Đăng ngày: 00:53 15-09-2009
Ngồi học Gov quiz làm xong wa' shock ko nhớ, hình như bài học thì nhớ
chỉ được 5 phần, chứ chuyện kể thì nhớ tất. [ ho.c hành riết nó thế
đấy].
Học xong chạy về, " đo đường một cái, lụm xe, chạy tiếp về. [ xyz
...cái xe hơi đó, chỉ vì tránh nó mà mình tế chứ ko thôi đụng trúng nó,
nó mở được cái cửa xe, hết, mình với em xe lo cho nhau chưa xong ko còn
hơi đâu mà lo đến cái xe đó nữa,...]
đời tạo cho ta hoàn cảnh, ta tạo tiếp kết cục cho cái hoàn cảnh không mấy tốt đẹp đó.
Thế la` ...Lụm xe đi dze` an com, đói thấy mồ co`n mần cái j` nổi
Hết. Vãn tuồng. thế là người ta khỏi bu vô. đõ kẹt xe. Mình phẻ người ta cũng phẻ....đỡ nghĩ
..
có những chuyện trời cho nó vậy rồi không thể đổi...
trời quăng xuống bảo:
-thôi mày ráng chịu đi con.
--ứ, ứ, con hổng chịu đâu
-hông chịu cũng phải chịu. I don't care :))
....nhưng đâu phải quăng vậy rồi thôi... chuyện còn lại là của
mình....làm cho nó tốt hơn, đạp cho nó xuống sình, để u như kĩ rồi ngồi
than: sao trời ác với kon wa' va`y ne`,...túm lại là trời cho hoàn cảnh
tụ mình làm nhà biên kịch . Kết hay, kết giỏi là do mình.Ngồi chửi đổng ông trời thì ổng cũng hết hơi, hok thèm chửi-- dẹp, khỏi chửi, phí nước bọt, phí bút mực, ph1i thời gian đánh máy câu chửi của mình cho người ta nghe..
Nói như thầy Gov là mình take control 100% cuộc đời mình đó. Mình không
tự định, người ta định dùm , sai thì ráng mà chịu nhá! ^^
.....
Make a good day ^^
becon 13:00 17-09-2009
TAC KE08:56 18-09-2009