I'm yuno..Bình thương như bao người nổi tiếg khac =))

Bài mới nhất

Sửa Đóng
Thư mục: Khoảng cách |
Đăng ngày: 14:36 04-05-2008
Khoảng Cách !!! magnify

Hình ảnh của anh luôn nằm trong trái tim tôi...tôi chỉ còn một bức ảnh của anh..chắc có lẽ tôi sẽ gjữ mãi....câu chuyện bắt đầu từ đây!!!

Tôi viết câu chuyện này khi mùa của đôi lứa sắp qua và mùa của một mình tôi chuẩn bị đến.Khi cái lạnh đầu mùa ập đến...ở một phương trời nào đó...tôi đang rất nhớ anh và cần anh hơn bao giờ hết...Anh lại hiện về...thật gần như chưa bao giờ cách xa...

Chúng tôi thuộc về nhau 1ngày đầu đông giữa tháng 10.Chúng tôi lấy ngày đó làm kỷ niệm.Anh yêu tôi hơn chính bản thân mình,luôn ở bên khi tôi cần,tóm lại, anh là 1 chỗ dựa thật vững chắc cho tôi.Còn tôi, nếu biết vì sao tôi yêu anh thì đến bây h tôi có thể quên anh đi bằng chính lý do đó.Ko vì anh đẹp trai, galant mà tôi thích dự chân thành ở anh, cho dù đôi khi anh có nói dối tôi vài điều!Tình yêu của chúng tôi êm đềm trôi theo những tháng ngày học trò.Nhưng cuộc sống vốn ko như ta sắp đặt, nếu nó cứ bình yên như thế thì nó lại thành 1 chuỗi ngày tẻ nhạt, và anh thì ko bao h chịu được sự tẻ nhạt ấy.Anh bắt đầu chơi thân vớ đám bạn"ko tử tế" của anh, đi chơi với họ nhiều hơn ở bên tôi.Tình yêu của anh dành cho tôi thì vẫn vậy, nhưng cái cách anh thể hiện nó thì ko giống anh chút nào.Tôi ghét cái cách anh gọi tôi kiểu "vẫy vẫy" tay, cái cách anh nói chuyện với tôi mà sặc mùi khói thuốc...Tôi đã trách móc rất nhiều và bắt đầu lo sợ, nhưng anh chỉ hứa để đấy rồi lờ đi.Đó là lần đầu tiên anh thất hứa với tôi!Tôi thất vọng và bật khóc, duờng như những giọt nước mắt của tôi ko giữ nổi anh nữa...Cuối cấp,bạn bè ríu rít truyền nhau trang lưu bút,tất bật với kỳ thi tôt nghiệp, anh thì trốn học triền miên, ko cần đến trường và cũng ko cần gặp tôi.Hình như anh có j` đó bất mãn, làm như ko để ý đến tôi nữa,rồi những cuộc đi chơi thâu đêm suốt sáng, rượu chè....làm tôi bắt đầu chán anh.Khi ấy chúng tôi yêu nhau được 8 tháng, đó là khoảng thời gian đẹp nhất mà tôi có đựơc.Tôi trân trọng nó biết bao...và tôi muốn nó là quãng thời gian hạnh phúc nhất khi cả 2 nhìn lại quá khứ.Rồi đến 1 ngày, tôi quyết định nhấc máy lên...3 tút dài.Có tín hiệu trả lời, nhưng ko phải anh:

-Alô Dung hả, nó đang ở bệnh viện....

Tôi ko bao giờ quên được giây phút ấy, tiếng nói ấy như tiếng xẻng va vào nắp quan tài...thật phũ phàng...Lao đến bệnh viện bằng cách nhanh nhất có thể, tôi chạy vào và đâm sầm tất cả mọi thứ.Trái Đất như quay nhanh hơn 10 lần.Tôi như vô hồn, chỉ chực tìm kiếm 1 hình bóng quen thuộc, hành lang bệnh viện dài hun hút,mang 1 màu trắng ảm đạm.Tôi gục ngã dưới tấm ga trải giường trắng, chăn cũng trắng, gối cũng trắng..duy chỉ có vệt máu đỏ dài..mắt tôi nhoà đi...Tôi thấy co1 một bàn tay đang yếu ớt giơ lên, đôi môi mấp máy như muốn nói điều j`...Là anh đấy sao?Con nguời đầy phong độ đâu rồi???Sao lại biến thành 1 ông già run rẩy thế kia???Tôi đã ước mình nhầm.

Anh nắm lấy bàn tay tôi, đặt lên ngực, chưa bao giờ chặt đến thế.Tôi nhìn vào mắt anh. oà khóc thực sự:

-Anh sao thế?Anh ko sao đâu phải ko?Anh đã nói sẽ luôn ở bên em mà....

Và rồi anh nói...tiếng nói phát ra từ hơi thở...thật chậm rãi...

-...E..m...anh..xin..loi.nhi..eu...la..m...so..ng..t..ot...nghe....e..m...anh..ko...muon...bo...lai...em..1 mình...trên....thế....gian...này..đâu...A..nh...y...ê...u....e....m..............

Thế rồi cánh tay anh buông xuôi, đôi mắt đỏ ngầu và khuôn mặt trắng bệch ấy nhìn tôi mãi mãi....

Ôi...giá như tôi có thể làm được điều j`...

Mưa vẫn rơi, và thế giới thì vẫn tồn tại...chỉ trống trong tim tôi...1 thế gian của riêng tôi

Anh của tôi đã ra đi như thế đấy!

Tang anh.Mẹ anh gần như xỉu đi trên vai tôi.Tôi ko khóc nhiều.Và khoảng nước lặng sóng luôn là vũng nước sâu nhất...Ko có những cô cậu tóc xanh đỏ, chỉ có gia đình, bạn bè và những người quen biết anh.Họ nói những câu cần nói và làm những việc cần làm.Hình như họ an ủi tôi nhiều hơn với gia đình anh.Tôi ko cần những câu nói thương hại ấy, tôi ko cần bất cứ ai, tôi muốn 1 khoảng trời riêng cho mình....

"Anh ơi lạnh ko?Lạnh ko hả anh?Ở dưới nấm mồ lạnh lẽo kia chắc anh lạnh lắm!Nó độc ác thật đấy anh ạ!Cái thằng nó đâm anh ấy.Nó chỉ đâm 1 nhát mà trúng ngay ngực trái của anh..nơi chứa tên em đó, nó vô lương tâm quá!Nếu gặp nó em sẽ làm như nó làm với anh!Anh thấy ko nước mắt của bao người...Tin nổi ko anh, người đã gắn bó với em suốt 8 tháng qua ấy, giờ đã cách xa em 1 tầng thế giới rồi...Nếu ai đó biết anh ở đâu,xin nhắn hộ tôi rằng tôi sẽ yêu anh suốt cuộc đời này, khi nào trái tim tôi còn đập."

Tôi về.Hiện lên trong đầu lời nói của mẹ anh"Nghị lực lên con nhé!".Tiếng "con" nghe sao mà thân thương,phải rồi anh đi rồi thì tôi sẽ thay anh làm con bà chứ nhỉ, giúp bà vơi bớt nỗi đau quá lớn này.Rồi đây tôi sẽ sống thay anh, học cho cả 2 đứa, anh và tôi là 1.Sure!

......Anh đã rời khỏi cuộc đời này thật rồi, nhưngt ôi biết rằng, anh sẽ ko bao giờ rời khỏi tình yêu của tôi....

.... ..Toi chi muon noi rang..toi yeu anh hon bao gio het

300420083AWD.jpg picture by penhj116


 

V2R Entertainment - http://vn2rap.com
Lady I Miss (Ft. Lady P)
Thể hiện: Andree
© V2R Entertainment - http://vn2rap.com

Bài viết về bạn hoặc có tag tên bạn:

  • Chưa có bài nào có liên quan.

Người đăng ký yêu thích blog này cũng đồng thời thích:

  • Chưa có blog yêu thích nào có liên quan.

Xem thêm

Thư mục

Xem ngày tháng

S M T W T F S
  1 2 3 4 5 6
7 8 9 10 11 12 13
14 15 16 17 18 19 20
21 22 23 24 25 26 27
28  

Bài mới nhất