<?xml version="1.0" encoding="utf-8"?>
<rss version="2.0">
<channel>        <title><![CDATA[dong BLOG]]></title>
        <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/nguyendinhdong]]></link>
        <description><![CDATA[dong BLOG]]></description>
        <language>vi-vn</language>
        <lastBuildDate>2009/11/28 18:55:32</lastBuildDate>         <item>
            <title><![CDATA[Ối ! tưởng đùa, té ra có thật !]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/nguyendinhdong/article?mid=1977]]></link>
            <description><![CDATA[Chuyện có Bộ trưởng bảo &quot; Có nghe ai báo đâu&quot; về chuyện chạy chức, nôm na là nạn mua quan bán tước nhưng không ngăn ngừa được, mình cả cười bảo đời nào&nbsp;một Bộ trưởng lại ngây thơ thế, nghĩ là chuyện đùa. Ai dè có thật :
Mặc dù bị “truy” liên tiếp về giải pháp cho vấn nạn chạy chức, chạy quyền, Bộ trưởng Bộ Nội vụ Trần Văn Tuấn vẫn quả quyết: “Khó chấm dứt tình trạng chạy chức, chạy quyền vì người chạy có báo đâu mà biết”.
Mỗi lần trả lời chất vấn trước Quốc hội, Bộ trưởng Nội vụ Trần Văn Tuấn đều phải “đối mặt” với hàng loạt câu hỏi về tệ mua quan bán chức. Phiên chất vấn chiều nay (18/11) không nằm ngoài “thông lệ” này.
Bệnh di căn không thể chữa bằng thuốc cảm
 
ĐB Lê Văn Cuông: &quot;Không dân chủ và thiếu minh bạch làm phát sinh nạn chạy chức&quot;. Ảnh: Trần Dũng
ĐBQH Thanh Hóa Lê Văn Cuông bấm nút đầu tiên:&nbsp;“Hai năm trước tôi đã chất vấn về chạy chức, chạy quyền nhưng tình trạng trên chỉ tăng chứ không giảm. Có ý kiến nói đầu tư cho chạy chức là siêu lợi nhuận. Đại hội Đảng các cấp đang đến gần, xin hỏi Bộ trưởng suy nghĩ gì trước tình trạng trên và giải pháp nào để khắc phục?”.
Thừa nhận hiện tượng này đang tồn tại nhưng Bộ trưởng Nội vụ cho hay chạy chức quyền khó ở chỗ “có ai báo với ai đâu mà biết”.
Bộ trưởng Trần Văn Tuấn quả quyết, công tác lựa chọn cán bộ làm chặt chẽ theo đúng quy trình: quy hoạch, đào tạo, luân chuyển, lấy ý kiến tập thể. Mọi cán bộ do cấp ủy đề bạt đều đúng.
“Trong dư luận luôn có thông tin về chạy chức, chạy quyền.&nbsp;Điều&nbsp;này&nbsp;đòi hỏi cả hệ thống chính trị phải làm đúng nguyên tắc”, ông Tuấn khẳng định.
Chưa hài lòng, ĐB Lê Văn Cuông bình luận: “Bệnh di căn nhưng Bộ trưởng chỉ cho liều thuốc chữa cảm cúm thì&nbsp;sao khỏi được”.
Ông Cuông đề nghị Bộ trưởng Tuấn nói rõ chính kiến “có hay không” chuyện chạy chức và nếu có, thì trách nhiệm Bộ trưởng đến đâu?
“Hoàn toàn đồng ý với đại biểu”, ông Trần Văn Tuấn đáp lời: “ĐB Cuông nói rất đúng ý của Ban chấp hành TƯ. Ban chấp hành TƯ khi nhận định về công tác cán bộ cũng đã nói tình trạng chạy chức chạy quyền, tiêu cực có xu hướng tăng”.
Về giải pháp, ông Tuấn tiếp tục nhắc lại: “Công tác cán bộ là công tác của tập thể. Nếu các cấp làm tốt thì tình trạng này sẽ giảm. Bộ Nội vụ phải giám sát. Còn yêu cầu chấm dứt là khó. Nói như vậy chắc ĐB chưa toại nguyện, vì công tác cán bộ là việc khó”.
Ông Lê Văn Cuông tiếp tục “truy” lần thứ ba: “Khó nhưng chả lẽ bó tay?”.
Vị ĐB luôn trăn trở với vấn nạn chạy chức, chạy quyền suốt nhiều kỳ họp Quốc hội “gợi ý” một số sáng kiến như thay đổi quy trình bổ nhiệm, nhiều ứng viên cho một vị trí, bỏ phiếu để chọn người…
“Tránh tình trạng chỉ một vài người quyết định về công tác cán bộ theo kiểu tù mù, không có nhiều phương án để lựa chọn. Chính việc không dân chủ và thiếu minh bạch làm phát sinh nạn chạy chức, chạy quyền”, ông Cuông nói.
“Bộ trưởng cứ tham mưu như vậy xem Trung&nbsp;ương&nbsp;và Chính phủ có tiếp nhận không?”, ông Cuông hăng hái.
Cả Hội trường bật cười. Còn Bộ trưởng Tuấn cắm cúi ghi chép.
Vì còn kẽ hở pháp luật
Đến lượt mình, ĐBQH Bến Tre Nguyễn Hữu Phước tiếp tục theo đuổi vấn đề mà ông Cuông đã đặt ra: “Nói khó, vậy khó chỗ nào? Lâu nay vẫn nói khắc phục tình trạng chạy chức, chạy quyền, nghĩa là thừa nhận tình trạng thương mại này đang tồn tại, vậy giải quyết ra sao?”
“Tôi đã nói tôi trao đổi với đồng chí Cuông là người chạy chức, chạy quyền có tiếp xúc, trao đổi thì người làm cán bộ tổ chức cũng không thể biết. Người đề bạt lại cũng tìm ưu điểm và lý do khách quan để mà đề bạt”, ông Tuấn trả lời.
Bộ trưởng Nội vụ tiếp tục lặp lại, việc đề bạt đều có quy trình. Nếu cứ làm đúng như tinh thần Nghị quyết TƯ thì không có vấn đề gì.
ĐB Nguyễn Hữu Phước chưa hài lòng: “Bộ trưởng chưa đi vào bản chất vấn đề. Ai cũng biết hiện tượng chạy chức, chạy quyền, ai cũng biết chạy chức thì chẳng có ai lại đi báo cáo Bộ trưởng nhưng tôi muốn hỏi nguyên nhân dẫn đến cái khó là gì? Gốc vấn đề ở đâu? Sao lại để tồn tại lâu mà không ngăn ngừa bằng pháp luật? Hàng hóa khác có cơ chế kiểm soát, tại sao chạy chức, chạy quyền lại không có cơ chế kiểm soát?”
Đến lúc này, Bộ trưởng Trần Văn Tuấn thừa nhận, “chạy chức, chạy quyền còn tồn tại có lẽ vì còn kẽ hở pháp luật”.
Nhưng Bộ trưởng vẫn khăng khăng: “Hỏi tôi có quy chế giải quyết không, tôi nói là khó. Không phát hiện ra… Có quy trình nhưng chỗ này, chỗ khác làm chưa đúng hoặc vẫn làm nhưng làm hình thức thì đều phải rút kinh nghiệm. Hỏi tôi biện pháp thì trước sau tôi cũng nói làm theo quyết định 67, 68 của Đảng”.
Trả lời câu của của ĐB Trịnh Thị Nga (Phú Yên) rằng vấn nạn này kéo dài phải chăng vì các vi phạm khi được phát hiện đều xử lý chưa nghiêm, Bộ trưởng Tuấn nói “khi phát hiện sai sót đều phải xử nghiêm, vì thế mới cần phát huy sự giám sát của các tổ chức”.
“Tôi chỉ muốn đột phá ở khâu cán bộ”
 
Bộ trưởng Trần Văn Tuấn: &quot;Chọn cán bộ không phải việc của cấp trên mà là của các cấp&quot;. Ảnh: Trần Dũng
ĐBQH Hà Nội Đặng Văn Khanh muốn Bộ trưởng Nội vụ cho biết cơ sở khoa học của việc cắt giảm 30% thủ tục hành chính.
Ông Tuấn vắn tắt: “Dựa trên kinh nghiệm các nước cộng với ý chí cách mạng tiến công. Vừa cắt giảm thủ tục phiền hà nhũng nhiễu nhưng vẫn đảm bảo quản lý tốt”.
ĐB&nbsp;Nguyễn Hữu Phước hỏi: “Cải cách hành chính, chúng ta chọn đột phá vào khâu thủ tục đã trúng chưa? Sao không chọn đột phá vào đội ngũ cán bộ để hạn chế tình trạng phiền hà, nhũng nhiễu?”.
“Để thực hiện việc tiếp dân, quan trọng nhất vẫn là bố trí bộ máy và con người. Không phải chỉ giảm 30% thủ tục mà quan trọng là chọn con người”, ông Tuấn vắn tắt.
ĐB Phước chưa đồng tình: “Trong các&nbsp; báo cáo đều nói CCHC đang ì ạch mà nguyên nhân là do đội ngũ. Vậy đội ngũ là cần thiết hay thủ tục là cần thiết? Ta chọn cải cách thủ tục nhiều năm rồi mà thủ tục vẫn ì ạch, vậy chọn như thế có đúng hay không?”
Bộ trưởng Nội vụ mỉm cười: “Chọn đột phá vào thủ tục do tập thể cán bộ Chính phủ quyết định. Tôi làm công tác tổ chức cán bộ, tôi muốn chọn đột phá ở khâu tổ chức cán bộ để được các bộ, ngành quan tâm hơn”.
Phó Chủ nhiệm Ủy ban Các vấn đề xã hội Đặng Như Lợi “truy” tiếp: “Theo đề án cải cách tiền lương nhiều năm trước, có tới 30 – 40% đội ngũ công chức viên chức trong khu vực hành chính sự nghiệp không đạt yêu cầu. Tỷ lệ này được cải thiện chưa?&nbsp;Trong đội ngũ chỉ có 1/3 làm cật lực, 1/3 “chỉ đâu đánh đó”, 1/3 có mặt cho thêm đông vui, nhiều khi còn gây rối”.
Ông Lợi cũng muốn biết từ 2003 đến nay đã tốn hàng trăm ngàn tỷ đồng cải cách tiền lương, vậy có cải thiện được chất lượng?
Bộ trưởng Tuấn “khất” việc thống kê tỷ lệ. Nhưng ông nói thêm: “Hàng năm, khi tổng hợp đánh giá, bỏ phiếu cho cán bộ từ cơ sở đưa lên vẫn có trên 90% hoàn thành nhiệm vụ”. Câu trả lời khiến cả Hội trường mỉm cười.
Bộ trưởng Tuấn cũng là vị trưởng ngành cuối cùng đăng đàn trước Quốc hội.]]></description>
            <pubDate>2009/11/28 14:25:07</pubDate>
            <guid><![CDATA[Ối ! tưởng đùa, té ra có thật !:1977]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Nhân một người xin ra Đảng.]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/nguyendinhdong/article?mid=1908]]></link>
            <description><![CDATA[Có một người xin ra Đảng.
Đọc lá đơn mà mình buồn quá, người xin ra mà còn yêu Đảng, xót xa cho Đảng gấp ngàn lần những ai đang nhân danh Đảng mà làm mất uy tín Đảng như trong vụ chị Ba Sương.
Mình không là Đảng viên, bởi mình đã không chịu tự phấn đấu rèn luyện, và mình cũng không tranh thủ cơ hội để vào Đảng, bởi đã có lúc nhạc phụ mình (nay&nbsp;đã mất) &nbsp;làm&nbsp;Giám đốc kiêm bí thư Đảng ủy một công ty to vật, nơi mình có vài năm &quot; tá túc&quot;. Còn thân phụ thì trước khi mất còn kịp nhận huy hiệu 60 năm tuổi Đảng. Tóm lại, dân Nghệ An Xô Viết, con cộng sản nòi nhưng không theo&nbsp;được cha anh. Thế mà nay&nbsp;đọc một lá&nbsp;đơn xin ra&nbsp;Đảng, mình lại thấy thương cho hai Cụ 60 và 50 năm kể từ khi giơ&nbsp;tay thề dưới&nbsp;Đảng kỳ.
&nbsp;
Nhà văn Phạm Đình Trọng: Thông báo về việc từ bỏ đảng tịch đảng viên Đảng Cộng sản

Kính gửi:
- CHI ỦY VÀ CHI BỘ 4
- ĐẢNG ỦY PHƯỜNG 15 QUẬN TÂN BÌNH&nbsp; TPHCM
Tội là Phạm Đình Trọng, nhà văn, là đảng viên Cộng sản lớp Hồ Chí Minh từ 19.5.1970. Đến nay, 20.11.2009, tôi tự thấy đảng Cộng sản không còn phù hợp với lí tưởng thẩm mĩ và giá trị nhân văn mà tôi theo đuổi nên tôi tự rút ra khỏi đảng. Thiếu vài tháng nữa, tôi tròn 40 năm là người Cộng sản. Từ lúc tự nguyện đứng vào hàng ngũ Cộng sản, đến tự rút ra khỏi đảng là một quá trình chuyển biến trong tôi, từ nhận thức bằng tình cảm sang nhận thức bằng lí trí và cũng là quá trình chuyển biến của chính đảng Cộng sản, từ ý chí vì dân, vì nước sang ý chí chỉ vì sự tồn tại của đảng. Tôi xin trình bày về quá trình hai chuyển biến đó, một chuyển biến thuận, tất yếu, hợp qui luật phát triển và một chuyển biến nghịch, tiêu cực, thóai hóa.
I. TÌNH CẢM ĐƯA TÔI ĐẾN LÍ TƯỞNG CỘNG SẢN
Sinh ra trong không khí sôi sục của cuộc cách mạng đã khai sinh ra nhà nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa đưa những người cộng sản lên nắm chính quyền. Cuộc cách mạng ấy như cũng khai sinh ra thế hệ chúng tôi, một thế hệ của cách mạng, của nhà nước mới. Cả tuổi thơ, cả tuổi cắp sách đến trường của tôi được sống trong không khí thần thoại của những câu chuyện về lớp người Cộng sản tiền bối chiến đấu hi sinh vì dân, vì nước. Lí tưởng của những người Cộng sản ấy đã trở thành lí tưởng, thành lẽ sống của thế hệ chúng tôi. Cốt cách lương thiện và dũng cảm của những người Cộng sản ấy cũng là khuôn mẫu cho cốt cách của lứa chúng tôi.
Rời trường trung học vào bộ đội rồi đi vào cuộc kháng chiến chống Mĩ xâm lược, chúng tôi lại gặp những người Cộng sản bằng xương bằng thịt vô cùng cao đẹp ở mọi nơi gian nan ác liệt. Máy bay Mĩ tập trung đánh hủy diệt một trận địa pháo cao xạ ở miền Tây Quảng Bình. Người Cộng sản trẻ tuổi Nguyễn Viết Xuân bị đạn bắn nát đùi vẫn bám thành công sự phất lá cờ đỏ dõng dạc chỉ huy: Nhằm thẳng quân thù, bắn! Với cuộc sống anh hùng đó, với lí tưởng đã có, chúng tôi trở thành người Cộng sản như là lẽ đương nhiên. Chủ tịch Hồ Chí Minh mất, đảng phát động đợt kết đảng viên lớp Hồ Chí Minh. Ngay sau lễ truy điệu Chủ tịch Hồ Chí Minh, tôi viết đơn xin vào đảng. Lễ kết nạp lớp đảng viên Hồ Chí Minh đầu tiên của cơ quan chính trị Bộ Tư lệnh Thông tin tổ chức đúng vào ngày 19. 5. 1970.
Con vào đảng vào ngày sinh của Bác
Mười chín, tháng năm, năm một ngàn chín trăm bảy mươi
Ba mươi tuổi Bác thành người Cộng sản
Để cho con hai mươi sáu tuổi được là đồng chí của Người
Thơ tôi ghi nhận ngày tôi trở thành người Cộng sản. (Sau này, chuyển sinh họat đảng qua nhiều nơi, ngày vào đảng của tôi bị ghi sai thành 12. 5. 1970)
Vào đảng, rồi tốt nghiệp trường Sĩ quan Thông tin, đeo ba lô đi trong bạt ngàn màu xanh Trường Sơn vào mặt trận Tây Nguyên, tôi viết về đảng:
Nâng niu sự sống trong lòng
Đất là mẹ của trái tròn mầm xanh
Bao nhiêu trong mát ngọt lành
Đất chắt chiu để cây cành đơm hoa.
Đảng là đất mẹ bao la
Ta là chồi biếc đó mà, hỡi em!
Lãnh đạo cuộc đấu tranh giải phóng dân tộc, đảng đã đồng hành cùng dân tộc. Đặt dân tộc lên trên, đảng đã chấp nhận những hi sinh to lớn vì độc lập dân tộc. Với nhận thức đó, tôi đến với đảng hòan tòan bằng tình cảm của một trái tim khao khát lí tưởng cống hiến. Với tư cách người Cộng sản, tôi đã vững vàng vượt qua mọi gian khổ, ác liệt, đi qua suốt cuộc kháng chiến chống Mĩ khốc liệt để viết về thế hệ của tôi, viết về thời đại của tôi và tôi trở thành nhà văn quân đội.
II. LÍ TRÍ CHO TÔI NHẬN THỨC LẠI
1. Từ cơ sở đảng cho tôi sự thức tỉnh
Con người được thử thách, tôi luyện trong chiến tranh, năng lực được khẳng định bằng trang viết cho tôi một tư thế của khí phách và một cái nhìn biện chứng, thấu đáo. Với tư thế ấy tôi đã lên tiếng thẳng thắn chỉ ra sự mua quan bán chức của ông Thứ trưởng kiêm Tổng biên tập Thời báo Tài chính Việt Nam Tào Hữu Phùng và ông Phó tổng biên tập Đào Ngọc Hùng đã đưa một người bị đào thải ở nơi khác và không viết nổi một mẩu tin lên trưởng chi nhánh phía Nam Thời báo Tài chính Việt Nam dẫn đến những đổ vỡ, bê bối lớn và làm tê liệt chi nhánh phía nam đến tận hôm nay. Đầu tư lớn để có chức thì phải triệt để dùng chức nhanh chóng thu lại vốn đầu tư. Trong lúc nhiều tờ&nbsp; báo cảnh báo việc hủy diệt môi trường của công ty Vedan thì ông trưởng chi&nbsp; nhánh Thời báo Tài chính không viết nổi một mẩu tin đã cùng một cộng tác viên đến Vedan viết bài đăng Thời báo Tài chính Việt Nam tấm tắc ngợi ca môi trường Vedan trong lành. Sức mạnh và quyền uy của cả một đảng ủy cơ quan đại diện Bộ Tài chính được huy động trấn áp, truy bức tiếng nói sự thật của tôi để việc mua quan bán chức trót lọt và tồn tại đến tận hôm nay! Đi xa hơn, họ còn vội vã, độc đoán chuyển tôi về sinh hoạt đảng tạm tại nơi cư trú để họ thông qua mau lẹ việc kết nạp đảng cho người mua chức, giúp người mua chức có được chuẩn mực quan trọng của chức danh.
Sự việc trên không phải là cá biệt của cơ sở đảng. Trong lúc nước còn nghèo, dân còn khổ, lòng nhân đạo cả thế giới còn phải dồn về Việt Nam làm từ thiện giúp đỡ người nghèo thì vẫn có những quan chức, đảng viên mang cả triệu đô la đi đánh bạc và sống sa đọa nhưng ở chi bộ họ vẫn được xét là đảng viên bốn tốt!
Bây giờ đảng ở cơ sở, đảng ở cấp thấp là vậy đó! Còn đảng ở cấp cao? Đó là những tín điều, những chủ trương ngược với lợi ích dân tộc!
2. Vì tín điều Cộng sản, vất bỏ lợi ích dân tộc

A. Đưa giai cấp lên trên dân tộc làm cho dân tộc tan rã, li tán, suy yếu
Điều lệ đảng Cộng sản Việt Nam ghi: Đảng Cộng sản Việt Nam là đội tiên phong của giai cấp công nhân, đồng thời là đội tiên phong của nhân dân lao động và của dân tộc Việt Nam, đại biểu trung thành lợi ích của giai cấp công nhân, của nhân dân&nbsp; lao động và của dân tộc.
Giai cấp công nhân là một khái niệm quá chung chung, rộng lớn trên phạm vi thế giới, chỉ có định tính mà không có định hình vì thế cũng khá trừu tượng, không xác định được không gian, không ổn định trong thời gian, không có bản sắc văn hóa riêng và giai cấp công nhân cũng chỉ mới xuất hiện vài trăm năm gần đây cùng với sự xuất hiện của máy hơi nước, máy phát điện. Với Việt Nam, giai cấp công nhân lại càng mới mẻ, mới có từ đầu thế kỉ trước cùng với sự khai thác thuộc địa của thực dân Pháp. Công nhân chỉ là một hình thái lao động của cả loài người, không của riêng dân tộc nào. Trong khi đó dân tộc là một&nbsp; khái niệm thiêng liêng, là hồn cốt của mỗi con người tồn tại trên thế gian này. Dân tộc là một thực thể đã tồn tại hàng ngàn năm, có không gian sinh tồn được xác định bằng lịch sử, bằng công pháp. Dân tộc có bản sắc văn hóa, tinh hoa văn hóa riêng. Mỗi dân tộc có mặt đến hôm nay đều phải có một tinh hoa văn hóa không thể bị đồng hóa với nền văn hóa khác. Nhiều dân tộc đã tạo nên những nền văn minh rực rỡ đưa loài người bước những bước dài trên đường tiến hóa. Văn hóa dân tộc là hạt nhân tập hợp cả cộng đồng tạo nên dân tộc. Mỗi dân tộc trên thế giới góp phần làm rạng rỡ, lung linh thêm phẩm chất NGƯỜI của Nhân loại bằng văn hóa của dân tộc mình. Đơn vị của một cộng đồng người là dân tộc chứ không phải là giai cấp. Không cộng đồng nào có mặt trong gia đình Nhân loại với danh xưng giai cấp công nhân!
Đưa giai cấp công nhân lên trên hết, trở thành chủ thể, điều lệ đảng Cộng sản đẩy dân tộc xuống cuối cùng là sự bất công phũ phàng. Trong thực tế, sự đối xử của đảng Cộng sản với dân tộc còn là sự phủ nhận cay đắng.
Chống ngoại xâm, đưa ra mục tiêu giải phóng dân tộc là đảng Cộng sản đã đồng hành cùng dân tộc, điều đó giúp đảng Cộng sản có sức mạnh vô địch. Nhưng cùng với chống ngoại xâm, với học thuyết chuyên chính vô sản của tín điều Cộng sản, đảng Cộng sản còn tiến hành cuộc đấu tranh giai cấp vô cùng khốc liệt đánh thẳng vào khối đoàn kết dân tộc, đánh tiêu diệt những tinh hoa của dân tộc!
. Cải cách ruộng đất danh nghĩa là đánh đổ tầng lớp bóc lột ở nông thôn nhưng những gì diễn ra đã chứng tỏ rằng đó là cuộc phát động gây hận thù ngay trong lòng dân tộc. Lấy bạo lực chuyên chính vô sản đánh vào giá trị văn hóa, đánh vào đạo lí gia đình, đánh vào văn hóa làng quê, đánh cả vào tín ngưỡng tâm linh, những nền tảng của văn hóa dân tộc.
. Cải tạo công thương nghiệp tư bản tư doanh đã phá sạch cơ sở vật chất của nền sản xuất công nghiệp tư nhân vừa hình thành, biến những người chủ giỏi tính toán làm ăn, biết gây dựng cơ đồ thành trắng tay, thành người làm thuê bằng cơ bắp. Dân tộc Việt Nam thông minh, thao lược đã tạo ra những doanh nhân tài ba Bạch Thái Bưởi, Nguyễn Sơn Hà, Trịnh Văn Bô . . . ngang sức đua tranh với những nhà tư sản của nước Pháp công nghiệp phát triển để bắt đầu xây dựng một nền công nghiệp tư nhân phát triển ở Việt Nam. Cải tạo công thương nghiệp tư bản tư doanh ở miền Bắc không những phá sạch cơ sở công nghiệp tư nhân ban đầu đó mà còn chối bỏ, kìm hãm tài năng, trí tuệ nhân dân. Chỉ sử dụng cơ bắp làm thuê làm cho nền kinh tế miền Bắc thụt lùi hàng trăm năm. Tiếp tục cải tạo công thương nghiệp tư bản tư doanh ở miền Nam đã đưa kinh tế cả nước xuống vực thẳm, đưa dân tộc Việt Nam thông minh, tài giỏi tới nghèo khổ, hèn mọn. Dòng người bỏ nước ra đi kéo dài trong nhiều năm đến sống vạ vật ở những trại tị nạn khắp thế giới là hình ảnh của sự hèn mọn ấy. Đổi mới, trở lại kinh tế thị trường chỉ là trở lại cung cách làm ăn thông thường, phổ biến của cả thế giới, trở lại với tư bản, tư doanh mà trước đó đã hai lần bị cải tạo, bị xóa sổ tức tưởi. Trở lại kinh tế thị trường là sự xóa bỏ đầu tiên nguyên lí cơ bản của tín điều Cộng sản đã cứu được nhân dân khỏi sự khốn cùng, cứu được nhà nước khỏi sụp đổ.
. Vụ án Nhân văn Giai phẩm là sự dằn mặt của chính quyền công nông, của nhà nước chuyên chính vô sản với đội ngũ trí thức, văn nghệ sĩ. Nhân văn Giai phẩm chính là cuộc cải cách ruộng đất đối với trí tuệ đã dập tắt thê thảm những quầng sáng rực rỡ nhất của trí tuệ Việt Nam, vùi dập những trí tuệ Nguyễn Mạnh Tường, Trần Đức Thảo…, vùi dập tàn nhẫn những tinh hoa sáng nhất của dân tộc.
Suốt chiều dài lịch sử, luôn phải đối đầu với những lực lượng xâm lược khổng lồ nhưng dân tộc Việt Nam nhỏ bé vẫn tồn tại được đến hôm nay là nhờ tâm hồn Việt Nam đã tạo nên nền văn hóa Việt Nam đặc sắc, sâu đậm, bền vững cùng núi sông Việt Nam, là nhờ ý thức dân tộc mạnh mẽ sâu đậm trong mỗi con người Việt Nam. Nền văn hóa dân tộc ấy, ý thức dân tộc ấy đã gắn kết dân tộc Việt Nam thành một khối vững mạnh, tồn tại qua ngàn năm Bắc thuộc, qua trăm năm thực dân thống trị.
Trong hai cuộc kháng chiến chống Pháp và chống Mĩ, nhà giàu ở nông thôn, nhà tư sản ở thành phố, quan lại triều đình cũ, trí thức Việt Nam ở trong và ngoài nước đều tham gia kháng chiến đánh giặc. Là những người giỏi giang, thành đạt, là tinh hoa của dân tộc, họ có sức lôi cuốn, tỏa sáng, có vai trò rất to lớn trong đánh giặc giữ nước, họ càng vô cùng cần thiết trong xây dựng đất nước. Nhưng tín điều Cộng sản đưa giai cấp công nhân lên làm chủ thể, lấy giai cấp nông dân nghèo là đồng minh, coi các thành phần khác là đối lập, cần đánh đổ, cải tạo, chuyên chính. Những cuộc đánh đổ (cải cách ruộng đất), cải tạo (công thương&nbsp; nghiệp tư bản tư doanh), chuyên chính (Nhân văn Giai phẩm) là những đòn chí tử, liên tiếp đánh vào khối đoàn kết dân tộc.
Chiến thắng năm 1975 không phải là chiến thắng của ý thức hệ Cộng sản mà là chiến thắng của ý chí dân tộc, của nền văn hóa dân tộc Việt Nam. Chiến thắng năm 1975 không phải là chiến thắng của miền Bắc với miền Nam mà là chiến thắng của cả dân tộc Việt Nam. Đặt dân tộc lên trên, chúng ta sẽ có một tiềm lực vô cùng to lớn để xây dựng đất nước. Cơ sở vật chất kĩ thuật và lực lượng lao động cao cấp còn ở lại miền Nam là một vốn quí, một bệ phóng thuận lợi để nhanh chóng cất mình bay lên cùng những con rồng kinh tế châu Á. Nhưng giành hết chiến thắng của dân tộc về đảng, những người Cộng sản trở nên kiêu ngạo, tự mãn, lại càng tư tin vào tín điều Cộng sản! Lại say sưa đấu tranh giai cấp! Lại cải tạo công thương nghiệp tư bản tư doanh! Lại hủy hoại khối lượng lớn của cải, làm tan hoang những cơ sở vật chất của một nền sản xuất công nghiệp tương đối phát triển! Lại hận thù dân tộc, đẩy hàng vạn người đã tham gia chính quyền cũ vào những trại cải tạo, gây chia rẽ, li tán trong lòng dân tộc! Thời cơ mất đi! Tiềm lực vô cùng quí giá để phát triển đất nước cũng mất đi! Đất nước bị đẩy đến tận cùng quẫn bách. Kinh tế kiệt quệ! Lòng người li tán! Thế giới cấm vận! Năm 1975, kinh tế Việt Nam ngang ngửa với các nước Đông Nam Á thì nay tụt lại sau vài chục năm!
Nỗi đau li tán còn khoét sâu trong lòng dân tộc lại lộ ra mỗi khi lãnh đạo nước ta đến Mĩ đều có những đoàn người của cộng đồng người Việt ở Mĩ rầm rộ biểu tình chống đối. Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết phải đi cổng sau vào Nhà Trắng gặp Tổng thống Mĩ vì cổng trước bị đoàn người biểu tình phong tỏa! Đau quá! Người đứng đầu nhà nước đã đánh thắng Mĩ phải đi cổng sau Phủ Tổng thống vào gặp người đứng đầu nước chủ nhà thua trận! Nỗi đau li tán dân tộc dẫn đến nỗi đau quốc thể! Đặt giai cấp lên trên dân tộc nên đến nay đất nước thống nhất đã hơn 30 năm mà vẫn chưa thể hòa giải, hòa hợp dân tộc!
Nước Đức thống nhất sau Việt Nam 14 năm rưỡi. 9.11.1989 bức tường Berlin dài 155 kilomet do nhà nước Cộng sản Đông Đức xây bị dân Đức phá sụp đổ. Hai miền Đông – Tây nước Đức ôm chầm lấy nhau. Nước Đông Đức Cộng sản bị xóa sổ, bị gom về với Tây Đức Tư bản. Đặt dân tộc Đức vĩnh hằng lên trên ý thức hệ nhất thời, không có một trại cải tạo nào dành cho viên chức chính quyền Đông Đức. Địa lí Đức thống nhất. Dân tộc Đức cũng thực sự thống&nbsp; nhất, hòa hợp. Bà Angela Merkel Thủ tướng nước Cộng hòa Liên bang Đức hiện nay vừa tái trúng cử nhiệm kì thứ hai là đoàn viên thanh niện Cộng sản Đông Đức trước đây.
Nỗi đau li tán của dân tộc Việt Nam còn âm ỉ, nhức nhối đến hôm nay là hậu quả tất yếu của kiên trì tín điều Cộng sản đưa giai cấp lên trên dân tộc, là trách nhiệm không thể chối bỏ của đảng Cộng sản.
B. Đặt lợi ích của đảng lên trên lợi ích dân tộc
Với chuyên chính vô sản tạo ra những cuộc đấu tố, thanh trừng thảm khốc, với nền kinh tế kế hoạch duy ý chí bóp nghẹt sản xuất và cuộc sống, với nền văn hóa nghệ thuật khuôn phép, xơ cứng, triệt tiêu tìm tòi, sáng tạo, sau gần nửa thế kỉ tồn tại, hệ thống Cộng sản thế giới khuôn xã hội con người vào khuôn mẫu ra đời từ thế kỉ 19 trái tự nhiên, tất yếu phải sụp đổ. Từ một hệ thống Cộng sản thế giới trải rộng thành một khối lớn từ châu Âu sang châu Á nay chỉ còn năm nước Cộng sản như năm hòn đảo chơi vơi và Việt Nam là một hòn đảo chơi vơi và nhỏ bé. Đây chính là lúc phải bừng tỉnh để nhận lại đường, từ bỏ sự trì trệ, trái tư nhiên, đưa đất nước trở lại dòng chảy tiến hóa, cùng nhịp bước với sự phát triển của loài người. Làm việc này không phải chỉ vì đất nước, vì dân tộc mà trước hết vì chính đảng Cộng sản để đảng thoát khỏi xơ cứng, trì trệ của những tín điều đã bị thực tế cuộc sống bác bỏ, đã bị lịch sử chứng minh là sai trái, để đảng Cộng sản vẫn giữ được vai trò lãnh đạo bằng lòng tin và sự gửi gắm của nhân dân, chứ không phải bằng điều 4 của Hiến pháp, không phải bằng bạo lực chuyên chính vô sản. Nhưng đảng ở cấp cao đã không làm được như thế! Không có sự nhạy bén, năng động của tư duy công nghiệp để thắng sức ỳ của tư duy nông&nbsp; nghiệp thô sơ, không có sự mẫn cảm và sáng láng của trí tuệ và tài năng tạo ra bước ngoặt cần có cho dân tộc, vẫn kiên trì với những tín điều Cộng sản, những người lãnh đạo đảng ở cấp cao đã bình thản neo đất nước ta, dân tộc ta trên hòn đảo chơi vơi. Để tồn tại được trên hòn đảo chơi với đó, đảng đã thực hiện hai điều ngược với quyền lợi nhân dân và dân tộc.
. Bạo lực chuyên chính vô sản lại được sử dụng với nhân dân
Nhân dân có tiếng nói xây dựng, đóng góp, nói tiếng nói bức thiết của cuộc sống, tiếng nói vì lợi ích chính đáng của người dân nhưng không thuận tai đảng, không phù hợp với lợi ích của đảng, có hại cho sự tồn tại của đảng thì nhân dân nói tiếng nói đó liền bị đẩy sang phía kẻ thù “âm mưu diễn biến hòa bình của các thế lực thù địch”, phải chuyên chính! Đẩy nhân dân trở thành kẻ thù, hàng loạt vụ bắt bớ đã diễn ra, hàng loạt cuộc đấu tố dựng tội tàn nhẫn, hàng lọat phiên tòa đã tuyên những bản án khắc nghiệt. Chuyên chính vô sản đã gây ra Cải cách ruộng đất, Cải tạo công thương nghiệp tư bản tư doanh, Vụ án Nhân Văn Giai phẩm, Vụ án Xét lại chống đảng, đã chà đạp lên số phận bao người trung thực, tài giỏi, gây nỗi kinh hoàng cho dân tộc, gây thiệt hại vô cùng to lớn cho đất nước. Những cuộc bắt bớ, đấu tố đang diễn ra là cuộc cải cách ruộng đất kinh hòang năm nào vẫn đang âm thầm tái diễn đến tận hôm nay! Sức mạnh tạo ra bằng lòng tin mới là sức mạnh trường tồn, vô tận. Đó là sức mạnh của lẽ phải, của nhân nghĩa, của lòng người. “Việc nhân nghĩa cốt ở yên dân” (Nguyễn Trãi). Sự nhân nghĩa tạo ra sự yên dân, tạo ra sức mạnh trường tồn. Sức mạnh của bạo lực là sức mạnh nhất thời, sức mạnh nghịch đạo. “Cái còn thì sẽ còn nguyên / Cái tan thì tưởng vững bền cũng tan” (Trần Đăng Khoa) Sức mạnh bạo lực ngự trị ở xã hội yên hàn là sự bất ổn lớn của cuộc sống, là nguy cơ lớn cho dân tộc.
. Liên minh thua thiệt với Trung Quốc
Là một đảng nhỏ bé, lại theo đuổi chủ nghĩa quốc tế vô sản, đảng Cộng sản Việt Nam muốn tồn tại không thể thiếu thành tố quốc tế. Suốt quá trình tồn tại trước đây, đảng Cộng sản Việt Nam luôn coi đảng Cộng sản Liên Xô và nhà nước Xô Viết là niềm tin, là chỗ dựa vững chắc. Đảng Cộng sản Liên Xô giải tán. Nhà nước Xô Viết tan rã. Mất chỗ dựa tưởng như trường thành bền vững muôn đời, chơi vơi giữa thế giới đang ầm ầm biến chuyển không thuận cho Cộng sản, lại ảo tưởng rằng cùng là nước Cộng sản, cùng kiên trì con đường Xã hội chủ nghĩa, Trung Quốc sẽ thay thế Liên Xô, giương cao ngọn cờ Cộng sản, làm chỗ dựa cho các nước Cộng sản còn lại, những người lãnh đạo đảng Cộng sản Việt Nam đã cố quên đi bản chất tham lam, bành trướng của Trung Quốc, cố quên đi bàn tay những người lãnh đạo Trung Quốc còn đỏ lòm máu nhân dân Việt Nam, cố quên đi cuộc chiến tranh biên giới phía Bắc nước ta do Trung Quốc phát động giết hại hàng vạn đồng bào chiến sĩ ta năm 1979, cố quên đi những cuộc chiến do Trung Quốc gây ra chiếm đất, chiếm biển đảo của ta. Cuộc chiến năm 1974 đánh chiếm toàn bộ quần đảo Hòang Sa của ta. Cuộc chiến năm 1988 đánh chiếm một phần quần đảo Trường Sa của ta, giết hại gần 70 chiến sĩ ta. Cố quên đi để cầu thân với Trung Quốc, tìm chỗ dựa để đảng tồn tại, cố lấy lòng lãnh đạo Trung Quốc để giữ chiếc ghế quyền lực!
Nhìn thấy cuộc chiến tranh chống Mĩ của ta rất có lợi cho Trung Quốc. Cuộc chiến tranh ấy vừa làm cho Mĩ sa lầy, yếu đi, để Trung Quốc vượt lên, vừa làm cho Việt Nam kiệt quệ càng phải phụ thuộc vào Trung Quốc, Trung Quốc liền trù tính thiết kế cuộc chiến tranh ấy theo công thức: Đánh Mĩ = Máu người Việt Nam + Vũ khí, trang bị Trung Quốc. Viện trợ của Trung Quốc cho Việt Nam trong kháng chiến chống Mĩ rất to lớn, cấp bách. Sự phối hợp giữa Việt Nam với Trung Quốc trong đối sách quốc tế của cuộc chiến tranh cũng rất quan trọng, khẩn thiết. Khẩn trương, cơ mật như vậy nhưng lúc đó đâu có cần lập đường dây nóng, đường dây bảo mật! Thế mà ngày nay, trong mối bang giao hòa hiếu thông thường, trong cuộc sống hòa bình, dân chủ, công khai, dân biết, dân bàn, dân làm, dân kiểm tra, Trung Quốc và Việt Nam lại phải lập đường dây nóng, đường dây bảo mật giữa lãnh đạo hai nước. Đầu tháng 6. 2008, Tổng bí thư Nông Đức Mạnh sang Trung Quốc, đường dây nóng giữa lãnh đạo cấp cao hai nước được đề xuất. Chỉ bốn tháng sau, tháng 10. 2008 Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng sang Trung Quốc chính thức kí kết văn bản thiết lập đường dây này. Tháng 5. 2008, tên đường dây được gọi là đường dây nóng. Đến tháng 10. 2008 được gọi là đường dây bảo mật. Với người dân, đó là đường dây vô cùng bất bình thường. Từ đường dây bất bình thường đó mà bao nhiêu điều bất bình thường trong quan hệ Việt Nam – Trung Quốc đã xảy ra. Nhà nước Trung Quốc cứ ngang ngược lấn tới và nhà nước Việt Nam cứ cam tâm chấp nhận!
Trung Quốc sáp nhập quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa của Việt Nam vào phủ huyện Tam Sa của họ. Học sinh, sinh viên Hà Nội liền mang cờ Tổ quốc, mang băng chữ Hoàng Sa, Trường Sa là của Việt Nam tập hợp đông đảo nhưng ôn hòa và trật tự trước sứ quán Trung Quốc. Ngày 9.1.2008 có mặt ở Hà Nội, tôi đã được chứng kiến cuộc tập hợp của lòng yêu nước đó. Tôi đã được nghe tiếng hô Hoàng Sa, Trường Sa là của Việt Nam. Đó là tiếng nói của lịch sử dựng nước Việt Nam, tiếng nói của những người Việt Nam ở những thế kỉ xa xưa đã dong buồm cánh dơi ra nhận đất Hoàng Sa, Trường Sa, tiếng nói của Lê Quý Đôn, nhà bác học Việt Nam từ thế kỉ 18 đã vẽ chuỗi đảo cát vàng Hoàng Sa, Trường Sa trong bản đồ Việt Nam, tiếng nói của đội binh Hoàng Sa được triều đình nhà Nguyễn phái ra giữ đất Hoàng Sa, tiếng nói của những người lính Việt Nam đã bỏ mình ngoài biển Đông trong cuộc chiến đấu bảo vệ Hoàng Sa, Trường Sa. Đó là tiếng nói của ý chí mọi thế hệ người Việt Nam khẳng định chủ quyền, toàn vẹn lãnh thổ với mảnh đất đã thấm đẫm máu xương tổ tiên người Việt, là tiếng nói vô cùng&nbsp; cần thiết trước tham vọng bành trướng của Trung Quốc. Nhưng một lực lượng công an hùng hậu được huy động đến quyết liệt và nhanh chóng giải tán cuộc tập hợp của lòng yêu nước, bắt đi những người nồng nhiệt bộc lộ lòng yêu nước. Nhìn sắc áo xanh, áo vàng công an giăng kín che chở sứ quán Trung Quốc và sát khí đằng đằng xua đuổi, giằng kéo bắt bớ thanh niên ta, giật xé băng chữ Hoàng Sa Trường Sa là của Việt Nam, trong lòng tôi nghẹn một nỗi đau xót, tủi nhục!
Ngày 17 tháng 2 năm nay, 2009, tròn 30 năm cuộc chiến tranh biên giới phía Bắc cũng là lần giỗ tròn thứ 30 hàng vạn đồng bào chiến sĩ ta đã ngã xuống để bảo vệ đất đai biên cương nhưng gần ngàn cơ quan thông tấn báo chí cả nước được lệnh không được nói một lời, không được viết một chữ nhắc đến sự kiện này, không được nhắc đến sự hi sinh bi tráng và cao cả của đồng bào chiến sĩ ta trong cuộc chiến giữ nước này! Trong khi đó, một nhà xuất bản cấp nhà nước của ta lại xuất bản tập sách dịch của Trung Quốc ca ngợi những người lính Trung Quốc đã sang chinh phạt Việt Nam! Ôi chao, để làm đẹp lòng những người lãnh đạo Trung Quốc, để có chỗ dựa cho đảng, chúng ta phải vô ơn và nhục nhã phỉ báng cả hương hồn liệt sĩ của chúng ta! Đảng tồn tại bằng cách đó, làm sao tôi có thể đứng trong đảng đó được!
Báo Du Lịch đăng bài tri ân chiến sĩ quân đội ta đã chiến đấu hi sinh để bảo vệ Trường Sa thì báo bị đình bản! Blogger viết blog bày tỏ sự bất bình trước việc dân ta đánh cá trên vùng biển của ta bị lính Trung Quốc bắt giữ, đánh đập, cướp bóc, thì Blogger bị bắt! Còn báo Điện tử đảng Cộng sản Việt Nam sốt sắng tiếp sóng tuyên truyền cho Trung Quốc khẳng định Hoàng Sa là của Trung Quốc thì báo bình thản vô can!
Những sự việc đau lòng, tủi nhục này diễn ra hàng ngày nhiều lắm, không sao kể xiết!
Những nhượng bộ, thỏa hiệp để Trung Quốc vạch lại biên giới, phân chia lại vùng biển, chiếm đất, chiếm biển của ta. Trong thư ngỏ gửi Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng ngày 3. 3. 2009 tôi đã dẫn chứng về việc mất đất mất biển. Những hợp đồng kinh tế dễ dãi, ưu ái dành cho Trung Quốc. Đại dự án bô xít gây lo lắng bất an cho cả dân tộc về môi trường, về văn hóa, về an ninh quốc phòng và đại dự án bô xít không vì nhu cầu cấp bách của sự phát triển kinh tế đất nước mà chỉ vì năm 2001, vừa trở thành người lãnh đạo cao nhất của đảng Cộng sản Việt Nam, Tổng bí thư Nông Đức Mạnh sang Bắc Kinh ra mắt những người lãnh đạo đảng Cộng sản Trung Quốc, từ bô xít đột ngột xuất hiện trong tuyên bố chung Giang Trạch Dân – Nông Đức Mạnh: “Nhất trí thúc đẩy các doanh nghiệp hợp tác lâu dài trong dự án bô xít nhôm Đắc Nông”. Năm 2006, từ bô xít lại được nhắc lại trong thông báo về chuyến thăm Việt Nam của Tổng bí thư đảng Cộng sản Trung Quốc Hồ Cẩm Đào: “Khẩn trương bàn bạc&nbsp; và thực hiện các dự án lớn như bô xít Đắc Nông”! Thế là dự án bô xít Tây Nguyên trở thành “chủ trương lớn của đảng và nhà nước ta” (lời tuyên bố của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng).
Căn nguyên vì sao Trung Quốc cần khai thác bô xít của Việt Nam và mối nguy hại của việc khai thác bô xít Tây Nguyên tôi đã nêu trong thư ngỏ gửi Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng ngày 3. 3. 2009. Điểm xuất phát của dự án bô xít Tây Nguyên là từ chuyến đi Trung Quốc của người đứng đầu đảng Cộng sản Việt Nam và từ chuyến đi Việt Nam của người đứng đầu đảng Cộng sản Trung Quốc, sự nôn nóng thúc giục thực hiện dự án bô xít Tây Nguyên của phía Trung Quốc, sự phân tích thấu đáo của các nhà khoa học chỉ ra sự thua thiệt về kinh tế, mối nguy cơ về môi trường, về văn hóa, nỗi bất an về thế chiến lược quốc phòng của dự án bô xít Tây Nguyên đã cho thấy chủ trương lớn này của đảng không vì dân tộc Việt Nam! Cũng không vì dân tộc Việt Nam những đoàn người Trung Quốc lũ lượt đến Tây Nguyên, đào bới bô xít, đến Quảng Ninh, Hải Phòng, Khánh Hòa làm cảng biển, những người Trung Quốc sục sạo khắp rừng sâu núi thẳm với danh nghĩa thăm dò khai thác khoáng sản nhưng thực chất họ làm gì chúng ta không biết! Càng không vì dân tộc Việt Nam những đoàn ô tô tải sức chở trên 20 tấn đêm đêm ầm ầm chở khoáng sản hiếm, tài nguyên quí của nước ta kìn kìn chạy sang phương Bắc!
Vì mối giao hòa với Trung Quốc làm chỗ dựa bảo đảm cho sự tồn tại của đảng Cộng sản Việt Nam mà đất đai của tổ tiên không được bảo toàn, quyền lợi kinh tế đất nước không được coi trọng, đạo lí làm người, văn hóa dân tộc không được giữ gìn, cả đến quyền công dân, lòng yêu nước của nhân dân không được nhìn nhận thì tôi không thể là đảng viên Cộng sản như vậy. Tôi xin trở về làm quần chúng, làm dân thường, đau nỗi đau của dân, cùng dân lo toan giữ lấy nước.
III. ĐẢNG ĐANG THỰC HIỆN NHỮNG ĐIỀU TRÁI VỚI TƯ TƯỞNG HỒ CHÍ MINH
Trong đời sống chính trị của đất nước ta hiện nay, từ ngữ có tần số sử dụng cao nhất là từ Hồ Chí Minh. Thần thánh hóa Hồ Chí Minh, đảng Cộng sản Việt Nam luôn luôn nói đi theo con đường Hồ Chí Minh đã chọn, rầm rộ học tập tư tưởng đạo đức Hồ Chí Minh nhưng trong thực tế đã hoàn toàn làm trái tư tưởng đạo đức Hồ Chí Minh. Trong bài viết “Ăn mày dĩ vãng – &nbsp;thực chất cuộc vận động học tập tư tưởng đạo đức Hồ Chí Minh”, tôi đã thẳng thắn nêu ra sự làm trái đó chính là để bảo vệ tư tưởng dân tộc rất sâu đậm của Hồ Chí Minh, bảo vệ hình ảnh bình dị và vô cùng gần gũi, thân thiết với dân của Hồ Chí Minh, những mong đảng tỉnh táo, dũng cảm nhìn nhận, xem xét lại. Hai cội nguồn sức mạnh của đảng là tinh thần dân tộc và tư tưởng Hồ Chí Minh. Mà cốt lõi tư tưởng Hồ Chí Minh cũng là dân tộc. Khởi đầu con đường cách mạng của Hồ Chí Minh là dân tộc và đích đến của con đường ấy cũng là dân tộc. Như trên tôi đã nêu, đảng đã lấy giai cấp đánh tan rã, li tán, suy yếu dân tộc. Nay đến tư tưởng Hồ Chí Minh, đưa ra học tập ồn ào nhưng từ lâu, đảng đã bác bỏ những tư tưởng cơ bản của Hồ Chí Minh. Bài “Ăn mày dĩ vãng” tôi viết về sự bác bỏ đó. Đó là đóng góp của tôi, một đảng viên với đảng, là bộc lộ lòng yêu nước, bộc lộ tấc lòng trung trinh với dân tộc, với tổ quốc Việt Nam thân yêu của tôi.
Nhưng trong cuộc họp tôi được mời tham dự với nội dung “Nghe UBKT/ĐU thông báo việc giải quyết tài liệu Ăn mày dĩ vãng – thực chất cuộc vận động học tập tư tưởng đạo đức Hồ Chí Minh“, ngày 13.11.2009, đảng ủy nơi tôi sinh hoạt đã kết luận bài viết của tôi “đã phủ định chủ nghĩa Mác – Lê nin, tư tưởng Hồ Chí Minh, đã thể hiện rõ đồng chí không còn trung thành với đảng, với tổ quốc Việt Nam xã hội chủ nghĩa, đã xuyên tạc, bôi nhọ hình ảnh lãnh tụ Hồ Chí Minh.” Đó là kết luận áp đặt, khiên cưỡng, thiếu thiện chí với tôi và né tránh, không đủ dũng khí nhìn vào sự thật.
IV. LỜI KẾT
Tất cả những điều tôi trình bày ở trên bộc lộ sự thất vọng của tôi về đảng Cộng sản Việt Nam hiện nay. Vì thế tôi xin từ bỏ đảng tịch đảng viên Cộng sản. Cuộc sống luôn vận động và phát triển. Tư tưởng con người cũng luôn vận động và phát triển. Không còn vận động và phát triển được sẽ bị cuộc sống đào thải. Tình cảm của tuổi trẻ đưa tôi đến với đảng Cộng sản. Hiểu biết của nhận thức và thực tế cuộc đời đưa tôi đến quyết định từ bỏ sự lựa chọn cảm tính của tuổi trẻ. Tôi đã tự nguyện vào đảng, nay tôi tự rút ra khỏi đảng cũng là việc rất bình thường, lành mạnh đối với đảng cũng như với riêng tôi. Đảng ủy cần nhìn nhận sự việc ở góc nhìn của sự vận động, là sự bình thường, sinh động của cuộc sống, không nghiêm trọng hóa sự việc để dẫn đến qui kết, truy bức tư tưởng.
Tôi cảm ơn.
Ngày&nbsp;20&nbsp;tháng&nbsp;11&nbsp;năm&nbsp;2009
Người viết

PHẠM ĐÌNH&nbsp;TRỌNG(nguồn : Bauxite.com)&nbsp;]]></description>
            <pubDate>2009/11/27 23:27:41</pubDate>
            <guid><![CDATA[Nhân một người xin ra Đảng.:1908]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Nhân chuyện Bọ quảng cáo thơ]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/nguyendinhdong/article?mid=1868]]></link>
            <description><![CDATA[Blog Quêchoa của Bọ Lập đang quảng cáo thơ cho Lê Thiếu Nhơn, đã định có vài lời. Nhưng thôi, không nên quá nghiệt ngã với những người làm thơ. Mình có đôi dòng về chuyện ấy. Thơ Nhơn in có 1000 cuốn, không lẽ mình còn làm khó cho con số khiêm tốn ấy của Nhơn.
Xưng xưng là đàn anh ( Tuổi tác thôi ), đáng lẽ mình phải rộng lượng với tác giả tập thơ “ Bản tường trình giấc mơ đi vắng” của LTN mà Bọ vì chút tình bạn văn&nbsp;đã cho mượn đất QuêChoa quảng cáo. Việc này lâu lâu Bọ vẫn làm, gần đây nhất là Bọ cổ súy cho một cây bút đáng nể, anh Võ Đắc Danh. Lần này thì cho Nhơn, một cây bút làm thơ có nét và khá chăm chỉ. 
Nhưng nói thật lòng, mình không thể cảm được anh chàng Lê Thiếu Nhơn từ sau vụ chàng ngo ngoe “ ra gió” : Anh “bút ký gia” Lã Thanh Tùng viết một bài ký về bauxite, nếu như nó nhàn nhạt như nước lã nhà ảnh thì còn đỡ. Đàng này ảnh lòe bằng màu mè, giông bão sấm chớp…để ù xọe một &nbsp;bài “ tụng ca” bauxite, đồng thời chọc vào một nỗi nhục của hàng triệu người Việt già và trẻ, trong và ngoài.
LTN cũng biết cái thâm ý quá lộ liễu của bài ký ấy và đưa lên trang Lê Thiếu Nhơn, một blog thuần văn chương, nhất là thơ và bình thơ.
Blog Nhơn khá nghiêm túc trong chuyện bàn luận văn học. Nhiều nhà thơ, nhà văn và nhà phê bình thường hay lấy blog của Nhơn làm chốn đi về. Mình cũng được hân hạnh biết hoặc quen một vài tên tuổi đáng kính ấy. Bản thân mình khi muốn dò xem nhiệt độ của thi ca nước nhà vẫn&nbsp;vào blog Nhơn&nbsp;tham khảo.
Chỉ đến khi có cái bút ký trời ơi ấy của LTT thì mình chán Nhơn quá.
Số là sau khi đưa bài ký của LTT lên blog của mình được chừng vài giờ, các bạn văn ( Blog Nhơn chủ yếu là khách văn) đã có một số comment bày tỏ sự bất bình, thậm chí căm phẫn với bài ký và cả với LTT là tác giả.
Trên blog Quêchoa của một nhà văn lão thành, dù đa số các khách vào nhà là những người rất chín chắn, khách quan thì riêng về bài bút ký ấy, LTT nhận được rất nhiều sự phán xét nghiêm khắc và nặng nề. Không oan một chút nào, với bài bút ký mà ý đồ quá lộ liễu như thế LTT đáng lẽ còn nhận được nhiều hơn những búa rìu dư luận của anh em trong và ngoài giới văn nghệ, nơi LTT hành nghề.
Trên blog Nhơn, nhiệt độ mới ấm ấm. Lý do là nhà Nhơn ít khách, vả lại cũng không ai nghĩ Nhơn là người có thể chia xẻ những bức xúc ấy của dư luận. Mình nghĩ Nhơn sẽ im lặng thôi.
Thế mà, thật đáng thất vọng cho một người trẻ biết làm thơ, Nhơn cắt hết tất cả các ý kiến mà theo mình đọc, nó chẳng là gì mà khiến Nhơn phải “run” lên như thỏ đến thế.
Đặt lại câu hỏi : Nếu không muốn dây vào thế sự thì post bài ký ấy lên làm gì ? Chẳng cần Nhơn post lên thì bài ký ấy đã bay khắp thế giới rồi. Còn một khi đã post lên, hãy thẳng thắn mà bày tỏ quan điểm, mà tiếp nhận những ý kiến nặng nhẹ về văn và con người LTT.
Để chống chế cho việc cắt bỏ các còm về bài ký trên Nhơn nói, hãy phản biện hay phê bình bằng một bài viết có đầu có đuôi…chứ các ý kiến ngắn Nhơn không cho xuất hiện.
Nhơn ơi, nói một cách “ chợ búa” thì bài ký ấy thối như c’t, bảo mọi người xới lên nữa sao. Còn, một khi anh đã đùa giỡn với dư luận thì có bị người ta văng “Đ.M” vào mặt cũng là đáng, chẳng lẽ phải nhọc lòng “phê bình văn học” một bài dài mà gửi lên trang Nhơn ?
Chỉ có một kết luận, dù mình rất không muốn gán cho các bạn trẻ và những người viết thơ, đó là chữ “Hèn”. Thế mà mình phải dùng đúng cái từ ấy để nói về Nhơn sau entry Lã TT nọ. Dân Nam bộ có câu &quot;Yếu mà đòi ra gió&quot;.
Nay Nhơn ra thơ. Một bài thơ thôi cũng đã là tâm là huyết của người viết, đằng này những hơn 30 bài. Thôi cũng mong cho thơ của Nhơn được người đọc trân trọng, để tác giả đỡ áy náy về chuyện bao nhiêu cây rừng đã phải ngã xuống để thơ Nhơn bay đến với bạn đọc.
Mình nghĩ là với lời cầu chúc như thế cũng đã là một ân huệ của mình cho một Nhơn “kém dũng cảm” vừa rồi.
Mà thôi, sẽ phải đọc lại cụ Chế Lan Viên mà thông cảm cho những người làm thơ như Nhơn :
“Ôi! Thương thay những thế kỷ vắng anh hùng,Những đất nước thiếu người cầm thanh gươm nghìn cân ra trận,Nhà thơ sinh đồng thời với mưa phùn và những buổi hoàng hôn” 
&nbsp;
1000 cuốn thơ&nbsp;hy vọng&nbsp;sẽ nhanh chóng đến tay 10 000 bạn đọc. Nhưng rất tiếc cho mình đã không là một trong số ấy.
Xin lỗi Bọ.
&nbsp;
21.00 giờ cùng ngày.
Mình đã không lên tiếng từ chiều, khi bọ vừa post bài LTN tự quảng cáo. Đến tận tối nay, không hề thấy cu Nhơn ta quay lại mà có lấy một vài lời. Giận thay Bọ, mình còm :
Nhờ đất QuêChoa@ (pagerview ngày chục ngàn) mượn danh nhà văn NQL để PR thơ cho mình mà không thèm cám ơn lấy một câu vào đầu bài hay cuối bài, làm như in ra dán cột điện. Bạn đọc còm từ chiều tới tối cũng tịnh không vọng lại một cái “ừ hữ” cho phải phép.
Lê Thiếu Nhơn thiếu nhiều thứ quá.



Bởi: Dong ngày 27.11.2009 lúc 8:53 chiều
Bọ thấy mình căng căng, coi chừng Nhơn công cốc trong vụ PR ni, bèn trả lời :&nbsp;



hi hi bớt nóng bớt nóng, chuyện ni có chi mà 
Nhưng mình biết Bọ cũng sẽ buồn cho cái cách xử sự của chú &quot;Bạn Văn&quot; ấy. Tội nghiệp Bọ.]]></description>
            <pubDate>2009/11/27 18:21:16</pubDate>
            <guid><![CDATA[Nhân chuyện Bọ quảng cáo thơ:1868]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Đảng có xử hay không trong vụ chị Ba Sương ?]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/nguyendinhdong/article?mid=1848]]></link>
            <description><![CDATA[Trương Duy Nhất có bài như sau : 
http://truongduynhat.vnweblogs.com/
ĐẢNG XỬ ÁN?
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Hãy nghe bản luận tội và chỉ đạo khởi tố vụ án bà Ba Sương (nông trường sông Hậu) của Thường trực Thành ủy Cần Thơ:
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; “Sau khi xin ý kiến đồng chí Bí thư Thành ủy, đồng chí Phạm Thanh Vận, Phó Bí thư Thường trực Thành ủy kết luận như sau: 
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; (...) Quán triệt quan điểm xử lý của Ban Thường vụ Thành ủy, thống nhất chuyển sang cơ quan điều tra những nội dung vi phạm nguyên tắc quản lý đã được Chính phủ và Ban Chỉ đạo phòng chống tham nhũng của Trung ương cho ý kiến. Trước mắt khởi tố vụ án về tội cố ý làm trái gây hậu quả nghiêm trọng”.
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Nếu đúng như những gì báo chí đăng tải (xem thêm bài này: Thành ủy định tội trước để chỉ đạo khởi tố), thì vụ án bà Ba Sương là một án Đảng xử trước tòa, thay tòa, Đảng kết tội ngay từ khi vụ án chưa được khởi tố điều tra.
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Lâu nay, dư luận vẫn hay đồn đoán vể các loại “án bỏ túi”, về việc các tổ chức Đảng địa phương can thiệp, nhúng tay, thậm chí định tội thay tòa. Nhưng hôm nay mới thấy tận mắt chuyện “Đảng xử án” thể hiện rõ ràng rành mạch như thế nào.
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Đúng là chuyện động trời!
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Dù luật pháp Việt Nam không cho phép bất cứ ai, bất cứ cơ quan, tổ chức cá nhân nào có quyền chỉ đạo các cơ quan tiến hành tố tụng khởi tố (một vụ án hoặc một bị can nào đó) về một tội danh cụ thể. Nhưng thực tế có lẽ không như vậy. Tôi nhớ từ lâu lắm rồi, ông Nguyễn Văn Thìn, khi đó còn là Phó Viện trưởng Viện kiểm sát tối cao đã trả lời phỏng vấn trên báo Đại Đoàn Kết quanh những khúc mắc của các án tham nhũng, nhất là “án điểm” rằng: “Có nhiều nguyên nhân, trong đó có nguyên nhân các cấp ủy Đảng nhảy vào can thiệp…”.
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Như vậy là câu chuyện về những bản án “Đảng xử thay tòa” không phải là mới. Vì sao nó diễn ra, vì sao có tình trạng Đảng đặt mình đứng trên tòa, trên luật pháp? Vụ án bà Ba Sương chỉ là trường hợp cá biệt, hay là một điển hình cho loại án “Đảng xử”?
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Hay là bản án được tuyên trước cả phiên tòa bởi quan điểm “Đảng lãnh đạo toàn diện”? Đã có điều gì đá nhau giữa quyền “chỉ đạo” phía Đảng với quyền tuyên án của tòa? Nếu có thì nó phải được kiểm xét lại để gỡ bỏ. Đây là điều đáng nói và đáng mổ xẻ nhất, nếu không, câu chuyện “Đảng xử án” sẽ vẫn còn tiếp tục.

Bản chụp công văn “luận tội thay tòa” của Thành ủy Cần Thơ
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; LUẬT PHÁP CỦA LÒNG DÂN
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Danh sách phản đối bản án dành cho bà Ba Sương mỗi ngày một dài hơn: Cựu Phó Chủ tịch nước Nguyễn Thị Bình, Bí thư Trung ương Đảng- Trưởng ban Dân vận Trung ương Hà Thị Khiết, Phó Chủ tịch Quốc hội Uông Chu Lưu, Bộ trưởng Tư pháp Hà Hùng Cường, đại biểu Quốc hội Dương Trung Quốc… và hầu hết các tòa báo.
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Ban Thường trực Ủy ban Trung ương Mặt trận Tổ quốc Việt Nam cũng đã có văn bản “kiến nghị xem xét bản án” gửi Bộ trưởng Công an, Viện trưởng VKSNDTC, Chánh án TANDTC: “Quá trình xử lý vụ việc cũng cần tính đến sự chuyển đổi cơ chế quản lý kinh tế trong giai đoạn hiện nay; nhiều qui định có thể không phù hợp với sự vận hành của một nông trường quốc doanh vừa có tính chất của một doanh nghiệp Nhà nước lại vừa có tính chất như một hợp tác xã. Mặt khác, quá trình xử lý cũng cần cân nhắc thận trọng đến hiệu ứng của dư luận đối với kết quả bản án&quot;.
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Đặc biệt hơn: trên 110 người dân đã tự nguyện viết đơn xin được ở tù thay bà Ba Sương.
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Điều gì khiến một bản án của tòa bị dư luận phản đối dữ dội đến vậy? Một bản án không thuận lòng người- Vì sao?
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Tôi không tin những người phản đối bản án chỉ vì bà Sương là anh hùng, vì tình, vì lòng thương cảm bà Sương đơn độc lẻ loi và tay trắng. Tình thương là quí, nhưng nó không được đè trên luật pháp.
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Nhưng hình như trong vụ án này, luật pháp đã có vấn đề. Ông Cường, Bộ trưởng Tư pháp không nói thẳng, mà rất khéo léo khi bảo “có gì đó chưa… nhuần nhuyễn trong áp dụng pháp luật”. Phó Chủ tịch Quốc hội Uông Chu Lưu thẳng hơn “bản án mà không được dư luận đồng tình thì phải xem xét lại”.
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Luật pháp mà không được lòng dân, đi ngược lại lòng người thì đó là thứ luật pháp bất nhân. Và khi đó, cái thiết chế dùng để xét xử đó phải được thay đổi. Không có thứ luật pháp nào cao hơn luật pháp của lòng dân.
Tôi ( Dong) &nbsp;có ý kiến :
Đảng là lực lượng tiên phong, là đỉnh cao trí tuệ dân tộc. 90% những tri thức của dân tộc là thuộc Đảng rồi. Dân trí ta đang thấp, khoán chuyện xử cho dân khác gì bảo trẻ con nấu cơm có ngày nó đốt nhà.Đảng đang cầm quyền, nói Đảng không được xử là &quot;không tưởng&quot;. Hai là một, chuyện ấy chẳng cần che giấu, càng che nó càng tè le ra thôi. Vậy nên Đảng cứ xử, Đảng phải nhận là Đảng sẽ phải xử. Ba Sương là Đảng viên, là người của Đảng thì Đảng cứ xử luôn đi cho gọn. Kiểu như tòa án binh xử quân nhân thôi.Nhưng xử sao cho Dân phục tài thì xử. Uy tín của Đảng trong Dân sẽ qua đó mà được nâng cao hay hạ xuống.Đảng cứ xử.Xử đúng, hợp lý hợp tình, công bằng thì Dân ghi nhận, ghi công. Bằng ngược lại thì Dân ghi tội. Đảng có chắc là sẽ không bao giờ trở thành bị cáo cho Dân xử hay không ?Ta đừng bao giờ giả ngây ngô mà hỏi tại sao Đảng thò tay xử án. Hỏi như thế&nbsp;nhiều khi trở thành &quot;kháy&quot; Đảng đó.&nbsp; Hiến pháp nước ta,(Điều 4) do Quốc hội thông qua, đã ủy quyền 100% cho Đảng đó thôi ?Hãy nhìn nhận sự thật như nó đang tồn tại. Còn việc cái đang tồn tại ấy sau này sẽ phát triển, thay đổi, lớn lên hay triệt tiêu đi là chuyện của tương lai.Xin đừng thắc mắc nữa chuyện Đảng có được xử hay không. Hãy xem Đảng xử thế nào.]]></description>
            <pubDate>2009/11/26 19:46:22</pubDate>
            <guid><![CDATA[Đảng có xử hay không trong vụ chị Ba Sương ?:1848]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[He he, Bọ đọa !]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/nguyendinhdong/article?mid=1820]]></link>
            <description><![CDATA[Phong bì dán kín. Ngoài đề trịnh trọng : Kính gửi anh HC ! Đội banh “trung niên xung kích”.
Thông báo.
Chiều nay, sân bóng bắt đầu ngưng hoạt động để sửa chữa, thời gian kết thúc chưa xác định. Vậy xin thông báo với anh để các anh có kế hoạch thuê sân khác tập luyện hoặc đi nhậu cho đỡ buồn.
Kính cáo.
&nbsp;
Anh HC ngồi rầu rĩ. Bao nhiêu năm nay, tuần nào cũng hai ba buổi xỏ giày, quần nhau với trái bóng đến mướt mồ hôi. Xong thì làm bậy hai chai Sài gòn đỏ, về ăn ngon ngủ ngon. 
Nay phải ngồi nhà, lêu bêu nó chồn chân, ngứa ngáy lắm.
Làm sao ?
Kêu cu Đồng kiếm chỗ ngồi bàn chuyện QuêChoa cho vui ? Bấm choét choét : A lô, rảnh không ? – Dạ em đang họp phụ huynh ở tận Cà Mau. Quê Choa hả, em vào ngay.
&nbsp;
QuêChoa là blog của nhà văn NQL. Chiếu rượu bàn chuyện văn chương thế sự. Văn chương vẫn là chính. Chuyện bịa chuyện thật, chuyện thanh chuyện tục…phong phú vô cùng. Gần đây, chính sự phiền hà, lòng dân bất an, biết bao nhiêu chuyện anh em muốn có một nơi giúp nhau hiểu rõ hơn tình hình mà có cách sống cho phù hợp. Thỉnh thoảng còn được bày tỏ quan điểm hay các bức xúc cá nhân về chủ đề đang được bàn đến. 
&nbsp;
Ý kiến về thời sự thì phải mang tính thời sự. Khi cần đanh thép thì phải đanh thép thôi, không lẽ “ Anh Hai ơi, anh thương các cháu mà trả lại cho em mấy hòn đảo chim ỉa thì em cám ơn anh vô cùng” được sao ?
&nbsp;
Lại đang tức cái chuyện này nữa. Thời bình rồi, tại sao thân ta tuổi 45 rồi mà còn bắt trực dân phòng, chóc ngóc nửa đêm gà gật ngay góc phố, chỗ bọn nhậu vỉa hè vừa tưởng là toa lét mà xả khai mù trời ? 
À, thì ra có người vừa nhận trách nhiệm “ Thức canh hòa bình “ với bác Đen xứ xì gà. Tổ dân phố kết hợp CA phường triển khai ngay cái ý đó mà tăng cường lực lượng dân quân tự vệ.
Nghĩ cũng tại mình ngu. Lão phó phường gài bẫy mà không biết. Hắn thấy mình cận -3.5, còn kháy : Anh mà không đeo kính có khi nào lầm khu vui chơi với khu vệ sinh không ?. À, láo nhỉ, ta vô Quêchoa hàng ngày nên ta biết tỏng cái kiểu nói đểu ấy. Hiên ngang trả lời : Chú hỗn, anh chú nguyên sỹ quan dự bị nhé, bắn 27 điểm đạn thật nhé. Vụ kia bá phát bá trúng khỏi mở mắt nín thở gì nhé.
Hắn chộp luôn : Ôi, thế thì còn gì bằng. Anh phụ trách dân quân khu phố luôn thì còn gì bằng. QH thông qua luật dân quân rồi, mai mốt anh còn có lương sỹ quan luôn ấy chứ.
Thế là thân già ra ngồi ngửi nước đái, cho bọn kia nó ngủ, nghỉ hay làm mẹ gì nhau kệ nó. Đúng là thần khẩu hại xác phàm.
&nbsp;
Thế thì phải đi uống với anh HC mà bàn chuyện Quêchoa cho nó rành thế sự.
&nbsp;
Bật laptop. Choáng mất 5 giây : Bọ đọa !
Ai chưa ở Quảng Bọ thì không hiểu chữ Đọa mà Bọ dùng.
Đại khái là bắt thằng cu 14 tuổi vác một bó nè tre, lội dọc bờ cát Bảo Ninh quê Mẹ Suốt anh hùng khoảng 1 km trong cái nắng chang chang. Khi nào nó thả bó bó nè ấy xuống, nằm vật ra dưới gốc phi lao ( Tên văn học là Thùy dương ) mà thở, mặt bạc ra vì mệt và đói…thì nó sẽ nói “ Đọa rồi !”.
Thôi, ta đừng bắt bọ vác cái bó tre gai “trách nhiệm xã hội” nặng nề ấy nữa. Cho dù vẫn còn cái danh Nhà Văn trĩu trịt trên vai cho đến lúc tàn hơi. Bởi gánh trách nhiệm ấy thì nặng, mà đường đời lắm nỗi. Thỉnh thoảng trong karaoke ôm và không ôm, ta vẫn nghe vẳng một giọng kim lảnh lót mà ngân nga bài “Cô gái vót chông”. Thời bình rồi mà hầm chông đầy lối. Chạy sụp, đi không cẩn thận cũng sụp hố mà lủng bụng, lòi ruột. Vợ con bơ vơ ai lo….
&nbsp;
Em ! cho thêm hai chai Sài gòn đỏ ! Một dê tái bóp chanh. 
&nbsp;]]></description>
            <pubDate>2009/11/25 13:28:31</pubDate>
            <guid><![CDATA[He he, Bọ đọa !:1820]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Út Hảo]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/nguyendinhdong/article?mid=1658]]></link>
            <description><![CDATA[Đây là câu chuyện thật, nhưng Dong viết lại như một truyện ngắn. Vậy tác giả rất mong nhận được những ý kiến nghiêm khắc về bố cục, hành văn, bút pháp...nữa. Cám ơn nhiều !
nguyendinhdong.
Út Hảo.
&nbsp;
Chuyến xe cuối cùng về Cà Mau từ từ rời bến.
Khách không đầy nửa số ghế dù nhà xe đã cố nấn ná thêm cả tiếng đồng hồ. Trên xe chẳng ai thèm phàn nàn. Dẫu sao thì sáng sớm mai cũng đến nhà. Chả vội, đó cũng là tâm lý của đa số những ai chọn chuyến xe gần nửa đêm này.
Gã cũng vậy,sau rất&nbsp; nhiều chuyến lên xuống thì gã nhận ra cái thú đi xe đêm. Thứ nhất, không bị nắng chiếu vào mặt. Thứ hai, xe chạy êm do không phải tránh xe tránh người, vốn là nguyên nhân của rất nhiều những cú phanh cháy lốp thót tim. Thứ ba là ít khách, gã sẽ thoải mái duỗi chân hai ba ghế mà làm một giấc đến tận bến. Bảy tiếng đồng hồ cho một hành trình, chọn phương án như thế là tối ưu. 
Lơ xe đầu đinh chỉ vào dãy số năm.
Uể oải treo quai ba lô vào lưng ghế trước. Bật ghế ngả hết cỡ. Gã loay hoay chọn một tư thế dễ ngủ nhất. Hàng ghế thứ năm, theo gã là cũng “ tối ưu” luôn. Không gần tài xế quá, bởi các bác tài là chúa lắm mồm, họ chống buồn ngủ bằng đủ chuyện trên trời dưới đất. Gã nhét cái điện thoại sâu vào túi quần, sụp cái nón kết che mặt, thiu thiu ngủ.
Chợt xe dừng lại đột ngột, đầu đinh nói với ra : Lên lẹ !
Một ai đó lên và xe lại chuyển bánh. Đầu đinh : Giao thông dạo này làm ăn dữ lắm, lơ mơ là biên bản ngay. 
Dãy ghế thứ sáu lịch kịch. 
Tiếng túi xốp lạo xạo. 
Mùi Enchanter. 
À, con gái !
Chưa chồng.
Ở trọ. Một nhà trọ ẩm thấp và rẻ tiền.
Tóc duỗi mới được vài ngày.
Dáng sẽ dong dỏng cao.
Khuôn mặt sẽ thanh thoát.
Quần jeans mới mua chưa giặt.
Áo thun rẻ tiền nhưng kiểu cọ. In chữ và hình màu sậm trên nền trắng. 
Không cần mở mắt gã cũng biết như vậy. Qua những thứ mùi phất lên từ phía sau. Gã thích thú với chân dung&nbsp;ấy.
Gã chưa bao giờ sai trong việc vẽ chân dung bằng mùi như thế. Đó còn là trò tiêu khiển rất thú vị cho những chuyến đi kiểu này. Đôi lần gã thử mở mắt, lân la làm quen với “chân dung” ấy, và thường là gã đúng. Dễ nhất là vụ tóc duỗi, cái mùi thuốc duỗi khai khai ấy mỗi ngày bay đi một ít. Cứ theo nồng độ mà đoán thôi, kiểu như các nhà khảo cổ dùng phương pháp đồng vị phóng xạ carbon mà biết niên đại đồ cổ vậy.
Hảo - gã tự đặt cho cô ta một cái tên như thế.Mà thực ra thì các cô gái như thế ít khi&nbsp;nói tên thật lắm,có gọi là Hảo, Diễm hay Kiều... thì các cô cũng dạ như thường. Bởi lẽ, xài tên giả là chuyện thường ngày của các cô.
Gã đã vài lần cười hô hố vào mũi mấy lão bạn, cứ bốc điện thoại lên mà a lô cho gặp Hạnh, Phượng, Như Loan…rồi nghe đầu dây kia trả lời không có ai tên như thế làm việc ở đây cả. Hoặc sẽ là &quot; dạ để em xem bạn em nó về chưa, nó mới ra ngoài có việc, anh có gì nhắn lại…&quot;. Không lẽ nhầm số ? Hay là bị mấy em ấy cho số giả. Gã ngứa mồm : Thôi, vào đấy mà tìm, không đời nào gặp được đâu mà gọi.
Cái chỗ gã gọi là “đấy” thực ra mấy lão&nbsp;ấy quá rành: Tiệm Mát-xa. Các cô là nhân viên trong đó, thường gọi là &quot;gái mát-xa&quot;. 
Hảo cũng là một gái mát-xa.
Không thể sai được! Dầu gội&nbsp;Clear Menthol không thể tẩy hết mùi tinh dầu sả ám vào tóc.
Tiếng đầu đinh : Trăm hai !
Hảo : Trăm thôi anh, hết tiền rồi.
Đầu đinh : Trăm thì trăm. Khi nào lên lại ?
Hảo : Không lên nữa.
Đầu đinh : Ráng cày kiếm ít vốn, về lấy gì xài. Có mền đấy, cần không ?
Hảo : Có. Lạnh dễ sợ.
Đầu đinh : Nè. Khi nào lên canh tài trưa anh xếp ghế trên cho.
Thế rồi lại im lặng như tờ. 
Có vẻ như Hảo chưa ăn gì từ trưa tới giờ. Bụng đói đi xe khuya là không thể ngồi yên lâu. Một vài tiếng thở dài xen lẫn vào cơn đói. Lại lục đục trở mình. 
Đi đêm ngủ được thì sướng, không ngủ được lại rất buồn vì&nbsp;đêm sẽ qua chậm. Gã nghĩ vậy và thò tay vào túi xép cạnh ba lô, moi cái bọc ni lông còn ấm ấm. Cô em dâu cẩn thận gói cho gã hai cái bánh dầy kẹp giò lụa. Cầm cho vui chứ ăn được cái gì vào buổi khuya khoắt thế này.
Thò tay qua cái kẹt giữa hai lưng ghế tựa, gã dúi đại ra sau cho Hảo, cộc lốc : Ăn đi cho đỡ đói. 
Gã buông tay rút về.
Hảo đỡ lấy : Dạ.
Gã thêm : Ăn ngay đi cho nóng.
Hảo : Dạ.
Rồi tất cả lại chìm vào im lặng. Tiếng máy xe ì ì, tiếng xào xào thổi qua mấy miệng gió trên xe. Thỉnh thoảng xe trôi qua ổ gà lắc nhẹ.
Ánh đèn xe ngược chiều trượt qua cửa&nbsp;kính loang loáng.
Đầu đinh : Long An. 
Tài xế : Thằng Phát báo đường sạch. Sao nó lên chậm thế nhỉ. Giờ mới tới đây chắc kẹt phà.
Đầu đinh : cầu Cần Thơ xong anh em mình khỏe.
Tài xế: Ừ, tao cũng chỉ mong thế. Mày ngủ tí đi, khi nào đến Vân Mập tao gọi.
Mùi nếp thơm quyện mùi giò lụa lan tỏa. Chắc là ngon. Đói mà có cặp bánh dày ngon thế, coi như Hảo gặp may. 
Gã vẩn vơ một chút rồi lại cố ru mình ngủ. Phải ngủ, mai còn phải gặp ban A tám giờ sáng. Tiên sư nó, tao mà có quyền, tao cho tụi mày làm B hết cho biết khổ với người ta. Tiền ngân sách mà nó làm như tiền ông cố nội nó để lại. Thiu thiu, gã còn nghe thằng đầu đinh bảo tài xế &quot; Ngang Cai Lậy anh nhớ gọi em &quot;. 
Tit tit.
Tit tit.
Chuông báo tin nhắn ngay sau lưng làm hắn thức dậy.
Thằng Samsung trượt nắp có cái tiếng báo &quot;tin đến&quot; thật&nbsp;tài tình. Nhỏ nhưng sắc, không thể không nghe thấy dù xung quanh rất ồn. Gã rất ghét cái âm thanh Samsung trượt nắp ấy, nó từng làm gã tụt mất nửa cái hứng đúng lúc cao hứng nhất. Con bé ấy sai lầm, nó nghĩ khi cái gì đã cứng lên rồi thì không thể xìu bởi những thứ âm báo tin nhắn hay tiếng kẹt cửa phòng đối diện…Gã thì khác, mà gã tin rằng đa số các thằng đàn ông khác cũng sẽ xìu ngay xuống khi nghe tiếng Samsung trượt nắp nó tit tit ngay vào lúc ấy.
Gã đã phải quát vào mặt&nbsp;con bé đang tròn xoe mắt ngạc nhiên: Em không thể tắt cái điện thoại lấy một giờ khi ở bên cạnh anh hả ? Nếu cái thằng ấy cần em thì một giờ sau, khi em mặc quần áo và rời khỏi khách sạn này, nó vẫn sẽ gọi hay nhắn tin cho em được. Một thằng đực khi nó đã nhắm vào em, thì nó sẽ không tìm một con cái khác trong vòng 24 giờ, hiểu chưa ?
Gã quát lên như thế, dù biết rằng cuối cùng thì người &quot;thiệt hại&quot; vẫn là gã, và con bé &quot;samsung nắp trượt&quot; kia chưa chắc đã hiểu gã định nói gì. Con bé lỏn lẻn &quot; Thôi anh không thích em thì cho em về &quot;.&nbsp;Vẫn chưa hiểu?&nbsp;Gã thất vọng quá!
Tít.
Tít.
Tiếng trở mình. Thêm tin nhắn mới. Cùng một người gửi ?
Bíp. Tiếng bấm vào góc trái : View.
Tin khá dài.
Bíp View. Đọc tin thứ hai
Tin rất dài.
Đọc đi, đọc lại. 
Tin nhắn không bỏ đủ dấu.
Một cái tin viết vội.
Có thể là đến chỗ làm đón không thấy ra.
Đến nhà trọ thì chưa về. Đi đâu sao không báo.
Sao hắn không gọi luôn nhỉ ?
Đúng rồi. Không được gọi, chỉ được nhắn tin thôi. Trong phòng không chỉ một người. Khi ấy không được quyền trả lời điện thoại, vì có thể sẽ không được trả tiền. Có khi còn bị quát vào mặt nữa.
Samsung đóng nắp xuống. 
Không nhắn trả lời.
Có thể sẽ vĩnh viễn không trả lời. Quyết bỏ thì phải bỏ.
Bỏ hết những bộ quần áo diêm dúa treo trên vách sau tấm ri đô cũ.
Không tiếc nồi cơm điện và bếp ga mini mới mua.
Một cái túi xốp là đủ. Khi rời cái bến sông ấy, Hảo cũng chỉ có một bộ quần áo trên người và cái túi xốp cũ. 
Mươi phút nữa trôi qua. Xe nghiêng qua ngã tư Trung Lương. Ba mươi phút nữa sẽ đến Vân Mập, trạm dừng bắt buộc của xe Mai Linh. Khách xuống rửa mặt, đi vệ sinh nếu cần. Tài xế vào ăn và uống miễn phí. 
Sẽ có một tin nhắn nữa. Gã đoán chắc như thế.
Sẽ vẫn có tiếng tít tít rất tài tình của thằng Samsung trượt nắp.
Vẫn sẽ không trả lời.
Ngày mai, chuyến đò khách về huyện sẽ tấp vào một bến nhỏ ven sông. Hảo sẽ bỏ lại cái tên Hảo lại cho chuyến xe chở ngược về Sài Gòn. Một Út khác bước lên bờ, nơi có căn nhà lá của mẹ.
Tít
Tít.
Sẽ không đọc!
Không cần đọc Hảo cũng biết nó viết gì. Dù&nbsp;là cái tin&nbsp;nhắn vội vàng, chính tả sai be bét.
Gã ngả lưng phía trước,hai tay vòng trước ngực, bỗng siết chặt đến khó thở.
Đừng đọc !&nbsp;
Gã dỏng tai nghe. Samsung vẫn bất động, Hảo không đọc tin nhắn. Vậy là cô đã quyết rời bỏ quá khứ đầy mùi dầu sả ở thành phố. Cà mau đang có mô hình lúa - tôm khá thành công, cô sẽ về với bùn đất quê hương. Đó là một lựa chọn đúng.
Gã cảm thấy khoan khoái, Hảo đã không đọc tin. Gã biết những cái tin như thế là một sự đe dọa của một bầy quỷ dữ đối với một con nai tơ như cô. Không đọc, thì lũ quỷ kia cũng chỉ còn là tưởng tượng mà thôi. Giỏi lắm đó Hảo, Cố lên!
Chiến thắng !&nbsp;
Và gã chìm vào giấc ngủ quen thuộc trong tiếng xe ù ù, êm dịu.
- Tới bến rồi chú !
Đầu đinh đập nhẹ vào chân gã. Trời đã sáng hẳn. 
Chiếc xe từ từ bẻ cua vào bến. Xôn xao mấy chiếc xe ôm áo xanh.
Gã không tin vào mắt mình : Hàng ghế số&nbsp;6 trống không.
Cái cách gã nhìn khiến thằng đầu đinh chợt hiểu : Cô ấy bắt xe ngược về&nbsp;thành phố khi dừng ở Vân Mập rồi chú ạ. Không &quot;thoát&quot; được.
Giọng đầu đinh thoáng buồn.
Gã lẩm bẩm một câu rất ngố : Vẫn chưa kịp biết tên là gì….
Đầu đinh : Cô bé này cháu biết, nó tên Út Hảo.
Xốc cái ba lô lên vai bước xuống xe. Gã chợt cười với mình. Lần đầu tiên gã có cái kết sai về câu chuyện, nhưng cũng là lần đầu tiên gã đoán đúng tên một người.
Camau 19.11.2009]]></description>
            <pubDate>2009/11/20 15:00:24</pubDate>
            <guid><![CDATA[Út Hảo:1658]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Nghe HÀ NỘI rét, ngậm ngùi nhớ ai.]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/nguyendinhdong/article?mid=1616]]></link>
            <description><![CDATA[Nắng chang chang. 
Mồ hôi, bụi, khói&nbsp;xe quánh lại. Bạn rủ&nbsp;làm chai xanh. OK !&nbsp;
- Báo chú ! TN, TT...
- Không mua ! À, xem nào, ANTG, TT, TN...toàn gì đâu không, báo với chí. &nbsp;TT đi, lấy cái quảng cáo.
- Chi vậy ?
- Coi có chỗ nào lương kha khá chuyển nghề. Lục lộ cực mà ráo mồ hôi là ráo tiền. Bạc !
- Hồi xưa ai chê văn phòng gà cồ ăn quẩn, đòi bay ? 
- Ừ, thì bay rồi mới biết làm đại bàng chẳng phải dễ. 
- 45 nhỉ. Còn sớm, sở trường kinh doanh thì theo lại kinh doanh đi. Mà thời buổi khủng hoảng hơi khó nhỉ ...
-&nbsp;Vấn&nbsp;đề là vẫn không muốn&nbsp;làm thuê. Chậc, tới đâu hay đó. Dzô !
- Ly bia đầu tiên trong ngày là ngon nhất.
- Nói thế thì cãi sao được.
- Thằng cu biết đi chưa&nbsp;?
- Nghe mẹ nó bảo mới đứng chựng. Quậy. Toàn thích đồ người lớn, đồ chơi là quăng.
- Giống cha ! Đồ mình không chơi, chơi đồ người.. Dzô !
- Đồ đểu. Dzô ! Mà nghĩ đường xa ngại quá.
- Cha già con cọc. Còn là khổ nhiều. Sướng con cu...
- Ối thằng thèm không được !
- Thế thì đừng than !
-&nbsp;Than gì, ngán&nbsp;đường&nbsp;xa thôi. Dzô !
- Dzô ! chiều vẫn làm à. Có vẻ mưa .
- Mưa nhỏ vẫn làm, ướt chút nhưng mát. Nhiều hôm hoa mắt lên vì nắng.
- Ngoài Bắc lạnh. Đã vào đông rồi nhỉ. Nhớ Hà Nội quá !
- Lạnh bỏ mẹ ra, nhớ con H. chứ Hà hiếc gì&nbsp; !
- Nó sắp thành bà ngoại rồi. Tết năm kia đi ngang&nbsp;định ghé,&nbsp;thấy nó tiễn khách thì&nbsp;chán hẳn, kéo ga qua luôn, chẳng biết nó có nhìn thấy không.
-&nbsp;Phũ phàng !&nbsp;hồi đó thằng nào bắt tao làm thơ&nbsp;em xinh em tươi ?&nbsp;
-&nbsp;Nhờ ông làm, ông chép Xuân Diệu thì bằng giết bạn, may mà nó không nói gì.
- Ngày một bài, đến Xuân Diệu cũng bó tay chứ tao.&nbsp;Ra trường nó&nbsp;lấy thằng nào ấy nhỉ ?
- Viễn dương.
- May cho nó, dính vào bọn mình thì tàn đời. 
- Ừ, tàn đời.
- Thôi, quên đi ! Dzô ! hãy để mùa hạ yên nghỉ !
**************
Hãy để mùa hè yên nghỉ
Tác giả: Hoàng Hưng 



Đường phố hôm nay mùa đôngSao áo em mùa hạ ? 
Những sọc áo xanh cuộn sóngEm mang trên ngực biển đầy 
Biển những ngày hè đẹp lắmNgày nào tìm biển ta say 
Nhưng mùa hạ đã ra điChân trời xa không ngấn nắng 
Sao em còn mang áo mỏngCó còn mùa hạ nữa đâu 
Sao em làm lòng ta đauNhớ ngọn lửa hè đã tắt 
Chắc biển ngoài kia cũng xámLạnh co những sóng rộng dài 
Ngực em cao làm tức ngựcHãy chôn dưới lớp áo dầy 
Đường phố hôm nay mùa đôngHãy để mùa hè yên nghỉ.
&nbsp;
&nbsp;]]></description>
            <pubDate>2009/11/17 04:58:49</pubDate>
            <guid><![CDATA[Nghe HÀ NỘI rét, ngậm ngùi nhớ ai.:1616]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[CHỮ &quot; LỄ &quot; QUANH TÔI]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/nguyendinhdong/article?mid=1539]]></link>
            <description><![CDATA[CHỮ LỄ QUANH TÔI – HAY CÂU CHUYỆN VỀ HAI NHÀ VĂN TÔI ĐƯỢC BIẾT.
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Mấy hôm lu bu chuyện nọ xọ chuyện kia.
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Dạo qua các tin tức thì thấy có chuyện cô giáo bắt cả lớp tát một học trò. ( Chắc là giáo dục cách làm chủ tập thể )
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Trước đây thì có thầy tổ chức ép trò bán trinh và bán dâm. ( Phát huy thế mạnh nội tại của cơ sở chăng )
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Sinh viên bị kỷ luật, tổ chức tạt axit thầy ngay trên lớp. ( báo động về hóa chất độc hại trôi nổi, gây ô nhiễm môi trường... giáo dục )
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Trên blog của mình có cậu học trò mà vô học, gọi những người đáng cha đáng chú về cả tuổi đời, tri thức và cống hiến xã hội bằng một giọng rất hỗn và vô giáo dục. Cậu này cũng từng có những lời lẽ thiếu tôn trọng những thầy cô trường Luật. Nói mãi không nghe, cấm cửa.
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Lại có anh kia trong blog của anh,&nbsp;luận về “cây roi của người thầy” trong giáo dục đầu thế kỷ trước. Mình bảo : Phải phải. Cứ phải roi mới được.
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Con gái ngồi sau xe say sưa kể “Hôm nay ở trường con (M.C) có đứa lớp 10 nhảy lầu. Con trai, đang học phòng lab. Chắc là bị bạn bắt nạt hay sợ sự trừng phạt nào đó của thầy cô trong trường…”. Hy vọng đó chỉ là cá biệt, vì hỏi về tình hình chung trong trường thì nó bảo không có gì quá đáng. ( Giáo dục xin hãy là giáo dục, đừng như mấy cậu công an truy đuổi người không đội mũ bảo hiểm đến mức họ vỡ đầu vì bị ngã “không mũ”. Thôi, số nó chết vì sọ não, chết trước cho nó được mồ được mả.)
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Nghĩ thế nào về đạo đức học đường nhỉ ? cả về phía học trò và người thầy ? 
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Trước hết tham khảo về câu “Tiên Học Lễ, Hậu Học Văn” trong và ngoài nhà trường.
&nbsp;
&nbsp;&nbsp; &quot;.....Sáu chữ trên không có xa lạ gì với người Việt chúng ta. Chúng đã biến thành những khẩu hiệu nằm trên đầu môi ngọn luỡi của các nhà sư phạm, của các bậc phụ huynh, của nhiều vị “dân chi phụ mẫu”, và đôi khi cũng là chính sách của nhà nước nữa. Chúng ta cũng không lạ lẫm gì khi mà hầu hết những tác phẩm thi ca kinh điển của những bậc đại nho đều ca tụng và nâng lễ nghĩa lên thành một đức tính, tương đương với tam tòng tứ đức, đôi khi lại còn hơn thế nữa. Nguyễn Du coi lễ như là quy tắc, trong khi Nguyễn Đình Chiểu lấy chữ lễ làm nòng cốt của nền tư tưởng đạo đức. Trong Lục Vân Tiên, cụ đồ họ Nguyễn nhắc đi nhắc lại không biết mệt cái chữ lễ mà cụ coi như là khuôn vàng thước ngọc đo cái giá trị làm người. Nói một cách khác, nhà thi sĩ mù lòa chất phác này đồng nghĩa lễ với luân thường đạo lý, và thường thì coi lễ như là nền tảng của đạo đức. Qua câu thơ “Thôi thôi, ngồi đó chớ ra. Nàng là phận gái ta là phận trai”, ta nhận thấy một cách rõ ràng là cụ đồ họ Nguyễn đã đồng hóa lễ trong việc đối xử giữa trai-gái với quy luật “nam nữ thọ thọ bất thân” của thời Hán. Thực ra, cụ đồ Chiểu đã phản ánh cái tâm thức chung coi lễ không khác chi là quy luật của người bình dân Việt: “Cá không ăn muối cá ươn - Con không giữ lễ (nghe mẹ) trăm đường con hư” mà thôi. Thế nên, “tiên học lễ, hậu học văn” đã trở thành một quy tắc tất yếu, suy diễn từ lối nhìn bình dân như vậy. 
&nbsp;&nbsp; Như mọi người đều thấy, ngay từ thời thơ ấu, chúng ta đã được đào tạo phải giữ đạo nghĩa, mà đạo nghĩa thường không phải chi khác hơn là chính lễ nghĩa. Lễ phép, lễ độ, lễ nghĩa, lễ nghi, lễ phục… là những quan niệm, hay nói đúng hơn là những quy luật (codes), những cách thế (manners), những biểu tượng (expressive symbols), những chuẩn mực (criteria) đo lường con người Việt. Chúng ăn sâu vào trong tâm não, chúng nằm chặt trong mạch máu, đến độ chúng ta đồng hóa lễ với giá trị, với nền đạo đức, và với tất cả cuộc sống của người Việt. Chúng ta đánh giá một người, một phụ nữ, một quan chức, một giáo chức và ngay cả một người học sinh tùy theo hành vi lễ độ, lễ phép của họ. Ta xem họ có giữ lễ và hành vi, ngôn ngữ, cách xử thế của họ có đúng lễ hay không: cha phải ra cha, con phải ra con, thầy phải ra thầy, trò phải ra trò. Chúng ta kính trọng một người nào đó cũng là vì họ giữ lễ giữ nghĩa. Chúng ta coi thường những người “vô lễ”, “vô phép, vô tắc”, “vô lương”, những kẻ “bất nghĩa”, “bất tín”, “bất trung”, “bất hiếu”, “bất nhân”, những người mà ta thường đùa cợt cho là người không ra người, ngợm không ra ngợm. 
( hết trích )
&nbsp;
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Nghĩ mãi, so sánh mãi những ví dụ về chữ Lễ mà mình được thấy trong bấy nhiêu năm ở đời, thì cuối cùng vẫn quy về một câu hỏi : Tại sao hiện nay chuyện “ thất lễ “ lại trở nên phổ biến với nhiều biến tướng như thế ?
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Do lịch sử ? Không, không thể đổ cho lịch sử.
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Do chiến tranh ? Không, đại bác không bắn vào chữ “lễ”.
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Do nghèo ? Càng không.
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Do cơ chế ? Không rõ ràng !
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Vậy thì do đâu ?
&nbsp;
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; DO ĐÂU ?

-------------------------------***
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;CHỮ LỄ CỦA&nbsp;HAI NHÀ VĂN MÀ TÔI ĐƯỢC BIẾT.
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Tối thứ Bảy. Cơm nước xong, chán Trinh Tùng&nbsp;nhường micro cho chị Mèo Bự, người đã áp dụng rất khéo binh pháp Tôn Tử với bài “Dĩ dật đãi lao” ( Chờ cho phe mày râu chán, mệt…hết rồi, ta vào chơi cờ tàn. Coi như ai cắm cờ cuối thì người ấy giành Hoàng Sa.) Ai dè có anh SH làm quả phục kích, chị “ Méo..” rồi phi lên mái nhà mất tiêu, mình gọi mãi không về. Chắc đi hoang luôn rồi ?
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Loanh quanh sang nhà anh VCH &quot;trọc&quot;. Văn nhân phố núi Play bao năm nay mà Cu không mòn. Gặp một câu chuyện&nbsp;anh Hùng kể về Bọ Lập. Lại suy nghĩ có lẽ đây cũng là một cử chỉ rất “Lễ” của Bọ ?
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Anh Hùng ra sách. Bọ mua. Anh tặng,&nbsp;không chịu bán. Anh biết có hàng ngàn người viết ra cuốn sách chỉ mong Bọ đọc cho, nhận xét cho vài chữ là họ coi như vinh dự lớn và “sướng rêm”. (Chà, Bọ oai nhỉ !)
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Thế mà một hôm Bọ điện cho VCH. Một hai đòi VCH đọc số TK ATM để Bọ chuyển tiền, vì Bọ đã đích thân tập tễnh ra ngân hàng rồi. ( Xe ôm hay taxi cũng trả gấp 4 lần giá sách), VCH cảm động không nói nên lời&nbsp;trước cử chỉ hết sức “Lễ” của nhà văn đàn anh NQL. VCH thấy mình thật may mắn.
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Mình cũng may mắn được&nbsp;nhìn chữ “Lễ” của NV Phạm Ngọc Tiến. 
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Anh Tiến hơn mình cả chục tuổi. Anh cũng đã nổi tiếng trong làng Văn với những Tiểu thuyết, Truyện ngắn và nhiều kịch bản phim. Mình lang thang vào nhà anh (Blog). Đọc miễn phí các truyện ngắn trong thư viện. Đọc “cọp” nên ít để lại dấu. Trong khi anh cứ say sưa post hết tập này đến tập khác cái “Gió làng Kình” chan chát thoại. Mình ghét vì dài quá mà đọc thì mệt. Truyện ngắn của anh có cảm giác cũng 50% là kịch bản ĐA được rồi, nhưng hay và ngắn nên mình không kêu ca gì. Riêng cái anh Kình lê thê thì ghét.
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Mà mình thì ghét anh sẵn rồi, khi nhìn cái ảnh của anh trên góc blog. Chả áo hồng thân thiện hớn hở&nbsp;như Anh Tạo đa tài, cũng không ngẩng mặt mỉm cười như Bọ Lập. Lại hoàn toàn khác với anh thơ trẻ LTN có cái hình đen trắng năm 7, 8 tuổi ở nhà ( Trẻ con nên nhát khít à ! Chán.)
&nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp; Nhìn Phạm Ngọc Tiến như trùm xã hội đen.&nbsp;Áo da, mắt nhìn gằm gằm.&nbsp;Ghét lắm.
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Chợt có hôm anh post cái chân dung bạn rượu, chân dài…thì mình thở phào. Hứng&nbsp;lên&nbsp;còm : Có thế chứ, cứ Làng Kình Làng Kồn mãi sao. Giọng khá gây sự.&nbsp;( đá xéo &quot;Làng Kồn&quot; - nói lái&nbsp;). Anh lờ đi, bảo vì post dở dang thì phải tiếp chứ tôi cũng chán nói chi ai. À, nghe hơi “được”.
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Lại có hôm nửa đùa nửa thật nửa cà khịa : Nhà văn các anh ăn, ngủ, ....rồi hút thuốc uống rượu, đi chợ giặt đồ...thế nào em biết. Chỉ hỏi là Nhà văn tiêu tiền, nhận tiền...có đếm không, có sợ mất không&nbsp;? Có cò kè khi hợp đồng in ấn xuất bản...không ?
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Anh trả lời&nbsp;đại&nbsp;ý là :&nbsp;Khi nọ khi kia, nhưng bản thân tôi không bao giờ coi tiền là to. 
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;Được. Anh Tiến này người cũng như văn, thế là được !
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Thế rồi qua qua lại lại vài dòng còm re còm với anh, lại có hôm xửng cồ lên quát cho đám Sim tặc quen thói ăn hiếp nhà văn một trận, anh thấy ông Dong ki sốt này hay hay, gọi cho mình theo số điện thoại mình đưa ra thách thức mấy cu Sim tặc, hẹn&nbsp;vào sẽ &quot;chơi sát ván&quot;. Anh em thế là đâm ra&nbsp;thân. 
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Tuy thế mình vẫn chưa&nbsp;chịu chấp nhận cái bề ngoài gai góc ấy của anh. ( Khổ, cái tật duy mỹ ). Thế rồi gặp một truyện ngắn quá hay, mình vừa đọc vừa giàn dụa. Thôi thúc mình phải làm cái cảm nhận, rất chủ quan. Kể ra thì cũng ân hận vì nhìn gai sầu riêng mà đánh giá cái ruột sai quá. Truyện của anh nhìn nghiệt ngã nhưng ăm ắp tình người mộc mạc trong&nbsp;sâu thẳm.
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Anh đọc và khen, lại còn nhắn sẽ ký và tặng tập truyện ngắn cho mình tận tay. Ôi, sướng rêm. Mình viết có trang blog, được tặng nguyên cuốn sách. Lãi 1000 lần. Nghe thì có vẻ con buôn nhỉ, nhưng đó là một cảm nghĩ thật đã có thoáng qua.
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; &quot;Thư ký&quot; của QCFC Saigon là MTHN có việc nhà ra Hà Nội. Cô&nbsp;ghé thăm anh và cho biết đã tận mắt thấy tập truyện anh ký cho mình. Nghĩ bụng, thể nào anh cũng đưa MTHN&nbsp;cầm vào nay mai cho mình. Đang sốt ruột mà. Phải khoe con gái chứ : Đấy, chính tác giả tặng sách, thấy chưa.
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Thế mà không. Tối,&nbsp;anh điện thoại cho mình từ một xứ biên cương hải đảo nào đấy, bảo là anh giữ lại và sẽ trao tận tay cho mình tại Sài gòn. Ôi anh Tiến ơi, có cần phải hại cho cái mũi phồng của em quá thế không,&nbsp;khi được anh quá trân trọng chỉ vì mấy câu chủ quan của em trên một cái blog linh tinh ?
&nbsp;
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Lại phải nghĩ nhiều về các nhà văn nổi tiếng như Bọ, như anh Tiến. Họ có quyền cao ngạo, kể cả vênh vang trước những người như mình chứ nhỉ ? Với đàn em như VCH, hay với độc giả &quot;cọp&quot; như mình có cần &quot; lễ&quot; như thế ?
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Vậy mà, tôi lại thấy chữ “Lễ” trong mỗi người&nbsp;mới thật lớn lao.&nbsp;Và được họ chùi rửa, chăm chút và đánh cho bóng loáng lên như gương từ những chuyện tưởng như quá nhỏ nhặt, vụn vặt.
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Thật đáng để ta&nbsp;soi vào mà sửa mình.
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Cám&nbsp;ơn&nbsp;hai Nhà văn&nbsp;!&nbsp;
&nbsp;
***
Anh Hùng Trọc&nbsp;&nbsp; ( http://vanconghung.vnweblogs.com/&nbsp;)
Là lớp đàn anh. Văn hay thơ hay. Lại làm báo nên thỉnh thỏang báo ế , anh lấy ra làm củi nhóm một số bài rất &quot;Lửa&quot;. Gần đây báo anh bán chạy, nên có ít lửa hơn. Còn một hai tờ báo biếu, anh mang làm quạt. Ngâm thơ lục bát và quạt cho mát, quạt bay bụi Bô xít luôn, nên vào nhà anh chẳng ai thấy chút bụi nào. Sạch và sáng loáng. Tây Nguyên trong anh là hồ xanh, rừng xanh và cồng chiêng rộn rã...
Mách nhỏ : VCH là một tay đầu bếp thượng thặng theo nghĩa đen. Chị Dzoãn Cẩm Vân còn phải qua Tivi mới dạy nấu ăn được. Anh chỉ đạo qua điện thoại mà một ông nhà báo Sai gon nấu được món &quot;Ba ba cõng Thầy tu&nbsp;lội ruộng&quot; mới tài. ( ba ba, đậu phụ, chuối xanh và rau, tía tô...nấu mẻ !&nbsp;)
Mình hay nhìn anh với con mắt hài. Và có lần đã vẽ ra một anh Keo Công Hùng thế này, khi anh phải xót xa móc ví&nbsp;để thể hiện&nbsp;cái&nbsp;đùm&nbsp;xót xa cho đồng bào bị xả lũ nó hành :
Hình ảnh cực kỳ : vòng tay ra sau, người hơi nghiêng nghiêng moi moi rồi đưa ra trước, tay trái cầm ví tay phải luồn hai ngón cái và trỏ, mắt già nhướng nhướng mà gắp đúng có một tờ xanh..20. Bỏ thùng. Nhẹ nhàng bước ra, cẩn thận nhét ví lại, vuốt ngoài miệng túi sau một cái cho chắc bước đi, lòng bâng khuâng như vừa mất một điều gì...Ừ, sao ta cứ phải luôn sẵn sàng... ừ, phải viết về chuyện này mới được, lỡ có đăng báo nào thì còn&nbsp;gỡ lại 20k vừa ra đi chứ !Ha ha , anh Hùng ơi là anh Hùng.Chắc phải có tiểu phẩm hài : &quot;VCH làm từ thiện&quot; mới được. Nhìn cái quả hói mà nghiêng nghiêng tự vấn,&nbsp;ừ nhỉ, tại sao... là đã gây cười rồi. ! (chả lẽ cứ mãi mãi để con dân nước Việt ta sống thắc thỏm trong bão, và chúng ta cứ luôn luôn sắn sàng đặt tay rút ví rút những đồng tiền nhỏ nhoi của mình vì những cơn bão không phải do chúng ta gây ra...) (VCH)
Thế mà anh chẳng giận, lại còn bảo thiếu chi tiết VCH cẩn thận cài lại khuy túi quần sau. 
Đúng là dân 27 Nguyễn Huệ ! 
&nbsp;]]></description>
            <pubDate>2009/11/15 03:21:03</pubDate>
            <guid><![CDATA[CHỮ &quot; LỄ &quot; QUANH TÔI:1539]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Nhân một người vừa xin rời đội ngũ]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/nguyendinhdong/article?mid=1927]]></link>
            <description><![CDATA[Thế mới buồn. Đọc lá đơn xin ra Đảng mà thấy người này còn Đảng hơn bao nhiêu người đang nhân danh Đảng để làm bậy, phá hoại uy tín Đảng như mấy vụ án nổi cộm vừa rồi.
Lại tiếc cho thân phụ và nhạc phụ, người 60 năm, người 50 năm siết nắm tay giữ trọn lời thề dưới Đảng kỳ cho đến khi ra đi.
&nbsp;
Nhà văn Phạm Đình Trọng: Thông báo về việc từ bỏ đảng tịch đảng viên Đảng Cộng sản

Kính gửi:
- CHI ỦY VÀ CHI BỘ 4
- ĐẢNG ỦY PHƯỜNG 15 QUẬN TÂN BÌNH&nbsp; TPHCM
Tội là Phạm Đình Trọng, nhà văn, là đảng viên Cộng sản lớp Hồ Chí Minh từ 19.5.1970. Đến nay, 20.11.2009, tôi tự thấy đảng Cộng sản không còn phù hợp với lí tưởng thẩm mĩ và giá trị nhân văn mà tôi theo đuổi nên tôi tự rút ra khỏi đảng. Thiếu vài tháng nữa, tôi tròn 40 năm là người Cộng sản. Từ lúc tự nguyện đứng vào hàng ngũ Cộng sản, đến tự rút ra khỏi đảng là một quá trình chuyển biến trong tôi, từ nhận thức bằng tình cảm sang nhận thức bằng lí trí và cũng là quá trình chuyển biến của chính đảng Cộng sản, từ ý chí vì dân, vì nước sang ý chí chỉ vì sự tồn tại của đảng. Tôi xin trình bày về quá trình hai chuyển biến đó, một chuyển biến thuận, tất yếu, hợp qui luật phát triển và một chuyển biến nghịch, tiêu cực, thóai hóa.
I. TÌNH CẢM ĐƯA TÔI ĐẾN LÍ TƯỞNG CỘNG SẢN
Sinh ra trong không khí sôi sục của cuộc cách mạng đã khai sinh ra nhà nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa đưa những người cộng sản lên nắm chính quyền. Cuộc cách mạng ấy như cũng khai sinh ra thế hệ chúng tôi, một thế hệ của cách mạng, của nhà nước mới. Cả tuổi thơ, cả tuổi cắp sách đến trường của tôi được sống trong không khí thần thoại của những câu chuyện về lớp người Cộng sản tiền bối chiến đấu hi sinh vì dân, vì nước. Lí tưởng của những người Cộng sản ấy đã trở thành lí tưởng, thành lẽ sống của thế hệ chúng tôi. Cốt cách lương thiện và dũng cảm của những người Cộng sản ấy cũng là khuôn mẫu cho cốt cách của lứa chúng tôi.
Rời trường trung học vào bộ đội rồi đi vào cuộc kháng chiến chống Mĩ xâm lược, chúng tôi lại gặp những người Cộng sản bằng xương bằng thịt vô cùng cao đẹp ở mọi nơi gian nan ác liệt. Máy bay Mĩ tập trung đánh hủy diệt một trận địa pháo cao xạ ở miền Tây Quảng Bình. Người Cộng sản trẻ tuổi Nguyễn Viết Xuân bị đạn bắn nát đùi vẫn bám thành công sự phất lá cờ đỏ dõng dạc chỉ huy: Nhằm thẳng quân thù, bắn! Với cuộc sống anh hùng đó, với lí tưởng đã có, chúng tôi trở thành người Cộng sản như là lẽ đương nhiên. Chủ tịch Hồ Chí Minh mất, đảng phát động đợt kết đảng viên lớp Hồ Chí Minh. Ngay sau lễ truy điệu Chủ tịch Hồ Chí Minh, tôi viết đơn xin vào đảng. Lễ kết nạp lớp đảng viên Hồ Chí Minh đầu tiên của cơ quan chính trị Bộ Tư lệnh Thông tin tổ chức đúng vào ngày 19. 5. 1970.
Con vào đảng vào ngày sinh của Bác
Mười chín, tháng năm, năm một ngàn chín trăm bảy mươi
Ba mươi tuổi Bác thành người Cộng sản
Để cho con hai mươi sáu tuổi được là đồng chí của Người
Thơ tôi ghi nhận ngày tôi trở thành người Cộng sản. (Sau này, chuyển sinh họat đảng qua nhiều nơi, ngày vào đảng của tôi bị ghi sai thành 12. 5. 1970)
Vào đảng, rồi tốt nghiệp trường Sĩ quan Thông tin, đeo ba lô đi trong bạt ngàn màu xanh Trường Sơn vào mặt trận Tây Nguyên, tôi viết về đảng:
Nâng niu sự sống trong lòng
Đất là mẹ của trái tròn mầm xanh
Bao nhiêu trong mát ngọt lành
Đất chắt chiu để cây cành đơm hoa.
Đảng là đất mẹ bao la
Ta là chồi biếc đó mà, hỡi em!
Lãnh đạo cuộc đấu tranh giải phóng dân tộc, đảng đã đồng hành cùng dân tộc. Đặt dân tộc lên trên, đảng đã chấp nhận những hi sinh to lớn vì độc lập dân tộc. Với nhận thức đó, tôi đến với đảng hòan tòan bằng tình cảm của một trái tim khao khát lí tưởng cống hiến. Với tư cách người Cộng sản, tôi đã vững vàng vượt qua mọi gian khổ, ác liệt, đi qua suốt cuộc kháng chiến chống Mĩ khốc liệt để viết về thế hệ của tôi, viết về thời đại của tôi và tôi trở thành nhà văn quân đội.
II. LÍ TRÍ CHO TÔI NHẬN THỨC LẠI
1. Từ cơ sở đảng cho tôi sự thức tỉnh
Con người được thử thách, tôi luyện trong chiến tranh, năng lực được khẳng định bằng trang viết cho tôi một tư thế của khí phách và một cái nhìn biện chứng, thấu đáo. Với tư thế ấy tôi đã lên tiếng thẳng thắn chỉ ra sự mua quan bán chức của ông Thứ trưởng kiêm Tổng biên tập Thời báo Tài chính Việt Nam Tào Hữu Phùng và ông Phó tổng biên tập Đào Ngọc Hùng đã đưa một người bị đào thải ở nơi khác và không viết nổi một mẩu tin lên trưởng chi nhánh phía Nam Thời báo Tài chính Việt Nam dẫn đến những đổ vỡ, bê bối lớn và làm tê liệt chi nhánh phía nam đến tận hôm nay. Đầu tư lớn để có chức thì phải triệt để dùng chức nhanh chóng thu lại vốn đầu tư. Trong lúc nhiều tờ&nbsp; báo cảnh báo việc hủy diệt môi trường của công ty Vedan thì ông trưởng chi&nbsp; nhánh Thời báo Tài chính không viết nổi một mẩu tin đã cùng một cộng tác viên đến Vedan viết bài đăng Thời báo Tài chính Việt Nam tấm tắc ngợi ca môi trường Vedan trong lành. Sức mạnh và quyền uy của cả một đảng ủy cơ quan đại diện Bộ Tài chính được huy động trấn áp, truy bức tiếng nói sự thật của tôi để việc mua quan bán chức trót lọt và tồn tại đến tận hôm nay! Đi xa hơn, họ còn vội vã, độc đoán chuyển tôi về sinh hoạt đảng tạm tại nơi cư trú để họ thông qua mau lẹ việc kết nạp đảng cho người mua chức, giúp người mua chức có được chuẩn mực quan trọng của chức danh.
Sự việc trên không phải là cá biệt của cơ sở đảng. Trong lúc nước còn nghèo, dân còn khổ, lòng nhân đạo cả thế giới còn phải dồn về Việt Nam làm từ thiện giúp đỡ người nghèo thì vẫn có những quan chức, đảng viên mang cả triệu đô la đi đánh bạc và sống sa đọa nhưng ở chi bộ họ vẫn được xét là đảng viên bốn tốt!
Bây giờ đảng ở cơ sở, đảng ở cấp thấp là vậy đó! Còn đảng ở cấp cao? Đó là những tín điều, những chủ trương ngược với lợi ích dân tộc!
2. Vì tín điều Cộng sản, vất bỏ lợi ích dân tộc

A. Đưa giai cấp lên trên dân tộc làm cho dân tộc tan rã, li tán, suy yếu
Điều lệ đảng Cộng sản Việt Nam ghi: Đảng Cộng sản Việt Nam là đội tiên phong của giai cấp công nhân, đồng thời là đội tiên phong của nhân dân lao động và của dân tộc Việt Nam, đại biểu trung thành lợi ích của giai cấp công nhân, của nhân dân&nbsp; lao động và của dân tộc.
Giai cấp công nhân là một khái niệm quá chung chung, rộng lớn trên phạm vi thế giới, chỉ có định tính mà không có định hình vì thế cũng khá trừu tượng, không xác định được không gian, không ổn định trong thời gian, không có bản sắc văn hóa riêng và giai cấp công nhân cũng chỉ mới xuất hiện vài trăm năm gần đây cùng với sự xuất hiện của máy hơi nước, máy phát điện. Với Việt Nam, giai cấp công nhân lại càng mới mẻ, mới có từ đầu thế kỉ trước cùng với sự khai thác thuộc địa của thực dân Pháp. Công nhân chỉ là một hình thái lao động của cả loài người, không của riêng dân tộc nào. Trong khi đó dân tộc là một&nbsp; khái niệm thiêng liêng, là hồn cốt của mỗi con người tồn tại trên thế gian này. Dân tộc là một thực thể đã tồn tại hàng ngàn năm, có không gian sinh tồn được xác định bằng lịch sử, bằng công pháp. Dân tộc có bản sắc văn hóa, tinh hoa văn hóa riêng. Mỗi dân tộc có mặt đến hôm nay đều phải có một tinh hoa văn hóa không thể bị đồng hóa với nền văn hóa khác. Nhiều dân tộc đã tạo nên những nền văn minh rực rỡ đưa loài người bước những bước dài trên đường tiến hóa. Văn hóa dân tộc là hạt nhân tập hợp cả cộng đồng tạo nên dân tộc. Mỗi dân tộc trên thế giới góp phần làm rạng rỡ, lung linh thêm phẩm chất NGƯỜI của Nhân loại bằng văn hóa của dân tộc mình. Đơn vị của một cộng đồng người là dân tộc chứ không phải là giai cấp. Không cộng đồng nào có mặt trong gia đình Nhân loại với danh xưng giai cấp công nhân!
Đưa giai cấp công nhân lên trên hết, trở thành chủ thể, điều lệ đảng Cộng sản đẩy dân tộc xuống cuối cùng là sự bất công phũ phàng. Trong thực tế, sự đối xử của đảng Cộng sản với dân tộc còn là sự phủ nhận cay đắng.
Chống ngoại xâm, đưa ra mục tiêu giải phóng dân tộc là đảng Cộng sản đã đồng hành cùng dân tộc, điều đó giúp đảng Cộng sản có sức mạnh vô địch. Nhưng cùng với chống ngoại xâm, với học thuyết chuyên chính vô sản của tín điều Cộng sản, đảng Cộng sản còn tiến hành cuộc đấu tranh giai cấp vô cùng khốc liệt đánh thẳng vào khối đoàn kết dân tộc, đánh tiêu diệt những tinh hoa của dân tộc!
. Cải cách ruộng đất danh nghĩa là đánh đổ tầng lớp bóc lột ở nông thôn nhưng những gì diễn ra đã chứng tỏ rằng đó là cuộc phát động gây hận thù ngay trong lòng dân tộc. Lấy bạo lực chuyên chính vô sản đánh vào giá trị văn hóa, đánh vào đạo lí gia đình, đánh vào văn hóa làng quê, đánh cả vào tín ngưỡng tâm linh, những nền tảng của văn hóa dân tộc.
. Cải tạo công thương nghiệp tư bản tư doanh đã phá sạch cơ sở vật chất của nền sản xuất công nghiệp tư nhân vừa hình thành, biến những người chủ giỏi tính toán làm ăn, biết gây dựng cơ đồ thành trắng tay, thành người làm thuê bằng cơ bắp. Dân tộc Việt Nam thông minh, thao lược đã tạo ra những doanh nhân tài ba Bạch Thái Bưởi, Nguyễn Sơn Hà, Trịnh Văn Bô . . . ngang sức đua tranh với những nhà tư sản của nước Pháp công nghiệp phát triển để bắt đầu xây dựng một nền công nghiệp tư nhân phát triển ở Việt Nam. Cải tạo công thương nghiệp tư bản tư doanh ở miền Bắc không những phá sạch cơ sở công nghiệp tư nhân ban đầu đó mà còn chối bỏ, kìm hãm tài năng, trí tuệ nhân dân. Chỉ sử dụng cơ bắp làm thuê làm cho nền kinh tế miền Bắc thụt lùi hàng trăm năm. Tiếp tục cải tạo công thương nghiệp tư bản tư doanh ở miền Nam đã đưa kinh tế cả nước xuống vực thẳm, đưa dân tộc Việt Nam thông minh, tài giỏi tới nghèo khổ, hèn mọn. Dòng người bỏ nước ra đi kéo dài trong nhiều năm đến sống vạ vật ở những trại tị nạn khắp thế giới là hình ảnh của sự hèn mọn ấy. Đổi mới, trở lại kinh tế thị trường chỉ là trở lại cung cách làm ăn thông thường, phổ biến của cả thế giới, trở lại với tư bản, tư doanh mà trước đó đã hai lần bị cải tạo, bị xóa sổ tức tưởi. Trở lại kinh tế thị trường là sự xóa bỏ đầu tiên nguyên lí cơ bản của tín điều Cộng sản đã cứu được nhân dân khỏi sự khốn cùng, cứu được nhà nước khỏi sụp đổ.
. Vụ án Nhân văn Giai phẩm là sự dằn mặt của chính quyền công nông, của nhà nước chuyên chính vô sản với đội ngũ trí thức, văn nghệ sĩ. Nhân văn Giai phẩm chính là cuộc cải cách ruộng đất đối với trí tuệ đã dập tắt thê thảm những quầng sáng rực rỡ nhất của trí tuệ Việt Nam, vùi dập những trí tuệ Nguyễn Mạnh Tường, Trần Đức Thảo…, vùi dập tàn nhẫn những tinh hoa sáng nhất của dân tộc.
Suốt chiều dài lịch sử, luôn phải đối đầu với những lực lượng xâm lược khổng lồ nhưng dân tộc Việt Nam nhỏ bé vẫn tồn tại được đến hôm nay là nhờ tâm hồn Việt Nam đã tạo nên nền văn hóa Việt Nam đặc sắc, sâu đậm, bền vững cùng núi sông Việt Nam, là nhờ ý thức dân tộc mạnh mẽ sâu đậm trong mỗi con người Việt Nam. Nền văn hóa dân tộc ấy, ý thức dân tộc ấy đã gắn kết dân tộc Việt Nam thành một khối vững mạnh, tồn tại qua ngàn năm Bắc thuộc, qua trăm năm thực dân thống trị.
Trong hai cuộc kháng chiến chống Pháp và chống Mĩ, nhà giàu ở nông thôn, nhà tư sản ở thành phố, quan lại triều đình cũ, trí thức Việt Nam ở trong và ngoài nước đều tham gia kháng chiến đánh giặc. Là những người giỏi giang, thành đạt, là tinh hoa của dân tộc, họ có sức lôi cuốn, tỏa sáng, có vai trò rất to lớn trong đánh giặc giữ nước, họ càng vô cùng cần thiết trong xây dựng đất nước. Nhưng tín điều Cộng sản đưa giai cấp công nhân lên làm chủ thể, lấy giai cấp nông dân nghèo là đồng minh, coi các thành phần khác là đối lập, cần đánh đổ, cải tạo, chuyên chính. Những cuộc đánh đổ (cải cách ruộng đất), cải tạo (công thương&nbsp; nghiệp tư bản tư doanh), chuyên chính (Nhân văn Giai phẩm) là những đòn chí tử, liên tiếp đánh vào khối đoàn kết dân tộc.
Chiến thắng năm 1975 không phải là chiến thắng của ý thức hệ Cộng sản mà là chiến thắng của ý chí dân tộc, của nền văn hóa dân tộc Việt Nam. Chiến thắng năm 1975 không phải là chiến thắng của miền Bắc với miền Nam mà là chiến thắng của cả dân tộc Việt Nam. Đặt dân tộc lên trên, chúng ta sẽ có một tiềm lực vô cùng to lớn để xây dựng đất nước. Cơ sở vật chất kĩ thuật và lực lượng lao động cao cấp còn ở lại miền Nam là một vốn quí, một bệ phóng thuận lợi để nhanh chóng cất mình bay lên cùng những con rồng kinh tế châu Á. Nhưng giành hết chiến thắng của dân tộc về đảng, những người Cộng sản trở nên kiêu ngạo, tự mãn, lại càng tư tin vào tín điều Cộng sản! Lại say sưa đấu tranh giai cấp! Lại cải tạo công thương nghiệp tư bản tư doanh! Lại hủy hoại khối lượng lớn của cải, làm tan hoang những cơ sở vật chất của một nền sản xuất công nghiệp tương đối phát triển! Lại hận thù dân tộc, đẩy hàng vạn người đã tham gia chính quyền cũ vào những trại cải tạo, gây chia rẽ, li tán trong lòng dân tộc! Thời cơ mất đi! Tiềm lực vô cùng quí giá để phát triển đất nước cũng mất đi! Đất nước bị đẩy đến tận cùng quẫn bách. Kinh tế kiệt quệ! Lòng người li tán! Thế giới cấm vận! Năm 1975, kinh tế Việt Nam ngang ngửa với các nước Đông Nam Á thì nay tụt lại sau vài chục năm!
Nỗi đau li tán còn khoét sâu trong lòng dân tộc lại lộ ra mỗi khi lãnh đạo nước ta đến Mĩ đều có những đoàn người của cộng đồng người Việt ở Mĩ rầm rộ biểu tình chống đối. Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết phải đi cổng sau vào Nhà Trắng gặp Tổng thống Mĩ vì cổng trước bị đoàn người biểu tình phong tỏa! Đau quá! Người đứng đầu nhà nước đã đánh thắng Mĩ phải đi cổng sau Phủ Tổng thống vào gặp người đứng đầu nước chủ nhà thua trận! Nỗi đau li tán dân tộc dẫn đến nỗi đau quốc thể! Đặt giai cấp lên trên dân tộc nên đến nay đất nước thống nhất đã hơn 30 năm mà vẫn chưa thể hòa giải, hòa hợp dân tộc!
Nước Đức thống nhất sau Việt Nam 14 năm rưỡi. 9.11.1989 bức tường Berlin dài 155 kilomet do nhà nước Cộng sản Đông Đức xây bị dân Đức phá sụp đổ. Hai miền Đông – Tây nước Đức ôm chầm lấy nhau. Nước Đông Đức Cộng sản bị xóa sổ, bị gom về với Tây Đức Tư bản. Đặt dân tộc Đức vĩnh hằng lên trên ý thức hệ nhất thời, không có một trại cải tạo nào dành cho viên chức chính quyền Đông Đức. Địa lí Đức thống nhất. Dân tộc Đức cũng thực sự thống&nbsp; nhất, hòa hợp. Bà Angela Merkel Thủ tướng nước Cộng hòa Liên bang Đức hiện nay vừa tái trúng cử nhiệm kì thứ hai là đoàn viên thanh niện Cộng sản Đông Đức trước đây.
Nỗi đau li tán của dân tộc Việt Nam còn âm ỉ, nhức nhối đến hôm nay là hậu quả tất yếu của kiên trì tín điều Cộng sản đưa giai cấp lên trên dân tộc, là trách nhiệm không thể chối bỏ của đảng Cộng sản.
B. Đặt lợi ích của đảng lên trên lợi ích dân tộc
Với chuyên chính vô sản tạo ra những cuộc đấu tố, thanh trừng thảm khốc, với nền kinh tế kế hoạch duy ý chí bóp nghẹt sản xuất và cuộc sống, với nền văn hóa nghệ thuật khuôn phép, xơ cứng, triệt tiêu tìm tòi, sáng tạo, sau gần nửa thế kỉ tồn tại, hệ thống Cộng sản thế giới khuôn xã hội con người vào khuôn mẫu ra đời từ thế kỉ 19 trái tự nhiên, tất yếu phải sụp đổ. Từ một hệ thống Cộng sản thế giới trải rộng thành một khối lớn từ châu Âu sang châu Á nay chỉ còn năm nước Cộng sản như năm hòn đảo chơi vơi và Việt Nam là một hòn đảo chơi vơi và nhỏ bé. Đây chính là lúc phải bừng tỉnh để nhận lại đường, từ bỏ sự trì trệ, trái tư nhiên, đưa đất nước trở lại dòng chảy tiến hóa, cùng nhịp bước với sự phát triển của loài người. Làm việc này không phải chỉ vì đất nước, vì dân tộc mà trước hết vì chính đảng Cộng sản để đảng thoát khỏi xơ cứng, trì trệ của những tín điều đã bị thực tế cuộc sống bác bỏ, đã bị lịch sử chứng minh là sai trái, để đảng Cộng sản vẫn giữ được vai trò lãnh đạo bằng lòng tin và sự gửi gắm của nhân dân, chứ không phải bằng điều 4 của Hiến pháp, không phải bằng bạo lực chuyên chính vô sản. Nhưng đảng ở cấp cao đã không làm được như thế! Không có sự nhạy bén, năng động của tư duy công nghiệp để thắng sức ỳ của tư duy nông&nbsp; nghiệp thô sơ, không có sự mẫn cảm và sáng láng của trí tuệ và tài năng tạo ra bước ngoặt cần có cho dân tộc, vẫn kiên trì với những tín điều Cộng sản, những người lãnh đạo đảng ở cấp cao đã bình thản neo đất nước ta, dân tộc ta trên hòn đảo chơi vơi. Để tồn tại được trên hòn đảo chơi với đó, đảng đã thực hiện hai điều ngược với quyền lợi nhân dân và dân tộc.
. Bạo lực chuyên chính vô sản lại được sử dụng với nhân dân
Nhân dân có tiếng nói xây dựng, đóng góp, nói tiếng nói bức thiết của cuộc sống, tiếng nói vì lợi ích chính đáng của người dân nhưng không thuận tai đảng, không phù hợp với lợi ích của đảng, có hại cho sự tồn tại của đảng thì nhân dân nói tiếng nói đó liền bị đẩy sang phía kẻ thù “âm mưu diễn biến hòa bình của các thế lực thù địch”, phải chuyên chính! Đẩy nhân dân trở thành kẻ thù, hàng loạt vụ bắt bớ đã diễn ra, hàng loạt cuộc đấu tố dựng tội tàn nhẫn, hàng lọat phiên tòa đã tuyên những bản án khắc nghiệt. Chuyên chính vô sản đã gây ra Cải cách ruộng đất, Cải tạo công thương nghiệp tư bản tư doanh, Vụ án Nhân Văn Giai phẩm, Vụ án Xét lại chống đảng, đã chà đạp lên số phận bao người trung thực, tài giỏi, gây nỗi kinh hoàng cho dân tộc, gây thiệt hại vô cùng to lớn cho đất nước. Những cuộc bắt bớ, đấu tố đang diễn ra là cuộc cải cách ruộng đất kinh hòang năm nào vẫn đang âm thầm tái diễn đến tận hôm nay! Sức mạnh tạo ra bằng lòng tin mới là sức mạnh trường tồn, vô tận. Đó là sức mạnh của lẽ phải, của nhân nghĩa, của lòng người. “Việc nhân nghĩa cốt ở yên dân” (Nguyễn Trãi). Sự nhân nghĩa tạo ra sự yên dân, tạo ra sức mạnh trường tồn. Sức mạnh của bạo lực là sức mạnh nhất thời, sức mạnh nghịch đạo. “Cái còn thì sẽ còn nguyên / Cái tan thì tưởng vững bền cũng tan” (Trần Đăng Khoa) Sức mạnh bạo lực ngự trị ở xã hội yên hàn là sự bất ổn lớn của cuộc sống, là nguy cơ lớn cho dân tộc.
. Liên minh thua thiệt với Trung Quốc
Là một đảng nhỏ bé, lại theo đuổi chủ nghĩa quốc tế vô sản, đảng Cộng sản Việt Nam muốn tồn tại không thể thiếu thành tố quốc tế. Suốt quá trình tồn tại trước đây, đảng Cộng sản Việt Nam luôn coi đảng Cộng sản Liên Xô và nhà nước Xô Viết là niềm tin, là chỗ dựa vững chắc. Đảng Cộng sản Liên Xô giải tán. Nhà nước Xô Viết tan rã. Mất chỗ dựa tưởng như trường thành bền vững muôn đời, chơi vơi giữa thế giới đang ầm ầm biến chuyển không thuận cho Cộng sản, lại ảo tưởng rằng cùng là nước Cộng sản, cùng kiên trì con đường Xã hội chủ nghĩa, Trung Quốc sẽ thay thế Liên Xô, giương cao ngọn cờ Cộng sản, làm chỗ dựa cho các nước Cộng sản còn lại, những người lãnh đạo đảng Cộng sản Việt Nam đã cố quên đi bản chất tham lam, bành trướng của Trung Quốc, cố quên đi bàn tay những người lãnh đạo Trung Quốc còn đỏ lòm máu nhân dân Việt Nam, cố quên đi cuộc chiến tranh biên giới phía Bắc nước ta do Trung Quốc phát động giết hại hàng vạn đồng bào chiến sĩ ta năm 1979, cố quên đi những cuộc chiến do Trung Quốc gây ra chiếm đất, chiếm biển đảo của ta. Cuộc chiến năm 1974 đánh chiếm toàn bộ quần đảo Hòang Sa của ta. Cuộc chiến năm 1988 đánh chiếm một phần quần đảo Trường Sa của ta, giết hại gần 70 chiến sĩ ta. Cố quên đi để cầu thân với Trung Quốc, tìm chỗ dựa để đảng tồn tại, cố lấy lòng lãnh đạo Trung Quốc để giữ chiếc ghế quyền lực!
Nhìn thấy cuộc chiến tranh chống Mĩ của ta rất có lợi cho Trung Quốc. Cuộc chiến tranh ấy vừa làm cho Mĩ sa lầy, yếu đi, để Trung Quốc vượt lên, vừa làm cho Việt Nam kiệt quệ càng phải phụ thuộc vào Trung Quốc, Trung Quốc liền trù tính thiết kế cuộc chiến tranh ấy theo công thức: Đánh Mĩ = Máu người Việt Nam + Vũ khí, trang bị Trung Quốc. Viện trợ của Trung Quốc cho Việt Nam trong kháng chiến chống Mĩ rất to lớn, cấp bách. Sự phối hợp giữa Việt Nam với Trung Quốc trong đối sách quốc tế của cuộc chiến tranh cũng rất quan trọng, khẩn thiết. Khẩn trương, cơ mật như vậy nhưng lúc đó đâu có cần lập đường dây nóng, đường dây bảo mật! Thế mà ngày nay, trong mối bang giao hòa hiếu thông thường, trong cuộc sống hòa bình, dân chủ, công khai, dân biết, dân bàn, dân làm, dân kiểm tra, Trung Quốc và Việt Nam lại phải lập đường dây nóng, đường dây bảo mật giữa lãnh đạo hai nước. Đầu tháng 6. 2008, Tổng bí thư Nông Đức Mạnh sang Trung Quốc, đường dây nóng giữa lãnh đạo cấp cao hai nước được đề xuất. Chỉ bốn tháng sau, tháng 10. 2008 Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng sang Trung Quốc chính thức kí kết văn bản thiết lập đường dây này. Tháng 5. 2008, tên đường dây được gọi là đường dây nóng. Đến tháng 10. 2008 được gọi là đường dây bảo mật. Với người dân, đó là đường dây vô cùng bất bình thường. Từ đường dây bất bình thường đó mà bao nhiêu điều bất bình thường trong quan hệ Việt Nam – Trung Quốc đã xảy ra. Nhà nước Trung Quốc cứ ngang ngược lấn tới và nhà nước Việt Nam cứ cam tâm chấp nhận!
Trung Quốc sáp nhập quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa của Việt Nam vào phủ huyện Tam Sa của họ. Học sinh, sinh viên Hà Nội liền mang cờ Tổ quốc, mang băng chữ Hoàng Sa, Trường Sa là của Việt Nam tập hợp đông đảo nhưng ôn hòa và trật tự trước sứ quán Trung Quốc. Ngày 9.1.2008 có mặt ở Hà Nội, tôi đã được chứng kiến cuộc tập hợp của lòng yêu nước đó. Tôi đã được nghe tiếng hô Hoàng Sa, Trường Sa là của Việt Nam. Đó là tiếng nói của lịch sử dựng nước Việt Nam, tiếng nói của những người Việt Nam ở những thế kỉ xa xưa đã dong buồm cánh dơi ra nhận đất Hoàng Sa, Trường Sa, tiếng nói của Lê Quý Đôn, nhà bác học Việt Nam từ thế kỉ 18 đã vẽ chuỗi đảo cát vàng Hoàng Sa, Trường Sa trong bản đồ Việt Nam, tiếng nói của đội binh Hoàng Sa được triều đình nhà Nguyễn phái ra giữ đất Hoàng Sa, tiếng nói của những người lính Việt Nam đã bỏ mình ngoài biển Đông trong cuộc chiến đấu bảo vệ Hoàng Sa, Trường Sa. Đó là tiếng nói của ý chí mọi thế hệ người Việt Nam khẳng định chủ quyền, toàn vẹn lãnh thổ với mảnh đất đã thấm đẫm máu xương tổ tiên người Việt, là tiếng nói vô cùng&nbsp; cần thiết trước tham vọng bành trướng của Trung Quốc. Nhưng một lực lượng công an hùng hậu được huy động đến quyết liệt và nhanh chóng giải tán cuộc tập hợp của lòng yêu nước, bắt đi những người nồng nhiệt bộc lộ lòng yêu nước. Nhìn sắc áo xanh, áo vàng công an giăng kín che chở sứ quán Trung Quốc và sát khí đằng đằng xua đuổi, giằng kéo bắt bớ thanh niên ta, giật xé băng chữ Hoàng Sa Trường Sa là của Việt Nam, trong lòng tôi nghẹn một nỗi đau xót, tủi nhục!
Ngày 17 tháng 2 năm nay, 2009, tròn 30 năm cuộc chiến tranh biên giới phía Bắc cũng là lần giỗ tròn thứ 30 hàng vạn đồng bào chiến sĩ ta đã ngã xuống để bảo vệ đất đai biên cương nhưng gần ngàn cơ quan thông tấn báo chí cả nước được lệnh không được nói một lời, không được viết một chữ nhắc đến sự kiện này, không được nhắc đến sự hi sinh bi tráng và cao cả của đồng bào chiến sĩ ta trong cuộc chiến giữ nước này! Trong khi đó, một nhà xuất bản cấp nhà nước của ta lại xuất bản tập sách dịch của Trung Quốc ca ngợi những người lính Trung Quốc đã sang chinh phạt Việt Nam! Ôi chao, để làm đẹp lòng những người lãnh đạo Trung Quốc, để có chỗ dựa cho đảng, chúng ta phải vô ơn và nhục nhã phỉ báng cả hương hồn liệt sĩ của chúng ta! Đảng tồn tại bằng cách đó, làm sao tôi có thể đứng trong đảng đó được!
Báo Du Lịch đăng bài tri ân chiến sĩ quân đội ta đã chiến đấu hi sinh để bảo vệ Trường Sa thì báo bị đình bản! Blogger viết blog bày tỏ sự bất bình trước việc dân ta đánh cá trên vùng biển của ta bị lính Trung Quốc bắt giữ, đánh đập, cướp bóc, thì Blogger bị bắt! Còn báo Điện tử đảng Cộng sản Việt Nam sốt sắng tiếp sóng tuyên truyền cho Trung Quốc khẳng định Hoàng Sa là của Trung Quốc thì báo bình thản vô can!
Những sự việc đau lòng, tủi nhục này diễn ra hàng ngày nhiều lắm, không sao kể xiết!
Những nhượng bộ, thỏa hiệp để Trung Quốc vạch lại biên giới, phân chia lại vùng biển, chiếm đất, chiếm biển của ta. Trong thư ngỏ gửi Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng ngày 3. 3. 2009 tôi đã dẫn chứng về việc mất đất mất biển. Những hợp đồng kinh tế dễ dãi, ưu ái dành cho Trung Quốc. Đại dự án bô xít gây lo lắng bất an cho cả dân tộc về môi trường, về văn hóa, về an ninh quốc phòng và đại dự án bô xít không vì nhu cầu cấp bách của sự phát triển kinh tế đất nước mà chỉ vì năm 2001, vừa trở thành người lãnh đạo cao nhất của đảng Cộng sản Việt Nam, Tổng bí thư Nông Đức Mạnh sang Bắc Kinh ra mắt những người lãnh đạo đảng Cộng sản Trung Quốc, từ bô xít đột ngột xuất hiện trong tuyên bố chung Giang Trạch Dân – Nông Đức Mạnh: “Nhất trí thúc đẩy các doanh nghiệp hợp tác lâu dài trong dự án bô xít nhôm Đắc Nông”. Năm 2006, từ bô xít lại được nhắc lại trong thông báo về chuyến thăm Việt Nam của Tổng bí thư đảng Cộng sản Trung Quốc Hồ Cẩm Đào: “Khẩn trương bàn bạc&nbsp; và thực hiện các dự án lớn như bô xít Đắc Nông”! Thế là dự án bô xít Tây Nguyên trở thành “chủ trương lớn của đảng và nhà nước ta” (lời tuyên bố của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng).
Căn nguyên vì sao Trung Quốc cần khai thác bô xít của Việt Nam và mối nguy hại của việc khai thác bô xít Tây Nguyên tôi đã nêu trong thư ngỏ gửi Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng ngày 3. 3. 2009. Điểm xuất phát của dự án bô xít Tây Nguyên là từ chuyến đi Trung Quốc của người đứng đầu đảng Cộng sản Việt Nam và từ chuyến đi Việt Nam của người đứng đầu đảng Cộng sản Trung Quốc, sự nôn nóng thúc giục thực hiện dự án bô xít Tây Nguyên của phía Trung Quốc, sự phân tích thấu đáo của các nhà khoa học chỉ ra sự thua thiệt về kinh tế, mối nguy cơ về môi trường, về văn hóa, nỗi bất an về thế chiến lược quốc phòng của dự án bô xít Tây Nguyên đã cho thấy chủ trương lớn này của đảng không vì dân tộc Việt Nam! Cũng không vì dân tộc Việt Nam những đoàn người Trung Quốc lũ lượt đến Tây Nguyên, đào bới bô xít, đến Quảng Ninh, Hải Phòng, Khánh Hòa làm cảng biển, những người Trung Quốc sục sạo khắp rừng sâu núi thẳm với danh nghĩa thăm dò khai thác khoáng sản nhưng thực chất họ làm gì chúng ta không biết! Càng không vì dân tộc Việt Nam những đoàn ô tô tải sức chở trên 20 tấn đêm đêm ầm ầm chở khoáng sản hiếm, tài nguyên quí của nước ta kìn kìn chạy sang phương Bắc!
Vì mối giao hòa với Trung Quốc làm chỗ dựa bảo đảm cho sự tồn tại của đảng Cộng sản Việt Nam mà đất đai của tổ tiên không được bảo toàn, quyền lợi kinh tế đất nước không được coi trọng, đạo lí làm người, văn hóa dân tộc không được giữ gìn, cả đến quyền công dân, lòng yêu nước của nhân dân không được nhìn nhận thì tôi không thể là đảng viên Cộng sản như vậy. Tôi xin trở về làm quần chúng, làm dân thường, đau nỗi đau của dân, cùng dân lo toan giữ lấy nước.
III. ĐẢNG ĐANG THỰC HIỆN NHỮNG ĐIỀU TRÁI VỚI TƯ TƯỞNG HỒ CHÍ MINH
Trong đời sống chính trị của đất nước ta hiện nay, từ ngữ có tần số sử dụng cao nhất là từ Hồ Chí Minh. Thần thánh hóa Hồ Chí Minh, đảng Cộng sản Việt Nam luôn luôn nói đi theo con đường Hồ Chí Minh đã chọn, rầm rộ học tập tư tưởng đạo đức Hồ Chí Minh nhưng trong thực tế đã hoàn toàn làm trái tư tưởng đạo đức Hồ Chí Minh. Trong bài viết “Ăn mày dĩ vãng – &nbsp;thực chất cuộc vận động học tập tư tưởng đạo đức Hồ Chí Minh”, tôi đã thẳng thắn nêu ra sự làm trái đó chính là để bảo vệ tư tưởng dân tộc rất sâu đậm của Hồ Chí Minh, bảo vệ hình ảnh bình dị và vô cùng gần gũi, thân thiết với dân của Hồ Chí Minh, những mong đảng tỉnh táo, dũng cảm nhìn nhận, xem xét lại. Hai cội nguồn sức mạnh của đảng là tinh thần dân tộc và tư tưởng Hồ Chí Minh. Mà cốt lõi tư tưởng Hồ Chí Minh cũng là dân tộc. Khởi đầu con đường cách mạng của Hồ Chí Minh là dân tộc và đích đến của con đường ấy cũng là dân tộc. Như trên tôi đã nêu, đảng đã lấy giai cấp đánh tan rã, li tán, suy yếu dân tộc. Nay đến tư tưởng Hồ Chí Minh, đưa ra học tập ồn ào nhưng từ lâu, đảng đã bác bỏ những tư tưởng cơ bản của Hồ Chí Minh. Bài “Ăn mày dĩ vãng” tôi viết về sự bác bỏ đó. Đó là đóng góp của tôi, một đảng viên với đảng, là bộc lộ lòng yêu nước, bộc lộ tấc lòng trung trinh với dân tộc, với tổ quốc Việt Nam thân yêu của tôi.
Nhưng trong cuộc họp tôi được mời tham dự với nội dung “Nghe UBKT/ĐU thông báo việc giải quyết tài liệu Ăn mày dĩ vãng – thực chất cuộc vận động học tập tư tưởng đạo đức Hồ Chí Minh“, ngày 13.11.2009, đảng ủy nơi tôi sinh hoạt đã kết luận bài viết của tôi “đã phủ định chủ nghĩa Mác – Lê nin, tư tưởng Hồ Chí Minh, đã thể hiện rõ đồng chí không còn trung thành với đảng, với tổ quốc Việt Nam xã hội chủ nghĩa, đã xuyên tạc, bôi nhọ hình ảnh lãnh tụ Hồ Chí Minh.” Đó là kết luận áp đặt, khiên cưỡng, thiếu thiện chí với tôi và né tránh, không đủ dũng khí nhìn vào sự thật.
IV. LỜI KẾT
Tất cả những điều tôi trình bày ở trên bộc lộ sự thất vọng của tôi về đảng Cộng sản Việt Nam hiện nay. Vì thế tôi xin từ bỏ đảng tịch đảng viên Cộng sản. Cuộc sống luôn vận động và phát triển. Tư tưởng con người cũng luôn vận động và phát triển. Không còn vận động và phát triển được sẽ bị cuộc sống đào thải. Tình cảm của tuổi trẻ đưa tôi đến với đảng Cộng sản. Hiểu biết của nhận thức và thực tế cuộc đời đưa tôi đến quyết định từ bỏ sự lựa chọn cảm tính của tuổi trẻ. Tôi đã tự nguyện vào đảng, nay tôi tự rút ra khỏi đảng cũng là việc rất bình thường, lành mạnh đối với đảng cũng như với riêng tôi. Đảng ủy cần nhìn nhận sự việc ở góc nhìn của sự vận động, là sự bình thường, sinh động của cuộc sống, không nghiêm trọng hóa sự việc để dẫn đến qui kết, truy bức tư tưởng.
Tôi cảm ơn.
Ngày&nbsp;20&nbsp;tháng&nbsp;11&nbsp;năm&nbsp;2009
Người viết

PHẠM ĐÌNH&nbsp;TRỌNG]]></description>
            <pubDate>2009/11/13 23:48:21</pubDate>
            <guid><![CDATA[Nhân một người vừa xin rời đội ngũ:1927]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[CA SỸ TÂN NHÀN và chị TÂN NHÂN]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/nguyendinhdong/article?mid=1468]]></link>
            <description><![CDATA[TRONG MỘT ENTRY BÊN QUÊCHOA. CÓ TRAO ĐỔI VỚI CHỊ MEOGIA VÀ CHỊ BACHDUONGQT&nbsp; VỀ HAI GIỌNG HÁT 4X VÀ 8X NÀY.
Nay mang về một bài mà nếu không có tranh luận hay hay đó thì mình cũng mù mờ với cô Tân Nhàn Sao Mai này. Trời, sao mà giọng hát đã giống mà tên lại y như trời định. Đúng như BD nói, Tân Nhàn có một giọng hát nghe &quot;phát yêu&quot; lên được.






Năm 2003 tại đảo Tuần Châu xinh đẹp, Ngọc Khuê làm sững sờ giới chuyên môn, gây ngạc nhiên cho khán giả với Bên bờ ao nhà mình (tác giả Lê Minh Sơn)  một thể loại âm nhạc lần đầu tiên được thí sinh sử dụng sau 3 lần Sao Mai được tổ chức  âm nhạc dân gian đương đại, và cô đã đoạt giải Nhì đầy thuyết phục. Sao Mai 2005, lần đầu tiên được phân chia thành 3 phong cách âm nhạc rõ ràng, và Tân Nhàn với giọng hát ngọt, sắc đầy cảm xúc đã vượt các đối thủ nặng ký để bước lên bục đăng quang  giải Nhất dòng nhạc dân gian.
Ngọc Khuê và Tân Nhàn bắt đầu bước vào con đường ca hát chuyên nghiệp với hành trang là giải thưởng giá trị tại cuộc thi Sao Mai. Ngay sau khi đăng quang, Ngọc Khuê đã chớp thời cơ phát hành album đầu tay Bên bờ ao nhà mình với những ca khúc của Lê Minh Sơn. Cũng từ đó, Lê Minh Sơn nghiễm nhiên ngồi chiếu trên trong làng nhạc nhẹ Việt Nam, dù trước đó cũng đã nhiều người biết đến anh với ai trò nhạc công trong ban nhạc Flamenco.
Đến năm 2004, Ngọc Khuê tiếp tục tham gia Sao Mai điểm hẹn và lọt vào top 5 ca sỹ xuất sắc nhất.
Thật trùng hợp, chỉ sau 3 ngày Giọt sương bay lên ra đời, Tân Nhàn bất ngờ phát hành album song ca với chồng mới cưới  giải nhất dòng thính phòng cổ điển tại giải Sao Mai 2005  Tuấn Anh, album Tình ta biển bạc đồng xanh khá dung dị nhưng lại rất sâu sắc và thể hiện đẳng cấp cao. Chúng tôi đã có cuộc trò chuyện với Tân Nhàn và Ngọc Khuê về sự kiện này.
- Hình như trong album của mình, cả hai bạn đều có những bóng dáng người đàn ông hiện hữu khá rõ nét?
Tân Nhàn: Rất rõ là đằng khác. Bởi thực ra, đây là album mà Tân Nhàn làm chung cùng Tuấn Anh, mỗi người đơn ca 5 bài và có 2 bài song ca. Tuấn Anh hát cổ điển, thính phòng, còn Tân Nhàn hát dân gian. Đây là album đánh dấu một kỷ niệm đẹp của chúng tôi khi mới kết hôn, cũng là CD đầu tay giới thiệu giọng hát Tuấn Anh  Tân Nhàn đến đông đảo công chúng.
Ngọc Khuê: Người đàn ông trong album này của Khuê chính là anh chàng kiến trúc sư lãng mạn Nguyễn Vĩnh Tiến. Thành công và tạo nên hiện tượng tại Bài hát Việt 2005 với Bà tôi, Giọt sương bay lên và sau đó là hàng loạt ca khúc mang âm hưởng dân gian hiện đại khác. Album này gồm 7 ca khúc của anh Tiến mà trong đó, có những ca khúc gắn với tên tuổi Khuê và cả những ca khúc rất mới, chưa từng được công bố.
- Cả hai người đều hát dân gian, nhưng với Khuê là những ca khúc mang hơi thở đương đại, còn Tân Nhàn lại đóng khung những ca khúc có giá trị lịch sử. Cái khó để đưa những ca khúc ấy đến với công chúng?
Tân Nhàn: Mỗi ca khúc đều có giá trị riêng như Xa khơi (Nguyễn Tài Tuệ), Qua bến đò quan, Rặng trâm bầu (Thái Cơ) những ca khúc này được các bậc đàn chị đi trước hát rất thành công. Nhưng mỗi một thế hệ, các ca sỹ lại cảm nhận bài hát khác nhau và họ sẽ thể hiện theo cách cảm nhận ấy. Ví dụ với ca khúc Xa khơi, khi xưa cô Tân Nhân hát thật giản dị, mộc mạc mà vẫn đắm say lòng người.
Gần 20 năm sau, chị Anh Thơ thổi hồn dân gian vào ca khúc này rất đậm nét, ngọt và đầy sáng tạo. Tân Nhàn lại thể hiện Xa khơi với một hơi thở sinh động của cuộc sống đương đại, thể hiện dân 8x hát nhạc dân gian, rất năng động nhưng vẫn giữ nguyên chất truyền thống trong ca khúc. Cái khó ở đây là hát thế nào để khán giả trẻ họ thấy không xa lạ và khán giả già họ vẫn cảm nhận được sự mới mẻ, không nhàm.
- Hai người cùng dòng dân gian, nhưng lại khác nhau về phong cách. Hai bạn thích nhất điều gì ở nhau trong âm nhạc?
Tân Nhàn: Mình Thích Khuê ở sự cá tính, mạnh mẽ nhưng vẫn rất đàn bà. Khuê thông minh và có tư duy âm nhạc sắc bén, lại năng động và thích ứng nhanh với từng thể loại nhạc.
Ngọc Khuê: Tân Nhàn rất xinh, dịu dàng và thuần khiết chứ không nghịch ngợm như Khuê. Thế hệ 8x mà vẫn mê man dân ca là một điều rất đáng trân trọng. Giọng Nhàn ngọt, sắc và nhiều cảm xúc. Những ca khúc vượt thời gian được Nhàn hát lại khá hay và ấn tượng, không bị lẫn những giọng hát từng thành danh trước đó.
- Vậy còn nhược điểm, hai người nhận xét thế nào về nhau?
Tân Nhàn: Nhàn nghĩ trên thế gian này không ai là người hoàn hảo. Nhàn và Khuê cũng vậy. Nhàn thấy Khuê hát đôi khi hơi bị chói, có lẽ vì giọng Khuê bẩm sinh, lại phải hát những câu đậm chất trù, hợp âm của nhạc dân ca hơi khác nhạc nhẹ nên Khuê hát được như vậy, cô ấy phải vất vả lắm đấy.
Ngọc Khuê: Hình như Tân Nhàn hơi monotone thì phải. Cô ấy hát nguyên một chất mà ít đá sang sân khác. Khuê nghĩ nếu Nhàn dám liều một chút, biết đâu cô ấy lại thành công rực rỡ hơn hiện tại ấy chứ.
- Có bao giờ Ngọc Khuê lẩm bẩm Nắng tỏa chiều nay, hoặc Tân Nhàn ê a Bà tôi đưa tôi ra đầu làng chưa?
Tân Nhàn: Ôi, Nhàn rất thích Bà tôi, đã từng hát chơi trong các buổi hội họp rồi. Bài đó rất hay, Khuê hát cảm xúc nên nhiều người thích. Bản thân Tân Nhàn cũng rất yêu quý bà của mình nên khi nghe bài này, đồng cảm luôn. Làm nghề, lại cùng chiếu dân gian, Nhàn rất quan tâm đến bạn bè đồng nghiệp, xem họ làm nghề như thế nào để rút kinh nghiệm cho bản thân mình.
Ngọc Khuê: Học thanh nhạc thì ai cũng phải biết bài Xa khơi. Chỉ có điều hát bài đó như thế nào thôi. Khuê trông vậy nhưng hát giả thanh hơi ổn đấy. Ngày trước cũng từng hát rồi, nhưng kiểu gì cũng vẫn chua chua (cười). Nói vui thôi, mỗi người một chất sở trường, nhưng không có nghĩa phong cách khác nhau là không hề biết gì về nhau. Khuê cũng luôn theo dõi đời sống âm nhạc hàng ngày để mình còn có hướng phát triển.
- Quay lại chuyện Album, hai người chấm sản phẩm của mình mấy điểm?
Tân Nhàn: Khó nhỉ? Album đầu tay nên chắc chắn không tránh khỏi thiếu sót. Nhàn cho mình và Tuấn Anh điểm 10 ở sự tự tin, còn về chuyên môn và hiệu ứng khán giả, Nhàn không dám nói trước điều gì, chỉ biết rằng, đây là sản phẩm cực kỳ tâm huyết của hai vợ chồng.
- Cảm ơn Tân Nhàn và Ngọc Khuê về cuộc trò chuyện này!

(Theo VnMedia)
TÂN NHÀN
http://mp3.zing.vn/mp3/nghe-bai-hat/Tinh-Ta-Bien-Bac-Dong-Xanh.IW60C96B.html
http://www.nhaccuatui.com/nghe?M=yQWTDqYYts
http://video.zing.vn/video/clip/Xa-khoi--Tan-Nhan.131528.html
ANH THƠ - 
http://www.nhaccuatui.com/nghe?M=lalhQBOuTB]]></description>
            <pubDate>2009/11/13 02:35:56</pubDate>
            <guid><![CDATA[CA SỸ TÂN NHÀN và chị TÂN NHÂN:1468]]></guid>
         </item>        </channel>
        </rss><!-- w3.blog.sg1.yahoo.com compressed/chunked Sun Nov 29 03:53:25 SGT 2009 -->
