Tại
thành phố Hồ Chí Minh, cũng như Thủ Đô Hà Nội, những vùng ngoại ô xa
tít hiện nay đất đã đắt như vàng, vậy mà trong nội đô, ta vẫn dễ thấy
“những khu đất hoang” đẹp như tranh vẽ, cái đẹp ở vị trí đắc địa của nó
cũng có nghĩa là cái đẹp... “kim tiền”- nhiều nơi đến vàng, thậm chí
cũng chưa chắc đắt như đất ở đó?! Tỷ như hàng ngàn mét vuông kho bãi hoang
hóa ở Thành phố Hồ Chí Minh mà báo chí và TV nhiều lần nhắc tới; hay
đập vào mắt tôi mỗi sáng đi bộ ra hồ Giảng Võ là hàng trăm mét mặt
đường Giảng Võ, sâu hàng mấy chục mét, sát ngay cạnh Cục thuế Hà Nội
nhìn ra đường Trần Huy Liệu chẳng hạn.
Tại sao mấy chục năm
nay, hàng ngàn mét vuông đất đó vẫn bị bỏ hoang hóa? Hãy sơ bộ tính giá
thuê mặt tiền những khu như trên phố Giảng Võ, ta dễ dàng thấy Thành
phố đã hoang phí tiền tấn ở đó. Kể về mỹ quan thì cái nội đô cũ của Thủ
Đô chỉ bé cỏn con mà vẫn còn những khu cỏ dại chen đầy mặt phố như vậy
thì thật là kỳ lạ? Cứ như lãnh đạo Thành phố và các nhà hoạch định kiến
trúc đô thị của Thủ Đô đang lơ đãng để mắt đi đâu đó mà để quên những
khu đất đó đi vậy?
Nhưng rồi nghĩ lại, ta sẽ thấy nó giống hơn
cái hình ảnh một chú nai tơ tung tăng trên bãi cỏ mà chung quanh không
chỉ một mà có rất nhiều sư tử đang rình. Thọat nhìn, ai cũng ngạc nhiên
sao con nai vẫn sống sót, vẫn nhở nhơ giữa bầy dã thú. Nhưng nhìn kỹ
thì thấy nó sống sót chỉ vì những khắc tinh của nó, bầy sư tử đang bận
gầm ghè nhau, chưa chú nào dám động thủ mà thôi. Hễ sư tử thỏa thuận
được với nhau thì nai tơ ta hết đời? Đó cũng chính là hình ảnh đàn cá
dữ cùng gầm ghè quanh một con mồi từ câu thành ngữ quen thuộc “quần ngư
tranh thực” vậy...
Trường đại học trên khán đài B? Mấy hôm nay xem thời sự trên VTV1, thấy có cái trường mang biển hiệu rất to, gọi là “Đại học Nguyễn Trãi”
gác trên hàng rào sân vận động Mỹ...
Thỏ lặn ác tà. Trong
tiếng Việt, có nhiều câu, nhiều từ thú vị chỉ thời gian trôi qua mang
tính hình tượng, ẩn dụ chứ không chỉ rõ ra: “thấm thoắt thoi đưa”,
“bóng câu q...
Lâu lâu chẳng viết được gì... Lâu
rồi không viết lách gì. Bảo là bận, thì bận thật vì giờ lên lớp cứ xé
lẻ thời gian ra, trong khi để viết ra cái gì đó cần phải ngồi lâu ...
Vô đề Một thời... Cái gì cũng chỉ được một thời thôi?Thanh xuân một thờiVui vẻ một thời...Một thời em phới phới xuân xanhĐi thẳng chẳng hề ngoái lạiMột thời bè bạn vây quan...
Cựu Chiến Binh 23:24 20-11-2009
ngochungqs200211:42 21-11-2009
Nguyễn Hà Vân 23:45 19-11-2009
ngochungqs200214:35 20-11-2009
Nhabaoquandoi 00:48 19-11-2009
ngochungqs200218:05 19-11-2009