<?xml version="1.0" encoding="utf-8"?>
<rss version="2.0">
<channel>        <title><![CDATA[SUN]]></title>
        <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/nhduong84hnvn]]></link>
        <description><![CDATA[Welcome to my life]]></description>
        <language>vi-vn</language>
        <lastBuildDate>2009/08/03 10:04:14</lastBuildDate>         <item>
            <title><![CDATA[Ký ức]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/nhduong84hnvn/article?mid=208]]></link>
            <description><![CDATA[“Ông già này, ông còn nhớ cách đây bốn mươi năm không? Khi đó ta vừa
mới cưới nhau, sao đến giờ tôi vẫn nhớ, lòng vẫn còn xao động ghê gớm
lắm, hệt như ngày mới yêu!”“Bao
gian khó, vất vả cùng sự xa cách đã được chúng ta san bằng bởi tình yêu
bất diệt. Khi ông về phép mình đã tổ chức một đám cưới nhỏ, chỉ có gia
đình và đại diện đơn vị của ông, của tôi cùng vài người bạn thân. Bữa
cơm giản dị, song tình cảm ấm áp cực kỳ.  
 &nbsp; 
Sau đó thi thoảng tôi
lại đùa ông: “Bao giờ anh cưới lại em, phải đưa rước, tiệc tùng đàng
hoàng”. Để rồi ông tủm tỉm: “Năm mươi năm sau nhé!”. Và hôm ấy đêm về,
lời hứa đã khắc ghi, theo ông cả vào giấc mơ, ông tiến hành cưới tôi
lần nữa trước quan viên hai họ, đông đảo vui vẻ… Ông chẳng thể biết lúc
ông kể về giấc mộng đẹp ấy, trái tim tôi đã hát ca yêu đời ra sao đâu.
Tôi hạnh phúc vô cùng ông nó ạ, tôi biết ông là người tuyệt vời luôn
biết lo nghĩ cho người khác.  
 &nbsp; 
Cưới xong ta đặt kế
hoạch, sau khi sinh đứa đầu tiên “mẹ tròn con vuông” sẽ gắng lần hồi để
dành tiền, kiếm lấy miếng đất cắm dùi. Rồi dựng nên căn nhà nhỏ che
nắng che mưa, sẽ nhớ dành một khoảng đất để trồng rau tăng gia, ông hứa
sẽ vun trồng tặng tôi cây hoa tường vi cánh hồng mượt mà, tươi trẻ. Tôi
rất thích! Và chúng ta đã làm được. Ôi chao, ngày ấy niềm tin tôi trao
ông luôn dạt dào, mãnh liệt y như ngày đầu, và đến giờ vẫn thế! 
 &nbsp; 
Tôi luôn đặt cuộc
sống và hi vọng của đời mình vào tay ông. Không biết khi đó ông nghĩ
thế nào, còn với tôi, niềm mơ ước có một căn nhà nhỏ ấm cúng do chính
đôi bàn tay ta lao động, gây dựng nên bên gia đình hạnh phúc, đã lớn
hơn hết thảy mọi ham muốn trên trần gian. 
 &nbsp; 
Tôi luôn cố gắng làm
việc chăm chỉ thậm chí còn dành thời gian làm ngoài giờ kiếm thêm thu
nhập và cả tiết kiệm nữa, sau này có con tôi lại đắm đuối vì con, trong
khi bên cạnh luôn có ông khích lệ, động viên… Tôi thấy thật hạnh phúc! 
 &nbsp; 
Còn nhớ đơn vị ông
khi đó đóng cách nhà tám mươi cây số, vậy mà cứ cuối tuần ông lại gò
lưng đạp xe về giúp tôi cuốc đất trồng rau, bổ xong một đống củi, giã
vài cân bột cho con rồi mới yên tâm hối hả đạp xe đi. Khi mua được
chiếc xe máy cũ, tôi vẫn nhớ cảnh tối đó ông thao thức không ngủ được,
nửa đêm trở dậy bật đèn để sát chiếc xe ngắm đến từng con ốc, ánh mắt
hào hứng, vui mừng như trẻ con được quà.  
 &nbsp; 
Giờ nghĩ lại, tôi
muốn khóc quá, chúng ta đã quá khắc nghiệt với bản thân chăng? Nhưng
thực sự chưa một lần tôi hối tiếc vì đã sống cuộc sống thời đạm bạc,
thanh bạch nhường ấy bên ông. Cái quần đùi và cái tất của ông đã rách
vậy mà dấm dứ, lấy đà mãi không dám thay mới vì tiếc. Ông cứ gạt đi nói
vẫn dùng tốt chỉ cần tôi mạng lại là ổn. &nbsp; 
 &nbsp; 
Một thời gian sau ông
xuất ngũ, trở về làm gần nhà hơn và ông vẫn luôn gắng tiết kiệm từng ít
một để lo cho vợ con được cái nọ cái kia bằng người. Song dẫu mải kiếm
tiền ông vẫn không quên thi thoảng mua tặng tôi một bông hoa hồng
nhung, lại còn nói dối hái ở vườn công ty. Tôi biết cơ quan ông đâu
trồng loài hoa ấy, mà chỉ trồng những cây hoàng lan to để lấy bóng mát
và lấy hương của giống hoa đài các này. Đến mùa ông không quên hái cho
tôi sáu nụ hoàng lan sắp nở, về sắp trên chiếc đĩa để chén uống nước,
hôm sau chúng nở bung ra với các cánh thơm ngào ngạt cùng màu trắng
tinh khôi. Tôi yêu chúng tựa như yêu người tặng tôi chúng vậy…”.  
 &nbsp; 
Cô gái mắt đỏ hoe từ
gian bếp bước ra: “Mẹ, mẹ ăn chút gì đi để còn ngồi trò chuyện tiếp với
bố con”. Mắt bà lão không rời di ảnh của người đã khuất. 
 &nbsp; 
“Mẹ không thấy đói,
nhớ ngày nào mẹ và bố con mải ngồi nói chuyện còn quên cả ăn cơ, khi ấy
không hiểu sao bố mẹ chỉ nghiện tâm sự với nhau, cả ngày chẳng hết
chuyện. À, món đỗ con có nhớ luộc riêng một đĩa phần bố không? Bố con
chỉ thích ăn đơn giản thế thôi, không ưa xào với thịt đâu”.  
 &nbsp; 
Cô gái nước mắt lưng tròng: “Lần nào thắp hương cho bố, mẹ cũng dặn, con nhớ mà. Mẹ vào ăn cơm với chúng con”.
 &nbsp; 
“Các con cứ ăn trước
đi, lát mẹ ăn, để mẹ ngồi hàn huyên với ông ấy thêm chút nữa. Này ông
nó, ông còn nhớ lần đầu tiên ông nắm tay tôi không? Tôi dám chắc với
ông, tôi có bị bệnh tim thì cũng là do cái lần đó ông khiến tôi giật
thót mình đấy. 
 &nbsp; 
Ông lão à, sao chẳng
nói một lời thế, có biết là tôi nhớ ông lắm không? Có biết là tôi yêu
ông nhiều lắm không? Dù ông là người không biết giữ lời hứa, ông chả
từng nói: Năm mươi năm sau sẽ cưới lại tôi kia mà…”.]]></description>
            <pubDate>2009/08/03 10:02:09</pubDate>
            <guid><![CDATA[Ký ức:208]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Entry for September 09, 2008]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/nhduong84hnvn/article?mid=2]]></link>
            <description><![CDATA[Trời mưa rả rích, em cứ ngóng mãi ra con ngõ nhỏ ngoằn nghèo sâu hun hút, căng mắt nhìn qua bức tường thấp đầy rêu xanh, giật mình mỗi lần có tiếng xe máy đi qua rồi khẽ thở dài: Không phải xe của anh. 										Em làm kế toán ở trường mầm non gần nhà. 4h30 đã tan, tạt qua cái chợ nho nhỏ bên đường, bất chợt trời đổ mưa. Lúc em đang mải mê chọn mớ rau ngót thì có tiếng chuông điện thoại. Anh ân cần: “Vợ yêu à, em có nhớ mang áo mưa không đấy?”. Em cười khúc khích vì lời nói dối ngọt ngào của anh.    Chẳng ngày nào anh quên kiểm tra trong cốp xe xem em đã mang áo mưa chưa. Sáng nay anh đã gấp và để gọn gàng vào đó rồi mà. Bị em trêu “đãng trí”, anh mới “à’ lên một tiếng. Giữa tiếng máy móc trong xưởng ồn ào, anh còn dặn dò em đi cẩn thận, anh sẽ về ngay.    Đồng hồ điểm 6h. Chắc hôm nay mưa nên trời tối nhanh quá. Bát canh và khúc cá, em đã chuẩn bị xong. Mẹ vừa gọi điện lên hỏi em: “Bao giờ thì mẹ có cháu bế?”. Em chỉ cười. Chị dâu cũng nhắn tin bảo sẽ “nhượng” lại cho em mấy bộ đầm bầu và đồ cho bé sơ sinh. Em hạnh phúc vì được gia đình anh quan tâm và yêu thương. Phận làm dâu, em đâu mong gì hơn, anh nhỉ? Em vẫn thường đùa anh: “Vì em ở hiền nên mới gặp lành như thế”.    Mà từ hồi vợ chồng mình ra ở riêng, gặp bao điều tốt lành và may mắn thật. Căn nhà cấp 4 trong con ngõ sâu hun hút này là món quà “cho thuê không mất tiền” của một người cô họ bên nhà anh. Cô cười bảo: “Hai đứa cứ ở cho vui cửa vui nhà. Không phải tiền nong gì đâu”. Nhờ đấy, mỗi tháng vợ chồng mình đỡ được một khoản kha khá tiền nhà.     Đêm đầu tiên, em không tài nào ngủ ngon giấc vì lũ chuột chí chóe ồn ào. Cuối tuần, anh bàn với em bỏ chút tiền để sửa sang nhà cửa. Nói rồi anh tự mình đi mua ván nhựa ốp trần, mua sơn tường, cả gạch và xi măng. Anh loay hoay bấm di động hỏi hết người này đến người khác cách sửa nhà. Rồi anh gật gà gật gù ra chiều tâm đắc lắm.     Em cứ loanh quanh trêu trọc và lấy cho anh cái đinh, cái búa. Tác phẩm đầu tay của anh cũng dần hoàn thành. Mặc dù lớp sơn tường còn lem nhem, cái bậc đẩy xe còn mấp mô, thậm chí tấm nhựa trần anh ốp bỗng dưng rơi lả tả suýt vào đầu em nhưng em đã thấy thế là chồng mình khéo tay lắm rồi.    Anh động viên: “Cố gắng chút để dành tiền mua đất em ạ”. Mục tiêu phấn đấu của hai vợ chồng son e chừng còn gian nan quá. Nhưng có anh ở bên, em chẳng thấy ngại ngần hay lo sợ điều gì.    Vui hơn nữa là chỗ ở của vợ chồng mình chỉ cách nhà em khoảng 3 cây. Thế là hôm nào được nghỉ sớm, em cũng tranh thủ tạt qua “chào thầy, chào u” chút xíu. Hoặc hôm nào có món ngon, mẹ lại “alô” để anh em mình có mặt.     Ở đây, em cũng không phải xa mấy đứa bạn từ hồi cấp 3. Thi thoảng nhàn rỗi, bọn độc thân ấy lại “í ới” mua đồ ăn vào nhà mình nấu nướng. Anh không lấy làm khó chịu, thậm chí anh còn rất tâm lý: “Anh không muốn em vì chồng vì con mà thay đổi tình cảm với các bạn”. Lúc nào anh cũng vui vẻ, hồ hởi và sẵn sàng đi sinh nhật, hát karaoke cùng đám bạn nhí nhố của em. Chính điều đó khiến em cảm động. Em đã nhận ra rằng quyết định lấy anh là quyết định sáng suốt nhất trong cuộc đời mình.    Mới chuyển về đây, em chưa quen bà con hàng xóm nên đi ra đi vào cũng phải cửa khóa then cài cẩn thận. Nhiều khi anh bận bịu công việc, em tủi thân vì chờ rồi hờn dỗi: “Biết thế ngày xưa em kết hôn với bạn Mạnh”. Bạn Mạnh nhà cao cửa rộng ở Thủ đô, theo đuổi em đã lâu. Những lúc như vậy, anh cũng chẳng vừa: “Biết thế ngày xưa anh cưới chị My”. Chị My là con gái cưng của thủ trưởng cơ quan anh và đem lòng yêu anh tha thiết. Rồi hai vợ chồng lại chọc nhau cùng cười.     Chỉ là đùa vui thôi anh nhỉ. Em biết rõ ràng đồng ý cưới chị My, anh sẽ có cơ hội thăng tiến trong sự nghiệp. Hay bản thân em, nếu lấy bạn Mạnh, có thể giờ em đang ăn tối trong một cửa hàng nhấp nháy ánh đèn màu. Tiền bạc hay vật chất đâu thể đánh đổi được tình yêu của hai vợ chồng mình, phải không anh?    Có tiếng anh thấp thoáng hòa trong tiếng mưa rơi ngoài cổng: “Này, em gì ơi, mở cửa cho anh vào với”. Em nhanh nhẹn với tay lấy chùm chìa khóa, đón chào anh bằng một nụ cười rạng ngời hạnh phúc…Ngộ ngộ ]]></description>
            <pubDate>2008/09/09 01:18:24</pubDate>
            <guid><![CDATA[Entry for September 09, 2008:2]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Entry for September 01, 2008]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/nhduong84hnvn/article?mid=3]]></link>
            <description><![CDATA[Cuộc sống cho tôi nhiều thứ  và cũng lấy của tôi đi nhiều thứ. Cuộc sống cho tôi phải nhiều lần vấp ngã  và dạy tôi phải TỰ đứng dạy. Cuộc sống cho tôi nhiều niềm vui,hạnh phúc nhưng cũng dạy tôi nó không phải tất cả màu hồng. Cuộc sống với tôi nhiều khi là màu đen ảm đạm nhưng vẫn chỉ cho tôi ở đâu đó le lói chút ánh sáng. Cuộc sống làm tôi mất đi nhiều người bạn  vì tôi nghĩ thực sự hiểu họ là người ntn. Cuộc sống cho tôi những người bạn khác và tôi biết họ thực sự là người tôi cần. Cuộc sống dạy tôi sự chín chắn tỉnh táo và cần phải có cả lạnh lùng. Cuộc sống dạy cho tôi phải biết lúc nào  phải lắng nghe,có sự cảm thông,chia sẻ. Cuộc sống dạy cho tôi phải biết dũng cảm đối mặt với khó khăn. Cuộc sống dạy cho tôi những phút  biết hối hận và nói lời xin lỗi. Cuộc sống nói với tôi không phải bất cứ điều gì tôi muốn là tôi có thể đạt được. Cuộc sống nói cho tôi biết  không ai yêu tôi bằng gia đình và những người bạn thực sự. Cuộc sống dạy tôi hãy làm những gì khi đang có  thể để sau này không phải nói hối tiếc.  Cuộc sống nói với tôi rằng 24 năm qua  tôi chỉ hiểu một phần rất rất nhỏ về cuộc sống. Cuộc sống nói với tôi rằng  &quot;u&#39;re nothing in this WORLD&quot;  Cuộc sống nói với tôi khi muốn nói về cuộc sống &quot;Phải thực sự nói từ trong trái tim của mình&quot;.  ]]></description>
            <pubDate>2008/09/02 00:27:25</pubDate>
            <guid><![CDATA[Entry for September 01, 2008:3]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Entry for August 07, 2008]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/nhduong84hnvn/article?mid=4]]></link>
            <description><![CDATA[Mưa tháng 7 - Mưa ngâu - Mưa nước mắt - Mưa chia tay.Tự nhiên hôm nay lãng mạn thế.Hâm thật]]></description>
            <pubDate>2008/08/07 21:50:25</pubDate>
            <guid><![CDATA[Entry for August 07, 2008:4]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Entry for August 03, 2008]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/nhduong84hnvn/article?mid=5]]></link>
            <description><![CDATA[Em iu tớ đỗ đại học rồi nhá,thừa hẳn 5,5 điểm,đỗ đại học quốc gia hẳn hoi,tớ vui lắm .Hơi bị tự hào vì tớ có em iu học giỏi thế nhá .]]></description>
            <pubDate>2008/08/03 23:35:26</pubDate>
            <guid><![CDATA[Entry for August 03, 2008:5]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Entry for July 23, 2008]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/nhduong84hnvn/article?mid=6]]></link>
            <description><![CDATA[    Adagio   Thể hiện:  Secret Garden        Đừng nghe,buồn lắm đấy ]]></description>
            <pubDate>2008/07/24 00:21:26</pubDate>
            <guid><![CDATA[Entry for July 23, 2008:6]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Entry for July 11, 2008]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/nhduong84hnvn/article?mid=7]]></link>
            <description><![CDATA[Từ tuần sau,hàng xóm của tớ kô đi làm nữa rồi .Hàng ngày cứ mở miệng ra quen mồm là hàng xóm,có việc gì cũng hàng xóm,hàng xóm cho mượn cái kéo,hàng xóm cho mượn cuộn băng dính,rồi tớ trưa mải chơi cũng ngoạc mồm &quot;hàng xóm có đi ăn trưa kô thì mua hộ bánh mỳ nhá&quot; Bạn bè trong cty đi hết rồi,chẳng còn ai nữa,bây giờ tớ còn có 1 mình.1 năm trước,còn đông vui,lúc nào cũng thấy thoải mái vui vẻ,còn bây giờ,mệt mỏi quá.Anh Trung,anh Khá,Chung,Quyền rồi bây giờ đến hàng xóm của tớ cũng đi nốt &quot;Song from secret garden&quot;.]]></description>
            <pubDate>2008/07/12 00:41:27</pubDate>
            <guid><![CDATA[Entry for July 11, 2008:7]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Entry for July 07, 2008]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/nhduong84hnvn/article?mid=8]]></link>
            <description><![CDATA[Bad Day  Alvin And The Chipmunks   Where is the moment we needed the most You kick up the leaves and the magic is lost They tell me your blue skies fade to gray They tell me your passion&#39;s gone away And I don&#39;t need no carryin&#39; on  You stand in the line just to hit a new low You&#39;re faking a smile with the coffee you go You tell me your life&#39;s been way off line You&#39;re falling to pieces every time And I don&#39;t need no carryin&#39; on  Because you had a bad day You&#39;re taking one down You sing a sad song just to turn it around You say you don&#39;t know You tell me don&#39;t lie You work at a smile and you go for a ride You had a bad day The camera don&#39;t lie You&#39;re coming back down and you really don&#39;t mind You had a bad day You had a bad day  Will you need a blue sky holiday? The point is they laugh at what you say And I don&#39;t need no carryin&#39; on  You had a bad day You&#39;re taking one down You sing a sad song just to turn it around You say you don&#39;t know You tell me don&#39;t lie You work at a smile and you go for a ride You had a bad day The camera don&#39;t lie You&#39;re coming back down and you really don&#39;t mind You had a bad day  (Oooh.. a holiday..)  Sometimes the system goes on the blink And the whole thing turns out wrong You might not make it back and you know That you could be well oh that strong And I&#39;m not wrong  (yeah...)  So where is the passion when you need it the most Oh you and I You kick up the leaves and the magic is lost  Cause you had a bad day You&#39;re taking one down You sing a sad song just to turn it around You say you don&#39;t know You tell me don&#39;t lie You work at a smile and you go for a ride You had a bad day You&#39;ve seen what you like And how does it feel for one more time You had a bad day You had a bad day  ]]></description>
            <pubDate>2008/07/07 02:03:27</pubDate>
            <guid><![CDATA[Entry for July 07, 2008:8]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Entry for July 01, 2008]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/nhduong84hnvn/article?mid=9]]></link>
            <description><![CDATA[Ngày 1/7.Tháng này khối việc đây.cả ngoại giao lẫn nội giao.. Ngày 4,5/7 là ngày em iu của tớ thi,lo lắm ,nhưng mà rất tin tưởng vào nó  3 ngày tiếp nữa thì là 1 ngày cực kỳ quan trọng   Sau đó 4 ngày thì cũng là 1 ngày hơi hơi quan trọng,có cũng được mà kô có cũng kô sao  Rồi tiếp đó 5 ngày nữa thì có lẽ tớ sẽ đi vắng 4 ngày,tớ đi ăn chơi nhảy múa  sau đó thì tớ kô biết   Mà sao dạo này mắt trái tớ nó hay nháy thế nhỉ,cả tháng nay rồi,tớ nhìn cứ phải nheo nheo,có ai biết tại sao mắt bị nháy kô,ai đó bảo là tớ cứ nhìn linh tinh ,hơ cũng đúng,dạo này hay nhìn linh tinh thật,kô cố ý,chỉ tội nó đập vào mặt,chẳng nhẽ nhắm mắt vào hay quay mặt đi,phải chịu thôi   &quot;Ngồi bên em nghe gió ru êm đềm ...  không rời xa nhé em,vòng tay anh ôm lấy em yên bình ... &quot; ]]></description>
            <pubDate>2008/07/02 01:13:28</pubDate>
            <guid><![CDATA[Entry for July 01, 2008:9]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Entry for June 25, 2008]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/nhduong84hnvn/article?mid=10]]></link>
            <description><![CDATA[Con nằm yên trong vòng tay bố, đôi mắt ngước lên thật sáng, thật tinh anh, tin tưởng, như nhìn thấu hết suy nghĩ của bố. Thỉnh thoảng Dế lại dụi đầu vào ngực bố, rồi con ngủ, như một thiên thần bé nhỏ trong tay bố. Bố muốn khoảnh khắc ấy dừng lại... 										Đã gần tám tháng rồi, kể từ ngày thiên thần của bố chào đời, từng chút một, cuộc sống của bố mẹ thay đổi. Đến bây giờ nhìn lại, bâng khuâng thấy nhiều thói quen của bố mẹ đã không còn như xưa.    Thứ bảy, chủ nhật không còn vô tư bát phố, đi ăn một bát phở gà, vào hàng băng đĩa ở phố Hai Bà Trưng xem phim mới, đi lượn xem sách hay đơn giản là chỉ lên Vincom ngắm tivi. Buổi tối, cả bố và mẹ không còn hay mở sách ra đọc, lang thang trên internet hay nghe nhạc, xem phim.    Mấy hôm tới bố lại đi tham quan cùng công ty, đây là lần thứ hai mẹ Dế không đi cùng, cũng là một thói quen phải thay đổi, thường thì bố mẹ ít khi đi xa mà không có nhau. Nhưng bây giờ, bố lại có thêm nhiều thói quen mới: đang làm việc lại tủm tỉm cười khi nhớ về con bé Dế tinh nghịch, ghê gớm và lém lỉnh; nhẹ tay mở cửa, đóng cửa khi Dế ngủ; vừa thơm mẹ phải vừa trông chừng không Dế nhìn trộm v.v   Nếu có ai hỏi bố, có thấy mất tự do không khi có Dế, chắc bố trả lời là có. Nhưng nếu ai hỏi bố, có thấy tiếc cái tự do trước kia không, chắc chắn bố sẽ trả lời không. Vì Dế cho bố những khoảnh khắc thật ý nghĩa, những khoảnh khắc bố soi mình vào con để thấy cuộc đời đẹp hơn.    Bố yêu nhất là những buổi chiều tối, khi bà ngoại và mẹ đã tắm cho con (bố cũng tắm rồi nhé), bố bế con và ru con ngủ. Nhạc bật lên, Dế chỉ ưa mỗi nhạc đồng quê thì phải, đầu tiên là bài “Country Roads”, sau đấy là bài “It seems never rain in South California”. Con nằm yên trong vòng tay bố, đôi mắt ngước lên thật sáng, thật tinh anh, thật tin tưởng, như nhìn thấu hết suy nghĩ của bố. Thỉnh thoảng Dế lại dụi đầu vào ngực bố, rồi con ngủ, như một thiên thần bé nhỏ trong tay bố. Bố muốn khoảnh khắc ấy dừng lại, mỗi ngày bố chỉ mong nhanh chóng trở về để lại được ôm Dế của bố vào lòng.   Nhiều lúc bố bâng khuâng tự hỏi, Dế học của ai nụ cười tươi tắn, cái chun chun mũi “làm xấu” đáng yêu thế? Bố đi làm về, dù làm gì (có khi đang khóc), Dế cũng ngoảnh ra nhìn bố cười toe toét, nụ cười có thể xóa sạch mọi mệt mỏi. Đôi mắt Dế cũng ngời lên, như tỏa ra một niềm vui khó tả. Những lúc ấy, mẹ con vẫn thường đùa &quot;đúng là bạn thân của nhau có khác&quot;. Còn bố, những lúc ấy, bố thấy tim mình se thắt lại bởi suy nghĩ &quot;Dế chính là ngày mai đầy ý nghĩa của bố mẹ&quot;. Và bố hiểu, bố sẵn sàng làm tất cả vì ngày mai ấy, con yêu ơi.Mơ ước ]]></description>
            <pubDate>2008/06/25 21:48:28</pubDate>
            <guid><![CDATA[Entry for June 25, 2008:10]]></guid>
         </item>        </channel>
        </rss><!-- api1.blog.sg1.yahoo.com compressed/chunked Wed Nov 25 22:26:47 SGT 2009 -->
