Đó là sự thật không thể chối cãi được rồi. Vì sao à? Bởi...
Trước
khi quen anh, ý nghĩ đầu tiên của em khi ngủ dậy là: "Lại muộn học
rồi". Còn bây giờ là: "Cầu trời mọi điều tốt đẹp đến với anh ấy hôm
nay".
Trước khi quen anh, ý nghĩ cuối cùng của em trước khi ngủ là... chẳng
kịp nghĩ thì đã ngủ khì mất. Còn bây giờ, hết quay trái, quay phải, hết
tắt điện đi rồi lại bật điện lên chỉ vì phải đánh vật với câu hỏi mà em
biết thừa chả bao giờ có câu trả lời: "Trong giấc mơ anh, có em...
không?"
Trước khi quen anh, ngày nào em cũng than vãn vài chục lần câu "cuộc
đời thật buồn bởi em chẳng có nổi một lý do nào để buồn". Bây giờ, thì
em không thể hét nổi nữa bởi em đã tìm được hàng vạn lý do... Chẳng
hạn... có lẽ mạng bị lỗi nên tin nhắn đến muộn. Nghe thì cái lý do này
thật vô lý nhưng anh cứ thử thích em đi, anh sẽ biết ngay là em nói sai
hay nói đúng.
Thế ví dụ... anh cũng thích em đi. Thì sao nhỉ? Chỉ ví dụ thôi nhé:
Ví dụ... anh thích em nhé, chỉ ví dụ thôi ấy, thì thể nào em cũng cười
rất nhiều cho mà xem. Trên đời làm gì có ai buồn khi người mình thích
cũng thích mình cơ chứ. Cuộc sống sẽ tràn ngập niềm vui. Chẳng phải
những niềm vui còn được mang tên là "hạnh phúc" đó sao?
Ví dụ... anh thích em nhé, chỉ ví dụ thôi ấy, thì thể nào em cũng dịu
dàng đi cho mà xem. Em sẽ chẳng bao giờ chí choé, cãi nhau ầm ĩ với mấy
thằng bạn nữa, sẽ nói năng thật nhỏ nhẹ. Anh không tin em làm được đúng
không? Thế thì phải thử mới biết được chứ.
Ví dụ... anh thích em nhé, chỉ ví dụ thôi ấy, lúc anh buồn có thể em sẽ
chẳng làm cho anh vui lên được. Nhưng em có thể buồn cùng anh đấy. Mà
một người buồn thì thật... chán. Hai người buồn chắc hẳn sẽ... vui hơn.
Anh có tin vào điều ấy không? Nếu không thì cũng phải thử mới biết được.
Ví dụ... anh thích em nhé, chỉ là ví dụ thôi, có thể anh thấy lắm lúc
em nói nhiều kinh khủng. Nhưng vào lúc anh muốn có một người lắng nghe,
thì em vẫn có thể ngồi cạnh anh im lặng. Có thể, em sẽ chẳng làm được
gì cho anh cả. Nhưng: E mãi mãi là của riêng A mà tkôi và A mãi là cả tkế giới trog E .Anh lại không tin à? Thế thì anh hãy một lần... thử đi. Anh sẽ
biết kết quả ngay mà.
Ví dụ... anh thích em nhé, chỉ là ví dụ thôi ấy, có thể như anh thấy
đấy - em là một con nhóc rất bình thường đôi khi còn ngốc nghếch nữa.
Nhiều cái chẳng biết gì. Tại anh rất là thông minh. Nhưng nếu một lúc
nào đó anh cảm thấy mệt mỏi... thì em sẽ dắt anh đến một nơi mà em đảm
bảo chẳng có ai biết đâu. Một nơi không có nỗi buồn, không có điều gì
khiến con người phải mệt mỏi. Thể nào anh cũng nghĩ em nói phét cho mà
xem. Anh cứ thử... thích em đi, rồi anh sẽ biết em nói dối hay nói thật.
Và cuối cùng... nếu anh thích em, không ví dụ đâu nhé! Đang nói thật
đấy. Thì em rất muốn nói với anh một điều, một điều mà khi nào ví dụ
thành sự thật em sẽ nói cho riêng mình anh nghe.
Cứ cho đi mà chẳng cần nhất thiết được nhận lại.
Cứ hy vọng đi để rồi có thể phải thất vọng.
Chẳng phải "có một việc để làm - có một điều để hi vọng - có một người để chờ đợi" đã là hạnh phúc rồi đó sao.
Ru4` k0n^_^ 12:29 21-11-2009
๑♥๑£µñª…Ðø¡ çI¬ö ¹ H/ƒ๑♥๑08:44 22-11-2009