Thư mục: Tổng hợp |


*********
Tôi - một trái tim đá! À mà không, chính xác thì tôi là viên đá hình trái tim mới đúng.
Tôi có một bí mật trong trái tim đá, à lại quên, bí mật trong một cục đá hình trái tim.
Tôi vừa tỉnh thức và giờ tôi muốn chia sẻ bí mật của mình như một câu truyện kể.
Hình như tôi đã ngủ quên từ lâu lắm rồi hay sao ấy. Tại tôi có cảm giác
như mình vừa tỉnh dậy một giấc ngủ dài! Đừng nhìn tôi như thế, tôi nói
thật mà! Mà cũng đừng hỏi sao tôi không ngủ luôn đi, dậy làm chi, có lý
do mới dậy chớ bộ. Nhưng tôi biết lí do tôi tỉnh dậy à nghen, đó là do
tôi bị đánh thức bởi một giọng nam nào đó đang hát những lời nhạc:
"Có hòn đá cô đơn xa xăm, đứng ở đó cớ sao một mình. Phải chăng đá cũng thất tình?
Có chị gió bay ngang qua, khẽ nhẹ vuốt mát tâm hồn mình… buồn làm chi hỡi em?
Có giọt nước rơi trên mi, khẽ nhẹ thấm xót xa trong lòng…
Ta ôm một chút đau thương thôi, dấu thật kín mãi trong hồn mình"
... Tiếng đàn, giọng hát làm tôi giật mình và tỉnh giấc. Tôi nhìn hoang
mang khi không biết tôi đang ở đâu. Đáng lý ra phút này tôi cần tìm lời
giải đáp rằng vì sao mình lại ở đây, nơi này.Thế nhưng, nghe bản nhạc
ấy trong tôi trỗi dậy những chuỗi kí ức đã ngủ từ lâu lắm rồi. Phải
rồi! Tôi đang nhớ về tôi của những ngày đã xa, xa lắm…
Ngày ấy, ngày tôi còn vô ưu bên cạnh thành phố sỏi và đá. Sống chung
một cộng đồng lớn, tôi cũng được đi học, được đến trường như bao bạn bè
khá . Rồi giữa mớ hỗn độn đá và sỏi tôi cũng tìm cho mình một cô nàng
dễ thương. Mối tình đầu với viên Đá Xanh ấy chẳng đi đâu đến đâu vì một
ngày kia cô ấy được đưa đi nơi khác và rời xa tôi, tôi thì học cách
lãng quên cô ta và tự nhủ rằng, sống trên đời đôi khi phải biết quên đi
một vài thứ. Tôi chọn cách quên cô ta và tôi để cho thân thể mình một
vết rạn nho nhỏ.
Đá sỏi cũng có đời sống của đá sỏi, tôi vẫn tồn tại giữa cộng đồng của
tôi. Là một viên đá, hằng ngày tôi phải phơi mình giữa cuộc đời thực,
hứng những cơn nắng quái đến bỏng da bỏng thịt, hứng những trận mưa
điên cuồng mà đôi khi sau cơn mưa ấy tôi bị chìm hoàn toàn trong nước
là nước. Ngày cũng như đêm, tôi tồn tại giữa nắng gió của cõi tục như
một điều cần phải có trong đời đá của tôi. Và như thế thân thể tôi có
thêm nhiều, nhiều nữa những vết rạn mang tên cuộc sống. Nhiều vết rạn
như thế nhưng tôi chưa vỡ vụn ra, tôi vẫn trơ ra cùng năm tháng. Rồi,
tôi vô tình quen biết cô Đá Hồng. Cô ấy là một viên đá vừa nâu đỏ vừa
hồng hồng, nhưng tôi thích kêu cố ấy bằng Đá Hồng. Chúng tôi trở thành
bạn và trao đổi với nhau rất nhiều thứ, tôi bắt đầu muốn tìm cho mình
một tình bạn giữa 2 người khác phái, tôi tìm thấy điều đó ở cô Đá Hồng
ấy! Tôi có một tình bạn.
Ngày kia, tôi phát hiện ra mình đang yêu. Từ dạo mối tình đầu với nàng
Đá Xanh, giờ tôi thấy mình đang yêu lần nữa. Người con gái tôi yêu là
cô nàng Đá Trắng. Tôi yêu cô ta một cách chân thành, ngày đêm tôi đều
mong ngóng được nhìn thấy cô ấy. Cô ấy trong mắt tôi là trong sáng, là
đáng yêu, là hạnh phúc của tôi. Tôi càng hạnh phúc tin tưởng nhiều vào
tình yêu hơn khi biết cô ấy cũng yêu tôi, tôi cảm nhận được tình yêu
khi cả hai chúng tôi ở cạnh nhau. Lúc ấy, tôi thấy đời như thế là trọn
vẹn, tốt đẹp lắm rồi.
Thế nhưng, ở đời ai mà đoán được chữ ngờ… Sau khi tôi đang tận hưởng
niềm hạnh phúc trong tình yêu với người yêu Đá Trắng của tôi, đến một
lúc thì tôi lại cảm giác được sự nhạt nhẽo trong tình yêu, à - phải kêu
là sự nhàm chán mới đúng.
Những khi ấy, tôi thường tìm đến Đá Hồng. Chúng tôi lại nói chuyện cùng
nhau về đủ thứ vấn đề một cách rất hợp ý như thể những ngày tôi còn
chưa "bận rộn" với tình yêu cùng nàng Đá Trắng của tôi. (Sau khi tôi có
người yêu, xoay xoay trong vòng quay hạnh phúc khiến tôi quên đi mất
người bạn Đá Hồng của mình). Chính điều này làm tôi nghĩ tình bạn chúng
tôi thật tuyệt vời, thật đáng trân trọng biết là bao nhiêu.
Tôi càng không thể ngờ là trái tim của tôi lại còn có thể yêu Đá Hồng.
Không ngờ rằng nàng cũng yêu tôi. Tình bạn của chúng tôi trở thành tình
yêu tự lúc nào không biết nữa. Tôi nhận ra tôi yêu Đá Hồng nhiều lắm,
tôi yêu bằng tình bạn, bằng tình yêu. Cô Đá Hồng ấy, cô ấy làm thắp
sáng trong tôi nhiều thứ lắm, cô ấy cũng khiến tôi thay đổi nhiều lắm.
Tôi không biết nên kể thế nào về những gì cô ấy gây ảnh hưởng với tôi,
dù rằng khi nhận ra mình đang yêu cũng là lúc mình không thể yêu Đá
Hồng được – tôi vẫn còn một tình yêu là nàng Đá Trắng của tôi. Trái tim
tôi đau lắm, ngày nào nó cũng như muốn vỡ tan ra. Tôi dằn vặt mình rằng
không thể phụ bạc Đá Trắng, nhưng nếu thế thì tôi đành giấu thật kín
tình yêu dành cho cô Đá Hồng trong tâm hồn mình mà thôi.
Khi Đá Hồng biết chuyện tôi giấu cô ấy về Đá Trắng, cô ấy khóc! Tim tôi
như càng đau đớn rạn vỡ thêm nhiều! Và rồi, Đá Hồng lựa chọn ra đi
trong cuộc tình tay ba mà tôi là kẻ tội đồ… Ngay cả việc kéo giữ một
tình bạn giữa chúng tôi cũng đã không còn chút ý nghĩa nào cả. Từ ngày
Đá Hồng ra đi, tôi những tưởng thờì gian sẽ làm tôi quên Đá Hồng như
từng quên mối tình đầu với Đá Xanh. Nhưng chẳng có vẻ gì là quên đi cả,
tôi sống trong tiếc nuối vô vàn vì để Đá Hồng xa cách tôi mãi mãi cũng
như buồn thật nhiều khi nghĩ một ngày nào đó Đá Hồng sẽ quên mất tôi.
Đá Trắng cũng biết chuyện. Nàng khóc rất nhiều. Nhiều lắm. Và rồi, sau một đêm mưa lớn lắm, nàng cũng bỏ tôi mà đi.
Còn tôi? Tôi bây giờ thì sao, một vết sẹo lớn trong tâm hồn và vô vàn
những vết rạn trên khắp thân thể tôi. Vì sao tôi ngủ mê đi tôi không
biết nữa, chỉ biết tôi bây giờ mang hình thù là một cái trái tim của
con người, một trái tim đá đầy những vết rạn nứt, và đang làm công việc
là viên đá chặn giấy! Chán dễ sợ!
o O o
Mỗi
người đều có một quả tim với những nhịp đập và những đòi hỏi mà chỉ
trái tim của chính mình mới hiểu hết được. Mỗi đời sống đều ẩn giấu một
định mệnh, dẫu đá hay sỏi nhưng chính những vật vô nghĩa lại thay thế
cho vô vàn điều có nghĩa khác nhau trong cuộc sống chúng ta. Hằng ngày,
khi bạn bước chân giẫm lên hay vô tình cầm trên tay một viên sỏi hoặc
đá. Thử nhìn xem nó có hình trái tim và nó có những vết rạn hay không,
để ta đem về nhà mà nâng niu gìn giữ như gìn giữ những tháng ngày đã
qua của ta. Biết đâu trái tim ta cũng từng tơi tả như thế, từng rạn vỡ
như thế và từng có những bí mật mang tên một nỗi buồn nào đấy.
Những ngày đã xa, khi tôi sa vào những cơn tuyệt vọng. Tôi từng ước
mình hoá thành đá sỏi để lăn qua lăn lại vô cảm đời đời. Nhưng hôm nay
cầm trên tay viên đá hình trái tim có nhiều vết rạn vỡ - tôi ngộ ra một
điều: Sỏi đá cũng còn cần có nhau thì huống chi con người. Phải không?



blog kho' hieu?
blog thay ^ ghet'
hen. khi khac se~ ghe' blog tiger ^ ^

.♥Có cánh hoa nào không tàn úa..................................... ♥Có hạnh phúc nào sẽ chẳng hư hao....................................... ♥Có cuộc đời nào chẳng xuống thấp lên cao............................. ♥Có đôi môi nào chưa rung lên vì tiếng nấc.............................. ♥Có những khoảng cách dù gần trong gang tấc............................ ♥Vẫn hình như trăm ngàn dặm xa xôi......................................... ♥Và từng chiều em cảm thấy đơn côi...................................... ♥Hãy về đây tựa vai anh mà khóc........................................ ♥Kể cho anh nghe chuyện đời gai góc....................................... ♥Sớt bớt cho anh cảm giác xót xa....................................... ♥Suốt đời anh chỉ là một sân ga........................................ ♥Đón nhận buồn vui con tàu em chở đến................................... ♥Và khi nào sầu nặng dáng em gầy........................................... ♥Hãy về đây tựa vai anh mà khóc....................................... ♥Kể cho anh nghe người đời lừa lọc....................................... ♥Chia sớt cho anh cảm giác bị dối gian..................................... ♥Anh sẽ vỗ về dù mất cả trần gian...................................... ♥Em luôn có bờ vai anh để khóc.................................... ♥Em không bao giờ lẻ loi cô độc....................................... ♥Em không bao giờ thiếu vắng một vòng tay............................. ♥Em không bao giờ thiếu vắng một bờ vai................................ ♥Khóc đi em tựa vai anh mà khóc_____♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥____________________ ____♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥_________________ __♥♥♥♥♥♥♥๑๑๑๑๑๑๑♥♥♥♥________________ _♥♥♥♥♥♥๑๑*L*๑๑๑๑♥♥♥♥♥_______________ ♥♥♥♥♥♥๑๑๑๑๑๑๑๑๑๑♥♥♥♥♥๑๑๑๑♥♥♥♥______ ♥♥♥♥♥๑๑๑๑๑๑๑๑๑๑๑๑๑♥♥๑๑๑๑๑๑๑๑๑♥♥♥___ ♥♥♥♥♥๑๑๑๑๑๑๑๑*Luv*๑๑๑๑๑๑๑๑๑๑๑๑๑๑♥♥__ _♥♥♥♥♥๑๑๑๑๑๑๑๑๑๑๑๑๑๑๑๑๑๑๑๑๑๑๑๑๑_♥♥_ __♥♥♥♥♥๑๑๑๑๑๑๑๑๑๑๑๑๑๑*U*๑๑๑๑๑๑๑__♥♥♥ ___♥♥♥♥๑๑๑๑๑๑๑๑๑๑๑๑๑๑๑๑๑๑๑๑๑๑๑๑___♥♥♥ ____♥♥♥♥๑๑๑๑๑๑๑๑๑๑๑๑๑๑๑๑๑๑๑๑๑____♥♥♥ _____♥♥♥♥๑๑๑๑๑๑๑๑๑๑๑๑๑๑๑๑๑๑๑_____♥♥♥_ ______♥♥♥♥๑๑๑๑๑๑๑๑๑๑๑๑๑๑๑______♥♥♥__ _______♥♥♥♥๑๑๑๑๑๑๑๑๑๑๑๑______♥♥♥♥___ ________♥♥♥♥๑๑๑๑๑๑๑๑๑_____♥♥♥♥______ _________♥♥♥♥♥♥_____♥♥♥♥♥♥♥_________ __________♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥____________ ___________♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥_______________ ____________♥♥♥♥♥♥__________________ _____________♥♥♥____________________ ______________♥_____________________ ______________¤____________________ ________________¤___________________ _________________¤__________________ __________________¤_________________ __________________¤_________________ _________________¤__________________ ________________¤___________________ _______________¤____________________ ______________¤_____________________ ______________¤_____________________ _______________¤____________________ ________________¤___________________ _________________¤______________


Béo_040608 14:52 20-08-2009
hoa_hong_den 11:58 20-08-2009