Xin chào các bạn!

Bài mới nhất

Sửa Đóng
3. Tác Giả: Sao chổi >>> Truyện: Mối Tình Đầu.........


Anh và Tôi cùng nhau lớn lên trong bao kỉ niệm êm đềm của tuổi thơ .Tôi nhớ rất rõ lúc nhỏ anh đã từng vì tôi mà nhiều lần đánh nhau với bọn con trai trong xóm , có lần còn chảy cả máu nữa ...tôi biết anh đau lắm nhưng cũng cố gượng cười cho tôi vui, từ đó đến giờ chưa ai đối tốt với tôi thế cả, anh là người đầu tiên và trong tôi ,anh là người duy nhất tốt với tôi...như thế.Cũng chính vì như vậy tôi đã mang trong tim mình một tình yêu , tình yêu đơn phương .Tình yêu của tôi dành cho anh cứ lớn mãi theo thời gian và đến một ngày tôi quyết định nói cho anh ấy hiểu tất cả những tình cảm của tôi nhưng chớ trêu thay ...trước lúc tôi định nói thì anh , người mà tôi yêu nhất lại cùng sánh bước , tay trong tay với một cô gái khác . Đứng trước mặt tôi , anh lại vờ như không biết , như giữa chúng tôi chỉ là tình bạn đơn thuần hoàn toàn không nghĩ đến những quá khứ tốt đẹp kia , anh ung dung nói
_ Này Nhóc , giới thiệu với em đây là bạn gái của anh . Tôi nghe tim mình như có một cảm giác đau , nó đau nhói một cách lạ lùng , tôi chưa bao giờ có cảm giác đau như thế
_ Chào em , em là em gái của anh Nhân à ?
Thấy tôi vẫn im lặng , anh lại hỏi
_ Em không sao chứ Nhóc ?
Mặc kệ lời hỏi thăm của anh, tôi đã bỏ chạy , chạy với những giọt nước mắt trên mặt , tôi chạy như để trốn tránh tất cả , trốn cái sự thật phủ phàng đã đến với tôi .

Tôi lê la khắp nơi mỗi ngày như để quên anh , nhưng tôi không thể làm được chuyện ấy . Và trong lúc tôi đau đớn và tuyệt vọng nhất thì tôi đã gặp Vinh . Vinh có rất nhiều nét giống anh và đặc biệt là Vinh đã nói thích tôi , điều mà tôi đã mong ở anh nhưng không thể nào xảy ra . Thế rồi chỉ sau 2 tháng giữa tôi và Vinh đã có một tình yêu đẹp , tôi không biết là nó có thật sự đẹp hay không nữa ? nhưng tôi đã cố làm cho nó thật đẹp trước mặt anh . Tôi kể nhiều về Vinh cũng như tình yêu của chúng tôi cho anh nghe , những lúc ấy tôi thường chú ý đến vẻ mặt của anh , tôi mong mỏi ở nó một sự khó chịu , bực bội bởi như thế có nghĩa là trong tim anh , anh vẫn dành một chút gì đó cho tôi nhưng không , hoàn toàn ngược lại những gì tôi mong đợi anh vẫn vui vẻ nói cười , vẫn chúc phúc cho tình yêu của tôi và Vinh . Và tôi lại khóc mỗi khi từ ký túc xá của anh về , dường như nó đã trở thành thông lệ tôi thừa biết sẽ nhận được đáp án nhưng tôi vẫn cứ đi đến đó , vẫn kể cho anh nghe về Vinh và vẫn luôn nhận từ anh những lời nói tốt đẹp như của một người anh trai . Biết phải làm sao đây khi tôi đã quá yêu anh , không một giây phút nào hình ảnh của anh rời khỏi tâm trí tôi . Tôi đã đi trong cơn mưa này lâu lắm rồi như muốn tìm cho mình một câu trả lời tôi phải làm gì ? quên anh ? tôi chắc rằng mình sẽ không làm được chuyện này đâu , còn nói cho anh biết là tôi yêu anh ư ? để làm gì cơ chứ , khi trong tim anh hoàn toàn không có tôi .Giờ đây tôi chỉ biết rằng tôi phải làm một việc , việc mà tôi nên làm , đó là chia tay với Vinh bởi tôi không hề yêu Vinh , tôi không thể nào tiếp tục lừa dối Vinh nữa .
Vào một ngày chủ nhật đẹp trời tôi đã nói lời chia tay với Vinh và nhận được sự đồng ý của Vinh bởi Vinh cũng không thể chấp nhận một người yêu mà suốt ngày cứ nghĩ về một người khác .

Tôi lại đi lang thang trên con đường , con đường quen thuộc ngày nào anh đã dẫn tôi đi chợt tôi trong thấy anh , tôi định chạy thật nhanh đến bên anh . Nhưng ý nghĩ của tôi sớm bị dập tắt bởi anh không đi một mình , anh đang đi cùng cô gái hôm nọ . Nước mắt tôi lại rơi và tôi lại bỏ chạy , tôi vẫn không thể nào quen được với cái cảnh này . Dường như phía sau ,tôi nghe thấy tiếng của anh mặc kệ tôi vẫn chạy , chạy mãi và ....tôi bất chợt nhận ra phía trước mình chiếc xe tải đang đến rất gần , nhưng mặc kệ giờ tôi không cần biết gì nữa có khi chết lại tốt hơn cho tôi chợt
_ A ! Tôi có cảm giác như ai đã đẩy tôi sang phía bên kia đường
Khi tôi đã định thần và quay người lại tôi mới hốt hoảng nhận ra rằng người đó là anh , người cứu tôi là anh . Tôi chạy đến thật nhanh bên anh , người anh toàn máu là máu
_ Anh Nhân , anh có sao không ? sao anh lại làm vậy ? Tôi nói trong nghẹn ngào
_ Em lại đi sang đường mà không nhìn rồi , Nhóc à lần sau đừng thế nữa nhé . Anh chỉ nói với tôi một câu thế thôi rồi ngất đi .
Ngồi bên ngoài phòng cấp cú mà đôi tay của tôi lạnh ngắt , tôi sợ , sợ lắm , sợ anh sẽ rời khỏi tôi mãi mãi . Không ! tôi không thể mất anh được , tôi mong thời gian có thể quay trở lại tôi sẽ không bỏ chạy , sẽ không có ý nghĩ điên rồ đó .
_ bác sĩ , anh ấy thế nào rồi ạ ? Tôi như nhảy sổ vào người ông bác sĩ
_ Cô là người nhà của anh ta à
_ Dạ , cháu là em gái của anh ấy , anh ấy như thế nào rồi bác sĩ
_Xin chia buồn cùgn cô nhưng vì vết thương quá nặng nên không thể cứu được
Tôi như hóa đá bởi câu nói của ông , sao lại như thế , sao chuyện này có thể xảy ra với tôi kia chứ, tôi lại thấy tim mình đau ,nhưng lần này nó đau hơn gấp trăm lần ,tôi lặng người với những giọt nước mắt ………..

3 tháng sau ngày anh mất , tôi lại đi trên con đường ngày nào con đường đã khiến anh phải ra đi mãi mãi
_ Xin lỗi , em có phải là ......
_ Là chị ? Tôi hơi bất ngờ khi gặp chị ấy , người yêu của anh
_ chúng ta vào đâu nói chuyện được không chị có cái này muốn đưa cho em
Tôi khe khẽ gật đầu , khi đã tìm được chỗ ngồi , chúng tôi bắt đầu câu chuyện chị ấy lấy trong giỏ của mình một cuốn sổ gì đó đưa cho tôi
_ đây là gì ?
_ Nhật ký của Nhân
_ Sao nó lại ở chỗ chị ?
_ À , là do lần trước chị cầm nhầm định trả lại cho Nhân nhưng không còn dịp nữa nên chị đưa nó cho em
Dường như thấy được ánh mắt của tôi chị nói tiếp
_ Em đừng hiểu lầm chị chỉ đọc được trang đầu thôi
_ Có gì quan trọng nữa hả chị , dù sao người cũng đã chết rồi còn gì là bí mật nữa
_ tùy em vậy , giờ chị phải đi chọn áo cưới đây
_ Chọn áo cưới ? Tôi khẽ chau mày
_ Sao chị lại có thể làm như thế anh Nhân mất chưa được 100 ngày mà
_ Em nói thế là sao ? Chị và Nhân chỉ là bạn thôi mà
_ Là bạn ? Thế tại sao lần trước anh ấy lại giới thiệu chị là bạn gái của anh ấy
_ Chị cũng không hiểu vì sao Nhân lại giới thiệu như vậy nữa , thôi chị trễ rồi chị phải đi , chào em
Chị đi rồi còn mỗi mình tôi với nỗi khó hiểu , sao lại như thế , sao anh lại làm thế . Chợt tôi nhớ đến quyển nhật ký của anh . Tôi giở từng trang ra
Ngày......tháng......năm............
Hôm nay là ngày tôi cảm thấy vui nhất bởi tôi thấy được nỗi đau khổ của em khi tôi giới thiệu Phương là bạn gái của mình , điều đó chứng tỏ em đã yêu tôi . Ôi! tôi muốn hét lên cho mọi người biết rằng tôi đang rất hạnh phúc . ..................
Rồi một trang khác
Ngày......tháng......năm............
Có lẽ ngày hôm nay là ngày tôi buồn nhất , tôi đã lầm , một sự hiểu lầm tai hại bởi em , người mà tôi yêu nhất trên đời này lại hoàn toàn không yêu tôi .Em đã có người yêu , một chàng trai tốt , tôi đoán vậy . Tôi đã nghe rất nhiều về người đó từ em ,những lời của em như ngàn mũi tên đâm thẳng vào trái tim của tôi không chút xót xa , thế nhưng em vẫn cứ vô tư cười nói trên sự đau khổ của tôi . Và tôi vẫn phải diễn hết vai diễn là một người tốt trước mặt em , tôi đã chúc phúc cho cuộc tình của em cũng như đặt dấu chấm hết cho cuộc tình của chính mình . Nhóc ơi ! khi nào thì em mới hiểu cho anh đây.........................
Khép trang nhật ký lại mà nước mắt tôi cứ tuôn rơi , vì sao ? vì sao cơ chứ ? vì sao anh không nói với tôi sớm hơn , vì sao ? vì sao trời lại khéo trêu người như thế, những câu hỏi vì sao ? cứ bao quanh lấy tôi . Đêm ấy tôi đã khóc , khóc rất nhiều .........chợt tôi giật mình khi nhận rằng mặc cho tôi có khóc bao nhiêu đi chăng nữa và tôi có trả lời được tất cả câu hỏi đó thì anh , người tôi yêu cũng chẳng bao giờ sống lại . Người ta thường nói đến vị ngọt và vị đắng của tình yêu , còn tôi , tôi chẳng biết vị ngọt của tình yêu là thế nào ? nhưng giờ tôi hiểu rất rõ vị đắng của nó . Tôi phải trách ai đây ? trách anh không nói sớm hơn ? trách tôi vì ý nghĩ điên rồ đó ? hay trách ông trời đã khéo đùa với chúng tôi ?
Đêm đó tôi đã mơ thấy anh , anh bảo tôi hãy sống thật tốt bởi cuộc đời của tôi hiện giờ của anh . Tôi thức dậy và nước mắt lại trào ra , tôi nhớ anh , nhớ thật nhiều ...... Có lẽ với nhiều người chuyện tình của chúng tôi thật buồn nhưng với tôi anh là mối tình đầu , là một kỉ niệm đẹp trong tôi.........


The End
-------------------------------------------------------------


4. Mong chờ... mõi mòn
Tác Giả: Zz_Pink_Kiss_zZ


Ba , bốn năm nay mình ko gặp nhau phải ko Long ?.............hãy để em bước về quá khứ của chúng ta để ngắm lại 1 thời ấu thơ.......................................... Em được sinh ra và lớn lên trong một ngôi xóm có con sông thân iu đầy ấp tình cảm của người thân và bạn bè. Chiều chiều đi học về em cùng bạn bè đi ra sông tắm , nô đùa nhãy múa. Còn cuối tuần thì em và cả nhóm bạn đi hái xoài , ngồi ăn cóc tai và nghe cô Hằng kể chuyện ma thật vui ! Nhưng chợt một hôm....em có biết chăng anh từ đâu đến vào ở chung xóm lần đầu tiên gặp anh ở ngoài xân nhà em...lúc đó em cùng mấy đứa bạn đang múa hát thì bỗng dưng anh đi ngang qua...ánh mắt đầu tiên anh trao em....đã làm em tim em cảm thấy run run nhưng em chẳng biết la` gì cả ...... Chợt cười với ánh nắng xanh của Chủ Nhật.........em lang thang trên con đường cùng các bạn thì chợt thấy anh đang ngồi dưới cây cầu của con sông cùng với cây cỏ đơn sơ trên tay ....em cũng đang ra sông để ngồi chơi nhưng........con sông chỉ có 1 cây cầu tre mà em thích nhất nhưng anh lại ngồi ở đó.........em chẳng biết làm sao lúc bấy giờ......em hơi ngại ngại quay lưng về.Nhưng anh nhìn lại và anh nói " Như ! ngồi xuống đây chơi đi " em vừa vui lại vừa mắc cỡ. Tim của em nó cứ làm em nhói lên khi nhìn thấy anh...........tại sao thế anh ? em sẽ tìm câu trả lời này ( em suy nghĩ ). Rồi 2 đứa ngồi trên chiếc cầu hóng gió nhưng chẳng ai nói với ai 1 lời . Anh chợt nhìn em......em ko biết làm sao, vì mắc cỡ quá nên 2 má của em đõ hững lên...........Anh mở miệng nói với em " Như thích Long ko ? " Em trả lời " Có! Có mà ! " lúc đó em ko biết mình đã làm gì ? đã nghĩ gì ? mà sao lại trả lời nhanh đến thế khi tim em đang còn run ?..........Lúc đó em cũng chưa tìm được câu giải thích ĐÓ LÀ CẢM GIÁC GÌ MÀ MỖI KHI NHÌN THẤY ANH TA MÌNH LẠI THẾ ? .... và từ đó đến sau.........em và anh chơi chung với nhau , hằng ngày anh chờ em trước cổng trường , đi học về 2 đứa lại nô đùa với nhau cùng các bạn. Đêm nào em và anh cũng ngồi tại hành lang cách nhà em và nhà anh 1 chút , anh rất thích kể chuyện vui để muốn nhìn em cười , anh thích kể chuyện ma vì mún em sợ sẽ thấy được sự ngây thơ trong mắt em , nụ cười của em. Em ko ngờ..............tình đó anh trao cho em.chính là.....TÌNH IU ĐÔI LỨA HỌC TRÒ em đã tìm ra được câu trả lời cho trái tim em..........nhưng đến một đêm nọ cũng như hằng đêm chúng ta ngồi ngắm sao bên hành lang . Nhưng hom nay anh kêu em hãy ra sông ngồi với anh , vì anh có chuyện muốn nói....nhưng em chẳng hiểu tại sao hôm hay anh thật lạ nhưng em cũng cười và đi cùng anh. Đến bờ cầu gió mát và những ánh sao lung linh cùng anh và em , em cảm thấy hạnh phúc mà anh đã trao em quá bất ngờ..............em chợt dựa vào vai anh.............nhưng hôm nay , anh ko nói 1 lời nào , ko kể chuyện em nghe nữa mà chỉ nhìn những dòng nước trôi lặng lẽ ra xa bờ..........Em hỏi gì anh cũng ko nói mà chỉ lấy ngón tay để lên miệng em và nói " suỵt ! " rồi cười........em chẳng biết gì cũng cười theo , em nghĩ ko cần biết hôm nay đã ra sao với anh em chỉ cần anh bên cạnh như bây giờ là quá đủ rồi. Nhưng em nào ngờ....................sáng mai ko còn ai đi cùng em nữa , ko còn ai đón em trước cổng trường , ko còn ai giỡn , kể chuyện cho em nghe nữa.........anh ra đi mà ko nói với em 1 lời. Tại sao ? tại sao thế anh ? tại sao anh nỡ làm thế với em?... con nhõ bạn thân nó biết em sẽ rất đau đớn nên đã nói với em rằng anh phải đi xa cùng gia đình có lẽ sẽ ko quay trở về đây.........Lúc đó em cũng có thể như 1 ai đó đang bóp nát tim em và thả trôi xuống con sông lạnh giá .........Em gượng cười và nói cám ơn với no. Đêm hôm đó , và hằng đêm lúc nào em cũng ra bờ sông để ngồi khóc vì bóng tối đã che khuất em nên ko 1 ai thấy em đang khóc , khóc thật nhiều em dựa vào cái cây tre nhìn lên trời sao.......ngón tay của em sờ đụng vào hàng chữ có khắc tên em và anh và 2 cái ( ) trên đó.............em cứ khúc khích để ngăn nước mắt lại và nở 1 nụ cươi.. lúc ấy em nhìn lên ánh sao và nói the thẽ 1 mình em " Như sẽ chờ Long về , Như biết Long sẽ về lại với Như như ngày nào mà " nhưng ai ngờ đâu đã 3 năm trôi qua..........sợ mong chờ đó đã mòn mõi và em khóc như đã hết nước mắt.......hàng chữ khắc tên em và anh đã phai dần......em mật mõi............Thời gian đó em cùng gia đình chuẩn bị qua U.S nhưng em ko muốn đi em chờ anh về và gặp anh lần cuối............nhưng ko....anh ko về đến đêm cuối cùng và ngày mai em sẽ ra đi khỏi quê hương mang nhiều tình iu trẻ thơ và tình iu anh trai cho em..........em chờ đến 12 giờ khuya ngoài sông...........nhưng bóng anh ko còn đó.....nên em đã đưa cho con nhõ bạn thân 1 chiếc nhẫn , 1 con chim hạt và 1 ngôi sao.............để gưởi cho anh dùm........nó nhìn hoài mà ko hiểu những vật đó ý nói gì.........nhưng em nghĩ anh sẽ hiểu........nên trên máy bay...em đã rơi nước mắt vì anh, vì gia đình.........và nhắm mắt lại ngủ 1 giấc khi máy bay đang bay ra khỏi quê hương VN của chúng ta............Bây giờ anh còn nhớ em là ai hay ko anh ? em đã lớn rồi...mỗi đứa 1 nơi phải ko anh ? thời ấu thơ đó thật vui....phải ko anh....em đọc được lá thơ của bạn em gưởi là anh đang ở Sài Gòn và anh đã có người iu........em chúc mừng anh nha....em cũng đã có iu 1 người...người đó mang lại cho em nhiều hạnh phúc............nhưng thời ấu thơ đó em sẽ mãi mãi nhớ trong kỷ niệm của em.......xếp trang nhật ký lại em hé 1 nụ cười nhưng nước mắt lại rơi..............................


The End
-------------------------------------