Thư mục: Tổng hợp |

“Vua kịch bản” Nguyễn Khắc Phục
Nguyễn Việt Chiến
Năm nay, ông 63 tuổi, đã viết 12 cuốn tiểu thuyết, 12 kịch bản phim, 70 kịch bản sân khấu được các nhà hát tầm cỡ quốc gia công diễn, chưa kể hàng mấy chục kịch bản các “Lễ hội”, trong đó có 2 kịch bản cho Đại lễ 1000 năm Thăng Long- Hà Nội.
Ngày chỉ cần hai cốc bia hơi và một bát bún bung…
Có thể nói, trước tiên Nguyễn Khắc Phục là một nhà văn hết lòng với nghề, với cuộc sống và quê hương mình với những đóng góp ở nhiều lĩnh vực nghệ thuật. Tuy “vang bóng” trên văn đàn như vậy, ông lại là một người có nếp sống rất giản dị và dân dã. Ông thường nói vui với bạn bè: “Cả ngày tớ chỉ cần hai cốc bia hơi và một bát bún bung rọc mùng là có thể viết kịch bản một mạch từ sáng đến tối”. Trong mấy thập niên qua, ông là một nhà văn có nội lực viết và sức làm việc vào loại hàng “khủng”. Có thời điểm trước đây, vào mùa hội diễn sân khấu hàng năm, nhiều đoàn kịch lớn đến chầu chực ở nhà ông để lấy kịch bản. Vậy mà ông vẫn thích rong chơi, đàn đúm với bạn bè và có cơ hội đi chơi xa là ông “tút” đi liền, không do dự gì cả. Đi là để tích lũy vốn đời, đi và viết và lang thang sống, ít khi người ta thấy Nguyễn Khắc Phục ở cố định một nơi nào đó dài lâu.
Khi tôi hỏi ông lấy sức đâu mà viết tới cả trăm kịch bản sân khấu, kịch bản phim, kịch bản lễ hội và năm, sáu ngàn trang tiểu thuyết như vậy thì Nguyễn Khắc Phục nhìn tôi một cách rất hóm hỉnh và đầy ý nhị: “Mình chỉ là một kẻ ham chơi và ham sống, còn viết thì đã có một đấng nào đó trong con người mình viết ra đấy, mình có làm gì đâu!”. Nguyễn Khắc Phục là như vậy, dù nho nhã, hiểu biết nhiều nhưng vẫn cứ rất mực khiêm tốn “Mình chả là cái quái gì trong cuộc đời này, cuộc đời này quan trọng, chứ còn các thứ khác cũng chả là đinh rỉ gì khiến mình phải quan tâm, cứ rong chơi vậy thôi…”. Tuy hồn nhiên bộc bạch như thế nhưng tôi vẫn thấy sau ánh mắt đăm chiêu, u ẩn của ông, một nguồn mạch sục sôi của sự sáng tạo không bao giờ chịu lụi tắt.
Nguyễn Khắc Phục quê gốc ở làng Cổ Lễ, Trực Ninh, Nam Định. Ông sinh năm 1947 ở Sài Gòn, năm 1952 theo gia đình trở về quê Bắc. Năm 20 tuổi, đang học Trường Trung cấp hàng hải, Nguyễn Khắc Phục đã nổi danh là người viết truyện ngắn hay (như Hoa cúc biển, Ngã ba vô tình) và kịch bản sân khấu “Người từ giã cuối cùng” sau đó được đạo diễn Đặng Nhật Minh chuyển thể thành kịch bản phim đầu tay “Những ngôi sao biển”. Ông được cử đi học lớp bồi dưỡng những nhà văn trẻ khóa IV của Hội Nhà văn Việt Nam ở Quảng Bá, Hà Nội rồi được cử vào chiến trường khu V làm công tác tuyên huấn và dân vận. Năm 1976 ông chuyển về công tác tại Xưởng phim truyện Việt Nam và nổi tiếng khắp nước với nhiều kịch bản phim nhựa như: “Chiến trường chia nửa vầng trăng”, “Sơn ca trong thành phố”, “Tự thú trước bình minh”, “Nhiệm vụ hoa hồng”,“Học trò thủy thần”, “Lạc cầm thứ mười ba” và đặc biệt là phim “Bọn trẻ” đã được trao giải thưởng huy chương vàng cho kịch bản văn học trong liên hoan phim quốc tế Á-Phi năm 1994.
Hôm đến thăm căn nhà ông trọ thuê ở phố Xã Đàn, Hà Nội Nguyễn Khắc Phục cho tôi xem bản thảo cuốn tiểu thuyết “Hỗn độn” đang viết dở của ông. Trong số 12 cuốn tiểu thuyết của mình, ông tâm đắc nhất là 3 bộ tiểu thuyết: Thăng Long ký, Bay qua cõi chết và Hỗn độn. Nhìn gương mặt nhà văn lúc ấy, phảng phất nét gì đấy cương trực, gân guốc của một người viết văn yêu nước. Tóc bạc phơ, mắt khẽ nhắm lại, ông chậm rãi lý giải: “Thăng Long tồn tại và đứng vững qua ngàn năm bằng cái gì nhỉ? Chắc chắn không phải bằng vũ khí, không phải bằng lợi thế về người và đất đai. Theo tôi, Thăng Long đứng vững được qua ngàn năm là do thái độ anh hùng và văn hóa. Thăng Long đứng vững được là còn do các triệu đại biết tập hợp tinh thần yêu nước của trăm họ. Đây không phải là câu chuyện của ngày hôm qua và cũng không phải là câu chuyện của riêng ngày mai khi hùng khí Thăng Long vẫn là sức mạnh muôn thủa…”.

Đến thăm nhà văn , tôi còn kinh ngạc khi thấy mấy chục bức tranh sơn dầu khổ lớn 2-3 mét xếp chất đống từ tầng một lên tầng ba. Hóa ra, Nguyễn Khắc Phục còn một thú đam mê lớn khác là hội họa: vẽ để chơi chứ không để bán, vẽ để giải thoát nội tâm chứ không phải để trưng bày ở các phòng tranh. Thú đam mê này cũng tiêu tốn của ông khá nhiều tiền, màu dầu ngoại để vẽ tranh khổ lớn cũng tốn tới cả chục triệu đồng một bức vẽ. Tôi nhẩm tính, số tiền nguyên liệu dùng để vẽ số tranh sơn dầu trong nhà ông cũng lên tới trăm triệu đồng chứ chả ít.
Tôi định bụng, lần sau trở lại chơi, sẽ liều xin ông một bức tranh cỡ nhỏ làm kỷ niệm. Nhưng ít tháng sau, trở lại ngôi nhà ấy, tôi được tin ông đã chuyển về thuê trọ ở một căn nhà có vườn tược ở khu Kim Giang. Tại Hà Nội, Nguyễn Khắc Phục vẫn phải thường xuyên phải thay đổi chỗ thuê trọ như vậy. Thật thương cho tấm thân già héo hon, gầy guộc của nhà văn. Ông đã phải mang vác biết bao thứ trên đời trong mỗi cuộc chuyển nhà mà vẫn còn “vã mồ hôi sôi máu mắt” với cả đống tranh sơn dầu bề bộn như vậy. Thế rồi hôm nay, khi vừa liên lạc với nhau, ông đã nói như reo trong điện thoại “Em xuống Kim Giang chơi với anh đi, dưới này tuyệt lắm, có cả một gian nhà rộng để bày tranh”.
Nguyễn Khắc Phục hồ hởi cho tôi biết, ông vừa hoàn thành 2 kịch bản chi tiết (trong số 30 kịch bản chi tiết TP Hà Nội giao cho các nhà văn hóa, các đạo diễn, nghệ sĩ đảm nhiệm) trong 10 ngày của Đại lễ 1000 năm Thăng Long- Hà Nội diễn ra vào tháng 10-2010: kịch bản “Thăng Long- Hà Nội thời đại Hồ Chí Minh” và kịch bản “Chương trình văn nghệ kết thúc Đại lễ tại Hồ Tây”. Năm 2009 này, Nguyễn Khắc Phục đã làm việc “chóng mặt ù tai” với tốc độ viết kịch bản thật đáng nể. Ngày 5 tết âm lịch tại Gò Đống Đa, ông làm lễ hội “Cánh đào báo tiệp” kỷ niệm 220 năm chiến thắng Ngọc Hồi- Đống Đa vĩ đại của vua Quang Trung. Ngày 17.2, Nhà hát lớn Thành phố công diễn vở cải lương “Lễ mở xiêm áo” của ông với 2 câu đối dài 12m, rộng 3m phủ từ nóc xuống thềm nhà hát “Đại Việt hiếu hòa thượng võ nghìn năm không chịu khuất- Thăng Long hùng khí tôn văn vạn kiếp chẳng hề lui”. Ngày 19.4, ông dựng kịch bản “Ngày văn hóa các dân tộc Việt Nam” ở Đồng Mô, Sơn Tây. Tháng 8, ông chủ biên cùng một nhóm tác giả hoàn thành đề cương kịch bản Đại lễ 1000 năm Thăng Long- Hà Nội. Ngày 10.10, ông triển khai kịch bản “Lễ công bố năm Du lịch Quốc gia và kỷ niệm 999 năm Thăng Long”. Ngày 14.10, ông dựng kịch bản cho Lễ hội “Văn hóa sông Hồng” tại Thái Bình. Ngày 24.10, ông triển khai kịch bản Đại lễ cầu siêu cho “Bộ đội tình nguyện và chuyên gia Việt Nam hy sinh tại Lào” tại Anh Sơn, Nghệ An. Và ngày 30.10 mới đây, ông dựng kịch bản khai mạc Đại hội thể thao Châu Á trong nhà AIG 3 tại sân vận động Mỹ Đình và viết luôn kịch bản lễ bế mạc đại hội này. Cũng trong năm nay, Nguyễn Khắc Phục còn dựng vở “Hùng ca Bạch Đằng Giang” cho Đoàn chèo Tổng cục Hậu cần…
Với sức làm việc đáng sợ nêu trên, người ta có thể gọi Nguyễn Khắc Phục là “vua kịch bản” của những lễ hội văn hóa năm 2009. Khi tôi đề cập vấn đề này, nhà văn tâm sự: “ Mình chỉ tận dụng mọi cơ hội, tìm mọi cách để tham gia vào việc truyền cảm hứng anh hùng, cảm hứng yêu nước và cảm hứng văn hóa cho các bạn trẻ”. Nguyễn Khắc Phục thường xuất hiện trước mọi người với mái tóc xõa dài rất nghệ sĩ. Mới đây, ông lại cắt trụi đi. Khi tôi hỏi, ông cho biết: “Sở dĩ tôi quyết định xuống tóc là do mới đây trong lễ cầu siêu cho bộ đội tình nghuyện Việt Nam hy sinh tại Lào, khi đứng trước mười hai ngàn nấm mộ (có bảy ngàn liệt sĩ vô danh), tôi cảm thấy trên người mình thừa nhiều thứ quá, cụ thể nhất là thừa tóc nên đã cắt bớt đi”.

(Nhà văn Nguyễn Khắc Phục sau khi xuống tóc)
Tôi còn nhớ, tại lễ khai mạc “Ngày văn hóa các dân tộc Việt Nam” tại Đồng Mô, Sơn Tây khi nhà văn Nguyễn Khắc Phục tuyên bố dành toàn bộ nhuận bút kịch bản của ngày lễ này là 39 triệu đồng để tặng các cháu dân tộc ít người Rơmăm ở làng Le, tỉnh Kon Tum, mọi người đã lặng đi vì xúc động. Ông dặn bạn bè ở Hội Văn nghệ Kon Tum khi mang giúp ông quà tặng tới các cháu: “Với tôi, 39 triệu đồng là cả một gia tài, nhưng các vị không được nói là tôi giúp các em mà phải nói thế này: Có một ông già ở vùng xuôi, bây giờ con cái lớn rồi, ông sống bằng lương hưu đủ rồi, và lần này ông làm thêm được một ít tiền, ông gửi biếu các cháu bé ở làng Le, Kom Tum là nơi chiến trường trước đây ông từng công tác”. Nguyễn Khắc Phục là thế đó, tạm ngừng viết tiểu thuyết thì chuyển sang viết kịch bản liên miên, hết làm từ thiện lại đi vẽ tranh, viết và sống và rong chơi, đàn đúm trong cuộc đời này, ông như một người hiền còn sót lại của chốn phù du trong những năm tháng qua.
Phap Doan 11:50 06-12-2009
nguyenvietchien19:27 06-12-2009
Bài thơ Đất nước của anh đã được phát trên sóng truyền hình với tâm thế của một người yêu nước em ạ !
Gã khờ 19:54 05-12-2009
nguyenvietchien19:28 06-12-2009
Bác Nguyễn Khắc Phục thì bảo với tôi: bác thích bài viết này, Gã Khờ ạ !
nguenductien_dh@yahoo.com 06:30 02-12-2009
nguyenvietchien18:36 04-12-2009
Oke, xin chào nguenductien_dh
phapsudenlu 19:14 01-12-2009
nguyenvietchien18:37 04-12-2009
Cụ Phục thật đáng nể như bác nói !
Gà mái 20:33 29-11-2009
nguyenvietchien18:37 04-12-2009
Hôm nào thì dạy yêu, em nhỉ !
Nguyễn Vĩnh-TimesQT 12:27 28-11-2009
nguyenvietchien16:48 29-11-2009
Cảm ơn lời động viên chia sẻ của anh Nguyễn Vĩnh-TimasQT
Gà mái 23:56 27-11-2009
Bạn quá nên lâu này không vào thăm bác.
Đọc entry này mới biết "cụ" Nguyễn Khắc Phục mới ngoại lục tuần. THế mà em cứ tưởng "cụ ấy" phải đại thượng thọ rồi mới chết chứ, vì em xem phim từ kịch bản của "cụ" ấy từ lâu lắc rồi.
Sức làm việc của cụ ấy thật đáng kính nể. Bái phục, bái phục
nguyenvietchien16:49 29-11-2009
Chắc Gà mái xem phim của cụ Phục từ lúc em còn chưa biết yêu là gì phải không em?
Gà mái 23:50 27-11-2009
Bận quá nên lâu không đến thăm bác, hôm này tới đọc entry về nhà văn Nguyễn Khắc Phục mới biết "cụ" ấy mới có ngoại lục tuần. Thế mà em cứ hình dung trong đầu là "cụ" ấy phải đại thượng thọ rồi. Hì hì
Còn về sức làm việc của cụ thì thật là bái phục, bái phục
hoang tung 10:38 27-11-2009
nguyenvietchien18:01 27-11-2009
hoang tung thân mến !đúng là với nhà văn Nguyễn Khắc Phục thì chúng ta còn phải học ông nhiều
TÔI YÊU VIỆT NAM 04:37 27-11-2009
những chân dung thực đẹp,những con người thực đẹp ,họ là những " mùa xuân nho nhỏ " ....
nguyenvietchien18:02 27-11-2009
Hy vọng rằng mỗi chúng ta cũng là một góc "mùa xuân nho nhỏ", bạn nhé !
nguenductien_dh@yahoo.com 16:00 25-11-2009
nguyenvietchien18:04 27-11-2009
Đáng để chung ta học hỏi, đúng thế, bạn ạ!
tdthang1952 12:44 21-11-2009
Có một mái tóc vừa phai thuốc nhuộm
Có một ánh mắt không còn đắm đuối
Có một nỗi buồn không được gọi tên...
Và một dòng sông cồn cào thác lũ
(Tuổi Thìn, mạng Trường lưu thủy Chiến a.!)
vn.360plus.yahoo.com/tdthang1952
nguyenvietchien13:41 21-11-2009
Tặng tdthang 1952
Có một người bạn lâu rồi không gặp
Bạn cũng giống ta mướt mải buồn phiền
Ta cũng như bạn cô đơn bộc trực
Suốt một kiếp người lặng lẽ không tên
Cựu Chiến Binh 22:29 20-11-2009
rung chieu 22:17 19-11-2009
nguyenvietchien11:34 20-11-2009
rung chieu ơi ! nhà văn Nguyễn Khắc Phục không phải là một nhân tài ẩn dật mà là một nhân tài luôn hiển hiện em ạ !