Em hãy đến chim thiên nga cánh mỏi/Đậu yên lành trên mặt nước hồ tôi.

Bài mới nhất

Sửa Đóng
Đợt vừa rồi tôi có chuyến công tác vào Hà Tĩnh. Tuy thời gian làm việc ngắn ngủi nhưng sự chu đáo ân tình của đồng nghiệp Hà Tĩnh thực sự làm tôi cảm động, cũng có lẽ một phần do các bạn ấy biết tôi là "con du" Hà Tĩnh chăng?

Công việc xong xuôi, ngồi bên ấm nước chè xanh sóng sánh mà chắc các bạn đã từng biết vị ngon của nó qua câu ca: ...nước chè xanh Xứ Nghệ/ Càng chát lại càng ngon... câu chuyện về quê hương, về tình người càng lúc càng đậm đà.

Buổi chiều các bạn bố trí đưa tôi đi thăm quan Ngã ba Đồng Lộc và mộ Tổng Bí thư Trần Phú, đến tối mấy anh chị em lại cùng ra sân ga ngồi cho muỗi cắn chân, lưu luyến tiễn đưa đến khi tầu chuyển bánh!

Trở về nhà rồi mà tôi vẫn nhớ mãi cái cảm giác gai người vì xúc động khi đọc bài thơ "Lời thỉnh cầu ở Nghĩa trang Đồng Lộc" của nhà thơ Vương Trọng được khắc trên tấm bia đá, đặt cạnh cây bồ kết được trồng để tưởng nhớ mười cô gái thanh niên của đất Hà Tĩnh đã hy sinh tại đây để giữ vững tuyến đường máu lửa cho xe ta vào chiến trận.

DSC00138.jpg image by sirmit2
(Ảnh sưu tầm trên net.)

LỜI THỈNH CẦU Ở NGHĨA TRANG ĐỒNG LỘC 

 
 - Mười bát nhang hương cắm thế đủ rồi
Còn hương nữa hãy dành phần cho đất
Ngã xuống nơi này đâu chỉ có chúng tôi
Bao xương máu mới làm nên Đồng Lộc
Lòng tưởng nhớ xin chia đều khắp
Như cỏ trong thung, như nắng trên đồi.

 - Hoa cỏ may khâu nặng ống quần, kìa!
Ơi các  em tuổi quàng khăn đỏ
Bên bia mộ xếp hàng nghiêm trang quá
Thương các chị lắm phải không, thì hãy quay về
Tìm cây non trồng lên đồi Trọ Voi cùng bao vùng đất trống
Các chị nằm còn khát bóng cây che.

 - Hai mươi bảy năm qua chúng tôi không thêm một tuổi nào
Ba lần chuyển chỗ nằm lại trở về  Đồng Lộc
Thương chúng tôi, các bạn ơi, đừng khóc
Về bón chăm cho lúa được mùa hơn
Bữa ăn cuối cùng mười chị em không có gạo
Nắm mì luộc chia nhau rồi vác cuốc ra đường.

 - Cần gì ư, lời ai hỏi trong chiều
Tất cả chưa có chồng và chưa ngỏ lời yêu
Ngày bom vùi tóc tai bết đất
Nằm xuống mộ rồi mái đầu chưa gội được
Thỉnh cầu đất cằn cỗi nghĩa trang
Cho mọc dậy vài cây bồ kết
Hương chia đều trong hư ảo khói nhang.

                                                        Đồng Lộc, 05-7-1995

  • Báo cáo

    ruchung 00:06 02-11-2009

     - Hai mươi bảy năm qua chúng tôi không thêm một tuổi nào
    Ba lần chuyển chỗ nằm lại trở về  Đồng Lộc
    Thương chúng tôi, các bạn ơi, đừng khóc
    Về bón chăm cho lúa được mùa hơn
    (Vương Trọng)


    Báo cáo

    nguyenthuthuy14:20 02-11-2009

    Với xã hội bây giờ nếu có biến, không biết có còn những con người dám xả thân quên mình, hy sinh tất cả vì đất nước như các cô gái đó không? Chắc là vẫn có nhưng mà ít lắm bác nhỉ? :(
  • Báo cáo

    Vương Cường 10:35 10-10-2009

    Hahaha..du nghệ tĩnh! Không chê quê nghèo à? Quê choa rứa đó! Tình người hơi bị sâu đó nghe! Hôm qua anh vừa nói ở một diễn đàn, ít ra cũng 70% con gái HN không thể và không bao giờ hiểu đúng người Nghệ Tĩnh, người của nơi địa linh nhân kiệt hahaha...Bạn anh, NSĐ viết : Ai qua cầu sẽ đến được mùa thu! Thuthuy ơi, bài thơ trên là của chú anh đấy. khoe chút nha. Chúc vui.
    Báo cáo

    nguyenthuthuy10:47 10-10-2009

    Em tự hào là con du Hà Tĩnh chứ, mảnh đất địa linh nhân kiệt chỉ với hai cái tên Nguyễn Du và Nguyễn Công Trứ thôi đã như sấm truyền thiên hạ rồi!
    Em có biết bác Vương Trọng là chú của anh, còn biết cả câu thơ của bác Phan Chí Thắng nữa:
    ..."Nghệ An có bác họ Vương
    .... ..................................................."

    Hehehehe!

Bài viết về bạn hoặc có tag tên bạn:

  • Chưa có bài nào có liên quan.

Người đăng ký yêu thích blog này cũng đồng thời thích:

  • Chưa có blog yêu thích nào có liên quan.

Xem thêm

Thư mục

Xem ngày tháng

S M T W T F S
1 2 3 4 5 6 7
8 9 10 11 12 13 14
15 16 17 18 19 20 21
22 23 24 25 26 27 28
29 30