Đăng ngày: 10:19 29-09-2009
Anh mở cửa rồi nhìn sang phòng khách, không thấy chị ở
đó. Anh mỉm cười, đi vào bếp, quả nhiên chị đang đảo cơm trong nồi. Anh
ngửi thấy mùi cơm thơm, rất thơm. Điều lạ là ở nơi khác, hầu như anh
chưa ngửi thấy mùi cơm thơm như thế bao giờ.
Anh rửa tay, ngồi vào
bàn ăn. Chị bưng lên hai đĩa nhỏ có hoa xanh, một đĩa đựng mười mấy con
ốc hạt mít, một đĩa đựng rau non mỡ, trong trong. Cuối cùng chị bưng
lên một âu sành nhỏ, đây mới chính là món anh mong chờ nhất. Lập tức
anh mở nắp âu ra xem, trong đó có trắng có xanh, có đỏ, trông thật vui
mắt.
Anh tự múc trong âu ra nửa bát canh. Nước canh trong, không có
váng mỡ, xanh là rau cải, trắng là đậu phụ, lại còn dăm ba hạt câu kỷ
đỏ. Mùi vị canh tuyệt hảo, bảo chay tịnh thì lại rất đậm đà, bảo đậm đà
thì lại rất thanh đạm, bảo thanh đạm thì lại rất ngọt ngào. Bát canh
chẳng khác gì có đoá phù dung nổi trên mặt nước trong, đầy vẻ thiên
nhiên. Chỉ húp một ngụm thôi đã thấy các giác quan bị tê liệt cả một
ngày bỗng dưng thức tỉnh, vẻ mặt anh cũng biến đổi theo. Dường như vỏ
bọc mỏng trên mặt đã bị vỡ tan, tất cả các thớ thịt, tất cả các nếp
nhăn đều duỗi ra... thật là một món canh ngon tuyệt! Nó khác hẳn các
bữa tiệc anh phải thù tiếp - tiệc công việc. Loại tiệc như thế không
bao giờ có cơm. Lúc nào cũng quá nhiều chất béo, quá nhiều vị nồng cay
làm cháy cả cổ, lưỡi hầu như tê dại.
Anh húp liền hai bát canh rồi
mới ăn cơm, cứ một con ốc hạt mít lại một gắp rau, một đằng béo, một
đằng giòn, đều là những món trôi cơm. Bát cơm hết veo lúc nào cũng
chẳng hay, nhưng anh không xới thêm mà chỉ nhấm nháp một lưng canh nữa,
sau đó anh đặt bát xuống, mỉm cười với chị:
- Em nấu sao được món
canh này? Ai cũng bảo tiệm ông Vương Già có món canh ngon, nhưng theo
anh thì canh ở tiệm ấy cũng không ngon bằng canh nhà nấu.
- Nói ra thì... Kỳ thực rất đơn giản, nhưng phải có lòng kiên trì.
Sau
này nhiều lần anh thấy luyến tiếc cuộc sống lúc đó. Cuộc sống thật yên
bình. Cảm giác thật tuyệt khi ngồi vào bàn ăn đợi vợ bưng chiếc âu sành
lên, màu sắc đẹp mắt khi mở nắp âu ra.
Anh đã kết hôn mười bảy
mười tám năm rồi. Vợ anh là bạn thời học đại học, là mối tình đầu. Ra
trường hai năm, họ làm lễ cưới và chẳng bao lâu đã có con. Thằng bé
chẳng những học vào loại ưu mà còn rất xinh trai, bởi vì chị là hoa
khôi của trường, chẳng cần trang điểm cũng đáng yêu. Vì thế nên anh
không dễ bị sắc đẹp đàn bà làm kinh động. Vả chăng anh cũng biết sắc
đẹp của phụ nữ bây giờ phần lớn nhờ vào mỹ phẩm.
Nhưng sự xuất hiện
của Đô Đô là một việc hoàn toàn bất ngờ. Lúc đầu anh thấy đó chỉ là cô
bé còn chưa trút bỏ được vẻ ấu trĩ, như một bình hoa thuỷ tinh, đẹp và
trong suốt, chỉ để ngắm chứ không dùng được bao lâu. Tới khi nhận ra ý
đồ của cô bé, anh còn cảm thấy buồn cười. Nếu không phải là nhân viên
của anh, cô bé đáng gọi anh bằng chú. Đương nhiên anh cũng thầm lấy làm
thích thú. Cô bé chẳng những xinh đẹp mà gia đình cũng không xoàng. Cha
là luật sư nổi danh, mẹ là bác sĩ nổi tiếng, gia đình vốn định cho cô
sang Đại học Cambridge du học. Một cô bé như thế mà gần gũi đàn ông
thì..
Lúc đầu anh thật sự không hề để ý vì cho rằng Đô Đô chỉ bốc
đồng nhất thời, hơn nữa anh không thể phá hoại gia đình của mình. Nhiều
năm nay, vợ anh xin nghỉ công việc dạy học ở một trường trung học mà
chị đang làm rất tốt, chuyên tâm ở nhà giúp chồng, dạy con. Một phụ nữ
ngoài bốn chục tuổi, không có sự nghiệp, cũng không có bạn bè, chị sẽ
sống sao đây? Huống hồ rất nhiều đàn ông bây giờ sau khi thành đạt đều
tìm thú vui mới, bỏ mặc người vợ kết tóc xe tơ. Anh không muốn mình
cũng là hạng đàn ông tầm thường. Nhưng con gái thời nay chỉ thích làm
theo ý mình. Các cô muốn gì là vừa khóc vừa gào đòi chết. Bình hoa thuỷ
tinh Đô Đô vì yêu anh vô vọng nên đặt mình trên vách đá thẳng đứng.
Cuối cùng anh đành phải giơ tay đỡ lấy cô ta.
Anh không về nhà ăn
cơm nữa. Sau đó cả đến tối cũng không về. Anh bảo anh quá bận, sau đó
lại nói anh muốn ở một mình cho yên tĩnh. Chị im lặng hồi lâu. Cuối
cùng chị bảo:
- Thôi thế này vậy, khi nào anh muốn về thì gọi điện.
Anh
không thích thuê nhà, bảo phải mua một căn hộ trang bị đầy đủ, đồng bộ,
từ đồ đạc đến đồ điện. Đô Đô lại không thích, cô bảo kiểu nhà như thế
không có phong cách. Cuối cùng cô đưa anh về ở nhà cô. Đô Đô một mình ở
căn hộ hai phòng ở, một phòng khách do cha mẹ mua cho. Cô tự trang trí
lấy, một phong cách gọn nhẹ, hiện đại nhưng lại là kiểu còn tốn tiền
hơn cả bài trí hoa lệ.
Tình yêu mới, nhà ở mới, không khí mới, điên
cuồng mới, cả anh cũng thấy mình như đổi mới. Mấy tháng trời qua đi như
có cánh bay. Cũng có lúc cả hai thấy đói. Anh là nhân vật của một nửa
công chúng, không thể đi ăn hàng ngày ở tiệm, Đô Đô đành phải gọi các
tiệm mang đồ ăn tới nhà. Món ăn đưa đến không có canh, họ có lúc uống
thay bằng trà Ô Long đóng hộp và thường xuyên hơn là uống Côca Côla.
Dần dần bữa ăn trở thành công việc khổ sai, bởi các món đưa đến trở nên
khó nuốt, hơn nữa anh còn phải che giấu, bởi chỉ cần anh tỏ ra không
vừa ý là Đô Đô nói ngay: "Em biết anh lại nhớ cuộc sống trước kia rồi
chứ gì? Anh thấy hối thì cứ nói toẹt ra đi!".
Chẳng ngờ một hôm, vừa
vào qua cửa, anh đã nhìn thấy khuôn mặt ửng hồng vì hưng phấn của Đô
Đô. Đô Đô kéo anh vào bếp. Trong bếp là cảnh một siêu thị thu nhỏ sau
cơn động đất. Mọi thứ đều rối loạn, cả đến mái tóc của Đô Đô cũng dính
một thứ gì đó vàng vàng như mỡ. Tất bật một lúc lâu rồi Đô Đô cũng làm
xong. Anh làm ra vẻ không do dự xúc món xúc xích Viên sốt cà chua thêm
mười mấy thứ gia vị khác nữa. Ăn xong, anh nói: "Từ nay không cần phải
nhiêu khê đến thế. Người giỏi làm cơm thì cho dù chỉ có canh nước trong
cải biếc, ăn vào đã thấy sướng!".
Dứt lời, anh lập tức nhận ra mình đã nói một câu không nên nói.
* * *
Khi
tiếng chuông cửa vang lên, trong một giây, chị tưởng anh trở về, nhưng
chị hiểu ngay là không phải. Chị mở cửa, một cô gái trẻ đứng ngay trước
mặt chị, da trắng nõn nà. Chị thầm hỏi bằng ánh mắt, cô bé nói: "Em là
Đô Đô, bạn của chồng chị!".
Chị hiểu ra ngay. Đô Đô muốn tìm một tình cảm nào đó biểu hiện trên nét mặt chị nhưng không hề có. Cô ấy đi vào đề:
-
Hôm nay em đến đây, một là muốn thấy chị là người như thế nào, hai là
muốn được chị cho ăn cơm chị nấu. Anh thường khen chị nấu món đơn giản
nhất cũng thành được món ngon nhất nên em tò mò.
Chị dường như cảm thấy khó nghĩ, lát sau mới nói:
- Thế thì cô ăn tạm bữa cơm xoàng vậy.
Chị
dọn ra một bát cơm, hai đĩa thức ăn nhỏ và một cái âu sành. Đô Đô mở âu
sành, múc một bát canh, húp một ngụm rồi chẳng cần suy nghĩ đã reo
"Oa!". Cô ngờ vực nhìn chị:
- Đây chính là món canh nước trong rau biếc hay sao?
- Anh ấy gọi như thế! Chị đáp.
- Chị có thể cho em biết canh này nấu như thế nào không?
Chị
dường như khẽ trút một tiếng thở dài, sau đó mới nói: - Phải chuẩn bị
nhiều thứ đấy. Sườn ngon, giămbông Kim Hoa, gà cỏ Tô Bắc, tôm tươi Thái
Hồ, măng núi Mạc Can, sò tươi, nấm hương, đến mùa cua thì mua cua hồ
Dương Trừng, chặt làm đôi, cho tất cả vào âu đun nhỏ lửa chừng ba bốn
giờ. Nước một lần phải đổ cho đủ, không cho muối, bột nêm. Hầm xong,
vớt tất cả bã ra, cả những vụn bã nhỏ cho nước thật trong. Lúc gần ăn
mới thả đậu phụ, rau cải, những thứ này có thể hút hết váng mỡ.
Đô
Đô hít vào một hơi dài. Đây chính là món canh được gọi là "nước trong
rau biếc" sao? Lòng dạ người phụ nữ này mới sâu lắng làm sao! Còn người
đàn ông kia nói mà chẳng hiểu gì hết. Hàng ngày được hưởng thụ món ngon
như thế mà anh lại cho rằng đó là món đơn giản nhất, dễ làm nhất? Chính
trong giây phút đó, Đô Đô sâu sắc hiểu ra người phụ nữ ấy. Cô cũng hiểu
ra trên thế giới này, giữa tình yêu này và tình yêu kia khác xa nhau
biết mấy!
Chị nhìn Đô Đô, cười khoan dung rồi hỏi:
- Cô có thể vì anh ấy mà nấu như vậy không?
Đô Đô ngoẹo đầu, nghiêm túc suy nghĩ rồi đáp:
- Em có thể làm như vậy, nhưng không cần nữa rồi.
Một
tháng sau. Chiều muộn, như thường lệ chị ở trong bếp. Chuông cửa bỗng
reo vang, chị mở cửa, bất ngờ lại là anh. Chị ngẩn ra, buột miệng hỏi:
- Sao thế? Quên không mang chìa khoá à?
Anh
cảm thấy như trút được gánh nặng, xác định mình có thể rửa tay ngồi vào
bàn ăn được rồi. Chị bưng lên một khay to. Chứ không mang thành nhiều
lần như trước. Trên khay có hai bát cơm, hai đĩa nhỏ thức ăn và một cái
âu sành. Đó là thứ anh nhớ nhung nhất. Không chờ được, anh mở nắp âu,
múc ra lưng bát canh. Vẫn có xanh, đỏ, trắng, vẫn là màu nước trong
vắt, không có váng mỡ. Anh hấp tấp hút một ngụm, chỉ một ngụm ấy là đã
biến sắc mặt.
- Canh gì thế này?
- Anh không dám nhổ ra.
Chị nếm một ngụm rồi nói:
- Nước trong rau biếc thì chỉ có thế này thôi.
Anh
đặt thìa xuống xét nét nhìn chị. Chị không nhìn anh, thản nhiên ăn cơm.
Anh không ăn, châm một điếu thuốc. Chị không hề nhìn anh lấy một cái.
Ăn xong miếng cuối cùng, chị thu hết bát đĩa vào khay, sau đó mới nhìn
thẳng vào anh nói:
- Nhà ta sau này có thể phải thuê một người giúp việc theo giờ. Em tìm được việc rồi mà việc nhà lại nhiều như vậy.
- Em đi làm? Làm gì?
- Anh kinh ngạc hỏi.
- Anh quên rồi à? Em vốn là một cô giáo.
Ngụm canh khó nuốt vừa nãy dường như cuộn lên trong ruột, anh buột miệng hỏi:
- Việc lớn như thế sao không bàn với tôi? Em bây giờ sao thế?
- Vừa hỏi xong, anh đã thấy hối. Người đuối lý là anh.
Nhưng chị không nói gì thêm, chỉ nhìn anh một cái. Cái nhìn ấy khiến anh bắt đầu nhận ra mình thật ngu xuẩn.