Tui chưa đọa nhưng học Bọ tui, tui cũng nói : Tui đọa ! He he .

Bài mới nhất

Sửa Đóng
Thư mục: Tổng hợp |
Đăng ngày: 07:58 25-10-2009

Có bài về chuyện Blog. Ngẫm có lý, tuy cũng sơ sài thôi. Mang về xem.

Viết blog

Nguyễn Hưng Quốc

Viết blog, thật ra, là viết nhật ký. Khác với các tờ báo mạng, blog thường đứng tên một người cụ thể, một cá nhân cụ thể, ở đó, người ấy trình bày một cách nhanh nhạy và cũng có thể, một cách thực thà, những ý nghĩ thoáng hiện trong đầu về bất cứ một vấn đề nào đó, từ xã hội đến chính trị, kinh tế và văn hóa. Như là một đoạn nhật ký, một bài viết trên blog không cần, và thật ra, không thể, là kết quả của một quá trình nghiên cứu công phu và nghiêm túc được. Nó cũng không cần, và thật ra thì không thể, có một cấu trúc hoàn chỉnh với một mở đầu và một kết thúc chặt chẽ, mạch lạc được. Với những mức độ khác nhau, một bài viết trên blog thường có vẻ gì như một bài viết nháp, một cái gì đó dở dang chờ được kết thúc ở một nơi nào khác.

Nơi đó là nơi nào?

Là ở người đọc.

Thì bài viết hay tác phẩm văn học nào lại không kết thúc ở người đọc? Các lý thuyết gia thuộc trường phái Mỹ học tiếp nhận (Reception Aesthetics) và phê bình căn cứ trên hồi ứng của người đọc (Reader reponse criticism) đã chứng minh điều đó. Tuy nhiên, có lẽ, cho đến nay, chưa có hình thức truyền thông nào mà vai trò của người đọc lại lớn và tích cực như là trong các blog.

Ở đây có một nghịch lý. Là nhật ký, nhưng blog lại được người khác, có khi rất đông người khác, phần lớn là những người xa lạ, đọc. Ở phương diện này, blog có vẻ như một tờ báo. Nó cũng được xuất bản, dù là xuất bản trên mạng. Nó cũng có độc giả, có khi một khối độc giả cực lớn. Trong trường hợp của những blog nổi tiếng, số độc giả của blog không hề thua kém bất cứ một tờ báo chính thức nào.

Blog còn hơn cả tờ báo ở chỗ nó đồng thời là một diễn đàn. Hầu hết các nhật báo Tây phương hiện nay đều có mục diễn đàn dưới hình thức Ý kiến bạn đọc. Nhưng tất cả đều có giới hạn. Trước hết là giới hạn về số người và số ý kiến phản hồi. Không gian dành cho các ý kiến ấy khá nhỏ so với khuôn khổ tờ báo. Sau nữa, giới hạn về thời gian: để được đăng, người ta phải chờ, có khi cả tuần, đối với tuần san, và một vài ngày, đối với nhật báo. Các blog thì khác. Blog nào cũng mở rộng cửa chào đón ý kiến phản hồi của người đọc. Bao nhiêu cũng được. Càng nhiều càng tốt. Phần lớn các ý kiến ấy không được kiểm duyệt hay biên tập. Được viết như thế nào, hầu như chúng hiện nguyên hình thế ấy. Có thể nói với tư cách diễn đàn, blog là một biểu hiện của tinh thần tự do và dân chủ cao nhất hiện nay.

Vừa là nhật ký vừa là tờ báo lại vừa là diễn đàn, bản chất của blog là một thể loại hoàn toàn mới mẻ trong lịch sử nhân loại.

Nó là một sự tổng hợp.

Mà tổng hợp cũng có nghĩa là xoá nhoà ranh giới.

Thứ nhất là ranh giới giữa tính chất riêng tư và công cộng. Một cảm nghĩ bâng quơ và thoáng qua của người cầm bút, khi xuất hiện trên blog, liền trở thành một phát ngôn chính thức và công khai: nó trở thành một không gian công cộng để ai cũng có thể ghé đến và bình luận, góp ý, thậm chí, chê bai.

Thứ hai, blog xoá nhoà ranh giới giữa tác giả và độc giả. Để ý mà xem, trên các blog, sự phân biêt giữa tác giả và độc giả rất mơ hồ. Bất cứ độc giả nào cũng có quyền phản hồi, nghĩa là, phần nào đó, trở thành tác giả. Không hiếm người, vốn không hề viết văn hay làm báo bao giờ, vẫn được nhiều người biết đến tên tuổi nhờ đóng góp ý kiến thường xuyên trên các blog nào đó.

Thứ ba, blog xoá nhoà ranh giới giữa văn hoá đặc tuyển và văn hoá đại chúng bởi trên blog, mọi người đều có quyền có ý kiến và mọi ý kiến đều bình đẳng với nhau; ý kiến nào gửi đến trước, đứng trước; ý kiến nào gửi đến sau, đứng sau; không có sự phân loại hay phân cấp gì cả.

Còn nữa.

Chắc chắn là blog còn có nhiều đặc điểm khác nữa.

Bạn có thấy đặc điểm gì khác

Và đây là ý kiến của mình :

 

Anh nói phải. Blog xóa nhòa các ranh giới, nhất là riêng và chung. Một cơn giận cũng bộc lộ ra trần trụi giữa bàn dân thiên hạ mà ta không biết gồm những ai, nếu như coi blog như nhật ký. Đó cũng là cái dở. Nhật ký trung thực hơn, chân thực hơn. Cái đặc thù của blog khiến người ta giả dối với chính mình, hoặc chí ít là che giấu những gì có thật trong đời sống nhưng không hợp với “sân khấu”. Lâu dần tôi e sẽ có sự lệch lạc về suy nghĩ hay tính cách, nhân cách của người coi blog như một loại hình nhật ký mạng. Nhiều người coi blog như chốn xẻ chia. Cũng hay, có gì thắc mắc hay ưu tư, nói ra có thể nhẹ lòng mình mà lại nhận được khá nhiều sự thông cảm, đó là ưu điểm của blog. Tôi thích người ta coi blog như một cái “chatting fiel” chậm. Khi chat chậm, suy nghĩ có thể chín hơn và xác đáng hơn, do vậy mà đáng đọc hơn.
Một số người coi blog như nơi lưu giữ thông tin. Có vẻ hơi mạo hiểm, chuyện mất trắng chẳng biết kêu ai là có thể xảy ra.
Đa số chúng ta mới có blog trong vài tháng, thỉnh thoảng có người lập một hai năm, nên tác dụng hay hiệu quả hay ảnh hưởng của blog còn chưa hoàn toàn bộc lộ. Vậy nên bài viết của anh coi như đã “sơ kết” khá đầy đủ và có nhiều khám phá hay.

 

  • Báo cáo

    HktuanAk4 10:00 26-10-2009

    Xin loi bua nay sao lai go TV khong duoc, danh phai danh khong dau nhe.  (Chac la kho chiu mot ti!) Goi tin nhan nhu the chi la bay to su quy men thoi, boi hay vao doc ke blog Bo Lap, nick dong xuat hien kha deu dan va co nhung cai com rat hay. Roi khi vao trang DHTH, lai biet ro ve cac anh em K4. Chuc vui nhe.
    Báo cáo

    dong17:29 26-10-2009

    Vào khua khoắng cho vui thôi anh. Anh là K4 hả, vậy là cùng lớp với Chính nhỉ, Chính mà năm 4 đi Úc ấy ?

  • Đây là lời bình riêng
    Đây là câu trả lời riêng
  • Báo cáo

    HktuanAk4 21:58 25-10-2009

    Dong này có phải là hay còm trong quechoa không vậy? Lại cũng thấy trong trang ĐHTH Huế nữa. Có phải cũng là một người đó không?
    Báo cáo

    dong01:26 26-10-2009

    Thì là một đây thôi Ak4 à.

    Có gì dạy bảo hay đóng góp thì cho ý kiến chứ ! Đàn anh.

  • Báo cáo

    tuanhdvm 20:42 25-10-2009

    Có câu này góp vui: "Sống trên net, chết vùi trong blog."
    Thế thì cũng toi nhỉ, các bác?????
    Báo cáo

    dong20:45 25-10-2009

    Riết teo cơ đôi mắt gần mù !

  • Báo cáo

    Lqa 19:30 25-10-2009

    He He,em đây bác.Đau thì đau nhưng gượng hầu chuyện đây.Con người bị vụt không đau có mà thánh à bác?Cố mà vui với những chút vui chiều tà.Không blog thì "tệ nạn" còn nhiều lắm.Blog kéo được một số "trí thức"phá bĩnh ngoài đời vô mạng.he he he.
    Báo cáo

    dong19:33 25-10-2009

    Giảm nhậu thấy rõ .

    Tiết kiệm ối tiền.

    Gom truyện xuất bản đê....

  • Báo cáo

    Cá Gỗ 18:53 25-10-2009

    Khe khe, em đồng ý với Thích đủ thứ: Blog tạo đk một số cô ... chú biết mần thơ, viết văn. Điển hình như em thi ĐH được 0.5 văn rứa mà đối đáp với dân chuyên toán Lqa ra trò bác nờ.
    Ngoài ra blog cũng tạo ra không ít mối ... tình thù nữa bác ạ
    Chưa hết blog là nơi các nhà văn ... hóa ... vàng tranh tụng nhau nữa
    Báo cáo

    dong19:05 25-10-2009

    Mấy ông trong Bình Định đó, trong đó có tay mình biết Thanh Mừng chi đó, làm thơ vè bôi bác nhau chí ché !

    Lên blog thì chỉ biết tiếng gày chứ có thấy mặt đâu, thế là gáy vô tội vạ và thù nhau.

    Có anh giả làm chị, một hồi không biết làm sao mà "phục nguyên giới tính". Coi vậy chứ khó. Dân IT không sao, Lơ mơ là không làm sao chuyển nà chuyển tên gì được.

    Lqa hắn lại đau rồi hè. Cu ni chắc cho qua Thiếu lâm tự tu hành chữa bệnh luyện công mới xong đây.

  • Báo cáo

    Thích Đủ Thứ 18:38 25-10-2009

    He he! Em bổ sung thêm tí cho xôm xụ!

    Blog có thể tạo thêm một số chú tự nhiên biết làm ... thơ và viết ... văn!

    Là trường đào tạo chuyên tu và tại chức cho những người muốn trở thành nhà văn, nhà thơ ... nghiệp dư!

    Báo cáo

    dong18:51 25-10-2009

    Có lý !

    Kỹ năng viết được mài dũa lại. Câu cú đàng hoàng. Biểu hiện rõ nhất là Lqa nhà ta !

  • Báo cáo

    Quán Bạn 18:10 25-10-2009

    Còn một phương diện nữa mà bài viết chưa nêu bật một cách đậm nét. Đó là, blog là phương tiện hiệu quả giải tỏa nhu cầu phản biện xã hội. Chính vì đặc tính này, những tiếng nói tưởng như mãi chìm trong xó xỉnh bỗng vụt lên và được hưởng ứng. Không có sự ngẫu nhiên, chỉ là đúng thời điểm thôi.

    Tuy vậy, cũng đặc tính này, nhiều kẻ ăn cơm của "rắn" đang lợi dụng nó để làm chính trị - một cách thái quá và kích động - gây chia rẽ, tổn hại...

    Báo cáo

    dong18:20 25-10-2009

    Đúng, có một xu thế là tuyên truyề qua blog. Người vào blog thì nghĩ rằng "mắt thấy tai nghe " chứ không phải là đồn thổi ngoài đường ngoài chợ... thế là tin hơn.

  • Báo cáo

    giao_lieu 17:40 25-10-2009

      Theo tui, còn thêm một đặc điểm đáng quan ngại của Blog bởi sự tự do giãi bày ý kiến cá nhân đến thái quá, thậm chí sử dụng cả ngôn từ không lịch sự. Điều đó làm méo mó hình ảnh của blogger và mất thêm thời gian để xóa, sửa...Mặt khác, những ngôn từ trần trụi đời thường có tác động đến nhân cách con người không ? Có tác động như thế nào trong việc giáo dục trẻ con ? cũng là điều đáng suy ngẫm.

    Báo cáo

    dong18:00 25-10-2009

    Vì muốn rút ngắn câu chữ ( Lười mổ cò ) nên ngôn ngữ cô đọng hơn. Cũng là môt tác dụng tốt.

     Mặt khác, nó là cho người ta vô trách nhiệm hơn khi thoải mái chửi bới miệt thị mạt sát nhau. Anh Trọc thì không là chắc, vì lớn tuổi, chư đám lóc chóc nó kinh. Mà, khi trong blog có thói quen nói bậy chửi bậy, thì rồi cũng sẽ nói như thế bên ngoài và mất đi cái lịch thiệp cần thiết của con người.

  • Báo cáo

    Ha Linh 15:19 25-10-2009

    Blog hay chứ, nhất là khi có những người đọc đồng cảm và chia sẻ. Mà nói chung e nghĩ ừ thì có thể
    Báo cáo

    dong17:55 25-10-2009

    Nó làm thư viết tay chết hẳn. E mail cũng ngắc ngoải giữa những bạn bè thân, mà như thế tính " sâu lắng " sẽ kém đi, thành ra hời hợt chăng ?
  • Báo cáo

    Lqa 13:20 25-10-2009

    NVGP? Em được "thừa kế" của ông ngoại cái vụ ni.Nhiều như thư viện,viết tay có,in ấn đàng hoàng có.(Thằng anh họ của Cá Gộ ,Dzoãn Gia ấy,có lẽ hơi bị nhiều).

    Báo cáo

    dong15:05 25-10-2009

    Các vị ấy mắng nhau kinh ! Sau thì công an nhào vô "bụp". Xong
  • Báo cáo

    Thaonguyen 12:45 25-10-2009

    Blog là niềm hứng thú mới đối với tôi, song đôi lúc cũng mất thời gian.

    Báo cáo

    dong15:04 25-10-2009

    Mất nhiều chứ đôi khi gì Thaonguyen !
  • Báo cáo

    Hoacomay 11:48 25-10-2009

    cháu copy,paste lại câu của chú nhé!
     Một ngày sống ở trên đời
    Không vô blog,thấy người ngẩn ngơ
    Báo cáo

    dong12:19 25-10-2009

    Nhu cầu trao đổi của cá nhân được thỏa mãn, với cả người quen người lạ. Rồi giao lưu. Chú cháu mình đấy thôi, có một buổi kịch, mà bây giờ thành "phe ta". Anh chàng Lqa đi trực mà không có chú cháu mình lại chết khô trên ấy ngay.

    Thế nhưng tác hại, ngoài chuyện mất thời gian thì nó làm cho con người ta luôn lưng lửng bụng, thế là không có nhu cầu Trực Tiếp Gặp nhau như trước, ngay như chú, có vài người bạn đáng lẽ phải kề cà phê pháo với họ nếu mình rảnh và cần tán dóc chút chút ngày xưa.

    Thêm nữa là bị áp lực "nuôi" blog, như chú Đẹt nhận ra.

  • Báo cáo

    Lqa 10:15 25-10-2009

    Bên talawas có một ông nêu một ý không tồi: Cụ Phan Khôi là một blogger!Ý anh sao?
    Báo cáo

    dong12:09 25-10-2009

    Mình đang đọc một cái dài quá chừng về Nhân Văn Giai Phẩm. Dài và chi tiết. các Cụ mình có một lúc được tự do quá trời luôn.
  • Báo cáo

    Quý đẹt 09:25 25-10-2009

    Hùm, Áp lực viết blog cũng nặng nề không kém áp lực sáng tác nghiêm túc.

    Blog cũng là "phở".

    Một ngày không vào ngôi nhà của mình và cộng đồng là thiếu.

     

     

    Báo cáo

    dong15:44 25-10-2009

    Mình sẽ cắt một số thời gian của nó !