<?xml version="1.0" encoding="utf-8"?>
<rss version="2.0">
<channel>        <title><![CDATA[The princes diary]]></title>
        <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/nhocxinh-hb]]></link>
        <description><![CDATA[Nếu bạn muốn nhìn thấy cầu vồng thì hãy kiên nhẫn với những cơn mưa]]></description>
        <language>vi-vn</language>
        <lastBuildDate>2009/11/07 10:23:22</lastBuildDate>         <item>
            <title><![CDATA[Sinh viên]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/nhocxinh-hb/article?mid=3028]]></link>
            <description><![CDATA[Lâu lâu rồi mới lại viết lách. Mình cũng chả bit fải bđ từ đâu nữa. Thời gian trôi qua mau thật. Giờ đã là sv thực thụ rồi, sống cs xa nhà, thiếu thốn, vui buồn lẫn lộn.May là cũng quen nhanh vs môi trg mới.Bạn bè mới thì cũng chả nhièu lắm nhưng lại chưa tìm đc cảm giác trc đây, chưa thấy vui, chưa thâys có j đó gắn bó cả. Cũng chỉ là những nụ cười nhàn nhạt, những câu chuyện cười bâng quơ.Vẫn chưa thấy cảm giác an toàn, chưa tìm đc sự đồng cảm. Chả bit đến bao h nữa nhỉ?Thực sự bây h mình trở nên vô cảm rồi. Hết cái cảm giác y và sợ cảm giác đc y.Giá như mình có thể thực sự rung cảm trc 1 điều j đó thì tốt biết bao. Càng ngày sống càng lạnh lùng. Có lẽ mình đang thay đổi, trở thành ng # rồi, là ng của XH, biết sống thực dụng rồi. Không bit có ai đang buồn vì mình k nữa. Nghĩ đến cuộc đời và cái tương lai mờ mịt quá. Sv rồi đấy, thoả mãn rồi đấy. Rồi tha hồ đc ng đời dạy, rồi lại tha hồ ngẫm nghĩ, về mình, về mọi ng, về cs.mình già đi nhanh quá. Giá mà đc chút ít ngay thơ nhỉ????Đi học rồi, đôi khi nhiều điều muốn nói mà lại chả nói đc, mình cũng bđ ít tâm sự hơn, k còn như trc như. Có lẽ do cả yếu tố khách quan nữa. Nhớ lắm cái ngày xưa ấy!!!!!!!!!Cho tôi xin 1 vé trở lại tuổi thơ ( câu này chả nhớ lắm, hình như của bác Linh ^^)]]></description>
            <pubDate>2009/11/07 09:58:16</pubDate>
            <guid><![CDATA[Sinh viên:3028]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Tạm biệt]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/nhocxinh-hb/article?mid=2901]]></link>
            <description><![CDATA[Thế là chỉ còn vài ngày nữa mình thực sự k còn là hs nữa rồi, đã là SV rồi đấy. Mình chờ đợi cái ngày này từ lâu lắm rồi, có khi nó làm mình tổn thọ rồi ấy chứ.Haizz, bạn bè chúng nó cũng rục rịch đi cả rồi. Mỗi người bắt đầu 1 tg lai mới. Ai cũng có những ước mơ riêng, vì thế chúc các bạnsẽ hoàn thành tốt những gì mình đặt ra nhéCậu cũng vậy, chúc cậu sẽ học tập tốt, luôn là điểm tựa của gđ, cho mẹ và cả E gái nữa. Tớ biết bây h gánh nặng đang đặt lên vai cậu nhưng fải nỗ lực nhiều vào. Tớ tin cậu làm đc.Mấy ngày hôm nay đột nhiên tớ nhớ đến những chuyện cũ, bạn bè, học hành và cả chuyện tc nữa. Nhanh thật đấy. Chỉ trong 3 năm thôi mà có biết bao nhiêu là chuyện, vui có, buồn có. Tớ hy vọng mình sẽ lưu jữ đc nó cho đến cuối đời.&nbsp; Nghe thì xa xôi nhưng tớ k muốn quên mất 1 ai cả. Dù sao chúng ta đã gắn bó vs nhau 1 thời jan rồi.Cái ngày cậu đi nhanh thật, nhanh đến nỗi tớ k tin nổi. Thế mà tin cậu đi chẳng đc nghr từ chính cậu nói. Tớ buồn vs thất vọng. Thực ra đối mặt vs cậu tớ luôn cảm thấy có lỗi, là kẻ lừa dối. Có lẽ tớ đã sai, sai từ fút nhận lời. Tuy h chúng ta đã là những người bạn bình thường mà có khi còn k đc như thế nhưng chưa bao h tớ quên cậu. Tớ vẫn nhìn thấy sự thiếu sót của mình khi đối diện vs cậu. Chúng ta tan vỡ quá nhanh vì sự sốc nổi của tớ, sự vô tâm của cậu và sự thiếu quyết tâm của cả 2. Có thể h nói ra k còn ý nghĩa j nữa nhưng có lẽ đây là cơ hội cuối để tớ nói về cậu. Tớ đã k mong câu thay đổi nhưng có lẽ chính tớ sẽ thay đổi. Xin lỗi những suy nghĩ thái quá của tớ, xin lỗi về sự sai lầm. Xin lỗi tất cả. Tớ chắc chắn là sẽ k bao h cậu đọc dc những dòng này dù chỉ còn vài fút nữa là cậu rời xa HB nhưng dù sao tớ vẫn nói. Chúc cậu lên đg may mắn, thành đạt và tìm đc người mà cậu y thg. Tớ biết rồi sẽ có lúc cậu cô đơn ở nơi đất khách quê người. Khi ấy hãy nhớ đến những người bạn của cậu, nhớ đến tớ. Chúng ta sẽ vẫn mãi là bạn của nhau. Chắc chắn đấyNhững người bạn thân thiết, chúc chúng mày sẽ có những sự lựa chọn đúng đắn. Chúc chúng mày sẽ đạt đc ước mơ và hoài bão của đời mình. Dừng bao h quên nhau nhé. Tao ghét thế lắmVà A nữa. Có lẽ những dòng trên sẽ làm A buồn và suy nghĩ # về E thế nên E cũng xin lỗi A. Khi nào đó A k thể chịu đựng đc E nữa, hãy nói ra A nhé. E hứa sẽ thực hiện jải fáp cuối cùng. E sẽ chẳng lằng nhằng nữa đâu. A nhớ fải cố gắng học tập tốt, fải đạt đc ước mơ chứ k thể ăn vay cả đời đâu đấyMình cũng sắp lên đg đi học rồi. Vì đk chưa cho fép nên có lẽ mình sẽ tạm dừng online. Mình muốn chú tâm vào việc học, muốn thực hiện ước mơ của mình. Mình sẽ fải nỗ lực rất nhiều. Chào mọi người, chào những người bạn thân thiết đã gắn bó vs mình trong nhiều năm qua, rồi sẽ có ngày chúng ta gặp lại nhau. Chúc mọi người mạnh khoẻ và thực hiện được những dự định trong tg laiTạm biệt&nbsp;Thân thươngNgọc]]></description>
            <pubDate>2009/09/24 16:01:24</pubDate>
            <guid><![CDATA[Tạm biệt:2901]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Đôi khi ta thấy cô đơn]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/nhocxinh-hb/article?mid=2846]]></link>
            <description><![CDATA[Cũng lâu lắm rồi mới lại viết blog. Thực ra mình đã định nghỉ ngơi rồi, muốn dành thời gian cho những việc #. Mà nếu có viết cũng chỉ định &quot; viết những j tươi sáng&quot; (Tiểu bá&#39;s blog). Nhưng rồi cái j tươi sáng nó cũng chỉ thuộc dạng le loi mà thôi, còn màn đêm vẫn u tối lắm.Thời gian này ở nhà ăn k ngồi rồi, cũng chẳng có việc j to tát lắm nhưng có lẽ đúng là mình k làm đc j nên hồn thật. Thấy mình kém cỏi quá, vô dụng và đáng bỏ đi. Mệt mỏi..............Con cũng muốn làm cái j đó cho gđ mình, cũng muốn kiếm tiền hay đơn jản chỉ là việc học suôn sẻ. Nhưng con xin lỗi con k làm đc j hết, dù chỉ là nhỏ nhất. Con k thể đáp ứng những j bm yêu cầu, k hề có cái j gọi là tư chất thông minh hay 1 tư duy logic nào cả. Con cũng thấy buồnNhững lúc vui vẻ thì xung quanh có nhiều bạn bè, nhưng chỉ là lúc đó mà thôi. Khi buồn lại chẳng có lấy 1 ai. 1 người nào đó có thể ngồi để nghe mình than thở trách móc. Chỉ còn mỗi việc tự dằn vặt mình có thể làm t/g trôi nhanh. Có lẽ cs của mình nên gắn liền vs việc đó. Nó cũng giúp mình tự an ủi chính mình rằng k ai ghét bỏ mình cả, chỉ do mình kém cỏi. Chấp nhận thôi.....Sao lâu đi học quá??????????????]]></description>
            <pubDate>2009/09/10 09:30:47</pubDate>
            <guid><![CDATA[Đôi khi ta thấy cô đơn:2846]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Thất bại]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/nhocxinh-hb/article?mid=2508]]></link>
            <description><![CDATA[Hôm nay là ngày thi cuối cùng, và kq thì cũng ko khá hơn. Có lẽ con thất bại thật18năm bố mẹ nuôi dưỡng18 năm đc ăn, đc học18 năm sống trên đờiLần này đau quá, thực sự thế. Con biết bố mẹ hi vọng về con nhiều, con biết bố mẹ tin tưởng con sẽ vượt qua kì thi này đc, con biết thế. Nhưng sự thật đau đớn là con quá kém cỏi, con quá lười nhác, con quá mải chơi. Con xin nhận những điều trên là đúng. giá như con cố gắng sớm hơn thì có lẽ sẽ tốt hơn thậtCon biết bố mẹ thất vọng. Chẳng ai nói đâu nhưng khuôn mặt nói lên tất cả. Con cũng thất vọng vì bản thân, vì những điều mà con đã làm, thất vọng hơn. H công nhận ngại đối mặt vs mọi người. Con biết sẽ chẳng trốn tránh lâu đc, rồi sẽ lại đối mặt vs mọi người, đối mặt vs sự thật, đối mặt vs những&nbsp; xấu nhất có thể xảy ra. Con biết nhiều thứ vậy mà chẳng hề cố gắng. Đáng trách quá!2 tháng ru rú ở nhà, sẽ là những ngày tháng thực sự khó khăn vs cả nhà mình. Con xin lỗi, thực sự xin lỗi bố mẹ ah. Con biết nói những lời này cug chẳng jải quyết đc j, cũng chẳng thể đi học ngay đc nhưng có lẽ cần fải nói ra. 1 năm sẽ là tg thử thách của con. Con cần cố gắng. Có sẽ cố, thật nhiềuCòn hiện tại có lẽ con sẽ nghỉ ngơi, sẽ suy nghĩ . 12 năm học có lẽ con quá lãng fí. Mọi sự lo lắng, mọi thất bại hôm nay con sẽ ghi nhớ vào lòng. Thất bại đầu đời chắc ko quên đc. Ra ngoài bây h thiếu tự tin lắm. Mà chắc cũng chẳng ai muốn quan tâm đến con. Vui vẻ thì nhớ bạn bè, bây h thất bại thì chẳng đâu = gđ cả. Rồi đây sẽ ai nhớ đến con hay lại chìm dần vào quên lãng. Con thấy sợDù sao con vẫn muốn xin lỗi bố mẹ vì tất cả, xin lỗi tất cả những ai đã và đang quan tâm đến con.Cháu xin lỗi ông vì có lẽ cháu ko thể jữ đc lời hứa. Giá mà đừng ai quen biết cái đứa kém cỏi như con nhỉ? Sẽ chẳng fải buồn fiền suy nghĩ đâuCon sẽ cố gắng để ko oán trách chính mình. Rồi sẽ qua. Người thành công là người cười cuối cùng. Con sẽ nhớ]]></description>
            <pubDate>2009/07/10 22:45:11</pubDate>
            <guid><![CDATA[Thất bại:2508]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[SAD]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/nhocxinh-hb/article?mid=2409]]></link>
            <description><![CDATA[Lại buồn, lại thất vọng, cho chính mình, cho 1 con người luôn tin vào khả năng đc cho là duy nhất. Tốt nhất là nên thế, dừng lại tất cả, biến mất. Dẫu chẳng quên đc, nhưng có lẽ ta sẽ thấy bình yên hơn, cho lòng nhẹ nhàng hơn. Trốn tránh ko fải là giải fáp duy nhất, cũng chẳng fải tốt nhất. Nhưng nhìu khi ta fải biết cảm ơn mày, mày ạ. Mong rằng mày sẽ júp tao đc. T/g ơi, chậm chậm để đc cái j, để tận hưởng, để dc ngắm nhìn. Nhưng sao lại cũng muốn nó qua đi nhanh, qua hết cái gđ này. Nghỉ ngơi tất cả, rũ bỏ tất cả, để rồi lại thêm y thg. Sợ quá rồi, tao sợ chính bản thân mình quá. Mày là đồ đáng ghét. Nhưng mà, thực sự ko muốn đùa giỡn ai cả, ko muốn cái j đó chớp nhoáng, ko hề. Thôi vậy, sẽ trôi qua tất cả, mình cũng mệt mỏi rồi, đau đớn quá rồi. Thế nên, hôm nay bỗng dưng khóc, ít thôi, nhưng cũng đủ để bit đó là j, buồn j, nghĩ về ai.Ờ mà bảo thôi cơ mà nhỉ, sẽ chẳng còn j cho mày nữa. Có tiếc thì có mà hết năm, hết tháng. Dù sao cũng tốt cho người ta, ko fải buồn vì mày. Chúc mọi người hpCòn mày thì cứ buồn thêm ít hôm nữa đi( lần đầu tiên gói gọn trong vài dòng, hẫng hụt nhiều thứ)]]></description>
            <pubDate>2009/06/30 16:06:14</pubDate>
            <guid><![CDATA[SAD:2409]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Goodbye]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/nhocxinh-hb/article?mid=2310]]></link>
            <description><![CDATA[Mai đã xa rồi lớp học ơi thân thương

Thời gian cứ trôi đi để lại đây những kỉ niệm êm đềm.

Xưa lúc bên nhau mưa lặng lẽ đến rồi đi

Mà giờ đây ánh sáng bầu trời 

Cùng hạt mưa khẽ rơi trong lòng ai.

Lời thầy cô vang lên thiết tha 

Qua năm tháng sẽ còn vọng mãi trong tim mỗi người

Dòng lưu bút ướt nhòe giữ mãi trong lòng ta ....



Nào bạn thân yêu ơi!Hãy đến bên tôi nắm tay hát vang khúc ca 

Lau khô dòng nước mắt thắp lên những yêu thương 

Và thời gian xin hãy ngừng trôi.

Dù mai đây xa cách in mãi trong tim lớp học cũ với bao kỉ niệm 

Đây ngôi trường yêu dấu mến thương bóng cô thầy 

Nơi tình bạn sẽ mãi không bao giờ phai.

 &nbsp; 

Xa trường thế mà cũng đã hơn 1 tuần lễ rồi, nhanh thật!&nbsp; Hôm nay mình lại bắt đầu nhớ nhung những tháng
ngày ấy, những kỉ niệm ấy. Buồn quá!!!!!!!!

Những ngày cuối năm cấp 3, lớp mình đượm buồn dù cho đứa nào
cũng tươi cười hớn hở. Chẳng ai nói ra nhưng nhìn nhau cũng đủ hiểu ra rồi. Những
dòng lưu bút vội vã, những cái ôm nhẹ nhàng, những cái nắm tay gần gũi để nhường
chỗ cho những buổi ôn luyện, chuẩn bị cho những kì thi. Lần đầu tiên trong đời,
mình mới thực sự quý trọng cái thời hs này đến thế. Thấy nuối tiếc và ân hận vô
cùng

Cái ngày tổng kết cũng đã qua. Mình vẫn nhớ những nụ cười ấy,
những giọt nước mắt ấy, nhớ cả bài hát mà lần đầu tiên lớp mình hát vang trc ngôi
trg yêu dấu kia. Vẫn nhớ lời chúc của thầy Hiệu phó, nhớ cái jọng hát bùi ngùi
của thầy. Nếu mà bây h đc nghe lại, có lẽ E cũng sẽ vỡ òa như ngày hôm đó thầy ạ!

Ngày tổng kết cuối đời hs đến lạ. Cô mắng trò vì đến cái ngày
trọng đại còn ko nghe lời. Rồi cô khóc, jọng cô nghẹn ngào. Thú thật&nbsp; là lần đầu tiên E thấy thg cô đến vậy, cô ah.


Hầu như cả ngày hôm đó lớp mình vui lắm, nhưng chắc trong
tim chẳng đứa nào nỡ rời xa. Ngồi học chung 1 lớp, chung thầy cô, bạn bè, dù có
những lần giận dỗi vu vơ nhưng chắc chẳng đứa nào ghét nhau ( mặc dù mồm vẫn kêu
tao ghét đứa này lắm). Ngày hôm đấy, lớp mình đoàn kết thật. Lần đầu thấy ai cũng
quan tâm nhau , nhẹ nhàng. Uh, đúng là thế đấy. Sao mà ngày cuối cùng thì mình
lại nhận ra những điều đầu tiên thế nhỉ. Phải chăng 3 năm qua mình đã sống hoài,
sống fí……..

Con người ta luôn cần lớn lên và trưởng thành. Sẽ chẳng ai sống
mãi cùng vs hoài niệm cả. Mình cũng cần thực tế hơn. Có lẽ trong tháng cuối này,
mọi người sẽ gắn bó vs nhau nhiều hơn, hiểu thêm về nhau nhiều hơn những tháng
ngày trc. Để rồi sau này mỗi đứa mỗi nơi, sẽ có 1 ngày chúng ta nhớ đến nhau, đến
thầy cô, bạn bè. trường lớp, nhỡ lại những năm tháng đã qua, nhớ về 1 thời hs vội
vã. Chúc cho tất cả mọi người sẽ ôn luyện thi tốt trong những ngày cuối cùng gấp
rút này. Mêt mỏi vì ôn thi giỏi các bạn nhé ( của bác tùng Linh is my idol) . Mong rằng rồi lớp mình ai cũng sẽ đi
học, sẽ lại nối tiếp cuộc đời SV. Chắc chắn nó cũng đẹp và đầy ắp kỉ niệm. Chúc
cho các bạn sẽ tự tin và hoàn thành ước mơ của riêng mình. Chúc cho tình bạn của
chúng ta là trường cửu. Mong rằng c/s đi qua sẽ ko làm thay đỏi bản chất của
con người. Hãy luôn là chính mình các bạn nhé!

Nhân đây chị cũng gửi đến các bé tween, những bạn teen còn đến
trg , chúc tất cả sẽ ngày càng chăm ngoan học jỏi, sẽ có thật nhiều kỉ niệm vs
mái trg và bạn bè nhé. Hãy luôn nhớ rằng ko có tình cảm nào cao quý hơn tình bạn.
Nên biết trân trọng và giữ gìn nó trc khi qúa muộn. Mong rằng mỗi mùa phượng
qua đi, ai cũng đem theo mình những thành công và kỉ niệm đáng nhớ nhé

 &nbsp; 

 &nbsp; 

Thời gian trôi qua
mau chỉ còn lại những kỷ niệm
Kỷ niệm thân yêu ơi sẽ còn nhớ mãi tiếng thầy cô
Bạn bè mến thương ơi sẽ còn nhớ những lúc giận hờn
Để rồi mai chia xa lòng chợt dâng niềm thiết tha
nhớ bạn bè, nhớ mái trường xưa
Đặt bàn tay lên môi, giữ chặt tiếng nấc nghẹn ngào
Thời gian sao đi mau xin hãy ngừng trôi
Dù vẫn mãi luyến tiếc khi đã xa rồi
Bạn bè ơi, vang đâu đây, còn giọng nói tiếng cười
Những nỗi nhớ niềm thương gửi cho ai .....!
Nếu có ước muốn trong cuộc đời này
Hãy nhớ ước muốn cho thời gian trở lại
Cho bao khát vọng, đam mê cháy bỏng
Sẽ còn mãi trong tim mọi người
Để tình yêu... ước mơ mãi không phai...
Nếu có ước muốn trong cuộc đời này
Hãy nhớ ước muốn cho thời gian trở lại
Bên nhau tháng ngày, cho nhau những hoài niệm
Để nụ cười còn mãi lắng trên hàng mi, trên bờ môi
Và trong những... kỷ niệm xưa .....!

 &nbsp; 

 &nbsp; 

Uh! Giá mà thời gian quay trở lại. Nhưng ko đc nữa rồi. Tiếc
lắm! Nhớ lắm! Yêu lắm! Sống cho ngày hôm nay, tương lai và mai sau thôi. Chớ để
hối tiếc

 &nbsp; 

Yêu mọi người, Yêu
12TN1

Goodbye]]></description>
            <pubDate>2009/06/11 16:44:11</pubDate>
            <guid><![CDATA[Goodbye:2310]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Ông ngoại]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/nhocxinh-hb/article?mid=2083]]></link>
            <description><![CDATA[Gửi ông ngoại yêu quý của cháu!Ông ơi!!!!Thế là cũng đã gần 1 tháng, kể từ cái ngày biết tin ấy, cháu mới xuống thăm ông đc. Cháu thật bất hiếu quá ông nhỉ?Bước vào nhà, nhìn ông nằm im bên góc giường. lòng cháu xót xa lắm. Hôm nay cũng là lần đầu tiên cháu ngồi gần ông đến thế, quan sát ông kĩ đến vậy. Lúc cháu đến là ông đang đau lắm ông nhỉ. Bà thì fải ấn vào cái cục thịt đáng ghét ấy, júp ông bớt đau hơn. Lần đầu tiên chàu mới chạm vào bụng ông, cảm nhận cái khối u thừa thãi kia di chuyển. Rồi nhìn khắp người ông, chợt nhận ra ông gầy quà, má hóp lại, đôi mắt ông nhắm tịt, trán ông nhăn lại. Cháu biết ông đau lắm lắmÔng đưa cháu lá thư mà Nghĩa gửi cho ông trc khi ông từ HN về. Chẳng hiểu sao khi cầm lá thư ấy cháu run kinh khủng, trong lòng hồi hộp, đôi mắt nhòe đi và gần như những dòng đầu tiên cháu ko thể dịch ra. Gạt đi nc mắt nhiều lần, cuối cùng thì cháu vẫn đọc hết đc lá thư ấy. Đúng là khi có cảm xúc người ta viết đc nhiều điều hơn ta tưởng. Lá thư jản dị, dễ hiểu nhưng khiến mọi người cảm động, khó kìm đc nc mắt. Nghĩa là đứa cháu ngoan, học jỏi lại tình cảm nhất nhà nên nhìu người yêu quý chị ấy ông nhỉ? Tuy = tuổi nhau thật nhưng cháu lại chẳng thể gửi trực tiếp cho ông lá thư nào hay ho cả. Cháu ko nên đổ lỗi việc mình là cháu ngoại hay thời jan gần gũi ông bà là quá ít. Đó chỉ là những lí do ngu xuẩn mà con người thg đưa ra khi nhận thấy lỗi lầm ở bản thân. Thấy ông càng lúc càng hao gầy, cháu thấy hối hận ghê gớm. Nhớ lại cái ngày còn bé, thi thoảng mẹ vẫn cho cháu về chơi nhưng hầu như cháu chẳng ở bên cạnh ông bà lấy 1 ngày trọn vẹn, toàn sang nhà Nghĩa thôi ah. Cháu lại nhớ những lần hè về ông đều thg cho đứa nào ngoan học jỏi. Tất nhiên cháu ông thì đứa nào cũng có quà hết. Món quà ấy tuy nhỏ bé nhưng lại júp chúng cháu tự tin, cố gắng fấn đấu. Lại nhớ những lời ông dặn dò mà đôi khi cháu vẫn để quên. Nhìn thấy t/g trôi nhanh, lòng cháu chơi vơi đến thế, cứ muốn ở gần ông mãi để chăm sóc ông những lúc ông đổ bệnh. Rồi cháu lại cảm thấy xấu hổ nữa chứ. Mặc dù bị bệnh nặng nhưng ông vẫn gắng cười, vẫn uống thuốc đều đặn, nghỉ ngơi điều độ. Chỉ là những cơn đau giằn vặt ông mãi mà thôi. Ông ko khóc thế nên cháu cũng ko có lí do j để khóc đc. Vì vậy mà ông sẽ ko nhìn thấy cháu khóc đâu, ông nhỉ? Mà hôm nay cháu cũng jỏi, khóc mà chẳng nấc lên như mọi lần nữa. Cháu biết, ông mà thấy mọi người buồn vì mình thì ông cũng chẳng vui đâu. Ông ơi! Cố gắng yêu đời ông nhé!!!!!!!!!Nghe cậu cháu nói, bác sĩ cho ông uống thuốc nam nên tình hình có vẻ sáng sủa hơn. Bà nói rằng cơn đau của ông giảm đi nhiều rồi nên cháu mừng lắm. Ông fải cố gắng lên ông nhé. Cháu tin ông trời ko bao h fụ người có lòng đâu ông ạ, thế nên đừng bao h đừng đánh mất niềm tin ông ha. Mà ông đã hứa là hè này ông sẽ lại có thưởng cho chúng cháu. Năm nay sẽ lại có nhiều hsg như mọi năm ông ạ. Ông ko đc quên đâu đấy, ko fải thực hiên lới hứa vs chúng cháu cơ.Ah, lúc về cháu đã hứa vs ông rồi, cháu sẽ cố gắng hết mình, sẽ đem giấy báo đỗ cho ông. Ông fải chờ cháu nhé, cháu muốn ông tận tay cầm nó, đọc nó, và báo cáo vs bà cơ. Ông fải làm hộ cháu = đc. Lại quên, chúa hay quên quá. Mai dì thu ra đây rồi, gđ chúng ta đoàn tụ rồi. Ông sẽ đc nhìn thấy thêm 1 đứa cháu ngọai, và cháu cũng sẽ có thêm 1 đứa E gái. Cháu sẽ cùng mọi người bù đắp những j mà E nó thiếu thốn, ông yên tâm dưỡng bệnhH này chắc ông đi nghỉ rồi nhưng có lẽ đêm đến, nhưng cơn đau sẽ lại hành hạ ông. Mong sao trời nhanh sáng và ông cháu sẽ nhanh bình fục. Mong rằng điều kì diệu sẽ đến vs gđ ta( Lá thư này cháu gửi đến ông nhưng chắc chắn ông ko biết đến sự tồn tại của nó đâu)Cháu gái ông &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Ngọc]]></description>
            <pubDate>2009/05/09 23:24:28</pubDate>
            <guid><![CDATA[Ông ngoại:2083]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[For rabbit]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/nhocxinh-hb/article?mid=1980]]></link>
            <description><![CDATA[A ah

Đc nghỉ mấy ngày chắc là thích lắm nhỉ, cò E vẫn fải bù đầu
cho việc thi cử + cái đề cương đáng ghét. Chắng biết hôm nay A có nhớ ra j ko,
có kế hoạch j ko nữa. 2/5 rồi đấy, HAPPYBIRTHDAY TO RABBIT

Lại thêm 1 tuổi, 23 rồi chứ có ít j, mong A sẽ thành công trên
mọi con đg A bước. Nói thế ko hẳn là E muốn A đi trên con đg dải lụa đâu nhé, cũng
vấp váp, cũng thất bại. Khi ấy, A sẽ trg thành hơn, cứng hỏi hơn bây h. Chúc A
sẽ mãi hp, mãi vui vẻ, yêu đời. Chúc cho niềm tin và mơ ước luôn cháy trong A.
E hy vọng A sẽ là 1 người đàn ông thực sự, là điểm tựa vững chắc cho gđ, bố mẹ.
Mong A mạnh mẽ, mạnh mẽ hơn E

C/s có bao h toàn màu hồng, có lúc nào yên bình như trong
tranh. Đó là cả 1 câu chuyện dài…rất dài….Chẳng ai muốn cuộc đời mình là 1 bi kịch,
vì thế cứ vui lên A ạ, đừng mang cái bộ mặt bí xị đó nữa. E hiểu ko fải lúc nào
con người ta cũng rắn rỏi, cũng gồng mình lên đc, ai cũng mang trong mình chút
yếu đuối, fút chạnh long và 1 nỗi đau chẳng thể mở cùng ai. Đôi khi con người
ta cũng cần cóc cái quyền đc bi lụy, có quyền đc u sầu, thiểu não, đc buồn, đc
khóc. Nhưng con người muốn đi lên thì cần có niềm tin fải ko A? E vẫn tin này
mai E thành đạt, tin là E còn nhiều niềm vui, có 1 c/s gđ thực sự, vẫn luôn là
thế. Còn A? A vẫn tin là j vậy? Dù là bất cứ điều j , A cũng nên tin vào chính
mình, tin vào ý chí của A, tin là E vẫn luôn ở đây, vì chúng ta vẫn là bạn cơ mà
^^

SN A mà E luyên thuyên quá, chả chúc đc cái j cả. E sợ sẽ rất
lâu nữa ko thể nc đc nên hôm nay E nói nốt lòng mình, cố gắng vứt bỏ fiền muộn.
Lần cuối mong A sẽ tìm ra con người mà A vẫn mong tìm đc, tìm lại những j thuộc
về A

Thành công và hạnh fúc. SN vui vẻ A nhé]]></description>
            <pubDate>2009/05/02 09:38:42</pubDate>
            <guid><![CDATA[For rabbit:1980]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Cho A]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/nhocxinh-hb/article?mid=1833]]></link>
            <description><![CDATA[Mấy hôm nay E bỗng có hiểu đôi chút về ty A ạ. Tự nhiên những cảm nhận về nó dễ dàng hơn trước. Nhưng A ơi, E vẫn chưa yêuE &amp; con bạn thân từng ngồi hàng h để tự hỏi nhau&quot; yêu là j mày nhỉ &quot;. Nhưng h nó cũng hiểu hơn E rồi, nếu chưa hẳn là 1 ty sâu đậm thì nó cũng biết nhớ, biết thương ai đó, biết chờ đợi điều j đó của 1 người đặc biệt của nó. Còn E, E vẫn chưa^^Nhưng đột nhiên E nghĩ về A. A hoàn toàn xa lạ vs E. Chỉ là 1 sự sắp đặt tình cờ khiến A trở thành 1 người bạn thân thiết của E trên thế giới ảo. Chúng ta nc vs nhau cũng suýt soát 1 năm rồi A ạ. E nghĩ cũng đủ dài để cả 2 thêm hiểu nhiều điềuChẳng hiểu vì sao những suy nghĩ của A về E lại khiến E gắn bó vs A đến thế. A như nắm trọn con người E vậy. Thường thì ít ai hiểu về E, nghĩ E luôn là đứa lạc quan và vui vẻ, nghĩ E là đứa chỉ biết cười, là đứa hp vs 1 c/s đầy đủ. Còn A, cho rằng E vẫn chỉ là con bé ngu ngốc, hiểu rằng E chưa từng nói ra những lời yêu thương từ tận đáy lòng, hiểu rằng cái lối ngang ngược tự tạo của E khiến người ta dễ ghét. Ko biết nữa nhưng có lẽ E ko đủ khéo léo để thể hiện tình cảm 1 cách nhẹ nhàng, ko đủ tinh tế để cảm nhận về người #. E chỉ biết ích kỉ đòi hỏi xem người ta nghĩ j về mình. E thật tệ, quá tệ ấy chứA luôn nói về 1 thứ ty nào đó vs E. Nhưng A ơi, E xin lỗi, E chẳng thể nào cảm nhận nó, chẳng thể nào biết nó ra sao. Vì A &amp; E là 2 người hoàn toàn xa lạ, vẫn là 2 kẻ thuộc về 2 thế giới # nhau, chưa từng 1 lần gặp gỡ. E lại chẳng thể nào hiểu nổi tình cảm của mình dành cho A: ty, tình bạn hay chỉ là 1 thói quen khó đổi. E rất sợ nhầm lẫn và bị cho rằng mình là kẻ bông đùa. Thế nên E chẳng dám nói j đâu, thật đấy. Ko hẳn là E đang cố che dấu như A nghĩ đâu A ạNói thực thì E cũng chẳng dám đặt trọn niềm tin vào A, vì E sợ E còn quá bé bỏng để chấp nhận tình cảm của 1 người đã lớn, sợ rằng E còn quá non nớt để hiểu về c/s, sợ rằng E sẽ gục ngã khi E nói lời.....YêuE vẫn luôn tin mạng là ảo nhưng tình cảm là thật. Tình cảm ấy là sự sẻ&nbsp; chia, như cảm thông, tin tưởng của những người bạn tốt. Còn ty thì ko A ạ. Vs E ty là trải nghiệm, là sự hiểu biết lẫn nhau. Nó chẳng thể nào chớp nhoáng như cái thứ gọi là ty sét đánh hay cái gật đầu bừa. E đã luôn thận trọng thế này từ rất lâu rồi A ạ. Và E muốn A hãy tôn trọng ý kiến ấy, đừng hi vọng quá cao về 1 điều j. Còn nếu đây chỉ là 1 trò đùa vô thức, thì xin A hãy dừng lại. E sẽ càng làm E tôn trọng A hơn, E hứa!A hãy nhớ lấy bài thơ E từng gửi cho A, nhớ là mọi điều E nói vs A đều là thật lòng. E tin chỉ có sự thành thật sẽ khiến E và A trở thành 1 cái j đó của nhau dù chẳng thể là ty. Thực ra bài thơ E gửi A nó còn thiếu 1 khổ, h E sẽ cho lên 1 cách đầy đủ. Khi ấy ko hiểu sao E lại dấu nó đi, ko biết nữaXin lỗi Anh .!!!Em biết rằng Anh đã từng rất buồn Khi Em nói với Anh những lời xa lạKhi Em quay đi, chẳng dám nhìn Anh buồn bã&nbsp; Em nói với Anh những lời cách xa...Em không&nbsp;nên nói với Anh những lời như thếEm chưa yêu Anh nhưng cũng hok hẳn Em nói đùaDù Em biết có lúc Em &nbsp; lỡ lờiMột câu nói&nbsp; vu vơ, cũng là lời nói dối dịu dàngDẫu bây giờ Em vẫn thấy chơi vơiVẫn cần&nbsp; lắm một&nbsp;bờ vai&nbsp; Em khi vấp ngãVẫn&nbsp; rất cần một bàn tay đón chờ Em phía trướcNhưng Em chưa sẵn sàng để đến với một tình yêuEm không thể mang tình yêu dẫu chỉ là mong manhĐến cho Anh, khi&nbsp; Em không thành thậtXin lỗi Anh! Trái tim Em chưa thức dậyTự bao giờ, nó vẫn ngủ rất sayEm hok fải đùa nhưng chưa bao giờ Em tin là thậtLại có chuyện tình&nbsp; yêu trong thế gjới ảo Nếu muốn trách Anh cứ trách Em điEm là như vậy , có thể Em&nbsp; đã saiXin Anh đừng buồn , đừng buồn nữa Anh nhé&nbsp; Anh cứ trách Em dẫu một lời cay đắngAnh cứ&nbsp;mắng Em&nbsp;vì với Anh.. Em mãi chỉ là cô béXin lỗi Anh rồi xin lỗi Anh....!!!(Phương Lê- thanks chị nhiều)Dù thế nào E cũng chỉ muốn nói &quot; Xin lỗi A rồi lại xin lỗi A&quot;]]></description>
            <pubDate>2009/04/10 23:13:51</pubDate>
            <guid><![CDATA[Cho A:1833]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Hãy nói yêu thôi, đừng...]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/nhocxinh-hb/article?mid=1636]]></link>
            <description><![CDATA[&nbsp;&nbsp; Sáng nay, trong khi sắp xếp những chồng thư cũ, tôi tình cờ đọc
lại 1 bài thơ ngắn của Jacques Prévert , mà cô bạn cũ nắn nót chép tặng tôi trên
1 tờ thư có in hoa rất đẹp. Bài thơ vỏn vẹn 5 năm

&nbsp;&nbsp; Trang thứ nhất:

Tôi sung sướng và tự do

Như ánh sáng

Bởi hôm qua A ấy nói với tôi rằng A ấy yêu tôi

 &nbsp; 

&nbsp;&nbsp; 2 câu cuối bị đẩy ra trang sau:

A ấy đã ko nói thêm

rằng A ấy sẽ ko yêu tôi mãi mãi…

 &nbsp; 

&nbsp;&nbsp; Khi đọc xong bài thơ này cách đây 20 năm, tôi đã cảm nhận nó
bằng 1 tâm hồn tươi trẻ. Bây h c/s giúp tôi có lẽ nhìn # đi về bài thơ trên
trang giấy đã ố vàng này.

&nbsp;&nbsp; Cô gái trong thơ nhạy cảm và tinh tế, vì đã ko đợi đến khi
người mình yêu quay lưng mới xót xa nhận ra rằng tự do “ như ánh sáng” chỉ là 1
thứ tự do mong manh. Hạnh fúc “ như ánh sáng” chỉ là một hạnh fúc có thể vụt tắt
bất cứ lúc nào.

&nbsp;&nbsp; Nhưng giả sử chàng trai có nói thêm rằng “sẽ yêu mãi mãi”,
hoặc có thề hứa trăm năm đi nữa…ai dám khẳng định trái tim chàng sẽ ko đổi
thay? Nếu từng đọc Ruồi Trâu, hẳn bạn còn nhớ đoạn văn này: “ Ràng buộc con người
ko fải là lời thề. Chỉ cần mình cảm thấy thiết tha với 1 điều nào đó, thế là đủ
rồi.”

&nbsp;&nbsp; Ngoài sự “ thiết tha tự nguyện” đó ra, chẳng có j đó ràng buộc đc
trái tim con người, nên đừng tin chắc rằng ai đó sẽ ko đổi thay. Cũng ko thể buộc
ai đó ko đc đổi thay. Trên đời ko có thứ vũ khí hay quyền lực tuyệt đối nào có
thể níu giữ trái tim một khi nó đã quyết tâm rẽ lối. Cho dù đó là nhan sắc, một
tình yêu sâu đậm, những kỉ niệm sâu sắc đắm say. Càng ko fải là sự yếu đuối, sự
khéo léo sắc sảo hay vẻ thông minh dịu dàng, sự giàu có hay thương hại… Những
thứ đó có thể níu kéo 1 thân xác, một trí óc,,, nhưng ko thể níu kéo 1 trái
tim.

Trái tim vốn là 1 tạo vật mong manh và thiếu kiên định. Vì vậy
hãy tin vào điều thiện, lòng tốt, vào nhân cách và năng lực… nhưng đừng tin vào
sự biến thiên của nhận thức và tình cảm con người. Hãy tin là mình được yêu
trong khoảnh khắc này, nhưng đừng chắc rằng mình sẽ đc yêu mãi mãi. Nếu chịu chừa
chỗ cho sự đổi thay, ta sẽ tránh đc ko ít tổn thương sâu sắc.

&nbsp;&nbsp; Tôi không cho niềm tin là món quà vô giá mà ta dành cho người
khác. Bởi đôi khi sự tin tưởng hóa ra là 1 việc rất… đơn phương và vô trách nhiệm.
Nó có nghĩa bắt người kia vào rọ, ko tình đến khả năng thay đổi của trái tim
con người. Tin tưởng là trút gánh nặng sang vai người khác, bất kể người ta có
chịu nhận nó hay ko. Việc nhận định hay quyết định vấn đề ko còn dựa vào sự thận
trọng, tỉnh táo, sang suốt hay sự nhạy cảm, bao dung của ta mà hoàn toàn giao
phó cho người khác. Và nếu khi họ thay đổi, ta thường nhân danh sự tuyệt đối mà mình đã tự nguyện gửi gắm để cho fép mình cái quyền đc ghép tội họ.

&nbsp;&nbsp; Nhưng, bất cứ ai có thể có lúc đổi thay.

&nbsp;&nbsp; Sự đổi thay của người khác, nhất là người ta vô cùng yêu quý,
chắc chắn khiến ta tổn thương. Nhưng hãy nhớ rằng người quân tử khi đã hết tình
cảm thì thường tỏ ra lạnh nhạt. Như ẩn sĩ Urabe Kenkô trong tập Đồ Nhiên Thảo đã
viết: “ Khi người sáng chiều hết sức thân quen, ko có j ngăn cách bỗng 1 hôm lại
làm mặt lạ và có cử chỉ khác thường, chắc hẳn sẽ có kẻ bảo: “ Sao xưa kia mà bây
h lại thế khác?” Theo ta, thái độ lạnh lùng đó chứng tỏ người ấy hết sức đàng
hoàng và thành thật”.

&nbsp;&nbsp; Cuối cùng đó mới chính là cốt lõi của ty, tình bạn và những
mối quan hệ than sơ khác. Sự thành thật, chứ ko fải là lời hứa vĩnh viễn thủy
chung. Bạn có thể yêu hay ghét. Thích hay ko còn thích nữa. Chỉ cần thành thật
bạn sẽ luôn thanh thản.

&nbsp;&nbsp; Tôi đọc lại lần nữa bài thơ ngắn ngủi trên tờ thư cũ, và cảm
nhận 1 cách rõ rệt vẻ trách móc đắng cay dịu dàng rất đỗi con gái. Nhưng ít nhất cô gái trong bài thơ kia cũng biết rằng người yêu cô đã rất thành thật, khi ko
hứa 1 điều mà A ko tin chắc. Cô cũng biết trái tim con người là 1 tạo vật tự do,
và 1 khoảnh khắc đắm say hạnh phúc ko hề là lời hứa hẹn vĩnh cửu.

&nbsp;&nbsp; Cô bạn yêu quý của tôi chắc cũng nhận ra điều đó, nên đã viết
thêm 1 dòng chữ xinh xinh vào cuối trang thư, một dòng ngắn mà tôi ko bao h quên
đc:

&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;&nbsp; “Hãy nói yêu
thôi đừng nói yêu mãi”

&nbsp;&nbsp; Cũng lâu lắm rồi ko viết cho ra đc cái En nào. Dạo này ko có
cảm xúc j mấy, ko vui ko buồn, nói chung là tâm trạng cứ là là mà trôi. Có khi
thế cũn tốt, đỡ fải nghĩ nhiều, viết nhiều. Tháng vừa rồi ăn chơi trác tang (chắc
vẫn chịu cái ảnh hưởng Tết từ lẩu từ lâu) đi chơi lắm. chụp nhiều ảnh. Hì hục đưa
lên bucket viết bài tồi ngã ngửa ra ảnh quá cỡ, ko vừa khung bài. Bực mình quá,
để khi # nhốt nó trong album của RB vậy

Cái bài này RB đọc trên 2! từ Valentine cơ, thấy hay hay và vô cùng có ý nghĩa ngay từ cái tên rồi. nhưng chả có time mà ngồi gõ. Đúng là đôi
khi chúng ta cũng áp đặt lên người #, đòi hỏi sự thủy chung, đòi hỏi 1 cái
j&nbsp; đó bền vững. Nhưng tình cảm, dễ đổi
thay, ko bắt ép đc. Vì thế các bạn ah, hãy luon jữ cho mình 1 chút bí mật, giữ
lại trong lòng 1 chút khoảng lặng, hãy tỉnh táo để biết khi nào cần đặt dấu chấm
hết. Dấu chấm hết để xuống dòng, chấm hết để cuộc đời sang trang. Biết đâu ở nơi
ấy, 1 diều kì diệu đang chờ các bạn mở ra. Sang trang để thêm niềm vui và hạnh
fúc các bạn nhé

Hãy nói yêu thôi đừng
nói yêu mãi]]></description>
            <pubDate>2009/03/14 01:13:51</pubDate>
            <guid><![CDATA[Hãy nói yêu thôi, đừng...:1636]]></guid>
         </item>        </channel>
        </rss><!-- w2.blog.sg1.yahoo.com compressed/chunked Thu Nov 26 15:42:51 SGT 2009 -->
