-
Em yêu!Áo quần ẩm ướt...tay vẫn còn loang những vệt nước mưa....lạnh...tay run...nhưng ko bằng nỗi đau trong lòng e ạ...A chở mẹ ra bến xe...gió lốc...bụi và lá bay đầy đường......
-
Nó- kẻ đa tình...uhm...đa tình...Nó của 6 năm trước: phóng túng, tung hoành, đời là cỏ rác và người là cái áo...Bao nhiêu cái áo mà nó đã mặc và đang mặc khi đó nhỉ??? nhiều nhi...
-
Nó mới bị la xong....nó rảnh quá...ngồi suy nghĩ lung tung...toàn pá đời không hà...học hành thì chẳng ra gì...toàn ở không...chả làm gì...Hizhiz....Làm gì đi để lo cho bản thân...
-
Nó có đang lẻ loi ko nhỉ? ko, nó rất ấm nồng, nó có e, có tình yêu của nó...nhưng nó đã ko làm gì khác ngoài việc trốn tránh...Nó sợ đánh mất niềm tin lắm...nó sợ lắm...nhưng mà... -
Em thân! A vô tâm...suy nghĩ của em trong anh cứ lờ mờ như làn khói...a của ngày xưa chắc là sẽ đem lại cho e những cái quan tâm thật chân thành...những điều nhỏ nhặt mà có tìn...











