<?xml version="1.0" encoding="utf-8"?>
<rss version="2.0">
<channel>        <title><![CDATA[NHDKHOA&#39;s blog]]></title>
        <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/nhkhoa3010]]></link>
        <description><![CDATA[Connecting people]]></description>
        <language>vi-vn</language>
        <lastBuildDate>2009/04/04 15:00:59</lastBuildDate>         <item>
            <title><![CDATA[Sài Gòn nỗi nhớ không tên.]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/nhkhoa3010/article?mid=2]]></link>
            <description><![CDATA[            Sài Gòn của tôi và của bạn có lẽ không đượm nét trầm mặc của Hà Nội, hay mang nét buồn man mác của Kinh Thành Huế. Nhưng Sài Gòn của tôi và bạn lại đầy chất hoa lệ với những tòa nhà cao vút, che cả bầu trời; vẫn tràn chất thơ với những con đường rợp bóng cây. Sài Gòn là vậy, hòa lẫn nét hiện đại của một TP thế kỷ 21 với nét cổ kính, lãng mạn của kiến trúc Pháp xưa. Sài Gòn vì thế luôn là một nỗi nhớ của những người con đi xa. Ai xa Sài Gòn mà không nhớ những buổi trưa nắng cháy da; những hôm mưa hắt rát cả mặt. Ngồi sau vô-lăng xe hơi mưa không tới mặt, nắng không tới đầu nơi xứ người, đôi khi tôi thèm da diết một lần quay trở lại Sài Gòn, rong ruổi khắp nơi để được cháy, được rát thêm nhiều lần nữa, để được “chở mưa nắng đi” theo tôi sang xứ người. Phải chăng vì thế mà lời bài hát của người nhạc sĩ tài hoa họ Trịnh cứ văng vẳng trong tôi “em còn nhớ, hay em đã quên”. Loạt ảnh chụp thành phố Sài Gòn từ trên cao của blogger Hạ (hanhphuclangthang) lại một lần nữa lại đưa tôi về lại thành phố “có nắng vàng lạc trên lối đi” mà tôi đã rời xa nó từ 9 năm về trước. Tôi bắt gặp một Sài Gòn khác hẳn với những góc nhìn từ trên cao. Một Sài Gòn tĩnh lặng, không tiếng kèn xe, không chút khói bụi. Một Sài Gòn thoáng đãng khiến tầm mặt tôi như được tự do phóng thẳng cái nhìn về nơi xa xăm. Nhớ quá những hôm rong ruổi trên những con đường Đồng Khởi, Tôn Đức Thắng mát rượi, rợp bóng cây để ngắm nhìn Sài Gòn náo nhiệt; nhớ lắm những ngày đạp xe dọc Phùng Khắc Khoan ngắm nhìn những căn biệt thự sang trọng nằm uy nghi trong lòng thành phố; nhớ da diết những buổi chiều đi bộ dọc theo bến Bạch Đằng thoáng đãng và lộng gió …  Nếu có một ước muốn ngay vào lúc này, tôi chỉ muốn về lại thành phố đó, ngồi nhâm nhi ly café lể đường, ngắm người và ngắm xe. Chờ đợi từng giọt, từng giọt café nhỏ xuống đã giúp tôi có thời gian quan sát chuyển động của một thành phố để rồi tôi cũng một lần đồng cảm với từng gánh hàng rong hối hả lướt qua mặt, thích thú với với tiếng rao “ve chai” đập vào tai, say mê với những hàng cây tỏa bóng xuống đường, bồi hồi khi ngắm nhìn từng tà áo trắng khoan thai trên những chiếc xe đạp chầm chậm trên đường.  Hẹn gặp lại nhé Sài Gòn, nơi “em ra đi nơi này vẫn thế, vẫn có em trong tim của Mẹ”.  Xin được chia sẻ với bạn loạt hình của anh Hạ, nhất là với những ai đang sống xa Sài Gòn. Hẹn bạn nhé, một ngày trở lại Sài Gòn “mưa rồi chợt nắng” (viết bởi NHDKHOA, hình thuộc bản quyền của anh Hạ hanhphuclangthang)        Trung tâm Sài Gòn, quá xanh, sạch và đẹp                     Những con đường rợp bóng cây              Hiện đại và cổ kính              Sài Gòn hiện đại, sạch sẽ và rất trật tự ngăn nắp                     Nhà Hát TP trong lộng lẫy và uy nghi quá từ góc nhìn này.             Nhà hát TP nằm ở một trong những cung đường đẹp nhất và nhiều tính lịch sử nhất Sài Gòn.                                     Kiến trúc Sài Gòn độc đáo như trò chơi khối hộp.                       Nhiều hình ảnh khác của anh Hạ tại đây         Bài liên quan: Chia sẻ: Em còn nhớ hay em đã quên   ]]></description>
            <pubDate>2009/03/07 18:57:42</pubDate>
            <guid><![CDATA[Sài Gòn nỗi nhớ không tên.:2]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Old days]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/nhkhoa3010/article?mid=3]]></link>
            <description><![CDATA[Tự dưng gần đây mất hết hứng thú viết blog. Ngồi xem lại những tấm hình cách đây 6-7 năm mà thấy hay hay, vui vui.   Xin được chia sẻ ...         Chụp với Jason Su, 1 người Tàu, sinh tại Việt Nam, sống tại Mỹ, nói tiếng Việt Nam và Mỹ (mù tiếng Tàu).      Chụp với đám bạn Hàn Quốc      Chụp với bạn là Chinese scholars, sang Mỹ tu nghiệp (lọt thỏm 1 anh chàng Nhựt Bổn, hihi)     Trong đây thì Đài Loan có, Tàu có, Indo có, Mỹ có, Romania có, Nigeria có, Kenya có, Jamaica có và tất nhiên là VN.      Từ trái qua phải: VN - Mỹ (Indo) - Kenya - VN - HQ     Với Ian Hudson, anh chàng này mê châu Á, đặc biệt là tiếng Hoa điên cuồng. Đang dạy học tại Đài Loan.         Đánh đôi với Leo, mentee của mình hùi còn làm cho trường Hope.      1 trong những trò vui nhất, bẩn nhất tại trường: PIG OUT. Để thắng, bạn phải ăn hết, uống hết những gì BTC đưa cho. Nếu có những gì bị rớt ra ngoài, bạn phải liếm cho bằng hết.     Bài presentation về VN đầu tiền tại Mỹ, nhìn tức cười quá trời.     Xem lại để trân quý; để vui với những gì đã trải qua. Xem để nhớ đến; để cảm ơn những người bạn đã giúp mình rất nhiều từ hồi mới bước chân đến xứ Mỹ.    ---oOo---     BONUS THÊM 1 TẤM VỀ BẠN BÈ, KO CHỤP TẠI MỸ MÀ LÀ TẠI THÁI LAN.       Từ trái qua phải: đ/c em họ (bi h sắp có con), đ/c Te (cuối tháng này lấy zợ), VC đ/c K&amp;L, đ/c Trang (dzợ đ/c đầu tiên bên trái, tháng sau làm mẹ). Nhìn tấm này mà ko hình dung nổi mọi người bi giờ. Pó tay!    ]]></description>
            <pubDate>2009/02/25 03:05:43</pubDate>
            <guid><![CDATA[Old days:3]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Chia sẻ: Nhà đầu tư thông minh - Phần 2]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/nhkhoa3010/article?mid=4]]></link>
            <description><![CDATA[Trong thời gian bận bịu, chưa viết thêm về chủ đề văn hóa, mời bạn bè cùng đọc tiếp phần 2 của “Nhà đầu tư thông minh”.         ---oOo---      Phần 2 này giới thiệu thêm 2 nguyên tắc cơ bản khi đầu tư giá trị. Dựa vào đó, bạn có thể tự đi tìm ra phương pháp xác định giá trị riêng cho phù hợp với bản thân mình. Hai nguyên tắc cơ bản khi đầu tư giá trị Rất nhiều người lầm tưởng rằng đầu tư giá trị có nghĩa là tính toán dòng tiền tương lai rồi chiết khấu về hiện tại như ví dụ ở phần I đã trình bày. Không phải vậy. Đó chỉ là một trong những phương pháp thường được áp dụng thôi. Nét quyến rũ của lý thuyết đầu tư giá trị nằm ở những nguyên tắc đơn giản của nó. Ở phần một tôi đã nêu ra nguyên tắc đầu tiên: mối tương quan giữa thị giá và giá trị. Phần này sẽ giới thiệu hai nguyên tắc cơ bản còn lại.      I. Biên độ an toàn (Margin Of Safety)    Nếu xét kỹ cách phân tích của cô bé trong phần I, ta sẽ thấy có các vấn đề sau: - Số tiền lương trong tương lai thực chất chỉ là dự đoán, trên thực tế thì số tiền ấy có thể khác đi. - Mức độ “tăng trưởng” tiền lương có thể cũng không phải là 25%/năm. Có nhiều rủi ro: công ty làm ăn kém, nên kinh tế đi xuống, cô bé ngộ nhận về năng lực của mình... - Tỉ lệ phần trăm dùng để chiết khấu (8%/năm) cũng có thể sẽ khác đi. Chỉ cần một trong các yếu tố trên xảy ra, chắc chắn kết quả tính giá trị cuối cùng sẽ có khác biệt. Nói chung nhiều người cùng phân tích một trường hợp thì mỗi người sẽ có kết quả tính giá trị khác nhau. Và con người thì luôn có thể mắc sai sót khi tính toán và nhận định. Vì vậy Graham đề ra nguyên tắc biên độ an toàn (BĐAT) khi đầu tư: chỉ thực hiện đầu tư nếu như thị giá thấp hơn giá trị một khoảng đáng kể, khoảng đó gọi là BĐAT. Nếu BĐAT càng lớn thì vụ đầu tư đó càng hấp dẫn. Hay nói cách khác, vấn đề không phải là tính toán để tìm ra giá trị chính xác nhất, vì điều đó là không thể. Thay vì vậy, ta chỉ cần cố gắng định giá sao cho con số gần đúng nhất (xác suất đúng càng cao càng tốt, nhưng không thể 100% được). Vấn đề quan trọng hơn là cần phải đòi hỏi BĐAT thật cao khi thực hiện đầu tư, để “bù đắp” cho những sai số không tránh khỏi khi định giá. Theo Graham, một giao dịch mà không có BĐAT thì giao dịch đó không phải là đầu tư đúng nghĩa. Vừa rồi tôi có nói chuyện với một anh bạn. Anh ta hỏi tôi như sau: - Cổ phiếu X đang có thị giá trên thị trường OTC là 32-34. Tao định giá nó khoảng 22 thôi. Vậy có nên mua không? - Nếu thấy X tốt thì có thể xem xét mua. – Tôi uể oải trả lời. - Tao định đợi nó xuống khoảng 30 thì mua. - Anh ta háo hức. - CÁI GÌIIIIIIIIII... – Tôi hét lên – Nếu mày nghĩ rằng giá trị nó khoảng 22 là được, thì mày chỉ nên mua khi nó 16-18 thôi. Cái khoảng chênh lệch 4-6 đó là BĐAT. Ngay cả nếu thị giá là 22 thì cũng không mua, vì BĐAT chỉ bằng 0. ĐỪNG CÓ MUA NHE CHƯA! – Tôi BUZZ mấy phát qua Yahoo Messenger. Nhiều người, mặc dù trình độ rất cao và cho rằng mình hiểu về phân tích đầu tư, lại không biết gì về BĐAT. Xem ví dụ ở trên báo Tuổi Trẻ, bài viết vừa khó hiểu vừa gây hiểu lầm cho người đọc ở chỗ: không nói rõ sai số có thể có trong tính toán và BĐAT thế nào là phù hợp. Nếu tác giả có thể cho rằng BĐAT của mình bằng 0 và tính toán của mình chính xác 100% thì có lẽ tác giả đó sẽ sớm trở thành người giàu nhất Việt Nam trong nay mai. Hãy ghi nhớ: BĐAT càng lớn thì vụ đầu tư càng hấp dẫn. Nghe đơn giản quá phải không? Ai lại chẳng biết vậy? Thế thì bạn hãy quan sát những người xung quanh đang chơi cổ phiếu. Thay vì trông đợi BĐAT dương, họ sẵn sàng chấp nhận BĐAT âm, giống như anh bạn của tôi. Nghĩ rằng BĐAT là 0 đã hoàn toàn là điên rồ, chứ đừng nói đến BĐAT âm!!! Và nếu tuần sau cổ phiếu X tăng giá từ 32 lên thành 40, BĐAT của anh ta sẽ giảm từ -10 (= 22 – 32) xuống còn -18 (= 22 – 40). Tôi dám chắc anh ta sẽ càng phấn khích muốn mua và cho rằng cổ phiếu X đang cực kỳ hấp dẫn! Vâng, X rất hấp dẫn, nhưng hấp dẫn để cho làm anh ta thua lỗ, chứ không phải hấp dẫn để đầu tư. Có thể bạn sẽ phản bác lại rằng ở thời điểm hiện tại, rất khó tìm được cổ phiếu có BĐAT dương, vì giá cổ phiếu đang tăng lên chóng mặt mà. Nếu chỉ nhìn vào thị giá thì chẳng bao giờ biết được BĐAT cả. Cần phải chịu khó tìm ra giá trị của nó nữa. Tôi xin kể lại kinh nghiệm của mình. Rất nhiều người có thể sẽ chê cười tôi vì cái sự cứng đầu lúc nào cũng đòi hỏi BĐAT cao của tôi đã làm tôi bỏ lỡ bao nhiêu là cơ hội kiếm lời. Vâng, tôi xin thành thật kể những pha bỏ lỡ cơ hội của tôi. Tôi đã bỏ lỡ không mua FPT khi giá của nó đang ở loanh quanh mức 80-90 ngàn (điều chỉnh lại theo mệnh giá 10 ngàn) để rồi đến giờ FPT leo lên giá trên 600 ngàn (tăng gần 700%). Tôi cũng bỏ lỡ không mua TDH khi giá nó còn 70, để rồi chứng kiến TDH chào sàn với giá 300. Chưa hết. Tôi giữ SAM trong suốt thời gian dài, để rồi quyết định bán đi, và chứng kiến SAM tăng gần gấp 3 lần sau đó. Tôi thậm chí còn nắm giữ VF1 khi nó trên 40, để rồi chứng kiến nó giảm xuống còn 16, nhưng tôi vẫn không bán và nắm giữ cho đến bây giờ. Tất cả những pha bỏ lỡ cơ hội đó đều là vì tôi cứng đầu đòi hỏi BĐAT cao. Một số người thậm chí còn cho rằng không ai có thể ngốc hơn tôi nữa. :P Vâng, tôi thừa nhận mình rất ngốc, nhưng may mắn là tôi không để cho mình ngốc hơn nữa. Thế nào là ngốc hơn? Ngốc hơn là khi tôi bán hết những cổ phiếu của mình để ùa theo mua những cổ phiếu mà tôi tin rằng BĐAT là không có, thậm chí là âm. Cho đến thời điểm này, ngoại trừ những pha hỏng ăn ở trên, những cổ phiếu mà tôi đòi hỏi BĐAT cao đều đem lại kết quả rất thỏa đáng. Sở dĩ hầu hết các học trò của Graham đều thành công là vì họ hiểu được BĐAT. Sau khi bước ra từ “lò luyện” của Graham, mỗi người học trò đều tìm ra phương pháp định giá doanh nghiệp riêng phù hợp với mình. Có người sử dụng phương pháp dòng tiền chiết khấu. Có người xác định giá trị bằng cách đánh giá toàn bộ tài sản hiện có của doanh nghiệp. Có người thì tính luôn giá trị vô hình (thương hiệu của doanh nghiệp) khi định giá. Trong đó nổi bật có Buffett là đặc biệt thành công vì kết hợp được 2 trường phái đầu tư giá trị và đầu tư tăng trưởng (vốn dĩ theo mọi người là hoàn toàn trái ngược nhau, có dịp tôi sẽ trình bày về đầu tư tăng trưởng sau). Ngay cả Graham cũng giới thiệu một số phương pháp cụ thể trong cuốn sách “Nhà đầu tư thông minh”. Mỗi người học trò sở hữu một “chiêu thức” định giá riêng, sao cho phù hợp với thế mạnh của chính mình và tăng độ chính xác khi định giá. Dù dùng chiêu thức nào thì cuối cùng họ cũng tuân theo một nguyên tắc: đòi hỏi BĐAT phải cao. Lần sắp tới khi ai đó định dạy bạn về phân tích chứng khoán theo trường phái giá trị (hoặc phân tích cơ bản), nếu họ chỉ dạy bạn về PE, PEG, PB, DCF... mà không nói gì đến BĐAT, thì đừng nên tin họ. Nếu chỉ biết chiêu thức mà không biết tâm pháp, bạn chỉ có thể làm Sơn Đông Mãi Võ kiếm bạc cắc qua ngày thôi. Warren Buffett có nêu một hình tượng rất lý thú. Nếu bạn cần xây một cây cầu để xe có trọng tải 10 tấn đi qua, bạn phải thiết kế và thi công cây cầu chịu được 15 tấn. Phần 5 tấn đó chính là BĐAT. Dù bạn có thông minh đến đâu thì cũng không thể lường trước được những biến cố trong tương lai: thời tiết bất thường, một số xe ăn gian tải trọng,... Nếu bạn ngoan cố xây cây cầu tải trọng 10 tấn hoặc thấp hơn, không sớm thì muộn cây cầu sẽ sập tan tành. Trường hợp này đặc biệt đúng khi bạn ở Việt Nam. Thậm chí bà Năm bán phở cũng biết điều đó khi trả giá mấy người bán thách. Nếu người nói thách giá món đồ là 200 ngàn, trong khi bà Năm tin rằng nó chỉ đáng giá 30 ngàn, thì bà Năm sẽ đưa ra cái giá ban đầu là 5 ngàn! Nhưng người không biết trả giá thì sẽ đưa ra mức giá ban đầu đúng bằng 30 ngàn. Giá mua cuối cùng khi đó chắn chắn sẽ lớn hơn 30 ngàn. Benjamin Graham luôn nhắc nhở học trò về BĐAT, còn bà Năm thì luôn nhắc nhỏ tôi rằng: “cháu phải biết cầm đằng cán”.      II. Ông Thị Trường (Mr. Market)    Tôi vẫn thường nghe nhiều người than phiền rằng phân tích cơ bản không có đất dụng võ ở thị trường Việt Nam. Họ cho rằng đi học mấy lớp về phân tích chứng khoán xong rồi chẳng áp dụng được gì. Chẳng hạn: tại sao cổ phiếu Z có các chỉ số cơ bản đẹp vậy mà giá cứ thấp lè tè? Họ cho rằng bây giờ người ta chỉ quan tâm đến thị giá thôi, có ai đầu tư dựa vào giá trị thực đâu mà mình phân tích giá trị làm chi cho mệt. Một lần nữa, những người đó chỉ học chiêu thức mà chưa thuộc tâm pháp. Ngoài BĐAT, Graham còn đề ra một nguyên tắc nữa: ông Thị Trường (Mr. Market). Để hiểu được nguyên tắc này, thay vì sở hữu cổ phiếu, bạn hãy tưởng tượng mình đang sở hữu một miếng đất do cha ông để lại. Dĩ nhiên là bạn dễ dàng biết được giá trị thực sự của miếng đất hơn là so với giá trị của cổ phiếu. Ngoài ra, hãy tưởng tượng thị trường chứng khoán là một ông hàng xóm – tên là ông Thị Trường - người cũng có một mảnh đất ở bên cạnh mảnh đất của bạn. Hằng ngày, ông Thị Trường sẽ đến trước cửa nhà bạn để đưa ra một mức giá để mua mảnh đất của bạn, hoặc ngược lại bạn có thể mua miếng đất của ông ta nếu thấy giá đó hợp lý. Mặc dù cả hai miếng đất đều giống nhau về diện tích và địa thế, nhưng mức giá mà ông Thị Trường đưa ra luôn biến động theo từng ngày. Chỉ có điều, ông Thị Trường có tâm lý rất bất ổn định. Trong một số ngày ông ta chỉ thấy toàn khía cạnh tích cực của miếng đất và vô cùng phấn khích, khi đó ông ta chào một mức giá vô cùng cao. Lại có một số ngày, ông ta rơi vào trạng thái vô cùng hoang mang và chỉ nhìn thấy toàn khía cạnh tiêu cực, khi đó ông ta sẽ đưa ra mức giá vô cùng thấp. Ngoài ra, ông Thị Trường còn rất lì. Nếu hôm nay bạn từ chối giao dịch, thì ngay ngày hôm sau ông ta lại đến gõ cửa để chào mức giá khác, cao hơn hoặc thấp hơn tùy theo tậm trạng của ông ta ngày hôm đó. Ông ta không bao giờ quan tâm đến giá trị thực sự của miếng đất cả. Nếu bạn cũng không hiểu rõ giá của miếng đất, bạn phải cẩn thận với ông Thị Trường. Rất có thể chứng tâm lý bất ổn định sẽ lây từ ông qua sang bạn. Khi đó bạn có thể sẽ mua phải miếng đất của ông ta hoặc bán miếng đất của mình với cái giá sai lầm. Warren Buffet có lời khuyên như sau: ông Thị Trường ở trước cửa là để phục vụ bạn, chứ không phải để hướng dẫn bạn; cái mà bạn cần là túi tiền của ông ta, chứ không phải sự ngôn ngoan của ông ta. Nếu bạn tin rằng cái giá mà ông ta đưa ra quá cao so với giá trị thực của miếng đất, bạn có thể thản nhiên từ chối giao dịch, hoặc thậm chí có thể bán ngay miếng đất của mình. Tương tự, khi ông ta hoang mang cực độ, bạn có thể tận dụng cơ hội để mua miếng đất của ông ta ngay lập tức. Graham cho rằng bạn nên tập trung tìm ra sự khác biệt giữa thị giá và giá trị, và khi có được BĐAT tương đối lớn thì thực hiện đầu tư ngay. Sau đó, bạn không được để sự biến động hằng ngày của thị giá ảnh hưởng đến quyết định mua/bán của mình. Thậm chí bạn cần phải trông đợi sự biến động đó. Về ngắn hạn, sự khác biệt giữa thị giá và giá trị luôn tồn tại, nhưng về lâu dài thì chúng sẽ tiến lại gần nhau. Bạn có thể kiếm được lợi nhuận cao hơn mức trung bình của thị trường nếu biết tận dụng những lúc có sự khác biệt đó. Muốn làm được điều đó thì bạn phải biết cách tránh xa những ảnh hưởng tâm lý của ông Thị Trường. Câu chuyện trên còn cho thấy vì sao phần lớn mọi người đều thành công khi đầu tư vào căn nhà hoặc miếng đất cho tương lai lâu dài của mình (Như bà nội của tôi chẳng hạn, bà chưa hề học qua lớp phân tích đầu tư nào hết nhưng vẫn có thể chọn ra căn nhà có giá trị cao). Thực tế thì họ không bị ông Thị Trường quấy rầy mỗi ngày khi sở hữu căn nhà. Chẳng may nếu họ có thể giao dịch căn nhà qua mỗi ngày, hoặc tệ hơn nữa, họ có thể chia căn nhà ra thành nhiều phần thay vì phải giao dịch cả nguyên căn, có lẽ phần lớn trong số họ sẽ gặp thất bại khi đầu tư vào nhà đất. Khi bạn mua cổ phiếu nào đó, hãy viết ra giấy cách thức tính toán giá trị của bạn. Nếu thị giá của cổ phiếu đó giảm chỉ còn phân nửa, đừng hoang mang. Hãy nhìn lại tờ giấy đó, xem cách tính toán đó còn đúng không. Nếu vẫn tin rằng nó đúng, bạn có thể có 2 lựa chọn: 1. Không quan tâm đến thị giá hiện tại. Theo cách này thì về lâu dài bạn sẽ có được mức lợi nhuận thỏa đáng (như trong bài viết trước). 2. Lấy tiền mua thêm cổ phiếu đó.        (Viết bởi eyolf, người viết giữ tác quyền bài viết)      Bài liên quan:Nhà đầu tư thông minh, phần 1     ]]></description>
            <pubDate>2009/02/10 08:39:43</pubDate>
            <guid><![CDATA[Chia sẻ: Nhà đầu tư thông minh - Phần 2:4]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Bài hát ngày khai trường  và hình ảnh của Colette năm nào]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/nhkhoa3010/article?mid=5]]></link>
            <description><![CDATA[Tôi được một người bạn, cũng là một cựu HS Colette, gửi cho tôi một bài hát tiếng Pháp &quot;Il etait un petit navire&quot;. Click vào LINK để nghe.   Bài hát này đưa tôi về lại với những năm 92-93, khi tôi và bạn bè trang lứa bước vào ngôi trường chuyên Colette đỏ chót rất ấn tượng. Colette những năm đó là trường duy nhất liên kết chính thức với Pháp, và có các lớp dạy bằng tiếng Pháp. Cứ đến ngày khai trường, Colette lại được vinh hạnh đón Tổng Lãnh Sự Pháp đến dự.   Tôi còn nhớ những ngày đầu tiên có mặt ở trường để chuẩn bị cho khai giảng năm học lớp 6, các thầy cô tiếng Pháp tập cho cả trường 3 bài hát tiếng Pháp. Bài thứ nhất là bài &quot;Trái đất này là của chúng mình&quot;, bài thứ 2 là &quot;Alouette&quot; (ko biết đúng chính tả ko), và bài thứ 3 là bài này. Bài thứ nhất thì quen thuộc rồi, vì học sinh thời đó ai cũng biết hát bằng tiếng Việt. Bài thứ 2 thì dễ thương lắm, hình như là hát về một chú chim thì phải. Bài thứ 3 này thì tôi không còn nhớ ý nghĩa. Có ai giải thích giúp tôi không? Có bạn nào tìm lời tiếng Pháp 3 bài này giúp tôi không?  Tôi không biết tiếng Pháp, nhưng vẫn còn nhớ sự khó nhọc và cũng đầy háo hức của mình khi tập hát. Chắc là bạn bè tôi cũng có cảm giác tương tự vậy. Đến bây giờ tuy không còn nhớ được chính xác 100%, nhưng tôi vẫn còn bập bẹ hát được bằng tiếng Pháp 3 bài hát này. Đó cũng là một kỷ niệm thật đẹp và khó quên.    Trong đầu óc tôi bây giờ là những hình ảnh của ngày khai trường Colette năm nào, văng vẳng tiếng trống &quot;hành tiến&quot; - &quot;chào mừng&quot; mạnh mẽ của đội nghi lễ, hay tiếng trống khai trường hùng dũng của cô Linh hiệu trưởng, hay những điệu nhạc dễ thương và xinh tươi như bài hát này.   Colette thời đó đặc biệt và xuất sắc là vậy, sao bây giờ xuống cấp quá. Cứ mỗi lần đọc một tin nhắn mà các thế hệ HS khác nhau gửi đến là tôi cũng thấy buồn. Colette sẽ mãi không tìm lại đươc hình ảnh xưa kia, nhất là khi nó thiếu một người hiệu trưởng có tâm và có tầm như cô Khánh Linh năm xưa. Dường như cựu HS Colette đều buồn và tiếc cho sự tàn lụi ko điểm dừng này.    Chào nhé Colette, chào nhé một thời học sinh.         ---oOo---   Xin được trích ra thêm vài tin nhắn về ngôi trường thân thương mà tôi nhận được để cùng chia sẻ:  &quot;Chao a, em bay gio dang chuan bi hoc lop 11 tai mot truong o Cali nhung lai cam thay rat buon vi nho ve truong Colette da gan bo suot 4 nam biet bao nhieu ki niem. Hom nay tinh co len web doc duoc loat bai ve ngoi truong mau do cua 11 nam ve truoc lai cang cam thay co nhieu cam xuc. Em con nho ro khoang thoi gian nay nam truoc, chung em dang tat bat, lo lang chuan bi cho ki thi tuyen lop 10 ma gio day da cam thay co cam giac xa la voi ngoi truong. Co the noi gan nhu nhung nam hoc da qua thi 4 nam tai truong Colette da tao nen rat nhieu ki niem vui buon trong em. Em cung xin duoc chia se mot vai ki niem voi cac thay co. Trong loat bai ve truong, em thay a nhac den co Kim Anh va co Quy day van. Nam lop 8, gv day van la co Quy va qua that la mot gv kho lay diem neu ko di hoc them va cung kha kho chiu voi hs. Vi vay hau het cac hoc sinh nam ay deu ko thich co. Con co Kim Anh la gv day van he nam lop 6 khi moi vao Colette va cung la gv chu nhiem nam lop 9-nam hoc cuoi cung tai truong. Co Kim Anh la nguoi rat cong bang. Neu trong gio hoc co ai khong lam bai hay hoc bai co cung se tru diem vao so thi dua cua lop mac du la lop chu nhiem nhung that ra thi co rat hien. Em thay a co nhac den co Thuy day av, chac co le la co Le Thuy phai khong? Neu vay thi co da ve huu cung hon 4 nam roi, con co Thuy ma ban o tren nhac toi co le la mot gv av moi cua truong Colette co Hong Thuy. Em cung co an tuong rat tot voi mot gv av khac va cung la gv em kinh trong nhat o truong Colette co Ngoc Thuy. Con nhung gv khac gan nhu da ve huu het va mot so nguoi da tro nen khong con yeu nghe nhu anh noi nua. Ro rang trinh do cua truong Colette da di xuong va da bien doi nhieu qua nhieu nguoi hieu truong; em cung da khong con hoc o day nhung that su Colette mai la mot ngoi truong than thuong nhat voi nhung ki niem trong sang cua tuoi hoc tro - Mot ngoi truong mau do day nhiet huyet.&quot;  ---oOo---  &quot;Hi anh^^!! Zậy là anh học trên em rồi, vì khi em học ở Colette thì Mr.Trung bụng phệ (^_^) đang là HT. Mà hùi đó, em lại rất chi là ngoan hiền, ngây thơ [tan học đúng đợi bố tới đón mà cũng ko dám cởi khăn quàng, bỏ áo ra khỏi quần nữa!!! Giờ nghĩ lại, thấy mình sao hùi đó ngoan wớ =)) ]. Lúc em học là vẫn còn rất nhiều GV kù cựu và cực kỳ giỏi: lớp 6, em may mắn được thầy Mạnh chủ nhiệm, tới nhà thầy học thêm thì đc thầy đãi nguyên đám ăn kem Wall&#39;s[mà hùi đó, hạnh phúc nhứt là lần nào em cũng đc thầy chọn đi mua kem cho ca đám về ăn cả, tại em chạy nhanh nhứt lớp ^^], lớp7 thì Mrs. Hồng &quot;quạ&quot; CN, buồn cái là mẹ em là hội trưởg hội PH, thía nên bả kưng em ra mặt, trog khi em là đứa vẽ thuộc &quot;top ten xấu&quot; của lớp :((. Lớp 8 thì là cô gì dạy Hóa áh [tự dưng phút nài lại wên tên cô T____T hix hix...tội lỗi quớ!!!].   Ròy lớp 9 thì vinh hạnh đc thầy Tỏan dạy Địa CN, lớp em ai cũng iu mến thầy cả, mà hình như là nguyên 1 trườg lun thì phải, đứa nào đc thầy dạy đều thương thầy cả, thầy vui tính lại tâm lý, dạy hay, cho điểm rất xì tin nữa ^^!!! Tiếc là năm ấy thầy phãi qua Mỹ định cư nên hết HK I là thầy nghỉ, thầy Phúc dạy Lý [chồng Mrs.hồng VP đoàn] lên thay, thầy cũng tuyệt lém, nghiêm thì nghiêm chứ lúc thầy giỡn thì...=))  4 năm ấy, em may mắn đc học hầu như tất cả ~ GV giỏi lúc bấy giờ: cô Kim Anh, cô Hiền dạy văn; thầy Mạnh, thầy Quỳnh, thầy Dụ dạy Toán; cô Bảo dạy Hóa; cô Thủy dạy Anh [hình như là cả 2cô Lệ Thủy và Ngọc Thủy thì phải^^, em chỉ nhớ là 1 cô già tóc xoăn và 1 cô trẻ rất dễ thương], thầy Toản dạy Địa, thầy Công dạy GDCD, thầy Phúc dạy Lý..v…v… Lúc này em chỉ có thể nhớ đc bi nhiu đó thoy . Mà khi ấy, trường ta cũng vẫn còn rất giỏi nghen anh, phong trào Đoàn đội và tiếng Pháp vẫn thuộc hàng khủng của TP. Nhà em có 3đứa nhóc, cách nhau 1tuổi, bi giờ tụi nó đều học Coleete cả: lớp 6-7-8. Nghe nhỏ em ruột [lóp7] kể chuyện trường bi giờ mà thấy Colette xuống cấp dữ quá, tụi hs bi giờ quậy và ko tôn trọng GV nhiều như thời anh em mình….. GV giỏi thì đi gần hết rồi, lại them vụ đổi đồng phục, tụi hs uýnh lộn, tuột quần áo nhau(!!!), cặp bồ đánh ghen tùm la tùm lum trong trườg, nghe kể thôi mà em cũng lắc đầu!!!   Đúng là gì thì cũng có 1 thời oanh liệt và 1 thời lụi tàn, nhưng sao nhìn lại trường vẫn thấy ray rứt, buồn bã.&quot;  ---oOo---  &quot;Xin chào a ( chắc nên gọi vậy) vì bây giờ em mới học lớp 9, cũng ở Colette. Đọc bài víêt của a về những kỉ niệm ở Colette hồi đó, e cảm thấy Colette bây giờ khác xưa dữ lắm rồi ( chắc vì thay hiệu trửong mới ) mọi thứ đều thay đổi.. Nghe a nói về &quot;bà&quot; Quý dạy văn ( tại năm rồi em học cổ vả lại nhà &quot;bả&quot; sát bên nhà e , vài bước là tới, ở hẻm đường DBP, gần cây xăng :). Cứ hễ cuối tuần là thấy cả đám bạn đến..học thêm chỉ vì điểm (thông thường thì hễ cứ tới bài TLV nào thì nhà &quot;bả&quot; càng đông hs ). Năm sau cổ cũng về hưu rồi Nhưng ác nỗi em học lớp Pháp nên càng phải chịu tai tiếng ... ko biết từ đời nào . Học sinh bây giờ k còn tôn trọng GV nữa , thấy Gv là gọi tên như gọi bạn. Rồi còn mấy vụ thay đồng phục nữa chứ , vì cô HTrưởng mới nói là trường là là trường Tây nên đồng phuc phải giống Tây, thế là thay bằng đầm.  A` còn Thầy Luật ( bây giở chỉ dạy toán Pháp). Năm sau cô hiệu trưởng mới cũng về hưu luôn . còn cô thủy dạy eng thì lấy chồng năm 2007 ( hình như thế) Nói chung colette càng ngày càng xuống ( chỉ đỡ hơn Bàn Cờ &amp; Kiến Thíêt )   Hnay tình cờ đọc đc blog a thấy hiểu hơn về trường mình đang học . Cảm ơn a đã kể lại những kỉ niệm hùi đó, 1 thời oanh liệt của colette để cho ko những riêng e mà các HS đời sau còn biết colette từng là 1 trường chuyên  &quot; ---oOo---  Xót không bạn bè Colette?   Vài hình ảnh sưu tầm trên mạng và trang facebook của Colette, Khoa lại xin chia sẻ tiếp cùng bạn bè:            Colette thời đó rất gắt gao về đồng phục:   - Đi học thì áo trắng, có cầu vai, túi áo có nắp... Quần hoặc váy màu xanh đen. Thứ 2 đầu tuần, toàn thể HS phải mang giày bata trắng.   - Đồng phục TD thì ngoài áo TD, thì quần tập phải có 3 sọc dọc (ko được 2 sọc), giày thể thao.     Thầy Giang dạy Lý và lứa HS chuyên Toán Lý, nk 92-96     Áo thể dục      Bài liên quan: Collete ngày hội ngộ tại Nam California.  Một comment trăn trở về trường Colette Colette thân thương, phần 1 Colette thân thương, phần 2 Colette thân thương, phần 3 Colette thân thương, phần 4 Colette và những người bạn.  ]]></description>
            <pubDate>2009/02/07 05:03:44</pubDate>
            <guid><![CDATA[Bài hát ngày khai trường  và hình ảnh của Colette năm nào:5]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Ngoài kia tuyết rơi đầy...]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/nhkhoa3010/article?mid=6]]></link>
            <description><![CDATA[Đọc báo thấy ở Anh chìm trong tuyết, đọc blog bạn Hoan thì thấy Paris trời đổ tuyết dày, coi TV thì thấy Kentucky vẫn còn hàng nghìn nhà mất điện do bão tuyết làm đứt đường dây điện. Cái không khí đó khiến tôi nhớ trời đông lạnh buốt ở TP Saint Louis,  vùng midwest Hoa Kỳ. Tôi như sống trong cái lạnh thấu xương những ngày tuyết rơi, những ngày mà nhiệt độ xuống dưới -10 độ C, thậm chí là dưới -20 độ C. Những ai sống ở Việt Nam hay California chắc không thể tưởng tượng được trời tuyết ra sao. Tuyết rơi đẹp lạ lùng. Bạn hãy tưởng tượng ngồi ở cửa sổ vừa ngắm từng bông tuyết rơi, vừa nhâm nhi ly café nóng. Âu cũng là một cái thú trên đời.  Bạn thử tưởng tượng những hôm tuyết dày lên tới đầu gối, tôi phải ra ngoài driveway để rắc muối cho tan băng và sau đó là cào tuyết, cào băng để xe có thể ra vào được.  Xin được chia sẻ với bạn bè vài tấm hình tuyết rơi lớn tại TP Saint Louis mà tôi đã ghi lại khi còn sống ở đó.   Trời tuyết nặng, K&amp;L đi uống cafe với vợ chồng BS Thanh             Tuyết mù mịt. Lái xe lúc này thật thích thú. Xe có thể quay 180 độ nếu ko cẩn thận        Nếu ko ra cào tuyết như người đàn ông này, xe ko thể lên xuống driveway.        Ngắm tuyết rơi ban đêm. Đẹp!        Tuyết bắt đầu lấp cả xe. Sáng ra sẽ cực vô cùng.            Xe bị tuyết phủ hoàn toàn. Một sa mạc tuyết.       Thêm nhiều hình khác tại:    - Snow in St. Louis   - Mùa đông       ---oOo---      Bài liên quan:      Tuyết và mùa đông     New York trong cái nhìn của tôi  The Arch - biểu tượng của St. Louis - gateway to the West  ]]></description>
            <pubDate>2009/02/03 06:30:44</pubDate>
            <guid><![CDATA[Ngoài kia tuyết rơi đầy...:6]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Chia sẻ: Nhà đầu tư thông minh]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/nhkhoa3010/article?mid=7]]></link>
            <description><![CDATA[Phần 1 này giới thiệu khái niệm cơ bản về đầu tư giá trị, đồng thời giúp cho bạn khắc phục được điểm yếu lớn nhất của mình: tâm lý chỉ nghĩ đến thị giá chứ không cần xét đến giá trị. Để học về đầu tư (đầu tư bất kỳ thứ gì, vd nhưchứng khoán) thì không gì tốt hơn bằng hãy đọc cuốn sách “Nhà đầu tư thông minh” (The Intelligent Investor) của Benjamin Graham. Có thể phần lớn người ở Việt Nam chưa nghe về cuốn sách này, nhưng có thể so sánh như sau: cuốn sách này có thể xem như là Kinh Thánh trong lĩnh vực đầu tư chứng khoán. Nó dựng lên nền tảng để từ đó bao nhiêu thế hệ nhà đầu tư và học giả phát triển thành các lý thuyết và phương pháp đầu tư hiện đại mà thế giới hiện đang áp dụng. Cuốn sách xuất bản năm 1949. Có rất nhiều câu chuyện lý thú xung quanh cuốn sách và tác giả của nó. Chẳng hạn, rất nhiều bạn trẻ thời đó sau khi đọc cuốn sách đã tìm đến lớp học về đầu tư của tác giả Benjamin Graham. Nhờ lớp học đó, hầu hết những học trò của Graham sau này đều trở thành triệu phú và tỉ phú nhờ kinh doanh và đầu tư, trong đó nổi bất nhất chính là Warren Buffett (người giàu thứ hai thế giới hiện nay, chỉ sau Bill Gates). Buffett là học trò duy nhất nhận được điểm A+ trong suốt sự nghiệp dạy học của Graham; và cũng giống như một số học trò khác, Buffet xem Graham là người cha thứ hai của mình. Sau này họ thậm chí còn lấy tên của thầy Graham để đặt tên cho con trai của mình để ghi nhận sự ảnh hưởng lớn lao của Graham đối với họ. ... Tôi rất ngạc nhiên rằng những nguyên lý đầu tư vô cùng quý giá, dù rất đơn giản và dễ hiểu, của Graham lại không được phổ biến ở Việt Nam. Tôi gọi những nguyên lý này là phần Toán học cơ bản mà bất kỳ ai cũng phải học qua nếu muốn bắt đầu nghiên cứu Vật lý. Rất nhiều người học về đầu tư (phần Vật lý) ở Việt Nam hiện nay chưa hề được trang bị phần “Toán học cơ bản” này. Thị giá và giá trị Theo Graham, khi đầu tư vào bất kỳ cái gì, bạn nên quan tâm đến hai và chỉ hai khái niệm: - Thị giá (price): là số tiền mà bạn cần bỏ ra. - Giá trị (value): là thứ mà bạn sẽ nhận lại được trong tương lai. Thị giá thì dễ hiểu quá phải không? Nhưng làm sao biết trước được giá trị? Chúng ta sẽ thử xét ví dụ sau: một nữ sinh vừa tốt nghiệp Tú tài đang cân nhắc xem có nên đi du học bậc Đại học ở nước ngoài hay không. Thời gian học là 4 năm, và tổng chi phí là 40 ngàn đô la, trả hết ngay từ ban đầu (do Lãnh sự quán yêu cầu số tiền 40 ngàn phải có sẵn ngay trong tài khoản ngân hàng). Hãy xem đây là một quyết định đầu tư, và chỉ xét đến khía cạnh kinh tế, liệu cô bé có nên đi học hay không? Thị giá ở đây chính là số tiền 40 ngàn đô la phải bỏ ra. Còn cách tính giá trị đơn giản nhất là xác định số tiền mà cô bé sẽ kiếm được sau khi tốt nghiệp. Sau 4 năm, cô bé sẽ về Việt Nam làm việc với mức lương khởi điểm là 400 đô la/tháng, nghĩa là 4,800 đô la/năm. Cô bé cũng tin rằng với năng lực của mình, mỗi năm cô bé sẽ được tăng lương trung bình 25%/năm (bản thân tôi nằm mơ cũng không dám nghĩ mình có được mức tăng lương như vậy, nhưng không sao, phụ nữ thường hay mơ mộng mà). Nghĩa là, đến năm thứ hai, cô bé sẽ kiếm được 6,000 đô la; năm kế tiếp là 7,500 đô la. Nhưng cô bé chỉ muốn làm việc trong 6 năm thôi, sau đó cô bé sẽ lấy chồng và nghỉ việc! Vậy số tiền tổng cộng sau 6 năm làm việc là: 4,800 + 6,000 + 7,500 + 9,380 + 11,730 + 14,660 = 54,070 Bỏ ra 40 ngàn và thu được 54 ngàn, vậy đây là quyết định đầu tư đúng đắn? Không hẳn, ở đây cô bé cần lưu ý rằng giá của đồng tiền sẽ thay đổi theo thời gian. Chẳng hạn, nếu tôi có 100 đồng và quyết định bỏ vào ngân hàng với lãi suất 8%, thì sau 1 năm tôi sẽ có 108 đồng (100 đồng vốn + 8 đồng lãi suất). Hay nói cách khác, số tiền 108 đồng ở tương lai 1 năm sau sẽ chỉ tương đương với 100 đồng ở hiện tại thôi. Nếu có 2 lựa chọn: 1) nhận 100 đồng ngay bây giờ, hoặc 2) nhận 100 đồng sau 1 năm; thì tôi sẽ chọn ngay cách 1, vì có được 100 đồng trong tay tôi sẽ bỏ vào ngân hàng để 1 năm sau có được 108 đồng, thay vì chỉ có 100 đồng nếu chọn cách 2. Vì vậy, 4,800 đô la ở 5 năm sau (4 năm học + 1 năm làm việc), tính theo lãi suất 8%/năm thì chỉ tương đương 3,267 đô la ở hiện tại, tương tự cho các năm sau đó. Để đánh giá khoản đầu tư một cách chính xác, ta cần phải quy đổi dòng tiền trong các năm ở tương lai về hiện tại, để so sánh với số tiền 40 ngàn bỏ ra ban đầu. Cô bé đã thực hiện bảng tính toán sau:                                                         Giá trị hiện tại (GTHT) của tổng số tiền giờ đây chỉ còn 29,150 đô la thôi. Rõ ràng nếu chỉ xét về khía cạnh kinh tế thì đây là một quyết định đầu tư quá tồi. Lời khuyên: cô bé nên đi tìm khóa học khác, hoặc thậm chí có thể xem xét việc lấy chồng ngay bây giờ. Ở trên là một ví dụ hết sức đơn giản khi phân tích theo trường phái đầu tư giá trị (Benjamin Graham được xem như là tổ sư của trường phái này). Khi phân tích một doanh nghiệp, bạn có thể áp dụng tương tự: 40 ngàn chính là số tiền phải bỏ ra (thị giá); còn số tiền lương kiếm được trong tương lai chính là dòng tiền từ lợi nhuận mà doanh nghiệp đó sẽ sinh ra trong tương lai, bạn sẽ dự đoán dòng tiền và từ đó tính ra giá trị của khoản đầu tư đó. Khắc phục điểm yếu lớn nhất của người Việt Benjamin Graham có nói ngay ở đầu cuốn sách rằng: kẻ thù lớn nhất của nhà đầu tư chính là bản thân anh ta. Nghĩa là, phần lớn những sai lầm mà nhà đầu tư mắc phải không phải xuất phát từ những nguyên nhân khách quan (công ty đột nhiên phá sản, ban lãnh đạo gian dối, rủi ro thị trường,...) mà là do chính sai lầm chủ quan mà nhà đầu tư tự gây ra. Điều này đặc biệt đúng ở Việt Nam: phần lớn mọi người thường lo lắng và đổ lỗi cho nguyên nhân khách quan (có thể xem các bài phỏng vấn trực tuyến gần đây) hơn là tự nhìn lại chính bản thân mình. Ở đây tôi thử phân tích điểm yếu lớn nhất của người Việt khi đầu tư. Vâng, nói một cách ngắn gọn là thế này: người Việt rất hám của rẻ. Trong con mắt người nước ngoài, người Việt rất hà tiện, chứ không biết tiết kiệm. Người hà tiện là người chỉ biết nghĩ đến thị giá. Còn người tiết kiệm là người biết dung hòa giữa thị giá và giá trị. Phần trình bày ngay phía sau đặc biệt quan trọng cho bất kỳ ai muốn bước vào thế giới đầu tư. Thậm chí nếu bạn không quan tâm đến đầu tư, bạn cũng cần biết đến những điều sau đây để có cái nhìn đúng đắn hơn trong việc mua sắm, tiêu xài. :-D Ví dụ 1. Trước kia tôi thường rất hay bị bạn bè và đồng nghiệp chê cười vì cách tôi bỏ tiền cho các bữa ăn sáng ở bên ngoài. Bữa ăn sáng của tôi tốn khoảng 6-8 ngàn đồng, trong khi những người đó khoe rằng họ chỉ ăn xôi, bánh,... mất 1-2 ngàn đồng. Với những bữa sáng rẻ như vậy, chẳng trách họ mới làm việc hoặc học tập đến 10 giờ sáng là hoa mắt, buồn ngáp, uể oải. Điều hài hước nữa là sau bữa sáng họ tiếp tục phải bỏ thêm tiền để mua thêm nhiều thứ khác để ăn cho đỡ đói và mệt! Nghĩa là nếu tính số tiền thực sự đã bỏ ra, và xét thêm việc năng suất lao động bị giảm vì ham của rẻ lúc đầu, cái giá 1-2 ngàn đồng chẳng còn hời một tí nào. Tôi ước họ có thể tham khảo bữa ăn của người Nhật: rất mắc, nhưng nhờ ăn uống như vậy mà người Nhật có thể làm việc với 100% khả năng cho đến 70 tuổi mà vẫn chạy tốt; còn phần lớn người Việt không đủ sức làm 50% của khả năng cho đến năm 35 tuổi. Cho dù điều kiện kinh tế khó khăn đến thế nào, người Nhật cũng sẵn sàng đầu tư thích đáng cho bữa ăn. Ví dụ 2. Một số bạn của tôi khi mua xe gắn máy đều chọn xe Trung Quốc. Lý do duy nhất: giá rẻ. Họ lý luận rằng xe Trung Quốc chỉ có 5 triệu, còn xe Nhật (second-hand) thì mắc gấp đôi. Về thị giá thì đúng là xe Trung Quốc hấp dẫn. Nhưng nếu xét đến chất lượng thì khác. Nếu xét đến số tiền phải bỏ ra để tút và sửa để xe Trung Quốc có thể chạy được, rồi xét đến tuổi thọ sử dụng, xét đến độ an toàn cho người lái,... tất cả cấu thành nên một con số gọi là “giá trị” cho chiếc xa, và đem so sánh với thị giá bỏ ra, kết quả không hẳn là xe Trung Quốc lúc nào cũng hấp dẫn hơn. Qua hai ví dụ trên, chúng ta thấy rằng người Việt thường chỉ nghĩ đến thị giá khi mua món đồ gì đó. “Phương pháp” phân tích được nhiều người áp dụng là: so sánh thị giá của các món đồ với nhau để lựa chọn cái tốt nhất. Ngoài ra còn một “trường phái” nữa cũng rất phổ biến, nhất là ở phái nữ: so sánh giá của từng thời điểm. Ví dụ 3: phần lớn những thứ hàng hiệu như điện thoại di động, quần áo thời trang, giày dép đều có giá bán cao hơn rất nhiều so với giá trị sử dụng thực sự mà chúng đem lại. Bạn gái của tôi chưa muốn mua đôi giày có giá 1 triệu đồng vì quá mắc, nhưng nếu chỉ cần nghe thông tin sale off 30% (giá chỉ còn 700 ngàn đồng) thì bảo đảm sẽ đứng ngồi không yên liền. Thay vì so sánh thị giá và giá trị, thì bây giờ bạn gái của tôi chỉ suy nghĩ giữa giá bán trước và sau khi giảm giá! Bước đầu tiên để đầu tư khôn ngoan là phải biết mua rẻ. Mua rẻ có nghĩa là mua với thị giá thấp hơn rất nhiều so với giá trị. Chú ý: thị giá cao không có nghĩa là mắc, và thị giá thấp càng không có nghĩa là rẻ. Thị giá giảm đi đáng kể (giày sale off, hàng xách tay trốn thuế, chứng khoán rớt giá,...) cũng không có nghĩa là nó đã rẻ để đầu tư. Ví dụ 4. Gần đây tôi được biết những người mua xôi giá 1-2 ngàn ở ví dụ 1 đang chơi chứng khoán. Khỏi nói chắc bạn cũng đoán được họ mua bán thế nào. :-P Họ chê cổ phiếu trên sàn tập trung có thị giá mắc quá (có mã lên đến 300-400 ngàn/cổ phiếu), nên ào sang chơi thị trường OTC (có thể hiểu là chợ đen), vì ở đó thị giá cổ phiếu còn rất rẻ (có cái chỉ 10-20 ngàn/cổ phiếu). Hoặc là nếu các cổ phiếu Blue Chip (những cổ phiếu được thị trường kỳ vọng như Kinh Đô, REE, Vinamilk,...) có thị giá quá cao thì họ sẽ ào sang chơi các cổ phiếu Penny Stock (những cổ phiếu có thị giá siêu rẻ). Tôi đã thử tìm hiểu cách “phân tích” cổ phiếu của những người mới bắt đầu chơi, và phát hiện ra nhiều điểm lý thú. Thông tin đầu tiên mà họ tìm đến là bảng giá chứng khoán vào cuối mỗi ngày (trên báo, website, bản tin chứng khoán...). Bất kỳ bảng giá nào cũng có ít nhất 2 cột: mã cổ phiếu và thị giá trong ngày. Và đó chính là thông tin duy nhất mà họ dùng để “phân tích”. Chỉ có 2 cột thì họ phân tích thế nào? Rất đơn giản: họ so sánh các dòng trong bảng giá với nhau! Ví dụ họ so sánh 2 dòng sau:  Cp Giá BBC 48  KDC 220 Và họ kết luận rằng Bánh kẹo Biên Hòa (BBC) hấp dẫn hơn Kinh Đô (KDC)! (Còn nhớ những người bạn mua xe Trung Quốc chứ không mua xe Nhật chứ?) Một số người thì “hàn lâm” hơn, ngoài bảng giá thì họ còn nhìn vào biểu đồ thị giá của từng cổ phiếu. Khi họ thấy thị giá hiện thời của cổ phiếu nào đó đang xuống thấp nhất so với 3 tháng trước, họ sẽ đinh ninh rằng cổ phiếu đó đang rất rẻ! (Còn nhớ người bạn gái ham mua đồ sale off chứ?). Phân tích đầu tư không phải như vậy! Đừng bao giờ phí hết thời gian để đọc bảng giá hoặc xem đồ thị, vì chúng chỉ cho ta biết một biến duy nhất: thị giá. Bạn không thể nhìn thấy cột giá trị trong bất kỳ bảng giá nào cả. Bà Năm bán phở có dạy tôi rằng: đừng hà tiện, thay vì vậy hãy biết tiết kiệm. Vì nếu hà tiện thì cả đời của cháu sẽ mãi nghèo khổ, cho dù cháu có kiếm được nhiều tiền đi nữa. Nhưng nếu cháu biết tiết kiệm, cháu sẽ luôn sung túc, cho dù cháu không kiếm được nhiều tiền như người khác. Bà Năm còn dạy rằng người xưa thường khuyên mình khi mua cái gì cũng phải xét đủ cả 3 yếu tố: rẻ, bền, đẹp. Nếu cháu chỉ chăm chăm nghĩ đến “rẻ”, chắc chắn cháu sẽ thất bại khi đầu tư cổ phiếu. Mời xem tiếp phần 2 (Viết bởi Eyolf, tôi có cắt đi 1-2 đoạn râu ria, tác giả giữ tác quyền)Bài liên quan:Nhà đầu tư thông minh, phần 2.   ]]></description>
            <pubDate>2009/01/31 04:37:45</pubDate>
            <guid><![CDATA[Chia sẻ: Nhà đầu tư thông minh:7]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Xuân này con không về]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/nhkhoa3010/article?mid=8]]></link>
            <description><![CDATA[Thêm một mùa xuân xa nhà, thêm một cái Tết con không về phải không Mẹ. Tuy không nói ra, nhưng con biết Mẹ luôn mong chờ 1 cái Tết có con, có đầy đủ từng thành viên sum họp. Mong ước tưởng chừng dễ dàng đó thì bây giờ thật khó quá. Tu Ti bây giờ đã đi nước ngoài luôn rồi. Thành ra cho dù Tết năm sau con có về thì nhà minh vẫn thiếu 1 thành viên Mẹ ơi.  Cứ Tết đến là nỗi nhớ nhà, nhớ từng thành viên trong gia đình lại bùng lên trong con. Cứ xuân về là cảm giác muốn về Việt Nam lại cháy bỏng. Thôi cho con hẹn thêm một cái Tết nữa Mẹ nhé. Tết năm sau thế nào con cũng sẽ về.  Y!360 bị lỗi, click vào đây nghe nhạc và xem clip            ]]></description>
            <pubDate>2009/01/25 03:36:45</pubDate>
            <guid><![CDATA[Xuân này con không về:8]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Tổng kết năm Mậu Tý, phần cuối]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/nhkhoa3010/article?mid=9]]></link>
            <description><![CDATA[Bài 2: Blog  (Xin xem phần 1 tại đây) Blog là một niềm vui khi tôi có cơ hội tìm lại những người bạn mà tưởng chừng như không thể gặp lại. Blog là một một nơi chia sẻ những kỷ niệm, những hình ảnh thân thương từ thuở cắp sách đến trường. Blog còn là một nơi tôi tìm được cho mình bao kiến thức được sẻ chia từ những người bạn quen mà lạ, lạ mà quen trên thế giới 360 này. Viết blog đối với tôi là một thói quen không thể bỏ, mặc dù tôi viết phụ thuộc quá nhiều vào cảm xúc và cảm hứng của chính mình. Blog của tôi trong năm Mậu Tý nhận được sự chú ý khá đặc biệt, không phải từ các blogger mà lại từ Tê Xê đệ nhị (có ai hiểu không nhỉ?). Vì thế, cùng với lời khuyên từ anh nhà báo tốt bụng của VietnamNet (xin giữ bí mật quý danh),  tôi phải dừng loạt bài viết và xóa nội dung của những bài đã viết rồi về mảng đề tài rất đặc biệt. Đặc biệt là vì ngoài tôi ra, không ai dám viết lên blog (theo người ta nói với tôi vậy, nhưng trên báo thì có, dĩ nhiên là được phép rồi), và còn vì số người biết đến cũng không phổ thông (vì tính chất và bản chất của mảng này). Thôi thì tôn trọng sự nhắc nhở (trực tiếp và qua trung gian (vậy mới ghê)) của các bác Tê Xê đệ nhị, tôi dừng viết về mảng đề tài đó. Tôi biết họ cũng có rất nhiều lý do chính đáng. Xin dành mảng đề tài đó cho các bác, ít nhất là trong tương lai gần. Thành thực mà nói, sự nhắc nhở này cũng đã đánh dấu một cách viết mới và hướng đi mới cho blog của tôi.   Loạt bài trên blog khiến tôi hài lòng nhất là loạt bài về văn hóa, các luận điểm văn hóa và sự khác biệt. Tôi rất vui vì bạn bè đã thông báo cho tôi biết (qua private messages và comments) rằng họ đã vỡ ra nhiều điều khi đọc loạt bài này. Quan điểm của tôi là kiến thức cần được chia sẻ.  Loạt bài này sẽ còn được tiếp tục sau Tết. Một bài viết đã inspire (dịch sao ta? truyền cảm hứng???) mọi người nhiều nhất là bài viết về cô Lê Duy Loan. Sự thành công, tấm lòng của cô đã tạo nên một sự đồng cảm và ngưỡng mộ lớn cho người đọc. Nhờ bài viết này mà tôi nhận được email liên hệ trực tiếp từ cô Duy Loan để bài viết của tôi hoàn chỉnh và chính xác hơn. Bài viết cũng đã được đài BBC Anh Quốc xin đăng lại, mà chưa biết bao giờ mới đăng (câu hỏi này cho anh Hùng trả lời nhé ;). Một bài khác tuy rất ngắn nhưng lại lấy được rất nhiều cảm xúc với mọi người là &quot;Em còn nhớ hay em đã quên&quot;. Xa quê nhà, nhớ gia đình đã là điểm chung giữa tôi và rất nhiều bạn.   Ngoài ra, chính trị cũng là chủ đề mà tôi vài lần đề cập đến và gây khá nhiều tranh luận nảy lửa trên blog. Bài viết về phát biểu của ngài TGM Kiệt gây cho tôi nhiều ngạc nhiên nhất và sức ép nhất. Sức ép, độc đáo và đáng trân trọng thay, là từ bạn bè. Tôi thì quý lắm tình cảm bè bạn anh em từ thời phổ thông. Do đó, những phản ứng (có phần) dữ dội công khai hay không công khai khiến tôi giật mình. Tôn trọng bạn bè có đạo, tôn trọng sự hiểu biết của người trong cuộc (vì họ có đạo và hiểu người trong đạo hơn tôi), tôi tuy không rút bài viết xuống nhưng cũng đã lái sự việc theo hướng khác. Qua sự việc này tôi nhận ra rằng tình bạn quý hơn nhiều so với sự tranh cãi (không có hồi kết) về những quan điểm khác biệt trong sự việc đó.  Bài viết về bầu cử ở Mỹ cũng gây ra nhiều tranh luận (giống như bài viết về quả dưa hấu, chuyến thăm Mỹ của ông chủ tịch hay bài về thanh niên 8x của năm 2007). Tuy nhiên, sự tranh luận này có sự tham gia của các bloggers vốn có cái nhìn thiếu thiện cảm về Việt Nam và tôn thờ Mỹ. Tranh luận thì không sao, nhưng việc sử dụng nhiều từ ngữ không hay khiến người đọc đặt dấu hỏi về trình độ, kiến thức và cách cư xử của họ.   Đáng tiếc một điều trong số đó có cả anh chàng phóng viên báo Tí trẻ. Comments trong blog tôi và bài viết về bầu cử Mỹ trên báo Tí trẻ  của anh ta cũng nói lên rất nhiều điều về anh chàng này.  Pageview tăng một cách tương đối cũng là niềm vui cho tôi. Tôi không ngờ pageview đạt con số gần 120,000 trong năm Mậu Tý. Như đã nói nhiều lần, những gì tôi viết sẽ không có ý nghĩa nếu thiếu đi người đọc. Mặc dù viết không nhiều và còn dựa nhiều vào cảm hưng, nhưng tôi biết mình vẫn có được lượng độc giả của riêng mình. Cảm ơn bạn bè, những bậc đàn anh đàn chị đã vào đọc và chia sẻ cùng tôi. Vài lời cuối xin thương chúc mọi người:  Năm Kỷ Sửu  Được giàu sang hơn năm cũ  Vàng bạc chất đầy tủ  Tiền đếm không kịp ngủ   Bài liên quan: Tổng kết năm Mậu Tý,  phần 1  Loạt bài về văn hóa Chia sẻ: Em còn nhớ hay em đã quên   May mà tôi chỉ đặt vấn đề Nhân mùa bầu cử, vài suy ngẫm về hệ thống chính trị Mỹ    Bất bình với ông TGM Kiệt   Nói cho rõ Đúng sai chuyện đòi đất   Vài suy nghĩ nhân sự kiện Fidel Castro chính thức từ chức Lê Duy Loan - người phụ nữ của năm Lời bình nhân bài viết về cô Duy Loan của cô Hoàng Ánh, giảng viên ĐH Ngoại Thương HN. Video clip về cô Duy Loan    ]]></description>
            <pubDate>2009/01/24 07:46:46</pubDate>
            <guid><![CDATA[Tổng kết năm Mậu Tý, phần cuối:9]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Tổng kết năm Mậu Tý]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/nhkhoa3010/article?mid=10]]></link>
            <description><![CDATA[Bài 1: Cuộc sống Năm Mậu Tý trôi qua với rất nhiều niềm vui, nhiều thành công nhưng mà cũng khối thất bại. Nếu thành công mang lại cho tôi những nụ cười, thì những thất bại mang đến cho tôi những bài học rất quý giá mà không một ngôi trường nào, bằng cấp nào có thể dạy tôi được.  Khi năm Mậu Tý chỉ còn 2-3 ngày, xin được điểm lại vài thành công và thất bại lớn trong năm 2008. I.                   Thành quả Đây là hai thành quả lớn nhất trong năm. Hình ảnh đã nói thay bao lời nói.     Thành quả thứ nhất            Thành quả thứ 2        Một thành công khác là đã đưa được hai đứa em (một ruột, một họ) sang Mỹ học high school, lo lắng cho 2 nhóc mọi việc và cả hai đều đang học rất tốt. Thành tựu lớn hơn nữa là đứa em ruột chẳng những được học rất tốt cho tất cả các môn (trong đó có những môn rất khó cho cả dân bản xứ là Theology (thần học), văn học và lịch sử Mỹ); mà điểm GPA còn đạt trên mức tối đa (4.14/4.00 nhờ 1-2 môn được A+). Thành công của em là niềm vui của Ba Mẹ và anh Hai. Thành công này là tiền đề cho những thành công lớn hơn sau này (ví dụ một suất học bổng vào 1 trường lớn chẳng hạn).   Một niềm vui lớn khác là sự yêu thương, đùm bọc của đại gia đình bác sĩ Thanh tại St. Louis. Có thể nói, ngoài gia đình thân thương ở cách xa nửa vòng trái đất, đại gia đình bác sĩ Thanh (gồm bà, bác Thanh và vợ, anh Sỹ, chị Nga, Mi Mi, Mai Mai, v.v…) đã cho tôi hiểu thấu định nghĩa của tình gia đình, tình thương, tình người, tình đồng hương và tình dân tộc. Họ đã luôn cho tôi và Lan những lời khuyên chân thành, những đóng góp quý báu cứ như chúng tôi là thành viên trong gia đình vậy. Những sự giúp đỡ từ vật chất (xe cộ, công việc, đồ đạc trong nhà…) đến tinh thần đã cho tôi và Lan những bài học không thể quên về “sống trên đời sống cần có một tấm lòng”. Từ tận đáy lòng, tôi và Lan luôn biết ơn đại gia đình bác sĩ Thanh và hẹn một cơ hội báo đáp.      Những ngày vui thế này giờ là sự nuối tiếc (hàng trên: bé Trang, bà xã, bé Anh, bạn hiền - hàng dưới: BS Mimi, cô Trinh (vợ BS Thanh), BS Mai Mai.          Cám ơn BS Thanh, cô Trinh, BS Mimi và BS Mai Mai cùng đại gia đình (Ảnh: BS Mai Mai, BS Thanh, bà xã, bé Anh và tác giả)      II.                Thất bại Thất bại lớn nhất có lẽ là việc bị một đứa nhóc sinh năm 1988 và mẹ của nó chơi xấu. Việc này có lần tôi cũng đã viết trên blog. Thất bại này dạy cho tôi bài học lớn là không nên quá tin tưởng bất kỳ ai dù họ có quan hệ máu mủ (xa hay gần). Cú vấp này được tôi coi như một chén đắng cần phải uống cạn. Chén đắng này cho tôi thấy tham vọng, sự đố kỵ của của một con người, một gia đình là không có giới hạn, mà tham vọng luôn xuất phát từ những mối quan hệ gần gũi nhất. Để được công nhận là số 1 trong một phạm vi nhỏ, họ không ngần ngại dùng nhiều thủ đoạn để thành công (trong đó bao gồm việc tiết lộ thông tin trao đổi cá nhân, bịa đặt hàng loạt chuyện không có thật v..v…). Nếu hành động mang tính bị dụ dỗ và bốc đồng của đứa nhóc có thể thông cảm được, thì hành động chủ mưu của người mẹ thật khó chấp nhận được trên phương diện đạo đức và tình người.  Thất bại lớn thứ 2 là công việc. Tôi rời St. Louis trở về California theo lời mời làm việc của một người quen vốn là chủ sở hữu của một corporation lớn. Theo hứa hẹn thì công việc rất tốt, đúng chuyên ngành của tôi và lương cũng cao. Một lời hứa tương tự cũng được dành cho Lan. Tuy vậy từ lời hứa đến thực tiễn quả là có khoảng cách quá xa. Công việc không đúng như đã nói, mức lương cũng không như mong muốn và hàng loạt những vấn đề khác khiến tôi và Lan vỡ mộng. May mà tôi cũng tìm được một công việc khác thú vị hơn ở một Cty Mỹ lớn hơn. Thất bại này dạy tôi là cần phải tìm hiểu kỹ khi nhận lời mời làm việc, và đừng quá tin những gì người Việt sống ở Nam Cali nói (cái này người ta cảnh báo nhiều rồi mà bây giờ tôi mới thấm), đừng quá tin vào những sự quen biết. Thêm vào đó, tôi đã chủ động hơn rất nhiều trong việc tìm kiếm công việc cho riêng mình. Sự việc này cũng có thể xem như “tái ông thất mã”.  Một sai lầm lớn trong năm qua là việc rời St. Louis đến California. Rời một TP băng tuyết nhưng ấm áp tình gia đình đến một nơi nắng ấm nhưng lạnh lẽo tình người. Qua bên đây nhớ quá những ngày tưng bừng bên đó.     Trời tuyết lạnh giá, nhưng ấm áp tình người        Bài liên quan:  Chuyến đi San Francisco của K&amp;L  Đón Halloween nay nhớ Halloween xưa  Tường thuật lễ tốt nghiệp của Webster University  Vài hình ảnh buổi lễ tốt nghiệp tại Webster University  Lời tri ân  8/3: con xin lỗi Mẹ  Nghĩ về những gì đã xảy ra]]></description>
            <pubDate>2009/01/24 06:38:46</pubDate>
            <guid><![CDATA[Tổng kết năm Mậu Tý:10]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Nhân triển lãm “Art Speaks”, nghĩ về cộng đồng người Việt ở Mỹ]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/nhkhoa3010/article?mid=11]]></link>
            <description><![CDATA[   Ghi chú đầu bài: entry không có ý đả kích một cá nhân nào*****     Cuối năm Mậu Tý, cộng đồng người Việt tại quận Cam miền Nam California xôn xao về cuộc triển lãm “Art Speaks” hay “Nghệ Thuật Lên Tiếng”, được tổ chức bởi hội Văn học nghệ thuật Việt – Mỹ, gọi tắt là VAALA. Cuộc triển lãm cuối cùng đã bị Hội đồng TP Santa Ana đóng cửa. Lý do đưa ra là chưa có giấy phép treo tranh ảnh.   Nhân phản ứng của cộng đồng VN ở đây, sau khi trực tiếp chứng kiến sự việc, cộng với rất nhiều sự việc liên quan, tôi xin mạo muội đưa ra vài suy nghĩ như sau:  I.                   Cộng đồng người Việt là hết sức cực đoan:  Sống trong một xã hội tự do, tôi được quyền làm điều tôi muốn. Ngược lại, nếu bạn không thích, bạn hoàn toàn có quyền phản đối. Một trong những hình thức phản đối được chính quyền bảo hộ là biểu tình. Người Việt ở Mỹ đây vô cùng thích biểu tình, nhưng sự việc không đơn thuần như thế. Tuy vậy, họ có sức mạnh (mang tính hậu trường, under the table) để đóng cửa một cuộc triển lãm, để một vài người mà họ không thích bị sa thải. Thiết tưởng ở nước Cờ Hoa này, tự do ngôn luận và tự do bày tỏ ý kiến của mình được tôn trọng và bảo vệ. Tuy vậy, sự thật sai hoàn toàn. Xin đưa ra những ví dụ chứng minh:  I.1 Khoảng tròn một năm trước, báo người Việt có đăng một bài viết có hình một chậu rửa chân in hình lá cờ của chính quyền SG (cũ). Không cần biết rằng nội dung hoàn toàn có ý tôn vinh, những người sống ở đây cho rằng báo người Việt là Việt Cộng, là chà đạp lên chính thể QG (???!!!). Họ biểu tình suốt một năm, xin nhấn mạnh là suốt một năm. Chưa hết, họ ra yêu sách buộc tờ báo phải sa thải PV, TKT VQHN, bằng không sẽ có những sự việc có thể dẫn đến những kết quả tồi tệ hơn. Kết quả, TKT VQHN bị sa thải để chiều lòng họ. Chưa hết, trong thời gian biểu tình ở đây, họ kéo 4 chiếc xe to đến tòa soạn báo NV để biểu tình. Vì đậu xe trái phép, 4 chiếc này bị cảnh sát kéo đi. Thế là họ “bô lô ba la” lên rằng cảnh sát ở đây là cực đoan, có hành động khủng bố (ặc…ặc…) (Ghi chú: trích lời Ngô Kỷ, người tổ chức biểu tình trước tòa soạn báo NV suốt 1 năm trời). Họ thậm chí còn cho rằng ai đó dùng quyền lực sau hậu trường để cảnh sát làm bậy. À, thì ra nếu cảnh sát làm đúng ý họ thì ok, họ ca ngợi sự nghiêm minh của cảnh sát Mỹ lên mây. Nếu cảnh sát làm khác ý họ, dù là đúng luật, thì cảnh sát cũng bị tác động hậu trường, cảnh sát Mỹ là khủng bố. Bạn nghĩ sao?  I.2 Vài năm trước, khi trường California State University ở TP Fullerton rục rịch làm lễ tốt nghiệp cho SV trường, những người gốc Việt ở đây lại biểu tình, gây áp lực không cho trường này treo cờ Việt Nam. Chưa dừng ở đó, họ còn dùng mọi cách ép những du học sinh VN tại đây sử dụng lá cờ của chính quyền SG trước 1975, dù các DHS này hoàn toàn không đồng ý. Trước những rắc rối của những con người này gây ra, trường CSUF quyết định không treo 1 lá cờ của bất kỳ QG nào trong lễ tốt nghiệp. Sự việc này khiến tất cả những DHS các nước khác rất bất bình. Chỉ vì những con người gốc Việt ở quận Cam, những DHS các nước đã không có dịp tự hào nhìn cờ nước mình tung bay trong buổi lễ quan trọng của cuộc đời. Những người nước khác nghĩ gì về những người gốc Việt nơi đây?  I.3 Sau khi Lee Nguyễn ký hợp đồng đá cho Hoàng Anh Gia Lai, ngay lập tức Lee bị gọi là Việt Cộng con. Họ đe dọa rằng Lee sẽ bị lôi đi nghĩa vụ quân sự, sẽ bị cho vào tù. Họ khuyên rằng tốt nhất đừng nên qua Việt Nam, nếu không sau này kêu cứu cộng đồng thì cộng đồng không bao giờ giúp.  I.4 Sau khi TT Bush sang VN và đón tiếp ông Triết và TT Nguyễn Tấn Dũng sang Mỹ, họ gọi ông Bush là hợp tác với khủng bố (Trích lời phát biểu của Bùi Kim Thành). Cực đoan thế này thì còn gì.  I.5 Ca sĩ Tommy Ngô từng bị biểu tình phản đối vì sợ đeo sợi dây nịch (thắt lưng) có hình ngôi sao. Ngôi sao này chính là biểu tượng của Macy’s. Tommy Ngô đã giải thích là mua từ Macy’s, nhưng người ta vẫn không nghe và vẫn phản đối. Tức là nếu ai đeo gì, mặc gì có hình ngôi sao, người đó đều là Việt Cộng. (Nói vui là tất cả những đội bóng đá mạnh ở Italia hay châu Âu đều là Việt Cộng vì trên áo của các đội vô địch đều có ngôi sao vàng, vốn là tượng trưng cho số lần vô địch của họ).  I.6 Cuộc triển lãm “Art Speaks” khi được diễn ra, bên cạnh việc vận động biểu tình rầm rộ, họ đã vận động để tất cả những thành viên hội đồng TP ký vào biên bản đòi đóng cửa cuộc triển lãm này. Họ gây luôn áp lực lên dân biểu tiểu bang Jose Solorio để bà này đề nghị ông thị trưởng Miguel Pulido dùng quyền lực (nhấn mạnh) để đóng cửa cuộc triển lãm. Chưa hết, Lý Tống, một người rất khoái trò cướp máy bay, khi đi tham quan triển lãm còn phun sơn lên luôn tác phẩm của người ta. Hành động này của Lý Tống nói lên điều gì? Nói lên sự vô ý thức, kém văn hóa và thiếu phép lịch sự của một con người. (Sẵn đây xin mở ngoặc về Lý Tống một chút để chia sẻ, khi được thả ra từ nhà Tù Thái Lan, Lý Tống tuyên bố hết sức “pó tay” rằng ai không thuận theo ông ta đều chết. Ông nói rằng ngày xưa TT Thái Chuanlekpai vì bắt ông ta nên khi tranh cử mới thua Thaksin; để rồi Thaksin bỏ tù ông ta nên bây giờ bị lật đổ. Do đó, ĐCS VN chống ông ta thế nào rồi cũng chết. Đó, hành động như thế, tuyên bố như thế mà Lý Tống được nhiều người coi như một anh hùng).    Rõ ràng, những người này không muốn ý kiến trái chiều. Sao mà giống những gì họ gán cho chính quyền VN quá!!!  Rõ ràng, vấn đề ở đây không phải là quyền biểu tình nữa. Vấn đề ở đây là những người biểu tình muốn dẹp bỏ bất kỳ ý kiến nào, hình thức nào mà họ không thích. Trong khi họ phê phán chính quyền VN chỉ muốn người dân đi theo lề phải, thì rõ ràng những người có chức sắc gốc Việt ở đây, những người gốc Việt ở đây cũng chỉ muốn người khác đi theo lề lối họ dẫn dắt. Cực đoan là ở chỗ đấy. Một mặt những con người này giảng giải đạo đức, hô hào tự do. Mặt khác, chính họ cũng bóp nghẹt tự do của những người không theo ý họ. Khác nào họ vừa nói, vừa tát vào mặt mình. Xin được nhắc lại, xin nhấn mạnh, anh A hoàn toàn có quyền tự do không đồng ý với anh B, có quyền tổ chức biểu tình chống anh B. Nhưng anh A không có quyền ép anh B phải theo anh A, không có quyền ép anh B phải ngưng những việc B đang làm. Cộng đồng ở đây cực đoan là chỗ đó. Họ tốt đẹp gì cho cam, còn tệ hơn nhiều những gì mà họ phê phán  hay gán ghép chính quyền VN ra rả suốt ngày.  II.                Chính quyền TP ở Mỹ cũng nhảm nhí theo  Như đã nói ở trên, những người Việt áp lực cho nhiều dân biểu, để rồi những dân biểu này áp lực lên thị trưởng, để thị trưởng dùng quyền lực của mình để đóng cửa cuộc triển lãm làm họ ngứa mắt.  Ngày xưa họ cũng dùng áp lực để ông Trần Trường bị bắt vì tội treo ảnh Bác Hồ. Bây giờ lại dùng áp lực để dẹp bỏ cuộc triển lãm. Những người có chức vị ở đây lẽ ra phải đứng trung gian, giải thích cho những con người cực đoan này thế nào là tự do kiểu Mỹ. Đằng này, vì tham quyền cố vị, vì ham muốn có những lá phiếu của những con người này, các vị không cần biết đến đạo đức, đến lẽ phải. Mà quên mất, làm chính trị thì biết gì đến những thứ đó nhỉ.   Có rất nhiều người Mỹ sống gần khu vực này phiền hà vì những sự vô lý của người Việt ở đây. Năm trước, nhiều người Mỹ làm ăn ở các khu vực gần khu người Việt đã rất phiền lòng vì sự biểu tình vô cớ của những con người ở đây. Cuối cùng, những người Mỹ này đã biểu tình vì họ cho rằng những người gốc Việt đã làm ảnh hưởng đến công việc của họ năm này qua năm khác.    III.             Kết luận  Những gì mình không ưa thì người khác cũng phải không ưa như mình dường như đã trở thành một thứ văn hóa của những người Việt hay gốc Việt, sống ở VN hay ở nước ngoài. Một thành phần gốc Việt ở bên này là ví dụ hết sức điển hình. Những con người này là tiêu biểu nhất cho sự cực đoan, thiếu ý thức và thiếu đầu óc. Trong khi rất nhiều người gốc Việt về VN làm ăn, nhiều người còn đứng ra làm trung gian để mời các tập đoàn lớn của Mỹ về VN đầu tư, thì những con người thuộc thành phần này chỉ có biết chống đối điên cuồng. Thế mà đây chính là thành phần giảng đạo đức nhiều nhất. Vậy mới hay…P.S.: Bài viết có sử dụng tư liệu từ Bolsavik, LA Times, OC Register.   Written by NHDKHOA, all rights reserved.         Bài liên quan:Người Việt ở Mỹ và lý thuyết quả dưa hấuHành động của Việt Kiều ÚcViết riêng cho thế hệ 8x yêu nướcKhi Cờ Đỏ Sao Vàng đường hoàng có mặt tại Little Saigon       ]]></description>
            <pubDate>2009/01/18 17:03:47</pubDate>
            <guid><![CDATA[Nhân triển lãm “Art Speaks”, nghĩ về cộng đồng người Việt ở Mỹ:11]]></guid>
         </item>        </channel>
        </rss><!-- w2.blog.sg1.yahoo.com compressed/chunked Thu Nov 26 01:59:57 SGT 2009 -->
