó.
Tôi viết những dòng chữ này muốn bạn bít rằng những lời nói , những tình cảm bạn
dành cho tôi ko bao giờ là thừa cả chỉ vì tôi ko muốn nói ra những suy nghĩ của
mình , chính xác là ko bít phải nói làm sao ... Chính nhờ bạn mà tôi có đủ can
đảm để viết lên những suy nghĩ của mình . Tôi cũng bít chính vì những hỉu lầm
mà tôi ko giải thích đã làm bạn thấy chán nản khi ko giúp gì được cho tôi . Nhưng
khi tôi viết bài này chắc bạn cũng sẽ hỉu. Và nếu bạn cố gắng lắng nghe , bạn sẽ
bít con tim tôi cũng đang cùng nhịp đập với bạn .
CÓ PHẢI TÔI ĐANG MẤT DẦN MỌI THỨ??/