Thư mục: Tổng hợp |
Gần một trăm năm đã qua. Những tưởng sau cách mạng tháng Tám, sau hai cuộc chiến tranh giành lại độc lập tự do, cảnh người nước ngoài đánh đập thả cửa người Việt đã thành dĩ vãng nhục nhã và đau buồn, không ai muốn nhớ lại.
Nhưng trớ trêu thay! Sự đời không phải dễ dàng xuôi chiều và “đương nhiên” như thế. Mấy ngày gần đây, dư luận ở tỉnh Thái Bình và trên các báo bàng hoàng về việc một chuyên gia người Trung Quốc là Du Xiao-sheng chỉ vì “bực bội” mà lên cơn kungfu với chị Lê Thị Mười (tên thường gọi là Thúy), nhân viên Công ty Acava - Vina (Khu Công nghiệp Nguyễn Đức Cảnh) khiến chị Thúy phải mổ cấp cứu lấy hơn một lít máu trong khoang bụng và hiện đang phải điều trị.
Chuyện đau lòng đó đã xẩy ra dài dài và gây ra nhiều hậu quả không hay. Ngược thời gian, vụ 750 công nhân Hansae đình công ngày 6/12/2005 cũng vì có 2 công nhân bị ông Kim Dong In người Hàn dùng chân đá vào người. Đêm 26/11/2002, tại Công ty TNHH Doanh Đức (Dĩ An, Bình Dương), khoảng 30 chuyên gia Đài Loan của công ty này đã sử dụng ống tuýp nước bằng sắt phi 34 ùa tới đánh đập túi bụi công nhân đang đình công. Còn có thể kể thêm nhiều vụ nữa. Những người bị đánh đập, chà đạp nhân phẩm thường là phụ nữ, chân yếu tay mềm, lại có đức tính giỏi nín nhịn.
Mâu thuẫn, căng thẳng, stress, là chuyện thường ngày trong lao động cũng như cuộc sống. Thay vì giải quyết vấn đề một cách văn minh, xứng đáng với thời hội nhập, nhiều ông khách nước ngoài đến làm ăn tại nước ta lại thích giở võ với công nhân nước chủ nhà. Hình như với những người này, nhân phẩm của công nhân bản địa là con số không. Họ quên mất rằng, chính những người họ coi rẻ (kể cả tính mạng như trường hợp chị Thúy ở Thái Bình kể trên) đã giúp họ tìm kiếm lợi nhuận với tiền công rẻ mạt và đó là lý do họ có mặt ở đây. Họ đã bị lên án, đã bị trừng phạt theo pháp luật nhưng xem ra những cái đầu khùng của họ còn cần những vị thuốc đắng khác nữa.
Với chúng ta, vấn đề là tại sao lại để người ta đánh đập mình dễ dàng đến thế? Chúng ta hiểu rằng, tiền công dù rẻ mạt là do thỏa thuận đôi bên. Điều đó không có nghĩa là kèm theo giá của nhân phẩm. Giá của nhân phẩm luôn luôn cao, nhất là đối với con em những dân tộc tuy nghèo nhưng đã từng biết bảo vệ nhân phẩm của mình trong chiều dài lịch sử. Trong thời hội nhập, cái giá nhân phẩm ấy càng cần phải giữ. Liệu một gã giỏi kungfu có dám “song phi” với một phụ nữ châu Âu như đối với chị Mười? Với những phụ nữ đó, chỉ cần khen họ xinh đẹp không đúng chỗ là có thể ăn tát.
Một sự nhịn chín sự lành là điều nên làm. Nhưng chữ “nhẫn” phải được cả hai phía coi trọng và bất kể cái gì, kể cả chữ “nhẫn” cũng phải có giới hạn. Chị em ta có thể cần cù, lao động, phục vụ tận tình, dịu dàng và hiếu khách. Nhưng tại sao lúc đó chị Thúy ở Thái Bình không ném ngay bát mì vào mặt thằng khốn nạn kia? Tại sao chị lại không cho nó một cái đạp hay cái tát rất xứng đáng với nó? Chị có thể không làm được thế trước một thằng kẻ cướp có kungfu, nhưng chị phải làm, cho nó biết chị sẽ làm. Nhiều lúc cũng cần trừng mắt để cho những kẻ khùng hiểu ngay thế nào là cái giá của nhân phẩm của người Việt trước khi chúng nghĩ tới pháp luật.
Nguồn: http://tacpham.googlepages.com/1533232234
Đúng quá. người Singapore đè thằng Mỹ con ra quất cho mấy roi bất kể ai xin ai xỏ. Cái Hùng, cái Dũng là đó. Còn ta, chỉ thấy cái Hèn .
http://tintuc.xalo.vn/00163671452/nu_cong_nhan_bi_chuyen_gia_nuoc_ngoai_danh_den_nguy_kich.html



Ha Linh 08:26 29-09-2009
e thì em nghĩ do tâm lý ngại va chạm, tránh đụng độ với chủ lao động vì sợ mất việc, sợ đủ thứ...cho nên người lao động ở bậc thấp như thế thường cam chịu, nhẫn nhục cho qua để giũ lấy việc làm, hơn nữa với chủ nước ngoài nhiều khi muốn thanh minh cũng không xong, qua người phiên dịch hay người đại diện Việt Nam trong xí nghiệp thì có khi không được bảo vệ, vì những người này có khi cũng vì bát cơm manh áo mà không dám đi ngược lại với ý ông chủ. Các ông chủ thì vốn dĩ đã không xem trọng vị thế người lao động nên cứ thế khi cần phang cứ phang...e nghĩ nếu mình trang bị kiến thức pháp lý, những kỹ năng ứng xử trong các doanh nghiệp có ông chủ nước ngoài cho công nhân thì có khi cũng đỡ những trường hợp bất công thế này xảy ra, và phải xử phạt thật nặng những ông chủ côn đồ làm gương cho những kẻ có tính côn đồ tiềm ẩn...
Thương thay cũng một kiếp người!!!
Cá Gỗ 12:26 28-09-2009
Chúc bác trung thu vui vẻ cùng gia đình nhá.
dong12:43 28-09-2009
Lqa 09:40 28-09-2009
BÃO VÀO MIỀN TRUNG! MIỀN TRUNG ƠI!
dong12:48 28-09-2009
hoacomaytd 14:20 26-09-2009
dong16:36 27-09-2009
Chào đồng hương Tương Dương Khe Bố. Chúc tuần mới vui vẻ !
MÙA THU HÀ NỘI 18:55 25-09-2009
anh Đồng ơi, mọi người ở QC hỏi và nhắc anh quá trời, còn làm thơ thương nhớ nữa kìa... Em đành phải tiết lộ bên QC là canh 3 ngày mai 26/9/2009 thì anh về.
Bọ Vinh vào SG rồi đó anh à
dong02:30 28-09-2009
Ê ẩm vì cái " Đắc Nông còn nhớ không..". Đi rồi mới thấy người ta khổ. Thôi về coi kịch cho lành vết thương đã, tính sau.
Thích Làm Hoà Thượng 09:51 25-09-2009
Liệu một gã giỏi kungfu có dám “song phi” với một phụ nữ châu Âu như đối với chị Mười? Với những phụ nữ đó, chỉ cần khen họ xinh đẹp không đúng chỗ là có thể ăn tát.
________________
Tui là người có học võ, tui đọc bài này thấy bực mình quá!
Tuy nhiên đây là vấn đề của quốc gia rùi, mẹ kiếp thằng to hơn nữa còn hèn huống chi là dân đen!
Chi bằng mọi người hãy đi học võ, cho con em đi học võ, cổ động việc học võ thuật ... trước là rèn luyện sức khoẻ và bản lĩnh; sau là tự bảo vệ bản thân và nếu có thể thì bảo vệ được 1 vài người khác nữa!
dong02:32 28-09-2009
Thỉ 19:05 24-09-2009
Đem nước lớn lấy thịt đè người,
Dùng ơn nghĩa bắt ta trả nợ.
Kốn thay, khốn thay.
Hồng Chương 23:48 23-09-2009
bất đồng ngôn ngữ, văn hoá, quan niệm cũng dễ sinh mâu thuẫn lắm. Tôi thấy bọn tây nó ớn nhất là lúc nó đang điên, vì mất tiền, thì người làm công nhà mình lại cười (chứ biết làm chi, với mình thế bình thường mà, bí quá cười trừ, sai cười trừ).
Thỉ 04:10 23-09-2009
Cái chuyện võ biền ngoại bang dám hành hung chủ nhân trên đất nước mình là chuyện biết rồi nói mãi, thôi cứ tin vào ngành lập pháp và hành pháp VN, vào Tổng LĐLĐ VN là được.
Nếu không thì không riêng gì cô Thúy mà tấ cả mọi người đều ném vào mặt thằng khốn nạn kia tât cả cái gì mà có trong tay.
Nghĩ mà đau lòng.... Lại nhớ đến bài hát của Tịnh Công Sơn;
Một ngàn năm đô hộ....
Cam ơn Dong
Thỉ 03:40 23-09-2009
Lqa 01:34 23-09-2009
Trở lại vđ trên.Nghèo thì hèn,đen thì xấu.Bắt đầu từ cái chỗ tự ti thành ra hèn.Đó là chuyện ngày xưa,"gia bần trí đoản".Còn bây giờ,lắm kẻ giàu,ăn trắng mặc trơn mà cũng hèn,hèn hạ nữa kia!Thôi thì mấy người làm thuê(chế độ ta tuyên bố bỏ chữ "làm thuê" lâu rồi nha) cho bọn "giẫy chết" ấy có thể họ nhịn,nhẫn vì nghèo túng.Họ mà có phản ứng chắc gì "đầy tớ "nhà mình đã bảo vệ!
dong02:34 28-09-2009
General M 16:45 22-09-2009
Thư ký của bác Dong xin thông báo lộ trình của đoàn:
Đến Đắc Lắc - Ghé qua Kon Tum - Ở Pley Ku nửa ngày rồi về.
Túm lại, bác Dong sẽ về sau khi xong chuyến Lắc Con Cu .
Có ai hỏi gì nữa không ạ?
TK bD.
dong12:14 28-09-2009
Đường xấu, lắc cả người chứ riêng con gì ! Mà lạ : Đường thì xấu nham nhở, xe đi muốn bể vỏ giờ nào không hay, mà nhè ngay đoạn xấu đó chắn trạm thu phí. Nghĩ dân mình hiền thật, bảo chi nghe nấy. Thu gì nộp nấy.
dong 08:01 22-09-2009
THONG BAO : DONG CO VIEC DI TINH DAKNONG ( KHONG PHAI XEM BOXIT ) MAY NGAY NUA MOI VE. KINH BAO !