<?xml version="1.0" encoding="utf-8"?>
<rss version="2.0">
<channel>        <title><![CDATA[(¯`&#39;•.¸»•ÑHÓÇ...ßäß¥•«¸.•&#39;´¯)]]></title>
        <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/nhok_candy_love_tn]]></link>
        <description><![CDATA[Nếu em ở dưới địa ngục và anh ở trên thiên đường, em sẽ ngước lên nhìn và hân hoan cùng anh. Nhưng nếu em ở trên thiên đường và anh ở dưới địa ngục, em sẽ cầu Trời gửi em xuống đó bởi em biết rằng thiên đường sẽ chẳng còn là thiên đường nữa nếu thiếu anh!]]></description>
        <language>vi-vn</language>
        <lastBuildDate>2009/11/09 22:57:26</lastBuildDate>         <item>
            <title><![CDATA[PhíA cuỐi cOn đƯờnG]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/nhok_candy_love_tn/article?mid=206]]></link>
            <description><![CDATA[&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp; &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;Phía cuối con đường có thể sẽ là sự bát ngát, thanh thản của đồng cỏ,
có thể là cái bao la, lạnh lẽo của gió tuyết hay cái mênh mông chát mặn
của vị biển.....Tôi không biết, tôi cũng không muốn biết, tôi cứ đi, đi
mãi như để nuôi sống cái &quot;bảo thủ&quot; trong tôi......như để tìm kiếm một
cái gì đó cho riêng mình... Phía cuối con đường, nơi có cơn mưa trải
rộng trên một chặng dài nhưng là trải mãi trong lòng tôi. Cơn mưa buồn,
cơn mưa &quot;nướng&quot; cho đến tận cuối chiều , để rồi sau đó biết đâu đấy....
tôi có thể thấy hoàng hôn rực đỏ. Phía ấy, ở xa kia, đôi khi tôi biết
những giây phút ấy sẽ chờ tôi bước tới và giữ lấy nó cho riêng mình...
			
				
					
						
					
					
						
					
					
 
 
Phía
cuối con đường, có giọt nước mắt tôi rơi... Mệt mỏi. Chán nản. Thất
vọng. Vì ... Tôi thấy mình chưa đủ mạnh mẽ để đi qua những nỗi buồn đó.
Và tôi cũng biết là có những nỗi buồn mà tôi không thể nào khóc cho vơi
bớt... Đằng kia, ở xa kia, tôi biết nỗi buồn và nước mắt vẫn đang chờ
tôi bước đến, đi qua và cất vào tim...Phía cuối con đường, có
một ngôi sao rất bé. Nó bé nhỏ như tia sáng cô độc giữa bóng đêm mịt
mùng. Có chiếc lá khô gượng sức mình liệng đi trong gió, có giọt sương
cố đong đưa thêm chút nữa trên lá. Đó là niềm hi vọng, niềm hi vọng ấy
cứ tồn tại, cứ sống, cứ thao thức theo thời gian... Ngôi sao ấy sẽ chờ
tôi đến và biến nó thành Mặt Trời. Để toả sáng mãi mãi. Chiếc lá ấy sẽ
đợi tôi đến và biến nó thành đám mây để lơ lửng, giọt sương ấy sẽ chờ
tôi đến và biến nó thành dòng sông xuyên suốt. Để hi vọng trở thành
hiện thực. Để ước mơ trở thành là chính ta... Tất cả vẫn ở cuối con
đường đợi tôi đi tới ......sẽ đợi tôi như niềm hi vọng chưa bao giờ tắt
trong tôi...Để cuộc sống có thêm một phép màu , có thêm một bước ngoặt
hay đơn giản chỉ là một điểm nhấn.Phía
cuối con đường, có
thể sẽ là Anh. Anh đứng cạnh tôi, khẽ nắm tay tôi, cùng tôi rẽ qua một
con đường khác. Con đường có thể sẽ dài hơn, nhưng đủ rộng, phải không
Anh? Tôi đã hi vọng như thế, đã mơ ước như thế... Ở phía cuối con đường
có hình bóng của anh, có nụ cười, có hơi ấm bàn tay anh, có cái.......
đánh khẽ ...của anh lên bờ vai tôi. Ở phía cuối con đường ........ có
Anh... chờ tôi...Phía
cuối con đường, có thể sẽ có một cái gương. Một cái gương để tôi dần
dần nhìn thấy chính mình. Để tôi soi vào đó, để tìm lại những gì đã
qua, để nhận ra những điều chưa thấy... Để tôi biết rằng tôi đã mạnh mẽ
và can đảm như thế nào khi đi hết con đường dài cô độc chỉ để tìm ra
chính bản thân mình...Để tôi thấy hơi thở tôi gấp gáp như thế nào....Để
tôi trải hồn tôi trên cái chai sạn của mặt đường, cái khô khan của vỏ
cây.....Phía
cuối con đường, có thể sẽ chẳng có ai cả. Có
thể tôi sẽ đi hết con đường mà không có ai ở đó chờ tôi . Không có
Anh.Cũng không có một người khác. Không thấy cả chính tôi. Tôi đã hi
vọng những niềm hạnh phúc ở nơi xa xăm kia, đã cố gắng chấp nhận những
nỗi buồn chưa tới, cái nồng cay đã qua để bước đi, để cố gắng đi hết...
Và rồi để nhận ra mình đang đi một con đường vô nghĩa, một con đường xa
xăm, con đường không có đích đến... Để rồi tôi nhận ra tôi đã chờ đợi
những thứ mãi mãi không xuất hiện. Để rồi nhận ra ngôi sao bé nhỏ không
thể biến thành Mặt Trời, chiếc lá không thể bay mãi, giọt sương không
thể không tan vỡ. Để rồi nhận ra tôi đã đi một con đường không bao giờ
và không khi nào có một ai ở phía cuối đường...ở đó chờ tôi ...Phía
cuối con đường, có thể có những thứ tôi không bao giờ biết. Con đường
tôi đang đi, con đường dài, con đường mang tên &quot;No Name&quot;, con đường có
thể sẽ làm tôi mỉm cười nhưng cũng có thể lấy đi nước mắt tôi ngay sau
đó. Có thể sẽ chẳng bao giờ tôi đi được tới chặng cuối cùng... Có thể
tôi sẽ dừng lại ở đâu đó, nằm xuống, tựa đầu lên cánh tay và ngủ một
giấc thật dài... KHÔNG CẦN AI ĐÁNH THỨC ! ]]></description>
            <pubDate>2009/11/09 22:00:21</pubDate>
            <guid><![CDATA[PhíA cuỐi cOn đƯờnG:206]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[GiẢ vỜ nhƯ mìNh chiA tAy, aNk nhÉ!!! =[]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/nhok_candy_love_tn/article?mid=200]]></link>
            <description><![CDATA[&nbsp;Giả vờ như mình chia tay, anh nhé!Nếu như thế.....em sẽ ............... Không
đút tay vào túi áo mỗi khi đi mưa .......cứ để bàn tay lạnh
băng........vì ko cần ai đó xuýt xoa ấm áp mỗi khi nắm tay ............. Hoặc
em sẽ sưởi ấm bàn tay mỗi ngày ..........để ko mỗi khi bàn tay lạnh
cứng ........lại nhớ đến sự ấm áp khi 2 bàn tay đan vào nhau
.............. Em sẽ lựa chỗ
ngồi thật vắng mỗi khi đi xe buýt ..........để ko phải nhớ rằng
.......đã từng có 1 cơ thể ấm áp từng cọ xát vào người ............ Sẽ
không bao giờ phải ghi nhớ những chuyện vui vẻ .........để kể liến
thoắng mỗi khi gặp anh ........cũng ko cần phải cười khúc khích suốt cả
ngày khi nghe anh kể chuyện nữa rồi ....... Dẫu
có buồn ngủ khi ngồi trên xe buýt .......cũng chỉ có thể dựa đầu vào
tấm cửa kính cứng nhắc và lạnh băng .........đầu va côm cốp mỗi khi xe
lắc lư......... Giả vờ
mình chia tay .........để rồi lỡ khi nào đó .......tình cờ gặp anh trên
đường đi với ai khác ...........chợt thấy nhói đau trong lòng
.............đã mất rồi cái quyền &quot;ghen tuông hợp pháp&quot;
..............chỉ có thể lặng lẽ đứng ở một góc nào đó ..............Dù
khuôn mặt vẫn bình thản............nhưng nỗi đau trong em là có thật
.................. Giả vờ
rồi...........lại ko dám nhìn vào gương quá nhiều ..........lại nhớ đến
bờ môi anh ngày nào từng hôn lên mắt môi.............nhớ đến bóng dáng
anh phía sau chợt ôm lấy mình ....... chỉ giả vờ thôi.........nhưng em có thể đập nát tấm gương ấy ................ Giả vờ
chia tay ..........để rồi mỗi khi nghe hoặc nhìn thấy câu :Anh Yêu Em
...........lại thấy lòng trống rỗng ...........với một màu trắng đang
ngự trị ................ Giả vờ thôi ...........nhưng nỗi cô đơn lớn đến mức có thể chết người .............. Giả vờ
.........để đôi khi thấy đôi tay như thừa thãi.........khi ko còn cần
phải níu giữ vạt áo anh mỗi khi chia xa ............ko còn cần nghịch
ngợm làm rối bù mái tóc anh ..........cũng ko cần tỉ mẩn xắn tay áo cho
anh nữa .............. Chiếc điện thoại thì vô tri ..........nhưng em thì ko thể ................sao lại vẫn nhớ .... Giả vờ.........để
mỗi khi ốm .........nằm bẹp trên giường .........thấy căn phòng sao
rộng quá ...........chỉ có mỗi mình mình tự lo cho bản thân
............vội kéo chăn lên để che những giọt nước mắt ........... Biết Không ....... ngày đầu tiên khi giả vờ ..............em chỉ im lặng nhìn chiếc điện thoại........ ngày thứ 2 .........em trông khi mặt trời mọc lên rồi lặn xuống ........... ngày thứ 3 em đếm từng giờ khi xa anh ............... và
những ngày thứ n sau đó ...................em biết em sống vì em còn
được sống ...........còn lòng khao khát được sống đã ko còn nữa
........... Chỉ là [giả vờ ] thôi ...........nhưng sao nghe lòng tí tách rạn nứt từng ngày ........... Yêu anh ....yêu anh.............và điều đó ko hề thay đổi Đừng giả vờ nữa anh nhé ..........vì ko rõ có con gì bay vào mắt ..........mà khiến em khóc ...........]]></description>
            <pubDate>2009/10/29 15:27:03</pubDate>
            <guid><![CDATA[GiẢ vỜ nhƯ mìNh chiA tAy, aNk nhÉ!!! =[:200]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[♥♥♥ Yêu anK!!! ♥♥♥]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/nhok_candy_love_tn/article?mid=184]]></link>
            <description><![CDATA[
♥&nbsp; yÊu aNh lÀ cẢm gIáC lẦn đẦu tIêN kHi aNh nÓi iu eM, lẦn tHứ hAi, lẦn tHứ 
· bA cHo đẾn lẦn gẦn đÂy 

nHấT ... 

♥ yÊu aNh lÀ cẢm gIáC eM cƯờI bẤt cHợT kHi nHìN aNh ... ♥&nbsp; yÊu aNh là cẢm gIáC kHi aNh kHôNg vUi, kHi aNh vUi vÀ kHi aNh cHẳNg cÓ cẢm xÚc gÌ ..
♥ yÊu aNh lÀ cẢm gIáC kHi oNlInE, tHaY đỔi sTaTuS đỂ aNh bIếT rẰnG eM oNlInE ... 
♥&nbsp; yÊu aNh lÀ cẢm gIáC cHờ đỢi tỪnG dÒnG cHữ xUấT hIệN tRêN mÀn hÌnH cHaT ... 
· 
♥&nbsp; yÊu aNh lÀ cẢm giáC kHi đỌc nHữNg mEsSage cỦa aNh ... 
♥ yÊu aNh lÀ cẢm gIáC nGhE mỌi nGưỜi kỂ vỀ aNh ... 
♥&nbsp; yÊu aNh lÀ cẢm gIáC tRốNg vẮnG sAu nHữNg luc&#39; anh ko wan ta^m de^n&#39; em... 
· ♥ yÊu aNh lÀ cẢm gIáC kHó cHịU kHi bIếT aNh kHôNg cHỉ cỦa rIêNg eM ... 
· ♥ yÊu aNh lÀ cẢm gIáC gIốNg nHư mÌnH cHỉ lẶnG lẼ yÊu aNh ... 
·♥&nbsp; yÊu aNh lÀ cẢm gIáC nHữNg gIọT nƯớC mẮt đÃ rƠi vÌ aNh lĂn kHỏI mÁ eM ... 
·♥&nbsp; yÊu aNh lÀ cẢm gIáC mÀ aNh đÃ cHo vÀ lẤy đI ... · vÀ yÊu aNh lÀ cẢm gIáC cỦa eM lÚc nÀy, kHi eM pHáT hIệN mÌnH nho&#39; anh ra^t&#39; nhju` .........]]></description>
            <pubDate>2009/10/25 15:35:52</pubDate>
            <guid><![CDATA[♥♥♥ Yêu anK!!! ♥♥♥:184]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[ĐM tAo gKet&#39;]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/nhok_candy_love_tn/article?mid=159]]></link>
            <description><![CDATA[&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Đây là những điều bức xúc bây h mới bộc lộ .Đọc xong muốn nghĩ thế nào cũng đc nhưng nó giúp Tao xả xì trét , dễ chịu, đỡ bị áp lực, đau đầu lắm !!
1. Tao ghét khi mỗi lần bức xúc , có phát ngôn ra 1 vài từ hoa lá , lại bị soi , bảo mình mất dạy , nhất là trước mặt mấy thằng kon zai , luk&#39; đ&#39; nào cũng phải ý tứ .........có mức độ thôi ..........đm , kon gái cũng là người chứ có là thú đ&#39; đâu mà ko đc chửi , đầu tao có óc chứ đ&#39; làm = xi măng , mịe , chúng mày cứ nhịn nhiều rồi thể nào cũng có ngày đấm ngực mà chết đấy ........!! 
2. Tao ghét đứa nào hay đưa chuyện , nói xấu sau lưng người khác. Đm , bạn bè chơi đc thì chơi đ&#39; chơi đc thì thôi .........Hãm L ..........ghen ăn tức ở , đkm, ghen thế chứ có ghen đc suốt ngày ko .....làm người phải biết suy nghĩ chứ , ờ , có thể tao làm ji`chúng mày ngứa mắt , nói thẳng mịe vào mặt tao đi này , nói đi tao sửa, đ&#39; sửa đc thì cho chúng mày chửi tao đêy&#39; ..........chứ bỏ ngay cái kiểu nói xấu đi ko có ngày ng` ta nghe thấy là vỡ mồm cả lũ đêy&#39; ........!! 
3.Tao ghét cái kiểu luk&#39; đ&#39; nào cũng : &quot; mày phải thế nọ , mày phải thế kia &quot; ......khó chịu vl 
4. Tao ghét mấy kon hàng xóm kả mấy thằng hay ngồi lê ở đầu ngõ nhà tao .........đkm .......chúng mày cứ soi đi , cứ bơm bẩn đi ....... tao đi với ai kệ mịe tao , đ&#39; liên quan.....mách mách kái *** , chuyện nhà mình đ&#39; lo lại thik chõ mũi vào nhà ng` khác ........lũ mồm chó vó ngựa ..........ts .thính như chó săn é........ tao mà biết rõ đứa nào thì kả nhà mày đ&#39; yên với 3` đâu ..........
5. Tao ghét những đứa nào hay nói móc ......... Đkm , dạy đã chán rồi thì để cho hs ngủ lấy sức mịe đi .........cứ bắt ngồi nghe .......như shit........hôm mệt quá vừa gục đầu xuống bàn thì bị nó làm ngay cho 1 câu kiểu : cuộc đời có 1 gang tay , những người ngủ ngày chỉ kòn nửa gang ....... ..thật là đ&#39; thể đỡ đc ......... Tại sao cô ko tâm lí 1 tí , chỉ cần nói nhẹ 1 kâu thôi là chúng em nghe ngay mà .........
6. Tao ghét ai bắt tao làm những việc tao ko thik , ờ đêy&#39;, tao có thể làm đêy&#39; nhưng cũng ko thu đc kết quả tốt đâu vì đấy là những việc tao ko thik nên đừng có nghĩ là ép đc tao =)) ảo lắm .........cứ bắt tao làm đi .........3` vừa làm vừa phá cho chúng mày xem =)) 
7. Tao ghét đứa nào có kái suy nghĩ : Sống là phải biết đoàn kết , đồ của bạn cũng là đồ của mình . ờ , nghe cũng hay hay nhưng đứa nào đang có kái ý nghĩ đấy thì làm ơn bỏ ngay hộ tao kái ..đừng có kiểu kái ji` cũng nhận là của mình , đkm , đi học đ&#39; chịu mang đủ đồ dùng , đi mượn ng` ta ko cho lại bảo là ki , cho mượn xong thì bút 1 nơi nắp 1 nơi , cục tẩy vừa mua thì kòn 1 nửa..... ....nếu là mày thì mày có rồ lên ko .......... nói thì hơi thô bỉ chứ chẳng lẽ cứt của ng` khác cũng nhận là của mình à ........bựa ....... tao ghét kả những đứa tự tiện lục, lấy đồ của ng`khac&#39; nữa ........đ&#39; phải tao ki ji` đâu nhưng chúng mày phải biết tôn trọng ng` ta 1 tí chứ .......mở mồm ra hỏi 1 kâu cũng ko làm chúng mày sụt cân đc đâu =)) 8. Tao ghét đứa nào sống giả tạo, chỉ kắm mặt lo cho bản thân , luk&#39; buồn thì lôi ng` ta ra than thở , đến luk&#39; ng ta có chuyện thì đ&#39; chịu chia sẻ , hoặc là nghe chỉ cho nó có .........nói thật chứ sống lại đi ko ng` ta khinh cho đêy&#39; , ik kỉ vừa thôi . Tao ghét nhất những kon nào giả nai kấp cao , tao cũng nai , kái này đ&#39; phủ nhận nhưng đ&#39; phải cái ji` cũng giấu hết đi đâu .........bựa lắm .........đm , bt thì ghê gớm vl , chửi bậy như ranh , thế mà trước mặt zaj thì tỏ vẻ ngại ngùng e thẹn==&gt; thỏ non đeo kính lão =)) như kiểu kon ngoan trò giỏi , học sinh rút rát é =)) Nai cũng có độ thôi ko đến luk&#39; bản chất nó lộ ra thì nhiều chuyện vui lắm đêy&#39; =)) Mà tao nói thật cho bọn kon zai chúng mày biết nhá : đây ko phải thời kì đồ đá , kon gái ngoan hiền h này chẳng có đâu , chỉ có nai ít hay nhiều thôi , đừng có ngu mà tin ná :)) : em này hiền lắm , dễ thương , ngoan ngoãn thế nọ thế kia ..==&gt; mơ đêy&#39; ........buồn cười =)) 
9. Tao ghét đứa nào nói mà ko giữ lời , đm , đ&#39; làm đc thì đừng có hứa , ngậm mje mồm vào . Chắc chắn làm đc thì hãy nói ......!! 
10. Tao ghét kái gọi là ầm ĩ ........ts ........mệt bỏ mịe ra ........nc thì cứ xồn xồn như *** phải đá é, tao có điếc đ&#39; đâu mà nói như gào vào mặt ng` ta í .....tao ghét tiếng trẻ kon khóc ....... đm ........cứ khóc cạnh tao thì thể nào cũng đc đôi tổ ong vào mồm ........phát rồ !! 
11. Tao ghét đứa nào thấy tao làm ji` sai mà ko nói thẳng ......... có thể nói xong tao tự ái đấy nhưng kùng lắm đc 1 ngày =)) . Chứ cứ biết mà ko nói thì : Đm bọn mày đ&#39; phải bạn tao !!! 
12. Tao ghét học kái trường này , đi học suốt ngày bị soi , bị trù mà đ&#39; hiểu mình làm nên kái tội ji`......hay là lại có 1 số bộ phận thèm tiền ..........mồm thì cứ nói ko tiêu cực ..........ủ ôi .........thật là thối nát ........!! 
13. Tao ghét ..........tao ghét ............tao ghét nhiều thứ lắm ..... . .....tao kòn ghét chính bản thân tao ..........tao ghét kon ng` tao ..........tính kả thèm chóng chán .............sự tham lam kủa tao nữa .......... Tao muốn đập phá 1 kái ji` đấy ...........muốn gào thét ........ .. thật là nhạt nhẽo và vô vị ........!! ]]></description>
            <pubDate>2009/09/26 12:44:59</pubDate>
            <guid><![CDATA[ĐM tAo gKet&#39;:159]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Mưa!!!]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/nhok_candy_love_tn/article?mid=114]]></link>
            <description><![CDATA[&nbsp;&nbsp;&nbsp;Mưa buồn ơi thôi ngừng tiếng, mưa cho lòng nó càng buồn thêm!!!
&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;&nbsp; Mưa! Nó đã từng lặng lẽ bên khung cửa sổ...những giọt mưa rơi tí tách làm sao...tiếng mưa như&nbsp;nhắc lại một kỉ niệm buồn...như trôi đi quá khứ là những vết thương lòng, về nhiều chuyện đã xảy ra với nó trong thời gian qua.&nbsp;Những chuyện vui, chuyện buồn. Nhưng dường như, những chuyện buồn&nbsp;đang ngự trị ở trong lòng nó nhiều hơn cả.... Giọt mưa rơi xuống đất...bắn lên những giọt nước lung linh rồi vỡ òa trong những vòng tròn lăn tăn...mưa là nước mắt của trời sao mẹ...nó đã từng hỏi ngây ngô...hay mưa là những bi ai của cuộc sống con người...là nước mắt của nhân gian...mưa là gì mà sao lòng&nbsp;nó rười rượi...
&nbsp; Những ngày còn thơ, những lần mưa về trong lòng nó như có gì đó xuyến sao...nằm trên giường trùm kín chăn lại thật là dễ chịu...cái se lạnh...cái xào xạc từ mái nhà...gió vi vút mang đến giấc ngủ thật nhanh...nó vẫn&nbsp;sợ tiếng sét ầm ầm...lười nhác chạm chân&nbsp;xuống&nbsp;nền&nbsp;nhà lạnh lẽo...nó&nbsp;mơ hồ với những suy tư...mưa đẹp quá...nhiều giọt nước&nbsp;cứ đua nhau rớt xuống...từng đợt nối tiếp nhau...chúng như&nbsp;tươi cười, như được giải thoát khỏi những đám mây đen, chúng vui vẻ tụ lại thành từng vũng nhỏ, róc rách qua những máng xối, và trượt dần xuống từ khung cửa sổ. Mưa ào ạt&nbsp;vỗ vào mặt kính, như muốn gọi nó, những giọt nước tự do...nó cười. Nó chỉ có thể ngắm mưa mà thôi, nó hé cửa sổ, đưa bàn tay ra hứng những giọt mát lạnh, mưa như cố chạm vào nó, đôi lúc chạm vào da mặt mát rượi. Lòng nó vui, tim rộn rã......mùa mưa
&nbsp; Sau cơn mưa, nó vẫn thường ra vườn ngồi, những gì còn lại là một bầu trời trong xanh, làm cơn gió hè nhẹ làm tóc nó bay, cỏ cây xanh mượt lung lay trong gió mới, sau những cái nóng nực, chúng được tắm gội trong mưa để rồi tràn đầy nhựa sống, mơn mởn xinh tươi, vậy sao...không làm nó quên hết ưu phiền..những vũng nước trong vắt, ngón tay nó khuấy vào làn nước. Những dòng nước đục hai bên đường đang chảy về nơi thấp, như những con sông nhỏ. Ngày xưa, nó vẫn thường gấp thuyền thả trôi. Nó đưa tay hứng vài giọt còn đọng lại trên cành lá, chúng rùng mình, lung linh và từ từ nhỏ xuống, mất hút vào đất, chỉ còn lại một sự sống mới, một niềm vui cho những gì còn lại, và một nụ cười thoáng nở trên môi.
&nbsp; Lúc nào nó cũng là kẻ ngắm mưa, đôi lần, nó cũng hòa vào cơn mưa, đi trong mưa thật sự rất thú vị. Mưa cứ vô tư trôi, mưa ập vào da mặt ta, làm đôi môi ửng hồng vì lạnh, tóc nó ướt đẫm, như lòng đang tràn ngập tâm tư. Rồi nước mắt nó rơi...Đã từ lâu, nó không thể khóc, hay nước mắt nó&nbsp;đã khô cằn??!! Nó&nbsp;mong muốn như mưa, rơi xuống lòng&nbsp;đất,&nbsp;để rồi chôn&nbsp;đi&nbsp;những&nbsp;ưu phiền,&nbsp;để bầu trời thêm xanh...rồi cầu vồng xuất hiện...để nó lại cười. Nhưng!&nbsp;Nó không làm&nbsp;được, vì nước mắt của nó&nbsp;đã chảy ngược vào tim, chỉ còn&nbsp;biết ngồi thẫn&nbsp;thờ ngắm&nbsp;mưa,&nbsp;để nhung nhớ về một thứ gọi là....kỉ niệm. &nbsp;Không! Mưa không phải là nước mắt của trời, vì mưa lạnh buốt. Còn lệ của nó, ấm áp và mặn chát....Thế mưa là gì??? Nhưng nó&nbsp;hiểu một điều, sau cơn mưa, mọi thứ&nbsp;trở nên thanh bình, thì sau những giọt lệ cũng thế. Lòng nó phần nào hết đau thương. Mưa làm nên những sự sống mới, còn lệ kia làm thay đổi con người...Vì khóc cho những lỗi lầm, cho nỗi buồn còn chan chưa trong tim...mưa....hay là biển lệ của đáy hồn nhân thế.
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; I like walking in the rain because nobody know I&#39;m crying
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; ]]></description>
            <pubDate>2009/09/12 13:31:10</pubDate>
            <guid><![CDATA[Mưa!!!:114]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[iêu anh]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/nhok_candy_love_tn/article?mid=89]]></link>
            <description><![CDATA[
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; · AT 
·&nbsp; yÊu aNh lÀ cẢm gIáC lẦn đẦu tIêN kHi aNh nÓi iu eM, lẦn tHứ hAi, lẦn tHứ 
· bA cHo đẾn lẦn gẦn đÂy 

nHấT ... 
·  yÊu aNh lÀ cẢm gIáC eM cƯờI bẤt cHợT kHi nHìN aNh ... 
·&nbsp;&nbsp; yÊu aNh là cẢm gIáC kHi aNh kHôNg vUi, kHi aNh vUi vÀ kHi aNh cHẳNg cÓ cẢm xÚc gÌ ... 
·&nbsp; yÊu aNh lÀ cẢm gIáC kHi oNlInE, tHaY đỔi sTaTuS đỂ aNh bIếT rẰnG eM oNlInE ... 
·&nbsp; yÊu aNh lÀ cẢm gIáC cHờ đỢi tỪnG dÒnG cHữ xUấT hIệN tRêN mÀn hÌnH cHaT ... 
· 
·&nbsp; yÊu aNh lÀ cẢm giáC kHi đỌc nHữNg mEsSage cỦa aNh ... 
·  yÊu aNh lÀ cẢm gIáC nGhE mỌi nGưỜi kỂ vỀ aNh ... 
·&nbsp; yÊu aNh lÀ cẢm gIáC tRốNg vẮnG sAu nHữNg luc&#39; anh ko wan ta^m de^n&#39; em... 
·  yÊu aNh lÀ cẢm gIáC kHó cHịU kHi bIếT aNh kHôNg cHỉ cỦa rIêNg eM ... 
·  yÊu aNh lÀ cẢm gIáC gIốNg nHư mÌnH cHỉ lẶnG lẼ yÊu aNh ... 
·&nbsp; yÊu aNh lÀ cẢm gIáC nHữNg gIọT nƯớC mẮt đÃ rƠi vÌ aNh lĂn kHỏI mÁ eM ... 
·&nbsp; yÊu aNh lÀ cẢm gIáC mÀ aNh đÃ cHo vÀ lẤy đI ... · vÀ yÊu aNh lÀ cẢm gIáC cỦa eM lÚc nÀy, kHi eM pHáT hIệN mÌnH nho&#39; anh ra^t&#39; nhju` .........&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; ]]></description>
            <pubDate>2009/09/01 22:00:07</pubDate>
            <guid><![CDATA[iêu anh:89]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Thêm một.....]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/nhok_candy_love_tn/article?mid=87]]></link>
            <description><![CDATA[&quot;...Một
chiếc lá rụng ko thể làm nên mùa thu mà phải thêm một chiếc lá nữa mới làm
thành mùa thu đẹp. Thêm một tiếng chim thánh thót buổi ban mai trở nên tinh
khiết, trong lành hơn. ....Trong tình yêu cũng vậy mà thôi. Một lời nói dối,
một câu nói vô tình hay một sự hững hờ, lạnh lùng làm mất tình yêu của bạn
ngay. Đăc biệt là một lời hứa ko bao giờ thực hiện, một người thứ ba giữa câu
chuyện tình của bạn và vô vàn thứ khác nữa mà chúng ta ko thể lường trước
được...&quot; 

Thêm một chiếc lá
rụng
Thế là thành mùa thu
Thêm một tiếng chim gù
Thành ban mai tinh khiết

Dĩ nhiên là tôi biết
Thêm một –lắm điều hay
Nhưng mà tôi cũng biết
Thêm một –phiền toái thay

Thêm một lời dại dột
Tức thì em bỏ đi
Thêm một chút lầm lì
Thế nào em cũng khóc

Thêm một người thứ ba
Chuyện tình thêm dang dở
Cứ thêm một lời hứa
Lại một lần khả nghi

Nhận thêm một thiếp cưới 
Thấy mình lẻ loi hơn
Thêm một đêm trăng tròn
Lại thấy mình đang khuyết

Dĩ nhiên là tôi biết
Thêm một –lắm điều hay!


Khi yêu dường như ai cũng trở nên ích kỷ, chỉ muốn người mình yêu ở mãi bên
mình. Thêm một chút xáo trộn cũng làm em ngúng nguẩy giận dỗi, nhất là khi ánh
mắt anh dừng lại ở một người con gái khác ngoài em, là khi có một tin nhắn lạ
lạc vào máy anh, nói với anh những lời dịu dàng mà từ trước chỉ có mình em
thôi… Em sẽ rất giận đấy! Bởi vì em yêu anh. 
Thế nhưng chỉ cần anh nhìn em thêm một chút âu yếm, thêm một lời yêu thương,
một cái vuốt má thật nhẹ, một nụ cười hay một lời mắng yêu: “Em thật là trẻ
con! Anh chỉ yêu mình em thôi!”… Đấy! Thế là cũng đủ làm em dại dột tin anh. Em
đúng là nhẹ dạ quá!

Tình yêu như vị Hoàng Đế sành ăn. Nếu người đầu bếp tội nghiệp có trót cho thêm
một chút muối cũng đủ làm cả hoàng cung náo động, nếu bớt đi một chút cũng làm
Vua chẳng vừa lòng. Nhưng nếu chiếc bánh trong ngày mừng thọ Vua mà thiếu một
chút đường thì sẽ nhạt miệng biết bao nhiêu! Nếu khéo léo thêm một lời phỉnh
nịnh sẽ làm Vua cười và ăn ngon miệng, mà điều đó lại chẳng hại đến ai.

Em không có ý nói tình yêu mình dành cho nhau cũng giống như vị hoàng đế khó
tính ấy, phải chăm chút từng li từng tí một như thế sẽ làm cho mình mệt mỏi
lắm. Em chỉ muốn mình đừng mang cho nhau vị mặn mòi của những giọt nước mắt,
đừng để nhau thấy nhạt nhẽo, cô đơn, đừng để ai phải ngồi gặm nhấm lại những gì
đã qua trong quá khứ… Ngày kỷ niệm tình yêu của chúng mình anh đừng quên nói
với em thêm một lời ngọt ngào, cũng đừng quên em vui như thế nào những khi
trong vòng tay anh… Bởi vì em thực sự rất yêu anh! Em muốn chúng mình cùng cố
gắng để vun đắp cho tình cảm của nhau. Anh đừng quên thêm một chút gia vị cho
tình yêu chúng mình cũng như khi ăn anh vẫn thường cầu kỳ thêm đủ vị cho món
đó. Anh bảo ăn như thế mới đúng kiểu, như thế mới gọi là biết ăn!

Những khi em giận anh, dù là vô cớ, hãy cho em thêm một chút kiên trì. Chỉ cần
anh dỗ dành, vỗ về em sẽ lại nũng nịu sà vào lòng anh: “... Anh đừng để bụng!
Lần sau em không hư như thế nữa mà…” Nếu có khi mình tranh luận mà em hiếu
thắng quá, anh hãy dành cho em thêm một chút nhường nhịn nhé! Con gái ai mà
chẳng thích được người mình yêu chiều. Nếu em có giận dỗi bỏ đi, không gặp anh
nữa, em có ngớ ngẩn tuyên bố chấm hết chuyện tình hai ta… em xin anh hãy cho em
một chút kiềm chế, chỉ một chút thôi… vì hơn ai hết em biết anh không muốn điều
đó, và em vẫn còn nông nổi lắm! Nếu anh gật đầu chấp nhận, em sẽ chẳng còn
đường quay lại đâu, em sẽ không xin lỗi anh, vì em ghét phải cầu xin ai đó,
nhất là bảo người ta ban cho mình một chút tình cảm! Thật là lố bịch anh nhỉ?….


Nhưng nếu có lúc nào anh mệt mỏi, anh đừng tự cho mình thêm một chút chịu đựng
nào cả. Anh hãy cứ trút tất cả lên em. Em sẽ không giận anh đâu, bởi em biết
anh yêu em và muốn chia sẻ với em. Em không muốn ngồi nhìn những vết rạn nứt
giữa hai đứa mình một cách bất lực. Em không muốn có cảm giác mình như một
người thừa lạc vào giữa lối đi của anh! Anh có hiểu em không?

Lại nhưng, “...Thêm một người thứ ba 
Chuyện tình thêm dang dở...”
Em không thích trong câu chuyện của hai đứa mình có thêm một cái tên lạ được
nhắc đến một cách trìu mến. Có thể em, em chỉ biết nghĩ cho em, nhưng anh bảo
khi yêu ai mà chẳng trở nên tham lam và ích kỷ. Điều đó không phải là xấu nếu ở
một giới hạn nào đó phải không anh?

Thêm một, thêm một chút... điều đó nói ra có vẻ rất đơn giản, chỉ có một chút
thôi mà. Nhưng nếu cả anh và em không khéo léo, cả anh và em không yêu nhau đến
mức có thể thông cảm với nhau thì điều đó lại trở nên khó khăn biết bao nhiêu.
Em cầu chúc cho tình yêu của chúng mình sẽ ngày càng bền vững vì nó được vun
đắp từ những góp nhặt của cả anh và em, từ tình cảm chân thành mà nồng thắm, từ
những cảm thông và chia sẻ...
Em yêu anh, mãi chỉ mong được ở bên anh. Em ghét có thêm một người thứ 3! “
Thêm một phiền toái thay!” 

]]></description>
            <pubDate>2009/08/20 17:26:49</pubDate>
            <guid><![CDATA[Thêm một.....:87]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[mẹ... dịu dàng trong trái tim con...]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/nhok_candy_love_tn/article?mid=36]]></link>
            <description><![CDATA[Không có lời nào có thể diễn tả cảm xúc của con lúc này mẹ ạ... bỗng nhiên con nhớ mẹ... dù ngày nào con cũng nhìn thấy bóng dáng thân thương của mẹ, dù ngày nào mẹ cũng mê hoặc con bởi những lời nói dịu dàng, hay cáu gắt với con khi con làm sai điều gì...Nhanh mẹ nhỉ, mới ngày nào con còn đứng trước gương, soi từng tí một những góc cạnh, những đường nét trên khuôn mặt ngây ngô để tìm ra những nét giống mẹ... nhưng tìm mãi ko thấy, con tủi thân vì chẳng thấy giống mẹ của con... mẹ chỉ cười và nói con gái đẹp hơn mẹ... hồi ấy con thấp lè tè mẹ nhỉ... chỉ mong sao được cao bằng mẹ yêu... mong thật nhanh... thật nhanh lớn lên...Nhưng con khờ quá phải không mẹ.. trong cái suy nghĩ ngây ngô ấy đâu biết rằng lớn lên đồng nghĩa với tự lập , đồng nghĩa với việc phải rời xa vòng tay mẹ... và đồng nghĩa với những nếp nhăn sẽ hiện trên khuôn mặt mẹ ... Ấy vậy mà giờ con đã lớn rồi... con cao hơn mẹ của con rồi... nhưng không lúc nào con thấy mình lớn trong vòng tay của mẹ... không lúc nào con muốn rời xa mẹ dù chỉ là trong suy nghĩ.... con yêu mẹ nhiều lắm... mẹ của con!]]></description>
            <pubDate>2009/07/06 14:12:04</pubDate>
            <guid><![CDATA[mẹ... dịu dàng trong trái tim con...:36]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Chưa phải là tình yêu]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/nhok_candy_love_tn/article?mid=4]]></link>
            <description><![CDATA[&nbsp;Ngồi bên cậu có một cảm giác ấm áp, gần gũi nhưng đó không phải là tình yêu mà là cảm giác hạnh phúc vì được chia sẻ.
&nbsp;Nói chuyện với cậu tớ rất vui nhưng đó không phải niềm vui của người đang yêu mà&nbsp;vì cậu biết cách làm cho tớ cười.
&nbsp;Tớ không ngại khi đi bên cậu, gặp bạn bè cậu...không phải cậu và tớ là một cặp mà tớ đang muốn chứng tỏ cho mọi người thấy tớ và cậu đúng là hai người bạn tốt.
&nbsp;Tớ mong có cuộc gọi, một tin nhắn của cậu để biết rằng cậu vẫn nhớ tới người bạn này.
&nbsp;Đôi khi tớ muốn nắm lấy tay cậu nhưng không phải nói &quot;Tớ yêu cậu&quot; mà là &quot;Tớ mến cậu&quot;.
&nbsp;Chúng ta hãy là những người bạn tốt của nhau nhé!
&nbsp;Đừng rời xa tớ chỉ vì: &quot; CẬU YÊU TỚ &quot;........................................................................]]></description>
            <pubDate>2009/06/15 15:58:43</pubDate>
            <guid><![CDATA[Chưa phải là tình yêu:4]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Hãy cho Tớ luôn ở bên Cậu nhé!]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/nhok_candy_love_tn/article?mid=2]]></link>
            <description><![CDATA[Nếu như coi yêu thương là quyền lợi thì hẳn mệt mỏi là trách nhiệm. Tớ chẳng hề muốn mình cứ được ưu tiên nhận hết những gì vui vẻ nhất, hạnh phúc nhất, để phần trách nhiệm đè nặng lên vai cậu đâu  
Khi cậu mệt mỏi, hãy cho tớ biết nhé. Chứ đừng lẩn tránh tớ mỗi khi cậu như vậy.Dù tớ chẳng thể cho cậu những lời khuyên hữu ích, lại càng không thể giúp cậu giải quyết những vấn đề.Nhưng cậu à, tớ có một đôi vai chắc chắn để mỗi khi mệt mỏi cậu có thể dựa vào. Bàn tay tớ tuy không đủ lớn để nắm trọn bàn tay cậu, nhưng tớ có thể truyền sinh khí vào bàn tay ấy, để cậu có sức mạnh bước tiếp con đường gian nan phía trước. Tớ còn có cả sự kiên nhẫn để lắng nghe, dẫu rằng những điều cậu nói không phải lúc nào tớ cũng hiểu hết. Nhưng hãy cứ chia sẻ với tớ, cậu nhé. San sẻ những mệt mỏi của mình với người khác sẽ làm vơi bớt những căng thẳng của bản thân đấy cậu à. Hãy để tớ cùng gánh vác những mệt mỏi đó với cậu giống như khi chúng ta chia sẻ với nhau yêu thương vậy. Khi cậu vui hay mệt mỏi, tớ đều muốn ở bên. Muốn được chia đôi với cậu về tất cả…Nếu như coi yêu thương là quyền lợi thì hẳn mệt mỏi là trách nhiệm. Tớ chẳng hề muốn mình cứ được ưu tiên nhận hết những gì vui vẻ nhất, hạnh phúc nhất, để phần trách nhiệm đè nặng lên vai cậu đâu.Tớ cũng không muốn chỉ có tớ khi mệt mỏi là tìm đến cậu. Tớ cũng muốn điều ngược lại như vậy từ cậu đấy cậu à.&nbsp; Đừng làm tớ mất quyền được chia sẻ những mệt mỏi từ cậu nhé. 
Cũng đừng tỏ ra mình mạnh mẽ, có thể đương đầu hết với mọi khó khăn. Bởi ai cũng vậy thôi, đều có những phút không thể kiếm soát được cuộc sống, để cảm xúc vuột ra khỏi tầm tay. Những khi chông chênh và bế tắc ấy, người ta cần một điểm tựa để có thể bấu víu, để bản thân không rời khỏi quỹ đạo đang đi, để cảm xúc không trượt dài trong sự bất lực về tinh thân, để không vuông xuôi những mục đích đang đeo đuổi phía trước... Những lúc ấy, hãy để tớ làm điểm tựa của cậu nhé! Để tớ làm ngọn hải đăng soi đèn cho cậu, làm mặt trời cho cậu tìm đường về với quỹ đạo, làm niềm tin dẫn cậu đến phía cuối con đường…Đừng mãi coi tớ chỉ là một cô bé ngốc nữa. Vì giờ, cô bé ấy giờ đã lớn, không còn chỉ biết hờn giận vô cớ mà nay đã biết yêu, biết quan tâm và chia sẻ.Nên tớ sẽ chẳng thích thú gì đâu nếu cậu chỉ thích nhốt tớ trong một cái hộp, và ngày ngày mang ra để ngắm, để mỉm cười. Tớ muốn được bước ra ngoài, được ở bên cạnh cậu, ngay cả khi cậu mệt mỏi và đau khổ. Liệu có được không?]]></description>
            <pubDate>2009/06/15 09:32:11</pubDate>
            <guid><![CDATA[Hãy cho Tớ luôn ở bên Cậu nhé!:2]]></guid>
         </item>        </channel>
        </rss><!-- w2.blog.sg1.yahoo.com compressed/chunked Tue Nov 24 22:58:31 SGT 2009 -->
