Thư mục: Tổng hợp |
Hôm nay trời lại mưa thật lớn… nó phóng xe nhanh… mắt kính ướt nhòe đi… đôi mắt ti hí của nó đỏ hẳn lên… mọi thứ trở nên mờ nhạt … nó chỉ muốn ngồi gục xuống mặt đường mà khóc…
… hôm qua là ngày đầu tiên nó dám nói những gì nó nghĩ … và có lẽ cũng là ngày cuối cùng nó gặp Mickey… nó cảm thấy nhớ Mickey thật nhiều …
… nhưng một con bé ngốc như nó thì chắc không thể làm dc gì khác, ngoài trừ ngồi nơi đây.. im lặng và khóc…
… Mickey xuất hiện trong cuộc sống của nó như một cơn gió thoảng … là người chỉ mang đến cho nó nụ cười, niềm vui và cả những khoảng khắc rất lãng mạn… chưa bao giờ Mickey làm gì để nó buồn cả… nó thích nhìn Mickey ngồi tô tượng tặng nó ... dù Mickey tô ra bức tượng nào cũng “đẹp đến hết hồn” ..nhưng lúc ấy trông Mickey thật đáng yêu và hiền lành lắm…… nó nhớ mỗi khi nó buồn chuyện tình cảm, học hành, công việc và cả chuyện gia đình.. khi mà mọi thứ ập đến với nó thật tệ hại… khi mà nó chỉ biết nằm trùm mền khóc huhu.. thì Mickey luôn ở bên cạnh của nó… động viên, chia sẻ và chở nó đi đến bất kỳ nơi nào nó muốn…
… nó thích cá tính nhạy cảm và quan tâm mọi người của Mickey… cả cách nói chuyện nhẹ nhàng và chân thành …
… có lẽ nó sẽ ko bao giờ quên cơn mưa ngày hôm ấy… rất to.. rất lạnh… gió thổi mạnh làm cả nó và Mickey đứng trên cầu ướt sũng… khi ấy Mickey đã cố sức cầm và giành gần hết chiếc áo mưa che cho nó khỏi ướt… lúc ấy dù bão tố như thế nào, nó vẫn cảm thấy thật ấm áp và bình yên khi ở bên cạnh Mickey… nó nhớ hình ảnh hai đứa ngồi ăn cá viên chiên “bụi” với đủ thứ món... nó thích đùn đẩy đồ ăn qua cho Mickey… khi ấy, Mickey sẽ “cười nhăn nhó” vì ăn hok nổi.. ^^ ..
… nhưng có lẽ số phận trớ trêu đã buộc nó phải làm những gì nó ko muốn …
… giá mà nó có một lựa chọn khác tốt hơn để nó vẫn có thể ở bên cạnh Mickey… cùng Mickey đi khắp nơi và chia sẻ những vui buồn của cuộc sống …
… đêm qua nó đã tựa đầu vào vai Mickey mà khóc rất nhiều … hôm nay … và có lẽ cả ngày mai nữa… khi mà nó mất đi điều gì đó rất đẹp, rất ý nghĩa và rất quý giá mà nó có được trong cuộc đời mình… nó ko dám nhìn vào đôi mắt ấy của Mickey… nó sợ rằng nó sẽ ko làm dc điều nó vừa nói… nó sợ rằng nó sẽ ko thể quên dc Mickey… có lẽ là nó đang trốn tránh…
… lần đầu tiên khi tập làm một người lý trí … ko ngờ lại làm trái tim đau lòng đến vậy.. nhưng dẫu sao thì đó cũng là điều duy nhất nó nên làm… tin rằng Mickey sẽ mau chóng quên nó và luôn đạt được những ước mơ mà Mickey ao ước…
… cầu mong rằng dù thế gian này có bao nhiêu sóng gió, bao nhiêu nỗi buồn cũng xin đừng đến với Mickey… hãy chỉ mang cho Mickey những nụ cười như những nụ cười của Mickey khi ở cạnh nó… giống như câu thần chú mà nó từng tặng cho Mickey vậy…
…
… cuộc đời này rất ngắn ngủi phải ko? … mong rằng những ai đang hạnh phúc hãy nắm giữ lấy hạnh phúc ấy của mình … ko phải dễ dàng gì có thể gặp dc một người yêu mình chân thành .. hãy trân trọng những gì xứng đáng … 24 tiếng mỗi ngày đều trôi qua rất nhanh … đừng lãng phí thời gian để tô điểm quá nhiều cho “cái tôi” của mình … rồi đến một lúc nào đó, bỗng đau đớn vì đã ko còn đủ thời gian và cơ hội mà sống chân thành nữa …
… viết tặng Mickey..
.. nếu một lần, em được quyền mơ ước …
Chỉ xin đời là giấc mộng mà thôi…
Để gặp anh như ngày hôm qua ấy…
Đến bên em.. chẳng suy tính điều gì…
… nếu một lần, em được quyền nhung nhớ..
Sẽ nghĩ về anh… với bao nỗi vui buồn…
… Là hạnh phúc cho lòng nhau ấm lại…
Và nụ cười cho ta mãi bên nhau …
… nếu một lần, được về trong ký ức…
Hay một lần .. gặp gỡ giữa đêm mơ…
Em sẽ nói.. màu hoa kia là trắng…
Còn tim em vẫn ửng đỏ trong lòng …
… cơn gió thoảng cho lòng người say khướt…
Mới hiểu đời sao lại quá mong manh…
Đến rồi đi… ai biết trước bao giờ…
Em chua xót.. tiễn người trong nước mắt …
Bé Sunny.


Sunny 00:12 27-11-2009