Đăng ngày: 12:20 24-11-2009
Cuộc sống ngày càng trở nên mệt nhoài...ta cảm thấy mình vô cùng cô độc, đi đi về về như cái bóng...nhạt nhẽo...vô vị...
Ta trở nên vô tình, bất cần, nổi niềm chất chứa....ta trói mình lại trong nổi cô đơn, ko thể bùng nổ, ko chịu dịu êm...ôi! trái tim ta thật khó chịu...
Chữ Tình ngày ngày theo ta...nhưng ta sợ, ta chỉ muốn trốn tránh....những vết thương khó lành...những quá khứ ko chịu ngủ yên...
Khiến cho ta nhiều khi tưởng chừng chết liệm trong những nổi đau vô tình...ta bần thần nhìn lại nhưng cũng ko sao cứu vớt nổi linh hồn ta...đã quá tổn thương...buồn cười....
Đã quá mệt nhoài...đã quá chán chê...ta ngán ngấy những sai lầm...vô định....
Bao lần trong ta hồi tỉnh, bao lần bước trong Mưa mong sao xóa hết những cảm xúc dâng tràn...những cơn mê choáng váng....Thế nhưng ta ko thể nào quên nổi ngày hôm qua....ta lại dằn vặt mình....vô dụng...
Ta khóc, nước mắt ko thể rơi quá nhiều...như tim ta ko thể đau hơn dc nữa....ôi! tận cùng tan thương....
Ta của ngày hôm nay với trái tim ko khỏi máu lệ...trốn tránh trong lạnh lùng...ngày vẫn trồi qua...rét buốt tâm tư!
Xin hãy ngủ yên....và thức dậy vào 1 ngày thanh thoát ngỡ như chưa dang dở, ngỡ chưa từng.....
♫♪[ηћạ†]↔[ηћư ¢μộС Şốηξ √ốη †ћẾ]♪♫ 13:23 24-11-2009