<?xml version="1.0" encoding="utf-8"?>
<rss version="2.0">
<channel>        <title><![CDATA[moc-tui]]></title>
        <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/moc-tui]]></link>
        <description><![CDATA[buonbuon]]></description>
        <language>vi-vn</language>
        <lastBuildDate>2009/11/11 23:24:22</lastBuildDate>         <item>
            <title><![CDATA[Bích Dao ơi!! 10 năm đủ chăng giấc mộng tàn.]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/moc-tui/article?mid=1464]]></link>
            <description><![CDATA[1.
Thật tiếc Kim lão gia ko đọc đc Tru Tiên, không biết ông sẽ nói gì về
nàng Tru tiên mộng mị sầu thương với ánh mắt sâu thẳm xanh trong như
nước thu , phủ lên một lớp sương buồn trầm lặng nhưng vẫn ánh lên sự
kiên cường sắt đá.

Đọc Tru Tiên, nhưng tiếng thở dài, rồi nhưng lúc trầm ngâm, nhưng
lúc nhìn xa xăm, những lúc nhìn lại mình, rồi những giọt nước mắt,những
ngụm rựơu qua làn khói ........để lạc vào một thế giới không thật, nhưng
thật hơn những gì đang trôi qua quanh tôi, nghĩ cũng cảm thấy buồn
buồn.
____________
2. tác giả cứ để người ta nghĩ rằng Bích Dao_điểm tựa,nguyên nhân sống,bước ngoặt của tiểu phàm,tạo ra 1 Quỷ lệ sẽ tỉnh lại
để rồi cuối cùng nàng,tình yêu của nàng lại chỉ là một giấc mộng
Một giấc mộng đẹp với nàng, nhưng lại là đau đớn, nơi Quỷ lệ
bất hạnh cho Tiểu phàm khi niềm tin sụp đổ,
sau thảm họa thôn Thảo Miếu, Thanh Vân Sơn là nơi nuôi dưỡng vỗ về
ấp ôm,cho chàng ..........tình yêu, huynh đệ, gia đình , &quot;đạo nghĩa
chính phái&quot;
sùng bái, thần tượng , niềm tin,  sụp đổ tất thảy cũng tại đây, 
Khi ngưỡng vọng sụp đổ, nó sẽ thành thù hận,hờn tởm.
Thế mơi biết rằng chỉ có ta mới có thể gia hại bản thân ta, qua những gì trong ta, những hiểu biết , niềm tin trong ta.
Đạo Huyền trân nhân đã cưu mang chàng cũng lại là giọt nước tràn ly
,đẩy niềm tin_bản thân chàng xuống đáy cùng thù hận,bi thương ,lạc lối
qua tình yêu ,hy sinh của Bích Dao.


Bích dao chết, và cũng là cái chết của Trương Tiểu Phàm. tiểu phàm,
tiểu phàm mà Bích Dao dã &quot;trọn tình nguyện&quot; hy sinh cũng đã chết, chết
theo nàng khi đó rồi.

nhưng chớ trêu thay, &quot;cái xác&quot; đầy thống hận, đau thương, vô niềm tin, phương hướng đấy, vẫn phải tồn tại.
sự sông đấy có thể gọi là sự sống chăng,
 sao lại trùng hợp thế ,bích dao cũng ko thể chết, không thể siêu
thoát, mà vẫn bám trụ nơi dương gian, qua hợp hoan linh với 1 phần hồn
sót lại
 sự sống đấy, liệu có đc gọi là sống ư.

2 người vẫn tồn tại, hay đúng hơn là không thể chết , ko thể chết
bởi vẫn còn 1 tia hy vọng, vẫn còn 1 níu kéo, vẫn còn 1 dấu chân để bỏ
chạy,1 dấu chân để đuổi theo. hay vì .....sự bỡn cợt của cuộc đời, bỡn
cợt của thiên địa, của thiên địa bất nhân........

_______________
3. &quot;ai dẫu sống ra sao, làm gì thì cũng chỉ vì chính bản thân, niềm
tin, khát vọng của họ mà thôi&quot; ngoài bích dao ,Quỷ lệ còn gì, còn hy
vọng vào gì, khao khát , cứu vớt, níu kéo gì để tồn tại, để tiếp đi,
nỮa đây
chính đạo là gì, thiện ác là gì,vinh nhục, sống chết
,nhân sinh, mạng người, thủ đoạn liệu còn ý nghĩa nữa chăng.  
Sự phẫn uất của tâm hồn, nó có thể bào người ta thành từng mạt gỗ
nhỏ, bào nhân tính thành những mạt gỗ nhỏ, rồi lại phệ huyết châu,
nhiếp hồn .
con người đấy liệu có còn giữ đc để đc gọi là người chăng
Điều gì ở cuộc đời này mới có thể lôi đc chàng ra khỏi sình lầy lụa
ngày đêm cắn xé rày vò như muốn nuốt chửng chàng đây, và bằng cách nào
chứ...............&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;
nguồn : ttvnol]]></description>
            <pubDate>2009/11/11 23:22:14</pubDate>
            <guid><![CDATA[Bích Dao ơi!! 10 năm đủ chăng giấc mộng tàn.:1464]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Song&#39; that zoi&#39; chinh&#39; minh`.....]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/moc-tui/article?mid=1353]]></link>
            <description><![CDATA[&nbsp; 

Sống thật ư?!  

Khó lắm!!  

Sống thật với chính
mình ư?!! 

Càng khó hơn...  



Cuộc sống như một sân khấu khổng lồ,tại đó mỗi
con người là 1 nhân vật, trong đoạn cảnh này: người này là nhân vật chính;
trong đoạn cảnh khác: người khác là nhân vật chính; người này có thể là nhân
vật chính của người kia, nhưng cũng có thể chỉ là nhân vật phụ của 1 người khác
nữa; ..... 

và cái thú vị nhất ở sân khấu này là ai cũng
được làm nhân vật chính của &quot;cuộc đời chính mình&quot;!!  



Có lẽ vì là sân khấu, nên mỗi người lại mang
nhiều bộ mặt (mặt nạ) khác nhau ở từng đoạn cảnh...  

Bộ mặt nào mới là bộ
mặt thật??!!  

Tất cả đều là thật,
hay tất cả đều là giả??!! 

Người ngoài không rõ,
và chắc gì người trong cuộc đã rõ??!!.... 

Với ta, bộ mặt nào mới là thật đây?!!  

Ta đã hiểu rõ con
người của ta chưa?!  

Ta đã bao giờ sống với
bộ mặt thật của mình chưa?!!  

Ta đã thực sự sống
thật với chính mình chưa?!  

Hay vẫn chỉ là khoác
trên mặt những mặt nạ khác nhau??!!.... 
Thế giới thật ta không dám khẳng định mình đã sống thật, vậy ở cái thế giới ảo
này, liệu rằng ta có sống thật với chính ta??!! 

Một cái nick để đăng nhập - 1 mặt nạ mới được khoác lên!!  

Ta tìm kiếm gì ở cái
thế giới ảo này??!!  

Khoác lên 1 lớp mặt nạ
để tìm kiếm bản ngã, tìm kiếm con người thật của chính mình ư??!!  

Chao ôi, ý nghĩa ấy
mới nực cười làm sao!!Và ý nghĩa ấy mới tội nghiệp làm sao!!! 

Sống thật với chính mình!! 

Sao khó vậy??!!...&nbsp;]]></description>
            <pubDate>2009/09/22 00:14:58</pubDate>
            <guid><![CDATA[Song&#39; that zoi&#39; chinh&#39; minh`.....:1353]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[To^i dang vie^&#39;t cho chi&#39;nh mi`nh.......]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/moc-tui/article?mid=1343]]></link>
            <description><![CDATA[

&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Có bao giờ
bạn nghĩ về số phận định mệnh of mình chưa ? Còn tôi , tôi đang đặt dấu ??? Tôi
ko bao giờ nghĩ mình sẽ chấp nhận số phận và cũng như tôi ko bao giờ tin vào
nó. Nhưng đó là trước kia là lúc tôi còn nghị lực , can đảm để vượt qua mọi thứ
trong cuộc sống . Và h` đây time đã làm cho tôi thay đổi , chính time đã làm
cho tôi cảm thấy mệt mọi, cảm giác như bị bỏ rơi , cảm thấy mọi thứ xung quanh
mình bỗng nhiên ko theo đúng những gì mình muốn , mặc dù tôi đã cố gắng hết sức
và chính lúc này đây tôi đã tin vào nó , tin vào cái số phận của 1 con người .
Đã ko bít từ bao giờ tôi đã tin rằng mỗi người trong chúng ta sinh ra đều có những
mục đích giống nhau nhưng số phận của mỗi người lại khác nhau ... 
Cuộc sống đâu ai bit đươc chữ NGỜ. Có những lúc tôi đã rất cố gắng để làm mọi
thứ nhưng hình như nó wá xa vời với tôi , những lúc tưởng chừng như tôi đã có tất
cả nhưng rồi nhìn lại ko bít mình đã mất từ lúc nào , để rồi nuối tiếc . Có quá
vô dụng ko ??? Rồi mọi chuyện xảy ra nó như 1 thảm kịch , tai họa , tôi cố gắng
xoay chuyển mọi thứ để nó tốt đẹp hơn nhưng thất bại vẩn là thất bại Và cũng
nhu mọi người , tôi có những người bạn , những người tôi lun tin tưởng và luôn
đặt hi vọng vào , họ luôn giúp tôi đứng lên sau những vấp ngã mà đối với tôi nó
như 1 cái hố ko đáy và tôi sẽ ko leo lên dc nếu như ko có bạn . Tôi thầm cảm ơn
người bạn đã mang đến cho tôi sợi dây để tôi có thể leo lên cái hố đó. Và rồi
tôi lại tiếp tục con đường của mình , cái con dg` ma` tôi rất ghét , chính nó
đã làm mất dần ý chí của tôi nhưng vì bạn tôi đã đi tiếp . Nhưng lại 1 lần nữa
số phận ko buông tha tôi , tôi đã vấp ngã 1 lần nữa và lần này tôi ko còn sức để
có thể tiếp tục đứng lên ...Ngồi nhìn lại những gì mình đã làm tôi cảm thấy tiếc
, rồi lại nhìn lên tiếp con dg` sắp đến đích of mình ... tim tôi như ko còn cảm
giác, như nó ko còn đập nữa . Đau mà ko nói được thành lời , ko bít nói cùng ai
...chỉ chi`m trong giấc ngủ . Thế là cuộc chạy đua kết thúc ... tôi đành chấp
nhận thất bại , đành mặc cho số phận đến đâu thì đến ... 
Rồi bắt đầu từ đó , tôi ko còn wan tâm nhìều đến mọi thứ , tôi ko muốn mọi ng`
fải lo lắng cho mình .. Càng lo tôi lại càng cảm thấy sự thất vọng of mọi người
đối với tôi quá nặng nề và nó sẽ trở thành gánh nặng cho bản thân và tất cả những
ng` tôi thương . Tôi ko muốn ai biết qua nhiều về mình ...nhưng rồi tôi gặp 1
người bạn , người đó đã giúp tôi bít mở lòng mình ra ..chì 1 phần thôi nhưng đó
cũng là một kì tích. Nhiều lúc cũng ko hỉu được mình đang nghĩ gì và tôi bắt đầu
khó hỉu trong mắt mọi người nhưng cũng ko sao vì chính cái cuộc sống này mà con
người ta phải đi đến đường cùng ko thể trách bản thân hay bất cứ ai được. Tôi
đành nén lại những nỗi buồn trong tim và ko muốn ai bít về nó. 
Tôi viết những dòng chữ này muốn bạn bít rằng những lời nói , những tình cảm bạn
dành cho tôi ko bao giờ là thừa cả chỉ vì tôi ko muốn nói ra những suy nghĩ của
mình , chính xác là ko bít phải nói làm sao ... Chính nhờ bạn mà tôi có đủ can
đảm để viết lên những suy nghĩ của mình . Tôi cũng bít chính vì những hỉu lầm
mà tôi ko giải thích đã làm bạn thấy chán nản khi ko giúp gì được cho tôi . Nhưng
khi tôi viết bài này chắc bạn cũng sẽ hỉu. Và nếu bạn cố gắng lắng nghe , bạn sẽ
bít con tim tôi cũng đang cùng nhịp đập với bạn . 
CÓ PHẢI TÔI ĐANG MẤT DẦN MỌI THỨ??/]]></description>
            <pubDate>2009/09/16 15:47:11</pubDate>
            <guid><![CDATA[To^i dang vie^&#39;t cho chi&#39;nh mi`nh.......:1343]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[o*? no*i kia xa la(&#39;m...]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/moc-tui/article?mid=1331]]></link>
            <description><![CDATA[Mỗi chúng ta đều có một khoảng trời riêng trong
trái tim mình. Nơi đó bạn có thể đi thật xa, để chỉ còn lại mình bạn, để nghĩ
suy về những điều đã qua, để được là chính mình. 

Nơi duy nhất ấy, bạn đối diện với chính mình, với những cảm xúc sâu lắng nhất
trong bạn. Nó như một nơi để bạn cất giữ và nuôi dưỡng những hy vọng, những nhu
cầu, những ước mơ và cả những nỗi sợ hãi mà bạn không thể diễn tả bằng lời. Nó
chứa đựng bản chất, những điều cốt lõi để nói lên, để phản ánh bạn là ai và những
gì bạn cần. 

Nhưng hiện tại và mai sau, tình cờ hay cố ý, sẽ có một ai đó khám phá ra con đường
để bước vào nơi ấy, nơi mà bạn nghĩ chỉ của riêng bạn. Và ta cho phép người ấy
được nhìn thấy, được cảm nhận và được chia sẻ mọi mọi suy nghĩ và cả cảm xúc mà
bạn cất dấu ở đó. Người đó sẽ tô vẽ thêm vào đó những hình ảnh sinh động, những
viễn cảnh thật nhiều màu sắc. Khi ấy, người đó sẽ nhẹ nhàng bước vào nơi đặc biệt
ấy trong cuộc đời bạn, và sẽ ở lại mãi mãi. Và người đó được ta gọi là BẠN. 
Ngày hôm qua mang đến sự khởi đầu. Ngày mai mang đến sự kết thúc. Nhưng đâu đó
giữa hôm qua và ngày mai, chúng ta đã trở thành những người bạn tốt nhất của
nhau.]]></description>
            <pubDate>2009/09/11 22:40:54</pubDate>
            <guid><![CDATA[o*? no*i kia xa la(&#39;m...:1331]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Thoáng bùôn vu vơ.....]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/moc-tui/article?mid=1301]]></link>
            <description><![CDATA[


&nbsp;
Người ta sống với&nbsp;thói quen&nbsp;của chính bản thân mình , đúng ko nhỉ&nbsp;?&nbsp;Ừh thì&nbsp;tôi đang sống bằng thói quen, cái thói quen&nbsp;tự-dằn-vặt-chính-mình. Cũng như&nbsp;tôi đang sống bằng thói quen ăn ngủ,&nbsp;đi học&nbsp;, chơi bời và thức khuya ...
T&nbsp;ghét chính bản thân&nbsp;T , con người t&nbsp;. Ghét thật&nbsp;lòng đấy !!
Ghét cái trò che giấu, ghét chính bản thân mình&nbsp;, ghét những lúc mình&nbsp;giả tạo, ghét cái mặt luôn tươi cười, ghét cái&nbsp;vẻ&nbsp;lấc cấc&nbsp;thường trực, ghét câu nói &quot;ko sao, ko có gì. Và ghét chính T !
Nếu&nbsp;cố&nbsp;gắng làm 1 việc gì đó để bị cuốn đi phải chăng sẽ&nbsp;thôi nghĩ tới bản&nbsp;thân
T&nbsp;vẫn đang đứng, ko&nbsp;buồn&nbsp;,&nbsp;chắc chắn&nbsp;ko
Sẽ sớm thôi&nbsp;bản&nbsp;thân&nbsp;àh, ôm mày 1 cái nha , hôm nay ngủ&nbsp;ngon và sẽ&nbsp;cố&nbsp;gắngko như&nbsp;vậy&nbsp;nữa...
ngay lúc này.
cần bình yên ..... mong&nbsp;bình yên....
bình yên một thoáng&nbsp;tim mềm trong T...bình yên tan vào T...
bình yên để&nbsp;bọt&nbsp;sóng nâng&nbsp;niu bờ....
bình yên ko ngờ...
T mơ&nbsp;làm gió
ko lo toan , ràng&nbsp;buộc ...
bồng bềnh , tự&nbsp;do, nhẹ&nbsp;nhàng , dịu dàng ...
Muốn&nbsp;t..a...n&nbsp;...ra....&nbsp;]]></description>
            <pubDate>2009/09/02 23:25:07</pubDate>
            <guid><![CDATA[Thoáng bùôn vu vơ.....:1301]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[3 chấm cho mọi thứ .....]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/moc-tui/article?mid=1286]]></link>
            <description><![CDATA[
			Tiền ....&nbsp; - HếtKí ức ....&nbsp; - Bị lãng quênHoài niệm .......&nbsp; - Chẳng cònTình iu .....&nbsp; - Xa vời vợiLòng tin .....&nbsp; - Đã chếtCuộc sống ....&nbsp; - Tẻ nhạt&nbsp;Haiz !Đời .....&nbsp; - Rõ chánMuốn
nhìn mọi thứ với gam màu sáng hơn nhưng toàn gặp những chuyện VL , muốn
chửi thề lun .... Thật là bực mình quá đi thôi . Dạo này tâm bất ổn quá
.... Vui đuợc vài bữa là lại có chuyện chẳng lành , sao dạo này gây rắc
rối nhiều thế này hok biết ....			
		]]></description>
            <pubDate>2009/08/29 06:59:46</pubDate>
            <guid><![CDATA[3 chấm cho mọi thứ .....:1286]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Ảnh bạn Bảo]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/moc-tui/article?mid=1284]]></link>
            <description><![CDATA[












]]></description>
            <pubDate>2009/08/29 06:51:56</pubDate>
            <guid><![CDATA[Ảnh bạn Bảo:1284]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Mới ngày nào,]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/moc-tui/article?mid=1036]]></link>
            <description><![CDATA[&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Mới ngày nào, khi mà mình còn là 1 bé con
nhỏ xíu và y chang một cây nấm ....... Lững chững bước những bước đầu tiên
trên con đường thơ ấu trải đầy nắng vàng......Mà giờ đây, đã là 1 sinh viên đại
học năm 2 rồi, và hơn 2 năm nữa thôi.... lại chuẩn bị đối mặt với cuộc đời… bon
chen......Chiều hôm qua, khi đi
đánh bóng bàn , mình bỗng nhìn thấy một em bé rất ngộ nghĩnh, bụ bẫm.... và thấp
bé..... Mặc một bộ đồ sặc sỡ màu sắc..... chân đi đất..... và lẫm chẫm bước những
bước còn chưa vững trên nền sân bóng của trường mình.... bất giác nở
một nụ cười.......... Những kỉ niệm êm đềm lại ùa về trong tâm trí
mình....
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Mới
ngày nào..... khi đó là những tháng
ngày ôn thi đại học với 12a. với Trung Sao Mai Ka Hoàn Thu Hoà Thuyết,ở
cái lò luyện thi của anh Hùng Hoá, mùa đông thì gió lùa vào ngồi cạnh
cửa sổ lạnh tê 2 chân.. mùa hè thì nhà lợp mái tôn không có chống
nóng... 2 má cứ đỏ ửng lên..có những hôm học bài thức đến gần sáng mà
đến lớp vẫn nói dối : &quot; hôm qua tao đi ngủ sớm &quot; &nbsp; mệt... nhưng
thật vui... Cứ mỗi khi được nghỉ cuối tuần.... rồi đến kì thi..... là
lại được
nhận những lời chúc thi tốt từ những người bạn....Mới ngày nào, khi tất cả
còn như một câu chuyện cổ tích dang dở..... thì giờ đây..... ai nấy đều đã đang
ở ...một nơi nào đó..... xa lắm...... xa vời như những kỉ niệm rất đẹp ấy........Và mỗi năm... sẽ lại thêm
một miền kí ức.... cũng như thêm một hoài niềm quá khứ.... để cứ mỗi khi nhìn
vào đó...... mình lại nở một nụ cười thật tươi...... uh mình rất hạnh phúc.....


]]></description>
            <pubDate>2009/07/10 12:15:19</pubDate>
            <guid><![CDATA[Mới ngày nào,:1036]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[! Game Over !]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/moc-tui/article?mid=1053]]></link>
            <description><![CDATA[Đôi khy 

 &nbsp; 

&nbsp;&nbsp;&nbsp; Nó tự hỏi chính
nó........Tại sao......???? 

Cuộc sống..........Với
nó.............. 

 &nbsp; 

Vô nghĩa...........vô
vị............. 

Nó chán
nản................ 

Mệt
mỏi................ 

Và.......hơn lúc nào
hết.....nó muốn.........được ai đó an ủi......chia sẻ. 

Nhưng.....tất cả đều
làm ngơ trước nó......và nó muốn gục ngã......và....quên tất cả...... 

 &nbsp; 

Thèm muốn.......... 

Nó thèm ......cảm giác.....được an toàn..... 

Cảm giác.....Không phải lo nghĩ.....tính toán...bon chen..... 

Nó thèm......khao khát....nhưng với nó tất cả chỉ là ảo....... 

 &nbsp; 

Ghét......... 

Nó biết nó chẳng đạt
đựoc những gì nó mong muốn.....rồi nó cảm thấy....ghét...... 

Ghét sự bình yên giả
dối đang vây quanh nó....bám lấy nó....thật chặt.......... 

Ghét.....những tính
toán....những suy tính.....mà với nó.....thật khó hiểu...... 

Nó ghét tất cả những
gì phức tạp........khó hiểu........ 

 &nbsp; 

Vô cảm..... 

Rồi nó cũng làm ngơ......trước tất cả..... 

Nó không quan tâm đến mọi thứ.....xung quanh nó....những thứ
đang dần tiếp cận nó..... 

Nó bỏ mặc tất cả......để hy vọng tìm được 1 cảm giác bình yên.... 

Nhẹ nhõm........ 

Nó chợt hiểu
ra.......mọi thứ với nó không khó khăn đến thế....... 

Vì ....đơn
giản.....những thứ nó cần cũng thật đơn giản.......  

 &nbsp; 

Nó phải........... 

Làm những gì nó
muốn...... 

Không bon chen....dành
giật....những thứ không phải của nó..... 

Lựa chọn..... 1 trái
tim....thực sự hiểu nó..... 

 &nbsp; 

Hững hờ...đôi khi chỉ
là cảm giác... 

Buồn chán... chắc chỉ
là nhất thời mà thôi.... 

Giận hờn.... đâu làm
ta hiểu nhau hơn nữa... 

Khoảng cách....chỉ làm
những kỉ niệm dần xa... 

Im lặng.... ko phải là
cách giải quyết tốt nhất... 

Nhưng...nhiều khi...im
lặng lại nói lên tất cả.... 

Nặng nề...khó tả...
vui cười ....rốt cuộc nhận lại đc những j? ...Đơn giản là 1 sự im lặng... 

Bâng quơ nghĩ về sự im
lặng....Im lặng.... Cứ im lặng mãi...  

Ra đi.... trong sự im
lặng.... để rồi nuối tiếc.... hồi ức cho 1 kỉ niệm buồn.... 

Tất cả...cứ xoay vòng
vòng....1 vòng tròn luẩn quẩn.... 

Cách xa....chắc cũng
là 1 dạng vô hìh của im lặng....ko chút buồn.... ko chút nhớ....  

Mọi thứ....vẫn diễn ra
bìh thường...nhưng sao tiềm thức ko ngủ yên... 

Buồn...đơn giản ko lý
do.... 

Vui tươi ...yêu đời....cười hoài cư 

đời suốt....quan
tâm....lo lắng...cho &quot; nhân loại&quot;...? 

Để
làm j khi một mìh lại chối bỏ tất cả.... nắg...mưa...thất thường quá...bệnh
đấy...sẽ bệnh đấy... 

1
là ta thay đổi....2 là &quot; ko phải ta&quot; thay đổi...3 là sự thay đổi tồn
tại trong cả hai.... 

Cứ
giận...rồi hờn...rồi lại giận...rồi lại tiếp tục hờn... 

Cứ
vui...rồi buồn...rồi lại vui...rồi lại tiếp tục buồn...đến
1 lúc ko còn cảm giác &quot; buồn là j? &quot; 

Đôi
khi chỉ là giọt nước làm tràn ly.. . làm tràn đi tất cả...để rồi cái ly
trống rỗng...cạn khô.. 

Ta
vô lý...nhưng ta ko hững hờ... 

Ta
yêu thương...nhưng ta muốn chối bỏ.... 

Ta của ta.... die rồi ....  

Kết thúc..............! Game Over !]]></description>
            <pubDate>2009/07/10 02:56:51</pubDate>
            <guid><![CDATA[! Game Over !:1053]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[—— Đêm dAi` đẰnG đẴng .....]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/moc-tui/article?mid=6]]></link>
            <description><![CDATA[—— Đêm dAi` đẰnG đẴng .....   oy` lâu hôk vít entry . nào... chẳng bik vít gỳ hết á !!! :(( tư hum bán cái nick CF chẳng kòn mún chơi game nữa... hum nay phai ngùi cả đêm ngoài  quán thấy mẹt vãi hồn.... mếy hôm trước ccày cả tuần kũng chẳng sao thế mà h thỳ chán.... dạo này chán CS  này quá.. chang hỉu vì sao nữa... làm gì cũng chẳng có tý cảm giác nào.......... cũng gần sáng òy... tranh thủ vít vài dòng gọi nà có ...chả lẽ cả mấy tháng trùi không vít  đc gì.. mờ cũng chẳng bít vít kái ... gì...... :(( chơy mãi kũng chán... mún làm 1 kái gì đó mờ ko bít làm kai gì.. bắt đầu từ đâu... 3h10’&#39; ..........òy ngày mai học 7 tít... mệt quá......... chac túi mai ngủ thôy òy luôn...  ngáp 1 kái..... nhẹ ngừời,,, òy nứoc mắt giàn giụa ra này....:(( ùi từ nãy h toàn vít lynh tynh ....... tỳm lại cảm giác cho CS..... ơi zời ơi la zời........ dạo này sống như là đời thứa ý...  chẳng làm đc kái gì...ăn với chơi không à... không có việc gì để làm không có ai đó để yêu  và cũng chăng r có điều gì để hy vộng...=((.
... kon Thoa dạo này có người yêu òy nhá.... mà thếy nó bảo không sơ
múi đc gì á...thật là vãi trưởng.... kon này thế mà gúm ăn... hum nó lại kon chửi mình = tiếng lóng nữa chứ...kái kon nầy ... hư quá.. mầy mà đọc  đc mếy cái dòng nầy thỳ cam chiu đy nhá .. phản bác lại là hư... là không nghe lời người  nhớn.... à nó lại kòn kậy có người yêu đẻ lên mặt mỳnh nữa chứ... kái kon nầy....:D .... thoA 0y  kác hạ thật nà vãi....lúa................................;))&nbsp;&nbsp;&nbsp; chán lắm... về wÊ chơy với tụi nó cho Dzui :D ... kon Mai kũng về nữa chứ...:D... kũng sắp òy.... :D pọn thằng Kẩn kũng hen vệ nữa  chứ anh em gọi là có tý chút ý mà... ko bít gặp tụi nó xong có bò đc về nữa không :(( òy vít vớ vít vẩn kúng đc nhìu nhìu...hoho........ mệt quá đy... h mà ngủ thy ko giậy đc  đâu...thế thì chýt mất...dù sao thỳ cũng chẳng bít vít kài gì nữa......:(( 1 ngày vô nghĩa nữa lại đến ùi :(((((((((((((((((((((((((((((((((((((((((((((((((((]]></description>
            <pubDate>2009/06/25 22:30:34</pubDate>
            <guid><![CDATA[—— Đêm dAi` đẰnG đẴng .....:6]]></guid>
         </item>        </channel>
        </rss><!-- w3.blog.sg1.yahoo.com compressed/chunked Fri Nov 27 20:16:17 SGT 2009 -->
