Chào bạn! Rất vui vì bạn đã vào thăm blog của tôi:-)

Tâm trạng

Đóng

Tâm trạng

Từ 02-06-2009 đến 10-08-2009

Danh sách bài đã đăng

Sửa Đóng

NHỮNG BÍ ẨN CỦA NGÂN HÀNG  VIỆT HOA (tiếp theo)

Bí ẩn thứ tư

Cái biên bản kiểm tra quyết định số phận ngày ra đi của Tổng giám đốc

Đó là biên bản kiểm tra Ngân hàng Việt Hoa thực hiện theo quyết định ngày 20 háng 11 năm 1996 của giám đốc ngân hàng nhà nước thành phố Hồ Chí Minh. Trang 7 của biên bản này có ghi rõ:

*Tài sản thế chấp của Ladfeco tại Việt Hoa theo đơn vị báo cáo:

+ hàng hóa tại kho ngân hàng  và tại kho khách                                                                mà ngân hàng  quản lý                                             : 6.367.434,06 USD

+ ký quỹ mở L/C                                           : 112.920 US D + 2 tỷ VND

+ Liên doanh xây dựng                                  : 10.414.414,26  US D

+ Khách nợ                                                     : 24.876.431,26 USD

                                Tổng cộng:                      : 47.589.460,00 US D

Tôi nắm trong tay báo cáo kế toán của ngân hàng Việt Hoa với số liệu 35 triệu US D so với 6.367.434,06 US D trên đây. Vì vậy nếu tôi tham dự sẽ phát hiện ra ngay số hàng hóa thế chấp trong kho mà Trần Tuấn Tài lấy bán để lập qũy đen. Vì vậy ông Trần Minh Tuấn, Phó giám đốc NHNN thành phố Hồ Chí Minh, đại diện Ban giám đốc tham gia đoàn kiểm tra này đã bàn định với Trần Tuấn Tài vận  động để tôi thôi giữ chức Tổng giám đốc ngân hàng  Việt Hoa trước khi đoàn thanh tra về làm việc. Tôi được bạn bè coi là một tổng giám đốc xuất sắc vì kỳ họp hội nghị giám đốc ngân hàng  toàn quốc nào tôi cũng có ý đề xuất cải tiến nghiệp vụ ngân hàng  được Thống đốc Cao sỹ Kiêm đánh giá tốt, như ý đề nghị trả lãi cho tiền gửi dự trữ bắt buộc, ý giải quyết vấn đề tiền ta lên giá 3 năm từ 1993 mà đến 1996 khi ông Kiêm cho nâng giá USD tháng 10 năm 1996, nhập siêu của Việt Nam lập tức giảm ngay 1593 triệu USD từ mức nhập siêu 3.888,3 triệu USD xuống 2295 triệu USD. Vì vậy khi ông Tài bàn với tôi chuyện này, tôi nghĩ người ta đã không muốn hợp tác với mình thì cố bám vào chức tổng giám đốc làm gì và tôi viết ngay đơn xin thôi giữ chức Tổng giám đốc.

Tôi viết đơn nghỉ trong tháng 10-1996, đến tháng giêng 1997 ông Tài chết một cách bí ẩn vào dịp Tết. Michael Trần em ruột ông Tài, người bí mật tổ chức mọi cuộc mở L/C trốn ngay sang Mỹ. Nghe tin ông Tài chết, người gửi tiền lao đến rút tiền, các kiểm ngân sui khách hàng rút tiền nhanh lên vì họ biết ông Tài đã rút rỗng ruột Ngân hàng Việt Hoa. Ông Diệp Vĩ Nam TM. Hội đồng quản trị viết thư ngày 22-02-1997 mời tôi đến ngân hàng  Việt Hoa ngay để bàn kế họach công tác. Phía dưới là chữ viết tay của ông Trần Minh Tuấn phó giám đốc Ngân hàng nhà nước thành phố Hồ Chí Minh như sau:

Trên tinh thần chỉ đạo của Bí thư Thành Ủy, TT.UBND thành phố HCM và chị Ngọt phó thống đốc đề nghị ông Nhung trở lại làm việc vì việc từ nhiệm của ông Nhung và đề nghị chấp thuận của HĐQT NH Việt Hoa chưa được NHNN Việt Nam phê duyệt”.

Bức thư này bộc lộ rât rõ cách thức ép tôi phải từ chức Tổng Giàm đốc ngân hàng Việt Hoa để che dấu việc ông Tuấn thả cho ông Tài mở L/C sai chế độ. Khi trở lại Ngân hàng  Việt Hoa năm 1997 tôi mới lục tìm được mọi văn bản liên quan đến việc này:

- ngày 02/12/1996 ông Trần Minh Tuấn ký công văn số 376/NHTP.96 v/v Ngân hàng thương mại cổ phần Việt Hoa xin chuẩn y việc bãi nhiệm chức danh Tổng Giám đốc đối với ông Vũ Ngọc Nhung. Đây là việc làm trái luật Ngân hàng  của ông Tuấn vì đã ký bãi nhiệm tôi từ 22/11, 10 ngày sau mới hỏi ý kiến Thống Đốc Ngân hàng trung ương trong khi luật Ngân hàng   quy định chỉ có Thống đốc ký công nhận chức vụ này và bãi nhiệm khi có ý kiến của HĐQT.

- Một loạt biên bản họp HĐQT, không mời tôi tham dự như trước, bàn về việc chống lại tôi trong việc muốn giúp Ngân hàng trung ương quản lý việc mở L/C chặt hơn như biên bản ngày 31/1/1996 ghi : vừa qua bài báo của ông Nhung đăng trên báo Nhân Dân: “Quản lý tín dụng thương mại từ nước ngoài đang bị thả lỏng” có ý định đối chọi với NHVH.

- Biên bản số 793/BB-VHNH ngày 6-9-1996 ghi: “Mặc dù đã nhiều lần nhắc nhở, ông Vũ Ngọc Nhung TGĐ NHVH vẫn tiếp tục viết bài đăng báo, phát biểu những luận điệu không đúng với lập trường của NHVH, cũng không đại diện cho quyền lợi của NHVH mà chỉ có mục đích nâng cao tên tuổi của cá nhân mình.

Để các bạn thấy rõ  tôi xin chép lại một số đoạn của bài báo này như sau:

QUẢN LÝ TÍN DỤNG THƯƠNG MẠI                                                                                  TỪ TÍN DỤNG NƯỚC NGOÀI ĐANG BỊ THẢ LỎNG

Nguồn vốn thu hút từ việc mở thư tín dụng chậm trả đang bị ngộ nhận là nguồn vốn rẻ tiền và có thể dùng thoải mái đến mức người ta quên đi những rủi ro đáng sợ và những hậu quả xấu mà nó có thể đem lại cho đất nước và các ngân hàng lao vào nghiệp vụ này một cách phiêu lưu. Một nguyên nhân khá quan trọng là do việc quản lý hình thức tín dụng này hầu như bị thả lỏng….

Qủa thật nghiệp vụ này là hết sức béo bở với những công ty được một ngân hàng  nào đó bảo lãnh cho mở thư tín dụng chậm trả với số tiền gấp nhiều lần vốn tự có của họ. Như vậy chả khác gì những con ếch muốn to thành con bò trong kinh doanh và các ngân hàng có tính phiêu lưu đó đã tự bịt mắt để cùng nhau nuôi dưỡng những con ếch đó.

Trong hội nghị ngân hàng đầu năm nay, nhiều ngân hàng đã lên tiếng cảnh báo về nguy cơ này với những dẫn chứng đáng lo ngại như có công ty TNHH vốn trong trách nhiệm hữu hạn chỉ có 3 tỷ đồng nhưng đã được mở tổng số thư tín dụng trả chậm tới 41 triệu USD….

Việc quản lý tín dụng thương mại từ nước ngoài lỏng lẻo là do mấy nguyên nhân sau:

1. Ngân hàng nhà nước chưa ban hành chế độ mở thư tín dụng trả chậm. Quy chế bào lãnh cho khách hàng vay vốn nước ngoài chỉ là mọt quy chế rất chung, không thể là  một thể lệ cụ thể để để quản lý nghiệp vụ mở thư tín dụng trả chậm nhất là khi phải áp dụng quy chế UCP 500 của phòng Thương mại Quốc tế vào thi hành từ 1995…

Việc thiếu vắng một thể lệ có tính pháp quy như vậy đã tạo kẽ hở cho một số ngân hàng  thương mại đua nhau hạ thấp các điều kiện mở thư tín dụng để thu hút khách hàng …

2.Vụ chức năng không phối hợp với Vụ Kế toán Ngân hàng trung ương để quản lý bằng một chế độ kế toán chặt chẽ cho nên mỗi ngân hàng  hạch toán một cách khác nhau. Đây quả là một lỗ hổng để một số kẻ xấu đạo diễn một số bút toán qủy quái nhất *.

Để giải quyết hai nguyên nhân nói trên nên có một thể lệ mở thư tín dụng trả chậm chặt chẽ tập trung vào giải quyết mấy vấn để sau:

Một là, cần có những quy định thật cụ thể như thời hạn mở thư tín dụng trả chậm phài như thế nào để tránh trường hợp đã xẩy ra là công ty đã bán phá giá hàng mua trả chậm để lấy vốn quay vòng kinh doanh việc khác….

Hai là, cần có một chế độ kế toán phù hợp với UCP 500 vì theo quy chế này các ngân hàng trong nước phải ký xác nhận trên hối phiếu của ngân hàng nước ngoài, như vậy là trực tiếp ký nhận nợ chứ không phải chỉ chuyển giao hối phiếu của nhà xuất khẩu nước ngoài cho nhà nhập khẩu trong nước như theo UCP 400.

… Rất mong lời cảnh báo này phát huy được tác dụng kịp thời.

* Đây là nói về 7 bút toán của Nguyễn Văn Minh, lúc đó là trưởng phòng Thanh toán quốc tế, không chuyển 7 công ty của ông Tài sang nợ quá hạn khi họ không thanh toán L/C đúng hạn mà lại ghi Có vào tiền gửi ngoại tệ của họ, biến họ từ con nợ Ngân hàng Việt Hoa biến thành chủ nợ và NHVH phải trả thêm 8.835.745 USD tiền gửi cho họ.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

- Các biên bản này là chứng cớ không thể chối cãi được chứng minh là tôi không phải đồng phạm với Trần Tuấn Tài trong tội danh là tham ô tài sản XHCN vì nó nói rất rõ là tôi đối chọi với lập trường của NHVH.

- Chủ trương đẩy tôi khỏi chức vụ Tổng giám đốc rõ ràng là được bàn bạc từ 6-9-1996 với những ghi chép trong biên bản họp HĐQT số 793/BB-NHVH: “ Mặc dù đã được nhiều lần nhắc nhở, ông Vũ Ngọc Nhung, TGĐNHVH vẫn tiếp tục viết bài đăng báo, phát biểu những luận điểm không đúng với lập trường của NHVH, mà chỉ có mục đích nâng cao tên tuổi cá nhân của mình.”

“Một số bài thậm chí còn phê phán cấp lãnh đạo NHNN, việc làm của ông Nhung đã làm trái với yêu cầu của NHVH. Hội nghị nhất trí giao cho ông Lâm Tư Quang, phó chủ tịch thứ nhất bàn với ông Nhung trong trường hợp nên thôi giữ chức vụ TGĐ của NHVH.

Ông Lâm Tư Quang có nói với tôi chuyện này những tôi phản đối lại bằng câu hỏi tại sao lại ép tôi ra đi trong 20 ngày của tháng 10-1996? Ông Quang đuối lý nên không đạt được mục đích.

 - Biên bản số 794/BB-VHNH ngày 9-10-1006, ngoài việc nhắc lại việc đẩy tôi khỏi chức  vụ TGĐ còn nêu thêm : “ Mặt khác hợp đồng với ông Nhung cũng đã mãn hạn từ lâu. Do đó hội nghị nhất trí không gia hạn hợp đồng lao động với ông Nhung và tìm ngưới khác thay thế.”

- các biên bản số 839, 864, 878/BB-VHNH tiếp tục thông tin về việc tôi đã viết đơn từ chức và ấn định ngày 30-11-1996 là ngày thôi việc và bàn giao lại công việc.

Mốc 30-11-1996 nhằm để tôi không tham gia vào việc kiểm tra NHVH tiến hành từ tháng 12, tránh cơ hôi để tôi phát hiện ra những con số mâu thuẫn với báo cáo kế toán của VHNH như 35 triệu US D so với 6.367.434,06 US D về tài sản thế chấp mở L/C của Ladfeco đã viết ở đầu mục Bí ẩn thứ tư, Cái biên bản kiểm tra quyết định số phận ngày ra đi của Tổng giám đốc.

Bí ẩn thứ 5.

Mười chứng cớ gỡ tội đã bị bỏ quên rồi bỏ qua vi phạm điều 300 Tội làm sai lệch hồ sơ vụ án của bộ luật tố tụng hình sự.

Điều 300 ghi rõ: “1. Điều tra viên, Kiểm sát viên, Thẩm phán, Hội thẩm, Thư ký tóa án, nhân viên tư pháp khác, người bào chữa, người bảo vệ quyền lợi của đương sự nào mà thêm, bớt (tôi gạch dưới) … các tài liệu và vật chứng của vụ án” là vi phạm điều này. Dựa theo điều này đến phiên phúc thẩm tôi đã làm bản liệt kê  mười chứng cứ gỡ tội bị bỏ quên từ phiên sơ thẩm gửi tận tay thư ký phiên tòa phúc thẩm, trình bày rõ là nếu phiên phúc thẩm tiếp tục bỏ quên là bỏ qua là bớt chứng cứ gỡ tội sẽ làm sai lệch hồ sơ vụ án ghi trong điều 300 nói trên. 10 chứng cứ đó là:

1. Công văn ngày 10-12- 1994 tôi gửi chủ tịch HĐQT phân tích việc một số chi nhánh che dấu thu nhập có bút tích của ông Tài ghi: “Nên họp giám đốc các chi nhánh để nghe họ giải thích”. Có bút tích này nên tôi đã báo cáo ngay tại Đại hội cổ đông năm 1994 phân tích tình hình giảm lãi hay lỗ của hội sở và chi nhánh do ghi chép không đầy đủ số lãi cho vay thực thu, mà chỉ ghi theo lãi suất do ngân hàng trung ương ấn định. Chứng cứ này chứng tỏ tôi đấu tranh để làm tròn trách nhiệm mà thống đốc NHNN giao và không phải là đồng phạm của Trần Tuấn Tài

2. Biên bản họp lãnh đạo NHVH ngày 12-1-1996 về việc xuất toán 7 bút toán quỷ quái ghi Có tài khoản “tiền gửi ngoại tệ” của 7 công ty, con nợ của NHVH, biến họ trở thành chủ nợ của NHVH chặn được thất thoát 12.836.745 USD. ( Nếu không có bài báo ‘ TỔNG GIÁM ĐỐC ĐÃ BỊ TƯỚC CÔNG CỤ KIỂM SOÁT NHƯ THẾ NÀO” của tôi ngay khi xử sơ thẩm trên tờ Diễn Đàn Doanh Nghiệp, đề nghị mở 2 tài khoản nội bảng để ghi chép tài sản thế chấp của các L/C trả chậm như Ngân hàng  nước ngoài  thì không thể phát hiện được ra)

3. Biên bản làm việc của đoàn thanh tra ngân hàng trung ương với  công ty Ladfeco không nói gì về việc vượt định mức mở L/C của công ty Ladfeco và còn viết công ty này có lãi, đủ tài sản thế chấp  cho các L/C.

4. Biên bản kiểm tra của đoàn kiểm tra tháng 12-1996, trong trang 7 ghi rõ hàng hoá thế chấp của công ty này chỉ có 6.367.458 USD trong khi báo cáo của NHVH gửi Ngân hàng trung ương là 31 triệu USD.

5. Công văn số 372/NHTP96 do ông Trấn Minh Tuấn khi đó là phó Giám đốc NHNN thành phố Hồ Chí Minh, ký ngày 22/11/1996 bãi nhiệm chức danh TGĐ của tôi, để tôi không làm việc được với đoàn kiểm tra và phát hiện ra việc ông Tài bán hàng hoa thế chấp cho các L/C để lập qũy riêng.

6. Biên bản họp HĐQT SỐ 85 ngày 31-1-1996 ghi rõ tôi đối chọi với chủ trương mở nhiều L/C của NHVH.

7. Bản kê viết tay của cô Trân, kế toán NHVH ghi rõ 31/34 tờ trình mở L/C tôi chưa ký mà L/C đã được mở. Điều này chứng tỏ không có chữ ký và tờ trình của tôi L/C vẫn được mở.

7 chứng cứ trên chứng tỏ tôi không phải là đồng phạm của Trần Tuấn Tài vì đối choi với ông ta

8. Quyết định số 72/QĐ-VHNH ngày 2-2-1996 và thông báo số 901/TB-VHNH giao cho ông Nguyễn Khổng Tước đặc trách kho hàng thế chấp các L/C. Chứng cứ này chứng tỏ tôi không phụ trách quản lý tài sản thế chấp nên không đủ hai yếu tố cấu thành tội tham ô theo điều 133 bộ luật hình sự và không thể là đồng phạm của Trần Tuấn Tài.

9. Công văn số 83/CV-TD5 ngày 22/1/1996 của ngân hàng trung ương trả lới NHVH  không ghi gì về định mức mở L/C. Khi tôi giơ công văn này xin đọc trước tòa, công tố viên đã bác đi với lý do “tôi cũng có tài liệu này”.

10. Biên bảu thu tài liệu của công ty Ladfeco chứng tỏ việc Phùng Ngọc Lợi nộp tiền bán hàng thế chấp vào qũy riêng của Trần Tuấn Tài chỉ từ ngày 13/5/1996. Vì thế tôi kiểm qũy hội sở một tháng ròng (vào tháng 2 và 3-1996) đã không thể phát hiện ra việc bán hàng thế chấp lập qũy riêng.

Như vậy phiên tòa phúc thẩm đã “bỏ quên” lần nữa các chứng cứ gỡ tôi biến thành bỏ qua hay bớt tài liệu của vụ án, vi phạm điều 300 bộ luật hình sự.

Dựa vào 10 chứng cứ bị bỏ quên này, và lời bà chánh án chủ tọa phiên sơ thẩm đã hỏi tôi: “có phải bị cáo bị Trần Tuấn Tài lừa gạt bằng hai chế độ báo cáo về thanh toán quốc tế” và tôi đã trưng ra những chứng cớ về Nguyễn Văn Minh mô tả cho Trần Tuấn Tài báo cáo thật ghi là “bản thảo” để lỡ ai có đọc thì lấy cớ là bản thảo, luật sư Nguyễn Minh Tâm bào chữa cho tôi, đã đưa ra những lập luận không thể bác bẻ được là tôi không phải là đồng phạm tham ô của Trần Tuấn Tài. Luật sư Tâm đã đề nghị đổi tội danh của tôi là “cố ý làm trái quy định của nhà nước” theo điều 165 bộ luật hình sự mà mức án cao nhất chỉ là tù từ 10 năm đến 20 năm, nghĩa là chỉ bằng 1/3 thời hạn tối đa của tội tham ô.

Lý lẽ của luật sư Tâm vững vàng đến mức, khi tòa hỏi có ai còn ý kiến gì nữa trước khi tòa nghi giải lao để chuyển sang nghị án, bà Lê Thị Thu Hồng, được giới thiệu là Viện phó Viện Kiểm sát giữ vai trò công tố viên, đã vội vã giơ tay xin phát biểu: “Đề nghị Qúy tòa không đổi tội danh cho bị cáo Vũ Ngọc Nhung vì làm thế sẽ phải đổi tội danh cho tất cả các bị cáo khác”. Phát biểu lời nói cuối cùng, tôi đã trình bày rất rõ là nếu bị cáo nào đặc biệt như tôi cũng bị nhận xét trong hàng loạt biên bản là đối chọi với Trần Tuân Tài và bị Trần Tuấn Tài vận động ra đi như tôi cũng nên thay đổi tội danh. Đáng tiếc là Cải cách tư pháp dù TW Đảng đã phát động ngay trước phiên phúc thẩm nhưng Tòa phúc thẩm vẫn không tranh tụng thẳng thắn với luật sư khi hầu hêt luật sư đều phát biểu tử phiên sơ thẩm là tội danh tham ô XHCN là không đúng vì Ngân hàng  Việt Hoa chỉ là một ngân hàng cổ phân tư nhân. Lý lẽ của công tố viên là ngân hàng cổ phần được nhà nước bảo hiểm về tiền gửi nên tài sản của nó có tính chất XHCN đã bị phá sản tan tành trước lý lẽ của hầu hết các luật sư và số đông báo chí từ phiên sơ thẩm. Cho hay muốn tăng nặng tội thì dễ như không, chỉ việc đổi tội danh có mức hình phạt cao nhất./.

  • Thư mục: Tổng hợp |
    Đăng ngày: 07:12 03-08-2009
    Đây là Bản nhận xét tôi chuyển cho anh C nguyên Chủ nhiệm chi Cục Thống kê nhiều tỉnh, đã hưu. nhờ anh theo nội dung trên gửi thư cho anh Thắng Vụ phó Vụ Thương Mại với hy vọng ...
    Lời bình (0) | Trích dẫn (0)
  • Thư mục: Tổng hợp |
    Đăng ngày: 18:51 28-06-2009
    ĐI SÂU VÀO CĂN BỆNH LẠM PHÁT Thanh Ngọc Hai ý tưởng mà tôi định phát triển trên trang blog 360+ là những bí ẩn của ngân hàng Việt Hoa và những luận điểm cơ bản về lạm ph...
    Lời bình (0) | Trích dẫn (0)
  • Thư mục: Tổng hợp |
    Đăng ngày: 18:15 18-06-2009
    HIẾU THẮNG VÀ NÓNG VỘI ĐÃ LÀM TÔI MẤT CƠ HỘI ĐỂ CÃI THẮNG TẠI PHIÊN SƠ THẨM Khi Công An điều tra hỏi cung tôi với tư cách là nhân chứng tôi đã một số lần cãi thắng những lời b...
    Lời bình (0) | Trích dẫn (0)
  • Thư mục: Tổng hợp |
    Đăng ngày: 11:30 16-06-2009
    Theo dự định tôi  cung cấp thông tin về những bí ẩn cũa ngân hàng Việt Hoa. Tôi vào làm cho Ngân hàng Việt Hoa từ năm 1993 đến năm 1996 thì chủ tịch HĐQT Trần Tuấn Tài đột ...
    Lời bình (0) | Trích dẫn (0)

Bình luận mới nhất

Sửa Đóng

Danh sách bạn bè

Sửa Đóng

Danh sách bạn bè

Bạn chưa có trang yêu thích nào.

Thống kê

Sửa Đóng

Thống kê

  • Khách hôm qua: 1
  • Tổng số khách: 12
  • lượt xem hôm nay: 0
  • Tổng lượt xem: 128
  • Bài viết: 89
  • Hình ảnh: 0
  • Lời bình : 1
 

R H
G S
B V

#