<?xml version="1.0" encoding="utf-8"?>
<rss version="2.0">
<channel>        <title><![CDATA[Hong Nhung]]></title>
        <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/nhung_cat2000]]></link>
        <description><![CDATA[See u on the top!]]></description>
        <language>vi-vn</language>
        <lastBuildDate>2009/11/16 20:21:28</lastBuildDate>         <item>
            <title><![CDATA[Rất Huế!]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/nhung_cat2000/article?mid=653]]></link>
            <description><![CDATA[Giữ chút gì rất Huế đi emNét duyên là trời đất giao hòaDẫu xa, một mai anh gặp lạiVẫn được nhìn em say lá hoa. 
Giữ chút gì rất Huế hiền ngoanXin em chớ cắt mái tóc thềĐể cho gió thổi bay suối tócVà mùa đông ấm đôi vai gầy. 
Giữ chút gì rất Huế trang đàiNón nghiêng, bóng nắng dáng thơ ngâyGặp anh nón hỡi đừng nghiêng xuốngCho anh trông mắt ngọc mày ngài. 
Giữ chút gì rất Huế mặn màDạ thưa, ngọt lịm ai mê sayEm đi gót nhẹ xanh hôn cỏVà hơi thở mềm sương khói bay. 
Giữ chút gì rất Huế đi emCánh thơ, áo trắng chấp hai tàĐể vạt lụa bay trên đường chiềuNgỡ mình lạc chân trong cõi mơ. 
Dẫu em rất Huế tự bao giờĐừng để lòng em như cung điệnĐừng cho anh suốt đời đứng đợiTrước cấm thành, gọi mãi chẳng ai thưa
P/s. Tặng riêng người con gái Huế ấy!]]></description>
            <pubDate>2009/11/16 19:44:22</pubDate>
            <guid><![CDATA[Rất Huế!:653]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Khoảng cách 2 trái tym!]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/nhung_cat2000/article?mid=607]]></link>
            <description><![CDATA[Yêu nhau mà phải sống xa nhau là một thử thách vô cùng lớn. Tỷ lệ tan vỡ của nhữnng mối tình xa xôi cách trở cao hơn rất nhiều so với mối tình sớm tối có nhau. Thế nhưng trái tim khi đã yêu có sợ gì xa cách. Mấy nghìn cây số cũng chỉ là gang tấc. Nhưng tình yêu mãnh liệt có tồn tại được không khi mà mỗi năm chỉ gặp nhau một hai lần trong khi xung quanh bao nhiêu lực hấp dẫn bủa vây?
Nếu phải sống thui thủi một mình chờ đợi người yêu ở nơi xa hết năm này sang năm khác, phải từ chối tất cả các cuộc vui với những bạn bè có đôi có lứa để không cảm thấy mình bị lẻ loi thì đó là một thử thách mà không phải ai cũng vượt qua được. Bao nhiêu chuyện rắc rối từng xảy ra từ chỗ phải sống xa nhau.
ngọn gió thoảng làm ngọn lửa đam mê của tình yêu thêm nồng cháy. Tình yêu là món quà diệu kì nhất mà tạo hóa đã ban tặng cho con người. Xa mặt cách lòng hay càng xa càng nhớ? Người ta thường nói khoảng cách không gian càng xa, hai trái tim yêu lại càng thêm thổn thức nỗi nhớ nhung da diết và cảm giác trân trọng những phút giây được ở bên người mình yêu, được cảm nhận tình yêu với những cung bậc tình cảm khi giận hờn, khi trách móc, khi nhớ đến cồn cào, khi yêu như chưa bao giờ được yêu. Nhưng xa người yêu cũng đồng nghĩa với lúc phải đối mặt với nỗi cô đơn trống vắng. Và không phải ai cũng có thể vượt qua được rào cản không gian ấy khi con tim yếu đuối đang kiếm tìm cho mình một bờ vai, một chỗ dựa tinh thần. 
Nếu cặp đôi phải xa nhau, thì đó chính là lúc họ phải xây dựng niềm tin và sự tôn trọng ở nhau vì dù không nói ra nhưng chàng và nàng đều hiểu ta cần ở nhau một trái tim chung tình. Nếu như bạn cho rằng xa người yêu là một thử thách quá lớn mà bạn khó có thể vượt qua, thì lí do đơn giản cũng chỉ vì bạn quá yêu, muốn kề bên để được quan tâm và việc để người yêu đi xa là một quyết định quá liều lĩnh. Bạn và người ấy đã xác định sẽ cùng nhau xây đắp cho tương lai và mãi mãi bên nhau. Nhưng nếu như tình yêu bạn dành cho người ấy là quá lớn mà những tháng ngày tương lai cũng chưa đủ chứng minh cho tình yêu vĩnh cửu ấy, bạn mong muốn ngay bây giờ và ngay giờ phút này, người ấy và bạn phải được ở bên nhau. Tình yêu là những cảm xúc nồng cháy hay những lời ước nguyện xuất phát từ trái tim và tình yêu cũng bắt đầu từ những gì giản dị gần gũi nhất như cùng nhau dùng bữa hay tay trong tay sánh vai dạo bước trên đường phố. Khi bạn quyết định xa người yêu cũng là lúc bạn phải nói lời tạm biệt với tất cả những khoảnh khắc yêu thương bình dị ấy. Nhưng nếu như một tương lai gắn bó đã đủ làm bạn cảm thấy hạnh phúc và mạnh mẽ hơn dù yêu trong xa cách, thì tình yêu mãnh liệt mà bạn và người ấy dành cho nhau sẽ bù đắp cho sự hi sinh của bạn. Và chỉ có bạn mới có thể diễn tả hết những xúc cảm ấy với người mình yêu dù người ấy đang ở nơi đâuĐôi khi xa người yêu lại là một lựa chọn hoàn hảo cho những ai ưa cuộc sống độc lập. Bạn vẫn có thể cảm nhận mình được sống trong tình yêu nhưng không phải sẻ chia tất cả những phút giây riêng tư trong thế giới của mình. Bạn có thể chủ động quyết định cuộc sống mà không phải phụ thuộc vào ai. Hôm nay đi đâu, ngày mai gặp ai, cuối tuần làm gì, tất cả do bạn một mình quyết định. 
Tương lai hay hiện tại? 
Tuy nhiên, đôi khi khoảng cách trong tình yêu với nỗi cô đơn vây quanh làm bạn buồn chán và dần mất đi nhiều cảm xúc. Bạn đã quen với những giây phút, những khoảnh khắc bên người ấy mọi lúc mọi nơi hay cùng nhau làm bất cứ điều gì. Bạn không thể tìm thấy niềm vui và sự thoải mái khi ở bên những chàng trai hay cô gái khác. Để xóa nhòa những ưu tư muộn phiền ấy, thay vì đắm chìm trong buồn chán và cô đơn khi không có người yêu bên cạnh, bạn hãy chủ động gọi điện và cảm nhận giọng nói ấm áp đầy ắp yêu thương của người ấy.
&nbsp;
(St).
&nbsp;
P/s. Tôi có người bạn gái, có người yêu đi nước ngoài, đi cũng khoảng một vài năm gì đó, cả hai cũng hứa hẹn ngày trở về, ban đầu còn liên lạc điện thoại, email, chat....nhưng dần dần liên lạc cũng thưa dần, thưa dần, cùng lắm chỉ là những phút trò chuyện trên skype mà thôi, bạn tôi ở VN cũng có quen một anh chàng kia giàu có, chiều chuộng, đi đâu cũng có nhau, có lẽ là bạn tôi muốn lợi dụng&nbsp;để&nbsp;lấp đầy khoảng trống trong khi người yêu đi xa, tôi cũng chẳng biết là hai người có yêu nhau thật không nữa? Hay chỉ đùa giỡn với nhau mà thôi? Một mặt bạn tôi vẫn vui vẻ với người ở VN, một mặt vẫn thể hiện quyết tâm chờ đợi người yêu đi xa trở về làm đám cưới? Không biết kết quả cuối cùng sẽ như thế nào nếu như người yêu ở xa biết được bạn gái mình không chung thủy? Anh ta có muốn lấy một người như thế không? 
Tình yêu thật khó hiểu, không lý giải được. Tôi chỉ hi vọng, những ai đang nắm bắt hạnh phúc của mình trong tay thì hãy cố gắng gìn giữ nó, đừng để đánh mất, đừng để phải hối tiếc suốt một cuộc đời.]]></description>
            <pubDate>2009/10/12 15:43:35</pubDate>
            <guid><![CDATA[Khoảng cách 2 trái tym!:607]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Quanh co...]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/nhung_cat2000/article?mid=601]]></link>
            <description><![CDATA[
Hôm qua tôi đi làm về trễ, lại ngay giờ cao điểm nên kẹt xe là chuyện đương nhiên rồi. Từ đằng xa tôi đã thấy đòan người đông đúc nhích từng chút từng chút một để đi qua&nbsp;chị em đường rày cùng với anh chàng lô-cốt khổng lồ nằm chàng dang đại hải chiếm lĩnh nguyên cái mặt tiền của con đường, nếu người lưu thông xe máy muốn đi thì phải leo lên vỉa hè, lỡ tay lái chút xíu là đâm thẳng vào nhà người ta rồi, mà cũng không hiểu người ta ở đâu mà đông thế, đông như kiến, với biết bao nhiêu là loại phuơng tiện giao thông thì tôi thấy hổng có ổn rồi, nên tôi quyết định quay đầu xe trở lại (chạy ngược chiều luôn ý) để đi vào con đường nhỏ hơn mong rằng sẽ không bị kẹt xe như vầy. 
&nbsp;
Chạy được gần tới nơi thì nhìn đằng trước, than ôi, người cũng vẫn đông, xe thì cứ ùn ùn nhích từng tí một, nhìn xa chỉ thấy xe chẳng thấy người đâu hết, tôi lại quay đầu xe lại để đi lại một con hẻm nhỏ hơn cũng chỉ hi vọng là nó sẽ ít xe. 
&nbsp;
Bất ngờ nữa, bên con đường này còn nhìu xe hơn nữa, đường này có cả xe bus nữa cơ, mà đường thì nhỏ, lưu thông 2 chiều, 1 chiều thì anh chàng xe bus bụng bự đã đi hết đường rồi, tôi không thể nào lách qua được nữa, tôi lại phải quay lại con đường vừa mới đi lúc nãy, thôi đành chịu kẹt tí xíu chứ tôi và chạy đi tùm lum nữa chắc cũng ko thoát được mà còn mệt hơn nữa. Sau một hồi lâu thì tôi cũng ra khỏi được đám hỗn độn đầy khói bụi này. Kẹt xe mệt thật. 
&nbsp;
Tôi miên man nghĩ, nếu như tôi chịu khó kiên nhẫn chờ chút xíu ngay từ con đường ban đầu và không đi lòng vòng thì có lẽ tôi đã không mệt như vậy. Rõ khổ.
&nbsp;
Từ điểm xuất phát ban đầu cho tới đích cuối cùng có rất nhìu con đường bạn chọn để đi, cho dù đó là đường thẳng hay đường vòng, thì cuối cùng bạn cũng tới đích, quan trọng là bạn chọn cho mình con đường nào để đi phù hợp với mình, trên con đường đó có những gì, đường đó ngắn hay dài, khúc khửu hay quanh co, có ổ voi hay ổ gà không, có kẹt xe hay không?....sẽ quyết&nbsp;định&nbsp;thời gian bạn đến đích nhanh hay chậm. Hãy chọn cho mình một con đường thích hợp và hiệu quả&nbsp;nhất để đi, hãy biết kiên nhẫn đừng giống như tôi ngày hôm qua, bởi vì sao? Vì giờ cao điểm thì lúc nào cũng kẹt xe hết, cho dù bạn có đi bao nhiu con đường đi chăng nữa thì vẫn phải bị kẹt xe và còn mệt hơn nữa.
&nbsp;
Nhưng trong cuộc sống, bạn không thể lúc nào cũng phải đi con đường chính, có đôi lúc cũng cần phải tìm cho mình một con đường vòng để đi,&nbsp;có đôi khi đường vòng lại ngắn và hiệu quà thì sao? Nói chung là cho dù bạn có làm gì thì cũng đừng quá tự tin đâm ra tự mãn, phải biết mình đang ở vị trí nào, và cũng&nbsp;phải coi lại đó là lúc nào nữa, hãy suy nghĩ thật kỹ&nbsp;để khỏi quyết định sai lầm.

&nbsp;(Góc phe hình , tại vì mập lên đc chút, héhé)]]></description>
            <pubDate>2009/10/09 14:36:36</pubDate>
            <guid><![CDATA[Quanh co...:601]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Bước đi...]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/nhung_cat2000/article?mid=573]]></link>
            <description><![CDATA[
&nbsp;
Tự nhiên gặp lại người yêu cũ, cảm giác thật lạ thật khó tả, tự nhiên tôi cảm thấy hồi hộp và có 1 chút gì đó rung động. Cảm giác được yêu thương bỗng dưng quay trở lại như hồi xưa, mặc dù tôi cố kiềm lòng mình để khỏi rắc rối nhưng tôi vẫn không thể làm được, giống như câu nói: Tình cũ không rủ cũng tới, tôi thật khó xử. Tôi không thể lại làm đau lòng người ấy giống như tôi đã làm trước đây, tôi lại càng không thể có lỗi với hiện tại, nhưng dù sao đó cũng chỉ là những phút yêu lòng thoáng qua mà thôi, dù sao quá khứ vẫn là quá khứ, quá khứ dù có thế nào đi chăng nữa thì cũng không thể đem ra để mà so sánh với hiện tại được. Nếu cứ sống mà cứ nghĩ về quá khứ thì không thể nào sống được, hiện tại và tương lai vẫn là quan trọng nhất. Con người ai cũng có những phút giây yếu lòng, những lúc bị cám dỗ, sa ngã (sa mà đừng có ngã), điều quan trọng là phải biết tỉnh táo và thức tỉnh đúng lúc, đừng nên để sự việc đi quá xa. Nói là vậy, nhưng cũng không hòan toàn đúng, ai mà đã sa ngã một lần thì không khó có lần thứ 2. 
Trong&nbsp;tình yêu&nbsp;không ai nói trước được chữ ngờ, chuyện hợp tan đã trở thành một quy luật tự nhiên. Dẫu có chia tay, có buồn thì ta nên thừa nhận đó là một phần tất yếu của cuộc sống và ta chẳng thể làm gì hơn là chấp nhận sự thật đau lòng ấy để tiếp tục sống và thực hiện những điều tốt đẹp hơn. 
Hãy tuân theo tự nhiên với những gì mà cuộc sống mang đến. Ngày tháng trôi qua, một tình yêu thật sự sẽ đến. Lúc đó hãy xây dựng một lâu đài tình ái trên một mối tình đầy tình yêu thương. Đừng cố gắng thay thế tức thời một tình yêu, một người yêu. 
Hạnh phúc không thể có nếu chỉ có một người cố gắng. (St).]]></description>
            <pubDate>2009/10/01 16:02:31</pubDate>
            <guid><![CDATA[Bước đi...:573]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Ngã rẽ...]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/nhung_cat2000/article?mid=543]]></link>
            <description><![CDATA[Có người nói, cuộc sống là phải giành dựt , giành cho vui xong rồi vứt  , còn tình yêu là cút bắt,&nbsp; (cái này lâu rồi chẳng nhớ ai nói nữa), có lẽ tôi cũng chẳng thể nào hiểu hết moị sự việc, cho dù tôi có là người trong cuộc hay không, hay đến phút cuối tôi hiểu ra mọi sự việc tôi có thất vọng hay không, tôi cũng không cần quan tâm nữa. Tại sao mọi người lại cứ muốn sống trong cái vòng luẩn quẩn của thù hận không cảm thấy mệt mỏi hay sao? Sống như vậy có thực sự cảm thấy vui vẻ hay không? Hay do bản chất con người vốn tham lam lại bướng bỉnh và ngoan cố? Người ta nói, thà chia tay mà gặp nhau bình thản còn hơn là cứ níu kéo để gặp nhau phải ngại ngùng, tình yêu không phải một sớm một chiều là quên được, nhất là đối với những ai đã bị tổn thương. 
Tình yêu giống như những hạt cát, càng nắm chặt thì nó lại càng dễ rơi mất. Hãy sống với nhau một cách thật vui vẻ và thật thoải mái, hãy để bình yên ngự trị trong tâm hồn đừng gây tổn thương cho nhau, hãy suy nghĩ kỹ những lời mình sắp nói và hành động mình sắp làm, để khi xảy ra rồi thì không rút lại được. Đừng quá tự mãn, đừng tưởng lúc nào mình cũng có thể làm mọi việc theo ý mình, nhân tính không bằng trời tính đâu.
Cho dù người ta có đến với tôi bằng cách nào, trong hoàn cảnh nào, cho dù trước đó người ta đã từng yêu ai, thất bại hay thành công, cho dù người ta có lấy tôi làm người thay thế, hay chỉ để lấp đi khoảng trống&nbsp;thì cuối cùng tôi cũng đã có được anh bằng chính tình yêu chân thành của tôi và anh cũng có được tôi và yêu tôi bằng cả trái tim, đã dành cho tôi cả một trái tim, một trái tim dũng cảm.&nbsp;Cho dù đó là bất cứ lí do nào đi chăng nữa thì đó cũng đã là quá khứ rồi, bây giờ là hiện tại, tôi không muốn mọi chuyện trong quá khứ cứ ảnh hưởng tới hiện tai. Bạn có biết, hoa hồng dù được gọi bằng gì thì mùi hương của nó vẫn ngọt&nbsp; ngào hay không? 
Chúng tôi đến với nhau mà không có bất cứ sự tính toán nào, tình yêu đến thật bất ngờ, tuy không là tiếng sét ái tình nhưng tình yêu của chúng tôi có được là do sự rung động từ hai con tim, từ những sự vun đắp, chắm sóc yêu thương và sự quan tâm trìu mến cho nhau hàng ngày và quan trọng là chúng tôi biết trân trọng nhau, tin tưởng lẫn nhau để cùng vượt qua mọi thử thách trong cuộc sống, mọi thử thách cho anh, cho tôi để càng ngày chúng tôi càng hiểu nhau và thêm yêu nhau hơn. Và quan trọng là tôi cảm thấy mình hạnh phúc, hạnh phúc với những ước mơ nhỏ nhoi, những điều thật bình dị, hạnh phúc chỉ đơn giản là được nhìn thấy nhau mỗi ngày được quan tâm chăm sóc nhau, cùng nhau nấu những bữa cơm thật ngon và cùng nhau xem một bộ phim tình cảm lãng mạn, uống chung một ly cà phê, là những khi giận hờn vu vơ không nói chuyện, là những lúc nhớ nhung khi không gặp nhau, nỗi nhớ sẽ càng làm cho tình yêu càng được đong đầy, …..Hạnh phúc không ở đâu xa, hạnh phúc là do mình tạo ra, xây dựng và cùng nhau vun đắp, hãy biết&nbsp; kiên nhẫn và vững tin vào nhau để cùng nhau vượt qua mọi khó khăn và thử thách trong cuộc sống. Cuộc đời giống như một ly cà phê uống vội, nếu không yêu ai đó bằng cả trái tim thì có thể sẽ uống ly cà phê đó một mình.]]></description>
            <pubDate>2009/09/25 10:11:13</pubDate>
            <guid><![CDATA[Ngã rẽ...:543]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Mistake...]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/nhung_cat2000/article?mid=519]]></link>
            <description><![CDATA[&quot;Kỉ niệm chẳng là gì khi ta không nhớ&quot; 
&quot;Kỉ niệm là tất cả khi ta đã khắc ghi&quot;.......
Trời mưa to thật to, tôi lại cảm thấy trong lòng thật nặng trĩu....
Một mình ngồi trong căn phòng ngẫm lại những chuyện mình đã làm, những sự việc đã xảy ra, và tôi cảm thấy buồn nhiều hơn là vui. Những lúc buồn tôi lại hay khóc, mặc dù biết rằng khóc thì cũng chẳng thể giả quyết được gì, có những lúc buồn mà tôi không thể khóc được, đầu óc thì trống rống, không có một suy nghĩ nào xuất hiện trong đầu, và lúc đó tôi như một người vô hồn. Tôi cũng không có thói quen tâm sự với ai kể cả những người thân trong gia đình hay với đứa bạn thân nhất của tôi, chẳng phải vì tôi không tin tưởng họ bởi tôi&nbsp;không muốn thấy&nbsp;họ buồn chỉ vì thấy tôi buồn. Tôi cứ một mình gặm nhấm với những nỗi buồn đó và cố gắng sống vui vẻ với mọi người&nbsp;cho qua ngày.&nbsp;Nhìu lúc tươi cười nhưng chưa chắc là đang vui, Có phải&nbsp;tôi&nbsp;đang&nbsp;tự&nbsp;đeo cho mình một&nbsp;cái mặt nạ&nbsp;để ngụy trang không?&nbsp;
Tôi không dám nghĩ về một tương lai tốt đẹp bởi vì sao? Những thứ tôi mơ ước hầu như không có đối với tôi dù chỉ là những mơ ước nho nhỏ và thật đơn giản mà một người bình thường nào cũng có nó một cách dễ dàng, nhưng lại không đến với tôi, tôi nghĩ những ước mơ đó quá đơn giản để có thể thực hiện được, và tôi đã quá mong chờ để rồi cảm thấy thất vọng. Có lẽ tôi sống bi quan, sống một cách khép kín và giới hạn đối với bản thân mình, tôi thật sự không muốn như vậy.
Hạnh phúc sao mong manh quá, tưởng chừng như mình đã nắm chặt trong lòng bàn tay thế mà lại để tụt mất mà không thể làm gì được. Yêu nhau không nhất thiết phải có được nhau, yêu nhau còn có chia tay, có hợp có tan, có lúc hợp rồi tan, tan rồi hợp, làm sao có thể thay đổi được định mệnh? Chia tay không phải là kết thúc, không phải là để cho đôi bên oán trách nhau, chia tay để thấy có được nhau mới quan trọng thế nào. Khi yêu thì đâu có ai muốn phải chứng kiến cảnh chia lìa, ai cũng muốn có một tình yêu thật trọn vẹn, nhưng mấy ai mà có được những gì họ mong muốn đâu. Cho rất nhìu song chẳng nhận bao nhiu, làm sao có thể cân đo đóng đếm hay tính toán được mất những gì trong tình yêu, chỉ quan trọng là có xứng đáng hay không, nếu xứng đáng thì chẳng có gì phải ân hận, đúng không? Cho đi càng nhìu thì sẽ nhận lại gấp trăn lần, giống như bạn ra sức chăm sóc vun vén cho cây mà bạn trồng thì 1 ngày nào đó bạn sẽ được nếm quả ngọt. (Nhớ đừng phun thuốc trừ sâu nhìu quá nhe bạn !)
P/s. Hopeless!
&nbsp;]]></description>
            <pubDate>2009/09/18 13:08:45</pubDate>
            <guid><![CDATA[Mistake...:519]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Viết đời mình.]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/nhung_cat2000/article?mid=517]]></link>
            <description><![CDATA[Giả sử có người tặng bạn một cây bút _ một cây bút màu còn phong kín.Bạn không thể thấy được có bao nhiêu mực trong đó. Nó có thể hết mực sau vài dòng viết thử đầu tiên nhưng cũng có thể còn thật nhiều mực đủ để viết nên một (hoặc vài) kiệt tác để lại dấu ấn cho đời mãi mãi. Bạn không hề biết điều đó trước khi đặt bút.Với luật chơi như vậy. Bạn phải nắm lấy cơ hội!Thực sự, bạn có thể không cần phải thực hiện điều gì theo luật chơi này cả. Thay vì nắm chiếc bút trong tay, bạn có thể đặt nó vào giá hoặc trong ngăn kéo và rồi nó cũng sẽ khô mực mà chưa hề được sử dụng.Nhưng nếu bạn quyết định sử dụng nó, bạn sẽ làm gì với nó. Bạn sẽ chơi trò chơi này như thế nào?Bạn sẽ trù tính và lên kế hoạch trước khi viết ra? Những kế hoạch này có mênh mông quá đến nỗi bạn không thể nào đặt bút chăng?Hay là bạn sẽ viết ngay, để rồi vật lộn với những dòng chữ tuôn tràn cuồn cuộn muôn hướng cuốn hút bạn đi theo?Hoặc giả bạn sẽ viết một cách cẩn trọng, như thể cây bút có thể hết mực ngay, hay bạn sẽ giả vờ tin rằng (hoặc làm ra vẻ tin rằng) cây bút đó sẽ mãi mãi còn mực?Và bạn sẽ viết về Tình yêu hay lòng Thù hận? Hạnh phúc hay Khổ đau? Cuộc sống hay Chết chóc? Viết tất cả mọi điều hay chỉ viết vớ vẩn?Bạn sẽ viết để làm vui cho mình hay làm đẹp lòng người khác? Hay làm vui cho chính mình bằng cách viết cho người khác?Bạn sẽ viết những dòng run rẩy yếu ớt hay đậm nét rực rỡ? Viết giản dị hay hoa mỹ?Bạn vẫn cứ viết chứ? Một khi bạn có chiếc bút trong tay dù không luật lệ nào bắt bạn phải viết?Bạn sẽ tóm tắt? Sẽ phác thảo? Sẽ viết nguệch ngoạc? Hay viết say sưa?Bạn sẽ viết ngay ngắn hay viết không theo hàng lối nào cả?Có thật nhiều điều để cân nhắc phải không?Bây giờ, Giả sử có người tặng bạn một cuộc sống...
(St).
P/s. Một niềm vui nho nhỏ có phải là quá xa xỉ đối với mình?????]]></description>
            <pubDate>2009/09/17 18:57:33</pubDate>
            <guid><![CDATA[Viết đời mình.:517]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Sống là không chờ đợi !]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/nhung_cat2000/article?mid=487]]></link>
            <description><![CDATA[

Xuân, hạ, thu và đông...
&nbsp;
Thử nghĩ mà xem, chúng ta được gì, mất gì khi cứ luôn chạy theo&nbsp;những thứ mãi mãi không thuộc về mình, luôn chờ&nbsp;đợi những gì không dành&nbsp;cho mình, trong khi&nbsp;đó lại thờ&nbsp;ơ với những thứ&nbsp;quý giá mình&nbsp;đang&nbsp;nắm trong tay. Có một câu chuyện kể rằng...&nbsp;
&nbsp;


Khi Mùa Xuân chuẩn bị ra đi thì Mùa Hè đến. Mùa Hè mang đến cho Mùa Xuân một bó hoa hồng rất đẹp và nói:- Mùa Xuân ơi, hãy tin tôi, tôi yêu em. Hãy ở lại với tôi! Chúng ta sẽ cùng đi chơi, đến tất cả những nơi mà em muốn. Nhưng Mùa Xuân không yêu Mùa Hè. Và cô ra đi. Mùa Hè buồn lắm. Mùa Hè ốm, nhiệt độ lên cao. Mọi thứ xung quanh trở nên rất nóng. Sau một thời gian, Mùa Thu đến, mang theo rất nhiều trái cây ngon. Mùa Thu rất yêu Mùa Hè. Cô không muốn Mùa Hè phải buồn. - Mùa Hè ơi, đừng buồn nữa. Hãy ở lại với em. Em sẽ mang lại hạnh phúc cho anh. Nhưng với Mùa Hè, Mùa Xuân mới là tất cả. Và anh ra đi. Mùa Thu khóc, khóc nhiều lắm. Mọi thứ xung quanh trở nên ướt át. Một thời gian sau, Mùa Đông đến, mang theo cậu con trai của mình là Băng Giá. Những giọt nước mắt của Mùa Thu làm Băng Giá cảm thấy xao xuyến. Anh muốn đem lại hạnh phúc cho Mùa Thu: - Mùa Thu ơi, hãy ở bên tôi. Tôi sẽ xây cho em những lâu đài, những con đường bằng băng. Tôi sẽ hát cho em nghe những bài hát hay nhất. Hãy ở bên tôi. - Không, Băng Giá ạ. Ở bên anh tôi sẽ luôn cảm thấy lạnh lẽo thôi. Và Mùa Thu ra đi. Băng Giá buồn lắm. Gió thổi mạnh. Chỉ trong một đêm, mọi thứ trở nên trắng xóa bởi tuyết. Mùa Đông thấy con như vậy thì rất lo lắng. Bà nói: - Tại sao con không yêu Mùa Xuân? Cô ấy đã đến và hứa sẽ mang lại hạnh phúc cho con. - Không, mẹ ơi, con không thích. Chúng ta hãy rời khỏi đây đi. Và họ ra đi. Chỉ còn lại một mình Mùa Xuân. Cô khóc. Nhưng rồi bất chợt Mùa Xuân nhìn ra xung quanh: &quot;Ôi, tại sao mình phải khóc chứ? Mình còn rất trẻ và xinh đẹp nữa. Thời gian dành cho mình không nhiều. Tại sao mình không làm những việc có ý nghĩa hơn?&quot;. Và mọi thứ như sống lại: cây cối xanh tốt, ra hoa, đâm chồi, nảy lộc... Trong chúng ta, có bao nhiêu người được như Mùa Xuân: kịp nhận ra lối đi dành cho mình? Và những ai còn giống như Mùa Hạ, Mùa Thu và anh chàng Băng Giá: mãi khổ đau khi không đạt được ước muốn - những ước muốn không thể thành hiện thực?
&nbsp;
(St).
&nbsp;
Tình yêu là sự bắt đầu từ những điều gì giản dị và thực lòng nhất. Nhưng để có một tình yêu thật giản dị thì không đơn giản chút nào.
&nbsp;
Nếu bạn thực sự yêu một người, đừng rời bỏ&nbsp;người ấy. Không bao giờ rời bỏ. Bởi vì có thể bạn không biết được, tình yêu đó có ý nghĩa thế nào với người ấy đâu. Đôi khi nó có giá của cả một mạng người. Hãy trân trọng và giữ gìn tình yêu của mình. Chiến đấu vì nó. Và bạn sẽ không bao giờ hối hận.
P/s. A broken friendship may be soldered, but will never be sound.]]></description>
            <pubDate>2009/09/11 11:09:01</pubDate>
            <guid><![CDATA[Sống là không chờ đợi !:487]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Miss u...]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/nhung_cat2000/article?mid=472]]></link>
            <description><![CDATA[Ngày đặc biệt đó, nhưng tui lại thấy buồn buồn! Không hiểu luôn.
Trời thì cứ mưa, mọi hôm nhìn trời mưa lòng tôi thật thoải mái, nhưng sao hôm nay trời cũng mưa mà tôi thì lại thấy lòng mình thật nặng trĩu.
Tôi vẫn cứ tin, vẫn cứ yêu hết mình mặc cho người ta cứ lừa dối tôi.]]></description>
            <pubDate>2009/09/09 09:09:29</pubDate>
            <guid><![CDATA[Miss u...:472]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Friendship !]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/nhung_cat2000/article?mid=460]]></link>
            <description><![CDATA[
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; (Hình chỉ mang tính ... minh bạch. híhí)
Trong một giây phút nào đó trong cuộc sống, bạn tìm thấy được một người bạn thân...Đó là người có thể thay đổi cuộc sống của bạn dù chỉ là một phần nhỏ nào đó.Là người có thể làm cho bạn cười đến ngặt nghẽo đến nỗi bạn không thể dừng lại.Là người làm cho bạn tin rằng thế giới này thật sự tốt đẹp.Là người đã ngồi hàng giờ để thuyết phục bạn rằng thật sự cánh cửa cuộc đời vẫn chưa đóng lại với bạn và nó đang cho bạn mở ra.Đó chính là người bạn mãi mãi...Khi bạn ngã qụy và thế giới quanh bạn dường như qúa đen tối và trống rỗng, người bạn ấy sẽ nâng bạn lên và làm cho sự đen tối, trống rỗng của thế giới ấy bỗng vụt sáng lên và lấp đầy những trống rỗng ấy.Người bạn ấy có thể dắt bạn qua những giây phút khó khăn của cuộc sống, lúc buồn và cả những lúc rối trí. Người bạn ấy sẽ nắm lấy tay bạn và nói với bạn rằng mọi chuyện rồi sẽ tốt đẹp.Và nếu bạn đã tìm thấy một ngừơi bạn như thế, bạn đã cảm thấy hạnh phúc và đầy đủ, bởi vì bạn không cần lo âu, bạn đã có một tình bạn mãi mãi trong cuộc đời và nó sẽ không bao giờ kết thúc...Nghĩ về bạn và tôi muốn nói rằng... những ý nghĩ của bạn làm sáng lên những ngày tháng cô đơn, bằng cách nào đó mà bạn luôn ở đó, với nụ cười và sự vui vẻ, với tình cảm dành để chia sẻ... Bạn làm tôi mỉm cười những khi tôi buồn bã nhất... Bạn là người bạn thân nhất mà tôi đã có... Cảm ơn vì đã là bạn của tôi
Khi còn là một cô bé mới chập chững nhận ra thế giới bao la này, Tôi đã từng nhiều lần thất vọng về những người bạn của mình. Lúc đầu, tôi thấy họ thật tốt, thật đáng yêu. Rồi tôi gắn bó, chia sẻ, thông cảm tất cả những gì mình có thể. Nhưng sau đó tôi phát hiện ra rằng họ không &quot;tốt&quot; như tôi luôn nghĩ về họ...và thế là tôi lần lượt rời bỏ họ để mình không bị tổn thương. Cuộc sống với những thăng trầm đã làm tôi ích kỷ như vậy nữa, tôi nhận ra rằng mỗi người bạn sẽ mang cho tôi một niềm vui mặc dù ở khía cạnh nào đấy họ không hoàn hảo như tôi mong đợi nhưng tôi biết nhận ra mặt tốt của bạn mình và thông cảm với những gì chưa tốt vì tôi cũng chưa phải là người hoàn hảo trong mắt họ, đúng không? Đến bây giờ tôi có thật nhiều bạn và tôi luôn tự hào vì có những người bạn như thế.&nbsp;
Tôi&nbsp;cũng có nhiều bạn bè nhưng để kiếm một người bạn chân tình , có thể lắng nghe tôi tâm sự tất cả những khó khăn vui buồn trong cuộc sống, thật không biết ai là người tôi dám tin tưởng. Thực ra những người bạn chân tình như thế quanh ta không thiếu, chỉ tại bản thân ta chưa đủ chân tình và niềm tin nơi người bạn của mình mà thôi ! Vì một khi trong lòng luôn có những hồ nghi, thì khó mà nhận ra ai là người bạn chân tình của tôi.
Tình bạn của mỗi người là một quyển sách.Mỗi quyển sách ấy đều có nét riêng nhưng bao giờ cũng chứa chan những kỉ niệm, những cảm xúc. Thêm một người bạn là ta có thêm một ngôi sao may mắn trên đường đời cho dù những ngôi sao ấy không hoàn hảo.
Cuộc sống này sẽ vô vị biết bao nếu bên cạnh chúng ta không có những người bạn, những người đã cùng ta chia sẽ những vui buồn trong cuộc sống.Tình yêu cũng bắt đầu bằng tình bạn và kết thúc cũng bằng 1 tình bạn. Hãy trân trọng những tình cảm tốt đẹp đó các bạn nhé. 
(St).
P/s.&nbsp;Một người bạn tốt chỉ có thể có khi ta có tiền????]]></description>
            <pubDate>2009/09/07 12:10:44</pubDate>
            <guid><![CDATA[Friendship !:460]]></guid>
         </item>        </channel>
        </rss><!-- w1.blog.sg1.yahoo.com compressed/chunked Fri Nov 27 20:16:53 SGT 2009 -->
