Thư mục: Tổng hợp |


CON ĐƯỜNG 18 TUỔI
Em lại tìm về con đường mười tám tuổi
Chút ngây thơ nắng rớt lá cỏ mềm
Mưa hạ bay xa vắng thời hoa mộng
Ngỡ bên nhau mười tám tuổi thuở nào
Em vẫn về con đường màu hoa nở
Đất bazan màu mỡ mến chân người
Em vẫn thế con đường hoa vẫn thế
Ai xa rồi có níu giữ được đâu
Em sẽ về con đường xưa kỷ niệm
Tìm chút dư âm vương lại bên thềm
Nhặt cỏ úa kết tình thơ vụng dại
Cho một thời hai đứa đã có nhau

Thời gian lặng lẽ dần trôi, tất cả cũng sẽ bị cuốn lấp đi và tự ngủ yên trong sâu thẳm tâm hồn. Kí ức rồi cũng sẽ phủ màu năm tháng, phai nhòa theo dòng chảy cuộc sống bộn bề.
Có những chiều như buổi chiều nay
Tôi một mình lang thang trên phố
Cô đơn buồn giữa dòng người hối hả
Phố thì đông sao vẫn thấy lẻ loi?
Chàng ngốc yêu thương của em!
Cho em được mãi gọi tên anh như vậy, dù chỉ là để mình em nghe thấy mà thôi nhé anh! Dù em biết chẳng bao giờ, chẳng bao giờ nữa, …anh nghe thấu tiếng con tim em đang lặng lẽ thét gào xót xa. Em vẫn một mình lang thang giữa phố đông chiều nay, cô đơn đếm từng nhịp bước chân trên lối cũ. Cũng chẳng hiểu nổi lòng mình sao dẫn bước đến chốn xưa, và tự làm con tim mình nhức nhối…

Nhức nhối hoài niệm một thưở đong đầy yêu thương, nhung nhớ. Nhức nhối bóng hình ai mãi ám ảnh không thôi. Nhức nhối quặn thắt khi mắt mãi kiếm tìm và mong ngóng, hy vọng:
Ai chợt qua có phải là anh không?
Sao giống quá lại hình như không giống
Niềm vui chợt đến bỗng vỡ thành bọt sóng
Mắt ai nhìn đăm đắm phía không anh

Từ lúc nào không hay, em đã cho mình một thói quen kiếm tìm, kiếm tìm trong vô vọng một ánh mắt thân quen, đầm ấm; một dáng hình thân thương đã hằn sâu, gim chặt con tim…Em lạc lối giữa phố đông người, khắc khoải chờ mong anh xuất hiện trước mặt, …vẫn vẹn nguyên như thưở nào. Tự dối lòng để đến lúc bừng tỉnh, biết rằng sau cơn mê sẽ mãi mãi là niềm đau. Anh đã xa, mãi xa thật rồi!

Vẫn còn đây hơi ấm bàn tay anh nồng nàn sưởi ấm tay em những ngày giá rét. Vẫn còn đây ánh mắt thẳm sâu, vời vợi thiêu đốt lòng em- ánh mắt một thời bên em khích lệ, nâng em dậy trước mọi chông gai. Vẫn còn đây bờ vai tin cậy, cái ôm nồng say, mùi hương quen thuộc, dịu dàng…Sẽ còn mãi dư âm.

Thời gian lặng lẽ dần trôi, tất cả cũng sẽ bị cuốn lấp đi và tự ngủ yên trong sâu thẳm tâm hồn. Kí ức rồi cũng sẽ phủ màu năm tháng, phai nhòa theo dòng chảy cuộc sống bộn bề. Nhưng dấu yêu ơi sao có thể quên, bởi dù mai này đây có người nâng cho em từng bước, dạy cho em đặt niềm tin vào phía trước, biết thương yêu, chở che cho em, em mong rằng người đó chính là anh...

Thụy Kha 20:41 20-11-2009
Em ơi, sống là phải có hy vọng. Nếu đã yêu thì hãy chờ đợi, rồi một ngày mai em sẽ có được hạnh phúc bên người ấy.
Hãy luôn yêu cuộc sống này, vì cuộc sống chính là niềm hạnh phúc em ạ ! Cứ gậm nhấm nỗi buồn của riêng mình vì đó cũng là hạnh phúc ... ( thật kỳ lạ như vậy đó ! )