<?xml version="1.0" encoding="utf-8"?>
<rss version="2.0">
<channel>        <title><![CDATA[»(¯`&#39;•.w¥~ñhø².•&#39;´¯)«]]></title>
        <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/nhoksock_luv_ngoc_kute]]></link>
        <description><![CDATA[Vao` Blog rAu` thi` Cm me di....=]]]]></description>
        <language>vi-vn</language>
        <lastBuildDate>2010/01/21 14:53:29</lastBuildDate>         <item>
            <title><![CDATA[♥.........[ Vì Cuộc Đời Là.... ]........♥]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/nhoksock_luv_ngoc_kute/article?mid=195]]></link>
            <description><![CDATA[-‘๑’- Có những Tình iêu, ngỡ như là vĩnh cữu, mãi mãi. Nhưng rồi cũng chia tay nhau đi tìm con đường mới -‘๑’- Có những Lời nói, nói ra chĩ nghỹ là vu vơ. Nhưng có lẽ người nghe sẽ nhớ đến suốt cã cuộc đời -‘๑’- Có những lời hứa. hứa, hứa, hứa và chĩ bít hứa. Hứa cho wa chuyện. Hứa như 1 đứa con nít. Nhưng có lẽ người được hứa sẽ đau lắm đấy. Đau vì những lời hứa xuôn đó đấy -‘๑’- Có những tiếng cười, người ta chĩ cho là vui vẽ như bình thường. Nhưng có người lại cho đó là hạnh phúc mà cã đời người đó chưa nhận được -‘๑’- Có những giọt mưa, chĩ là mưa. Nhưng đối w 1 ai đó... là nhớ nhung, là chua xót, là kí ức... và cũng là iêu thương -‘๑’- Có những giọt nước mắt, rơi ra 1 cách vô íh nghỹa. Nhưng nó vẫn cứ rơi. vẫn cứ khóc. Vì chĩ có nước mắt mong sẽ xoa dịu cơn đau cũa nó -‘๑’- Có những wa&#39; khứ, khi nhớ lại thì cười thật vui. Nhưng khi trỡ về hiện tại. Chợt thấy cô đơn, đau đớn vì thíu 1 thứ gì đó -‘๑’- Có những tương lai, cố hy vọng nó tốt đẹp hơn hiện tại. Và lun lo sợ rằng tương lai sẽ như bvây h vậy. Trống vắng cô đơn và lạnh lẽo -‘๑’- Có những Nỗi đau, chưa bao h có được. Khi nó đến bất chợt, thì đau, có lẽ chĩ bít đau. Đau đến nỗi chữ đau cũng ko thể diễn tã được -‘๑’- Có những Sai lầm, dù bít là sai. Thế mà vẫn làm. Vì iêu. Vì thương. Vì nhớ. Để rồi... ko bao h có thể sữa chữa được -‘๑’- Có những Chờ đợi, dù chẵng bít đợi vì cái gì? Đợi ai? Và đợi để làm gì. Thế mà vẫn cứ đợi đấy -‘๑’- Có những Tiếc nuối, mà cã đời nài ko thể làm lại được -‘๑’- Có những Giây phút, tuyệt vọng, bế tắc, cố tìm cho mình 1 lối đi. Nhưng tại sao ko nghỹ là cứ tạm đứng yên 1 chỗ ... [Vì Cuộc đời có những vô giá.].....]]></description>
            <pubDate>2009/12/17 19:40:47</pubDate>
            <guid><![CDATA[♥.........[ Vì Cuộc Đời Là.... ]........♥:195]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[....€n†r¥ §åd.....]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/nhoksock_luv_ngoc_kute/article?mid=180]]></link>
            <description><![CDATA[
Cuộc sống thật sự của tôi ở đâu ? 
Chẳng lẽ nơi thế gian này .....
.......đầy buồn bã &amp; đắng cay ......
Chẳng lẽ nơi cuộc đời này vô cùng đau khổ !
Qua đôi mắt tôi : 
... mọi thứ , mọi điều ....
.... đều có sắc màu riêng .....
... nhưng lại buồn và vô nghĩa ....
Nụ cười của tôi : 
...chẳng bao giờ là thựt sự : 
..nửa gượng gịu...
....nửa đắn đo .......nửa chua xót ....
....mọi thứ , mọi điều đều vô cùng xa lạ .
&nbsp;
Con tim tôi đã chết tự bao giờ 
........hay là vì vẫn chưa tỉnh giấc ......
....... hay là vì cuộc sống này.............
........chẳng thật sự là của tôi ................]]></description>
            <pubDate>2009/12/02 19:36:58</pubDate>
            <guid><![CDATA[....€n†r¥ §åd.....:180]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[¤™—»(¯`&#39;•..•&#39;´¯)«—™¤]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/nhoksock_luv_ngoc_kute/article?mid=131]]></link>
            <description><![CDATA[
 
&nbsp;&nbsp;[kaka]&nbsp; nhAc hey wOa&#39;&#39;&#39; &nbsp;]]></description>
            <pubDate>2009/11/06 20:14:47</pubDate>
            <guid><![CDATA[¤™—»(¯`&#39;•..•&#39;´¯)«—™¤:131]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Dấu chấm hết...............................]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/nhoksock_luv_ngoc_kute/article?mid=59]]></link>
            <description><![CDATA[Dấu chấm hết.......!!! Khi mà Nh0x đang viết entry này ..... Nh0x nói thật là Nh0x đang bùn lắm ! Mắt Nh0x đang cay lắm ! Tim Nh0x đang đau lắm ! Nhưng những gì Nh0x nói đang là cảm xúc rất thật của Nh0x ... Nh0x mong Pé hiểu cho Nh0x ! Nh0x đã từng hứa với Pé ... Nh0x sẽ ko bao giờ buông tay Pé ra nhưng.... Nh0x đã cố níu kéo... Nh0x đã cố nắm chặt bàn tay của Pé hơn... Nhưng Nh0x không thể ... Vì cứ mỗi lần .... Nh0x cố nắm chặt tay Pé hơn thì... Pé lại đẩy Nh0x ra ! ..... Cánh tay Nh0x ko đủ rộng để ôm Pé vào lòng Tình yêu Nh0x ko đủ lớn để quan tâm tới Pé Và Nh0x biết rằng.... Nh0x đang bị đối xử bất công ! Những người yêu trước của Pé với Nh0x ! Pé so sánh đi ... Pé đã quan tâm tới ai nhiều hơn ! Và người mà Pé sắp yêu...Ai sẽ iu Pé nhìu hơn..................... Pé nói chúng mình đã quá vội vàng ? Okay Nh0x thừa nhận ! Pé nói chúng mình ko hiểu đc nhau...ko có chung một mục đích Okay Nh0x thừa nhận ! Pé nói Nh0x ko thể chăm sóc cho Pé về sau này Okay Nh0x thừa nhận ! Nh0x thừa nhận ! Nh0x sai !!! ♥ .. Nh0x có thể sai... Nhưng tình yêu Nh0x đã và đang trao cho Pé ... Là không bao giờ sai !!! ♥ . Chúa sinh ra Pé ... Và chúa nói sinh ra Pé là để cho Nh0x ! Nhưng chúa lại ko nói với Nh0x rằng ! Chúa ko cho Nh0x và Pé được yêu nhau ! Thiên mệnh ... Ý chúa đã như thế ! Nh0x ko chấp nhận nhưng.... Người làm cho Nh0x chấp nhận số phận ... Lại là Pé ! ♥ ...... Vì Nh0x sợ khi chúng mình làm bạn bè ... Nh0x có được ôm Pé vào lòng Nh0x nữa ko ! Không bao giờ nhận đc sự quan tâm của Pé .... Như người yêu ! Thôi ! Nh0x ko muốn nói nữa ! Nh0x xin lỗi ! Vòng tay Pé ôm Nh0x quá lạnh Có Pé rồi mà sao đời Nh0x vẫn còn vắng tanh ! Nhiều lúc Nh0x tự hỏi ! Nh0x là gì của A ! Và khi bây giờ ... Khi Nh0x đã quyết định ra đi ! Thì .... Nh0x vẫn chưa có câu trả lời ! Tear Down !!!!! Và một lần nữa Nh0x muốn nói với Pé ! Nh0x ko muốn làm người luôn đứng sau Pé ! Vì nếu như thế .... Nh0x ko thể nắm tay Pé đc đâu !!! Nh0x yêu Pé ! Nhưng vì yêu Pé, Nh0x phải ra đi !Nhưng vì yêu Pé Nh0x muốn Pé được hạnh phúc ! Dù rằng ... Nh0x ko phải người đã mang đến hạnh phúc cho Pé !!! Và khi Nh0x ra đi ! Nh0x mang trong lòng Nh0x ... Tiếng dập máy cuối cùng mà Nh0x đc nghe ... Cảm ơn Pé Dừng lại rồi đi tiếp Chấm lửng..chấm than! rồi chấm hẾT......]]></description>
            <pubDate>2009/06/19 21:18:36</pubDate>
            <guid><![CDATA[Dấu chấm hết...............................:59]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[-::...Trống rỗng...tuyệt vọng...::-]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/nhoksock_luv_ngoc_kute/article?mid=56]]></link>
            <description><![CDATA[mày ạk! h` ta đang khóc đấy!
tao kủng chẳng pík sao màh nước mắt tao kứ tuôn xuống như zậy!...khó chịu lắm mày àh....khy nghe mày nói nhửng kâu đóa...tao thật ko ngờ đấy!!!ùhm thỳ tao đủ tư kách j` màh trách aj...kàng hok đủ tư kách trách mày...
mày nói đúng!...tao đã hy synh j` tr0ng 1 năm woa chứ...chỷ thấy toàn lợi dụng mày thoy..ngoài mặt ta0 là 1 koan ngườy tham tiền đéy!...nhưng kóa ai hĩu trong lòng tao đang nghĩ j` hem?...kóa ai pík h` tao đang đau khổ lắm ko?...wanh tao toàn trống trải...chẳng koàn ai mày ạ!!!h` tao đáng thương lắm fa?i ko?...nhưng kủng đành chịu!!pík làm sao đc. khy hiện tại pi h` là do tao w.định...
nhưng tao chán nóa lắm!!!tao chán cảnh phải nhìn mày bên ai đóa!!vỳ koan người tao íck kỉ màh!!!từ đóa h` tao luôn như thế!!!nhưng pi h` tao chẳng koàn đủ nghị lực để vượt wa nửa òi...tao sẽ để mặc như vậy muốn ra sao thỳ ra...sẽ chẳng thay đổi j`!....vỳ tao pik h` tao kóa thay đổi thy kũng chẳng ai wan tâm đến...pi h` tao như 1 koan chóa lang thang.. 1 koan mèo lang thang....
đi mải ..đi mãi...chẳng pík về đâu...mày hĩu lầm tao. tao kủng chẳng giải thích...vỳ tao pík h` tao kóa nói j` thỳ mày kủng chẳng nghe chẳng hỉu....nhưng tao chỷ mún nói choa mày nghe 1 đìu...là pi h` tao đang ĐAU lắm mày ạk!!!]]></description>
            <pubDate>2009/06/19 21:10:12</pubDate>
            <guid><![CDATA[-::...Trống rỗng...tuyệt vọng...::-:56]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[.......¢µô¢..§ôñ§..wµåñh..†å..våñ..†h€.........]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/nhoksock_luv_ngoc_kute/article?mid=37]]></link>
            <description><![CDATA[Hồi nhỏ thường hỏi mẹ... tại sao &quot;con cá&quot; lại tên là &quot;con cá&quot; mà không kêu là &quot;con chim&quot;... tại sao &quot;cà rem&quot; lại kêu là &quot;cà rem&quot; mà không kêu là &quot;cái nồi&quot;... ti tỉ những thứ khác...Lớn hơn một chút lại hỏi tại sao người ta lại gọi bọn con là &quot;nhi đồng&quot; mà không phải là &quot;nhi sắt&quot;... tại sao lại là &quot;hun nhau&quot; mà không phải là &quot;nếm môi”.Rồi đến ngay tận bây giờ... lúc viết cái entry này... thì vẫn nghĩ... tại sao &quot;con chuột&quot; không gọi là &quot;con giun&quot; hay &quot;nỗi nhớ&quot; không gọi là &quot;heo hút&quot; .Để trả lời những câu hỏi đó thì mẹ vẫn nói: tại tên nó là vậy thì người ta gọi là vậy.Thế mình muốn nghĩ khác thì sao...Con muốn đặt tên mặt trời là [mặt đất] đấyCon muốn đặt tên mặt đất là [cái nôi]Con muốn đặt tên mẹ là [mầm sống]Con muốn đặt tên tình yêu là [mắt xích]Con muốn đặt tên nỗi đau là [phù phiếm]Con thật lòng muốn phá ra khỏi cái khuôn phép đấy mẹ à... như hôm nay... con đã nhìn lên &quot;mặt đất” đón nắng... nhìn xuống &quot;cái nôi&quot; để thấy bóng mình... &quot;Mầm sống&quot; có biết là con khao khát &quot;mắt xích&quot; như thế nào để rồi cuộc sống con chỉ còn là &quot;phù phiếm&quot;.Một điều nữa... &quot;mầm sống&quot; của con à... nếu được đặt lại tên mình... con muốn mình tên là &quot;Ngày Mai&quot; vì ngày mai của con sẽ mang lại hy vọng... mang lại ước mơ... mang lại tình yêu và hạnh phúc cho con.Con đã và đang cảm nhận cuộc sống theo cách của riêng mình... nếu có ai hỏi con điều con tự hào nhất về bản thân mình... thì đó chính là... con đã dám đặt tên cuộc sống theo cách mà con muốn.Sống và tồn tại...Nhìn xa thì cuộc đời là hài kịch, nhìn gần thì cuộc đời là bi kịch...Có bao giờ bạn đặt câu hỏi: Bạn đang sống hay đang tồn tại? Còn mình, câu hỏi đó đã ám ảnh mình từ khi mình nhận thức được mình là một thực thể trong cuộc sống này...Nhiều khi thấy mình đang sống. Đó là khi mình nhìn những đứa trẻ nhiễm HIV nô đùa vô tư trong làng SOS Gò Vấp, nhìn những giọt nước mắt nóng hổi của những người dân vừa nhận những phần quà nhỏ nhoi từ những sinh viên tình nguyện. Mình sống, là khi báo với má “Con đậu đại học rồi”, là khi đem bằng đại học về báo cáo đã thành công. Tôi sống, là khi tôi có cảm xúc khi nghe một bài hát hay, khi có những thành công nho nhỏ trong công việc, với cái gật đầu hài lòng của sếp...Nhiều khi cũng thấy mình đang tồn tại. Khi chạy xe ngoài đường, tôi không biết sao mình lại chạy con đường này, mình đang đi đâu, về đâu? Công việc này sẽ dẫn ta về đâu? Phương hướng là gì? Khi mình bước ra khỏi phòng phỏng vấn, ước gì được quay lại trả lời câu hỏi khi nãy. Tôi tồn tại, khi tôi không lo lắng được gì cho gia đình, mà chỉ biết lo cho mình như một điều hiển nhiên. Tôi không biết 10 năm nữa, 20 năm nữa mình đang là ai? Mình đang làm gì và mình như thế nào? Hay mình đã chết, hay sống vật vờ như con thiêu thân? Khi tôi làm những điều khờ khạo với những con người lạ lẫm, khi tôi yêu một ánh mắt điên dại không dành cho mình, không bao giờ...Có những người rất thông minh sống trong thế giới này vì họ luôn biết cách làm chủ thế giới. Bản thân tôi luôn muốn làm được điều đó, để hiểu ý nghĩa thật sự của cuộc sống, vì mỗi ngày qua là một sự cố gắng như một món quà mà không có lại được. Những ngày đã sống đang dài ra chính là tuổi đời đang ngắn lại. Sống lâu đã gọi là sống chưa? Hay chỉ là đã tồn tại trong thời gian dài, ngủ im trong khi thế giới ngoài kia đang thức?Con người ít ai tự nhận mình đang tồn tại. Tôi có những người bạn, không có nghề nghiệp, không có tiền, không có học vấn, không có gia đình... Mỗi người có một thứ, hai thứ, ba thứ... trong số đó. Và chỉ trông chờ vào những đồng tiền của ba má, của những người quan tâm, trông chờ vào một vận may để thay đổi cuộc đời. Nhiều khi tôi tự hỏi tại sao. Nhưng nhìn thấy họ vui, thì chấp nhận vậy như một điều hiển nhiên. Tại sao lại quá bận tâm trong khi mình đã ra gì đâu? Họ vẫn vui vẻ đấy thôi. Đi với nhau, vui là được rồi. Khuyên bảo nhau nhiều làm gì, đó cũng chẳng phải là sở thích của mình. Họ bảo họ đang sống, và sống một cách vui vẻ. Vậy đấy...Bản thân con người không ai hoàn hảo. Vấn đề cốt lõi là biết mình là ai và đứng đâu trong thế giới rộng lớn này. Mình lại là một con người đa mang, nên không khi nào ngừng suy nghĩ xem mình đang là ai và sẽ trôi về đâu? Sống và tồn tại, mình đang đứng ở khoảnh khắc nào? Tại sao chúng ta lại phải sống thế này ngày qua ngày? Tại sao chúng ta không có cách giải thoát tốt nhất? Hay bản thân mỗi con người trong thế giới này đều tồn tại mà không biết mình đang tồn tại?Bản thân tôi, mỗi ngày qua luôn canh cánh câu hỏi: Mình đang sống hay tồn tại? Để chi? Để nhắc nhở mình không được vô cảm, không được làm những việc vô nghĩa và luôn luôn biết yêu thương...Còn bạn, thấy mình đã sống chưa? Hay chỉ đang tồn tại ngày qua ngày?...]]></description>
            <pubDate>2009/05/21 21:29:03</pubDate>
            <guid><![CDATA[.......¢µô¢..§ôñ§..wµåñh..†å..våñ..†h€.........:37]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[.........§ïå?...¯¶¯åø........]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/nhoksock_luv_ngoc_kute/article?mid=32]]></link>
            <description><![CDATA[Hôm nay tình cờ trên đường về gặp một cơn mưa to... và lòng lại cảm thấy bồn chồn ... muốn nói nhưng ko thành lời, muốn kể nhưng ko biết nên bắt đầu từ đâu.... thui đánh nhờ đôi dòng entry diễn tả tâm trạng của mình...!Có vẻ như cơn mưa mùa hạ đến thật nhanh....đi cũng thật nhanh. Nhưng nó để lại trong lòng ta 1 cảm xúc buồn, 1 tâm trạng cô độc, 1 tình cảm đơn phương... và sự ngậm ngùi trước thực tại của xã hội đầy sự dối trá, xấu xa, ích kỉ, nhỏ nhen..... Cơn mưa vô tình chợt đến chợt đi,nhanh đến mức ta khó bắt nó đc và nhanh đến mực ta ko thể nhận ra rằng sự đổi thay quá lớn trong con người của bản thân!... ta đã trưởng thành... ta đã biết thế nào là thất bại, thế nào là hào quang thành công _ thế nào là tình yêu, đươc yêu,đang yêu... thế nào là sự đau nhói khi con tim tan vỡ khi nhận ra bộ mặc thật của con người ấy, của xã hội ấy, của 1 tầng lớp ấy....Đến lúc này, tuy mình chưa từng trải qua 1 giây phút gọi là yêu thật sự....nhưng mình vẫn có thể cảm thấy sự ngọt ngào, sự hạnh phúc của tình yêu tại chính những con người xung quanh mình.... Họ yêu nhau ...yêu cả con người xấu xa của nhau,thông cảm, chia sẽ cho nhau,động viên nhau khi thất bại,xoa dịu những vết thương cho nhau.....họ đã để ngoài nhưng thành kiến , định kiến ,lời dèm pha của cái xã hội vô tình....._Và mình cũng nếm thử sự đau đớn, sự thất vọng khó mà lời lẽ nào diễn tả dc.... cái cảm giác ấy...cảm giác khi mình yêu người ấy, mà người ấy lại đi với người khác...chỉ tích tắc mấy ngày ko gặp,bằng lời lẻ quá ư là ko căn cứ :&quot; có lẽ! ta nên chấm dứt, anh đã nhận thấy rằng anh chỉ đuà giỡn với em ,anh đã nhận ra tình yêu anh dành cho em chỉ là tình anh em hay chỉ là bạn bè mà thui!.... ta chia tay đi!&quot; hay &quot; em xin lỗi anh ! từ trước tới giờ... em.... chỉ xem anh như người bạn tốt hay là người anh thui!... bỗng em đã tìm ra dc nửa kia cho mình ... em mong ta sẽ là bạn... em tin rằng anh sẽ tìm dc người thích hợp&quot; ......... có lẽ đối với họ đây chỉ là phút rung động bất chợt của cái tuổi đang yêu... nhưng họcó nghĩ rằng chính sự hy vọng ,cái hạnh phúc giã tạo mà họ đem lại cho đối phương đã vun đắp cho 1 tình yêu thật sự hay chưa? 1 tình yêu mà bây giờ dù có làm gì thì cũng ko thế níu ekó dc... mình xin lấy ví dụ đơn giản thế này- tại một vùng quê xa xôi. Một cô gái ngây thơ, tội nghệip, luôn bị những người bạn trai trêu chọc.Họ quen cô vốn chỉ vui đùa. Thế nhưng , với ai cô cũng hết lòng, cô lo lắng khi người mà cô gọi là :&quot; bạn trai&quot; đau ốm, cô bồn chồn khi nghe tin bạn trai mình ko thể đi học dc.....(lí do thì trên trời dười đất, bệnh thì chỉ ho vài tiếng, còn việc ko gặp cô dc chỉ vì hôm đó phải gặp cô gái khác) và cuối cùgn khi cô nhận ra cái giả tạo,cái trò đùa quái ác thì bỗng 1 chàng trai xuất hiện!... người ấy rất tử tế ... vì thế cô ko muốn mất đi người này, cô đã tự thuết phục rằng: chỉ coi nhau là bạn, thì người ấy mãi bên mình!...chính vì thế àm cô luôn dè chừng từng cử chỉ, lời nói..... nhưng một hôm khi người con trai ấy nói thật :&quot; anh yêu em ngay từ lúc gặp em tại buổi lễ của làng... anh ko thể mất em , vì thế anh đã xin ba mẹ ở đây 2 tháng ,xem như là anh thực tập cho môn học (học khoa sinh học) cốt chỉ để gặp em , mong ngày nào cũgn thấy em... anh ... thích ...em ....!&quot; _ và từ đấy 2 người họ hạnh phúc sống với nhau trong hkoảng 2 tháng ngắn ngủi, nhưng cũng đủ để cô gái có dc tình yêu , 1 tình yêu thật sự ( theo cô nghĩ)......2 tháng sau.! khi chàng trai phải về thành phố học tiếp thì cô gái đã quyết định lên TP để dc sống gần anh . Cô lên và sống chung với anh ấy , tại 1 ngôi nhà do anh ấy thuê... 2 người đều đi làm thêm ....người lo học...người thì giúp người yêu học hết đại học.... bỗng một hôm khi anh chàng gặp 1 cô gái tử tế!... xinh đẹp, rất quan tâm anh .... cái gì cụng lo lắng .... và dần dần bước vào trái tim của anh , hình ảnh cô người yêu dần phai nhạt dần.... Đến một hôm! khi cô người yêu lại nơi làm việc của anh ... cô gái kia cảm thấy có lỗi trước sự ân cần àm cô người yêu dành cho anh , cô gái kia nói riêng với anh &quot; em ko muốn páh vỡ hạnh phúc này, cô ấy quá tử tế... em ... muốn... chấm dựt! &quot; _ &quot;không, ...chúng ta la bạn thân của nhau dc chứ! anh ko muốn mất em !&quot; _ thế là tình bạn xen lẫn tình yêu dần dần tiến triễn... đến một hôm khi cô gái kia quá mệt mỏi đòi chia tay , thì ...&quot; anh sẽ chia tay với cô ấy...anh yêu em hơn tất cả ... anh sẽ chia tay.. em hãy ở lại bên anh ! Anh cần em &quot; trước câu nói quá chân thành , trước tình yêu bị dồn nén , cô đã xa vào lòng anh chàng .... chợt cô bạn gái bắt gặp ..... ko thể thốt nên 1 lời ... cô quá yêu anh ấy ... anh ấy đã mang lại hy vọng nơi cô! giờ đây anh ấy lại như bao người khác.. có phải yêu là phải đau ? yêu là phải dối lừa ? ..... khi một tình yêu dần vụt tắt, thì nhận ra 1 tình yêu mới.. thì liền vứt bỏ cái tình yêu cũ ...! có quá tàn nhẫn chăng....? có phủ phàng quá chẳng....?-----Hôm nay mình viết entry này ko phải để mọi người xem chơi , xem qua loa.... mình mong rằng mọi người hãy cảm nhận tình yêu mà mình đang có , đừng vì 1 phút quyết định sai lầm mà làm cho 1 con người phải đau khổ suốt đời...... kết thúc entry tại đây! =_ mong rằng mọi người hãy yêu bằng chính con tim, hãy tin vào người mình yêu, hay tha thứ, ...... mong rằng mỗi người đừng quay lại với người mà yêu mình, hãy chấm dứt 1 tình yêu ko có kết quả, hãy chấm dứt 1 tình giả tạo.... hãy giải thoát cho mình và cho người ấy....hãy tìm ra con đường thật sự cho 2 bên .... cáng ít đau khổ cáng tốt Thế giới luôn đón nhận bạn, hãy yêu bằng chính trái tim chân chính....Hãy buông tay khi không thể níu kéo dc gì...]]></description>
            <pubDate>2009/05/16 11:33:02</pubDate>
            <guid><![CDATA[.........§ïå?...¯¶¯åø........:32]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[......¯¶¯ïñh....¥€µ.......:X]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/nhoksock_luv_ngoc_kute/article?mid=23]]></link>
            <description><![CDATA[Tình yêu chỉ đến với những người vẫn còn niềm tin khi đã từng bị thất vọng. Nó chỉ đến với những người vẫn còn muốn yêu khi họ đã từng bị tổn thương. Chỉ cần thời gian một phút thì bạn đã có thể cảm thấy thích một người. Một giờ để mà thương một người. Một ngày để mà yêu một người. Nhưng mà bạn sẽ mất cả đời để quên một người. Chính vì thế mong bạn đừng bao giờ đi yêu một người chỉ vì bề ngoài diện mạo đẹp đẽ của họ tại vì cái đẹp đó rất dễ bị phai tàn. Và đừng bao giờ yêu người ta chỉ vì tiền tài danh vọng, tại vì những cái đó đều sẽ tan theo mây khói. Bạn hãy chọn một người mang lại được nụ cười trên môi của bạn tại vì chỉ có nụ cười mới có đủ quyền lực xua tan màn đêm u tối trong bạn. Bạn hãy chọn một người mà muốn những thứ tốt nhất đến với bạn và sẵn sàng để sự vui vẻ của bạn trên hết mọi thứ; trên cả sự vui vẻ của chính mình.Bạn hãy chọn người mà bạn có thể cùng tâm sự, chia sẻ niềm vui với nỗi buồn, sẵn sàng ôm bạn vào lòng khi cần thiết và hoàn toàn hiểu rõ tất cả về bạn và những gì bạn muốn. Bạn hãy chọn người mà chịu bỏ hết tất cả thời gian quý báu của họ để đến với bạn và không bao giờ đòi hỏi bất cứ điều gì ngoại trừ được nghe lời nói dịu dàng của bạn và làm một nơi nương tựa tốt nhất khi bạn cần đến. Tình yêu bắt đầu từ một nụ cười, chớm nở bằng một cái hôn và cảm nhận được từ những cái ôm ấp dịu dàng. Một tình yêu thật sự không thể xây dựng từ những mâu thuẫn đổ vỡ của quá khứ mà phải bằng những gì trong sáng ở tương lai. Bạn nên hướng nhìn thẳng về phía trước chứ đừng bao giờ ngoái nhìn lại dĩ vãng. Bạn sẽ không thể nào tiếp tục sống vui vẻ nếu như bạn không chịu bỏ qua những đau đớn từng xảy đến trong đời. Bạn nên có nghị lực để làm những gì bạn cảm thấy là đúng và tốt cho những người bên cạnh bạn, nhất là chính bản thân bản. Nếu bạn để cho một mối tình không vui vẻ luôn níu kéo bạn thì bạn sẽ càng bị nhiều đau khổ, tan nát con tim và cay đắng của sự chia tay. Chính vì những thứ nói trên, bạn đừng bao giờ ngần ngại nói lên những gì bạn đang suy tư và những gì đang đến trong lòng bạn. Những lời nói mà không thể nói được, lúc nào cũng mang đến những bất hạnh cho chính bản thân. Những lời không nói đó có một lực rất mạnh mẽ và nó sẽ làm ảnh hưởng đến bạn rất nhiều nếu bạn không nói ra. Có những lúc trong cuộc sống khi bạn thật sự nhơ nhung một người và chỉ muốn lấy người đó ra khỏi giấc mơ và mong muốn có thể ôm lấy họ trong thực tại. Bạn hãy mơ những gì bạn muốn mơ và đi tới những chỗ nào bạn muốn tới. Bạn hãy làm những gì bạn muốn làm, tại vì bạn chỉ có một cuộc đời và một lần cơ hội để làm những gì bạn muốn. Bạn nên nhớ lúc nào cũng phải đặt bản thân mình vào vị trí của người khác. Nếu như những gì làm hoặc nói đó sẽ làm tổn thương đến bạn thì bạn phải biết rằng nó cũng sẽ làm tổn thương đến người đó. Một lời nói tế nhị cũng có thể dẹp được những cuộc tranh luận (tranh cãi lớn) , một lời tàn nhẫn có thể làm tan nát một đời người, một lời nói hợp thời có thể làm dịu những căng thẳng và một lời nói yêu thương có tác dụng chữa lành một vết thương. Niềm vui không phải gồm toàn những điều đẹp nhất trong cuộc sống nhưng phải tạo thành từ tất cả những điều xảy ra trong thời gian dài và với tiến trình của nó. Niềm vui chỉ chờ đợi những người đã từng khóc, những người đã từng thương tâm và những người đã từng tìm kiếm, tại vì chỉ có những người đó mới biết từng yêu quý trong niềm vui của mình và của những người bên mình. Bạn sẽ cảm thấy rất đau khi bạn thât sự thương yêu một người mà người ấy lại không yêu bạn. Nhưng cái ấy còn chưa đau bằng nếu bạn thật sự thương yêu một người nhưng lại không có can đảm để nói cho người đó biết. Có thể là Thượng Đế, ngài muốn chúng ta quen trước những người mà không phải thuộc về mình trước khi cho mình gặp được &quot;người bạn trăm năm&quot; để cuối cùng mình sẽ biết quý trọng người đó hơn. Nhưng bạn hãy nên nhớ rằng trên đời sẽ không có một ai có thể biết được &quot;người bạn trăm năm&quot; của mình sẽ là người như thế nào? Có thể bạn đã gặp được người đó nhưng vì sự rụt rè nhút nhát không dám nói của bạn sẽ làm bạn mất đi cái người lý tưởng đó. Bạn sẽ không thể ngờ được nhiều khi người đó cũng có những tình cảm như bạn nhưng còn đang chờ đợi bạn ngỏ lời. Bạn nghĩ thử coi, bạn đã tìm được một người trần quý nhất thì người thiệt thòi nhất chính là bạn mà thôi.Nhưng mà thật sự cái buồn thảm nhất chính là khi bạn đã tìm được ngươi tình trong mộng của bạn rồi nhưng để tới cuối cùng mới phát hiện ra rằng người đó lại không có duyên phận với bạn và bạn không còn đường chọn lựa nào khác hơn là đành phải xa nhau. Cái đó là một điều đau khổ nhất nếu xảy ra trong đời bạn. Cuối cùng hãy yêu quý những gì bạn đang có và đừng nên vì những giận hờn nhỏ nhặt nàp để rồi dẫn đến cuộc chia tay không nguyên cớ. Hãy thương yêu và tôn trọng lẫn nhau vì trong đời người, tình yêu có khi chỉ đến có 1 lần mà thôi. ******* Có thể bạn sẽ nghĩ đến sự thất bại khi nghĩ về cuộc tình đã qua, nhưng nó lại chính là bài học cho bạn khi tìm đến một tình yêu mới. Trong trò chơi tình yêu, vấn đề không phải ai là kẻ thắng cuộc hay thua cuộc. Điều quan trọng của Tình yêu mà bạn cần biết đó là khi nào bạn nên giữ lại hay thời điểm nào nên để nó ra đi ! Chỉ khi bạn thật sự mong muốn ai đó được hạnh phúc, thậm chí hạnh phúc đó không phải dành cho bạn, bạn mới hiểu rằng bạn đã yêu người đó thật sự mất rồi. Mọi việc bạn làm đều dành cho điều tốt đẹp nhất. Vậy khi người bạn yêu không dành chút tình yêu nào cho bạn, đừng ngại ngần mà không đến với người khác nữa - đơn giản - vì bạn sẽ không bao giờ biết tình yêu là gì nếu không thử nó. Bạn sẽ không tự nhiên yêu ai được trừ khi chính bạn phải mạo hiểm với tinh yêu. Tình yêu luôn phải giằng xé với niềm đau. Nếu bạn chưa từng đau đớn ư? Thế thì bạn sẽ chẳng học được thế nào là yêu đâu. Tuy vết thương bởi tình yêu không phải lúc nào cũng làm bạn đau đớn. nhưng nỗi đau vẫn còn đó ....để thử thách bạn, ....để giúp bạn trưởng thành hơn. Đừng tìm kiếm Tình yêu, hãy để Tình yêu tìm ra bạn. Điều đó giải thích tại sao ta gọi &quot; ngã vào tình yêu &quot; ....bởi vì bạn cũng không thể tự buộc mình ngã được. Chỉ đơn giản là bạn bị ngã thôi. Bạn cũng không thể nói rằng đã đọc xong quyển sách nếu bạn chưa kết thúc từng chương một. Còn muốn đọc tiếp tục ư? Thì bạn đành phải để lại những gì đã qua khi muốn lật sang trang mới mà thôi . Tình yêu không bị bào mòn bởi do mỗi sự đổ vỡ hay bởi hạnh phúc. Đó là một cuộc phiêu lưu tình ái suốt trọn đời ta luôn phải học hỏi, khám phá và vươn lên. Điều trớ trêu lớn nhất của Tình yêu là ta lại để nó ra đi đúng lúc ta nên giữ lại hay lại cố níu kéo thay vì nên để nó ra đi. Ta mất đi một người chỉ khi số phận đã sắp đặt ta phải gặp người khác - người có thể yêu ta thậm chí hơn cả chính ta yêu bản thân ta. Khi bị vấp ngã trong tình yêu , nên có thời gian để hàn gắn vết thương lòng và sau đó ta lại bắt đầu tiếp tục &quot; leo lên lưng ngựa &quot;. Nhưng bạn đừng bao giờ tái phạm sai lầm : cưỡi lại một con ngựa giống con ngựa cũ đã đá ngã bạn lúc ban đầu. Yêu là mạo hiểm vì có thể bị từ chối. Sống là rủi ro với cái chết. Hy vọng là liều lĩnh với sự thất bại. Nhưng không mạo hiểm thì đã là thất bại rồi vì trong cuộc sống điều nguy hiểm nhất là không thử thách điều gì . Để đạt được cái kế tiếp, bạn phải dám mạo hiểm với những gì liên quan. Để bộc lộ cảm xúc là chính bạn đang nói lên sự thật. Thử thách trong tình yêu chính là bạn yêu mà có thể không được đáp trả. Làm thế nào để định nghĩa Tình yêu : vấp ngã nhưng không suy sụp, kiên định nhưng không cố chấp, chia sẻ và công bằng, đồng cảm và không đòi hỏi, tổn thương nhưng đừng bao giờ giữ lại nỗi đau. Tình yêu là con dao. Nó đâm nát con tim hay có khi nó khắc sâu vào tim ta những vết khắc diệu kỳ và sẽ theo ta đến cuối đời. Tình yêu là một cảm giác tuyệt vời nhất. Nó có thể truyền cảm hứng và đem đến cho bạn niềm vui sướng và sức mạnh....]]></description>
            <pubDate>2009/05/14 11:11:34</pubDate>
            <guid><![CDATA[......¯¶¯ïñh....¥€µ.......:X:23]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[.......§µ...¶²¶-¶åñ...ßôï....&gt;&quot;&lt;]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/nhoksock_luv_ngoc_kute/article?mid=9]]></link>
            <description><![CDATA[Truyền thuyết kể rằng: Ngày xưa , khi thần Zeus – chúa tể thần linh, trong 1 chuyến rong chơi đã phải lòng 1 thiếu nữ trần gian và hạ sinh 1 cô con gái, đặt tên là Elisa. Thần Zeus lấy làm vui mừng phán rằng : - Bởi vì con là con của thủ lĩnh tối cao trên đỉnh Olympia, nên con sẽ được thụ hưởng tất cả tinh hoa của trời đất, không 1 kẻ phàm tục nào có thể sánh được với con…Ta ban cho con quyền lực của sắc đẹp, sự thông minh tuyệt đỉnh, hết thảy mọi người phải cúi đầu trước gót chân con.Elisa theo năm tháng lớn lên và những lời cầu chúc của cha nàng mau chóng trở thành hiện thực. Mỗi buổi sáng, đích thân Thần Mặt Trời gom tụ những tia sáng đẹp nhất, lóng lánh nhất hun đúc thành vô số viên ngọc điểm xuyết lên xiêm y của Elisa. Buổi trưa, các nàng mây kết thành chiếc võng êm ái cho nàng ngả lưng giữa vườn mộng. Và buổi tối, Thần Đêm tự tay gom sao trên trời cho Elisa ném xuống hồ làm thú tiêu khiển….Nàng được nuông chiều rất mực bởi hết thảy đều kinh sợ quyền lực của cha nàng..Một buổi sớm mùa xuân, thần Eros - vị thần của tình yêu – ghé thăm Elisa để tặng nàng những viên ngọc kết tinh từ tình yêu do chàng đạt được. Elisa tha thiết nài nỉ Eros dạy nàng bắn cung. Vì không thể khước từ, chàng đã cho Elisa mượn chiếc cung với những mũi tên tình ái. Elisa đã dùng chiếc cung ấy để tập bắn. Chẳng may nàng trượt tay và 1 mũi tên bay đến , cắm thẳng vào tim Eros. Trong 1 phút, Eros như bị hóa đá, chàng cảm thấy ngây ngất vì Elisa, dường như Elisa đã là 1 phần không thể thiếu trong suốt quãng đời còn lại. Và chàng biết: Mình đã phải lòng nàng mất rồi!Kể từ hôm đó, Eros mang bệnh tương tư. Chàng chẳng còn thiết đến những yến tiệc hay dạ hội, cũng chẳng chú tâm đế nhiệm vụ được giao, suốt ngày chỉ mê mẩn vén mây ngắm nhìn Elisa cho thoả nỗi nhớ nhung. Chiếc cung bị vứt lăn lóc, những mũi tên bị rỉ sét, tình yêu không còn đến với con người…Chuyện tới tai thần Zeus. Ngài lấy làm thương hại cho Eros và quyết định kết hợp hai người với nhau. Đám cưới đã diễn ra linh đình suốt 30 ngày đêm. Những món cao lương mỹ vị được dọn khắp nơi, những suối rượu tuôn chảy không ngừng. Người ta ca hát, người ta nhảy múa, ngưòi ta chúc mừng một đôi trai tài gái sắc..Eros cưới được Elisa lấy làm hạnh phúc nhất trần đời. Chàng nuông chiều Elisa rất mực, nhất nhất đều tuân theo ý muốn của nàng. Eros xây nên 1 lâu đài nguy nga diễm lệ bằng thủy tinh, hồng ngọc và đá quý cho Elisa cư ngụ. Chàng dặn dò:- Elisa xinh đẹp của ta ơi! Ta yêu nàng hơn cả bản thân mình và giá nào ta cũng không để mất nàng. Hãy ngoan ngoãn ở trong lâu đài và chớ đi xa, ta không muốn người nào khác ngoài ta được thưởng thức sắc đẹp của nàng. Tình yêu của ta dành cho nàng là duy nhất, mãnh liệt hơn thác và đậm đà hơn mật ong. Nàng chớ khiến ta buồn lòng..Elisa vì tình yêu với Eros đã ngoan ngoãn nghe theo lời chàng dặn dò, họ đã có những ngày tháng thật hạnh phúc. Và rồi Eros lại rong ruổi ra đi với nhiệm vụ của thần tình ái. Chàng đi quanh năm suốt tháng để kết nối những tâm hồn nam nữ yêu nhau, chàng bỏ mặc Elisa ở một mình trong cung điện lạnh giá…Tai họa bắt đầu xảy ra khi thần Ganh Ghét xuất hiện. Mụ ta vừa trở về sau khi gieo rắc sự ganh ghét ở vương quốc Hòa Bình. Được tin Eros kết hôn với Elisa, mụ ta đã lồng lộn vì ghen tức. Eros phải là của mụ chứ không phải của Elisa. Với ý nghĩ đen tối đó, mụ đã tức tốc lên đường đi tìm Eros. Chờ đến khi chàng mệt mỏi thiếp ngủ, mụ lén nhổ mũi tên ra khỏi trái tim chàng và thổi vào đó 1 hơi “quên lãng”. Eros tỉnh dậy, thoắt chốc không còn nhớ gì đến chuyện cũ. Chàng lại mải miết ra đi và không ghé về thăm người vợ trẻ nữa…Phần Elisa chờ đợi mòn mỏi nhưng chẳng thấy chồng đâu. Mỗi ngày nàng càng thêm phiền não và lâm bệnh nặng. Không có ai ở bên cạnh nàng ngoài mặt trời, mặt trăng và các vì tinh tú. Elisa đã nhờ gió đem lời nhắn gửi đầy nhớ nhung đến Eros. Nhưng gió trở về và báo cho nàng 1 tin buồn rằng Eros đã không còn yêu nàng nữa. Chàng đang vui vẻ tranh tài cùng thần Ganh Ghét và chẳng còn nhớ Elisa là aiĐiều này khiến Elisa tội nghiệp hoàn toàn gục ngã. Nàng khóc đến kiệt sức ngất đi. Khi tỉnh dậy, Elisa van xin thần Mặt Trời:- Mặt trời! Hãy thiêu đốt ta bằng sức nóng của người, ta thà chết đi như thế còn hơn đau đớn vì sự phản bội của chồng ta. Không có chàng, ta sống trên đời này còn ý nghĩa chi???Mặt trời không nỡ nhìn Elisa đau khổ đã kéo mây đen che mặt khiến đất trời u ám, tăm tối.Bệnh của Elisa mỗi ngày 1 trở nên trầm trọng và rồi nàng qua đời. Giây phút ấy chim muông ngừng ca hát, hoa héo rũ và chẳng còn tỏa hương thơm. Thần Zeus đau đớn cùng cực. Người tự trách mình rằng:- Elisa con ơi! Ta đã cầu chúc cho con sắc đẹp và sự thông minh nhưng ta lại không ban cho con sự can trường vượt qua sóng gió. Lỗi tại ta! Chính ta đã hại con rồi….Thần Zeus vì quá yêu con nên không nỡ nhìn thân xác nàng tan biến thành tro bụi. Vì thế ngài đã phán:- Ta sẽ cho con hóa thân thành hoa hồng vì chỉ có hoa hồng mới sánh được với sự cao quý của con và chỉ có gai của hoa hồng mới bảo vệ con khỏi những tổn thương. Màu sắc của con sẽ không phải là đỏ tươi thắm thiết, không phải hồng phấn dịu dàng mà là màu vàng mãnh liệt cháy lòng. Để cho kẻ phản bội con mỗi khi nhìn thấy hoa hồng vàng là day dứt hối hận và những chiếc gai của con sẽ khiến cho hắn phải đau đớn như con đã từng đau đớn vì hắn…..”Và rồi, trên mặt đất đã xuất hiện 1 loại Hoa hồng Vàng - màu của sự phản bội…..]]></description>
            <pubDate>2009/05/13 21:47:21</pubDate>
            <guid><![CDATA[.......§µ...¶²¶-¶åñ...ßôï....&gt;&quot;&lt;:9]]></guid>
         </item>        </channel>
        </rss><!-- w5.blog.sg1.yahoo.com compressed/chunked Wed Feb 10 19:55:51 SGT 2010 -->
